[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
44
Orm cười khổ, không chút nghĩ ngợi đáp: "Jayna thích vẽ, thích đọc sách, thích khiêu vũ, thích hoa hồng, thích không gian yên tĩnh, thích đi dạo phố, thích sự sạch sẽ. Khi tâm trạng không tốt, cậu ấy thích nhõng nhẽo và lộ ra chút tính khí trẻ con. Còn khi tâm trạng tốt, lại thích ăn kem. Cậu ấy thích pha một tách cà phê, ngồi ở ban công chậm rãi thưởng thức. Cậu ấy thích mơ một giấc mộng, trong mộng đó, cậu ấy cùng... em... đều tóc trắng xóa ngồi bên cạnh biển ngắm ánh hoàng hôn. Cậu ấy thích người thiện lương, thế nhưng cậu ấy thường không phân biệt được lòng người tốt xấu. Cậu ấy thích làm anh hùng bênh vực kẻ yếu thế, từng có một bà lão thị lực rất kém bán báo đụng phải một tên lưu manh, tuy bề ngoài cậu ấy khá bánh bèo, nhưng bên trong lại hừng hực ngọn lửa chính nghĩa... Mà Ginny này, cậu ấy thích rất nhiều thứ, nếu chị thật tâm thích cậu ấy, thì chị nên tự mình đi tìm hiểu từng chuyện cậu ấy thích đi, chứ đừng hỏi em nói cho chị biết cậu ấy thích những thứ gì. Chị cũng biết đấy, có mấy người có thể sẽ không quên, nhưng những chuyện yêu thích này lại sẽ thay đổi theo thời gian."
Ginny đăm chiêu gật đầu, nhẹ nhàng nói: "Trong lòng Jayna lúc này vẫn chỉ có một mình em. Lingling nói cậu ấy sẽ không để ý đến chuyện em có quên Jayna được không, vì lẽ đó tôi cũng sẽ không ép buộc Jayna phải quên hẳn em. Dù sao cảm tình đã có nhiều năm như vậy, qua loa quên mất cũng coi như loại không chịu trách nhiệm với cuộc đời. Kỳ thật tôi thường nghĩ, con người sống trên đời, nếu như không còn hồi ức, nếu như không có bất kỳ hồi ức nào đáng giá để ghi nhớ vẫn là một chuyện rất bi ai đi? Tôi lý giải cảm tình giữa hai em, nhưng vẫn là câu nói kia, tôi hy vọng em cũng có thể hiểu được sự nghiêm túc của tôi. Trong khoảng thời gian này, tạm thời em đừng gặp mặt Jayna, được chứ? Chờ đến khi Jayna có thể bình tâm lại, hai em gặp mặt cũng không muộn."
"Ừm, em biết rồi." Ginny đúng là đang thật lòng đấy chứ? Orm bật cười to, Thật sự rất mong Jayna có thể tìm được một người đáng tin tưởng để dựa vào. Chính mình không thể làm được, chỉ mong Ginny là người có thể làm được chuyện này.
Orm cầm lấy ly của Ginny, đổ bia vào, lại lấy cái chén gắp thật nhiều đồ ăn để vào trong, nói: "Đừng ngồi đây nói chuyện mãi, nhanh ăn thử chút đồ ăn đi. Món ăn ở đây nấu ngon lắm đó, nhất định chị phải ăn nhiều vô."
Trán Ginny đổ chút mồ hôi, dùng đũa gắp lên một chút thức ăn, đưa vào trong miệng, vội nhai vài cái rồi nuốt xuống, lại vội vàng cầm lấy tách trà uống vào một hớp, tuy cay đến xé lưỡi nhưng vẫn nỗ lực duy trì phong độ, khiến người ta nhìn có chút buồn cười.
Orm cười trộm. Cô đem tô cá hầm cay đẩy đến trước mặt Ginny, vô cùng chân thành nói: "Món này ăn ngon lắm, chị cũng ăn món này đi, nên ăn nhiều một chút. Nãy em quên nói với chị, Jayna thích nhất là ăn các món Tứ Xuyên!"
Em ấy cố ý? Lingling là người chu đáo, lẽ nào thật không nói cho em ấy, mình là người không thể ăn cay?
Ginny liếc mắt về phía Orm, một lòng một dạ chỉ muốn bưng tô cá hầm cay chụp lên đầu cô.
Sau khi trở về nhà, Orm kể cho Lingling nghe cuộc đối thoại vừa rồi giữa cô và Ginny. Cuối cùng, Orm cảm khái nói: "Chỉ mong lần này Ginny thật lòng theo đuổi Jayna."
"Đừng lo lắng. Nhất định lần này Ginny thật lòng." Lingling ôm Orm vào lòng, cười nói, "Tính tình Ginny thế nào, chị là người hiểu rõ nhất. Nhất định cậu ấy đã động tâm với Jayna, bằng không với cá tính bất cần của mình, hẳn sẽ không bao giờ chủ động theo đuổi người nào đâu. Vậy nên em yên tâm đi nha."
"Ừm. Bây giờ nghĩ lại, kỳ thật Ginny cũng là người tốt, chỉ là rất không nghiêm túc trong tình cảm thôi."
"Cậu ấy nhìn qua không nghiêm túc, thường tỏ ra đùa giỡn trong tình yêu, đó là vì cậu ấy không có cảm giác an toàn với đàn ông. Cậu ấy vẫn đang tìm kiếm một người có thể khiến bản thân muốn ổn định, trùng hợp Jayna lại có duyên đến bên cạnh. Hai người ấy, một trầm tĩnh, một nhiệt tình, đúng lúc có thể bổ sung cho nhau còn gì? Chị thấy hai người ấy có khả năng thành đôi lắm đấy. Đừng nói với chị là em đang ghen?"
"Gì? Sao chị cứ thích vu tội cho em không thế? Chỉ là em lo lắng cho Jayna thôi mà. Kiểu người phụ nữ như Ginny vừa xinh đẹp lại vừa trăng hoa, nếu thật muốn khiêu khích ai, thì rất ít người có thể không động tâm với chị ấy. Em sợ Jayna lỡ như động tâm với Ginny, mà lỡ như Ginny lại không thích cậu ấy..."
"Trời ơi! Thật đáng thương cho Ginny, không ngờ lại bị em đánh giá thành người trăng hoa. Em đừng suy nghĩ quá nhiều, mỗi người đều có con đường của chính mình phải đi, người ngoài dù có suy nghĩ nhiều cũng vô ích. Chị thấy cứ nên vừa đi vừa xem." Lingling dựa vào bả vai Orm, "Mà em cũng thật xấu. Biết rõ Ginny không thể ăn cay, còn cố ý dẫn cậu ấy đến nhà hàng Tứ Xuyên, nhất định đêm nay Ginny đã mắng chết em."
"Không sao hết, dù sao em cũng đâu nghe được. Mà phải nói, nếu Ginny thật sự động tâm với Jayna, thì chị ấy cũng nên thay đổi chút khẩu vị, giờ tập ăn cay là vừa rồi đó." Orm luồn bàn tay vào trong áo Lingling, sờ loạn trước ngực cô, "Ồ, đúng là sau khi ăn no, quả nhiên chúng nó lại khôi phục được sự no đủ của ngày trước rồi nè."
Lingling đè lại bàn tay Orm, cúi người hôn xuống, cắn môi cô, nở nụ cười vô cùng quyến rũ, nói: "Cùng tắm chung chứ?"
"Đêm nay em muốn nằm trên!"
"Vậy phải xem ai bản lĩnh cao hơn đi."
Phụ nữ do nước hình thành. Nước là nguồn gốc số mệnh của phụ nữ, là suối nguồn của tình yêu cuồng nhiệt.
Hơi nước trong nhà tắm chậm rãi bay lên, chậm rãi lan tràn, lại chậm rãi phiêu tán, đi kèm với sóng nước lay động, quấn chặt lấy đường cong mềm mại, và che đậy bớt sự phóng túng của hai gương mặt đỏ hồng xinh đẹp như đóa phù dung mới nở.
Chân thành biểu lộ tình yêu nồng cháy luôn đem lại cảm giác vô cùng tuyệt mỹ và trinh nguyên. Nó mang theo cả dã tính nguyên thủy và rung động đầy diễm lệ. Ngay khi hai người giao hợp cùng leo lên đỉnh điểm, trong phút chốc toàn bộ tư duy ở nháy mắt trở nên trống rỗng, cùng hội họp với đất trời, cùng đối thoại với thần linh, đó là một loại hợp nhất chân thật giữa người và trời.
Khi sóng nước bên trong bồn tắm lớn ngừng lại sự cuồn cuộn sóng sánh, thì hai người bên trong bồn tắm cũng ngừng lại những đợt sóng ngầm điên cuồng. Sau khi nghỉ ngơi lấy sức được một ít, hai người cùng trùm khăn tắm, trở về phòng ngủ.
Lingling đặt một đĩa nhạc của Felix Mendelssohn* vào máy hát, đó là bài «A Midsummer Night's Dream**» rồi chợp mắt yên lặng lắng nghe. Orm không có việc gì làm, vì không có gì để làm, nên cô chỉ có thể nhìn thấy cái gì liền lấy cái đó, lấy được cái gì thì nhìn cái đó. Lúc này trong tay cô đang cầm chính là quyển album ảnh của Lingling.
(*Felix Mendelssohn :nhà soạn nhạc, nghệ sĩ dương cầm, nghệ sĩ đại phong cầm và chỉ huy dàn nhạc người Đức thuộc giai đoạn đầu thời kỳ âm nhạc Lãng mạn.
**«A Midsummer Night's Dream» bản overture cung Mi trưởng Op.26 của Felix dựa vào vở nhạc kịch cùng tên của Shakespeare.)
Trong quyển album là những tấm ảnh từ nhỏ đến lớn của Lingling, cũng có ảnh chụp chung của Lingling cùng mối tình đầu. Orm nhìn thấy mối tình đầu của Lingling, không khỏi cẩn thận nhìn thật kỹ. Cô rất công bằng kết luận, mối tình đầu của Lingling đẹp trai hơn Leo Saussay rất nhiều lần. Đó là người có vẻ hào hoa phong nhã và anh tuấn tiêu sái bộc lộ ra ngoài, hiển nhiên là một soái ca thật sự, khi đứng chung một chỗ cùng Lingling cũng cực kỳ xứng đôi. Orm nhìn thấy bên trong tấm ảnh, hai người họ thân mật ôm nhau, trong dạ dày mơ hồ quặn lên mùi giấm chua khiến Orm có chút khó chịu.
Orm nhìn ra, khi đó Lingling ắt hẳn rất yêu mối tình đầu. Nhìn ánh mắt kia của cô đang tràn ngập yêu thương, nụ cười bẽn lẽn như con chim nhỏ nép vào người thương, mọi chi tiết đều đang kể rằng cô đã yêu mối tình đầu nhiều bao nhiêu.
Khi đó Lingling rất yêu anh ta nhỉ? Thế còn bây giờ thì sao? Thật sự đã buông xuống rồi? Orm chợt nhớ đến Jayna, giống như tự giễu nhàn nhạt nở nụ cười.
Lingling mở mắt ra, thấy Orm nhìn tấm ảnh năm xưa của cô đến đờ người, đuôi lông mày khẽ nhấc lên: "Anh ấy là mối tình đầu của chị, Jam Rachata. Em đoán không sai, đúng là năm đó chị rất yêu anh ấy, giống như em đã từng yêu Jayna. Chỉ là có vài người nhất định sẽ trở thành người yêu cũ, vì vậy khi quá khứ trôi qua, có vài thứ theo thời gian cũng sẽ phai nhạt hoặc sẽ lãng quên. Chị giữ tất cả những tấm hình ấy, tất cả là vì bảo tồn dấu chân đã từng lưu lại của mình, ngoài ra không còn nguyên nhân nào khác, nên em không cần uống giấm chua thừa thãi thế đâu."
Chị ấy có thuật đọc tâm người khác sao? Orm mang theo ánh mắt tò mò, nghiêng đầu nhìn về phía Lingling.
Lingling thấy Orm như cô gái ngây thơ mở to mắt tìm tòi chuyện chưa hiểu, liền nhổm dậy vui vẻ nhéo má cô: "Nếu chị đọc không hiểu tâm tư của người khác, làm sao có khả năng lăn lộn đến vị trí hiện tại?"
"Hiểu rồi." Orm gật đầu, tỏ vẻ khâm phục. Cô cúi đầu nhìn tấm ảnh, đưa tay sờ cằm, giống như đang tự lẩm bẩm, "Chị thấy em và Jayna ở bên nhau, nhất định trong lòng cũng không thoải mái, phải không? Ừm... sau này em sẽ để ý duy trì một khoảng cách với Jayna. Có điều, mối tình đầu của chị, Jam Rachata ấy... thật sự rất xứng đôi với chị."
"Em và Jayna cũng rất xứng đôi."
"Nhưng sau đó em lại quen với chị, chị cũng rất đẹp, rất quyến rũ, so với Jayna thì mỗi người một vẻ. Tuy nhiên, sau Jam Rachata, chị lại chấp nhận quen Leo Saussay, nếu so với Jam Rachata thì Leo Saussay... Má ơi! Kém quá xá kém! Lingling, chị mau thừa nhận đi, con mắt của chị có vấn đề."
"Không sai. Con mắt của chị đúng là có vấn đề, cho nên chị mới quen em. Thật sự ngày càng sa sút."
"May mà chị quen được em đấy. Em đã cứu lại thần kinh thị giác của chị còn gì. Dù sao em cũng đẹp hơn con gấu của chị rất nhiều nha."
"Đúng, em hơn hẳn con gấu ấy ở chỗ da mặt dày."
"Quá khen rồi!" Orm bỏ quyển album xuống đất, bò đến bên người Lingling, lăn một cái liền đặt Lingling ở dưới thân, đưa mũi như cún con ngửi tới ngửi lui trên người cô, "Mới vừa tắm rửa sạch sẽ thơm quá đi thôi. Nhất định ăn ngon lắm."
"Em có biết một thứ gọi là tiết chế không?"
"Em biết chứ. Em chỉ sợ chị không biết."
"Không cho nháo. Ngày mai còn phải đi làm, mau ngủ đi!"
"Không muốn, không ngủ được mà."
"Em chính là đồ quỷ háo sắc!"
"Chỉ háo sắc mỗi đồ quỷ như chị thôi."
"Em..."
Lingling nói không nên lời, bởi vì lúc này Orm đã hôn lên môi cô.
Buổi tối hôm sau, ở studio tất bật với việc thiết kế mẫu đồ án cho khách hàng, trong lúc nói chuyện phiếm cùng nhau, Orm tiết lộ chuyện Ginny đang theo đuổi Jayna cho Mark và Yaya. Cả hai người không biết rõ Ginny là người thế nào, chỉ biết cô đang là giám đốc của một công ty thời trang nào đó. Bề ngoài là một phụ nữ có mái tóc dài uốn quăn, đôi mắt to, sống mũi cao, đôi môi mỏng, nhìn rất xinh đẹp, vóc người quyến rũ rất dễ hớp hồn người khác, xem ra là người rất khôn khéo trong đối nhân xử thế.
Yaya lo lắng Jayna sẽ chọn sai người giống như Tina lúc trước, cứ hỏi đi hỏi lại Orm xem nhân phẩm Ginny ra sao. Orm nói: "Ginny Natnicha cũng được, là một người nhiệt tình, so với Tina thì tốt hơn rất nhiều. Ít nhất khi Ginny đi vào phòng vệ sinh nữ, sẽ không khiến người trong đó giật mình hoảng sợ."
Nhớ đến Tina luôn ăn mặc như một người đàn ông, Yaya và Mark mở miệng cười haha. Đúng là Tina đi vào phòng vệ sinh nữ thật có thể khiến người khác phải giật mình. Tuy vậy hai người cũng cùng lúc thở dài, Vào lúc này có một người tốt có thể thật tâm theo đuổi Jayna, hẳn là cũng không phải chuyện gì xấu! Chí ít có thể khiến Jayna không có nhiều thời gian buồn thương chuyện trong lòng.
Ginny đúng là người nói được làm được. Cô nói theo đuổi Jayna, liền thật sự công cuộc theo đuổi Jayna. Cùng là phụ nữ, nên giỏi việc nắm bắt tâm lý của phụ nữ. Cô biết, lúc này không thể thực hiện thế tấn công mãnh liệt với Jayna, mà phải thi hành chính sách chầm chậm từng bước một, phải khiến cô ấy dần dần quen thuộc với sự hiện diện của cô, rồi sau đó khiến cô ấy từ từ không thể rời bỏ được cô.
Vì thế khi đi làm, Jayna thường sẽ nhận được một đóa hồng đỏ thắm trên bàn làm việc. Sau khi hết giờ làm, thì đã ba trong năm ngày Jayna được mời đi ăn một bữa cơm. Mới sáng sớm vừa tỉnh dậy, cô sẽ nghe thấy lời thăm hỏi 'Chào buổi sáng'. Vào buổi tối trước khi ngủ, cô sẽ nhận được tin nhắn 'Chúc ngủ ngon'.
Đối với loại nhìn như không thấy dấu vết theo đuổi, nhưng kỳ thật đang dính chặt như sam này của Ginny, kỳ thật Jayna không thể làm gì. Cô vốn không muốn để ý tới Ginny, thế nhưng vừa nghĩ tới chuyện bản thân đã làm những chuyện không thể chấp nhận kia, thì thế nào cũng không tiện nói lời từ chối quá thẳng thừng. Lại nói, Ginny chỉ như một người bạn thân, tỏ ra hỏi han ân cần chút thôi, chứ chưa bao giờ đối với cô làm ra bất kỳ hành động khác thường nào, rất biết cách khống chế ngọn lửa vừa vặn. Điều này càng làm Jayna không thể nào không đi để ý đến Ginny.
Điểm chế.t người là không hiểu sao về mặt công việc, Jayna không thể không đi tiếp xúc với Ginny. Chỉ có trời mới biết tại sao trong khoảng thời gian gần đây, công ty Ginny lại có nhiều kế hoạch marketing đến thế. Cô thường lấy danh nghĩa công việc để đến tìm cô, khi đến gặp Jayna, người ta đúng là vẫn chỉ đàm luận về công việc, xem dáng vẻ rất đường hoàng và cực kỳ nghiêm túc. Jayna rất rõ cô có ý gì khi đến tìm mình, thế nhưng người ta dùng bảng hiệu đường đường chính chính như thế đánh tới mình, thì ngoại trừ làm người câm ăn hoàng liên, thì thử hỏi cô còn có thể nói gì? Mỗi lần Jayna đối mặt với Ginny, chỉ cảm giác đầu mình như muốn tách ra làm đôi và đau nhức cực kỳ.
Thứ Ginny muốn chính là có hiệu quả như thế. Trước tiên cứ để Jayna buồn phiền, sau đó lại làm cho cô phải quen thuộc, cuối cùng là khiến cô trở thành một thứ nằm gọn trong lòng bàn tay. Thật ra Ginny cũng rất chân thành, rõ ràng là người không thể ăn cay, thế nhưng khi nghe Orm nói Jayna thích ăn món Tứ Xuyên, đã cố ý đi học một khóa làm món Tứ Xuyên, chờ đến khi nấu thật ngon, nhất định sẽ ở trước mặt Jayna trổ hết tuyệt chiêu, để được Jayna nhìn với cặp mắt khác.
Khoảng thời gian ở chung này, Ginny ngày càng bắt đầu yêu thích Jayna. Khi trao đổi trong công việc để cho cô thưởng thức sự tài hoa của Jayna. Khi âm thầm tiếp xúc, làm cho cô khâm phục sự ẩn nhẫn của Jayna. Tính cách yên tĩnh lại trầm ổn của Jayna, cùng sự si tình một mực ấy, đều rất hợp ý cô. Thời đại này, con người thường rất xốc nổi cũng như có suy nghĩ quá thoáng, thế mà Jayna đã từng du học ở nước ngoài ba năm, còn có thể giữ tính tình bảo thủ thế này, thật là của hiếm như chiếc lá tươi tốt cuối thu! Đôi lúc Ginny cũng khó tránh muốn đi trách mắng Orm, Vì cớ gì đã có một phụ nữ tốt như thế này lại không muốn, bày đặt đi quen với Lingling?
Có điều lại nghĩ đến chuyện, Nếu như Orm không buông tay, thì chính mình làm gì có cơ hội đi đoạt lấy trái tim của Jayna? Vừa nghĩ thế, Ginny liền đi cảm kích Orm, cô thành tâm thành ý cầu nguyện Orm và Lingling có thể bạc đầu giai lão, chứ đừng đến giữa chừng lại xảy ra điều gì bất trắc dẫn đến đổ vỡ, rồi Orm lại chạy đến tìm Jayna. Nếu thật vậy chính mình sẽ chịu thiệt thòi rất lớn!
Ginny là một thương nhân vô cùng khôn khéo, xưa nay cô chưa bao giờ làm một phi vụ mua bán lỗ vốn. Cô cảm thấy tình cảm cũng giống như buôn bán, chỉ một mực trả giá mà không cầu báo đáp là một chuyện rất ngu ngốc. Cô có thể thả dây dài đi câu cá lớn, nhưng cô sẽ không cắm đầu cắm cổ đi câu mà không vạch ra rất nhiều phương án để có được thứ mình muốn. Sở dĩ lúc này cô có thể nhẫn nại quyến tâm thả dây câu dài với Jayna, là vì cô cảm thấy Jayna là một con cá lớn, một khi đã câu được, nhất định có thể đủ để cô ăn cả đời.
Ginny hết sức đi sắp xếp, cố ý tiếp xúc thật nhiều. Cho dù đôi lúc sẽ khiến Jayna khó tránh khỏi cảm thấy cô thật phiền phức, nhưng đôi lúc cũng làm cho Jayna không có nhiều thời gian đau khổ đi nhớ nhung Orm. Dù sao khi sự chú ý đã bị đánh lạc hướng, thì người đó không quá dễ dàng cảm thấy bi thương tột cùng, hoặc hạnh phúc vô biên.
Dù đó là tình cảm thế nào, trong cuộc sống vẫn luôn là hình ảnh nhà này cười và nhà kia khóc. Còn với những người trong cùng một nhà cũng thường là hình ảnh ngày này vui và ngày kia buồn kia mà.
Sự để tâm của Kimberley đối với Mark, lúc trước có thể nói Mark vô tâm không cảm thấy gì, nhưng sau khi tiếp xúc nhiều hơn, từ từ hiểu rõ lẫn nhau, cậu dần cũng cảm giác được một chút mùi vị không bình thường.
Sau khi Mark nhìn ra Kimberley có ý đồ với mình, trong những lúc giao du bình thường liền cố ý giữ một khoảng cách nhất định với cô, cũng như thường cố ý làm như vô tình nói với Kimberley rằng mình yêu bạn gái nhiều ra sao, để cô hết hy vọng với cậu.
Mark đã tận mắt chứng kiến Orm và Jayna khổ sở vì tình, nên cậu không muốn cậu và Yaya cũng có một ngày như hai người ôm đầu khóc rống.
Kimberley rất thương tâm với loại hành động và thái độ hết sức giữ một khoảng cách nhất định này của Mark. Thời gian dài đã hết lòng hết dạ như thế, tựa như cô cũng yêu anh chàng mạnh mẽ và cá tính ấy.
Kimberley sớm đã biết bạn gái của Mark không phải Jayna, mà là Yaya. Cô đã gặp Yaya đôi ba lần. Cô luôn cảm thấy Mark như anh tú tài đầy bụng chữ nghĩa của thời xưa, mà đã như thế đương nhiên cậu sẽ xứng đôi cùng công chúa, vậy mới có thể để cậu có cơ hội phát triển tài hoa của bản thân. Cô cảm thấy bối cảnh bình thường của Yaya không hề xứng với Mark, nên cô muốn bắt lấy Mark nắm trong tay mình. Hiện tại thấy Mark ngày càng tỏ ra xa cách bảo sao Kimberley lại không thể nào không đi sốt ruột?
Trong sự sốt ruột ngày càng gia tăng, Kimberley quyết định đã đến lúc đi một nước cờ thật hiểm, trước tiên cứ đem gạo nấu thành cơm. Cô tin rằng với cá tính của Mark, nhất định cậu không thể nào trốn tránh trách nhiệm với cô.
Hôm đó, Kimberley lại lấy lý do sẽ giới thiệu một khách hàng rất tiềm năng, mời Mark đến nhà cô dùng cơm tối.
Trước khi Mark đi, mí mắt phải của Yaya cứ giật liên tục, nên cô cảm thấy có một việc không tốt sẽ phát sinh. Cô kéo Mark lại.
"Anh đừng đi. Em cứ cảm giác Kimberley không phải loại tốt lành gì. Cũng không phải anh không thấy chị ta có ý đồ với anh, mà đã như vậy còn đi gặp chị ta vào giờ này làm gì?"
"Anh cũng không muốn mà." Mark ngồi bên cạnh Yaya, "Hai ngày trước, tụi mình mới vừa đi xem nhà, căn mà rẻ chút thì vị trí không tốt, còn căn có vị trí tốt thì giá cả lại quá đắt. Sau khi kết hôn, thế nào tụi mình cũng muốn có con, nên không thể đi mua một căn nhà quá nhỏ. Mà căn hộ tụi mình vừa ý kia, chỉ mới là tiền đặt cọc đã tận ba-bốn mươi vạn."
"Hiện giờ, số tiền gộp lại của cả anh và em, nếu trừ đi số tiền đặt cọc, thì cũng chẳng còn lại được bao nhiêu. Tụi mình nếu thật quyết định đi mua căn hộ ấy, mỗi tháng phải nghĩ cách trả tiền lãi vay ngân hàng mua nhà, rồi còn gởi chút tiền hiếu kính cha mẹ hai bên, chờ khi có con lại phải chi thêm một khoản để nuôi dạy và chăm sóc con cái."
"Em thấy đấy, trên có cha mẹ già, dưới có đứa con nhỏ, trung gian còn có đủ thứ chi phí từ cuộc sống thường nhật cho đến các bữa tiệc xã giao không bao giờ dứt. Lỡ ai sinh bệnh phải nhập viện, hơi một tí liền phải bỏ ra mấy vạn đồng. Thật sự tính xuôi tính ngược thế nào cũng thấy số tiền hiện có không hề đủ. Kimberley cũng giới thiệu cho tụi mình không ít khách hàng, mà các khách hàng ấy ra tay rất hào phóng."
"Về tình về lý, anh thật không dám đi đắc tội với chị ta. Yaya, anh muốn cho em một căn nhà thật tốt, muốn đem lại cho em một mái ấm hạnh phúc, nhưng anh không nghĩ tới chỉ nguyện vọng đơn giản thế thôi mà hiện tại cũng rất khó thực hiện. Anh không muốn em đi theo anh phải cam chịu cảnh đi sống nhà thuê cả đời, vì thế muốn thừa dịp bản thân vẫn còn trẻ, cố gắng kiếm được thật nhiều tiền. Bằng không, chờ đến lúc tụi mình có con có cái, lại để cho con cái chịu khổ cùng hai đứa mình. Em có thể hiểu được nỗi lòng của anh không?"
Yaya vuốt ve gương mặt Mark, cảm nhận gương mặt tuổi trẻ đang phải gánh chịu nhiều đợt gió táp mưa sa, từng trận đau đớn ùn ùn xuất hiện trong lòng. Người đàn ông kiêu ngạo này đã từng ngông nghênh bất cần một đời, nhưng hiện tại theo sự khắc nghiệt của năm tháng, cả ngày cười đùa cợt nhã, nhưng đến cùng đã phải vụng trộm chịu đựng biết bao chua xót? Phàm trần thiện lương ơi, khi nào chúng tôi mới có thể thoát khỏi được ràng buộc, chân chính hưởng thụ cuộc sống dễ chịu chút đây?
Yaya dịu dàng nói: "Em đều hiểu những việc anh vừa nói. Áp lực mà anh đang gánh chịu, em cũng biết. Vợ chồng nghèo hèn, trăm đường bi ai. Em hiểu tâm tư của anh, chỉ là hiện giờ em thấy trong lòng hốt hoảng không thôi, nên không mấy yên tâm."
"Đừng suy nghĩ nhiều quá. Chỉ cần anh nắm chắc trái tim mình đang nơi đâu, mặc kệ Kimberley có làm gì cũng đều toi công cả thôi." Mark ôm Yaya vào trong lồng ngực, hôn lên tóc cô, nhỏ giọng nói, "Yaya, trước đây không cảm thấy gì, nhưng hiện tại lại luôn thấy, làm người thật sự quá khó đi. Muốn thẳng lưng sống là chuyện chẳng dễ dàng, mà kiếm tiền cũng thật sự rất khó. Làm việc cực khổ gần năm năm nay, mà hai đứa mình chỉ có chút tiền như thế, thậm chí ngay cả một căn hộ cũng không mua nổi."
"Nhìn hiện tại, chỉ vì một căn hộ có thể khiến người một nhà tranh giành đến đầu rơi máu chảy, cũng may tụi mình vẫn tính là khá tốt, chí ít có thể trả được số tiền đặt cọc. Chỉ có trời mới biết có bao nhiêu người, ngay cả tiền đặt cọc cũng đào không ra."
"Anh hiểu sự lo lắng của em, nhưng lại hết cách rồi. Thế giới này chính là luôn khiến người ta phải bất đắc dĩ như vậy, thời điểm phải làm Tôn Tử* thì phải đi làm Tôn Tử, lúc nên nhẫn nại thì phải đi nhẫn nại. Hai đứa mình cùng chung tay tạo dựng studio, trung gian trải qua biết bao nhấp nhô cùng oan ức, thì cả em và anh đều hiểu rõ còn gì. Tính tình Orm kiêu ngạo như thế, nhưng không phải lúc trước cũng nhẫn nhịn đi ăn cơm thừa của người ta sao? Phụ nữ như cậu ấy mà còn nhịn được cái khổ đó, thì thân là một người đàn ông như anh càng nên chịu đựng hơn thế mới đúng. Chờ đến khi hai đứa mình mua được nhà, tháng ngày trải qua nhàn nhã hơn rồi, có cho tiền anh cũng không đi gặp Kimberley Anna nữa. Vậy được không?"
(*Tôn Tử: tên thật là Tôn Vũ, một danh tướng vĩ đại của nước Ngô ở cuối thời Xuân Thu, rất nổi tiếng qua cuốn «Binh pháp Tôn Tử»)
"Ừm, anh đi đi." Yaya cố gắng nặn ra một nụ cười, giúp Mark chỉnh lại mớ tóc rối, "Trời sắp tối, trên đường cẩn thận một chút, sớm trở về."
"Em ở nhà hãy tự mình nấu chút gì đó ăn. Anh sẽ về sớm."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co