Truyen3h.Co

[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược

47

LingOrmTruyen123

Yaya từ phòng phòng vệ sinh đi ra, nhìn thấy mặt mày Mark bầm tím, trên khóe miệng còn mang theo vết máu, liền biết Orm canh lúc cô không có mặt, đã ra tay đánh Mark.

Yaya cảm kích Orm. Làm một người bạn có thể giúp mình xả giận, đủ thấy người bạn này trọng tình trọng nghĩa thế nào. Chỉ là người bạn thân thiết của tôi ơi! Nếu như thật sự có thể dùng sự đau đớn của thể xác để bù đắp cho thương tích trong tâm hồn, thì thật tốt biết bao?

Cả buổi chiều, bốn bề rất yên lặng.

Địa điểm vẽ tranh tường của ba người lần này là ở nhà trẻ. Giọng nói ngọt ngào của cô giáo thỉnh thoảng vọng ra, tiếng nói cười vui vẻ hạnh phúc của những đứa nhỏ lại thỉnh thoảng vang lên. Một cảnh tượng tươi đẹp như thế, làm sao lại khiến người ta cảm thấy thời gian trôi qua nặng nề đến vậy?

Người sống bao lâu?

Đời như sương khói.

Thời gian đã trôi,

Không thể trở lại.

«Đoản ca hành» - Tào Tháo

Vì sao không thể vĩnh viễn không sầu lo? Vì sao không thể níu kéo thanh xuân mãi ở lại? Vì sao không thể sống đến tận cùng thời gian? Vì sao không thể ở bên nhau đến cùng trời cuối đất?

Buổi chiều này, Orm vẫn một mực suy nghĩ đến vẻ đẹp của bi kịch, cái đẹp của nó chính là đem hài kịch xé rách đến nát tan. Hiểu và thưởng thức bi kịch, chính là cảm giác một người ở ngoài giả sử đặt mình vào vị thế người trong cuộc để phân tích đánh giá tình huống. Nhưng khi bi kịch chân chính xảy ra với chính mình, hầu như mỗi người đều không thể hoặc không còn chút hơi sức để đánh giá bản chất thật sự của bi kịch, rồi sau đó những giá trị tốt đẹp nhất cứ từ từ bị hủy diệt gần hết, cho dù có thể góp nhặt chút hạnh phúc còn sót lại, cũng không thể trở lại thứ vẹn nguyên như ban đầu.

Sau khi làm xong phần việc trong buổi chiều, Orm kéo Yaya đi ăn cơm. Yaya ăn không nhiều, chỉ vài muỗng cháo.

Mark một mình ngồi ở đối diện bàn, trong đôi mắt mang theo đau đớn, nhìn chăm chăm Yaya đang cố gắng bức bách chính mình nuốt cháo xuống, trong lòng lần thứ hai chảy xuống một giọt máu.

Ăn xong, Orm một mình về nhà. Ánh đèn bên đường từng vệt loang loáng, cơn gió lạnh đập thẳng vào mặt, đột nhiên khiến lòng người có chút choáng váng.

Sau khi Orm về đến nhà, Lingling vẫn chưa về. Cô cầm lên khung ảnh đang để trên giá pha lê trong phòng khách, nhíu chặt đôi lông mày.

Trong khung ảnh chính là bức hình Lingling, Ginny, còn có Kimberley chụp chung cùng nhau. Sau lưng ba người chính là tháp nghiêng Pisa của Ý đứng sừng sững, trên gương mặt cả ba đều mang theo nụ cười rạng rỡ.

Cảm tình của ba người nhất định cũng cực kỳ thân thiết như cô và Mark, Yaya như thế đi. Orm trả khung ảnh về chỗ cũ, nhìn chằm chằm gương mặt tươi cười của Kimberley hết lần này đến lần khác, dù nhìn kiểu nào cũng thấy chướng mắt. Thật sự đã không còn không thích, mà đã chuyển sang cực kỳ chán ghét!

Cõi lòng Orm trĩu nặng tâm sự, bước vào phòng tắm rửa gội đầu cho khỏe khoắn, lại lôi đống quần áo dơ của mình và Lingling đi giặt. Ngẫm lại tấm trải giường cũng nên thay, cô buộc tóc lên, trở lại phòng ngủ, kéo drap giường xuống, thay một cái mới, rồi quăng tấm cũ vào trong thùng máy giặt, ráng nhồi nhét nó thấm ướt hết nước rồi nhấn nút khởi động.

Sau khi ở chung với Lingling, Orm mới biết rốt cuộc cái người tên Lingling này có bao nhiêu lười biếng. Trước đây, ngoại trừ tự tay giặt đồ lót của chính mình, còn lại toàn bộ mọi thứ khác Lingling toàn quyền giao cho tiệm giặt ủi hoặc thuê người giúp việc theo giờ đến dọn dẹp. Thời gian gần đây, trong nhà đã có Orm, Lingling không chỉ bớt phiền phức đi thuê người giúp việc theo giờ, mà ngay cả đồ lót cũng mặc kệ không để ý tới. Thường ngày Orm thích sự sạch sẽ, gian phòng nhất định phải duy trì được sự sạch sẽ, bằng không cô sẽ cảm thấy cả người không thoải mái. Quần áo thay đổi trong ngày cũng luôn đem đi giặt ngay trong ngày hôm đó, dù cho ngày đó không có sức đi giặt, thì nhất định ngay ngày hôm sau cũng sẽ hò hét bản thân đi giặt sạch cho bằng được, chứ chắc chắn không để đến tận ngày thứ ba. Lingling vừa vặn nhìn trúng khuyết điểm này của Orm, mới trắng trợn không kiêng dè để quần áo dơ chất đống một bên, không thèm để ý đến chúng nó.

Lingling thường mừng thầm trong lòng, cảm thấy bản thân đã tìm được đối tượng yêu đương quá sức có giá trị. Còn Orm thường tự hận đến cắn răng, cảm giác bản thân đã trở thành bảo mẫu đúng nghĩa cho cô người yêu, không những thế lại còn làm miễn phí.

Chuyện dọn dẹp trong nhà, tuy lúc trước đã giao hẹn, mỗi tuần cứ đến ngày chẵn Lingling sẽ quét dọn, còn ngày lẻ sẽ do Orm lo liệu, đến chủ nhật thì cả hai cùng dọn dẹp. Thế nhưng trên thật tế, số lần Lingling dọn dẹp nhà cửa quả thật chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, ngay cả việc quét nhà cũng như một vị đại gia cố ý bày ra tư thế cầm lấy cây chổi hời hợt quét cho xong mà thôi. Trên căn bản, Orm ôm hết thảy mọi công chuyện dọn dẹp trong nhà. Cô không thể không ca thán, Làm người đã khó. Làm một người tốt càng khó. Làm người phụ nữ tốt siêu khó. Làm người phụ nữ tốt của phụ nữ siêu khó càng thêm khó. Còn làm người phụ nữ tốt của Lingling, cái khó trực tiếp chạm thẳng đến trời xanh!

Sau khi Mark bỏ đi, Kimberley liên tục gọi điện cho cậu, thế nhưng Mark lại nhất quyết không bắt máy, vừa nhìn là điện thoại của cô, lập tức nhấn nút từ chối cuộc gọi. Phản ứng của Mark hoàn toàn vượt xa mọi dự liệu của Kimberley, nên tâm trạng của cô triệt để trở nên rất xấu, liền gọi điện hẹn Ginny và Lingling ra ngoài. Sau khi đi massage và tắm suối nước nóng, cả ba lại đến quán bar.

Lúc này đã sắp mười giờ, trong quán bar ồn ào huyên náo. Lingling lấy ra di động, gọi điện cho Orm, nói cô đang cùng Ginny và Kimberley ở quán bar. Orm mới vừa vật lộn giải quyết drap giường mệt đến phờ người, vừa nghe thấy Lingling nói đang ở cùng Kimberley, không chút nghĩ ngợi tắt ngay điện thoại. Sau khi cúp điện thoại, Orm mới chợt nhớ tới chuyện phải làm, liền vội vàng nhắn một tin gửi cho Lingling: 'Chị hỏi Kimberley Anne tối hôm qua có uống thuốc tránh thai gì không?'

Lingling nhíu mày. Trước đây, nếu bởi vì chuyện xã giao mà cô phải về nhà trễ, Orm đều luôn ân cần dặn dò, nhiều lần nhắc cô nên nhớ về sớm. Ngày hôm nay, thái độ này là sao đây? Chưa kịp để cô nghĩ thêm điều gì, lập tức nhận được tin nhắn của Orm. Lingling đọc xong tin nhắn, đầu óc mơ hồ, nhíu mày càng sâu. Cái gì mà thuốc tránh thai? Đây là ý gì?

Ginny ở một bên trêu ghẹo nói: "Không lúc nào quên gọi điện về báo cho người trong nhà nha. Người có gia đình đúng là không còn giống như xưa!"

"Không phải cậu cũng giống vậy? Cái gì mà Chào buổi sáng với Chúc ngủ ngon nhắn cho người ta mỗi ngày, lẽ nào là do quỷ nói ra chắc?" Lingling trừng mắt nhìn Ginny, cất di động vào túi, quay sang hỏi Kimberley, "Kimberley, có tâm sự gì à?"

"Đúng là có." Kimberley nâng ly rượu uống cạn một hơi, lại đưa tay gọi thêm một ly Chivas, "Gần đây vừa ý một anh chàng, vốn chỉ muốn vui đùa một chút, không nghĩ tới lại thật tâm thích người ta. Nhìn dáng vẻ Ginny đùa giỡn ái tình bản lĩnh như thế, đúng là tôi không thể nào học được!"

"Tớ đã sớm không còn chơi bời gì nữa, có được hay không." Ginny gác tay chống cằm, "Thế xin hỏi vị tiên sinh kia là ai? Hay vị công tử nhà nào?"

"Không phải nhà nào cả, chỉ là một đứa em trai thôi. Mà hai cậu chắc cũng biết Mark nhỉ?"

Lingling thấy hơi kinh ngạc. Cô không nghĩ Kimberley thật sự động tâm với Mark. Cô hỏi: "Người cậu vừa ý chính là Mark?"

"Cậu biết Mark? Cũng đúng, Mark đã từng đến tòa soạn của cậu vẽ tranh tường mà."

"Ừ, cũng có chút quen biết."

"Người tôi vừa ý đúng là Mark."

"Hai người đã đến bước nào rồi?"

"Ngày hôm qua đã lên giường."

"Cái gì?" Ginny suýt chút đã nhảy bật dậy. Cô chợt nhớ hôm qua Jayna có nhờ cô đi khuyên Kimberley, vội vàng hỏi, "Cái người cậu vừa nói kia chính là Mark chuyên đi vẽ tranh tường sao?"

Kimberley gật đầu.

Người ta đã tiến triển đến mức gạo đã nấu thành cơm, như vậy có thể đi khuyên thế nào nữa đây?

Ginny đã rơi vào thế khó, chỉ còn cách nhấc Mã hậu Pháo*: "Kimberley, việc cậu vừa làm có chút không đúng. Mark có bạn gái rồi, chả lẽ cậu không biết? Tuy tớ và cậu ta quen biết chưa lâu, cũng chưa hiểu rõ nhau lắm, nhưng chỉ cần liếc mắt cũng nhìn ra hai người kia đang rất yêu nhau! Cậu không thể nào không thấy được?"

(*Quân Mã và quân Pháo trên bàn cờ tướng. 'Nhấc Mã hậu Pháo': tên một nước cờ, với quân Mã đi sau quân Pháo để bảo hộ cho Pháo. Nghĩa bóng mang hàm ý, một hành động chữa cháy cho một việc xảy ra quá nhanh.)

"Có thấy thì làm sao?" Kimberley khinh thường nói, "Đàn ông không phải đều như vậy? Thấy cái lợi trước mắt liền muốn chiếm, con ruồi sao có thể đậu vào quả trứng gà nếu không có kẽ hở? Nếu Mark không mồi chài và cưa cẩm ái muội, thì tôi cũng đã không đi đến mức tính kế dụ hoặc như tối qua rồi."

Ginny ngửa mặt lên trời than thở, Jayna ơi! Chị đã đi khuyên, nhưng lời khuyên kia đã chậm mất rồi. Chỉ có thể trách hai người họ tiến triển quá mức thần tốc đi! Kimberley đúng là đã làm chuyện không đúng, thế còn cái người bạn tốt Mark kia của em thì sao? Cũng có lỗi sai khi đẩy mọi việc đến mức này, đúng không?

Trong suy nghĩ của Ginny, giữa Kimberley và Mark, sự thông cảm đương nhiên sẽ hướng về phía người bạn thân của mình, dù sao đó thường là cách suy nghĩ chủ quan của con người.

Chẳng trách ngày hôm nay vừa nói đang ở cùng Kimberley, Orm lại cúp điện thoại nhanh đến vậy, còn nhắn tới một tin kỳ quái thế. Lingling đã hiểu rõ mọi chuyện. Cô thản nhiên nhịp tay tuần tự lên mép ly rượu, làm ra vẻ như hiếu kỳ.

"Tối qua cậu tính kế dụ hoặc người ta lên giường, vậy có sử dụng mấy biện pháp an toàn không?"

"Đã không còn là mấy bé gái ngây thơ, đương nhiên phải làm tốt biện pháp an toàn."

"Như vậy thì tốt." Lingling làm giống như chỉ buột miệng đi khuyên nhủ, "Kimberley, cậu xác định Mark mồi chài và cưa cẩm ái muội với cậu thật chứ? Mình nghe Mark nói, cậu đã giới thiệu không ít khách hàng cho bọn họ, mà đã như thế, cậu thấy cậu ta dám đắc tội với cậu sao? Trước đây Ginny có đùa giỡn ái tình nhiều đến mức nào, thế nhưng cậu ấy chưa từng đi phá hoại mái ấm gia đình người khác. Thà hủy ngàn ngôi miếu, chứ không nên hủy một ngôi nhà. Lần này, dường như cậu đã thật sự trở thành người làm sai ở đây."

"Tôi chưa từng đi phá hoại gia đình một người nào cả nhé!" Kimberley không phục, hỏi ngược lại, "Huống chi Mark lại chưa kết hôn, vu tôi đã phá hoại mái ấm gia đình là thế nào?"

"Cậu ta chưa kết hôn, nhưng cậu ta và Yaya đã dẫn nhau về nhà ra mắt cha mẹ hai bên rồi. Hai người ấy còn định mua nhà kết hôn. Cậu cảm thấy làm đến mức này thì còn khác kết hôn ở chỗ nào?"

"Cậu nên hiểu phân lượng quan trọng của tờ giấy kết hôn kia."

"Ý của cậu là cậu còn chưa dự định buông tha cho Mark?"

Kimberley không tỏ rõ ý kiến.

Lingling hơi trầm ngâm, nói: "Lúc trước, khi mình và Jam yêu nhau, rồi kẻ thứ ba chen vào. Từ khi mình biết có sự tồn tại của kẻ thứ ba, lập tức lên tiếng chia tay ngay với anh ta. Nhớ lúc đó mình vẫn chìm trong cảm giác tồi tệ không cách nào vực dậy được, khi đó cậu thường khuyên mình, 'Chia tay là đúng. Loại người như Jam Rachata không đáng để yêu'. Hiện tại, tình cảnh của Mark lại vô cùng tương tự Jam khi ấy. Jam không đáng để yêu, vậy Mark dễ dàng lên giường cùng cậu như vậy, cậu ta đáng giá để yêu sao? Cậu tội tình gì vì một thằng đàn ông không có khả năng kiềm chế mà đi buồn phiền chứ? Không đáng!"

Kimberley trầm mặc.

Ginny âm thầm le lưỡi. Người phụ nữ tên Lingling này cũng thật cả gan dám nói ra câu, 'Tình cảnh của Mark lại vô cùng tương tự Jam khi ấy'. Vậy không phải đang có ý nói, Kimberley và kẻ thứ ba kia cũng tương tự nhau hay sao? May cô là người cực kỳ khéo miệng, nên không dại dột đem câu 'Cái thứ chẳng biết xấu hổ!' mà Kimberley thường mắng kẻ thứ ba kia vào năm xưa ra nói. Và cũng may tâm trạng Kimberley cũng khá tồi tệ, nhất thời không đem lời nói của Lingling nghĩ sâu xa hơn, bằng không hai người này nhất định đã cãi nhau một trận long trời lở đất mất rồi.

Ginny vỗ nhẹ cánh tay Kimberley, hỏi: "Mark đã nói thích cậu sao? Hôm qua, sau khi hai người lên giường xong, cậu ta có nói gì với cậu không?"

"Chưa từng nói thích. Hôm qua, sau khi xong việc, cậu ta nói sau này không đến gặp tôi nữa. Cả ngày hôm nay, tôi gọi điện cũng không thèm bắt máy." Kimberley lại cầm ly rượu lên, nốc một hơi cạn sạch, giận dữ nói, "Lên được giường rồi muốn chạy sao? Nào có chuyện gì dễ dàng vậy?"

"Chuyện lên giường này là cậu ta muốn lên, hay vẫn là do cậu buộc cậu ta phải lên?" Lingling nhìn chằm chằm Kimberley, "Kimberley, cậu biết quá rõ khả năng kiềm chế của đàn ông không đủ mạnh, còn bày ra sự mê hoặc hết lần này đến lần khác lên người cậu ta, như vậy cho dù cậu ta không muốn cũng phải lên giường cùng cậu. Mà đã như vậy, làm sao cậu có thể đem mọi cái sai quy chụp hết trên đầu cậu ta? Hai người Mark và Yaya kia, từ khi đại học đã yêu nhau và duy trì cho đến hiện tại, cảm tình sâu đậm đến mức không thấy đáy. Căn bản cậu không có cơ hội nào xen vào giữa hai người bọn họ đâu, mà cho dù có cố gắng xen vào đi nữa, thì kết quả nhận được sẽ là gì? Dưa còn xanh, hái không ngọt! Kimberley, đàn ông trên đời nhiều bao nhiêu, cần gì chỉ chăm chăm vào mình cậu ta thế? Cậu ta nếu đã có thể dễ dàng lên giường cùng cậu, đồng nghĩa sẽ có thể dễ dàng lên giường cùng người phụ nữ khác. Kiểu người như thế, có gì đáng giá để cậu buồn bực? Đừng để tâm vào chuyện vụn vặt thế này."

"Không cần cậu khuyên. Chính bản thân tôi muốn làm gì, tất nhiên trong lòng tôi đều tự biết cân nhắc." Kimberley liếc mắt nhìn Lingling, cảm thấy kỳ lạ, gằn giọng hỏi, "Lingling, hôm nay làm sao cậu cứ như vì Mark mà nói chuyện vậy? Trước đây, cậu không bao giờ như thế này."

Ginny chen miệng nói: "Trước đây là bởi vì Lingling của tụi mình không có Orm Kornnaphat, bây giờ người ta có Orm Kornnaphat rồi, khuỷu tay đương nhiên phải đưa về phía người ngoài."

"Nói gì đó!" Lingling bất mãn trừng mắt Ginny. Cô còn chưa có ý định nói thật mối quan hệ giữa cô và Orm cho Kimberley biết, "Mình chỉ nhìn sao thấy vậy rồi nói ra thôi."

"Orm Kornnaphat?" Kimberley suy nghĩ một chút, "Tôi có biết người này, hình như thường cùng Mark làm việc chung với nhau nhỉ? Lingling, cậu cùng Orm... làm sao?"

"Cực tốt!" Ginny nhìn ra tâm tư của Lingling, ngẫm lại đúng là Kimberley có quan niệm giai cấp rất nặng, nhưng cô đối xử với bạn bè không chỗ để chê, miệng cũng rất kín không đi tám chuyện với ai, lại nhớ tới cú điện thoại lúc trước của Lingling đã hại cô thảm đến mức này, lập tức nổi lên ý xấu muốn đùa giỡn. Cô quay sang Lingling nháy mắt một cái, lại vui vẻ chen miệng nói: "Kimberley à, Lingling của tụi mình đã yêu Orm Kornnaphat sâu đậm như biển rồi đó. Có lần còn bày ra dáng vẻ cực kỳ tức giận đến mức trừng lớn mắt và khè ra lửa trước mặt tớ nữa cơ. Ái chà, sau này khi nhắc đến Orm, cậu nhớ giữ kẽ chút đấy, nếu không Lingling của tụi mình sẽ rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng cho coi."

Kimberley phì cười hai tiếng: "Thật không ngờ! Lingling, người như cậu mà cũng đua đòi chạy theo thời thượng nữa sao? Giờ phút này lại chuyển hướng sang chơi bời với phụ nữ?"

"Mình không chơi bời, nhất là mặt tình cảm càng không có ý chơi bời." Lingling nghiêm mặt nói, "Mặc kệ cậu có tin hay không, mình chưa từng để tâm đến một người như thế bao giờ."

"Orm Kornnaphat sao? Ồ, ngoại trừ cái vẻ ngoài xinh đẹp tươi trẻ đó ra, còn chỗ nào đáng giá để cậu nhìn thấy hợp mắt nữa đây?"

"Có đáng giá hay không, chỉ cần chính bản thân mình hiểu rõ điều ấy là được."

"Đúng là đang quen nhau thật đấy à?" Kimberley nghiêng người đến gần Lingling, nhìn kỹ gương mặt cô, một lúc sau lại lui thân thể về, chậm rãi nói: "Theo tôi được biết, Orm và Mark cùng góp sức tạo dựng cái studio bé tẹo kia, sau lưng chỉ có mỗi mình ông thầy Pi chống lưng cho. Bình quân mỗi tháng kiếm được của cả ba người bọn họ gộp lại cũng chỉ có năm-sáu vạn tệ. Nhìn hiện tại giá cả hàng hóa cứ ngày càng tăng nhanh thế này, một món quần áo bình thường hạng hai thôi, giở cái mác ra chắc chắn sẽ nhìn thấy giá của nó nằm gọn ở bốn con số, còn mà là hàng hiệu thật ấy hả, giá một cái áo có thể lên tới hàng ngàn, hàng vạn tệ. Như vậy xem ra số tiền Orm kiếm được còn chưa đủ để cậu nhét vào kẽ răng. Bình thường, chơi thì cứ chơi, cảm thấy mới lạ thì cứ mới lạ, yêu thì cứ yêu, tình thì cứ tình, nhưng khi nghĩ đến chuyện tìm đối tượng để sống cả đời thì phải suy nghĩ đến chuyện môn đăng hộ đối. Cậu đối với Orm có thể xem là tình yêu thật lòng đi, thế nhưng cậu có dám xác định Orm đối với cậu cũng là tình yêu thật lòng? Cậu có dám chắc Orm đồng ý quen với cậu không vì mưu đồ gì khác đấy chứ?"

"Kimberley Anne! Nói thế không đúng đâu!" Ginny vốn muốn cùng Kimberley một người tung một người hứng để xỏ xiên vui đùa Lingling. Ai biết Kimberley lại cư xử lệch khỏi quỹ đạo dự định của Ginny thế này? Cứ một rồi lại một câu mỉa mai dè bỉu Orm, không những thế câu nào cũng có ý xem thường châm chọc không lọt tai.

Điều này khiến Ginny nghe thấy mấy lời cực kỳ không dễ nghe của Kimberley không nhịn được vì Orm mà mở miệng, "Đúng là Orm kiếm tiền không nhiều, thế nhưng cũng không thể nói ít. Cái này cần phải xem cậu đang đi so sánh với ai nữa. Công nhân viên bình thường của công ty tớ, cả ngày làm việc đi sớm về tối, thời điểm đơn đặt hàng quá nhiều thì cả cuối tuần cũng không có. Làm việc vất vả tới vậy, nhưng mỗi tháng bọn họ chỉ nhận được tiền lương là hơn hai ngàn tệ thôi đó."

"Ở cái thành phố của tụi mình nhìn rất giàu sang hoa lệ phải không? Nhưng bình quân tiền lương đầu người là bao nhiêu? Cậu làm việc ở chính phủ chẳng lẽ còn không nắm rõ mấy số liệu này ư? Trước tiên không nói đến người ngoài làm gì, chỉ nói đến công việc của cậu mà người người ao ước này đi, ngoại trừ những phúc lợi và bổng lộc ngoài luồng mà cậu nhận được kia, thì mỗi tháng tiền lương thật sự của cậu được bao nhiêu? Có thật Orm một tháng kiếm số tiền không được bao nhiêu không? Ba người Orm không giống tụi mình."

"Ba đứa mình đều có người trong nhà chống lưng cho, cha mẹ ba đứa đều đi trước góp nhặt tiền tài và xây dựng vị thế, rồi bày sẵn đường cho đi, nên ba đứa mình chỉ cần trực tiếp đi lên đó là được."

"Còn người ta, trong tay chỉ có chút tấc sắt, phải tự mình lần mò tìm kiếm đường đi, sau lưng ngoại trừ thầy Đinh vì tình nghĩa thầy trò bao năm mà đứng ra giúp đỡ một chút, thì gốc rễ của người ta không có một ai thành tâm thành ý chuẩn bị sẵn mọi thứ như tụi mình. Đã vậy sao cậu có thể lấy mấy người trẻ tuổi phấn đấu một người một ngựa vỏn vẹn có mấy năm, đem đi so với ba đứa mình đã có vị thế và tài sản của gia đình tích tụ mấy chục năm và giao đến tay tụi mình lại càng không ngừng tích lũy nhiều thêm nữa? Cậu đừng vừa nhìn đến một người, trước hết là so đo xem người ta có bao nhiêu tiền và bao nhiêu quyền nữa được không? Tật xấu này của cậu, nói thật nên sửa lại đi."

Ginny một hơi nói xong, con ngươi như bánh xe xoay chuyển nửa vòng. Đã tát người ta một cái, thế nào cũng phải đưa ngay một trái táo để dỗ dành. Cô lại dịu giọng nói: "Kimberley, vì tớ là bạn thân của cậu, nên mới có ý tốt phân tích những chuyện này cho cậu nghe. Chứ người có quan hệ không thân với cậu chắc chắn sẽ không bao giờ nói những điều tớ vừa nói đâu. Bọn họ lấy lòng cậu còn không hết, làm sao có khả năng giống tớ nói ra những lời nguy hiểm có khả năng đắc tội với cậu thế này? Giống như khi đó cậu tận tình khuyên nhủ tớ nên tìm một người ổn định lại cuộc sống như thế. Thuốc đắng dã tật. Chính cậu nên cân nhắc chút đi."

Trước đây, mỗi lần Kimberley tán gẫu nói chuyện, Lingling và Ginny đều sẽ không hẹn mà cùng đứng về phía cô. Hai cậu ấy ngày hôm nay đều làm sao thế kia?

Kimberley kinh ngạc nhìn Ginny, lại quay sang nhìn Lingling. Cô vốn đang buồn bực trong lòng, giờ này càng thêm buồn bực. Đơn giản một câu cũng không muốn nói thêm, chỉ nâng ly rượu lên, nằm nhoài trên quầy bar tiếp tục nốc rượu uống cạn. 

Thật lòng thì Kimberley cũng không có ý trách cứ gì Lingling và Ginny. Dù sao hai vị Lingling và Ginny đây đều là bạn bè thân lâu năm của cô, những lời khuyên đã nói với cô kia dù sao cũng có đạo lý. Cô cũng không phải loại người không phân rõ thị phi, bằng không đã chẳng lăn lộn nổi trong đám quan trường đầy ắp những kẻ giả dối và già đời. Thế nhưng có chút tính tình rất khó sửa đổi, ví dụ như quan niệm giai cấp đã được nuôi dưỡng từ nhỏ nên rất sớm đã nảy mầm nở hoa kết trái ở đáy lòng, huống chi cô cũng có tiếng nói riêng bị đè ép trong ngực không thốt ra được, chỉ có thể uống rượu để biểu đạt sự phiền muộn của mình.

Lingling cảm kích nhìn Ginny, nắm lấy tay cô, đứng dậy, nói: "Ginny, cậu ở chỗ này tiếp tục uống rượu với Kimberley đi. Trong lòng cậu ấy đang không thoải mái, cậu ở đây trông chừng, đừng để cậu ấy uống rượu quá nhiều, nhân tiện cố gắng khuyên nhủ cậu ấy. Mình đi về trước đây."

"Ừm." Ginny nhỏ giọng, "Xem cái điệu bộ này của Kimberley, có lẽ tớ vẫn không thể đem chuyện đang theo đuổi Jayna nói cho cậu ấy vào lúc này. Cậu đi trước đi, một lát nữa tớ cũng sẽ về. Sáng mai, tớ còn phải đem bữa sáng đến tận nhà cho Jayna nữa."

"Cậu đem chuyện của mình nói hết cho cậu ấy nghe, còn chuyện của bản thân thì bo bo giữ lấy cho riêng cậu?" Lingling cười, vỗ lên cánh tay Ginny một cái, l"Chuyện giữa cậu và Jayna thế nào rồi?"

"Cứ thế thôi, chả có gì tiến triển. Cách mạng chưa thành công, đồng chí cần nỗ lực nhiều hơn nữa!"

"Đừng nóng vội, nhất định phải từ từ mà tiến hành. Cố lên! Mình đi trước đây. Bye bye."

"Tạm biệt."

Ra khỏi quán bar, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, lúc này trời không trăng, trong màn đêm chỉ tô điểm vài ngôi sao lấp lóe nhấp nháy. Chợt nhớ đến ngọn đèn ấm áp đang ở trong nhà của cô, thật muốn nhanh chóng trở về mái nhà có người đang chờ cô, Lingling không khỏi tăng nhanh bước chân trở về.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co