[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
58
Mặc vào chiếc váy ngắn, xỏ giày, trang điểm chút son phấn, đeo vài món trang sức lên người, chưa đến mười phút, Orm đã sửa soạn tươm tất cho chính mình, rồi lại xoay người giúp Lingling trang điểm.
Lingling nhìn Orm thướt tha yêu kiều, trong lúc nhất thời có chút há hốc mồm. Orm cười, cầm lấy thỏi son môi trong tay cô, nhẹ nhàng giúp cô thoa son, xong hết lại vươn người đến hôn một cái, nói: "Đừng nhìn choáng váng thế nữa, mau đi ra ngoài thôi."
"Nhìn em thế này cứ như đã thay hình đổi dạng ấy. Chị thật không nỡ để em đi ra ngoài chút nào."
"Vậy thì tốt, em không đi nữa."
"Em dám?!"
"Nếu đã vậy sao còn không mau đi."
Từ lúc hai người Lingling – Orm đi vào phòng thay đồ, Ginny có chút ý đồ xấu, vẫn luôn kề tai sát cửa phòng muốn nghe trộm xem bên trong có động tĩnh ái muội gì không. Khi Orm kéo mạnh cửa mở ra, khiến Ginny mất trọng tâm không khỏi bước về trước lảo đảo vài nhịp chân, đỉnh đầu cô đúng lúc đụng vào cằm Orm. Lập tức Orm dùng hai tay che lấy cằm, đau đớn nói: "Chị học gì không học lại đi học thói tựa cửa nghe trộm làm gì. Đau chết mất thôi!"
Ginny xoa đầu, cũng một mặt đau đớn nói: "Em có gì không có lại có cái cằm cứng như thế để làm gì? Đau chết mất thôi."
Vừa nãy Jayna nhìn thấy Ginny như tên trộm cứ thậm thà thậm thụt kề tai sát cửa đã cảm thấy buồn cười. Với tình hình trước mắt này càng khiến cô mắc cười không chịu được. Cô đi tới, nhìn thấy Orm lần đầu tiên ăn mặc lộng lẫy như vậy, trong đáy mắt mang đầy vẻ kinh ngạc. Giống như đang muốn che giấu suy nghĩ ấy, Jayna di chuyển tầm mắt sang hướng khác, nói: "Chúng ta đi thôi."
Địa điểm Lingling đang muốn dẫn Orm tới là một câu lạc bộ cao cấp có phong cảnh tuyệt đẹp nằm trong khu ngoại thành không xa lắm. Người đi vào đó phần nhiều là đám người mà Lingling cần phải giữ mối quan hệ, hoặc cần tiếp xúc trong công việc, hoặc là đồng minh trong công tác. Mối quan hệ thường ở những lần chén rượu va chạm nhau tích lũy mà thành. Tính chất công việc của Lingling nhất định không thể bỏ qua những nguồn nhân mạch này, vì lẽ đó mùng bốn hằng năm, cô rất cần phải vào nơi đó một chuyến, để cùng người quen ôn lại chuyện cũ, cùng người mới kết giao thêm quan hệ khắng khít, dọn sẵn trước con đường cho công việc ngày sau càng thêm thuận buồm xuôi gió.
Từ khi gặp mặt nhau đến hiện tại, Orm vẫn không thể nói được câu nào với Jayna. Cô vốn muốn cùng ngồi chung một xe với Jayna, để có nhiều thời gian tâm sự với nhau, cũng nhân tiện mở ra khúc mắc trong lòng Jayna, vì dù sao muốn tháo chuông thì phải nhờ người buộc chuông. Thế nhưng Ginny nhanh tay lẹ mắt đã sớm kéo Jayna nhét lên xe mình. Ginny suy nghĩ, Có thể để hai em ấy gặp nhau đã đủ tạo ra cho mình vô số uy hiếp cùng áp lực. Nếu còn để hai em ấy ngồi chung một xe nữa, không phải sẽ càng tạo điều kiện cho tro tình bùng cháy lần nữa sao? Như thế công cuộc cách mạng của mình còn phải kéo dài bao lâu nữa đây?
Lingling trừng mắt liếc Orm, cũng không nói hai lời nắm lấy tay Orm kéo đến chỗ chiếc Mercedes Benz thể thao màu bạc, vứt cô vào bên trong. Lingling cân nhắc, Vừa nãy hai em vừa thấy mặt nhau đã đưa tình ẩn tình, chỉ có trời mới biết khi hai em ngồi gần bên nhau sẽ phát sinh ra chuyện gì nữa? Chị luôn tin tưởng em, nhưng lại không mấy tin tưởng Jayna, do đó tốt nhất vẫn nên tách hai em ra xa nhau đi!
Kimberley vừa thấy Orm đi ra khỏi phòng thay đồ, đôi mắt sắc liền lập tức phát hiện đôi giày da Orm đang mang là của Lingling. Chuyện này chỉ có thể trách Orm quá biết chọn đồ, cô chọn gì không chọn lại chọn trúng ngay đôi Lingling đã mua khi cùng Kimberley đi dạo phố.
Vốn Kimberley rất xem thường Orm, lần này càng khiến cô ấy xem thường đến cực điểm, ngay lập tức càng thêm khẳng định Lingling đối xử với Orm cũng không tốt đến mức Lingling thường hay nói, bằng không sao ngay cả một đôi giày cũng không mua được cho Orm, mà lại bảo Orm mang giày của mình? Nếu Orm đã mang giày của Lingling, hiển nhiên quần áo trên người lúc này đương nhiên cũng là của Lingling đi? Kimberley nhìn về phía Orm, cười một cách khinh bỉ, Tình cảnh hiện tại của Orm khi chịu nhịn nhục làm cô nhân tình bé nhỏ cũng không phải chuyện dễ dàng gì đâu nhỉ? Cuộc sống mà thế này thì có gì lạc thú? Quả thật con người chỉ cần có một tấm da mặt thật dày, đi khắp thiên hạ sẽ không có địch thủ!
Heo đi cắm mặt về trước, gà đi ưỡn thân về sau, mỗi người đều có cách làm việc riêng, mỗi người đều có niềm vui của riêng mình.
Hiển nhiên Kimberley Anne còn không quá rõ đạo lý này.
Thời tiết trong xanh dù có chút nhiều mây, ánh mặt trời ấm áp dù mang chút u buồn, rõ ràng không có sương mù, nhưng trong không khí lại hết sức mông lung.
Tết đến và đây cũng là thời điểm bận bịu nhất trong năm. Mọi người đều mang theo các gói quà đi thăm thân nhân và bạn bè, bận rộn đi khắp nơi, từ trên xuống dưới không ngừng chuẩn bị. Đối với đa số những người đã lập gia đình, Tết đại diện cho sum vầy, đại diện cho kỳ nghỉ dài, nhưng cũng đại diện cho mệt nhọc.
Với hàng vạn hàng tỉ chúng sinh mà nói, mệt nhọc chứng minh mình vẫn còn sống, mình còn sống chính là sự dằn vặt, mà sự dằn vặt ấy không hề phân biệt ngày đêm, vì thế ngày đêm đều phải tất bật. Con người tất bật vì sinh tồn, và sinh tồn chính là vì muốn sống, do muốn sống thì khó tránh khỏi sự mệt nhọc. Đây vốn là vòng lẩn quẩn, không mấy ai có thể thoát khỏi.
Lingling, Ginny và Kimberley khởi động xe của từng người, lái xe chạy trên con đường phía trước.
Ba chiếc xe hơi hạng sang khiến người ta phải liếc nhìn thèm thuồng, dàn thành hàng trên đường cao tốc, rú ga chạy vụt đi. Có lẽ do dịp nghỉ Tết, đường cao tốc rộng thênh thang, xe cộ đi lại cũng không nhiều, nên mọi người có thể lớn mật chạy xe với tốc độ cao nhất trong giới hạn cho phép. Kimberley nổi lên hứng thú, nhấn nút hạ kính cửa xe xuống, hét lớn với Ginny đang chạy song song: "Đua chuyến này đi, thấy sao?"
"Được." Ginny chạy chậm lại tốc độ, hô lớn với Lingling đang chạy lên từ phía sau, "Kimberley muốn đua một chuyến, chơi không?"
"Ok!"
Lingling nhìn thấy đoạn đường trước mắt không nhiều xe, không có ý phản đối, nên đạp lên chân ga, làm xe bất thình lình vọt lên trước, khiến Orm đang ngủ gà ngủ gật ở ghế lái phụ chúi người về phía trước. May là cô có thắt dây an toàn, nếu không mặt cô nhất định đã đập vào kính chắn gió phía trước rồi.
Ginny đang lái xe cực nhanh. Jayna không chịu được khi xe chạy với tốc độ cao như thế, muốn bảo cô dừng lại, nhưng lại sợ nếu mở miệng sẽ khiến Ginny mất tập trung rồi xảy ra tai nạn, nên không thể làm gì ngoài lo lắng, cắn chặt môi, xoa vặn đốt ngón tay.
Orm bị rung lắc làm thức dậy, cơn buồn ngủ hoàn toàn biến mất. Cô nhìn cây cối và xe cộ ngoài cửa sổ đang chạy vùn vụt về phía sau càng lúc càng nhanh, lại nhìn thấy Lingling như không để ý sống chết, chui vào khoảng giữa của một chiếc xe tải và xe Mazda để chạy vụt lên, trái tim ngay lập tức giật nảy treo lên cuống họng. Cô là người cực kỳ không thích mấy chuyện đua xe, bình thường khi thấy mấy đứa công tử bột tổ chức đua xe trên lối đi dành cho người đi bộ, lập tức trong lòng tức giận đến mức muốn mắng ỏm tỏi, Không có não sao mà chạy xe tốc độ cao vậy? Rốt cuộc có đem những người đi đường xung quanh để vào mắt không?
"Sao chị lại chạy xe nhanh như ma đuổi vậy?"
Lingling đang chuyên tâm lái xe, không nghe thấy Orm hỏi. Orm đưa mắt nhìn về phía trước, thấy xe của Kimberley đột nhiên chạy xẹt qua ngay phía trước người một cô bé đang đứng bên đường. Cô bé ấy bị dọa sợ, há to miệng, giống như đang chuẩn bị oà khóc lớn. Orm chưa kịp thấy rõ hình dáng cô bé con thế nào, thì xe của Ginny và Lingling lại kề sát người bé ấy một trước một sau cực nhanh chạy lướt qua, kính chiếu hậu gần như sắp đụng vào trán của cô bé, thật khiến người nhìn thấy phải sợ hãi hồn vía lên mây.
Mặt Orm tái nhợt, liền quay sang hướng về Lingling rống lớn: "Dừng xe!"
Lingling một bên đạp chân ga, một bên hỏi: "Dừng xe làm gì?"
"Em bảo chị mau dừng xe!"
Lingling giảm dần tốc độ xe, quay đầu hỏi Orm: "Sao vậy?"
"Dừng xe."
Lingling dừng xe lại. Orm tức khắc cởi dây an toàn, mở cửa xe, chạy ngược về phía sau, cô muốn chạy đến kiểm tra cô bé con kia. Xe chạy tốc độ cao như thế, lại chạy áp sát lướt qua người cô bé, thật không biết có làm bị thương gì không?
Kimberley và Ginny từ gương chiếu hậu nhìn thấy Lingling dừng xe, không hiểu chuyện gì xảy ra, cũng đành dừng xe lại, đỗ xe ở ven đường, ngoái đầu nhìn lại hỏi Lingling bị làm sao?
Vừa nãy Jayna trơ mắt nhìn Ginny chạy xe sát qua người cô bé con, sắc mặt trắng bệch đến cực điểm. Sau khi Ginny dừng xe lại, cô không chút suy nghĩ cũng nhảy xuống xe, chạy ngược lại phía sau. Ginny thấy thế, cũng vội vàng chạy theo Jayna.
Orm mang giày cao gót, chạy trên đường có chút bất tiện, cô khẽ cắn răng, nhẫn nhịn cơn đau, một đường chạy đến bên cạnh cô bé con. Cô bé ấy khoảng chừng bốn-năm tuổi, trên người mặc một chiếc áo khoác bông dài màu đỏ, mái tóc cột kiểu đuôi ngựa lỏng lẻo rơi tán loạn xõa tung trên bờ vai, đang ngồi ven đường lau nước mắt. Trời rất lạnh, nên hai bàn tay và gương mặt của bé đều bị cóng đến đỏ au.
Orm ngồi chồm hổm xuống, giúp cô bé lau nước mắt, nhẹ giọng hỏi: "Có bị thương ở đâu không?"
Cô bé con khóc nấc lên một cái, rồi lắc đầu.
Orm lấy khăn tay, giúp bé lau nước mắt và nước mũi, lại hỏi: "Ba mẹ bé đâu rồi?"
"Xe hỏng rồi, nên ba đang đi tìm người đến sửa." Cô bé con duỗi bàn tay nhỏ, chỉ vào một chiếc xe hơi khá nhỏ thường dùng để chở hàng nằm cách đó không xa. Trong xe đang để rất nhiều gói quà, có lẽ là đang trên đường đi thăm người thân.
Orm giương mắt nhìn bốn phía, thấy phía trước cách đó không xa chính là một cửa hàng tiện lợi nho nhỏ, thầm nghĩ ba của bé hẳn đã chạy đến nơi đó tìm người giúp đỡ. Cô nói: "Bên ngoài lạnh lắm, sao bé không ở trong xe chờ ba trở về? Nơi này là đường cao tốc, không cẩn thận sẽ xảy ra tai nạn liền đó, biết không? Đến đây nào, để chị ôm bé về xe nhé."
Orm nhéo yêu hai má của cô bé con, nâng hai bàn tay nhỏ nhắn lên thổi hơi hai cái, lại ôm bé đứng dậy, xoay người lại, nhìn thấy Lingling đã đứng ở phía sau, đang đăm chiêu nhìn chằm chằm cô. Orm không thèm nhìn Lingling, chỉ ôm cô bé con đến ngồi trong xe, từ trong túi áo móc ra kẹp tóc, dịu dàng cài lại mớ tóc lộn xộn trên trán bé, nhẹ nói: "Kẹp tóc này chị tặng cho bé đó, nhớ đừng mở cửa xe chạy ra ngoài nữa nhé. Phải ngoan ngồi trong này chờ ba trở lại, biết không?"
"Vâng."
"Bé ngoan, chị phải đi rồi. Tạm biệt em."
"Chị ơi!"
Orm mới vừa nhấc chân đi về trước một bước, đã bị cô bé con gọi lại. Cô ngừng lại, quay đầu thấy bé đang loay hoay lục tìm trong túi áo bông, móc ra hai viên kẹo. Cô bé đến gần sát cửa sổ xe, bàn tay giơ về phía Orm, mang theo nồng nặc giọng mũi, non nớt nói: "Tặng chị kẹo."
Bàn tay tròn trịa trắng trẻo đang đỏ ửng vì lạnh, nắm chặt hai viên kẹo được bọc trong vỏ nylon màu đỏ. Orm tới gần, đón lấy viên kẹo mang theo nhiệt độ của bé, nước mắt bất chợt chảy xuống, liền mau chóng cúi đầu, vội vàng lau một chút khóe mắt, nói: "Thật đúng là bé ngoan. Chị phải đi rồi. Mà bé phải ngoan ngồi ở đây đấy."
"Vâng ạ."
Vẫy tay chào tạm biệt cô bé con, Orm lại cúi đầu đi về trước. Kimberley, Ginny và Jayna cũng đã chạy tới. Ginny nhìn thấy cảnh ấy, trong lòng có chút ngổn ngang không nói nên lời. Còn Kimberley xem thường hừ một tiếng, cô còn tưởng đã xảy ra tai nạn chết người, không công lại bị dọa cho nhảy dựng!
Jayna lườm Kimberley, bước nhanh lên trước, kéo tay Orm. Cô là người hiểu rõ nhất tâm Orm có bao nhiêu thiện lương. Trước đây khi hai người đi dạo phố, nếu lỡ như gặp phải ăn mày, Orm đều lôi kéo cô đi đến đưa cho người ta một chút tiền. Lần này bởi vì xe chạy quá nhanh mà suýt chút đã làm bị thương đến cô bé con, nhất định trong lòng Orm không dễ chịu.
Ginny thấy gương mặt Lingling đang âm trầm dần lạnh đi, cực có ánh mắt, kéo Jayna về bên người. Jayna định né đi, nhưng không thể tránh thoát, chỉ đành để Ginny kéo về xe. Trong lòng Jayna cũng có chút bất mãn với Ginny, cô cũng giống Orm, đều không thích tốc độ xe quá cao, vừa nãy Ginny lái xe chạy nhanh như thế, suýt chút đã làm cô ói ra xe.
Sau khi Jayna bị Ginny lôi vào trong xe, liền nhỏ giọng thỉnh cầu: "Ginny Natnicha, đừng lái xe quá nhanh nữa, được không?"
"Được." Ginny xoa bàn tay Jayna, "Vừa nãy sợ hết hồn rồi à?"
"Cũng không sợ lắm, chưa đến mức sợ xanh mặt như cô bé con kia." Jayna ẩn ý sâu xa, "Ginny, với chị mà nói học cách tôn trọng người đi đường là rất khó sao?"
Câu hỏi của Jayna khiến Ginny có chút tức giận. Mình nào không biết tôn trọng người đi đường? Chỉ bởi một việc nhỏ liền bị Jayna đánh giá như thế? Thật sự rất khó để qua ải nha!
Ginny nắm chặt vô-lăng, cố gắng hít một hơi thật sâu để điều chỉnh tâm trạng, hỏi ngược lại: "Chỉ phạm một chút sai lầm nho nhỏ, liền bị đánh giá xấu toàn bộ nhân cách một người?"
"Chị suy nghĩ nhiều quá rồi." Jayna lắc đầu cười, "Em chỉ nhìn sao nói vậy thôi. Chị phải biết, một số thời điểm dù cho vỏn vẹn chỉ là một chút sai lầm cực nhỏ, cũng đủ tạo ra hậu quả cực lớn không thể tưởng nổi. Phi hành gia Vladimir Komarov* chỉ bởi vì sai một số thập phân đã không thể trở về trái đất. Đã như thế, chị thấy một lỗi sai nho nhỏ có thể tùy ý phạm sao?"
(*Vladimir Komarov: phi hành gia của Liên Xô cũ, là người đầu tiên vào vũ trụ hơn một lần, cũng là người đầu tiên hy sinh trong một phi vụ đưa tàu Soyuz 1 lên vũ trụ.)
"Chị tiếp thu lời khuyên bảo của em, còn em có thể tiếp thu lời xin lỗi chân thành của chị, được không?"
"Chị nên đi nói lời xin lỗi với cô bé con kia."
"Vậy để chị quay trở lại đó nói với cô bé ấy tiếng xin lỗi là được, phải không?"
"Không cần. Về sau khi lái xe, chị phải cẩn thận chút là được rồi."
"A, được." Ginny thoáng suy nghĩ, ngập ngừng, "Em và Orm Kornnaphat... đều là những cô gái tốt bụng."
"Ừ. Cám ơn."
"Em vẫn đúng không khách sáo gì cả nhỉ?"
Cằm Ginny run lên, nổ máy xe, tốc độ xe chậm lại rất nhiều.
Một lần nữa Orm ngồi trở lại vào trong xe. Sau khi Lingling đóng cửa xe, lại nổ máy đạp lên chân ga, chỉ là lần này tốc độ xe rõ ràng đã chậm hẳn.
Lingling đang đợi Orm nói chuyện, thế nhưng Orm từ đầu tới cuối không mở miệng nói một câu. Năm phút đồng hồ trôi qua, Lingling có chút chịu không nổi, cứng nhắc nói: "Hai ta đã sớm thỏa thuận với nhau, có chuyện thì từ từ nói, có khúc mắc cũng chậm rãi mở, có tâm sự thì phải nói ra, nhớ không? Bộ dạng này của em là đang có chuyện gì?"
Một hồi lâu sau, Orm mang theo ẩn ý sâu xa, nhìn Lingling một chút, mới nói: "Lingling, mạng người ở trong mắt các chị liền không đáng giá đến thế sao? Kimberley có giai cấp quan trên, ba người làm bạn bè nhiều năm, nên chị và Ginny cũng không nhiều thì ít đều bị ảnh hưởng tư tưởng đó?"
"Cô bé con kia đang đứng bên vệ đường, thế mà ba chị còn có thể đem xe lái sát rạt đến bên người bé ấy, tuy rằng không đụng vào, nhưng cũng kề sát thân thể bé ấy mà chạy vụt qua, một khi không cẩn thận, sinh mệnh của bé ấy rất có khả năng không còn nữa."
"Các chị không thể không thấy bé ấy đang đứng ngay đó được! Nếu đã thấy, tại sao không thể lái xe cẩn thận chút, tránh xa chỗ đứng của bé ấy ra? Lẽ nào đua xe tốc độ cao mang lại sự hưng phấn còn giá trị hơn hẳn sinh mệnh một con người hay sao? Đầu tiên Kimberley chạy sát rạt trước mặt bé ấy, sau đó chị và Ginny lại nối đuôi theo chạy sát người bé ấy!"
"Cho dù có là người lớn, cũng không thể chịu nổi loại kinh hãi đáng sợ thế này! Nếu bé ấy không tuân thủ quy tắc giao thông cũng không nói làm gì, thế nhưng rõ ràng bé ấy đang đứng ven đường, thế mà tại sao bé ấy lại phải chịu sự kinh hãi đáng sợ thế chứ? Tại sao lại phải chịu nỗi thống khổ dường đó?"
"Nếu như người đứng ven đường kia là ngài thị trưởng hay tỉnh trưởng gì đó, thử hỏi ba chị có còn dám lái xe chạy sát rạt vụt qua trước mặt ông ấy như vậy không? Dám trắng trợn không kiêng dè như vậy đều bởi vì ba của cô bé lái một chiếc xe hơi cũ kĩ cà tàng sao? Thế nhưng đó cũng là một sinh mạng cơ mà! Vương hầu và tướng lĩnh chẳng lẽ lại có giá trị sinh mạng khác biệt hẳn so với dân thường thật sao?"
Lingling yên lặng lắng nghe lời nói của Orm, càng nghe sắc mặt càng tối sầm lại, sau khi nghe xong liền nổi giận trong lòng. Một lát sau lấy lại bình tĩnh, trầm ngâm đôi ba phút, mới cất tiếng nói: "Vừa nãy phải chạy sát người cô bé, là bởi vì bên cạnh đang có một chiếc xe 15 chỗ, nên tụi chị không thể làm gì khác hơn là phải chạy vòng qua, không nghĩ tới làm thế lại dọa cô bé kinh sợ đến vậy."
"Những chuyện em nói đều đúng, thế nhưng em cũng phải biết, chị chưa từng vô duyên vô cớ tùy tiện xem thường bất cứ ai. Vừa nãy chỉ là chuyện bất ngờ không ai muốn, căn bản là một chuyện ngoài ý muốn xảy ra quá nhanh, em không thấy sao? Cần gì em phải lôi cả mấy chuyện giai cấp này nọ ra để nói? Kimberley đúng thật có chút tật xấu như thế, chị và Ginny đôi khi cũng sẽ bị ảnh hưởng chút tật xấu từ Kimberley, nhưng rốt cuộc chị là loại người thế nào chẳng lẽ em không biết? Những lời em mới vừa nói ra kia, có công bằng với chị hay không?"
"Không công bằng, nhưng em không muốn giấu giếm bất kỳ suy nghĩ nào của em với chị, khi nghĩ đến cái gì liền nói ra thôi. Khi em vừa nói xong, cũng là lúc mặt chị tối sầm hẳn lại. Em vơ đũa cả nắm như thế, nhất định chị cảm thấy tức giận lắm đúng không?" Orm mỉm cười, "Mặc kệ chị có tức giận không, nhưng sau này chị không thể tiếp tục lái xe nhanh như thế nữa. Thật có thể hù chết người đó, không chỉ có thể dọa hết người đi đường, càng thật sự dọa đến em. Ắt hẳn đêm giao thừa 30 Tết, khi chị vụng trộm chạy về nhà ở thời điểm khuya lơ khuya lắt kia, nhất định chị cũng chạy xe bạt mạng như sáng nay đúng không? Em vừa nghĩ thế đã cảm thấy hãi hùng khiếp vía, lỡ như chị xảy ra chuyện, em sẽ không thể chịu đựng được. Bất ngờ đều phát sinh trong những lúc con người lơ đãng, chị không thể có bất kỳ bất ngờ nào, hiểu không?"
"Ừ, hiểu rồi." Orm uyển chuyển cùng quan tâm để Lingling vứt bỏ sự khó chịu trong lòng. Cô thoải mái cười, "Sau này ra ngoài, chắc chị sẽ để em lái xe?"
"Em không biết lái xe."
"Chị dạy cho em."
"Không cần đâu. Thời điểm nghỉ hè năm Hai đại học, cha em có dạy em lái xe. Lúc đó cảm thấy mới mẻ, không có chuyện gì làm nên trộm chìa khóa khởi động xe cha em chạy chơi, ai ngờ sau đó suýt chút đã đụng chết con cún nhà hàng xóm. Sau chuyện đó, em đã xin thề đời này không dám đặt tay lên vô-lăng lần nào nữa." Orm mở cục kẹo cô bé con đã đưa, lấy ra viên kẹo, để vào trong miệng Lingling, "Ngọt không?"
"Ngọt."
"Còn tức giận nữa không?"
"Có tức giận đâu. Em có muốn ăn không?"
"Có."
Orm nhìn chung quanh, thấy không có xe, cảm thấy rất an toàn, nhanh chóng nâng người lên, tiến gần tới nhanh chóng đưa lưỡi vào trong miệng Lingling lấy viên kẹo ra, răng rắc một tiếng cắn nát, từng tia ngọt ngào bay ra, hòa lẫn trong miệng, tan đến tận lòng.
Lingling sẵng giọng: "Mới nãy vừa bảo chị phải cẩn thận lái xe, thế mà em lại dám làm ra những chuyện bất cẩn như thế này á? Muốn dụ dỗ chị đi tông xe sao?"
"Miệng quạ xui xẻo." Orm lại nhích người gần tới, chạm lấy mặt Lingling nhanh chóng hôn một cái: "Jiejie ơi, có lúc nhìn chị cũng rất giống trẻ con đó nha. Cho chị ăn kẹo là đã có thể dập tắt cơn giận rồi, thật đáng yêu quá đi. Sau này, chị gọi em là mommy cũng được đấy. Mau nào, gọi tiếng Orm mommy đi."
"Biến đi! Chị đánh em bây giờ. À, chị biết rồi, em chính là người chỉ cho quan lại phóng hỏa, không cho dân chúng đốt đèn." Lingling căm giận hét lên.
"Ôi trời! Rốt cuộc chị cũng giác ngộ được chuyện này rồi à? Xưa nay bản quan chính là loại người như thế." Orm dương dương tự đắc.
"Em đúng là loại lòng dạ Bồ Tát nhưng không có tâm can."
"Chị đúng là vịt con lông vàng mới xuống nước, không biết sâu cạn."
"Chị không thèm so đo với kẻ bình thường như em."
"Em bình thường không thèm so đo với chị."
"Sau này chị vẫn chạy xe tốc độ cao nữa cho coi."
"Chị mà dám chạy xe tốc độ cao, em cắn chị đó."
"Có bản lĩnh, em cứ việc cắn."
"Ở trên giường, em muốn làm gì là em làm đó nha."
"Đồ ham hố! Nói chuyện ba câu không rời nghề chính."
"Cảm ơn! Nhớ người mặc kệ hừng đông!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co