[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
34
Orm vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại, lông mày của cô cứ nhíu chặt, nhìn giống như một con chim nhỏ đang nỗ lực giãy giụa thoát ra khỏi lồng sắt.
Điều kiện trong phòng bệnh thường không được tốt lắm, nên Lingling đứng ra đem Orm chuyển đến phòng VIP. Sau khi ngồi một lát, cô cảm thấy có vài lời dù thế nào cũng phải thẳng thắn nói hết, bàn tay cô lần mò đến tay Orm, nắm nhẹ một chút, rồi quay đầu nhìn Jayna, Yaya và Mark, quyết định đã đến lúc giải quyết vấn đề cho xong, nên mở miệng hỏi ba người: "Chắc Orm không thể tỉnh lại ngay được đâu, tôi có chuyện muốn nói với các em, có được không?"
Đám người Jayna gật đầu đồng ý.
Nói chuyện sao? Đúng là cũng nên nói chuyện cho rõ ràng.
Lingling bảo Ginny ngồi lại phòng bệnh để trông chừng Orm, sau đó cùng ba người họ đi ra ngoài. Ginny thật ai oán, Tôi đây cũng rất muốn nghe mấy người tán gẫu chuyện gì cơ mà?
Cách đó không xa, đối diện bệnh viện có mở một quán cà phê. Bốn người đi vào, sau khi Lingling gọi bốn tách cà phê, liền ngồi xuống bàn, chuẩn bị đi thẳng vào vấn đề chính.
Trong quán cà phê đang mở nhạc du dương, không gian yên tĩnh, cũng không quá nhiều người, đúng là một nơi rất hợp để thả lỏng tâm tình, cũng như là một nơi rất tốt để tán gẫu trò chuyện.
Lingling lấy di động xem giờ, nhấn chạm mấy lần trên màn hình, nhíu mày, lại đem di động để bên cạnh.
Mark, Yaya và Jayna đều cúi đầu, mỗi người đều có một tâm sự riêng. Không cách nào khác, Lingling chỉ có thể mở miệng trước, hỏi: "Các em hẳn đều biết mối quan hệ của tôi và Orm rồi?"
Jayna và Yaya không chút động tĩnh, chỉ có Mark gật đầu. Lingling cũng không so đo, cô bình thản bưng tách cà phê lên, uống một ngụm nhỏ, sắp xếp suy nghĩ trong đầu cho thật tốt, vừa chăm chú quan sát vẻ mặt của ba người đối diện, vừa chầm chậm nói: "Tôi và Orm bắt đầu biết nhau kể từ khi các em đến Znews vẽ tranh tường. Mark, Yaya, hai người chắc cũng biết, lúc mới gặp nhau, tôi và Orm đều nhìn ngứa mắt đối phương, cả ngày đều hậm hực kiếm chuyện gây gỗ. Jayna, lúc đó vì trả thù Orm, tôi lấy lý do đã biết việc riêng của em, mà buộc em ấy phải ăn cơm thừa và cà rốt sống, thật không ngờ em ấy lại thật sự ăn, mà ăn một lần chính là ba tháng."
"Em nhất định không biết, khi đó tôi thấy em có được một người yêu mình đến thế, trong lòng tôi cũng thầm ước ao biết bao. Nếu cái miệng Orm không quá cay độc và dễ khiến người nổi điên, nhất định tôi đã chân thành khuyên em ấy nên cúi đầu đi tìm em."
"Có khi ngẫm lại những chuyện đã qua thật giống như các tình tiết trong một vở hài kịch. Tôi cùng em ấy, không ngờ lại nhờ cãi nhau liên tục mà kết tụ thành cảm tình, đấu võ mồm lại đấu ra nhung nhớ."
"Sau khi Orm rời Znews, tôi cho rằng tôi có thể quên em ấy, Orm cũng cho rằng có thể quên tôi, nhưng tất nhiên hai chúng tôi ai cũng không thể quên được ai, một lần lại một lần ngẫu nhiên gặp nhau, giống như trong cõi u mê lại nắm được sợi dây hữu duyên đến gần nhau."
"Tôi biết con đường đón chờ hai người phụ nữ yêu nhau có bao nhiêu khó đi, cũng đã cân nhắc đến chuyện có thể dắt tay Orm đi hết tháng ngày không hề ngắn phía trước kia không? Tôi nói những lời này, chỉ muốn nói cho các em biết, tôi và Orm không phải đùa giỡn, không phải cảm thấy tò mò mới quen nhau, mà thật sự đã làm tốt dự định bền lâu lúc sau."
"Jayna, đừng trách Orm, địa vị của em trong lòng em ấy mãi mãi là đặc biệt nhất, tôi vẫn luôn biết điều này. Dù sao em và em ấy đã có với nhau nhiều năm cảm tình, mặc kệ là ai khi nhìn vào đều sẽ cảm thấy xúc động, huống chi tôi và em đều là phụ nữ, nên tôi có thể hiểu được tâm sự của em."
"Có khi tôi đã từng nghĩ, nếu như không có tôi, thì em và Orm hẳn sẽ tiếp tục tiền duyên đứt đoạn kia chứ? Thế nhưng trên đời này không hề có nếu như, mà chỉ có hiện thực và tất nhiên."
"Jayna, tôi biết em rất yêu Orm, thậm chí yêu sâu đậm hơn tôi rất nhiều, khắc cốt ghi tâm hơn tôi gấp nhiều lần. Orm cũng giống thế, rất quan tâm đến em, thế nhưng có khi nào em nghĩ đến chuyện này hay không? Hiện giờ tình yêu của Orm đối với em đã chuyển biến thành tình thân không cách nào dứt bỏ? Em ấy sợ em khóc, sợ em rơi lệ, sợ em khổ sở. Em ấy che chở cho em giống như cách đang muốn che chở đứa con của mình, không thích nghe người khác nói xấu em dù chỉ một câu, không chịu nổi người khác chỉ trích em dù chỉ một lời."
"Vì lẽ đó, Jayna, xin em đừng trách Orm. Một số thời điểm, rất nhiều người đều vì nhất thời bỏ lỡ nhau mà vô tình bỏ qua một đời bên nhau. Cũng như có rất nhiều thời điểm, tấm kính rạn nứt kia tuy có thể hàn gắn lại, nhưng vết nứt trên mặt kiếng dù chỉ là nhợt nhạt nhưng vẫn luôn tồn tại, vĩnh viễn không thể nào biến mất để có lại tấm kính hoàn hảo như ban đầu."
Jayna cố hết sức nhẫn nhịn để nước mắt không rơi xuống. Buông tay sao? Cứ như vậy mà buông tay nhau sao? Ai có thể cam tâm?
Yaya và Mark yên lặng lắng nghe. Từ khi rời khỏi Znews đến hiện tại ước chừng đã hơn nửa năm, hai người không nghĩ tới, Orm và Lingling có thể lén lút dây dưa lâu đến vậy, không những vậy Orm còn che giấu rất kín kẽ, một lời cũng không hé ra. Nếu như Orm không ngất xỉu, thật muốn quay sang nện cô hai quyền, rồi đá cô hai chân đó!
Lingling cẩn thận quan sát vẻ mặt ba người họ. Cô quay sang nhìn Yaya, mỉm cười một cái, lại nói: "Yaya, Mark, tôi biết hai em đang lo lắng điều gì. Có phải đang lo lắng tôi và Orm không phải người của một thế giới, nên không thể thích ứng được lẫn nhau, cũng lo lắng tôi có khả năng chỉ đang đùa giỡn ái tình, khi hết vui lại ngay lập tức chia tay Orm?"
"Thế nhưng, cảm giác gọi là tình cảm này, nói nhiều cũng vô dụng, chỉ có thể dựa vào thời gian đi chứng thực xem có thể kéo dài được hay không? Hiện giờ tôi có thể nói cho hai em biết chỉ một câu thôi, đó chính là tôi thật lòng yêu Orm."
Hai em đừng trách Orm, em ấy không nói ra mối quan hệ với tôi, không phải là vì muốn che giấu gì đâu, mà là những ngày đó, cả tôi và Orm cũng không quá chắc chắn bất kì điều gì. Những ngày đó, tôi và Orm một bên ái muội, một bên bị giày vò."
"Loại tâm lý kia, đúng là không lên được cũng không xuống được, trái tim cứ treo lơ lửng suốt thôi, mãi căng ra như dây đàn. Dù sao cũng rất khó để nói rõ loại quan hệ thế này. Hai em và Orm đã là bạn thân nhiều năm, có thể thoải mái bày tỏ hết nỗi lòng mà không nghi ngại gì cả, trong lòng tôi cũng rất ước ao có được tình bạn như thế, bởi vì hiện tại rất nhiều người dù sống hết đời cũng không thể có một tri kỷ đúng nghĩa."
"Cả ngày tôi ngồi trên cái ghế tổng biên tập kia, sờ soạng lần mò biết bao nhiêu lâu, đã quen nhìn cảnh người lừa ta gạt, cho nên tình bạn đẹp đẽ của các em thật sự khiến tôi ngưỡng mộ từ tận đáy lòng. Vì lẽ đó, cũng xin hai em đừng trách Orm nhé."
"Hai em cũng biết đấy, Orm đã cùng người trong nhà làm lộn tung lên, có thể chống đỡ được đến hiện tại đều nhờ có mấy người bạn như hai em ở phía sau cổ vũ tinh thần giúp em ấy. Nếu hai em thật sự muốn trách cứ, muốn nói lời nặng nhẹ để giải tỏa nỗi lòng, thì cứ trách tôi đi, bởi vì Orm không thể không có hai em."
Yaya trầm mặc một lúc rất lâu, cuối cùng thở dài một hơi. Từ trong lời nói của Lingling, Yaya nghe ra bên dưới lời nói ôn hòa của cô có ẩn chứa sự kiên định và chân thành. Làm bạn bè, Yaya chỉ có thể hy vọng Orm đừng tiếp tục đi sai đường, làm ra quyết định sai lầm.
Yaya lắc đầu nói: "Thôi, có thể trách ai? Ai cũng không thể trách. Ngày hôm nay em đã hỏi Orm một đống câu, không ngờ lại làm cậu ấy ngất xỉu đến hôn mê. Lingling, chị biết điều này có ý nghĩa sao không? Điều này cho thấy cảm giác an toàn của cậu ấy vẫn chưa đủ vững chắc. Khả năng chịu đựng áp lực của cậu ấy so với mọi người tốt hơn rất nhiều, Orm rất quật cường, quật cường đến mức có thể vì một người mà từ bỏ tất cả. Năm đó, cậu ấy bị cha mình tát hai bạt tai nhưng vẫn không ngất xỉu, thế mà hôm nay lại hôn mê... Nếu chị thật sự muốn cùng cậu ấy nắm tay đi hết quãng đường trước mắt, có vẻ như con đường đó rất cần hai người cùng đồng tâm hiệp lực rất nhiều."
Lingling nhíu mày, đăm chiêu gật đầu. Yaya nói rất đúng, Orm vẫn không cảm thấy an toàn về mối quan hệ với cô khi so với Jayna năm xưa. Hai người nếu muốn đi xa và dài trong tương lai, đúng thật cần phải đồng tâm hiệp lực nhiều hơn nữa.
Người từ nãy đến giờ không mở miệng nói câu nào – Mark, lúc này quay sang nhìn Jayna, nói: "Jayna, cậu còn nhớ không? Hồi đó, khi cậu nói lời chia tay với Orm, tôi với Yaya chỉ khuyên cậu vài câu, chứ không hề nhiều lời, là vì hai đứa tôi đều biết câu nói chia tay kia của cậu chỉ là lời hờn dỗi, sớm muộn gì cũng có một ngày cậu nghĩ thông suốt, sẽ một lần nữa quay về."
"Thế nhưng ngoài dự kiến của mọi người chính là, không ngờ cậu lại đi giao du với Tina. Khi Orm biết cậu và Tina dây dưa cùng nhau, quả thật tuyệt vọng muốn chế.t, thậm chí cậu ấy thấy tôi cũng muốn giơ chân đạp cho mấy cái, chỉ bởi vì tôi cũng họ giống Tina."
"Sau đó nữa, khi cậu trở về tìm cậu ấy, trong lòng hai đứa tôi đều thật tâm chúc phúc cho hai cậu... Chậc, hiện tại thì có lẽ nói điều gì cũng đã chậm mất rồi, tôi cùng Yaya chỉ hy vọng hai người các cậu đều có được hạnh phúc. Nếu cậu muốn xả bực, nhất định phải giải tỏa hết buồn khổ trong lòng, tuyệt đối đừng nín nhịn. Cậu là người hiểu rõ Orm nhất, nên ắt hẳn cậu cũng biết, mặc kệ cậu ấy quen ai, đều sẽ lo lắng cho cậu, không phải sao?"
"Mình biết, mình là người làm sai trước. Vì Orm, thậm chí mình còn muốn công khai mọi chuyện với cha mẹ. Thế nhưng hiện tại..." Sắc mặt Jayna trắng bệch, cô gắt gao cắn môi dưới, nhắm mắt lại, nước mắt chậm rãi rơi xuống.
Nghe Jayna nói vậy, trong lòng Lingling cảm thấy thật chua xót. Rốt cuộc cô gái này đã yêu Orm sâu đến đâu? Lingling nắm chặt tay Jayna, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên gương mặt cô.
Yaya cũng cảm thấy thật chua xót cho người bạn của mình, xoa chút khóe mắt, hỏi Lingling: "Lingling, lỡ như cha mẹ chị biết mối quan hệ của hai người, thì chị có đứng vững được trước áp lực đó không?"
"Có chứ." Lingling buông tay Jayna, trầm ngâm mỉm cười, "Năm nay tôi đã 29, sắp bước qua con số 30. Mấy em xem tuổi tôi đi, liền biết cha mẹ tôi đã lải nhải bên tai biết bao nhiêu lần trong năm về việc kết hôn rồi đấy, nhưng không phải hiện giờ tôi vẫn không kết hôn đó sao? Nếu tinh thần tôi yếu thì đã sớm kết hôn cho khỏe rồi, nên những áp lực kia đối với tôi mà nói, không tính là gì cả. Đương nhiên, mối quan hệ của tôi và Orm, nếu có thể giấu được cha mẹ thì cứ giấu thôi. Tôi tin các em nhất định cũng sẽ giúp tôi bảo vệ bí mật này, đúng không? Dù thật sự không thể che giấu được nữa, tôi cũng có biện pháp ứng phó. Các em không cần lo lắng chuyện này."
Nhìn thấy Lingling khi nhắc đến cha mẹ vẫn giữ vẻ mặt thoải mái từ đầu đến cuối, quả thật đã làm Yaya, Jayna và Mark đều cảm thấy ngạc nhiên sửng sốt, trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói tiếp điều gì.
Ba người họ vốn không hề ghét Lingling, hiện giờ Lingling dùng cách chân thành để nói chuyện với bọn họ, cho nên bọn họ cũng đều có thể nghe hiểu được mọi chuyện. Lingling thấy buổi tán gẫu hôm nay có hiệu quả không tệ, liền đứng lên nói: "Hàn huyên đã lâu, cũng đến lúc nên về xem Orm ra sao."
Yaya và Mark cũng đi theo đứng dậy, chỉ có Jayna vẫn còn ngồi tại chỗ. Yaya hỏi: "Cậu không tính đi à?"
Jayna cực kỳ uể oải dựa lưng trên ghế sofa, nói: "Tí nữa mình sẽ đến đó, mọi người cứ đi trước đi."
"Nếu không mình ở lại với cậu nhé?"
"Không cần, mình muốn yên lặng suy nghĩ chút."
Yaya thấy thế, cũng không biết nói gì nữa, đành theo Mark cúi đầu ra ngoài.
Hiện tại đúng là Jayna đang cần yên tĩnh một mình để giải tỏa tâm trạng.
Lingling đi chậm lại rồi nấp sang bên, lấy di động ra, gọi điện cho Ginny. Đầu dây bên kia, tiếng của Ginny vọng đến: "Đã tán gẫu xong? Nói chuyện gì vậy?"
"Orm đã thức chưa?"
"Vẫn còn ngủ, mà cậu còn chưa nói mấy người đã nói chuyện gì."
Lingling nhìn bóng dáng Jayna đang bao bọc trong vẻ thất vọng cùng cực, chợt nhỏ giọng nói với Ginny: "Cậu mau tới tiệm cà phê đối diện bệnh viện đi, lại đây ở bên cạnh Jayna, nhanh chân chút!"
Trên đầu Ginny bắt đầu bốc khói, cô cực kỳ không vui hét lên: "Cậu thâm hiểm quá rồi đó nha? Ngay cả lúc dầu sôi lửa bỏng như hiện giờ, cũng không lúc nào quên đẩy người ta về phía mình? Làm sao cậu cứ nhăm nhe vào mình mà đẩy thế hả? Không biết mình đã làm gì mà xui xẻo thế không biết!"
"Cậu ít nói nhảm coi. Ai bảo cậu là người ngoài cuộc làm gì? Cậu đứng ngoài thoải mái xem náo nhiệt, bộ không cần nộp thuế à? Nói đi nói lại, chỉ có cậu ở bên em ấy là thích hợp nhất. Cậu phải giúp em ấy xả hết mọi bực dọc trong lòng đấy, đỡ khiến em ấy suy nghĩ lung tung rồi đi vào ngõ cụt không thể thoát ra."
"Ba người làm ra chuyện tình tam giác, việc bên trong lẫn bên ngoài cái tam giác ấy đều không phải là chuyện của tớ nha! Vậy nên dựa vào gì mà người ta phải xả bực dọc vào người tớ nhỉ? Rốt cuộc cậu có biết hai chữ phúc hậu được viết thế nào không đó?"
"Nếu ngay cả bản lĩnh giúp người ta xả bực dọc cũng không có, thì mình thấy cái công ty của cậu cũng nhanh đi đóng cửa là vừa! Mà cậu đừng lèo nhèo với mình nữa, nhanh lại đây coi! Mình cúp máy đây!"
Cậu là cái thá gì mà bắt tôi làm này làm kia?
Ginny thật muốn dùng hết sức bình sinh quăng thẳng di động lên đầu Lingling.
Đời trước mình đã tạo nghiệt gì, để đời này quen biết phải một người bạn như Lingling?
Ngẫm lại, Ginny cũng thấy Jayna quả thật rất đáng thương, cho dù Lingling không nói, cô cũng sẽ đi an ủi Jayna vài câu. Ginny chán nản thở dài một hơi, cũng không biết là đang thở dài cho Jayna, hay vẫn đang thở dài cho bản thân cô.
Theo thói quen, Ginny lấy ra gương nhỏ, hết nhìn trái lại nhìn phải một lượt, nhìn lớp trang điểm vẫn còn rất đẹp, lại quay sang nhéo má Orm, bực bội nói: "Tuổi em không lớn, thế mà cũng dằn vặt được khối người ấy nhỉ? Xem ra thủ đoạn của em cũng quá nhiều đi! Giờ cứ nhắm mắt nằm yên trên giường, còn mọi chuyện xung quanh ra sao cứ mặc kệ, vì dù sao cũng có bà chị đây phải ra tay giúp em thu dọn mớ bòng bong này rồi. Số mệnh cũng quá tốt đi!"
Náo nhiệt không phải lúc nào cũng là chuyện vui có thể xem, nước đục không phải lúc nào cũng có thể dễ dàng quấy lên. Thời đại này, mặc kệ làm gì cũng phải trả giá một thứ gì đó để đánh đổi!
Ginny mặc vào áo khoác, mang theo oán niệm, ung dung tao nhã bước đến quán cà phê.
Từ bên kia đường, xuyên qua tấm kính cửa sổ, Ginny nhìn thấy một bên sườn mặt của Jayna đang cúi đầu trầm tư. Bóng dáng đầy ưu tịch ấy liền rơi vào mắt Ginny, trượt vào đáy lòng cô. Tình cảm luôn là thứ làm tổn thương tinh thần một người? Ginny lắc đầu, cất bước băng qua đường.
Ginny đi tới bàn Jayna, ngồi xuống phía đối diện, cũng không vội mở miệng, chờ Jayna nói trước.
Thế nhưng Jayna vẫn chỉ một mực cúi đầu ngồi tại chỗ, ngẫm nghĩ về những câu Lingling vừa nói, cũng như nhớ lại từng giọt ký ức xa xưa khi cô và Orm đã trải qua, nên căn bản không hề phát hiện sự tồn tại của Ginny.
Hai mươi phút sau, Ginny ngồi không yên, nên ho nhẹ một cái, muốn tạo sự chú ý ở Jayna. Nhưng thật bất hạnh, Jayna đang rất tập trung vào suy nghĩ, vì thế không nghe thấy gì. Ginny lườm nguýt, Quên đi, lúc này tốt nhất vẫn nên dùng cách trực tiếp!
Cô nhẹ nhàng vỗ cánh tay Jayna, hỏi: "Em vẫn ổn chứ?"
Jayna nhìn thấy Ginny, đầu tiên là hơi giật mình, sau mới lịch sự gật đầu, nói: "Ổn."
"Thời gian chị em mình quen biết nhau không hề ngắn, nên em không cần cư xử khách sáo thế với chị đâu. Chị cũng biết chút ít chuyện của em, nếu tâm trạng không tốt và muốn xả bực, thì cứ thoải mái giải tỏa, chứ đừng nín nhịn trong lòng. Vậy dễ sinh bệnh lắm."
"Ừm, nhưng cũng chẳng có bực dọc gì để xả." Jayna nhẹ thở dài, "Ginny Natnicha, chị yêu bao giờ chưa?"
"Có vẻ vấn đề này, em đã hỏi sai người." Ginny cười tự giễu, nhàn nhạt nói, "Xưa giờ chị là người rất mau chán, thích người này được một hồi lại đổi sang thích người kia. Chị chưa từng nếm trải cảm giác yêu một người, cũng như chưa ai có thể làm chị yêu say đắm đến thiên trường địa cửu. Bởi vì không tìm được cảm giác ấy, nên chị vẫn đang cố sức để tìm, thế nhưng trong mắt mấy người khác thì lại cho rằng chị đang đùa giỡn ái tình. Kỳ thật ngẫm lại, có khi em cũng rất may mắn. Mặc dù lúc này em rất đau khổ, thế nhưng em biết cảm giác yêu là thế nào. Một người sống trên đời, nếu không biết yêu thì đâu còn ý nghĩa gì! Chờ thêm chừng hai năm, khi em lớn thêm chút nữa, em sẽ phát hiện những mối tình mà mình đã trải qua, dù khóc hay cười, thì đều là của cải quý giá nhất trong đời người."
"Có lẽ là vậy." Jayna hạ ánh mắt xuống, ngẫm nghĩ một hồi, "Chị và Lingling đã biết nhau rất lâu sao?"
"Đúng đấy. Hai chị quen biết nhau cực kỳ lâu." Ginny thoáng dừng một chút, "Em muốn hỏi gì thì cứ tự nhiên hỏi."
Jayna do dự mấy lần, sau chỉ khẽ lắc đầu, Dù Lingling là người thế nào, thì hiện tại người mà Orm yêu chính là Lingling. Mình có thể hỏi gì chứ? Cho dù có hỏi, thì còn chuyện gì có thể làm nữa đâu?
Thật đúng là một cô gái mâu thuẫn!
Trong lòng Ginny khe khẽ thở dài, Nếu em đã không hỏi, vậy tự chị nói cũng được, dù sao nhàn rỗi vẫn là nhàn rỗi.
"Người tên Lingling ấy rất hiếu thắng, vì lẽ đó chỉ sau mấy năm tốt nghiệp, cậu ấy đã bò lên được vị trí hiện tại. Cậu ấy cũng mắc bệnh sạch sẽ, yêu màu trắng, không thích cùng người xa lạ tiếp xúc thân thể, vì thế mỗi lần phải giao tiếp với người nước ngoài, toàn không nhịn được mà da đầu run lên bần bật, bởi vì người nước ngoài luôn rất thích ôm xã giao với hôn hít không mà."
Jayna nghe thấy thế, không nhịn được khẽ bật cười. Nhớ năm xưa, trước khi cô xuất ngoại du học, Orm cũng từng luôn mồm căn dặn: "Khi cậu tới bên kia, nhất định không thể quên truyền thống Trung Hoa! Người nước ngoài mới gặp mà đã đòi hôn người ta rồi, quá đáng ghét! Khi cậu ở bên kia nhất định, nhất nhất định không thể để bọn họ lợi dụng vậy nha!"
Nhớ đến sự lo lắng đầy đáng yêu của Orm trước kia, sau khi Jayna cười xong, lại cảm thấy chua xót.
Ginny nhìn thấy Jayna chỉ trong chớp mắt thoáng hiện lên ý cười cùng bi thương, biết lời nói của mình lại vô tình làm khơi dậy quá khứ của cô. Ginny quyết định hiện giờ phải nói năng cẩn thận hơn.
Sau một chút suy nghĩ, Ginny vô cùng tự nhiên, bình tĩnh nói tiếp: "Jayna, chị biết em hiện giờ ít nhiều gì cũng có chút thành kiến với Lingling, nhưng chị không thể không nói Lingling là người không xấu. Nếu dùng hình ảnh người tốt để mường tượng về cậu ấy cũng không gì quá đáng. Cậu ấy sống gần 30 năm, trước khi quen Orm, chỉ mới trải qua hai mối tình thôi. Mối tình đầu phản bội cậu ấy, ngoại tình với kẻ thứ ba rồi kết hôn và sinh con. Còn mối tình thứ hai thì ở bên ngoài hái hoa ngắt cỏ tìm gái dẫn về nhà. Bởi thế, Lingling đã nếm trải rất nhiều nỗi khổ về mặt tình cảm, có khi tương đương với em, chứ không ít hơn đâu. Ừ mà... đến hiện tại chị cũng không rõ lắm, Lingling là người chen vào giữa trong khi em và Orm đang quen nhau sao?"
"Không phải. Sau khi tụi em chia tay rồi thì mới vậy."
"Ồ." Ginny làm giống như Conan duỗi ra ngón cái và ngón trỏ để trên cằm vuốt ve, ra vẻ như đang suy luận, "Đầu tiên em và Orm chia tay, rồi Lingling gặp Orm, sau đó em quay lại tìm Orm, thế nhưng thời điểm khi em trở về tìm Orm, thì Lingling và Orm đã quen nhau rồi. Mọi chuyện là như thế phải không?"
"Ừm." Jayna khẽ gật đầu.
"Ái chà, một bên là tình yêu mới, một bên là người yêu cũ, khó xử thật, chẳng trách sao Orm Kornnaphat lại ngất xỉu."
Lúc này quán cà phê đang chuẩn bị đóng cửa, Ginny đứng lên, thuận tay kéo Jayna, nói: "Orm Kornnaphat đã có Lingling và hai người bạn kia trông chừng rồi, nên em không cần lo lắng quá đâu. Chị với em tản bộ chút đi, coi như giải sầu."
"Cám ơn."
"Đã nói không cần cư xử khách sáo với chị thế mà. Đi thôi."
Ginny đi theo Jayna trên lối đi bộ. Đêm đã khuya, thời tiết ngày càng lạnh, người đi trên đường đã không còn nhiều, ngã tư đường trước mắt khá vắng vẻ, chỉ còn đèn xanh cùng đèn đỏ thay phiên nhau chớp sáng chớp tắt, giống như đang lưỡng lự không thể tìm được quy luật.
Jayna chỉ cảm thấy trong lòng đang rất đau, sự đau đớn làm cô phiền lòng mãi không yên.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co