[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
26
Ánh đèn quẩn quanh, âm nhạc dặt dìu, tiếng người khe khẽ.
Nychaa thấy Lingling với Orm nhìn nhau như kẻ thù không đội trời chung, liền hỏi: "Hai người không có việc gì đó chứ?"
Lingling hoàn hồn, lúc này mới để ý thấy Jayna đang đứng bên người Orm. Đúng lúc này Jayna lại đang vươn tay giúp Orm lau một chút bơ dính một bên khóe miệng, khiến Lingling không thể không đặt nghi vấn: Lẽ nào hai người đó đã quay trở lại với nhau? Vì thế cô liền chuyển sang tức giận với Orm.
Em được lắm! Em khiến tôi phải chia tay với Leo Saussay, còn bản thân thì tốt quá nhỉ? Vui vẻ hưởng thụ sự hòa hợp với người yêu cũ? Chỉ thiệt thòi cho tôi luôn chỉ tâm niệm ngày đêm nhớ đến em! Đồ cầm thú! Đồ vô liêm sỉ!
Nychaa cũng nhìn thấy hành động thân mật của Jayna đối với Orm, nhưng cô không hề suy nghĩ nhiều. Thật ra thì hai người con gái bày tỏ sự thân mật ở đất nước này cũng là chuyện rất đỗi bình thường, vì không phải hiện giờ cô và Lingling cũng đang rất thân mật đó sao? Nói thật ra, dựa vào trực giác, dựa vào kinh nghiệm phong phú đã tích lũy nhiều năm qua các mối tình với phụ nữ, Nychaa cảm thấy Orm rất có khả năng yêu con gái. Dù câu nói vừa rồi của Lingling 'Em ấy không thích phụ nữ' có chút làm lung lạc ý chí, nhưng cũng không dễ để cô cảm thấy chán nản rồi bỏ cuộc. Cô tự nhủ với bản thân từ nay về sau phải cố gắng tạo thật nhiều cơ hội nói chuyện riêng với Orm, một phần là để bồi dưỡng tình cảm, một phần khác chính là thăm dò tâm tư của cô.
Lingling tức giận quay sang nói với Nychaa: "Không có việc gì! Đột nhiên giờ em mới nhớ có một khoản nợ còn chưa tính xong với Kornnaphat tiểu thư đây. Hiện giờ đúng lúc gặp được, cho nên phải giải quyết cho xong. Em đành thất lễ chút nhé!"
Lingling nói xong, nổi giận đùng đùng lôi Orm kéo đi. Orm bị hành động của Lingling làm cho mơ hồ, cô vừa cảm thấy tức giận vừa không ngừng đặt nghi vấn trong lòng.
Chị muốn tính sổ với tôi? Tính nợ gì chứ? Tính món nợ ra làm sao? Sổ ghi nợ đâu rồi? Mà chị đang muốn làm gì vậy? Muốn tính sổ cũng phải để tôi đặt dĩa thức ăn về lại bàn trước đã chứ!
Tay phải của Orm bị Lingling cố sức kéo đi, tay trái của cô vẫn còn cầm dĩa thức ăn. Khi nhìn thấy người phục vụ đi tới, Orm nhanh tay lẹ mắt vội đem cái dĩa ấy nhét vào trong lồng ngực của người ta, cũng may dĩa thức ăn không lớn, để lên ngực của người ta xem như vẫn vừa vặn. Một hồi lâu sau người phục vụ mới có phản ứng lại, vội cúi đầu nhìn món đồ sứ đang yên vị trong lồng ngực mà sững sờ.
Luôn là người biết cách cư xử khôn khéo sắc sảo như Lingling cũng có lúc thể hiện rõ ràng ra ngoài mặt sự tức giận không thể khống chế này? Nychaa lo lắng nhìn theo bóng lưng của hai người, nghĩ thầm, Xem ra giữa hai người ấy quả thật có oán thù gì đây. Vì cô còn có nhiều khách khác cần bắt chuyện, nên chỉ có thể hàn huyên vài câu với ba người Jayna rồi lật đật đi chỗ khác.
Jayna nhìn Orm bị Lingling kéo đi mà không thể hiện một chút giãy giụa, trong lòng nổi lên chút nghi ngờ. Yaya đứng bên người Jayna, giống như thỏ chết cáo buồn cất tiếng than thở: "Đúng là đáng thương cho Orm, suốt ngày gây chuyện với Lingling. Không khí giữa hai người ấy không lúc nào yên cả mà."
"Orm có chuyện gì với Lingling?"
"Ôi, cậu không biết rồi. Orm với Lingling xung khắc với nhau như nước với lửa ấy!" Yaya thêm mắm dặm muối kể tất cả mọi chuyện cô biết, từ lúc làm sao Orm lại trù ẻo Lingling, cho đến làm sao Lingling lại ép buộc Orm phải chấp nhận ăn cơm thừa và cà rốt sống mỗi buổi trưa, từng sự kiện vinh quang ấy, cô đều kể cho Jayna nghe, cuối cùng cảm khái một câu: "Đúng là tạo nghiệt!"
Jayna nghe được Orm vì cô mà phải cam tâm ăn cơm thừa của người khác, tâm trạng chợt trở nên ngọt lịm, ý tưởng muốn cùng Orm gương vỡ lại lành càng trở nên kiên định hơn trước.
Tuy rằng trước đây Yaya từng có cảm giác Orm và Lingling khi ở chung có chút ái muội, nhưng từ lúc rời khỏi Znews, cô thấy Orm và Lingling đã không còn liên lạc gì với nhau. Chính vì thế Yaya đinh ninh những cảm giác vừa qua của cô chỉ là ảo giác, trời vừa sáng đã mau chóng quăng chúng qua bên, cho nên cô cho rằng quan hệ giữa Orm và Lingling là một đôi oan gia gặp nhau sẽ cãi nhau long trời lở đất. Sau khi tám chuyện với Jayna xong, Yaya xoay người tiến quân đến khu thức ăn. Jayna nghe xong chuyện hồi trước của Orm, trong lòng nổi lên cảm giác chua xót. Để có được ngày hôm nay, rốt cuộc Orm đã phải nếm qua bao nhiêu khổ? Lúc đó làm sao mình lại nhẫn tâm đi nói tiếng chia tay với cậu ấy chứ?
Kimberley và Ginny sau khi đi vài vòng giao thiệp nói chuyện trong đám người, cảm thấy chút đói bụng, nên cất bước về phía khu thức ăn bên này, dừng chân ngay bên cạnh Jayna. Kimberley và Jayna tuy không quen biết, nhưng vẫn nhận ra nhau, khi chạm mặt cũng nói vài câu chào hỏi khách sáo, sau đó cũng không nói gì nữa.
Trái lại Ginny tuy mới nhìn thấy Jayna, nhưng khi biết cha Jayna làm việc trong chính phủ, lại biết Jayna làm chức không hề thấp trong công ty quảng cáo AI, vì sự thuận lợi cho công việc sau này, cô rất nhiệt tình bắt chuyện và tán gẫu cùng Jayna.
Thật ra tính cách của Jayna ở vài mặt nào đó có sự tương đồng rất lớn với Orm. Ví dụ như thâm tâm cô cũng không hề thích mấy loại bữa tiệc nặng hình thức xã giao thế này, nên cô mới cùng Orm, Mark và Yaya một mực đứng trong khu thức ăn chứ không tìm người nói chuyện.
Thế nhưng lúc này Ginny lại chủ động tán gẫu vô cùng nhiệt tình với Jayna, cũng gián tiếp vô tình làm cho cô có thể phát huy toàn bộ khả năng xã giao tiềm ẩn của mình, một phen lôi hết mấy chuyện trời nam đất bắc ra nói. Ấn tượng hai người dành cho nhau cũng không hề tệ, Ginny rất yêu thích cảm giác tao nhã và tĩnh lặng toát ra từ Jayna, còn Jayna cũng rất yêu thích cảm giác tự nhiên và ngay thẳng trên người Ginny.
Ginny cảm thấy, Xã hội hiện nay rất nhiều người sốc nổi, còn người tao nhã lại rất hiếm thấy, xem ra người tên Jayna Angelina trước mặt đây rất đáng giá để kết giao.
Jayna cảm thấy, Lòng người hiện nay thâm sâu rất khó lường, người ngay thẳng như mò kim đáy bể, xem ra người tên Ginny Natnicha trước mặt đây rất đáng giá để mình làm bạn.
Không lâu sau, hai người trao đổi danh thiếp, lưu lại phương thức liên lạc, để sau này còn có thể gặp lại.
Kimberley sau khi chào hỏi Jayna xong, quay người lại, nhìn thấy dáng vẻ anh tuấn rạng rỡ của Mark, trong lòng không khỏi nở hoa. Cậu trai trẻ này nhìn cũng được đấy! Trông khá thành thục nhưng vẫn mang theo chút đơn thuần, nếu nói là ngây thơ thì lại nhìn thấy thấp thoáng vẻ chín chắn, mà trên gương mặt lúc nào cũng mang theo nụ cười nhẹ nhàng lại chân thành nên càng nhìn càng thấy vẻ đẹp trai như ánh mặt trời. Kimberley vốn chỉ quen biết và nói chuyện với đàn ông có sự nghiệp thành công, mà những người ấy không thể nào được như vậy, nên lập tức cô có ấn tượng tốt với Mark, rất giống với hình thức nhất kiến chung tình trong các tiểu thuyết.
Cô đã sớm quên từ rất lâu trước kia, trên quảng trường sau cơn mưa rào nọ, cô đã từng gặp Mark, cũng từng tỏ ra rất xem thường với đám người Mark đang ngồi trên bậc thềm vui vẻ ca hát đánh đàn lúc đó là 'Cuộc sống nghèo khó cực nhọc mà còn có hứng ca hát'. Quả nhiên người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân. Một khi thay đổi một bộ quần áo khác, thay trường hợp gặp mặt khác, thái độ của mọi người đối với mình có thể quay ngoắt 180 độ khác hẳn trước. Đây là một tình tiết nhàm chán đầy nực cười trong các vở hài kịch nhưng lại là một tình huống vô cùng thật tế.
Kimberley chủ động đi qua bắt chuyện với Mark, hai người giới thiệu sơ về nhau. Kimberley dùng giọng nói giống kẻ bề trên đã có từ lúc sinh ra, hỏi: "Hiện giờ cậu đang làm việc ở đâu?"
Mark đáp: "Cùng với mấy đứa bạn lập ra một AIudio nhỏ, chủ yếu nhận vẽ tranh tường, đôi khi cũng nhận những việc liên quan đến mỹ thuật khác nữa."
"Thế còn ba mẹ của cậu? Làm việc ở đâu?"
"Làm ở công ty điện lực."
"Công ty điện lực không hề tệ. Thế làm chức vụ gì trong đó?"
"À, không có chức vụ gì trong đó hết. Ba mẹ tôi chỉ là công chức bình thường thôi."
Kimberley vốn tưởng Mark là vị công tử trong một gia đình giàu có nào đó, thế mà lại nghe thấy câu trả lời này của Mark khiến cô không khỏi cảm thấy thất vọng, tuy nhiên nỗi thất vọng lại không thể sánh được với sự động lòng vừa rồi của cô.
Lúc này Mark vừa bóc vỏ xong một con tôm, vốn định đưa Yaya, nhưng hiện giờ Yaya lại đứng khá xa, đúng lúc Jayna lại đang đứng ngay bên cạnh, nên thuận tay đem con tôm để vào bên trong chén Jayna. Nhìn thấy tôm đã bóc vỏ sẵn, Jayna mỉm cười cầm lên ăn, nhìn thấy cà vạt Mark đang đeo có chút lệch, cũng rất tự nhiên đưa tay chỉnh lại cho ngay ngắn. Dù gì hai người vừa là bạn thân nhiều năm, vừa là tri kỷ hoạn nạn có nhau, đã từ lâu không đi lưu ý những tiểu tiết thế kia, đương nhiên cũng không cần sợ Yaya đi hiểu lầm gì đó, vì trong lòng Jayna chỉ có Orm. Người ta chỉ thích phụ nữ, làm gì phải đi chú ý nhiều thứ không cần thiết như thế?
Mark cười hì hì, ngốc nghếch nhìn Jayna, còn cô bật cười vỗ mặt cậu, trêu chọc: "Không biết Yaya nữ sĩ có cảm kích mình khi giúp cậu sửa soạn quần áo lại cho ngay ngắn như thế này không?"
Jayna nói xong liền quay người đi tìm Yaya. Cô đã giúp Mark chỉnh lại cà vạt, nên phải đi tìm người có thể lấy công ban thưởng cho cô.
Kimberley nhìn Mark và Jayna tỏ ra thân mật, lập tức đi đến kết luận hai người đang hẹn hò. Cô mang theo ánh mắt ghen tuông liếc nhìn Jayna, hỏi Mark: "Em ấy là bạn gái của cậu?"
Mark theo ánh mắt của Kimberley nhìn tới, thấy Jayna và Yaya đang đứng chung một chỗ vừa cười vừa nói, nên cho rằng người Kimberley đang nói đến là Yaya. Cậu mang theo vẻ kiêu ngạo, gật đầu nói: "Đúng vậy."
Kimberley thấy Mark gật đầu, càng cảm thấy ghen tuông. Cô cố gắng mang theo vẻ mặt hâm mộ trên mặt: "Hai người hẹn hò với nhau bao lâu rồi?"
"Cũng nhiều năm rồi. Chúng tôi quen nhau trong trường đại học, rồi cứ thế mà ở bên nhau đến giờ."
"A, thanh mai trúc mã." Trong lòng Kimberley rất không vui, Thanh mai trúc mã thì sao chứ? Mark thấy có mối làm ăn béo bở, tất nhiên là vui vẻ gật đầu đồng ý, lại thấy cách ăn mặc của Kimberley toát lên vẻ giàu sang phú quý, nên ắt hẳn là một mệnh phụ phu nhân, vì cuộc sống tương lai kiếm thêm chút tiền để kết hôn sinh con, cậu liền biết ít nhiều gì cũng nên cố gắng đi theo vuốt mông ngựa lấy lòng cô. Kimberley nhìn thấy thái độ này của Mark càng thêm hài lòng thoải mái. Sau khi hai người trao đổi danh thiếp xong, cô dùng phong thái lẳng lơ đa tình rời đi, trong lòng thỉnh thoảng nổi lên chút suy tính nên làm sao để bắt được anh chàng thư sinh như Mark đây?
Mark làm sao lại nghĩ đến Kimberley có loại tâm tư này đối với cậu? Tuy trang phục của Kimberley rất sang trọng, dáng người cũng rất đẹp, nhưng diện mạo của cô lại chỉ có thể được xem ở mức tầm trung, cho nên khi so với người có độ tuổi còn trẻ mà lại hoạt bát xinh đẹp như Yaya có thể nói là kém quá xa. Chưa kể Mark nhìn thấy mỹ nữ cũng tương đối nhiều, bởi vì ở một nơi như học viện nghệ thuật luôn là chỗ để tập trung các loại mỹ nữ từ nhiều vùng miền trên đất nước đổ về. Hơn nữa bên người cậu hiện giờ chính là Orm, Jayna và Yaya cũng thuộc hàng mỹ nhân khó ai sánh được, như thế bảo cậu sao có thể động tâm đến người như Kimberley? Rất nhiều đàn ông khi nhìn phụ nữ, đầu tiên đều nhìn vào nhan sắc của phụ nữ, đàn ông càng trẻ tuổi thì càng chú ý đến nhan sắc. Chính vì thế trong mắt Mark, Kimberley ngoại trừ để lại ấn tượng là một khách hàng đầy tiềm năng thì không còn gì khác.
Đã từ lâu Mark nhận định Yaya mới là người bầu bạn đi suốt cuộc đời còn lại của cậu. Hai người từ thời đại học đến lúc gầy dựng sự nghiệp vẫn luôn bên nhau, chưa bao giờ sống xa nhau, luôn cùng tận hưởng đắng cay ngọt bùi cùng nhau, chân chính thực hiện câu danh ngôn có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu. Yaya biết, cho dù một người đàn ông có tốt đến đâu cũng không thể thiếu chút tật xấu hái hoa ngắt cỏ bên ngoài, vì lẽ đó cô cũng biết bản thân nên chú trọng tu dưỡng nhan sắc, cũng như chuyên tâm nghiên cứu mấy kỹ thuật tình thú để mỗi khi trên giường có thể làm Mark mê mệt đến chết đi sống lại. Có người như Yaya suốt ngày ở bên cạnh, đương nhiên Mark sẽ không có bất cứ ý nghĩ không đứng đắn nào với những phụ nữ khác.
Chỉ là trời xanh luôn thích trêu người. Cậu không có ý nghĩ gì xấu với người khác, nhưng không có nghĩa người khác không có ý nghĩ gì xấu với cậu. So với người như Kimberley có cả gia tộc đều làm viên chức nhà nước, bản thân cô cũng làm việc ở chính phủ nên vô cùng am hiểu sử dụng quyền lực và mưu mẹo đấu trí, như thế xem ra Mark vẫn là người quá non.
Bữa tiệc đã tiến hành đến giờ phút này, cuối cùng Thượng đế cũng coi như có thể nhắm một mắt mở một mắt nghỉ ngơi đôi chút, chí ít hiện giờ chiến tuyến phía Tây vẫn chưa khai sự.
Orm bị Lingling kéo lên ban công tầng năm của khách sạn. Nơi này có để một chậu hoa lớn sau cánh cửa, ánh đèn lại mờ tối, cũng không có ai ở đây, rất thích hợp để hai người nói chuyện riêng. Thế nhưng khi mặt đối mặt nhau, hai người lại không biết nên nói gì.
Vừa rồi hai người chỉ lo giận dữ đối phương, hiện tại mới có tâm tư nhìn mặt đánh giá lẫn nhau.
Lingling nhìn bộ váy dạ tiệc màu trắng tinh khiết trên người Orm như càng tô điểm thêm vẻ thanh nhã. Orm nhìn chiếc váy dạ tiệc màu đen xuyên thấu của Lingling như càng tôn lên vẻ xinh đẹp.
Nhìn chăm chăm một hồi, Lingling đi tới phía sau rèm cửa sổ, nhỏ giọng hỏi: "Em đã cùng Jayna hòa rồi sao?"
Orm đi theo, đứng ở sau lưng cô: "Chỉ là bạn bè thôi. Còn chị cùng con gấu nhà chị sao rồi?"
"Sau khi em đi, chúng tôi liền chia tay."
Vào lúc này, còn gì so với chuyện nghe thấy cô và bạn trai đã chia tay càng thêm khiến người nào đó sung sướng hơn đây? Trong lòng Orm như nở hoa, nhưng trên mặt còn có sĩ diện, liếc mắt nói: "Mới vừa chia tay với trai, đã ngay lập tức đi tìm gái. Chị lợi hại thật!"
Lingling ngẩn ra, biết Orm đã hiểu lầm cô và Nychaa, trong lòng bực bội, Bộ tôi nhìn giống loại người dễ dãi có thể tìm đại một người để yêu sao? Chả lẽ ấn tượng của tôi trong mắt em là như thế?
Lingling tức giận quay đầu lại, cắn một cái lên miệng Orm, bám vào môi dưới ra sức cắn. Orm đau đến mức đổ mồ hôi lạnh, vừa định đẩy Lingling ra thì cô lại tự rời đi. Lingling vuốt ve mới dưới của Orm, nhẹ giọng hỏi: "Đau không?"
Bóng đêm xung quanh như càng làm người mặc chiếc váy đen như Lingling toát lên vẻ mê hoặc khó cưỡng, làm Orm nhìn đến sửng sở. Cô nhè nhẹ lắc đầu.
"Chị thử một chút thì biết ngay chứ gì."
Nói xong, Orm nắm lấy hai cổ tay Lingling, đem cánh tay của cô đặt lên bức tường đằng sau. Thân thể Lingling bị ép hướng về trước giống như cây cung đang căng ra, bộ ngực mềm mại dựng thẳng đứng kẻ sát lên ngực Orm, dưới sự ràng buộc của trang phục càng làm khe rãnh duyên dáng giữa hai bầu ngực sửa vào lúc này như càng sâu không thấy đáy, lộ ra phong cảnh vô cùng tươi đẹp.
Orm thuận thể hôn đi xuống, nụ hôn vừa kịch liệt lại triền miên. Lingling ngửi thấy hơi thở mà cô luôn ngày nhớ đêm mong, dường như không thể đứng thẳng được nữa, vội kẻ sát người dán lên tường, muốn dựa vào bức tường đẳng sau để giữ vững thân thể.
Ý thức Orm trở nên mê muội, cô nhớ người phụ nữ này, suy nghĩ ấy cứ chồng chất ngày này lên ngày khác, nỗi nhớ cứ hết lần này lại tiếp nối lần khác, vào lúc này cô đem sự nhung nhớ ấy hóa thành từng nụ hôn, chỉ có hôn mới biểu đạt được hết cảm nhận hiện giờ của cô.
Hai tay Lingling chẳng biết đã bị Orm buông ra từ lúc nào, cô vòng tay qua cổ Orm, nhiệt tình đáp lại.
Hai người đã lâu không gặp nhưng luôn nhớ nhung về nhau, khi gặp lại rất để châm lên đốm lửa, một khi đã xuất hiện chỉ có thể bất lực nhìn ngọn lửa rừng rực chảy đầy đam mê.
Một tay Orm ôm lấy eo Lingling, một bàn tay khác từ chiếc eo thon nhỏ của cô trượt lên ngọn núi mềm mại đang dựng thẳng đứng, nhẹ nhàng xoa bóp, mãi đến tận khi cảm giác được nơi đó că.ng cứ.ng lên mới theo đường cong tinh tế đi xuống vuố.t ve phí.a dướ.i lướt qua phầ.n bụ.ng că.ng mịn, luồn xuố.ng dướ.i lớp vải mềm như lụa, nhẹ nhàng nâ.ng châ.n Lingling, để kề sát một bên eo của chính mình, mu bàn ta.y vượ.t qu.a chướng ngại, lò.ng bà.n ta.y che lại khoảnh rừng, ng.ón t.ay ở nơi mề.m mạ.i nhỏ bé của chốn đà.o nguyê.n mỹ lệ dịu dàng xo.a vuố.t.
Lingling dùng một tia lý trí hiếm hoi còn sót lại đè lấy tay Orm, hổn hển nói: "Sẽ có người đến đó."
"Không có đâu." Orm hôn Lingling, không cho cô cơ hội nói chuyện. Một hồi sau, Orm dựa lên trán Lingling, khàn giọng hỏi, "Có nhớ đến em không?
Lingling cười khẽ: "Không nhớ. Thế em rất nhớ chị?"
"Không nhớ." Orm giận dỗi mú.t lấy mô.i Lingling, động tác của ng.ón t.ay càng lúc càng mạnh dần.
Phần eo Lingling tự nhiên dầ.n chuyể.n lê.n trên, muốn trốn tránh lại muốn nghênh hợp. Cô hồi hộp không dám lên tiếng, trái tim đập rộn ràng khó kiểm soát. Loại cảm giác này tựa như một hành vi vụng trộm nhưng lại mang đến cho cô sự kí.ch thí.ch đầy m.ãnh l.iệt, rốt cuộc đến khi có tiếng bước chân từ xa truyền đến cũng là lúc Lingling leo lên được đám mây d.ục v.ọng kia.
Tiếng bước chân đi ngày càng gần, sau đó lại ngày càng xa, có lẽ là của một người phục vụ đi ngang qua. Cả người Lingling không còn chút hơi sức, mềm nhũn dựa trên vai Orm, thế mà lúc này Orm còn cố ý dây dưa chầm chậm rút ra ng.ón t.ay đang ở nơi t.ư mậ.t của cô, trêu chọc để Lingling lại phát ra một tiếng rê.n khẽ. Orm giơ lên ng.ón t.ay ư.ớt nhẹp, nhẹ nhàng chạm lên vành môi Lingling, mang theo giọng đắc ý, khàn giọng nói: "Rõ ràng là rất nhớ, còn nói không nhớ, đúng là cô nàng nói một đằng làm một nẻo."
Lingling hé miệng, cắn một cái vào ng.ón t.ay Orm, làm cho cô đau suýt chút nữa đã hét lên. Lingling đắc ý trừng cô: "Không phải em cũng như thế hay sao? Quạ đen rơi xuống mình heo đen, nhìn thấy người khác đen chứ không thấy mình đen."
"Chị là heo hả?"
"Em mới là heo."
"Hứ." Orm từ trong túi lấy ra một tờ khăn ướt, giúp Lingling lau sạch sẽ, rồi giúp cô vuốt ngay ngắn các nếp gấp đang xộc xệch. Lingling đột nhiên muốn làm chút chuyện xấu, tay phải nhắc lên làn váy của Orm, đưa tay trái sở soạng phần th.ân d.ưới của cô. Lingling cắn lỗ tai cô cười trêu.
"Cũng ư.ớt hết rồi này."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co