[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
33
Chờ đến khi tiếng khóc của Jayna và Orm hơi lắng xuống, Yaya đi tới, vỗ lưng Orm, cất tiếng hỏi: "Cậu thật đang quen Lingling Kwong?"
"Ừ." Orm buông Jayna ra, quay người lại, nhẹ nhàng gật đầu.
Yaya nắm bàn tay thành nắm đấm, dồn hết sức, vung một quyền thật mạnh lên trên vai Orm, khiến Orm không thể đứng thẳng, sau khi lảo đảo hai cái liền ngã ngồi trên mặt đất, chiếc ghế gần đó bị cô chạm phải ngã nhào ra đất, những cây bút trên bàn sau cái hất tay của cô cũng rơi tán loạn xuống dưới.
Sắc mặt Yaya cực kỳ lạnh lẽo, ánh mắt vô cùng bình tĩnh, cô đứng bên cạnh Orm, từ trên cao nhìn xuống, hỏi Orm từng câu từng chữ vô cùng rành rọt: "Cậu hiểu rõ Lingling Kwong sao? Chị ấy có thể cùng cậu đi được bao xa? Cậu có biết Lingling Kwong khi so với chúng ta, quả thật như một bên trên trời, còn một bên dưới đất, căn bản là người của hai thế giới không? Cậu có thích những nơi chị ấy thường hay đến? Cậu có thể thoải mái nói chuyện với những người bạn bên cạnh chị ấy?"
"Cho đến nay, Lingling Kwong đều chỉ yêu đàn ông, cậu có dám cam đoan sau này chị ấy sẽ không yêu đàn ông nữa không? Jayna có thể vì cậu mà công khai mọi chuyện, có thể vì cậu mà từ bỏ tất cả, vậy Lingling Kwong có thể làm được sao? Cậu có biết khi sự mới mẻ của tình yêu qua đi, sẽ vĩnh viễn chỉ còn lại sự bình thường hay không? Cậu đã xác định đây không phải chỉ là sự mới mẻ nhất thời rồi ư? Cậu thật sự có thể buông xuống Jayna sao?"
"Trong lòng cậu quan tâm đến Jayna nhiều bao nhiêu, không phải chính cậu là người hiểu rõ nhất? Jayna đã tùy hứng một lần, vì lẽ đó cậu cũng có thể đi theo tùy hứng một lần luôn ư?"
"Cậu đã nếm trải sự dằn vặt, đã chảy biết bao nhiêu nước mắt vì lần tùy hứng của Jayna, đừng nói cậu cũng muốn để Jayna đi nếm trải một lần cảm giác đó đấy? Cậu vẫn luôn canh cánh trong lòng đoạn thời gian Jayna và Tina quen nhau, chả lẽ cậu nghĩ rằng chúng mình đều có mắt như mù? Cậu không nghĩ, chờ đến khi cậu ôm nỗi đau thương từ nơi Lingling Kwong trở về, rồi Jayna lại giống như cậu bây giờ có một đối tượng yêu đương mới, thế không phải hai cậu lại phải trải qua thêm một đêm ôm ấp khóc lóc đầy đau khổ như hôm nay?"
"Đều là những người bôn ba trên đường đời, cậu cho rằng vẫn còn thanh xuân và tinh lực để chạy theo sự mới mẻ trước mắt? Cậu có chắc tình cảnh cậu quyết định quen Lingling Kwong hiện giờ không hề giống với lúc Jayna và Tina quen nhau?"
"Mình có thể chúc phúc khi cậu quen Jayna, nhưng cậu cho rằng mình cũng có thể chúc phúc cho cậu khi quen Lingling Kwong? Cậu và Jayna trải qua bốn năm đại học xây dựng tình yêu khắc cốt ghi tâm, ba năm chia ly trong nỗi khổ tương tư, nửa năm yêu nhau trong ngọt ngào lo lắng, một năm chia tay trong trạng thái bứt rứt giãy giụa, cậu đều có thể quên những khoảng thời gian này ư?"
"Mình quá hiểu cậu, cả đời của cậu cũng không thể quên được Jayna, nếu đã thế thì có công bằng với Lingling Kwong không? Rốt cuộc cậu và Jayna muốn dằn vặt đối phương bao nhiêu lâu nữa mới chấp nhận quay lại với nhau? Rốt cuộc muốn bỏ qua nhau mấy lần nữa mới có thể thật sự hiểu nhau? Chả lẽ để lỡ dính phải một vết nhơ là sẽ vĩnh viễn không còn sự vẹn nguyên đã từng có?"
"Tìm người sống bên cạnh, quan trọng nhất không phải tìm người mình yêu nhất, mà nên chọn người thích hợp nhất, chả lẽ cậu không hiểu sao? Người trong cuộc lúc nào cũng mù mờ hơn người ngoài cuộc, mình là tri kỷ với cậu nhiều năm, nên hiểu rõ cậu cũng như hiểu rất rõ Jayna, nhìn ra hai cậu vừa là người yêu nhất, lại còn là người thích hợp nhất, chả lẽ cậu nhẫn tâm dằn vặt nhau thêm lần nữa? Cậu có dám vuốt lương tâm hiện giờ và nói rằng cậu không còn yêu Jayna chút nào nữa không? Cậu từng hỏi qua chính cậu, sự lựa chọn hiện tại của cậu đã thật sự đúng chưa?"
Cứ một câu lại một câu Yaya chất vấn như đánh thẳng vào đỉnh đầu Orm, thật giống như núi Thái Sơn đè ép ở nơi đó, trọng lượng nặng trịch ấy căn bản khiến Orm không thể nhúc nhích được chút nào.
Orm chỉ cảm thấy hết thảy trước mắt ngày càng mông lung và mơ hồ, thật giống như nhìn thấy Jayna đang ôm lấy cô khóc nấc lên, thật giống như cô đang nói với Jayna 'Cậu khóc làm mình thật đau lòng', thật giống như nghe thấy Mark đang hỏi 'Cậu làm sao vậy?' Thật giống như cảm thấy Yaya đang bấm vào nhân trung* của cô, thật giống như cảm thấy điện thoại di động trong túi cô đang run lên từng chập...
(*Nhân trung: rãnh lõm chạy từ dưới mũi đến giữa môi trên.)
Từng tia ánh sáng lấp lóe đầy vội vàng, nai con này nối tiếp nai con khác thi nhau chạy vòng quanh rồi trốn mất, cá con này nối tiếp cá con khác chen nhau tự do bơi lội xung quanh, ngôi nhà này nối tiếp ngôi nhà khác tỏa ra sự ấm áp. Tại sao cho đến nay, mọi chuyện đều cảm thấy mệt mỏi thế này? Thật muốn trốn trong lòng mẹ cố gắng ngủ một giấc thật ngon. Orm nhắm mắt lại, hôn mê bất tỉnh.
Cơn gió quạnh quẽ, cây cối thê lương, thật giống như chỉ trong chớp mắt thế giới đã trở nên hỗn loạn, hoặc cũng có thể nói thế giới này vốn đã hỗn loạn như thế.
Jayna thấy sắc mặt của Orm ngày càng trở nên tái nhợt sau hàng loạt câu hỏi chất vấn của Yaya, liền vội vàng ngồi quỳ dưới đất, lay hai bờ vai Orm. Làm sao mình lại có thể quên, khoảng thời gian này mình thấy cực kỳ khó chịu, thì tương tự Orm cũng không cách nào dễ chịu hơn tí nào! Nước mắt Jayna chảy dài rơi xuống trên trán trên mặt Orm, tuy thế dù đang trong tình trạng mơ mơ màng màng nhưng Orm cũng không quên lên tiếng an ủi: "Đừng khóc, cậu khóc làm mình thật đau lòng."
Jayna ôm chặt Orm, tiếng khóc cũng không cách nào có thể ngăn chặn, cứ thế mà bật ra ngoài.
Mark và Yaya cũng bị dọa sợ. Yaya vội vàng kéo Jayna ra để cô mau buông Orm, giúp Orm có khoảng không để hít thở, sau đó bấm vào nhân trung của Orm, hy vọng mang lại hiệu quả nào đó.
Chỉ có Mark sau một thoáng hoảng loạn lúc đầu, đã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cậu khuyên Jayna đừng khóc nữa, sau đó nhanh chóng gọi xe đi bệnh viện, rồi cúi người xuống ôm lấy Orm, vội vàng chạy nhanh xuống dưới lầu.
Có nhiều thời điểm không thể không khiến người ta phải đi cảm thán. So với phụ nữ dễ bị luống cuống, thì đàn ông sẽ rất nhanh tìm thấy sự bình tĩnh để giải quyết tình huống nhanh gọn nhất.
Tâm tình Ginny hôm nay không tốt, nên Lingling đang ngồi bên cạnh Ginny trong quầy bar để giúp cô ấy xả hết nỗi sầu.
"Cậu sao vậy? Có phải lại cùng anh chàng đẹp trai nào đó chia tay rồi không?"
"Nào có! Không phải tớ đã nói với cậu là đang cải tà quy chính rồi sao? Hôm nay tâm trạng tớ không tốt là vì lăn qua lộn lại không biết bao nhiêu người nhưng vẫn không thể tìm ra một người nào đáng giá để tớ yêu thích thật tâm, như thế bảo sao không khiến người ta cảm thấy chán nản thất vọng đây?"
"Cậu thật đang cải tà quy chính? Mình không nghe lầm đó chứ?" Lingling trêu ghẹo, "Nhìn bộ dạng của cậu cứ như mặt trời thật sự có thể mọc ở hướng Tây. Có phải cậu bị chuyện gì khiêu khích rồi không? Sao bỗng dưng lại kiên định một lòng muốn quay đầu?"
Ginny nằm dài trên quầy bar, đầu ngón tay vẽ từng vòng tròn trên mặt bàn, nói: "Không bị cái gì khiêu khích hết, chỉ là đột nhiên cảm thấy bản thân cũng già rồi, đã đến lúc nên ổn định cuộc sống. Mà nhắc mới nhớ, ắt hẳn cậu có biết Jayna Angelina nhỉ? Nghe bảo bên cậu đang hợp tác làm việc chung với phía bên Jayna Angelina."
"Đúng là có biết, sao?"
"Không có gì, chỉ thấy cô gái này là một người rất tốt."
Trong lòng Lingling vui vẻ, giống như đang đùa giỡn, cười trêu hỏi: "Đừng nói cậu đã đổi tính hướng rồi đấy? Giờ chuyển sang thích phụ nữ?"
"Được rồi đó. Tớ đây chưa từng nghĩ đến chuyện đùa giỡn ái tình với phụ nữ bao giờ."
"Vậy cậu cảm thấy hai người phụ nữ sinh sống bên nhau thì thế nào?" Lingling làm như lơ đãng xoay ly rượu trong tay, nhưng đuôi mắt lại gắt gao nhìn chằm chằm Ginny.
Ginny không chút để ý, nhún vai: "Cũng tốt mà, chỉ là như thế thì không dễ có con thôi."
"Muốn có con để làm gì?"
"Không phải gia đình bình thường nào cũng mong muốn có một đứa con hay sao? Nếu Kimberley không ly hôn sớm như vậy, không chừng hiện giờ cũng đã có con, lúc đó có khi có một đứa nhóc sẽ gọi hai đứa mình là dì rồi đó."
"Làm sao mình lại không thể nào nhìn ra, người như cậu mà cũng yêu thích trẻ con nữa sao?"
"Nếu tớ yêu thích trẻ con, thì đã sớm kết hôn."
"Cậu đã chơi trò tình ái lâu đến vậy, mà còn không tìm thấy cảm giác ở mấy tên đàn ông, thì mình chân thành khuyên cậu thử tìm ở phụ nữ xem sao." Bộ dạng Lingling cực kỳ giống như đang nói giỡn, "Vừa nãy cậu nhắc tới Jayna Angelina, chẳng lẽ đã động tâm với người ta rồi?"
Nãy giờ Lingling nói mấy câu thế kia là đang muốn làm bà mối thật sao? Nhưng bà chị đây vẫn chưa uống nhiều nha!
Ginny nhếch miệng cười, nhìn về phía Lingling, nói: "Lingling, hai đứa mình đã quen biết nhiều năm, bộ dạng kia của cậu không dễ qua mặt đôi mắt tinh tường của tớ đâu. Nhìn xuân quang hạnh phúc tràn đầy trên gương mặt không thể che giấu nổi luôn kìa. Nói đi, cậu lại đang yêu đương với ai?"
Chậc, làm sao có thể quên sự nhạy bén trong bụng Ginny cũng sâu sắc không kém mình là bao ta? Đáng lẽ nên chờ cậu ấy uống nhiều rồi nói mới đúng, quả là thất sách!
Lingling thở dài một hơi, bất đắc dĩ phải nói thật: "Cậu biết người đó, là Orm Kornnaphat."
"Hửm?" Biểu tình của Ginny khi nghe được câu trả lời có thể dùng hai chữ chấn động để hình dung cũng không có gì quá đáng. Khi sự chấn động qua đi, cô lập tức nổi lên hứng thú tám chuyện, "Tớ biết ngay mấy ngày gần đây cậu nhất định có vấn đề mà. Không ngờ cậu lại đi cặp kè với con gái đó? Mà làm sao cậu có thể chạy theo mốt còn hơn cả tớ nữa thế? Cố ý đả kích tớ phải không? Làm sao hai người lại quyết định quen nhau? Còn chuyện trên giường thì sao? Làm mấy tư thế vận động kia thế nào?"
"Cậu rất muốn biết?"
"Đương nhiên!"
"Thì chính cậu đi tìm một cô gái về đi, rồi tự mình thử xem chẳng phải sẽ biết ngay sao? Mình cũng nhắc cậu trước, Jayna Angelina là một cô gái tốt, nếu cậu muốn chơi cho vui thì đừng có tìm cô ấy." Đôi mắt Lingling híp lại như muốn phóng điện cảnh cáo Ginny, khiến Ginny nhìn mà cảm thấy choáng váng.
Ginny thật không hiểu, tại sao cô chỉ buột miệng khen Jayna một câu, mà Lingling cứ một mực lôi kéo người ta đẩy riết về phía cô? Trong lời nói lẫn cử chỉ bên ngoài đều lộ ra mùi vị giật dây kia là sao?
Mình và Jayna Angelina chỉ là bạn bè bình thường thôi mà? Lẽ nào chính Lingling đã rơi xuống nước, nên cũng muốn kéo mình xuống đó để có người bơi chung cho có bạn hả? Như thế cũng quá thâm hiểm đi! Không hiểu sao mình có thể kết bạn với người như Lingling được vậy trời?
Ginny càng nghĩ càng muốn nện ngực giậm chân.
Giống như có ý định trả thù, Ginny có chút sung sướng khi nhìn thấy người gặp họa, vui vẻ nói: "Bình thường hai đứa mình hay lảng tránh mấy chuyện kết hôn rắc rối kia đã đủ khiến cho hai ông bà già ở nhà nóng ruột muốn bốc cháy đến nơi. Lần này thì cậu làm tốt quá nhỉ? Đi kiếm một người phụ nữ mang về nhà luôn. Không biết hai vị trưởng lão trong nhà cậu lỡ như biết được, thì ngọn lửa kia có cháy phừng phừng trực tiếp đem hai người thiêu chết trong đó luôn không?"
Lingling nở nụ cười ngọt ngào, nhàn nhạt nói: "Hai vị chủ nhân nhà mình ngày nào mà chẳng ăn ngon ngủ yên, thân thể vẫn luôn khỏe mạnh cường tráng, dù tam muội chân hỏa* cũng không thể làm gì hai người họ."
(*Tam muội chân hỏa: lửa không dập tắt được bằng nước, được luyện từ lò luyện đan của Thái Thượng Lão Quân rơi xuống Hỏa Diệm Sơn khi Ngộ Không đại náo.)
"Ý này của cậu..." Ginny suy tư vài phút, sau đó kinh ngạc hỏi, "Chẳng lẽ cậu đang định đem chuyện giữa cậu và Orm Kornnaphat nói cho hai người đó biết?"
Lingling chợt nhoẻn một nụ cười tươi rói, nói: "Giấy không thể gói được lửa, nên tất nhiên phải chuẩn bị tốt mọi thứ cho trường hợp xấu nhất có thể phát sinh."
"Được!" Ginny khoa trương vỗ vai Lingling, "Đến lúc đó nếu như ông già nhà cậu muốn đánh cậu, thì tớ sẽ chạy qua giúp cậu chống đỡ cho. Dù sao tớ cũng suýt bị đánh rất nhiều lần, kinh nghiệm đầy mình đấy nha, đến lúc đó có gì tớ sẽ dạy cho cậu vài chiêu."
"Nếu mình mà là cha cậu, thì cũng muốn đánh gãy chân cậu đấy. Xem cậu cả ngày càn quấy làm ra chuyện gì đâu không thật ngứa mắt, mà giờ cha cậu vẫn còn muốn đánh cậu sao?"
"Hiện giờ mỗi lần ổng nhìn thấy tớ đều cảm thấy đau đầu, nên cũng chẳng còn muốn quản tớ nữa. Nếu không phải mọi chuyện trong công ty là do một tay tớ quản lý, ắt hẳn tám phần trên mười ổng đã đoạn tuyệt quan hệ cha con với tớ rồi cũng nên. Mà nói chứ, ổng muốn đánh tớ thì mẹ cũng không cho ổng làm đâu nha. Hai người ấy có đứa con gái xinh đẹp dường này thì ai nỡ lòng nào mà xuống tay đánh chứ?"
"Cậu thật đúng là đồ tự luyến."
"Quá khen! Quá khen!" Ginny nâng ly uống cạn trong một hơi, rồi luồn tay vào trong túi Lingling sờ soạng móc ra điện thoại di động.
"Cậu cầm di động của mình làm gì?"
"Thì gọi điện cho người yêu bé nhỏ của cậu chứ làm gì, bảo em ấy mau ra đây nói chuyện chút chơi."
Lingling nở nụ cười, không có ý phản đối. Dù sao gọi điện bảo Orm đến đây cũng tốt, cô và Orm đã quen nhau, bạn bè của hai bên cũng khó tránh mà không tiếp xúc với nhau. Hơn nữa, người như Ginny cũng khiến cô khá yên tâm, ngoại trừ cái tính bay bướm trăng hoa ra thì bản chất vẫn rất tốt. Chỉ có Kimberley... Lingling mới nghĩ đến Kimberley, sau đó nghĩ đến Orm, cảm thấy thật đau đầu. Hai người này như hai thái cực trái dấu, nếu để gần bên, muốn để hai người nhìn hợp mắt, nhất định còn khó hơn bảo ông trời làm cơn mưa tiền vàng nữa thì phải?
Ginny gọi điện cho Orm, chuông reo mãi nhưng không ai bắt máy. Cô để di động của Lingling trên mặt quầy bar, nói: "Không ai bắt máy, để tí gọi thử một lần nữa xem sao."
Lingling cười gật đầu.
Mười lăm phút sau, Ginny lại mò lấy di động trên bàn. Tiếng chuông reo một hồi thật lâu, đầu dây bên kia rốt cuộc mới bắt máy. Ginny không chờ đối phương lên tiếng nói chuyện, đã nhanh chân cướp hết lời nói trước: "Orm Kornnaphat phải không? Ginny Natnicha đây, em vẫn chưa quên tôi đấy chứ? Đang làm gì thế? Sao vừa nãy không nghe điện thoại?"
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói vẫn còn mang chút âm mũi nghẹn ngào: "Tôi là Jayna Angelina."
"Ồ? Jayna hả? Chị gọi lộn số? Không thể nào?"
Lingling vừa nghe là Jayna nhận cuộc gọi, trái tim chợt thắt lại, cẩn thận lắng nghe, lo lắng không để bỏ sót bất cứ chữ nào.
"Không có. Chị không gọi sai số đâu, chỉ là hiện giờ Orm không tiện nghe điện thoại."
"Em đang bên cạnh Orm Kornnaphat à? Vậy cùng lại đây chơi một chút đi."
"Chúng tôi không thể tới được, hiện giờ đang ở bệnh viện."
"Bệnh viện? Em bị sao à?"
"Tôi không bị gì hết, mà Orm ngất xỉu."
"Bệnh viện nào vậy?"
Jayna nói cho Ginny biết tên bệnh viện. Chờ sau khi cúp điện thoại, Ginny đứng lên, nói với Lingling: "Đi thôi, Orm Kornnaphat ngất xỉu rồi. Jayna Angelina đang cùng mấy đứa bạn khác ở bệnh viện trông coi đấy. Mình với cậu cũng đến đó nhìn xem sao."
Lingling vừa nghe Orm ngất xỉu, trong lòng rối như tơ vò. Cô không kịp nghe Orm đã xảy ra chuyện gì, vội vàng đứng dậy đi ra ngoài, cũng quên hỏi Ginny đó là bệnh viện nào.
Người luôn cư xử trầm ổn như Lingling, nhưng hiện giờ lại đang hoảng loạn mất hết bình tĩnh. Ginny nhìn dáng vẻ sốt ruột của Lingling, biết cô đã thật sự rơi vào lưới tình.
Từ trên quầy bar, Ginny cầm lấy túi của Lingling, hai chân bước nhanh hơn để đuổi kịp Lingling, kéo tay cô, nói: "Cậu đừng nôn nóng vậy chứ, qua ngồi xe của mình đi. Với bộ dạng lúc này của cậu, vẫn đừng nên lái xe."
Đi vào bệnh viện, tìm tới phòng bệnh, Lingling lấy lại chút tinh thần. Trước tiên lên tiếng chào hỏi đám người Mark, sau đó đi tới bên cạnh giường bệnh, nhìn gương mặt Orm nhợt nhạt không còn chút máu, viền mắt cô liền ngày càng nóng lên, nếu như Ginny ở bên người không ngắt lấy cánh tay cô, hẳn đã khóc ngay tại chỗ.
Cô gái đã từng tràn đầy sức sống nhảy nhót khắp nơi như Orm Kornnaphat, làm sao có thể chỉ trong chớp mắt đã biến thành đồ sứ mong manh dường này? Chỉ khẽ chạm vào đã vỡ nát là sao? Lingling rất hối hận bản thân đã quá xem nhẹ cảm giác của Orm.
Em ấy đã không còn được cha mẹ quan tâm, nên hầu như đem toàn bộ tình cảm của mình ký thác lên mấy người bạn bè bên cạnh đồng thời là những người bạn hữu đồng cam cộng khổ cùng mình. Em ấy đã để cha mẹ thất vọng cực độ, cho nên cũng không muốn lại để bạn bè cảm thấy thất vọng. Dù là ai, em ấy cũng không đành lòng đi tổn thương. Biết rõ trong khoảng thời gian này, em ấy là người khó xử nhất, bị áp lực rất lớn, nhưng mình lại nhẫn tâm để em ấy một mình đối mặt hết thảy mấy chuyện rắc rối này.
Cảm tình là chuyện của hai người, vì thế những chuyện bên ngoài cảm tình cũng nên do hai người cùng nhau gánh vác!
Lingling cố gắng lấy lại bình tĩnh, ngẩng đầu hỏi Mark đứng cách đó không xa: "Orm làm sao vậy?"
"Bác sĩ nói cậu ấy vì mệt mỏi quá độ, dinh dưỡng không đầy đủ, có chút triệu chứng thiếu máu, hơn nữa mới trải qua cơn kích động, tinh thần bị tác động quá mạnh. Bởi vậy, chỉ cần đợi cậu ấy bình tâm sẽ tự động tỉnh lại, sau đó nghỉ ngơi thêm hai ngày là khỏe lại thôi."
Bị kích động?
Lingling quay đầu nhìn về phía Jayna đang có đôi mắt sưng đỏ, trong lòng liền hiểu. Nhìn dáng vẻ thế này, có lẽ đêm nay Orm đã đem mối quan hệ của hai đứa ra nói với Jayna.
Jayna nhìn thấy Lingling, từng đợt cảm xúc u sầu cứ thay phiên đánh vào trong lòng, chèn ép ở nơi đó, phun không được, nuốt không trôi, cực kỳ khó chịu. Mặc dù cô cũng linh cảm được nhất định Orm và Lingling đang có gì đó, nhưng sau khi nghe được đáp án khẳng định từ trong miệng Orm, cô vẫn khó mà đi tiếp nhận sự thật. Ngước nhìn Orm đang nằm trên giường bệnh, đôi mắt Jayna lại một lần nữa đong đầy nước mắt, chỉ có thể thở dài một hơi, cúi đầu trầm mặc.
Kể từ khi Lingling bước vào phòng, Yaya luôn cúi thấp đầu chứ không muốn nhìn cô. Lòng người thường hướng đến người thân thuộc, vì thế dù Yaya không hề ghét Lingling mà còn có chút hâm mộ vẻ chín chắn của cô, nhưng khi so sánh giữa Lingling và người bạn thân từ bé cùng nhau lớn lên là Jayna, thì chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi Yaya đứng về phía Jayna. Yaya vẫn luôn cho rằng, Orm có thể quay về bên cạnh Jayna, trong lòng cô còn khấp khởi vui mừng chờ đợi hai người bạn thân đã không còn là trẻ con kia sẽ mau chóng gương vỡ lại lành, thế mà... Cô đau lòng cho Jayna, cũng đau lòng cho Orm. Cô thật không hiểu tại sao hai người đã từng yêu nhau sâu đậm đến thế, vậy mà cũng có ngày đi đến bước đường này.
Ginny chỉ là người ngoài trong chuyện này, nên rất có hứng thú xem xét đánh giá vẻ mặt của mấy người bọn họ. Cô nhìn Jayna, quay sang nhìn xem Lingling, lại nhìn một chút Orm đang nhắm chặt mắt trên giường. Người khôn khéo như cô, đương nhiên trong lòng liền đoán được bảy-tám phần câu chuyện.
Ginny Natnicha rất khâm phục Orm Kornnaphat. Xem ra Orm không chỉ có năng lực khiến mình phải ấn tượng khó phai, mà còn đồng thời đem cả Lingling và Jayna nhốt thành tù binh.
Cả ba người chúng tôi đều phải xuất đầu lộ diện để có được sự chú ý của một người thôi sao? Coi bộ ngài đây thật đúng là một đại nhân vật cực kỳ ghê gớm đấy! Mà gặp Jayna mới nhớ, trước đây cứ có cảm giác Jayna đau buồn gì đó, nhưng em ấy không bao giờ chịu chia sẻ bất cứ chuyện gì, lúc này đây mình đã hiểu rõ rồi, nhất định là vì Orm Kornnaphat mà cảm thấy đau buồn! Ngay cả người bạn thân yêu Lingling kia nữa, quả nhiên cậu còn chạy theo mốt còn hơn cả mình! Không những đi yêu đương với phụ nữ, mà còn tạo ra một mối tình tay ba nữa mới chịu. Chẳng trách sao hồi nãy cậu cứ cực lực đẩy Jayna về phía mình, thì ra là muốn dùng một hòn đá để hạ hai con nhạn đây mà! Quả thật trái tim kia của cậu còn đen hơn cả than nữa á!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co