Truyen3h.Co

[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược

56

LingOrmTruyen123

Đêm 30 Tết, tiếng pháo nổ râm ran, những mảng pháo hoa đủ màu sắc giăng đầy khắp bầu trời đêm. Dù là người có gia đình hay không có gia đình, trong một đêm thế này, đối với mỗi người mà nói, đều là một đêm vô cùng quan trọng. Trong đêm ba mươi, dù là người nào cũng có thể không kiêng dè bất kỳ điều gì mà buông thả bản thân tự do vừa đi vừa múa hát. Cảnh thái bình này dù có giả tạo đi nữa, nhưng trong bối cảnh xuân về lại tượng trưng cho sự đoàn viên, cát tường, hạnh phúc, còn có cả hy vọng cho năm sau.

Một đêm này, Orm gọi điện thoại một vòng cho tất cả bạn học thân thiết. Xong hết, cô cầm di động, nhìn chằm chằm dãy số của Jayna, suy nghĩ hồi lâu, mới viết xuống năm chữ vào tin nhắn để gửi đi:

"Jay! Chúc mừng năm mới!"

Lúc này Jayna cũng đang cầm di động thẫn thờ, cô không biết có nên gọi điện thoại cho Orm không? Chợt nhận được tin nhắn của Orm, thấy mừng đến phát khóc, cô nhanh chóng nhấn nút trả lời, viết xong lời nhắn, thế nhưng lại xóa bỏ, lại viết một lời nhắn khác, rồi lại xóa bỏ thêm lần nữa. Sau mười phút, cuối cùng thở dài, chỉ nhắn trả lời bằng năm chữ tương tự:

"Orm! Chúc mừng năm mới!"

Mới vừa ấn nút gửi tin nhắn, ngay lập tức Jayna có cuộc gọi đến từ Ginny. Vừa nhấn nút nhận, tiếng nói từ đầu dây bên kia liền vang lên: "20 phút trước chị đã gọi hai cú điện thoại cho em, nhưng đường dây đều báo bận. Coi bộ thời điểm Tết nhất em bận rộn ghê nhỉ?"

Jayna cười: "Mấy đứa bạn gọi điện chúc mừng ấy mà. Mỗi năm khi đến giao thừa và mùng một, điện thoại của em lúc nào cũng bị gọi cháy máy hết."

"Thế giờ em đang làm gì?"

"Đang giúp cha mẹ làm cơm tất niên. Còn chị?"

"Chị ấy à? Đang cùng cha mẹ ăn cơm tất niên đặt từ nhà hàng. Cha mẹ chị ngại phiền lắm, không muốn tự tay làm đâu."

"Như vậy thì khỏe rồi."

"Chờ tối nay, chị lại gọi điện thoại cho em nhé. Mẹ gọi chị đến ăn rồi."

"Ừm, tạm biệt."

Jayna để di động xuống, nhìn những mảng pháo hoa ngoài cửa sổ lúc sáng lúc tắt, lại thần người ra. Cái bóng của Orm và Ginny thỉnh thoảng luân phiên nhảy vụt qua, đối với Jayna mà nói, đêm giao thừa năm nay có đủ mọi tâm sự đang chồng chất ngổn ngang.

Orm cầm di động lên, nhìn chăm chú tin nhắn ngăn ngắn năm chữ do Jayna gửi tới, đột nhiên tâm tư trở nên bình tĩnh như nước. Cô mỉm cười, nhấn nút tắt tin nhắn năm chữ ấy, đứng nghĩ một lúc, lại trở tay tìm số điện thoại của mẹ cô. Orm không dám gọi điện cho cha, cũng không dám gọi điện về máy bàn trong nhà, mà chỉ có thể vụng trộm gửi tin nhắn an ủi chút tinh thần mẹ cô.

Orm rất nhanh chóng nhắn xuống:

"Mẹ ơi, chúc mừng năm mới! Con rất nhớ mẹ, cũng rất nhớ cha. Cha mẹ vẫn khỏe, đúng không ạ?"

Lúc này, mẹ Orm đang ngồi dưới lầu cùng chồng mình thả pháo thăng thiên. Dù cuộc đời có bao nhiêu bất hạnh, thì con người cũng nên mỉm cười rồi đi về phía trước. Cha mẹ Orm biết rất rõ đạo lý này, vì lẽ đó mặc kệ cuộc sống thường nhật đang bị tổn thương nhiều ra sao, vẫn luôn cố gắng hết sức lên dây cót tinh thần đi về trước. Dù con gái cưng nhà mình có khiến bản thân thất vọng đến đâu, nhưng cũng may tình cảm vợ chồng luôn sâu đậm, nên mỗi khi Tết đến cũng phải làm ra dáng vẻ của cái Tết, như pháo phải thả và sủi cảo phải ăn. Chỉ có như vậy, mới không để hàng xóm hoặc bạn bè xung quanh nhìn ra đầu mối đáng ngờ nào đó, và cũng chỉ có như vậy, hai người già này mới có thể không vì sự quyết tuyệt của Orm, mà để những người còn ở lại phải rơi vào cõi tuyệt vọng vô biên.

Chỉ là thật nhớ con gái của mình! Nghe tiếng pháo nổ đì đùng, cha mẹ Orm đồng thời nhớ lại những chuyện đã qua. Khi đó, Orm vẫn còn nhỏ, mỗi khi tới dịp giao thừa đều quấn quýt lấy cha đòi tự tay đi thả pháo thăng thiên, thế nhưng sau đó chỉ biết bưng hai tay bịt kín lỗ tai hét to, thỉnh thoảng ôm lấy vai mẹ nhảy một cái, hoặc nằm nhoài trên lưng cha làm nũng. Chuyện xưa như sương khói, khói đã tan, nhưng sự nhớ nhung lại ngày càng nồng đậm và dữ dội hơn. Đã là huyết thống, dù có chém cũng không thể đứt, mối liên kết của nguồn cội và gốc rễ cho dù có cách xa ngàn vạn dặm cũng vĩnh viễn không thể đánh vỡ.

Sau khi về quê, chuyện đầu tiên View làm chính là chạy ngay đến nhà Orm đưa cho cha mẹ cô phần quà tặng đã chuẩn bị sẵn. Tuy rằng bề ngoài hai người không thể hiện ra quá nhiều cảm xúc, nhưng trong lòng đều rất kích động. Con cái là thứ quý giá nhất của cha mẹ, khi con cái không dễ chịu, người làm cha mẹ nào lại có thể dễ chịu được đây? Đặc biệt trong ngôi nhà này chỉ có một mụn con gái là Orm, nếu như Orm đau khổ, thì so với cô, cha mẹ cô chỉ có thể càng đau khổ hơn bội phần.

Nhận được quà tặng của Orm gửi về, mẹ cô từng thăm dò hỏi chồng xem có thể để Orm về nhà đón Tết được không? Mặc dù chồng bà vẫn cứ trưng ra một bộ mặt cùng dáng vẻ không cho ai thương lượng, nhưng đã không còn giống những năm trước rất kiên định rít ra một chữ 'Không'. Mẹ Orm cảm thấy rất vui mừng, bà âm thầm suy nghĩ, Đợi đến Tết sang năm, có lẽ chồng mình sẽ để Orm trở về đấy nhỉ? Mẹ Orm sâu kín thở dài, Gia đình không có con cái về đón Tết thì làm gì còn là một gia đình? Năm mới Tết đến không có con cái chung vui, thì còn gì để háo hức và mong đợi nữa đâu?

Mẹ Orm đọc được tin nhắn của cô, liếc nhìn chồng đang vừa thả pháo thăng thiên vừa nói chuyện rôm rả với hàng xóm, liền nhanh chóng viết tin trả lời:

"Orm, mẹ và cha con vẫn rất khỏe, ông bà nội ngoại của con cũng đều rất khỏe mạnh, không cần lo lắng đến những người trong nhà đâu con. Nhưng điều làm mẹ lo lắng nhất lúc này, chính là con chỉ sống một mình bên ngoài cách xa nhà ngàn dặm, nên con nhất định phải cẩn thận đấy."

Orm nhìn thấy tin nhắn của mẹ, suýt nữa nghẹn ngào ra tiếng. Cô không dám nói với mẹ rằng, cô đã chia tay với Jayna. Nếu mẹ cô đã không hỏi đến chuyện của Jayna, điều đó đồng nghĩa mẹ cô vẫn chưa thể hoàn toàn chấp nhận với lựa chọn lúc trước của cô. Đương nhiên, Orm cũng không hy vọng xa vời có thể khiến cha mẹ chấp nhận chuyện này. Cô chỉ hy vọng cha mẹ đã sống đến từng tuổi này có thể theo mệnh trời vẫn giữ được thân thể khỏe mạnh, vậy là quá tốt rồi.

Orm nhắn tin qua lại thêm đôi ba tin nhắn với mẹ, sau đó chuyên tâm vào việc gói sủi cảo. Ngẫm lại trước đây, mỗi khi đến đêm giao thừa, cô đều cực kỳ nhung nhớ khung cảnh cùng mẹ gói sủi cảo. Những cái sủi cảo gói sẵn trong bịch đông lạnh được bày bán đầy ở siêu thị dù đẹp thế nào cũng không thể có được mùi vị do chính tay mẹ cô làm ra. Vì lẽ đó, Orm học theo dáng vẻ của mẹ cô, một bên gói sủi cảo, một bên nhớ đến sự yêu thương của cha mẹ.

Trong tivi đang phát ra tiết mục «Đêm hội Xuân Vãn», đã từ rất lâu Orm không còn thích xem chương trình Xuân Vãn này, thế nhưng mỗi khi đến đêm giao thừa, cô vẫn cố chấp mở đài truyền hình trung ương đón xem chương trình, bởi vì cha mẹ cô thích xem. Giương mắt nhìn chương trình Xuân Vãn, nghe bên trong tiếng cười nói vui vẻ, phảng phất như nghe thấy tiếng cười của cha mẹ văng vẳng bên tai. Thế nhưng khi Orm nhìn đám minh tinh mới nổi ăn mặc rực rỡ hào nhoáng, vẫn không nhịn được học theo Tống Đan Đan bật thốt ra một câu thoại vùng Đông Bắc: "Xã hội mới, khí vận mới. Nam xinh đẹp như nữ, còn nữ mạnh mẽ như nam. Nam luôn muốn cao, còn nữ lại muốn gầy. Chó ra đường mặc quần áo, còn người ra đường để lộ da thịt, như thế chỉ tổ khiến mấy tên dâm dê chết mê chết mệt không kịp ngáp mà thôi."

Đem lô sủi cảo vừa gói xong đi hấp. Đợi hấp chín, Orm vừa ăn, một bên nghe âm thanh từ chương trình Xuân Vãn phát ra, một bên lật xem quyển album chụp hình Lingling khi còn bé. Đột nhiên, cô dừng mắt lại trước một tấm hình, trong hình chỉ có một mình Lingling tầm mười sáu, mười bảy tuổi, đang dựa lưng vào thân cây giả bộ đang trầm tư gì đó. Thế nhưng dáng vẻ lúc ấy lại là nhe răng nhếch miệng, không biết là do góc độ không tốt, hay vẫn là do kỹ năng người chụp không giỏi, mà tấm hình ấy nhìn Lingling cực kỳ giống ác quỷ.

Orm trừng mắt nhìn tấm ảnh, tự dưng khí từ trong lòng sinh ra, nỗi khổ nhớ nhà lập tức bị ném ra sau đầu, liền phẫn nộ nói: "Đúng là trời không dung mà. Đồ ngốc nào mà kỹ năng chụp ảnh tệ đến mức này vậy trời. Chẳng hiểu sao lại chụp ra một bức ảnh Lingling gian tà đến mức lộ cả răng nanh thế chứ? Quả thật sỉ nhục Orm Kornnaphat ta rồi đấy!"

Không biết có phải ông trời thật tâm đi phối hợp với sự tức giận của Orm hay không, trong tivi bỗng nhiên rất hợp tình cảnh bay ra một đoạn giai điệu từ một ca sĩ 'hot' chả biết nổi từ năm nào, sau đó là cảnh lia máy quay đến đám đông khán giả phía dưới đang vô cùng náo nhiệt phấn khích, đung đưa thân thể phiêu theo âm nhạc sôi động, rồi chẳng hiểu sao chợt xen vào một giọng nữ cao vút lớn tiếng gào thét:

"Cô em ớt cay, cô em ớt cay ơi!

Cô em ớt cay, cô em ớt cay cay cay!"

Orm bị cay đến xuất mồ hôi hột, vội đưa tay cầm chặt lấy đồ cán bột, vô lực lầm bầm: "Thật sự hài hòa quá nhỉ? Nhanh chuyển qua tiết mục côn nhị khúc đi. Hờ... hắ... Hắ-ắt xì..."

Orm đi pha một ấm trà ngon, đi ra ban công. Ngoài cửa sổ pháo hoa đầy trời, làm nổi bật vô số những tia sáng đủ màu sắc, tạo thành một vòng tròn đồng tâm, sau đó dần biến mất ở trước mắt mọi người.

Hầu như không ai biết, pháo hoa vì khoảnh khắc óng ánh tỏa sáng chỉ vỏn vẹn vài giây kia, rốt cuộc đã trả giá biết bao sự ung dung và dũng cảm của chính mình.

Đồ vật còn như vậy, con người làm sao chịu thua được chứ?

Nhớ đến Lingling, Orm mỉm cười, nâng tay nhấp một ngụm thưởng trà, không nói gì.

Chiều ba mươi Tết, Lingling cứ một lần lại một lần hôn tạm biệt Orm. Cuối cùng, dù lưu luyến thế nào, cô cũng phải về nhà để sum vầy cùng gia đình.

Vì dưỡng già nên sau khi về hưu, cha mẹ Lingling quyết định dời về sống trong khu biệt thự ở một vùng khá xa thành phố. Căn biệt thự của gia đình là một tòa nhà cao hai tầng có cả sân thượng, xây dựng theo kiểu rất hiện đại trang nhã, còn có suối nước nóng tự chế và sân golf nhỏ, xung quanh có trồng cây xanh và trưng bày hòn non bộ, nhìn qua đúng là vườn địa đàng tuyệt đẹp rất thích hợp để tu thân dưỡng tánh, cũng cực kỳ phù hợp để những người lớn tuổi sinh sống.

Bên trong căn biệt thự được bài trí theo kiểu cổ điển, có vẻ như đã qua nghiên cứu phong thủy rất cặn kẽ. Phần lớn đồ nội thất bằng gỗ đỏ, nhưng vẫn có chút ít phối hợp với đồ gia dụng kiểu phương Tây, cách kết hợp Đông – Tây vừa đúng nên cũng không khiến người ta cảm thấy có gì quá lố lăng.

Đồ nội thất kiểu Thái Lan hiển nhiên phần nhiều được chế tác từ gỗ tử đàn hoặc gỗ mun thượng hạng, những loại gỗ này đều thuộc dạng có sản lượng cực thấp trong nước, chủ yếu đều nhờ vào nhập khẩu từ nước ngoài, nên chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi sản phẩm dạng này khá ít và rất đắt, thế mà nhà cha mẹ Lingling lại sắm sửa được hẳn một bộ hoành tráng.

Đi đôi với bộ đồ nội thất là thảm lông dê màu tối mềm mại, mang lại cảm giác vừa cổ điển vừa sang trọng. Phía Đông phòng khách, trên vách tường đang treo một bức tranh sơn thủy khá to do một nhóm họa sĩ nổi danh đương đại thực hiện. Kế đó là bàn trụ gỗ hình lá sen sáu chân, bên trên đang để một bình gốm sứ Thanh Từ tinh xảo của trấn Cảnh Đức*. Cạnh bên là tủ gỗ trưng bày bằng gỗ lim, ở các ngăn đang trưng bày những vật trang trí độc đáo trân quý hoặc các bức thư tịch được bao bọc cẩn thận. Trong phòng khách, các món đồ đều được bài trí tùy ý, nhưng thật ra lại rất dụng tâm, không khó để phát hiện mỗi một góc đều toát lên sự tự hào văn hóa dân tộc của vị chủ nhân ngôi nhà.

(*Trấn Cảnh Đức: một tỉnh của Giang Tây, là trung tâm sản xuất gốm sứ nổi tiếng nhất của Trung Quốc.)

Quanh năm đều phải bận rộn làm việc bên ngoài, cho dù đều sống trong cùng một thành phố, nhưng những lúc mà người một nhà có thể sum vầy bên nhau vốn đã ít nay lại càng ít hơn. Lingling và anh trai Gun nói chuyện thăm hỏi nhau một chút, sau đó xoay người đi hàn huyên tán gẫu cùng cha mẹ. Cả nhà hòa thuận và hạnh phúc, thật cũng phù hợp với không khí êm đềm thoải mái cuối năm.

Gun Kwong kế thừa vóc dáng cao to của cha và tướng mạo hoàn mỹ của mẹ. Gương mặt của anh cũng khá tương tự Lingling, chỉ khác Lingling ở chỗ, trên mặt Gun có thêm chút góc cạnh, khiến anh càng có vẻ anh tuấn uy phong. Khi hai người đi dạo phố cùng nhau, không khó để phát hiện cả hai là anh trai – em gái. Hai anh em nhà này ngay từ nhỏ đã vô cùng thân thiết thương yêu nhau, Gun luôn rất cưng chiều Lingling, có thể nói khiến người ta nhìn vào phải ganh tị. Theo lẽ thường, bất kể Lingling đòi hỏi điều gì, chỉ cần cô mở miệng cần sự hỗ trợ của Gun, dù cho đó có là đi giết người phóng hỏa, nhất định Gun cũng sẽ không chối từ. Thật may Lingling là một đồng chí tốt, sẽ không bao giờ yêu cầu người khác phải đi giết người phóng hỏa vì sở thích của bản thân.

Cha Lingling đã qua sáu mươi tuổi, nhưng nhờ biết cách chăm sóc bản thân, lại cả ngày ở nhà trồng cây nuôi chim, nên tinh thần vẫn rất minh mẫn, nếu chỉ nhìn bề ngoài thì ai cũng sẽ nghĩ ông mới năm mươi tuổi. Còn mẹ Lingling năm mươi tám tuổi, cũng sắp bước vào tuổi lục tuần, bà cũng giống như chồng mình, mọi phương pháp bảo dưỡng chăm sóc cơ thể đều thực hiện khá đầy đủ. Người phụ nữ một khi đã chú ý gìn giữ bảo dưỡng nhan sắc, năm tháng liền không dễ để lại dấu vết trên gương mặt, nên bà vẫn còn giữ được khá nhiều nét đẹp phong tình khi còn trẻ, không những thế trên khóe mắt không hề có các nét chân chim vô tình của năm tháng, trái lại chỉ lộ ra vẻ hoàn mỹ của người phụ nữ mặn mà đầy kinh nghiệm sau khi được năm tháng gột rửa.

Tối hôm nay, Lingling và Orm chỉ nhắn tin qua lại lúc được lúc mất vài lần, cũng không nhiều. Những thời điểm thế này, cũng không tốt khi cô cứ ôm lấy điện thoại di động không buông!

Lingling ở nhà hiếu thuận nói chuyện với cha mẹ, nhưng tâm tư lo lắng cứ mãi trôi về người đang ở một mình trong ngôi nhà kia. Lúc cả nhà ăn cơm tất niên, mẹ Lingling nhìn ra sự không yên trong lòng cô, liền hỏi: "Con đang suy nghĩ đi đâu đấy?"

"Có nghĩ gì đâu ạ. Mẹ, năm nay mẹ với cha có đi du lịch ở nước ngoài không?"

"Có chứ. Vé máy bay đã đặt mua xong rồi, khởi hành sáng mùng hai."

Lingling rất oán niệm.

Sao tận mùng hai mới đi? Sao không đi từ mùng một luôn cho rồi.

Mẹ Lingling thấy cô bĩu môi, cứ nghĩ rằng con gái không nỡ để mình ra ngoài chơi, cảm thấy vui đến mở cờ trong bụng, sau đó xoay chuyển đề tài nhắc Lingling mau đi kết hôn. Lingling vừa nghe liền phiền, vội vàng gắp một miếng cá chiên để vào chén mẹ cô, nói: "Đang cuối năm, trước tiên chúng ta đừng nói chuyện này. Mẹ, nghe nói lần này anh hai cũng đi cùng mẹ ra nước ngoài chơi ạ?"

"Đúng đấy. Fon đang mang thai, nên nhân lúc chỉ mới vừa mang thai không lâu, thì đi ra ngoài chơi một chuyến. Nếu không sau này dù có muốn cũng không có cơ hội để đi đây đi đó nữa đâu."

Fon là vợ của Gun, tên đầy đủ là Fon Sananthachaty, tên thường gọi là Fon. Tuy cô không phải dạng chim sa cá lặn, nhưng cũng là người đẹp dáng ngọc, hơn nữa tính tình lại dịu dàng hiền thục, nên rất được người xung quanh yêu quý. Cô lớn hơn Lingling một tuổi, người trẻ tuổi thường không quá để ý đến thứ bậc như người lớn, nên hai người đều không thích cách xưng hô chị – em, bình thường hay gọi thẳng tên nhau, thật cũng chẳng cảm thấy có gì không được. Cha mẹ Fon cùng cha mẹ Gun đã biết nhau từ lâu, nên khi cô được gả cho Gun cũng xem như môn đăng hộ đối. Cặp đôi trai tài gái sắc này thật khiến cho không ít người bên ngoài phải ước ao ghen tị.

Lingling nghe thấy chị dâu mang thai, cảm thấy háo hức, liền ghé người đến cạnh Fon, cười nói: "Chúc mừng Fon! Cuối cùng cha mẹ coi như sắp được ôm cháu nội. Thế mang thai mấy tháng rồi?"

"Mới hai tháng." Lingling là người nói năng khôn khéo, cũng rất biết cách lấy lòng người đối diện, vì lẽ đó Fon vẫn luôn có ấn tượng vô cùng tốt với người em dâu này. Cô giơ tay nhéo yêu mũi Lingling, nói đùa: "Cha mẹ cũng rất ngóng trông được ôm cháu ngoại đấy."

Mẹ Lingling đúng lúc nói thêm vào: "Đúng đấy, đúng đấy. Vẫn chỉ có Fon hiểu tâm tư của mẹ thôi."

Cha Lingling cũng hùa theo nói: "Con trai coi như đã yên bề gia thất, cha chỉ còn ngóng trông đứa con gái là con cũng mau nhanh đi thành gia lập nghiệp là xong."

Gun ngồi kế bên trêu ghẹo: "Nhìn dáng vẻ Ling bây giờ, coi bộ chỉ lo lập nghiệp chứ không muốn thành gia. Cha mẹ à, xem ra cháu ngoại yêu quý của cha mẹ vẫn còn thủng thẳng ngồi câu cá đấy, phỏng chừng nửa năm, một năm sau cũng không thấy bóng dáng đâu."

Lingling lười biếng duỗi người, đứng lên, nói: "Vẫn chỉ có anh hai hiểu tâm tư của em gái thôi. Cha mẹ muốn ôm cháu ngoại, nằm mơ sẽ nhanh hơn đấy. Mẹ, con ăn no rồi, nên giờ lên lầu tắm rửa trước, khi nào xong sẽ lại xuống đây nói chuyện với mọi người."

Lingling vừa nói xong liền ba chân bốn cẳng dùng tốc độ nhanh như hỏa tiễn phóng lên lầu. Nếu cô cứ ngồi đó, không chắc còn phải nghe cha mẹ lải nhải vấn đề kết hôn đến chừng nào. Lỗ tai có thể thanh tịnh được chút nào thì cứ tranh thủ thanh tịnh được chút ấy đi.

Bên này Lingling bị cha mẹ thúc giục kết hôn, bên kia Ginny cũng bị như thế. Bởi mấy ngày nay, thoạt nhìn Ginny cải tà quy chính sống rất quy củ, điều này làm cha mẹ Ginny nhìn thấy tia sáng hy vọng. Cả hai cảm thấy thứ gỗ mục như Ginny còn có thể khắc được, vì thế trước đó đã bí mật thương lượng suy tính kỹ càng hết mọi khả năng, rồi mới quay sang công kích Ginny bằng lời nói và lý lẽ chuẩn xác nhất. Cứ hết nói anh chàng nhà này rất tốt, lại nói cậu ấm gia đình giàu có kia giỏi giang, hai người hào hứng dồn dập giới thiệu một hơi cho Ginny hơn mười đối tượng tiềm năng, còn là bộ dạng thao thao bất tuyệt không thể nào dứt.

Ginny càng nghe càng bực bội, tức giận ném đôi đũa lên bàn, nói với cha cô: "Cha mẹ giới thiệu những người này giống như các nhân tài thế nhỉ? Để khỏi đau đầu chọn lựa, con thấy thu nhận hết đám người cha với mẹ giới thiệu nãy giờ đi, rồi lập một hậu cung thật hoành tráng cho rồi. Cha mẹ thấy ý kiến ấy thế nào? Dù sao con cũng đã quá nổi tiếng trăng hoa ở khắp nơi, dù là ai ngỏ ý cũng không cự tuyệt chê bai bao giờ, nên chỉ cần bọn họ đều đồng ý, chịu cúi đầu làm thê thiếp của con, thì con tuyệt đối không ý kiến gì đâu."

Ginny nói xong, lại làm như thật có ý định ấy, từ trong túi xách móc ra một cuốn sổ và cây bút, nói: "Giờ cha mẹ từ từ nói lại giúp con với, con sẽ viết hết tên họ và thông tin liên lạc của bọn họ vào đây, sau đó con sẽ hẹn tất cả bọn họ gặp mặt cùng lúc, rồi một lưới bắt hết cả đám cho gọn luôn. Như vậy đỡ cho cha mẹ khỏi phải nhức đầu cân đong đo đếm tính cách người nào tốt hơn, gia cảnh người nào phù hợp hơn. Nếu ai cũng tốt ai cũng giỏi, nếu đã khó lựa chọn được người tốt nhất, thì thà không lựa chọn, cứ thu hết tất cả về tay là xong!"

Cha Ginny vừa nghe xong, bắp chân liền bị chuột rút thẳng đến gân. Ông làm sao cũng nghĩ không thông, rõ ràng Ginny là con gái, sao lại có ý nghĩ kỳ lạ làm xằng làm bậy đến thế? Cha Ginny thật không biết rốt cuộc cô phải đem tấm mặt già nua của ông ném đến khi nào mới vừa lòng? Một tia hy vọng mà ông mới vừa sinh ra ở Ginny, đã lập tức bị ý nghĩ tuyệt vọng tiêu diệt. Ông cảm thấy Ginny chính là đống bông gòn bị lửa quét qua cháy xém, triệt để không còn cách nào cứu chữa được nữa. Nếu bây giờ không phải là thời điểm năm mới Tết đến, nếu không phải mẹ Ginny sau khi nghe thấy lời nói của cô, đã rất thức thời xoay chuyển ngay đề tài, thì nhất định ông đã đứng bật dậy chỉ thẳng mặt Ginny quát mắng một trận thật to.

Dáng vẻ Ginny lúc này rất phấn khởi đầy tiểu nhân đắc chí. Cô cảm thấy đêm giao thừa năm nay cực kỳ tốt đẹp, nếu như có thêm Jayna ngồi ở bên người, nhất định sẽ càng thêm tốt đẹp.

Bước lên lầu, Lingling lập tức gọi điện cho Orm. Lingling nghe thấy đầu dây bên kia của Orm phát ra âm thanh ồn ào huyên náo, liền hỏi: "Em ở đâu? Sao ồn thế?"

Orm lớn tiếng trả lời: "Đang ở quảng trường ngắm pháo hoa. Lingling, pháo hoa năm nay rất đẹp!"

"Trời, em vẫn còn hứng thú ngắm pháo hoa sao? Trong khi chị vẫn đang nhớ em đây!"

Trong lòng Orm cảm thấy ngọt ngào, nhưng ngoài miệng lại khuyên bảo: "Chị về nhà thì phải ở bên nói chuyện với cha mẹ chị đi! Chớ suy nghĩ lung tung, nếu có nhớ em thì cũng ráng nhịn chút, không chết đâu."

"Em gan nhỉ! Dám nói ra mấy lời như thế? Được, chị sẽ xuống nói chuyện tiếp với cha mẹ, không thèm nhớ loại người không tim không phổi như em! Quả thật quá lãng phí tế bào não!"

Lingling nói xong liền cúp điện thoại. Orm cầm di động sửng sốt hồi lâu, Người phụ nữ này cũng thật là! Lần nào cũng có thói cúp điện thoại ngang xương như thế, thật chẳng dịu dàng gì hết! Chết mất!

Lingling tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ quần áo khác, lại đi xuống lầu nói chuyện tán gẫu với cha mẹ. Khi kim giờ chỉ về con số 12, cha mẹ Lingling lại đi hấp vài cái sủi cảo, rồi chờ mọi người ăn xong, hai người liền về phòng ngủ. Đã lớn tuổi nên cả hai không còn thức đêm nổi nữa.

Fon có thai, cũng không thể để bản thân quá mức mệt nhọc, nên Gun dìu đỡ vợ mình trở về phòng ngủ. Lingling nhìn thấy mọi người đều về phòng của mình, con ngươi xoay chuyển hai vòng, nhanh chóng nắm lấy chìa khóa chạy ra ngoài.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co