[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
27
"Đừng làm ẩu! Lỡ mà có người đi vào là thê thảm lắm đó." Orm chụp lấy bày tay Lingling, trên mặt đỏ bừng rất hiếm khi thấy ở cô.
"Em mà cũng biết sợ chuyện này nữa sao?" Lingling cười khanh khách, sau khi cười xong lại cúi đầu cắn một cái trên cổ Orm, cắn xong mới cất tiếng hỏi, "Em và Jayna Angelina chỉ là bạn thật đó chứ?"
"Ừ."
"Không lên giường?"
"Lên cái đầu chị!" Orm tức giận nhéo mũi Lingling. Trong đầu em đều toàn là chị, làm sao em lại có thể cùng Jayna thân thiết được đây?
"Thế có hôn nhau không?"
Orm choáng váng, Có hôn nhau không sao? Hôn rồi, ngay buổi chiều đầu tiên khi Jayna đến tìm đã hôn nhau rồi.
Lingling thấy Orm do dự không đáp, trong lòng liển hiểu, sự tức giận nhanh chóng bốc lên, bực bội hỏi: "Em hôn người ta?"
"Là cậu ấy hôn em, chứ em đâu nhúc nhích." Orm biện bạch cho chính mình, cô thề với trời, lúc đó cô thật sự không nhúc nhích tí gì. Cô quay sang hỏi ngược lại Lingling, "Còn chị?"
Lingling cúi đầu, cắn môi dưới, sau đó cương quyết ngẩng mặt lên: "Chị có lỡ hôn Nychaa, mới vừa nãy."
"Hai người..."
Lingling đánh gãy lời nói Orm: "Vừa này chỉ là không cẩn thận mỗi đụng môi với cô ấy, không coi là nụ hôn thật sự. Với lại chị cũng muốn chứng thực xem chị có cảm giác gì với những phụ nữ khác không?"
"Thế chị... có cảm giác gì không?"
"Không."
"Làm sao chị cứ hay lung tung đi hôn người ta?"
"Chẳng phải em cũng lung tung bị người ta hôn?"
"Được rồi, chúng ta hòa nhau đi." Orm cảm thấy khó chịu, nhưng cô không muốn đề tài này gây phiền nhiều trong lòng, nên chuyển để tài, "Tại sao chị và con gấu kia chia tay?"
Lingling nhíu mày: "Chị đâu thích nhân thú luyến." Orm khúc khích bật cười, cười nhiều đến nỗi gập bụng về phía trước. Lingling nhéo má cô, bực bội nói, "Cười gì mà cười! Em lợi hại thật, Nychaa nhìn vừa mắt em đấy! Nói mau, em đã quyến rũ được bao nhiêu người?"
"Nychaa nhìn vừa mắt em? Làm sao có chuyện đó? Chị không nhắc đến Nychaa làm em suýt chút đã quên mất, tại sao chị ấy lại có thể dễ dàng để chị hôn vậy chứ? Chị ấy cũng yêu phụ nữ hả? Nhưng không phải chị ấy đã kết hôn rồi sao?"
"Hồi trước cô ấy có theo đuổi chị. Ủa em, ai quy định phụ nữ đã kết hôn thì không thể yêu phụ nữ?
"Chị nói thế cũng đúng. Thật không ngờ trước đây chị cũng đã từng bị phụ nữ theo đuổi. Tóm lại chị đã gieo tai họa cho bao nhiêu người rồi?" Nghĩ đến Nychaa, lại nghĩ đến Jayna, Orm thầm thở dài, Đào hoa đến rồi, có muốn chặn cũng không thể chặn nổi. Chắc chỉ có thể tự trách mình có gương mặt quả thu hút người.
Lingling mang theo sự ghen tuông trả lời: "Sao có thể so được với em? Em xem lại em đi, lúc nào cũng không quên làm chuyện ái muội với phụ nữ. Nhớ ngày đó ở quán bar, bên cạnh em còn có người tên... tên Gina. Đúng là Gina, ngay cả con nít mà em cũng không buông tha! Hiện giờ thì càng hoang đường, bên cạnh thì có một Jayna Angelina, xa xa thì có một Nychaa, đó là những người lộ diện thôi đó, không biết ở trong tối còn có bao nhiêu người? Như thể em còn không thấy bản thân đã gieo tai họa cho người khác?"
Orm nghiêm mặt nói: "Chị đừng đóng vai kẻ ác đi cáo trạng vậy được không? Sao cứ tay nắm ô rồi lấy nước giội lên đầu người khác như vậy hả? Jayna đến tìm em, sao em có thể làm như không thấy cậu ấy được đây? Đã yêu nhau nhiều năm, làm sao có thể nói không để ý liền ngay lập tức không để ý đến người ta? Chị đừng nói hươu nói vượn, Gina là một cô gái, không phải con nít, người ta cũng có bạn trai rồi. Chị đừng cho rằng ai cũng giống chị, không có chuyện gì làm nên đi quyến rũ em chơi cho vui? Còn Nychaa nữa chứ? Không phải người mà Nychaa yêu là chị hay sao? Mới vừa rồi nhìn hai người tỏ ra thân mật như vậy, em nhìn mà muốn buồn nôn đến chết đây này!"
"Em nói bậy!"
Lingling vừa định mở miệng mắng trả, thì tiếng chuông điện thoại vang lên. Là Nychaa gọi, hỏi cô đang ở đâu, Lingling nói, sẽ lập tức quay trở lại, rồi cúp điện thoại, nói với Orm: "Chúng ta nên xuống thôi."
"Chờ đã." Orm lấy ra một miếng băng vệ sinh, đưa cho Lingling, "Trước tiên cũng nên đi vào phòng vệ sinh đã. Vừa nãy làm quần lót ư.ớt hết rồi, dùng tạm cái này sẽ cảm thấy thoải mái hơn."
"Cùng đi chứ?" Trên mặt Lingling nóng lên, cầm lấy băng vệ sinh, trong lòng thầm than, Quả nhiên chỉ có phụ nữ mới cẩn thận. Cô nói, "Thường dùng băng vệ sinh không tốt cho cơ thể đâu. Em hay dùng lắm sao?"
"Bình thường đâu có dùng, chỉ là mấy ngày nay cảm giác sắp có rồi, nên mới đem theo phòng hờ."
"Ừ, đi thôi."
Từ phòng vệ sinh đi ra, Lingling giúp Orm lau sạch vết son môi dính trên mặt, rồi hung ác cảnh cáo: "Cô em phải biết thân biết phận bảo vệ chính mình, đừng loạn đi quyến rũ người khác đấy!"
Trên đường từ tầng năm đi xuống lầu ba, Orm giúp Lingling sửa soạn lại mái tóc có đôi chút rối, rồi dữ dằn nhắc nhở: "Bà chị phải biết ngó trước nhìn sau giữ mình trong sạch, đừng loạn đi ve văn người khác đấy!"
Ánh mắt của hai người đều lóe lên vẻ cực kỳ hung dữ nhìn chằm chằm vào nhau, thế nhưng trong lòng hai người lại vô cùng tự nhiên vui vẻ dựa sát vào nhau.
Ai cũng chưa nói thích ai, ai cũng chưa nói lời yêu, nhưng thâm tâm hai người đều hiểu. Sau lần gặp lại nhau này, có vài thứ đã hoàn toàn thay đổi, trở thành những thứ không thể cứu vãn, mà cũng chẳng muốn đi cứu vãn.
Lingling tìm thấy Nychaa, hỏi cô gọi có chuyện gì không. Nychaa nhìn như trêu ghẹo nói: "Nhìn em với Orm Kornnaphat cứ như mấy người đang có thù oán gì sâu lắm ấy, nên lo em sẽ bắt nạt người ta."
Lingling bĩu môi, Quả thật mình cùng Orm có thù oán. Không những vậy mối thù này còn không nhỏ, nói không chừng chắc phải dùng cả đời để đi báo thù.
Nychaa gặng hỏi: "Em có chuyện gì với Orm Kornnaphat à?"
Lingling nhún vai, dáng vẻ như chẳng hề để tâm: "Có gì đâu, kẻ thù thôi ấy mà."
Nychaa thấy Lingling không muốn trả lời, cũng rất thức thời không hỏi nữa, quay sang chủ đề khác để nói. Hàn huyên một hồi, Nychaa đề nghị đến chỗ Orm, đương nhiên Lingling không có ý phản đối, theo Nychaa đi về phía Orm.
Orm quay về bên đám người Jayna. Nhìn thấy cô, Jayna lo lắng hỏi: "Cậu có sao không?"
"À, không có gì."
Yaya hỏi: "Lingling không bắt nạt cậu?"
"Bắt nạt gì đâu."
Jayna nhìn thấy trên cổ Orm có một dấu vết đỏ hồng khá rõ, trong lòng liền vang lên tiếng chuông cảnh báo. Cô cau mày.
"Chỗ này bị sao vậy?"
Orm giật mình, vội đưa tay che lấy cổ, trong lòng thầm oán giận Lingling, Cắn chỗ nào không cắn lại đi cắn cổ? Thế nhưng cô biết bây giờ vẫn chưa phải lúc nói với bạn bè về mối quan hệ giữa cô và Lingling, hơn nữa cô cũng chưa dám xác định thực chất mối quan hệ hiện tại của cô và Lingling là gì, vì thế chỉ có thể cười ha ha: "Ừm... vừa nãy suýt nữa mình với Lingling đã đánh nhau, vết này là do chị ấy nhéo mà ra đó!"
"Ồ!" Mark làm ra vẻ mặt bi thương, "Một cổ vịt trắng trẻo dễ thương dường này, thế mà chị ấy nỡ lòng nào nhéo thành ra vầy? Không ngờ Lingling ra tay tàn nhẫn thật ta ơi!"
"Thôi đi nha, cậu mới có cổ vịt ấy!" Orm giơ chân đá Mark, rồi khẽ liếc mắt về phía Yaya và Jayna, Cũng may, có vẻ như hai cậu ấy đều tin.
Jayna hoàn toàn bỏ qua tiếng chuông cảnh báo, lại bắt đầu cảm thấy đau lòng cho Orm,
Đúng lúc này một người nước ngoài đi tới gần đám người Orm. Bình thường mà nói, một người muốn đến làm việc ở nước ngoài, dù ít hay nhiều cũng có thể nói được một ngoại ngữ phổ biến ở nước đó. Thế nhưng số người nước ngoài đến Thái Lan có khả năng nói tiếng Thái thì luôn ít đến mức đáng thương, và người nước ngoài này rất vinh hạnh thuộc về phần đa số kia, do đó nếu muốn nói chuyện với người này chỉ có thể dùng tiếng Anh. Cách phát âm của Mark và Yaya không được tốt lắm, vì để bớt lãng phí tế bào não, hai người đã vội vàng lủi nơi khác trốn mất, để mặc Jayna và Orm ở lại nói chuyện với người nước ngoài.
Khi Nychaa và Lingling đến chỗ Orm cũng là lúc nhìn thấy Orm đang cùng người nước ngoài trò chuyện sôi nổi. Lingling nghe thấy cách phát âm của Orm rất tròn vành rõ chữ đúng tiêu chuẩn người Mỹ, trong lòng có chút kiêu ngạo, nghĩ thầm.
Nhìn xem đi, người mà Lingling đây coi trọng tuyệt đối sẽ không phải là kẻ bỏ đi!
Nychaa nghe thấy Orm nói tiếng Anh lưu loát, càng nhìn Orm ưng mắt hơn, dù nhìn dọc ngó ngang ra sao cũng thấy Orm thật hợp ý cô. Người nước ngoài nhìn thấy chủ nhân bữa tiệc là Nychaa đến đây, liền quay sang nhiệt tình mời cô tham gia vào cuộc trò chuyện. Nychaa không tiện từ chối, chỉ có thể đi tới tham gia. Thế nhưng khi Orm nhìn thấy Nychaa đến, lại tìm cớ chạy ra ngoài, để hai người Jayna và Nychaa ở lại ứng phó với người nước ngoài.
Lingling kéo Orm đến một góc tương đối ít người, mở miệng khen: "Chị cứ nghĩ dân học Mỹ thuật như bọn em sẽ không giỏi tiếng Anh. Không ngờ em lại nói tiếng Anh hay đến thế."
"Đúng là đa số dân học Mỹ thuật có trình độ tiếng Anh chẳng ra sao, nhưng vì mẹ em là giáo viên dạy tiếng Anh nên em khác với mọi người, có vốn tiếng Anh tương đối tốt hơn chút."
"Thế em học đến cấp mấy rồi?"
"Cấp sáu."
"Có thi IELTS hay TOEFL* gì không?"
(*TOEFL: Test of English as a Foreign Language.)
"Không, em thi mấy thứ đó làm gì? Em đâu tính du học nước ngoài."
"Ừ, cũng đúng." Lingling cầm lên một miếng bánh ngọt để trước miệng Orm đút cho cô. Orm cố ý lè lưỡi liếm trúng ngón tay của Lingling, làm Lingling khẽ rùng mình, chậm rãi rút ngón tay trở lại, nhét miếng bánh còn lại vào trong miệng, nhân tiện quăng ánh mắt đầy mị hoặc liếc nhìn Orm, khiến đôi mắt Orm nhìn cô đăm đăm. Lingling biết xung quanh đang có người đến kẻ đi khá nhiều nên không thể thoải mái ve vãn quá trớn, liền tiếp tục đề tài vừa nói, "Hồi nãy nghe em và người nước ngoài kia trò chuyện thấy cách phát âm của em rất tốt. Em học được từ ai?"
"Không học của ai cả." Orm nhún vai nói, "Khi còn bé, mẹ em thường đọc mấy câu chuyện tiếng Anh cho em nghe, rồi khi lớn hơn chút thì mẹ cho em xem mấy bộ phim sitcom truyền hình Mỹ như là «Growing Pains*» để quen với cách phát âm của người bản xứ. Sau đó khi lên đại học thì trường có mời một số giáo viên nước ngoài về dạy em, chị cũng biết đấy, phần lớn dân học Mỹ thuật không có trình độ tiếng Anh, nên những sinh viên nào có khả năng tiếng Anh tốt liền trở thành học trò bảo bối trong mắt giáo viên nước ngoài ngay. "
"Em với Jayna và một số bạn học khác rất vinh dự được nằm trong đội ngũ học sinh bảo bối này, không có chuyện gì làm thường hẹn giáo viên nước ngoài ra ngoài nói chuyện mặt đối mặt để thực tập cách phát âm."
"Ngoài ra em còn có đứa bạn thân là Nana, chị cũng đã gặp rồi đó, cậu ấy là dân chuyên Anh, hiện giờ có bằng Tiến sĩ luôn ấy, mỗi khi tụi em gặp nhau, cậu ấy cũng hay dạy cho em tiếng Anh."
"Rồi sau đó Jayna xuất ngoại du học, tiếng Anh của Jayna vốn đã rất tốt, lúc đó em nghĩ sau khi du học nước ngoài thì chắc hẳn tiếng Anh của Jayna sẽ càng thêm lưu loát, dù cả đời em không có khả năng đi du học, nhưng vì muốn có thể thật xứng đôi ở bên cạnh cậu ấy, nên em đã quyết tâm sau giờ làm việc phải cố gắng luyện tập cách phát âm, phải siêng năng xem phim Mỹ thật nhiều, từ các phim điện ảnh nước ngoài mà học cách nói của dân bản xứ, có khi một bộ phim em phải xem đi xem lại bảy-tám lần, mãi đến tận khi mọi câu nói trong đó đều có thể nghe được rõ ràng thì mới bỏ qua."
"Với lại khi Jayna du học nước ngoài cũng thường dùng tiếng Anh để nói chuyện với em, cho nên cứ luyện tập mỗi ngày trong năm năm như thế thì em cũng có được như ngày nay. Dù tiếng Anh đối với em không được xem là quá tinh thông, nhưng khi nói chuyện bình thường với người nước ngoài thì cơ bản cũng không có vấn đề gì."
(*«Growing Pains»: một bộ phim sitcom truyền hình nổi tiếng của đài ABC, nói về một gia đình điển hình của Mỹ ở New York với những tình huống buồn cười xoay quanh chuyện thường ngày của mỗi thành viên. Gia đình này có một ông bố là bác sĩ tâm lý phải làm việc tại nhà để chăm sóc bốn đứa con do vợ phải đi làm.)
"Hiện tại thật sự em và Jayna không có gì đấy chứ?" Lingling nghe thấy Orm nhắc đến Jayna, trong lòng rất khó chịu. Trong mọi khoảnh khắc quá khứ của Orm đều có sự hiện diện của Jayna, và Orm có được tài hoa như hiện giờ cũng có một nửa công lao của Jayna, điều này khiến Lingling rất không thoải mái.
Mặc dù cô biết rất rõ Orm không thể trăm phần trăm tuyệt tình với Jayna, và càng biết rõ cảm tình sâu nặng đã có cùng nhau không phải nói quên liền ngay lập tức quên được, vì bản thân cô trong quá trình vượt qua sự đau khổ của mối tình đầu để lại không phải cũng đã từng đi qua con đường gian nan như thế sao? Tuy nhiên biết thì biết đấy nhưng trong lòng cô không thể thoải mái nổi. Cô chỉ muốn để trong mắt Orm chỉ chất chứa một người là cô, chỉ có mỗi một mình cô trong đó.
"Em với cậu ấy chỉ là bạn. Chị cũng biết tụi em quen nhau gần mười năm, trong khi chia tay chỉ mới một năm. Chị cũng từng có mối tình đầu, thứ cảm giác bất lực này hẳn là chị cũng đã từng nếm trải qua đi. Huống chi đối với chuyện tình cảm, em chưa bao giờ đem ra đùa giỡn, càng không bao giờ làm chuyện dối lòng." Orm nhìn ra sự ghen tuông trong đáy mắt Lingling, tuy giọng nói vô cùng chân thành, nhưng ngược lại khóe môi lại nhướn lên đầy xấu xa, hỏi ngược lại, "Lẽ nào chị hy vọng em và Jayna có chuyện gì?"
"Thôi được rồi!" Lingling thở dài, quyết định sẽ không bao giờ lấy vấn đề này ra so đo lần nào nữa, "Trước đây chị phát hiện em biết vẽ vời, biết khiêu vũ, biết tán tỉnh, biết chơi guitar, biết nói mấy quan điểm cực đoan, biết vuốt mông ngựa, biết giả bộ thanh cao, biết nói chuyện cợt nhã, biết miệng lưỡi trơn tru, và hôm nay chị mới phát hiện ra em cũng biết nói tiếng Anh theo giọng Mỹ. Thế Kornnaphat tiểu thư à, ngài còn biết điều gì mà tôi đây còn chưa biết nữa không?"
"Những điều em biết thì cơ bản chị đã nói hết ra rồi, nhưng có vẻ còn thiếu một điều."
"Thiếu gì?"
"Em còn có thể..." Orm nhét một múi quýt vào trong miệng Lingling, cười hì hì, liếm khóe môi, rồi rướn người đến bên tai Lingling, cố ý dùng âm điệu du dương trầm bổng kéo dài, nói một cách tràn đầy ái muội, "Biết — dạy — chị — làm — tình."
"Đồ lưu manh!"
Lingling nghiến răng nghiến lợi. Trong đời cô đã từng gặp khá nhiều người có da mặt dày, nhưng chưa từng thấy ai có da mặt dày như Orm, rồi khi nhớ đến mấy chuyện hai người đã làm vừa nãy, gương mặt liền trở nên đỏ ửng đến nỗi có thể nặn ra máu.
Orm thấy đã trêu chọc Lingling thành công, rất đắc ý, vốn định cười ha ha, nhưng cũng biết môi trường xung quanh là nơi công cộng, nên không thể làm gì khác hơn là phải nín nhịn, đành đưa tay che miệng cười.
Jayna và Nychaa vừa đứng tán gẫu với người nước ngoài vừa đưa mắt tìm kiếm bóng dáng Orm, tìm một hồi mới phát hiện Orm và Lingling đang đứng trong góc khá kín đáo trêu đùa nhau. Jayna và Nychaa cùng nổi lên nghi vấn.
Hai người ấy không phải có thù oán rất sâu với nhau?
Tại sao bây giờ còn có thể đứng bên nhau bật cười thoải mái như thế?
Nhìn hai người ấy lúc này không hề giống những người có oán thù gì.
Orm và Lingling nói cười một hồi, mới quay trở lại gặp mọi người. Thời gian không còn sớm, nên là thời điểm ai về nhà nấy. Lúc này đúng lúc Ginny đi tới, nhìn thấy Orm, đầu tiên giật mình đôi chút, sau đó nhanh chóng tiến lại cười nói: "Em là Orm Kornnaphat phải không? Tôi tên Ginny Natnicha, chắc em không còn nhớ tôi đâu nhỉ?"
Orm nhìn Ginny, quả thật nhớ không ra khi nào gặp qua một người như vậy. Ginny nhắc nhở: "Mấy tháng trước bên vệ đường, tôi đã từng hỏi em đang xem sách gì đó, rồi em trả lời là «Thái Căn Đàm»"
"A, nhớ rồi. Haha, thật xấu hổ." Một việc đã xảy ra khá lâu, kỳ thật Orm không còn chút ấn tượng, căn bản không nhớ nổi lúc đó là thời điểm nào, nhưng cô thấy Ginny đã nhớ cô kỹ đến thế, vì không để Ginny cảm thấy thất vọng, cũng vì biểu đạt lòng cảm kích của bản thân, cô không thể làm gì khác hơn là làm bộ chính mình cũng đã nhớ ra.
Đã quên thì cứ nói là quên đi, còn giả bộ đã nhớ nữa chứ? Lingling ở một bên nhìn, rất muốn cười, sau đó trong lòng thầm bổ sung thêm, Con người Orm Kornnaphat này còn biết mồm mép gạt người.
Đôi mắt Ginny lóe lên một tia sáng lóng lánh, cô cũng ít nhiều nhìn ra tâm tư của Orm, càng phát hiện ra điểm thú vị của Orm nên đứng hàn huyên nói chuyện vài câu với Orm, sau đó mới nắm lấy tay Lingling, nói: "Lingling, tớ ở trong này lâu rồi, giờ muốn về nhà. Cậu thì sao?"
"Cậu về trước đi, lát nữa mình mới về."
"Được, vậy tớ đi trước nhá. Tạm biệt."
"Bye bye."
Trước khi bước xuống lầu, Ginny lượn một vòng đến bên Jayna. Vừa nãy khi cô và Jayna nói chuyện về thời trang, phát hiện cô rất có kiến thức ở mảng thiết kế trang phục, vì để bồi đắp sự thân thiết với người bạn mới cô, Ginny đã hẹn cô hai ngày nữa cùng đi xem một sự kiện thời trang. Jayna cười đồng ý, lúc này cô mới hài lòng đi về nhà.
Ginny đi rồi, Lingling làm như vô ý hỏi Orm: "Đêm nay em đi về cùng Jayna?"
Orm biết rõ hàm ý bên trong câu hỏi của Lingling, lắc đầu nói: "Tụi em đâu ở cùng một nhà."
"Ừm hửm." Thật tốt, không ở cùng nhau. Lingling âm thầm thở phào nhẹ nhõm, "Không còn sớm nữa, để chị chở em về, hay em có muốn đến chỗ của chị không?"
Orm sờ cổ, ra vẻ như đang khó xử: "Chị... chị vừa rồi còn chưa cắn đã hay sao?"
Cách phát âm của hai chữ "cắn đã" nghe gần giống với "thỏa mãn", thế mà Orm còn cố ý nhấn thêm trọng âm ở hai chữ cắn đã này, và khi vào trong tai Lingling đã làm cho cô không khỏi lộ ra gương mặt ửng hồng. Cô bực bội ngoảnh mặt sang bên. Đêm này cô bị Orm trêu chọc liên tục, ngày sau dù làm sao cũng phải trả lại cho bằng hết.
Orm biết đủ nên dừng lại, trở về vẻ mặt nghiêm túc, nói: "Ngày mai em phải dậy sớm đi vẽ tranh tường, nên dù gì cũng phải về nhà chuẩn bị các dụng cụ cần mang theo. Lát nữa em và Mark, Yaya ngồi trên xe Jayna cùng trở về là được rồi."
Lingling có chút không vui: "Em và Jayna cùng nhau đến đây?"
"Là bốn người chúng em cùng nhau đến. Vì đã cùng nhau đến, nên lúc đi phải cùng nhau đi thì mới hợp lý, đúng không?"
"Được rồi, vậy chị về trước."
"Ừm."
Lingling xoay người rời đi. Orm ở phía sau chăm chú nhìn bóng lưng của cô đến ngẩn người. Không lâu sau, di động của Orm rung lên một hồi, lấy ra nhìn thì ra là tin nhắn của Lingling. Trong đó viết: "Đêm nay nhìn em rất đẹp."
Orm nở nụ cười, phản hồi: "Nhìn chị cũng rất đẹp."
Ánh đèn lóng lánh, năm màu rực rỡ, sắc màu tươi sáng, trời quang mây tạnh.
Bỏ di động trở lại vào túi, trong lòng Orm tràn ngập ngọt ngào, dường như thời gian đã ngưng đọng bên trong sự ấm áp kia.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co