[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
51
Orm và Lingling sau khi rời giường đã hơn mười giờ. Hai người ăn một chút điểm tâm đơn giản, lại cùng nhau dắt tay dạo phố.
Trước khi ra ngoài, Lingling mang một đôi giày cao gót vào chân. Orm nhìn thấy, không vui nói: "Chẳng phải em đã nói với chị bao nhiêu lần rồi, chị đã cao đến chừng này, còn đi mang đôi giày cao gót như thế để làm gì? Không sợ ngã trẹo chân ư?"
Lingling cố ý đứng song song trước mặt Orm, đưa tay so chiều cao cả hai với nhau, vui vẻ nói: "Em ganh tị khi chị cao hơn em chứ gì? Chị không so đo với em."
"Không phải chỉ cao hơn em có chút xíu thôi à? Có gì đáng để chị lấy ra khoe khoang mãi thế?" Orm chụp lấy bàn tay của Lingling, "Đi dạo phố là chuyện của chân tay đó nha. Chị mang giày cao gót như thế, tí nữa mà than mệt, cũng đừng bảo em cõng chị về nhà."
"Chỉ cần em đừng than mệt là được."
Mặc kệ có tiền hay không, chỉ cần là phụ nữ, phần nhiều đều thích đi dạo phố mua sắm.
Đi hết một đoạn đường rồi lại đi tiếp một đoạn đường khác, đi dạo hết cửa hàng này rồi lại dạo tiếp cửa hàng khác, đi thử hết bộ quần áo này rồi lại thử tiếp một bộ khác. Orm nhìn bộ dạng Lingling khi đưa tay quẹt thẻ không chớp mắt lấy một lần, cứ đau lòng hít khí lạnh hết lần này tới lần khác. Mặc dù cô đã chuẩn bị tốt tư tưởng ngày hôm nay sẽ chứng kiến Lingling điên cuồng mua sắm, thế nhưng trước hiện thực choáng váng này vẫn không nhịn được muốn đi mắng chửi, Má ơi! Đến cùng mình đang quen với giống loài gì thế này? Cái này có phải là bại gia chi nữ trong truyền thuyết hay không? Mình thật sự thua trắng chị ấy rồi đó!
Lingling tiêu tiền không đau lòng, thế nhưng Orm nhìn thấy rất đau lòng. Cứ mỗi lần Lingling lấy ra tấm thẻ để thanh toán tiền, là bấy nhiêu lần trái tim Orm run rẩy liên hồi. Orm quyết định sau này không thể tùy tiện đi dạo phố mua sắm cùng Lingling, bằng không sẽ có ngày mắc bệnh tim thật đấy.
Nhân lúc Lingling đi vào phòng thay đồ để thử quần áo, Orm chạy đến quầy cửa hàng thời trang nho nhỏ phía đối diện cách đó không xa. Ở nơi đó, cô nhìn thấy một móc chìa khóa khá độc đáo, nên vui lòng bỏ tiền mua. Sau khi trở về, lập tức nhét vào trong tay Lingling, nói: "Móc chìa khóa này được làm y như logo của Mercedes, đúng lúc xe của chị cũng của Mercedes, nên em mua tặng chị."
"Đồng chí! Xin người nhìn cho rõ lại chút nhé!" Lingling dùng ngón cái và ngón trỏ nắm lấy móc chìa khóa, đưa đến trước mắt Orm đưa qua đưa lại: "Đây là logo của Mitsubishi, không phải của Mercedes!"
"Ớ!" Orm nắm lấy móc chìa khóa nhìn lại thật kỹ, đầy mặt thất vọng, "Rõ ràng lúc đầu nhìn là Mercedes mà, sao khi về đây lại trở thành Mitsubishi rồi? Có điều cũng có sao đâu. Thời đại này phổ biến mấy chuyện tinh chế lại nha. Chờ khi về đến nhà, em sẽ mài logo mỏng đi một chút, lại dán thêm một vòng tròn bên ngoài nữa, thì chính là Mercedes còn gì."
Lingling dở khóc dở cười. Chốc lát sau, cô hỏi: "Em có nghĩ đến chuyện mua xe không?"
"Không nghĩ đến, với lại em quen đi xe bus với tàu điện ngầm rồi."
"Như thế có tiện không? Cả ngày đi tới đi lui bằng xe công cộng sao có thể thuận tiện bằng tự mình lái một chiếc xe đi lại?"
"Chị muốn mua xe cho em à?"
"Ừ."
"Ôi trời!" Orm lôi kéo bàn tay Lingling, chậm rãi đi về phía trước, đi tới trạm dừng chân, thì ngừng lại. Cô chỉ đám người bên dưới đang đứng lố nhố trong trạm dừng xe bus, "Lingling, chị biết tại sao em thích ngồi xe bus và tàu điện ngầm không? Bởi vì ngồi trên hai phương tiện này, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy muôn hình vạn trạng của rất nhiều người từ năm châu bốn biển, mỗi lần lọt thỏm ngồi trong đó, em cảm giác ở trên thế giới này có vô số người giống như em, đang nỗ lực hết sức và phấn đấu hết mình để sống sót trên cõi đời này. Khi cùng với những người ấy ngồi chung một chỗ, em thấy mình không cô đơn. Khi đi hết chuyến xe bus này đến chuyến xe bus khác, em có thể nhìn vô số vẻ mặt sướng vui sầu buồn, ở bên trong vẻ mặt của bọn họ, em có thể thấy cái bóng của chính mình."
"Em nghĩ, đối với em mà nói, đây là một chuyện rất có ý nghĩa. Vì lẽ đó, không cần mua xe cho em đâu. Chị vẫn nên lấy số tiền ấy đem đi gửi tiết kiệm, hay để đấy mua thêm vài bộ quần áo hay đồ trang sức gì đó cho chị thì có lẽ sẽ tốt hơn. Với lại em đâu biết lái xe, cho dù sau này có học lái xe đi nữa, thì trong gara nhà chị vẫn còn ba-bốn chiếc xe trùm mền kia mà, nếu em lái xe thành thạo và muốn lái xe đi đâu đó thì cứ lấy xe chị đi cũng được, không nhất thiết mua thêm chiếc khác. Chị thấy đúng không?"
Orm lấy phương thức này để khéo léo từ chối lời đề nghị của Lingling, không thể nghi ngờ đã làm Lingling hoàn toàn thoải mái chấp nhận lời từ chối ấy. Gặp được một cô gái am hiểu lòng người thế này là một chuyện tốt biết bao! Lingling ấm áp nở nụ cười.
Hai người vừa đi vừa tán gẫu, khi đi ngang qua khách sạn nọ, tình cờ gặp được Leo Saussay.
Leo chưa từng mất hy vọng được quay trở về làm bạn trai của Lingling. Hiện tại nhìn thấy gương mặt của Lingling sau khi được tình yêu vun dưỡng, vẻ hạnh phúc lại toát ra sự phong tình đến vô hạn, ngón trỏ không khỏi động đậy liên hồi, xuân tình trong lòng cũng không khỏi cuồn cuộn dậy sóng.
Orm nhìn thấy bộ dạng kia của Leo giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ lập tức chảy xuống hàng nước miếng, liền quặn lên một trận buồn nôn. Tình địch khi đối diện nhau, đặc biệt cảm thấy tức giận đến đỏ mắt. Cô lặng lẽ nắm chặt lấy tay Lingling, bất giác nắm thật chặt.
Lingling cảm giác được hành động của Orm, rất hạnh phúc. Cô giới thiệu Orm cho Leo, rồi nói tiếp: "Chúng tôi còn phải đi dạo phố. Anh cũng nên làm chuyện của anh đi. Tạm biệt."
Leo quay sang nở nụ cười xã giao với Orm, rồi lại mang ánh mắt đầy thâm tình nhìn chăm chú Lingling: "Tối nay nếu như em rảnh, hay là cùng đi ăn một bữa cơm với anh?"
"Tiếc quá, nhưng buổi tối tôi có hẹn mất rồi. Hay để lần khác đi, chúng tôi đi trước."
Lingling nắm lấy tay Orm, nhẹ nhàng rời đi. Leo vẫn đứng nguyên tại chỗ ngóng nhìn bóng dáng của Lingling đến tận khi khuất dạng mất hút trong biển người, mới xoay người lại, vừa đi vừa hậm hực bước vào khách sạn. Anh còn chất chứa đầy cảm giác không cam lòng, Người phụ nữ ấy đã từng là của mình, làm sao có thể nói đi là bỏ đi ngay được chứ? Lang sói thì nhiều chứ miếng thịt tươi ngon lại hiếm vô cùng. Phải đi về nơi đâu mới có thể tìm thấy một người như thế đây? Phiền phức quá! Mẹ nó! Tình yêu là cái quỷ gì?
Orm móc lấy ngón út của Lingling, quay đầu lại nhìn bóng lưng của Leo, đột nhiên sinh chút cảm khái: "Con gấu ấy thật đáng thương. Trước đây em ghét nhất mấy kẻ thứ ba đi phá hoại tình cảm gia đình người khác, cứ cảm thấy loại người như vậy cách mình rất xa. Ai mà biết đi làm sao lại vô tình đảm nhận cái loại người mình rất ghét này? Khi còn bé luôn cảm thấy giữa đúng và sai luôn có một giới hạn rất rõ ràng, thế nhưng sau khi lớn lên rồi lại cân nhắc không ra rốt cuộc đường giới hạn này nằm ở đâu? Lingling, mọi chuyện em đã làm có thật sự đúng không?"
"Đúng và sai đương nhiên rất khó phân biệt với nhau." Đứng trước ngã tư đường, Lingling dừng lại, nhìn vào đôi mắt Orm, "Nhân chi sơ, tính bổn thiện. Thế nhưng khi làm người đôi lúc không thể quá thiện lương. Có bao nhiêu mối tình chính vì danh nghĩa thiện lương mà phải ngậm ngùi chết yểu đây? Đôi khi em cho rằng những gì mình đang làm là vì muốn tốt cho người kia, thế nhưng kỳ thật cái mà em cho rằng đó là tốt, đối với người kia mà nói, lại chính là một nhát dao sắc bén đâm thẳng vào tim. Có bao nhiêu người vì đánh đổi lấy danh nghĩa là người tốt mà nhẫn tâm vung kiếm chém đứt đi sợi dây tơ tình? Đó không phải là một biểu hiện cho thấy sự ích kỷ của người đó hay sao? Vì sự an lòng của chính mình, liền từ bỏ con đường khổ cực giữ lấy tình cảm, mãi đến tận khi cảnh còn người mất mới phát hiện đó là sai lầm, như thế không phải đã quá muộn? Nếu thật sự yêu, có thể có chuyện gì mà hai người dắt tay sóng vai nhau không thể vượt qua? Đừng suy nghĩ nhiều, mặc kệ em đã làm đúng hay sai, cả đời này của chị chỉ cần một mình em."
"Ừm."
Orm ôm lấy Lingling, hai người như hai bông hoa yên lặng đứng trước ngã tư đường chậm rãi nở rộ, làn gió phất phơ khẽ thổi tới, mái tóc đen thoải mái tung bay. Người đi đường qua lại tạm dừng bước chân, nhìn thấy cảnh ấy liền mỉm cười. Nếu là người hiểu sẽ biết mối quan hệ giữa hai người là sâu nặng lưu luyến, nếu là người không hiểu sẽ nghĩ hai người là hai chị em có mối liên hệ thân thiết. Dù hiểu hay không, đối với hai người mà nói, đã sớm không còn quan trọng.
Đèn xanh bật sáng, trên lối qua đường để lại đầy dấu chân qua lại.
"Đời này dù có bị đánh chết, em nhất quyết sẽ không bao giờ làm kẻ thứ ba lần nào nữa." Orm giẫm lên các lằn đường màu trắng, đung đưa tay Lingling, "Em thấy con gấu kia hình như vẫn chưa hết mộng tưởng được trở lại quen chị đâu nhỉ?"
"Đó là chuyện của anh ta."
"Thế giờ anh ta còn quấy rầy gì chị nữa không?"
"Đã ít gọi điện hơn trước."
"Ôi, thời gian ơi. Sao lại làm mai một đi chí khí của con gấu nhiều đến thế."
"Nếu em cảm thương, vậy chắc chị lại cho anh ta thêm lần nữa dấy lên chí khí sục sôi."
"Không được! Không nói chuyện này nữa, đi dạo phố tiếp đi thôi."
Sau khi ăn trưa xong, Jayna bị Ginny quấn quýt lấy đòi đi dạo phố. Cô mặc quần áo của Jayna, cảm giác vui sướng rạ.o rự.c, mặt mày hớn hở nghĩ, Ở chung một mái nhà, mặc chung quần áo của người ta, coi bộ đã tiến bộ vượt bậc!
Bản thân cô cũng rất thích đi dạo phố, lần này bị Ginny dính chặt lấy thân, nói thật cũng không có bao nhiêu oán hận, vì dù sao đối với hai chữ dạo phố này, hai người cũng đều là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Ginny đang làm trong công ty thời trang, nên đương nhiên có một bộ kiến thức rất đầy đủ về trang phục; còn cô chuyên làm thiết kế thương mại, nên đối với mấy loại trang phục cũng có tầm hiểu biết nhất định. Thỉnh thoảng Ginny nói với cô một chút về các kiểu trang phục đang thịnh hành. Thỉnh thoảng Jayna nói với cô một chút về các loại màu sắc có thể trở thành xu hướng mới. Hai người vừa nói vừa cười, nhìn qua cũng thật hài hòa.
Trong cửa hàng đồ lót, Jayna mua hai bộ quần áo lót, thấy Ginny chỉ đi qua lại loanh quanh, liền hỏi: "Chị không tính mua gì sao?"
"Chị mặc của em là được rồi." Ginny vô lại cười.
Jayna chỉ biết câm nín.
Ông trời thật không có mắt! Sao lại để mình đụng phải một kẻ vô lại dường này? Đã như thế thì còn có thể nói gì nữa?
Mua xong đồ lót, Ginny cười ha ha, giúp Jayna cầm lấy túi, nói: "Kỳ thật bình thường đi mua sắm, chị cũng chỉ đi loanh quanh dạo xem là chính, chứ không mua gì. Đa số quần áo chị mặc thường là đồ từ công ty, hoặc lấy bản thiết kế đẹp nhất đem đưa cho nhà thiết kế của công ty để điều chỉnh lại theo số đo của chị, rồi đưa xuống xưởng may. Làm thế, thứ nhất, nguyên liệu để làm nên bộ trang phục đều được đảm bảo từ những thứ tốt nhất; thứ hai, cũng nhân tiện làm quảng cáo miễn phí cho công ty; thứ ba, có thể để người khác cảm nhận được sự trung thành của chị đối với công ty. Đây chính là một mũi tên bắn trúng ba con nhạn, em thấy đúng không?"
"Ôi trời! Chỉ xem chứ không mua. Quả thật chị đúng là một thương nhân đấy nhỉ?"
"Lớn lên từ một gia đình thương nhân thì phải trở thành thương nhân thôi. Mà em cũng giúp chị làm quảng cáo ha. Thấy thế nào?"
Jayna trêu ghẹo: "Nếu quần áo miễn phí, thì có thể cân nhắc."
"Tất nhiên miễn phí rồi. Em có muốn trả tiền, thì chị còn không muốn nhận đây. Mấy người bạn như Lingling có lúc cũng sẽ đến chỗ chị đặt may riêng vài bộ quần áo, chị cũng đâu có lấy một đồng bạc nào của bọn họ."
Jayna nói lời ẩn ý: "Em không phải Lingling."
"Vì lẽ đó, chị mới càng sẽ không nhận tiền của em." Ginny cũng giống thế nói lời ẩn ý.
"Đáng giá sao?" Jayna thở dài một hơi, cảm thán.
Ginny nhìn thẳng Jayna: "Đối với ai khác thì chị không biết thế nào. Nhưng đối với chị mà nói, đáng giá, rất đáng giá."
Ngày tháng gió thổi, hoa tàn tạ;
Thời kỳ tươi đẹp, xa mịt mờ.*
(*«Xuân vọng từ tứ thủ» ( Bài từ ngóng xuân) của Tiết Đào – một nhà thơ thời nhà Đường.)
Jayna giương mắt nhìn dòng người qua lại không ngừng, đột nhiên có chút mờ mịt. Tâm ý của Ginny, nếu nói cô một chút cũng không cảm giác được, đó chỉ là lừa người. Thế nhưng cô không muốn lại bởi vì cảm động mà tùy tiện đồng ý đi quen một ai. Loại chuyện này đúng là vừa hại người vừa hại mình! Dù mối tình giữa cô và Orm đã trở thành một dĩ vãng không cách nào thay đổi, nhưng cô vẫn rất muốn đem đoạn thời gian dĩ vãng này cố gắng bảo lưu suốt một đời. Đó cũng là một chuyện không gì sai, đúng không? Chỉ là trong lòng cô thật sự rất đau, và cô cũng không hề muốn mọi chuyện lại trở nên mông lung thế này.
Ánh mắt trống rỗng của Jayna khiến Ginny chợt thấy đau lòng. Cô nắm nhẹ tay Jayna, nói: "Jayna, chuyện nên buông xuống thì dù gì cũng phải buông xuống đi thôi. Chị biết, loại chuyện thế này, khi đem đi khuyên người khác thì rất dễ, nhưng chính bản thân mình bắt tay vào làm lại rất khó. Tuy nhiên, có một đạo lý không bao giờ sai thế này. Em phải biết quý trọng tất cả những thứ đang có hiện nay, và quý trọng người đang ở bên cạnh em hiện giờ, đây mới chính là chuyện em nên làm nhất trong lúc này. Sự chịu đựng và nghị lực của mỗi người đều chỉ có hạn, tuyệt đối đừng để đến lúc em chợt hiểu thấu mọi chuyện thì đã chẳng còn lại gì."
Jayna mang theo nụ cười ngông nghênh: "Ý chị đang nói em nên quý trọng chị? Hay là đang nói sức chịu đựng của chị đối với em chỉ có hạn mà thôi?"
"Đúng rồi. Thật sự em nên quý trọng chị, sức chịu đựng của chị cũng chỉ có hạn. Chị đang tự cho mình thời hạn năm năm, trong khoảng thời gian này, chị sẽ khiến em yêu chị."
"Nếu sau khoảng thời gian ấy, em không thể yêu được chị thì sao?"
"Đó là chuyện không thể nào. Sau năm năm kia, em chỉ có thể không cách nào rời bỏ được chị." Ginny tự tin cười.
Jayna gật đầu, lạnh nhạt nói: "Vậy chị cứ mỏi mắt mà mong chờ đi."
"Được, có lẽ... dùng không đến năm năm đâu! Có lẽ hai năm đã đủ rồi." Ginny suy nghĩ trong chốc lát, đột nhiên bật cười không ngớt, làm Jayna nhìn thấy chợt run rẩy khắp toàn thân.
"Đừng nói chuyện này nữa." Ginny chuyển đề tài, "Có một đoàn tuồng đang cần số lượng lớn trang phục cổ trang, nên đến đặt riêng chỗ công ty chị. Em chắc cũng không xa lạ gì với mấy chuyện thiết kế quần áo này nhỉ?"
"Đúng là có biết chút ít. Lúc đi học, em có đăng ký học môn này một lần."
"Vậy tốt quá. Em thiết kế vài mẫu quần áo giúp chị đi."
"Nhưng em không phải người thiết kế chuyên nghiệp trong lĩnh vực này."
"Nào có nhiều người thật sự chuyên nghiệp hoạt động đúng lĩnh vực đâu em? Không phải ngay cả công ty gia dụng lớn nhất – Miniso Land, cũng có rất nhiều mẫu đều do người không phải dân chuyên thiết kế đó sao? Mà thật ra càng là người không chuyên lại càng dễ có được sự linh cảm nhiều hơn người chuyên nghiệp đấy. Điểm này có lẽ em là người hiểu rất rõ nhỉ?"
"Được. Vậy để em về nhà thiết kế thử mấy mẫu cho chị. Nếu như chị thích thì cứ việc dùng."
"Thật đúng là ân sủng trời ban!" Ginny hưng phấn, đột nhiên ôm chầm lấy Jayna, nhanh chóng hôn lên má cô một cái.
Làm sao người này lúc nào cũng luôn không quên tận dụng mọi cơ hội để đụng chạm vào người mình thế nhỉ? Jayna nhắm mắt lại, hít sâu hai cái, nỗ lực nhẫn nhịn sự kích động muốn đạp một cước vào mông Ginny bay đến tận sông Yarlung Tsangpo*, buông lời cảnh cáo: "Nếu cứ tùy tiện động chạm vào người em, thì đừng trách sao em trở mặt không quen biết!"
(*Sông Yarlung Tsangpo: bắt nguồn ở các bình nguyên băng Jima Yangzong gần núi Kailash ở phía Bắc dãy Himalaya của Tây Tạng.)
"Không quen biết thì không quen biết, chỉ cần quen biết chị là được rồi." Ginny thân mật kéo cánh tay Jayna, "Đi thôi. Thời tiết tốt thế này, hai đứa mình ra công viên đi dạo đi."
Jayna đối mặt với một Ginny dính chặt không buông như vết mỡ lau không bao giờ sạch, trực giác bản thân rất bi kịch. Chưa kịp để cô cảm thán bi kịch xong, lại bị Ginny lôi kéo đến công viên. Sỡ dĩ Ginny chọn công viên, là vì cô có một chủ ý rất hay ho thế này, Mấy chỗ công viên thường có dương liễu phất phơ rậm rạp, như vậy cực thích hợp nói chuyện yêu đương!
Làn gió nhẹ khẽ phiêu đãng. Ánh mặt trời sau giờ Ngọ tỏa ra cực điểm mị lực của mình, trực tiếp phủ sự ấm áp ôn hòa đến vạn vật.
Lingling dẫn Orm vào trong trung tâm thương mại lớn nhất thành phố, đi thang máy lên lầu hai.
Bên trong trung tâm thương mại trưng bày đủ loại quần áo rực rỡ muôn màu, các loại hàng hiệu lẫn lộn đan xen, khiến người ta nhìn vào mà hoa hết cả mắt. Các ông chủ thật sự đa phần đều ngồi đằng sau hậu trường, sẽ không dễ dàng lộ diện; còn nhân viên cửa hàng vì kế sinh nhai, khi thấy có khách bước vào đều giương ra gương mặt tươi cười chào đón, mặc kệ người khách ấy có mua đồ trong cửa hàng hay không, cũng đều phải cố kéo căng ra nụ cười tươi tiễn khách rời đi trong hài lòng. Thật không biết những nụ cười có vẻ như rất chân thành này lại mang theo bao nhiêu chua xót vì mưu sinh? Tóm lại phải cố lên! Đi làm việc cũng đều là vì miếng cơm bỏ vào miệng cả thôi.
Lingling chọn được một cái áo khoác dáng dài màu đen có cổ gập, bên trong tay áo có phủ một lớp lông, nhìn qua rất đẹp và sang trọng. Cô đưa áo cho Orm, bảo đến phòng thay đồ để mặc thử xem sao. Orm vừa nhìn vào thẻ niêm yết giá trên mạc áo khoác, lập tức lắc đầu, nói: "Em không thích mấy loại đồ như thế này đâu, hay là chị mua cho chị đi."
Lingling hiểu ý, nở nụ cười, nói: "Chị chưa nói sẽ mua mà. Trước tiên em cứ đi thử, nhìn xem có hợp hay không?"
Nếu chỉ thử thì có lẽ được. Nhớ lại hồi trước, mỗi lần Orm và Yaya cùng đi dạo phố, cũng thường vào cửa hàng quần áo thử đồ. Nhân viên vừa thấy dáng vẻ hai người tràn đầy phấn khởi hết thử món này sang thử món khác, nên cũng rất nhiệt tình chào mời hai người đủ loại đồ đang thịnh hành trong cửa hàng. Ai biết sau khi hai người thử hết toàn bộ số quần áo, chỉ xoay qua xoay lại trước tấm gương ngắm nghía một chút, rồi liền cởi ra trả lại, lập tức quay đầu rời đi, chứ không mua bất kỳ món nào. Khi thấy thế, nhân viên cửa hàng chỉ còn biết tức giận đến nghiến răng.
Thật ra mấy chuyện dạo phố mua sắm thế này, người nghèo chỉ có thể xem, chứ không thể nào bỏ tiền mua nổi bất kỳ thứ gì.
Đương nhiên Orm rất vừa ý với chiếc áo khoác, thế nhưng cũng không thể bởi vì nhất thời vừa ý, liền đi phá hủy số tiền mồ hôi nước mắt mà chính mình nhọc nhằn khổ sở mới kiếm được. Orm không giống Lingling. Ngay từ nhỏ, Lingling đã không phải lo đến chuyện tiền bạc, trong gia đình có nhiều tiền đã sớm bồi dưỡng ra một Lingling có tính cách thoải mái trong việc chi tiêu. Còn Orm lại đã trải qua một giai đoạn trầy trật cực khổ để kiếm ra được tiền, nên sẽ không vì một chút nổi hứng bất chợt, mà liều mạng tiêu xài số tiền xương máu đã rất vất vả mới kiếm được.
Từ phòng thay đồ đi ra, Orm đứng trước tấm gương lớn, thoải mái xoay qua xoay lại nhìn ngắm, vui cười hỏi Lingling nhìn có đẹp không. Lingling chỉ cảm thấy trước mắt bừng sáng lên. Quả nhiên người đẹp vì lụa! Khi Orm mặc vào chiếc áo khoác kia, Lingling chỉ còn biết sững sờ vì gương mặt thanh nhã của cô như được phủ thêm vài phần sang trọng.
Nhân lúc Orm còn đang chìm đắm trước gương nhìn ngắm say sưa, Lingling không chút suy nghĩ, lặng lẽ đưa thẻ cho nhân viên cửa hàng, nhỏ giọng nói: "Thanh toán áo khoác kia."
Chờ đến khi Orm nhìn ngắm trước gương xong xuôi, cởi ra áo khoác giao cho nhân viên cửa hàng, vừa định lôi kéo Lingling rời đi, thì nhân viên cửa hàng lại đem một cái túi đến đưa cho Lingling, nói: "Thưa quý khách, đây là áo khoác của chị, đây là hóa đơn."
Orm trợn to hai mắt, khó thể tin nổi, hỏi: "Chị trả tiền mua áo khoác rồi?"
Lingling hỏi một đằng đáp một nẻo: "Đã sắp ba giờ, trước tiên chúng ta ăn gì đó đi."
Trên đường, Orm vẫn cúi đầu, không mở miệng nói chuyện. Lingling cũng để tùy cho cô trầm mặc. Mãi đến tận khi bước vào quán ăn, tất cả các món đều đã được dọn lên, Orm mới ngẩng đầu, nói với Lingling: "Sau này đừng bỏ tiền mua cho em mấy loại quần áo đắt như thế nữa, được không? Nếu chị muốn mua đồ cho em, thì hãy mua mấy loại vài trăm tệ một cái là được rồi. Em đã quen mặc đồ bình dân, chứ bất chợt đi mặc cái áo mắc tiền như vừa rồi thì không quen đâu. Với lại, cả ngày em đều phải đi vẽ cho người ta, những màu vẽ kia một khi không cẩn thận sẽ rơi lên người ngay, và khi đem đi giặt cũng không dễ gì giặt cho sạch được, cho nên mặc quần áo đắt tiền chỉ tổ phí phạm thôi."
"Được, nghe lời em." Lingling nắm chặt tay Orm, "Có điều lâu lâu mua dăm ba cái thì chắc vẫn có thể chứ? Nếu không hay là như vầy đi, sau này chị không mua cho em mấy loại quần áo xịn như thế nữa, mà đổi lại thành em mua cho chị, có được không?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co