[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
57
Đêm Giao thừa, tình hình giao thông có thể nói vô cùng thông thoáng. Khi sở hữu một chiếc xe tốt thì có lẽ lái xe trên đường chẳng gì cản trở chính là lúc tận dụng hết tính năng ưu việt của nó. Lingling lái xe chạy thật nhanh, làm đám người ở các căn nhà ven đường vẫn còn chưa ngủ khi nghe thấy tiếng động cơ chạy vụt qua, liền giật mình mắng to tài xế lái xe như thể mấy đứa con ông cháu cha tưởng đâu cũng là đường nhà mình.
Khi Lingling chạy về đến nhà, đồng hồ đã chỉ qua hai giờ. Trong nhà vẫn còn sáng đèn, rất hiển nhiên Orm còn chưa ngủ.
Lingling cầm chìa khóa mở cửa. Orm đang ngồi trên ghế sofa quay mặt về phía tivi đờ người, khi nhìn thấy cô bước vào, giật mình hoảng sợ đến nỗi nhảy bật dậy. Orm run lập cập đưa mắt nhìn xuống đất, thấy có cái bóng, biết không phải quỷ, lúc này mới yên lòng lại. Lingling nhìn dáng vẻ của Orm, vừa tức vừa buồn cười, nói: "Nếu chị là quỷ đã trực tiếp đi xuyên qua cửa mà vào, làm gì cần phải dùng chìa khóa mở cửa chi nữa?"
"Là quỷ hay không là quỷ cũng có liên quan gì đâu. Chị với quỷ vốn cùng tộc mà." Nói xong, Orm mừng rỡ như điên, nhào tới ôm Lingling, la hét, "Sao chị lại về đây? Muộn như vậy còn lái xe về, chị không còn muốn sống nữa à? Không phải đã nói chị nên ngoan ngoãn ở nhà cố gắng hiếu thuận với cha mẹ rồi sao?"
Lingling nâng mặt Orm, hôn đầy say đắm, chỉ có trời mới biết cô lo lắng bao nhiêu khi để Orm phải một thân một mình đón Tết. Khi hôn xong, mới nói: "Cha mẹ chị đều đi ngủ cả rồi, bảo chị sao có thể nói chuyện với cha mẹ được nữa? Sao giờ này em còn chưa ngủ?"
"Trước đây khi ở nhà đón Tết, em thường thức suốt đêm giao thừa nên đã quen." Orm liếm khóe môi, cảm nhận được vị ngọt, là hương vị của Lingling.
"Vậy năm nay chị với em sẽ cùng thức đón Tết."
"Không được, lát nữa em với chị sẽ cùng đi ngủ. Sáng mai, chị còn phải lái xe về nhà sớm nữa."
"Gì? Sao cứ có cảm giác em muốn đuổi chị đi ngay là thế nào?"
"Kwong đại tiểu thư, đây chính là dịp Tết đầu năm đấy! Được rồi, mau đi ngủ thôi."
Lingling bất đắc dĩ, chỉ có thể để mặc Orm lôi kéo đi về phía phòng ngủ. Orm giúp cô cởi quần áo, đắp chăn lên, tựa sát đến bên người cô, tắt đèn ngủ, rồi mới nói: "Đã năm năm, đây là năm đầu tiên có người ở bên cạnh em trong đêm giao thừa. Lingling, cám ơn chị."
"Nói lời cám ơn chị làm gì? Đây là chuyện đương nhiên mà."
"Ừm. Có thể quen được chị thật tốt biết bao." Orm rúc người trong lồng ngực Lingling, thấp giọng nói, "Lingling, em yêu chị."
Lingling nở nụ cười. Nếu như cô nhớ không lầm, đây chính là lần đầu tiên Orm thâm tình và đầy thản nhiên nói ra ba chữ em yêu chị, đúng không? Từ trong xương của cô nhóc này luôn không sợ bất kỳ ai, cũng như không dễ dàng khuất phục trước ai, thế mà lúc này rốt cuộc đã triệt để quỳ gối dưới váy mình. Lingling ôm chặt Orm, nhưng vẫn sĩ diện nói: "Nếu bởi vì em thấy cảm động mới nói lời yêu chị, thì chị không thèm đâu."
"Cái chị này! Chả lẽ thật sự không cảm nhận được gì hết à? Thật vất vả em mới nói ra được, sao chị còn không biết đáp lại em câu chị cũng yêu em vậy?" Orm gãi nhẹ lòng bàn tay của Lingling, "Có điều em đại nhân đại lượng, không muốn so đo với chị. Giờ thì nhanh ngủ đi."
"Ừm, ngủ đi."
"Nói ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
"Nói yêu người ta đi."
"Yêu người ta đi."
Orm thật muốn đạp Lingling một cước lăn khỏi giường.
Năm giờ rưỡi sáng, ngoài trời vẫn tối đen như mực. Đêm qua vui vẻ náo nhiệt, để cho đa số mọi người vẫn còn chìm đắm trong giấc mộng, vô tư ngủ say ngáy to. Toàn bộ thành phố đang cực kỳ yên tĩnh.
Lingling bị Orm rống to gọi nhỏ đánh thức kêu rời giường. Cô không tình nguyện nửa nằm nửa ngồi dậy, hai mắt nhắm chặt, lầm bầm: "Trời còn chưa sáng nữa mà. Em đánh thức chị dậy sớm để đi cướp ngân hàng hả?"
"Chị còn phải về nhà! Nhanh lên, mau mặc quần áo về đi."
"Không mặc!" Lingling lại thu mình vào trong chăn, "Chị mệt lắm. Buồn ngủ mà."
"Buồn ngủ cũng mau đứng dậy. Nhanh lên nào!"
Lingling không cử động, Orm bất đắc dĩ, chỉ có thể cầm lấy từng món quần áo giúp cô mặc vào. Khi mặc đến đồ lót, Orm cúi đầu, bắt được trái anh đào phía trên ngọn núi, khẽ cắn nhẹ. Lingling đang cực kỳ buồn ngủ, nên cũng không cảm giác gì. Orm gặp bại không nản, lại một đường di chuyển xuống dưới, ở nơi bắp đùi mút hai cái, sau đó lại cắn nhẹ một cái. Lingling một lòng muốn ngủ, nhấc chân đẩy đầu Orm sang bên, xoay người, ngủ tiếp.
Orm không cam lòng, nếu mềm dẻo không được, vậy chỉ còn cách mạnh bạo. Cô chậm rãi giơ tay lên, nhắm ngay mông Lingling, như người mẹ đang giáo huấn đứa con, mạnh mẽ vỗ xuống một cái. Cú vỗ mạnh này của cô đúng là đã khiến Lingling ngay lập tức tỉnh táo. Orm cười khúc khích: "Biết ngay đánh vào mông chị là phương pháp hiệu quả nhất mà. Chẳng trách sao nhiều bậc cha mẹ yêu thích đánh vào mông con cái."
Lingling bị đánh thức bằng hình thức này, đùng đùng tức giận, liền trừng mắt Orm: "Không ngờ em dám đánh vào mông chị. Khốn nạn! Chị cứ không rời giường đấy, em có thể làm gì nào?"
Orm dịu giọng khuyên bảo: "Giờ chị mau chạy về nhà để còn kịp ăn sáng với gia đình. Nếu lỡ cha mẹ không thấy chị ở trong phòng, nhất định sẽ rất lo lắng."
"Cha mẹ chị sẽ không lo lắng gì đâu." Lingling nói xong lại kéo chăn trùm qua đầu chuẩn bị ngủ tiếp.
"Đừng cãi chày cãi cối nữa mà." Sự kiên nhẫn của Orm gần như sắp bị Lingling mài gần hết. Lần đầu tiên cô cảm thấy gọi Lingling rời giường coi bộ so với một bước lên trời còn khó hơn nhiều. Cô kéo tấm chăn xuống, dữ dằn nói, "Người họ Kwong kia, nếu còn không rời giường, em sẽ còn đánh mông chị nữa đó. Tối nay, chị cũng không được chạy trở về đây, hai bên xa đến vậy, không sợ mệt à? Nhanh lên chút nào, ngồi dậy mau, mặc quần áo vào đi."
Sau một phen vật lộn, Lingling cũng đã tỉnh hẳn, chỉ có thể hậm hực đứng dậy.
Lingling bị Orm đuổi ra khỏi nhà, cực kỳ oán niệm. Cô oán hận trừng mắt nhìn cô gái nằm nhoài trên cửa sổ đang giơ tay chào tạm biệt cô. Lingling chui vào trong xe, lại bắt đầu hành trình lái xe về.
Orm dựa người bên cửa sổ, gật đầu mỉm cười. Ngoài cửa sổ, sương mù mờ mờ bao phủ, sắc trời còn chưa sáng. Những cảm giác nồng đậm đau thương cùng tiếc nuối trong những dịp lễ Tết thế này luôn phảng phất trong tim cô, ngay tại khoảnh khắc Lingling khởi động xe, hết thảy đều bị xua tan biến mất.
Lingling đi rồi, Orm không cách nào ngủ tiếp, nên một người chạy đến chân núi, leo lên đỉnh nhìn ra xa.
Ngọn núi này là nơi Orm quen thuộc nhất. Đã có lúc, cô từng ở nơi đây vẽ một bức tranh cho Lingling, cũng từng cùng Lingling ở trong sơn động trải qua một đêm. Khi đó, cô và Lingling đang cực kỳ mập mờ ái muội; khi đó, cô chưa bao giờ dám hy vọng xa vời sẽ cùng Lingling dắt tay đi chung bên nhau một đời. Thời gian thấm thoắt, chuyện cũ vẫn còn, quả thật cuộc đời khiến con người không thể nào đoán trước được gì. Trần gian này vốn rất ít tồn tại những chuyện ngẫu nhiên, tất cả mọi chuyện đều có nhân có quả, chỉ là xem mình có thể nhìn rõ tường tận được mọi chuyện hay không thôi.
Vào lúc này, không ai lại đến đây leo núi. Thời điểm leo lên đỉnh núi cao nhất, ánh mặt trời sáng sủa đã chiếu khắp nhân gian. Orm một mình hưởng thụ không gian trống trải. Gió lạnh thổi vù vù, quần áo bay bay, tóc dài chập chờn, ánh mắt lượn lờ. Sáng sớm mùng một của năm nay, đột nhiên Orm thấu hiểu được vì sao các bậc kì tài và đại sư đều yêu thích nghiền ngẫm vạn quyển sách, thăm thú vạn dặm đường, vì chỉ khi lòng dạ hợp nhất với thiên nhiên, cách đối nhân xử thế nhẹ như mây gió, mới là cảnh giới tối cao của đời người. Thứ gọi là tiên phong đạo cốt, có chăng đều là do thiên nhiên ban cho.
Tuy nhiên chính mình là người phàm tục, cốt cách tu hành còn thấp, dù sao cũng không thể như các đại sư có cái nhìn tiêu dao tự tại với nhân gian. Orm thở dài, Con người thường ngóng trông phong cảnh nơi khác, luôn cho rằng những nơi khác mới là đẹp nhất, trong khi đang được sống giữa cảnh sắc tươi đẹp nhất lại không tự biết điều đó. Cỡ nào đáng tiếc đây!
Nghĩ đến đây, Orm lấy điện thoại di động ra, chụp một gốc cây tùng kiên cường xanh mướt đang đứng bên cạnh tiểu đình trên đỉnh ngọn núi, rồi gửi hình sang Lingling.
Mỗi dịp Tết về, nhiệt độ đều giảm xuống một chút. Mặc dù thời tiết lúc này nắng ráo trong xanh, nhưng khi ra đường, mọi người cũng khó tránh khỏi phải kéo thật kín khóa áo khoác trên người.
Lingling mở tin nhắn, xem bức ảnh gốc cây tùng Orm gửi tới khi đã hơn chín giờ sáng. Đêm qua cô chỉ ngủ được đôi ba tiếng, tâm lý mệt mỏi không cách nào vực dậy tinh thần. Nếu cô là Orm, nhất định sẽ leo lên giường ngủ bù, chứ chắc chắn không phí sức leo núi thưởng thức cảnh đẹp gì đó.
Nghĩ đến Orm phải một mình ở nhà trong dịp Tết, Lingling nóng lòng ngóng trông thời gian hãy mau nhanh chóng trôi qua.
Ngày mùng một, Lingling rất an phận ở nhà, cố gắng làm tròn bổn phận với cha mẹ. Trong ngày, có không ít người đến nhà chúc Tết, Lingling và vợ chồng Gun cùng giúp đỡ cha mẹ chiêu đãi khách đến.
Mười giờ sáng mùng hai, Lingling lái xe chở cha mẹ cùng vợ chồng anh hai đến sân bay. Sau khi nói lời tạm biệt, lập tức xoay người chạy thẳng về nhà. Đã hơn một ngày không gặp Orm, thật sự cô nhớ đến hoảng, chưa bao giờ cô có cảm giác không thể rời bỏ một người như thế.
Lúc Lingling về đến nhà đã hơn mười hai giờ trưa. Cô nhấn chuông cửa, không thấy động tĩnh. Lẽ nào Orm không ở nhà? Lại đi ra ngoài leo núi sao? Lingling đành lấy chìa khóa mở cửa. Khi bước vào nhà, đôi mắt liền xem xét chung quanh tìm kiếm Orm. Cũng may Orm không để Lingling kiếm quá lâu, bởi vì cô đang rúc người trong tấm chăn ấm áp ngủ say như chết.
Không ngờ em ấy ngủ say như heo con! Ngay cả tiếng chuông cửa ầm ĩ cũng không nghe thấy, có khi người ta leo vào bắt cóc đem bán cũng không biết ấy nhỉ? Lingling nhéo yêu chóp mũi Orm, rồi cởi quần áo, leo lên giường, chui vào chăn, ôm Orm, cũng tính đi ngủ. Tối hôm qua, hai người ôm điện thoại đấu võ mồm đến hơn hai giờ sáng. Đã liên tục hai buổi tối đều không thể ngủ đủ giấc, hiện giờ Lingling rất buồn ngủ.
Orm vừa bị Lingling ôm vào lòng, liền giật mình tỉnh giấc. Cô dụi mắt, hỏi: "Chị về hồi nào thế?"
"Vừa mới thôi."
"Cha mẹ chị đã đi du lịch rồi sao?"
"Đi rồi, sau này không cần ở nhà với cha mẹ nữa."
"Thật chẳng hiếu thuận gì hết." Orm khẽ cắn một bên má Lingling, rồi quay đầu nhìn đồng hồ, "Á, 12 giờ 50 rồi sao? Chị có đói bụng không?"
"Vừa nãy không cảm giác gì, nhưng nghe em hỏi lại thấy hơi đói."
"Ừ, vậy chị ngủ chút đi, để em đi nấu cơm cho." Orm cọ cọ thân thể Lingling, trêu chọc, "Chỉ ngủ trưa mà cũng cởi sạch thế này á? Không hiểu sao chị lại chịu đựng được những ngày làm việc phải nằm trên ghế sofa nghỉ trưa khi mặc đầy đủ quần áo trên người nhỉ? Coi bộ đã cực kỳ làm khó người nghiện ngủ nude như chị rồi ha."
Lingling híp mắt lại, rít lên: "Em có ý kiến?"
"Nào dám. Em còn ước gì ngày nào chị cũng khỏa thân cho em xem. Nếu vừa mở mắt dậy, em có thể thấy một thân thể hoàn mỹ như chị thì mừng húm còn không kịp nữa là." Orm nói xong, lại nhanh chóng bỏ thêm một câu, "Nhưng chị chỉ có thể nude ở nhà thôi đấy."
"Em cũng chỉ được nude ở nhà." Lingling cười, kéo Orm ép ở dưới thân, "Nhìn em giờ cũng tiến bộ ghê. Chí ít sau khi sống chung với chị, đều thích ngủ nude."
"Do em sợ bị chị cởi nát áo ngủ của em thôi. Không thể không học theo chị được, tất cả chỉ do bị ép!"
"Giải thích chính là che giấu."
"Nói láo không hổ thẹn."
"Hay quá nhỉ?"
Lingling hôn lên miệng Orm, không cho cô nói gì nữa. Ngay tại khoảnh khắc hai đôi môi giằng co tranh giành, cơn buồn ngủ cũng bị quét đi sạch sành sanh.
Thời gian cùng không gian tốt như thế này, hai người chỉ dùng để đấu võ mồm thì tiếc biết bao nhiêu? Chỉ có làm chút chuyện hai người yêu nhau thường làm, mới coi như không phụ lòng thời gian quý báu này thôi!
Ngày mùng ba, Lingling và Orm dẫn nhau đi viếng chùa. Hai người cùng ăn một xâu kẹo hồ lô, cùng thưởng thức một phần bánh gạo cay, cùng chia nhau một chén chè cháo mận, thoải mái hạnh phúc ở bên nhau, nên vốn là một năm ấm áp lại càng thêm ấm áp.
Hai người hết chạy chỗ này lại chạy chỗ kia, như hai cô bé con háo hức rộn ràng đùa giỡn giữa đám người đông đúc. Hay là, tình yêu không phải trò chơi của trẻ con, nhưng những người đang chìm sâu trong tình yêu lại có bộ dạng y như mấy đứa nhỏ thỏa thích vui đùa trong trò chơi.
Đi chơi cả ngày, cả hai đều mệt mỏi. Sau khi về nhà, vui vẻ đi tắm uyên ương, rồi chuẩn bị lên giường ngủ.
Trước khi ngủ, Lingling nói với Orm: "Ngày mai mùng bốn rồi. Hằng năm cứ đến mùng bốn là chị với vài đứa bạn đều sẽ hẹn tụ tập nhau. Năm nay, em theo chị cùng đi đến đó không?"
"Bạn bè của chị, ngoại trừ Ginny Natnicha, em cũng đâu biết ai nữa đâu. Ấy, không đúng, còn biết thêm Kimberley Anne. Thế Kimberley cũng đi sao chị?"
"Ừ, ngày mai Ginny và Kimberley sẽ cùng tới nhà mình đấy. Năm nào ba người tụi chị cũng hẹn nhau cùng đi chung."
"Nhắc tới Kimberley... nói thật em không cách nào thích chị ta được hết..." Orm cứ thấy có chút không ổn, "Hay em không đi, đỡ phải gây rắc rối cho chị."
"Sao em lại gây rắc rối cho chị được chứ? Đừng cả nghĩ quá thế. Chị thật không nỡ để em một mình ở nhà. Nếu em không thích Kimberley, thì lúc gặp đừng nói chuyện với cậu ấy là được mà. Đi với chị đi?"
"Thế nhưng..."
"Nghe Ginny nói Jayna cũng đi chung đấy." Lingling cắt ngang lời nói của Orm, lại nhìn chằm chằm xem thái độ của cô.
"Jayna cũng đi sao?" Đã lâu không gặp Jayna, thật sự rất muốn nhìn một chút xem cậu ấy hiện giờ ra sao. Đột nhiên Orm hào hứng hẳn lên, "Vậy thì được, em sẽ đi theo chị."
Lingling nhìn thấy Orm cười vui vẻ đến híp cả mắt, liền đùng đùng tức giận. Hay quá nhỉ? Chị rủ em đi thì em cứ năm lần bảy lượt tỏ ý không muốn đi, thế mà chỉ mới đề cập đến Jayna Angelina là em ngay lập tức đồng ý. Như thế là có ý gì đây? Lingling xoay người sang hướng khác, không để ý tới Orm.
Orm hào hứng xong, mới ý thức tới vẻ mặt của cô biểu lộ cảm xúc mừng rỡ quá đà. Cô vươn tay gãi lưng Lingling, nói: "Người nào đó lại uống giấm chua rồi hở? Mặc dù người uống giấm sẽ không chết, nhưng em lại rất sợ chua đây."
Thân mình Lingling vẫn giữ tư thế đưa lưng về phía Orm không hề cử động. Orm không thể làm gì khác hơn là lại gãi lưng cô, nói tiếp: "Đừng như vậy mà. Là do em và Jayna đã rất lâu chưa gặp lại nhau. Em nghĩ muốn nhìn xem cậu ấy có thấy khá hơn chút nào chưa, cũng muốn nói chút chuyện phiếm với cậu ấy thôi mà. Hơn nữa bên cạnh em có chị, bên cạnh cậu ấy còn có Ginny. Chị uống giấm chua lần này cũng quá tùy tiện rồi!"
Lingling xoay mặt lại, nói: "Đến hiện tại, Jayna còn chưa buông em xuống được. Cho tới bây giờ, Ginny vẫn chưa thể có chút tiến triển nào thực chất hết."
"Vậy thì càng tốt. Nếu gặp, em sẽ khuyên Jayna, để cậu ấy mau buông em xuống." Orm như chó con bò lên người Lingling, lè lưỡi liếm lên mắt lên mũi coi, "Em muốn cùng Jayna làm bạn thân. Em biết rất ít người làm được chuyện từ tình nhân biến thành tình bạn, nhưng em muốn thử một lần. Lingling ơi, nếu chị thấy không vui với chuyện này, thì em sẽ tiếp tục không gặp mặt cậu ấy nữa. Nha?"
"Lại giả bộ đáng thương!" Đã sống chung với Orm một thời gian khá lâu, Lingling cũng muốn nhìn xem rốt cuộc hiện giờ Orm đang đặt Jayna ở vị trí nào trong lòng, "Được rồi! Tâm tư của em thế nào, chị đều biết cả. Vừa nãy chị nhắc đến Jayna, cũng vì để thuyết phục em đi theo chị. Vốn chị đã biết chỉ cần đề cập đến Jayna, thể nào em cũng đồng ý đi ngay. Đúng thật là đồ vô lương tâm. Có phải lương tâm của em bị chó ăn rồi không?"
"Ôi trời! Chị lúc nào cũng nói trúng hết nhỉ? Lương tâm của em đúng là đã bị chị ăn mất rồi."
"Biến ra góc tự chơi đi."
"Không muốn, đùa với chị thôi mà." Orm cười hì hì, ôm chặt lấy Lingling, đột nhiên cất tiếng hỏi, "Kimberley có biết Ginny yêu Jayna không?"
"Chắc là chưa biết, hình như Ginny vẫn chưa nói gì đâu."
"Ồ!" Ngón chân Orm chà xát qua lại bàn chân Lingling, "Lingling nè, thế cái nơi mà chị muốn mang em đi ấy, là một nơi ra sao?"
"Ừm..." Lingling trầm ngâm một lúc, rồi mới thong thả nói, "Rất lớn, rất xa hoa, rất hoang phí, còn có rất nhiều người có tiền."
"Còn có tiền hơn cả chị nữa á?"
"So mấy vụ có tiền với chị không đúng đâu em ơi! Chút tiền này của chị không thể xem là tiền. So với bọn họ ấy hả? Của chị không thể sánh được gì đâu."
"Ôi trời! Chị còn thật không ngại than nghèo kể khổ trước mặt em?"
"Hết thảy ngại ngùng xấu hổ gì đó của chị khi đứng trước mặt em cũng sẽ biến thành không hề ngại ngùng."
"Quá đáng."
"Nói đúng còn gì."
Chín giờ sáng ngày mùng bốn, người đầu tiên đến nhà Lingling chính là Ginny chở theo Jayna trên một chiếc xe Cadillac thể thao màu đỏ. Cha mẹ Jayna cũng đi du lịch nước ngoài, nhưng cô không đi theo cha mẹ, vốn định yên tĩnh trải qua những ngày đầu năm một mình, thế nhưng không ngờ lại bị Ginny dùng thế công mặt dày như thuốc cao bôi trên da chó quyết đoán kéo đến đây.
Tâm tư của Ginny và Lingling không bàn trước mà lại trùng hợp không ngờ. Cô cũng muốn nhìn xem rốt cuộc Jayna đã buông Orm xuống được đến đâu? Dù sao đối với loại người cứ không ngừng cầm súng nhắm vào người bắn như Ginny mà nói, chỉ khi biết người biết ta, mới biết tình hình địch thế nào để có thể điều chỉnh chiến thuật đấu tranh cho phù hợp, như thế mới trăm trận trăm thắng được.
Bên trong phòng khách rộng lớn, Lingling và Ginny cố ý để không gian riêng cho Orm và Jayna, ít nhiều gì đều mang theo chút mùi vị thử thách.
Đã lâu không gặp, mới nhìn thấy Orm, viền mắt Jayna không khỏi nóng lên, thấy sắc mặt Orm hồng hào, hiển nhiên đã trải qua cuộc sống rất tốt, sau khi hài lòng nhẹ nhõm vài phút giây đầu, trong lòng Jayna lại thoáng chốc quặn thắt cảm giác đau nhói.
Khi Orm mới gặp Jayna cũng cảm khái vạn phần. Dáng vẻ của Jayna không hề thay đổi, vẫn thướt tha mỹ lệ, mái tóc dài nhìn như ngổn ngang nhưng kỳ thật đã được chải vào nếp cẩn thận, phía đuôi tóc được uốn quăn nhẹ tăng thêm mấy phần gợi cảm quyến rũ, trước ngực chập chùng đang đeo một sợi dây chuyền trân châu càng giúp cô tỏa ra cảm giác ung dung ý nhị. Nhìn thoáng qua, Jayna rất có tinh thần, thế nhưng sâu trong hai đôi mắt thật to kia lại cất giấu sự cô đơn mang mác. Nhất thời Orm không biết nên nói gì, chỉ cúi đầu, nỗi lòng ngổn ngang chật vật.
Sau một phen do dự, Jayna lặng lẽ nắm lấy tay Orm, thỉnh thoảng nhẹ nhàng đung đưa qua lại.
Orm trở tay cầm ngược lại bàn tay Jayna, nhoẻn một nụ cười chân thành, ngàn vạn câu chữ giống như đều hòa tan bên trong nụ cười ấy.
Rõ ràng cả hai đều có rất nhiều lời muốn nói, nhưng gần mười phút đồng hồ trôi qua, hai người không ai có thể bật thốt ra nổi một câu.
Nhiệt độ trong lòng bàn tay vẫn vậy, nhưng người kia đã không còn là người lúc trước, đã thế có thể nói gì nữa đây?
Hoa buồn người cũng héo hon,
Hoa bay người khóc, trời ngả hoàng hôn.*
(*Câu thơ do nhân vật Lâm Đại Ngọc viết về những lời tự sự trong lòng, trong tác phẩm «Hồng Lâu Mộng» của Tào Tuyết Cần.)
Hãy cười đi, cười người, cười mình, cười mọi người, cười vào cái hồng trần khó dứt này, toàn một cõi mơ hồ chẳng thể phân biệt, cũng chẳng biết nên làm thế nào.
Ginny và Lingling một bên tán gẫu chờ Kimberley, một bên đặc biệt quan tâm Orm và Jayna đang có những hành động gì. Cũng may, Orm và Jayna ngoại trừ cúi đầu nắm tay nhau, cũng không làm thêm bất cứ hành động khác người nào nữa, nên hai người cùng lúc thở dài nhẹ nhõm.
Chín giờ rưỡi, Kimberley Anne giá lâm. Không biết ba người có bàn nhau hẹn trước hay không, mà cô cũng lái đến đây một chiếc xe BMW thể thao màu đen đầy uy phong lẫm liệt, rất có tư thế của một quan tổng đốc đi tuần phủ.
Trên người Kimberley khoác một chiếc áo lông hồ ly màu bạc làm toát lên vẻ hào hoa phú quý tới cực điểm. Orm vừa nhìn thấy Kimberley, không khỏi nhớ tới đôi mắt khóc đến sưng đỏ của Yaya, nên chợt có cảm giác rất không ưa. Thế nhưng cô lại là bạn thân của Lingling, dù gì mặt mũi cũng phải cho nên Orm cố gắng nặn trên gương mặt vẻ tươi cười miễn cưỡng, nói đôi lời chào hỏi khách sáo với Kimberley, rồi không để ý đến cô nữa.
Lúc đầu Jayna không có chút cảm giác gì với Kimberley, nhưng sau này xảy ra chuyện của Mark, chuyện chồng lên chuyện nên cô cũng giống như Orm, sau khi cười xã giao với Kimberley rồi không nói thêm câu gì khác.
Kimberley biết Orm và Jayna là hai người bạn thân thiết cùng trường với Mark, cũng rất rõ bản thân đã để lại ấn tượng không mấy tốt đẹp trong mắt hai người, đúng lúc cô cũng không có ấn tượng tốt về hai người. Jayna còn đỡ chút khi cô ấy cảm thấy cô cũng không đến nỗi quá tệ, thế nhưng Orm thì lại hoàn toàn khác. Từ trước đến giờ, Kimberley không thấy Orm hợp mắt, cô vẫn cảm thấy Orm sống trong nhà Lingling chính là muốn đào mỏ, không phải loại người tốt đẹp gì, ngày qua ngày càng khẳng định suy nghĩ này.
Kimberley nhìn Orm thấy ngứa mắt, nhưng nhìn Lingling và Ginny lại rất hợp mắt. Cô hào phóng từ trong túi xách lấy ra hai phần quà, lần lượt nhét vào tay của Lingling và Ginny, nói: "Đây là hai lọ nước hoa Eau de Toilette của Chanel mới nhất đấy. Tôi mới nhờ người bạn ở nước ngoài mua giùm vài lọ dùng thử, cũng tiện gặp nhau nên tặng hai cậu mỗi người một lọ."
Lingling và Ginny mỉm cười nhận lấy. Tuy Kimberley có khá nhiều thói hư tật xấu, nhưng đối xử với bạn bè thân thiết lại rất hào phóng và chân thành. Đây cũng là một trong những lý do tại sao hai cô lại xem Kimberley là bạn thân.
Ba người trò chuyện tán gẫu một lúc, rồi Lingling gọi Orm vào phòng thay quần áo chuẩn bị đi. Cô không nhịn được, hỏi Orm: "Gặp được người cũ có cảm tưởng gì không?"
"Người cũ?" Orm hơi ngớ người, sau liền cười nói, "Chỉ thấy người mới cười, không thấy người cũ khóc. Một khi cũ và mới chung một phòng, tức khắc phải chịu cảnh làm nhân bánh bị kẹp giữa, chắc đến thế mà thôi."
Lingling nở nụ cười sâu xa: "Có phải ý em đã có nhân bánh, nên đang tính tu luyện thêm thành há cảo chiên luôn không?"
Orm đúng lúc nịnh bợ: "Có chị ở đây, em không muốn làm há cảo chiên, mà tư tưởng cũng không thể làm ra những loại chuyện như thế."
"Đồ lẻo mép." Lingling hài lòng cười. Cô lấy ra áo khoác ngoài đã mua cho Orm hồi trước, ném vào trong ngực Orm, "Từ lúc mua đến giờ chưa thấy em mặc vào bao giờ, lần này cũng đúng dịp nên mặc rồi chứ? Cỡ chân của chị em mình cũng tương tự nhau, nên em cứ tìm một đôi giày nào đó của chị phù hợp với đồ của em đi. Đúng rồi, em cũng nên lựa một bộ váy sang trọng chút của chị mà mặc vào, chắc có khả năng hơi rộng so với em, nhưng thời gian eo hẹp, không kịp đi mua bộ mới cho em nên đành chịu vậy. À đồ trang sức đều để trong hộp, cứ tự chọn cái mình thích mà đeo vào. Nhanh lên."
Lần này Orm vô cùng nghe lời, Lingling nói gì là cô liền làm ngay cái đó. Dù sao sắp đến một nơi sang trọng, ăn mặc quá đơn giản sẽ khiến Lingling mất mặt, nên Orm rất phối hợp.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co