Truyen3h.Co

[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược

48

LingOrmTruyen123

Mười giờ rưỡi, Lingling còn chưa về nhà. Orm buồn chán đi bộ chung quanh căn hộ. Cô mặc váy ngủ màu trắng, lúc này thật giống như ma trơi bay tới bay lui, nếu có một ông bà lão nào nhìn thấy, có khi bị dọa đến mức phát bệnh tim ngất xỉu chứ chẳng chơi.

Đi bộ bước vào thư phòng, Orm vốn muốn tìm một quyển sách nào đó để đọc. Chân đi không cẩn thận đá phải cạnh giá sách, có chút đau, vội cúi người xuống vò ngón chân, thì nhìn thấy ba-bốn khay sứ trắng tinh xảo nằm gần cửa thủy tinh. Orm mở ngăn tủ ra, đem một khay sứ gần nhất bưng ra, không khỏi cảm thán khi thấy bên trong khay sứ đựng đủ loại hộp thuốc lá. Orm chợt nhớ đến đêm đó khi ở sơn động, Lingling từng nói cô có đam mê sưu tập các loại thuốc lá, không nghĩ tới cô thật sự sưu tập nhiều đến vậy. Đa số các hộp thuốc đều đã được mở niêm phong, điếu thuốc bên trong nhiều nhất là thiếu đi hai cái, hiển nhiên rất nhiều hộp đều đã hết hạn sử dụng hoặc không thể hút.

Không định hút thuốc cũng đừng mở niêm phong vậy chứ? Thuốc lá đắt đỏ như vậy mà Lingling mua về cả đống rồi vứt đây? Đồ đốt tiền! Cai thuốc! Phải cai thuốc ngay!

Ngắm nghía đủ loại hộp thuốc lá trong khay, rồi cô cất chúng về lại chỗ cũ. Orm lại tiếp tục đi bộ chung quanh, khi bước chân vào phòng thay quần áo, nhìn thấy hai cái áo ngực đang nằm trên sàn nhà. Orm kêu rên không ngớt, Lingling Kwong đến cùng là loại người gì vậy trời? Không giặt đồ lót thì thôi đi, còn ném lung tung ra khắp nơi thế này là sao? Nào có người chuyên gia đi bắt nạt người như vậy?

Orm nhận mệnh nhặt lên áo ngực đem giặt. Cô thật không hiểu một chuyện, Lingling không quen với chuyện dọn dẹp vệ sinh này thì thôi không nói, dù sao người ta cả ngày chỉ làm đại sự, suốt ngày bận bịu với sự nghiệp to lớn nên không có thời gian để ý chút chuyện nhỏ cũng hiểu được đi; hơn nữa, Lingling từ nhỏ đã được kẻ hầu người hạ, cơm đưa tận miệng, áo mặc tận tay, được nuông chiều quen; nhưng giặt mấy thứ đồ lót này chỉ cần nhúng đôi ba lần nước là đã sạch, làm sao Lingling lại có thể lười đến mức không thể tự làm? Thật không hiểu khi vào đại học, rốt cuộc chị ấy có ở trong ký túc xá không? Thật chẳng hiểu sao suốt ngày chị ấy có thể ngông nghênh nói rằng bản thân mắc bệnh sạch sẽ cho được? Con người này có khi chính là, da bọc bên ngoài là một thứ, còn cơ thịt bên trong lại là thứ khác, quả thật chính là tấm chăn gấm vóc bên ngoài nhưng lại lót vải bố bên trong đó! Điển hình của trong ngoài không đồng nhất.

Orm quyết định, sau này mà nghe được ai nói Lingling mắc bệnh sạch sẽ, nhất định phải nắm cục phân trâu lấp kín cái miệng của người đó mới được. Làm người phải biết tôn trọng sự thật, có biết không? Lingling làm gì mắc bệnh sạch sẽ chứ? Tất cả đều là thói hư tật xấu dung dưỡng mà ra cả thôi!

Thế mà bản thân còn tình nguyện dung dưỡng tính xấu của chị ấy. Thật đáng ch.ết! Orm đưa tay bóp lấy cổ, nhe răng trợn mắt làm ra một dáng vẻ như sắp ch.ết. Nên ch.ết quách đi cho rồi!

Ginny ngồi thêm một chút với Kimberley, rồi khuyên cô nên về nhà. Khi lái xe trên đường, Ginny vốn định trực tiếp trở về nhà nghỉ ngơi, nhưng sau đó suy nghĩ, lại quyết định rẽ xe quẹo vào khúc cua đi tới nhà Jayna

Ginny cảm thấy chuyện giữa Mark và Kimberley hẳn là nên để cho cô nói cho Jayna biết là tốt nhất Ngẫm lại chuyện của hai người Mark - Kimberley ấy chỉ vừa mới lên giường ngày hôm qua, hẳn là Jayna còn chưa biết, nên không khỏi tăng tốc độ xe.

Mọi người khi đi phán xét một người, thường sẽ cân nhắc xem thường ngày người đó hay đi chơi chung với loại bạn bè thế nào. Jayna có ấn tượng không mấy tốt với Kimberley, thế mà Ginny đây lại là bạn thân của Kimberley,cộng thêm danh tiếng 'công chúa trăng hoa' lan truyền khắp nơi kia, thì cô tin chắc sau chuyện này, ấn tượng của cô trong lòng Jayna nhất định sẽ có chút ảnh hưởng. Vì thế, cô phải là người đầu tiên nói cho Jayna biết. Thứ nhất, có thể tỏ rõ thái độ của chính mình; thứ hai, có thể nhìn thấy phản ứng của Jayna. Từ đó, mới có thể dự tính được bước kế tiếp nên lấy loại sách lược nào để theo đuổi? Vì lẽ đó, dù làm sao, cô cũng phải đi đến nhà Jayna vào lúc này.

Khi Ginny ấn chuông cửa, Jayna vẫn còn thức, cô đang đứng phía trước cửa số ngắm nhìn bầu trời đêm xa xa mà đờ người. Từ khe chống trộm trên cánh cửa nhìn ra ngoài, thấy gương mặt Ginny lù lù hiện lên. Jayna có chút bất ngờ.

Thời gian đã không còn sớm, làm sao chị ấy lại đến đây?

Jayna mở cửa. Ginny nhìn thấy cô, đôi mắt tỏa sáng. Hiển nhiên Jayna vì mới tắm rửa xong không bao lâu, mái tóc vẫn còn hơi ẩm ướt, khuôn mặt lộ ra hồng hào, trên người mặc váy ngủ hai dây màu hồng nhạt, bên ngoài khoác một cái áo len mỏng bằng tơ tằm màu hồng dài đến đầu gối. Đường cong hoàn mỹ chập chùng của cô, cộng thêm tầng tầng lớp lớp áo ngủ màu hồng nhạt mê hoặc, thật khiến Ginny nhìn mà phải trợn tròn mắt, từng bước một đi về phía Jayna, dang hai tay ôm cô. Chỉ có trời mới biết mình muốn hôn em ấy nhiều đến dường nào. Thế nhưng bây giờ đây còn chưa đến thời cơ. Ginny cực kỳ gắng sức kiềm chế bản thân. Cô thật không biết phụ nữ lại có thể mê hoặc phụ nữ, hay vẫn chỉ một mình Jayna mới có thể mê hoặc được cô.

Jayna bị động tác bắt ngờ của Ginny làm sững người. Cô ngơ ngác đứng yên tại chỗ, hỏi: "Chị làm sao thế?"

Ginny giả bộ làm ra bộ dạng uể oải: "Rất mệt, để chị ôm em một cái đi! Chỉ cần ôm một chút là tốt rồi." Rất nhiều phụ nữ thuộc dạng mềm lòng, nhất là trong khoảnh khắc ban đêm tĩnh lặng thế này, phụ nữ lại càng rất dễ mềm lòng.

Cô nghe Ginny nói vậy, tâm lập tức mềm nhũn. Cô nhẹ nhàng vòng tay quanh lưng Ginny, nhẹ nhàng ôm lấy, giống như an ủi động viên.

Ginny mừng thầm, đem đầu chôn vào bên trong bờ vai của cô, một bên hít ngủi mùi hương nhàn nhạt, một bên vụng trộm như có như không hôn lên phần cổ Jayna. Dần dần, Ginny cảm thấy có chút bất mãn khó nhịn, đơn giản liền duỗi ra cái lưỡi hồng hào mũm mĩm, hành động giống như mèo con nhẹ nhàng liếm lên.

Lúc đầu, Jayna cho rằng Ginny không cẩn thận sượt môi lên cổ cô, nên không để ý, sau cô mới thấy có điều gì đó không đúng, dứt khoát dồn hết sức nhéo vào eo Ginny: "Chị biết điều chút coi!"

Ginny bị đau, bĩu môi: "Chị làm gì mà không biết điều?"

Cô đẩy Ginny ra, lau một chút nước miếng Ginny để lại trên cổ cô rồi xoay người rót một tách trà cho Ginny, nhàn nhạt hỏi: "Muộn thế này rồi chị đến đây có việc gì?"

"Nhất định phải có việc mới có thể đến tìm em sao? Người gì mà tuyệt tình quá đi." Ginny không khách sáo bưng lên tách trà, uống một hớp, "Chị có một tin tốt và một tin xấu, em muốn nghe tin nào trước?"

"Tin tốt."

"Muốn nghe hả?"

"Ừ."

Đột nhiên Ginny tiến đến trước mặt Jayna: "Để chị hôn một cái rồi sẽ nói cho em nghe."

Jayna đẩy Ginny ra xa: "Không nói thì thôi."

Con đường mình phải đi xem ra vẫn còn rất dài ở nha!

Ginny vì chính mình lau một giọt lệ chua xót, thất vọng ngồi lại trên ghế sofa: "Tin tốt chính là, chị làm theo lời em dặn dò, đêm nay đã đi khuyên Kimberley."

"Cám ơn chị." Khuyên rồi à? Vậy sau này Yaya không cần phải lo lắng gì nữa! Jayna có chút hài lòng, Thế còn tin xấu?"

"Tin xấu chính là..." Ginny kéo dài âm điệu, "Đáng tiếc chị khuyên chậm, tối hôm qua Kimberley và Mark đã lên giường cùng nhau."

"Cái gì?" Jayna thật muốn té xỉu. Cô trợn mắt ngoác mồm một lúc lâu, cuối cùng hầm hầm lấy di động gọi điện cho Mark. Đáng tiếc vì để chiều lòng Yaya, vừa về tới nhà, Mark liền nhấn nút tắt máy di động, nên đương nhiên Jayna không thể gọi cho cậu. Jayna tức giận đến mức ném điện thoại di động lên nệm ghế sofa, căm phẫn nói, "Đồ súc sinh! Nhất định Yaya đang khóc rồi. Tất cả những chuyện này hẳn là do Kimberley đã bày mưu quyến rũ Mark, nhất định là vậy."

Lòng người quả nhiên đều thiên vị cho người thân thuộc! Lần này thì tốt rồi, Kimberley để lại ấn tượng trong lòng Jayna xem như đã trở nên xấu triệt để. Mình cũng không thể giúp cậu ấy nổi đỡ được câu nào!

Ginny bĩu mỏi, nói: "Mấy chuyện thể này thường toàn là một người muốn đánh và một người muốn bị đánh. Mặc kệ thế nào thì mọi chuyện vốn dĩ đều đã xảy ra mắt rồi. Em cũng đừng suy nghĩ quá làm gì, sau này nhớ căn dặn Mark phải chú ý hơn là được."

Jayna gật đầu, dần dần bình tĩnh tâm trạng bức xúc lại: "Có điều dù sao cũng nên cảm ơn chị."

"Đừng khách sáo thế."

Trời đã khuya. Jayna thấy Ginny vẫn ngồi lì trên ghế sofa không có ý định trở về nhà, nổi lên nghi vấn, Lẽ nào chị ấy muốn ở lại nhà mình?

Ginny nhìn ra tâm tư của Jayna, cười nói: "Chị đang mệt trong người, muốn tá túc ở nhà em. Chắc em không nỡ lòng đuổi chị ra ngoài vào giờ này đâu nhỉ?"

Đụng tới một người có da mặt dày thế này, Jayna cũng thật bất đắc dĩ chẳng còn lời nào để nói: "Được rồi, chị ngủ phòng khách đi."

Thật ra Ginny muốn cùng ngủ một giường với Jayna. Cô vừa định mở miệng nêu lên chút ý kiến, liền bị Jayna trừng mắt đành phải ngậm miệng lại, dáng vẻ cực không tình nguyện đi về phía phòng dành cho khách. Vừa đi vừa nghĩ, Dù sao Jayna đồng ý cho mình ở lại, coi như cũng tiến bộ rồi đi. Ginny hài lòng nở nụ cười, cô thấy tình cảnh trước mắt hoàn toàn sáng rực rỡ.

Đột nhiên Ginny rất muốn cảm ơn Mark, nếu như Mark không gây ra chuyện thế này, thì Jayna đã không có cơ hội vì cảm kích mà đồng ý cho cô ở lại, và cô làm sao có thể cùng Jayna ngủ chung dưới một mái nhà như thế này được.

Cuối cùng cũng coi như được ở chung đi. Ginny mãn nguyện cười, nhất sương tình nguyện vuốt cái bụng ung dung làm giấc mộng đẹp. Bước kế tiếp, hẳn là nên cùng giường chứ.

Lingling về nhà, nhẹ nhàng mở cửa, khóe môi không khỏi hài lòng cong lên.

Trong tivi, tiếng quảng cáo hết cái này đến cái khác vang lên. Orm đang mặc váy ngủ, ôm một chú gấu bông trong lòng ngửa đầu tựa trên ghế sofa nhắm mắt ngủ. Dáng vẻ yên tĩnh cực kỳ giống cô công chúa ngủ trong rừng trong truyện cổ tích. Orm rất thích kể chuyện cổ tích về mấy chú gấu to hung dữ và xấu xa, nhưng lại một mực rất thích mấy món đồ chơi gấu bông. Mỗi lần về đến nhà, chỉ cần ngồi trên ghế sofa, nếu như Lingling không ngồi kế bên, nhất định cô sẽ ôm lấy chú gấu bông luôn đặt trên ghế sofa. Thật là người vừa cực kỳ mâu thuẫn lại vừa đáng yêu đến cực điểm.

Lingling đi tới bên người Orm, cúi người xuống hôn môi cô. Orm chậm rãi mở mắt, nhìn thấy Lingling, liền vứt chú gấu bông trong lòng qua một bên, đưa tay ôm lấy cổ Lingling: "Cuối cùng chị cũng về."

"Nhớ chị ư?"

"Ừm, có chút."

"Chỉ có chút?"

"Có chút nhiều."

"Chỉ có chút nhiều thôi?"

"Có chút nhiều thiệt nhiều." Orm buông tay xuống, trừng mắt Lingling, "Chị phải mau cai thuốc đi! Em thấy bộ sưu tập hộp thuốc lá của chị rồi. Thuốc lá đắt đỏ như vậy, mà chị mua cả đồng tha về nhà làm gì? Sau này không cho phép hút thuốc."

"Được, nhưng em cũng phải cai thuốc cùng chị."

Orm nghiêng đầu suy nghĩ, rồi nói: "Được, em sẽ cùng chị cai."

"Ừm." Lingling để túi xách xuống bàn, đi sang phòng ngủ bên cạnh thay đổi váy ngủ, một bên hỏi, "Ăn tối chưa?"

"Ăn rồi, cùng Yaya ăn chung." Orm bước đi theo, chờ Lingling đổi xong quần áo, rướn người tới hôn lên mắt cô, làm ra bộ dạng như đang oán giận, "Người bạn tốt kia của chị, Kimberley Anne, quyến rũ Mark lên giường."

"Chị biết rồi. Yên tâm đi, bên phía Kimberley không có việc gì đâu, cậu ấy có sử dụng biện pháp an toàn, sẽ không có chuyện gì ngoài ý muốn."

"A Di Đà Phật! A Di Đà Phật!" Hai tay Orm tạo thành hình dấu chữ thập, nhắm mắt làm bầm lầu bầu một câu.

Dáng vẻ lầu bầu của Orm khiến Lingling cười ha ha: "Kimberley làm ra loại chuyện thế này, hẳn là chị nên đi tìm cơ hội nào đó để đến gặp Yaya tâm sự mới được. Bằng không nhất định lại để cho em ấy cũng có chút cái nhìn không thiện cảm với chị."

"Yaya đâu phải dạng người không biết phân rõ chuyện thị phi, làm sao lại vì chuyện Kimberley mà cậu ấy lại có cái nhìn không thiện cảm với chị?"

"Chị không phải Kimberley, nhưng Kimberley lại là bạn thân của chị, nên nói sao thì nói cũng nên đi gặp tâm sự với em ấy. Dù sao em và Yaya cũng là bạn thân, còn phải mỗi ngày nhìn mặt làm việc chung với nhau nữa. Nếu như Yaya có ấn tượng xấu về chị, sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa hai ta. Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất*, nên suy xét chu đáo tất cả mọi chuyện là một việc làm lúc nào cũng đúng hết." Lingling ngồi vào trước bàn trang điểm, chậm rãi tháo trang sức, "Còn việc này nữa, em A Di Đà Phật thì được, nhưng tốt nhất đừng để Mark A Di Đà Phật quá sớm. Trước tiên em đừng nói cho Mark biết chuyện Kimberley có sử dụng biện pháp an toàn. Cậu ta tùy tiện lên giường cùng Kimberley, dù sao cũng nên nhận chút trừng phạt, vì thế cứ để cậu ta lo lắng chuyện này đi. th.ân th.ể có điểm như là điều thương tâm, nên để trong lòng cậu ta nhận lấy sự giày vò, đây là trừng phạt tốt nhất dành cho cậu ta đấy."

(*Bất phạ nhất vạn, tựu phạ vạn nhất: cách chơi chữ (nhất vạn = một trong vạn, ám chỉ tần suất xảy ra rất thấp, còn vạn nhất = lỡ như), nghĩa cả câu "không sợ một chuyện rất hiếm xảy ra, chỉ sợ một chuyện bất ngờ xuất hiện.)

Đúng là Orm muốn lập tức nói cho Mark biết chuyện này, vốn cô cũng đã cảm lên điện thoại di động, nhưng khi nghe Lingling nói thế, ngẫm lại cũng có lý, nên lại đem đi động bỏ xuống, rồi quay sang lườm Lingling.

Người phụ nữ này làm sao có thể có lòng dạ ác độc và tâm tư thâm sâu thế chứ? Xem ra chính mình sau này phải cẩn thận mới được.

"Được, nghe lời chị. Em sẽ không nói chuyện này cho cậu ta biết." Orm cầm lược lên, chải tóc cho Lingling, "Yaya đáng thương! Lúc này chắc đang đau thấu tim, cơm cũng chỉ có thể ăn được một ít. Mà tại sao bạn bè của chị đều dính dáng đến bạn bè của em thế, Ginny Natnicha theo đuổi Jayna, Kimberley Anne quyến rũ Mark. Ngẫm lại thật buồn cười làm sao! Ôi, đúng là gặp quỷ."

"Điều này càng nói rõ chị và em có duyên phận cực kỳ sâu. Chị hỏi em, nếu em là Yaya, thì sẽ xử trí chuyện này làm sao?"

"Chắc là sẽ chia tay đi. Thế nhưng đã quen nhau nhiều năm đến vậy rồi, cảm tình đã có với nhau... cũng thật khó mà nói." Orm trầm tư chốc lát. Thế nhưng nếu người yêu làm chuyện quá trớn như thế, em nhất định không tha cho đâu, "Còn chị thì sao?"

"Cũng giống như em thôi, cũng nhất định không tha thứ đâu. Vì lẽ đó, em phải tuân thủ cho bằng được nữ tắc* đấy!"

(*nữ tắc: nguyên tắc đạo đức chuẩn mực của một phụ nữ phải tuân theo thời xưa.)

"Gi? Chị mới là người nên tuân thủ cho bằng được nữ tắc thì có á!" Orm buông lược để lên bàn, một tay chống nạnh, một tay nắm lấy mũi Lingling, "Lúc trước khi chị với em lên giường, lúc đó chị vẫn còn quen với con gấu nhà chị đấy! Hứ, chị hại em phải một lần làm kẻ thứ ba thiếu đạo đức đây, khiến tinh thần em phải chịu tổn thương nghiêm trọng. Người họ Kwong kia, nếu chị còn dám quá trớn lần nào nữa, em sẽ chết cho chị xem!"

"Em cũng chỉ có chút bản lĩnh thế này thôi sao? Chị còn tưởng em sẽ giết chết chị cơ đấy." Lingling cười to, cô vuốt ve bàn tay của Orm, oán hận cắn răng, "Em cũng để chị phải gánh vác gông xiềng đạo đức trầm trọng đây. Em hết chuyện để nói rồi hả? Còn nhắc lại chuyện này nữa, chị sẽ giết chết cái kẻ thứ ba là em đó."

"Chị cũng chỉ giỏi bắt nạt em thôi. Quá đáng!"

"Ai bảo em mắc nợ để chị bắt nạt? Đáng đời!"

Lingling đến phòng tắm rửa sạch mặt rồi quay lại, ngồi vào đầu giường kéo Orm tới, ôm lấy cô hỏi: "Đêm nay làm gì lại tắt điện thoại của chị?"

"Không biết nữa. Vừa nghe chị đang ở cùng Kimberley, đột nhiên em nhớ đến đôi mắt khóc sưng húp của Yaya, không biết sao lại cực kỳ tức giận."

"Vậy giờ còn tức giận không?"

"Hiện tại không còn nữa. Ôi trời... Mark là người tốt, thế mà cũng có lúc sẽ quá trớn. Thật bi kịch!"

"Đàn ông mà, chỉ cần nghĩ thoáng một chút là tốt rồi. Dù sao cũng không liên quan gì đến chuyện hai ta, quản bọn họ làm gì? Chỉ cần quản cho tốt chính mình để không làm ra mấy chuyện như thế là được."

Orm cảm khái: "Tiểu Long Nữ dễ kiếm, nhưng Dương Quá chỉ là truyền thuyết."

Lingling cũng cảm khái: "Tiểu Long Nữ dễ kiếm, Hoàng Dung khó cầu, tất cả phụ nữ trên thế gian đều là Lý Mạc Sầu."

"Lý Mạc Sầu bị tổn thương liền thành Diệt Tuyệt sư thái."

"Diệt Tuyệt sư thái một đời tâm lãnh, tu thân trở thành Đông Phương Bất Bại."

"Đông Phương Bất Bại một mình ngao du giang hồ, thật tâm đi yêu Độc Cô Cầu Bại."

"Độc Cô Cầu Bại truyền bí kiếp cho Dương Quá, để Dương Quá trở thành truyền thuyết."

"Ha ha. Phụ nữ thật đáng thương nha! Lingling Kwong, chị thật đáng yêu."

"Bây giờ mới phát hiện?"

"Những lúc chị không đáng yêu cũng rất đáng yêu. Không quản chuyện của hai cậu ấy nữa, em chỉ cần Lingling của em thôi." Orm hôn lên đôi mắt của Lingling, "Chị nên vui mừng vì đã chọn em đi, chí ít em sẽ không quá trớn bao giờ. Trừ chị ra, có là ai, em cũng sẽ không chạm vào đâu."

"Lão Vương bán dưa, tự bán tự khen." Lingling vuốt ve theo đường nét xương quai xanh của Orm, "Em nhớ khuyên Yaya, đừng quá thất vọng về Mark. Cô bạn này của em, cho dù có tức giận đến đâu, cũng chỉ có thể khuyên giải chứ không nên khuyên phân. Đối với những loại chuyện này, không chỉ có mỗi lỗi sai ở Mark, hiểu không?

"Khuyên rồi." Orm đùa nghịch bàn tay Lingling, "Nhưng em ngày càng không thể yêu thích Kimberley, trong khi chị ấy lại là bạn thân của chị. Vậy giờ sao đây?"

"Không thích thì thôi chứ sao. Bình thường hai người cũng không thể nào gặp mặt nhau thường xuyên, nên có thích hay không cũng đầu ảnh hưởng gì." Lingling hôn lên trán Orm, "Chỉ cần em yêu chị, còn những người khác, em thích thì thích, em ghét thì cứ ghét. Đừng suy nghĩ nhiều."

"Ừm, kỳ thật em cũng rất thích bạn bè của chị mà, ví dụ như Ginny, em rất thích chị ấy. Còn Kimberley thì thôi rồi, người phụ nữ này có vẻ như nhân phẩm có chút vấn đề! Sao chị có thể kết bạn được với người như Kimberley?

"Ừm... Đôi lúc cách làm việc và nói chuyện của Kimberley khiến nhiều người không thích, có điều nhân cách của cậu ấy không hề xấu, đối xử với bạn bè rất tốt. Chị với cậu ấy quen biết nhau đã rất nhiều năm, về mặt công việc đôi khi cũng cần sự giúp đỡ của cậu ấy. Với việc kết bạn, chỉ cần có cách sống hợp tình hợp lý là được."

"Hiểu rồi." Orm bò lên, chăm chú nhìn vào đôi mắt Lingling, "Vì chị sau này em có gặp Kimberley, có thể nhẫn nhịn thì nhất định sẽ nhẫn nhịn, còn đến lúc thật không còn nhẫn được nữa và ra tay đánh chị ấy một trận, thì chị cũng đừng trách em."

"Em sẽ đánh người?"

"Đương nhiên." Orm dương dương tự đắc, "Hôm nay em đánh Mark một trận thừa sống thiếu chết. Đánh cậu ấy đến phun máu, còn đá vào hạ bộ của cậu ấy một cái nữa. Thoải mái quá đi! À, em đột nhiên phát hiện một chuyện, thứ khiến đàn ông kiêu ngạo nhất cũng chính là điểm yếu chí mạng của bọn họ. Sau này, em có muốn đánh lộn với ai, chỗ khác không cần đánh, chỉ cần cố gắng đạp một cái thật mạnh vào hạ bộ của bọn họ là được rồi."

Lingling cười ra tiếng, nhéo mũi Orm, nói: "Thật không nhìn ra em còn là một phần tử bạo lực đến thế."

"Đâu chỉ là phần tử bạo lực, em còn rất am hiểu binh pháp bạo lực nữa đó."

"Bạo lực mà cũng có binh pháp? Là gì nào?"

"Muốn biết thật à?"

"Đương nhiên!"

"Vậy để em dạy cho chị."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co