[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
75
Từ đầu đến cuối Orm vẫn luôn kiên cường, bởi vì ở khoảnh khắc phải quỳ gối trước người khác kia, cô không hề để một giọt nước mắt nào chảy ra. Cả đời này của cô chỉ từng quỳ gối cầu xin cha mẹ một lần và đó là chuyện cô cam tâm tình nguyện, cũng là chuyện cô nên làm. Thế nhưng khi phải cúi xuống hai chân quỳ trước Kimberley, đối với Orm mà nói, đây là một nỗi nhục nhã lớn nhất trong cuộc đời này của cô.
Thà chế.t trong danh dự chứ không chịu bị sỉ nhục. Đối với loại người như Orm từ nhỏ đến lớn luôn giữ một thân kiêu ngạo mà nói, càng giữ vững tinh thần thà chết trong danh dự chứ không chịu bị sỉ nhục. Tuy nhiên, nếu không quỳ gối, nếu như không chấp nhận bị sỉ nhục, thì Lingling vẫn cứ trách cô vì đã có khoảng cách trong mối quan hệ với Kimberley, rồi Jayna cũng có thể bị Kimberley canh me gây khó dễ. Dù sao bối cảnh gia đình của Kimberley không thể khinh thường, mà ở bên trong tranh đấu quyền lực trong chốn quan trường, người giữ chức càng cao càng rất dễ bắt bẻ gây phiền phức cho những người thấp cổ bé họng phía dưới. Đây chỉ là chuyện bình thường mà thôi!
Orm không biết rõ tính tình và cách làm người của Kimberley rốt cuộc ra sao, nhưng cô lại luôn khắc ghi những lời khuyên nhủ và đe dọa của Lingling và Ginny đã nói với cô cùng Jayna khi đó để bắt ép hai người phải chấp nhận đi xin lỗi. Cô không dám giống như trong câu lạc bộ không kiêng kị bất kỳ điều gì để phát tác tính tình, cô cũng không muốn bởi vì cái thứ gọi là kiêu ngạo của chính mình lại khiến liên lụy đến những người bên cạnh. Vì thế, cô đã quỳ xuống và lần quỳ gối này không chỉ là một thân thể, mà chính là một trái tim đang rỉ máu.
Nếu chỉ cần quỳ gối mà mọi chuyện đều được giải quyết ổn thỏa, nếu chỉ cần quỳ gối mà mọi khúc mắc và ân oán đều không còn, đã vậy sao lại cố chấp không quỳ chứ? Thế giới này vốn là người coi khinh người và người ăn thịt người kia mà.
Trong một nơi thế sự xoay vần không biết đâu mà lần, trên là màu xanh của trời cao, dưới là màu nâu của đất rộng, động vật cũng được, thực vật cũng được, với chúng sinh mà nói, sống sót chính là sự nghiệp và già đi chính là kỳ tích.
Danh dự của bản thân là gì? Ai mà không biết vợ chồng nghèo hèn thường gặp nhiều chuyện bi ai?
Orm nghĩ đến những người phụ nữ quật cường can đảm khác, Nếu so với những người đó, bản thân mình chỉ phải cúi đầu nằm rạp ở dưới mặt đất thôi mà, cần gì phải so đo? Orm lại nhớ chuyện Hàn Tín phải nhẫn nhục chui qua háng người khác, đôi mắt thống khổ chớp vài lần, cô chỉ có thể lấy ý nghĩ 'Mình không phải Hàn Tín nhưng lại có chí của Hàn Tín' để an ủi chính mình. Thế nhưng chí kia của cô lại ở chỗ nào?
Chí hướng lúc trước của Orm là muốn cùng Jayna dắt tay nhau đi hết một đời, sau đó chí hướng của Orm chuyển thành muốn cùng Lingling dắt tay nhau đi hết một đời. Tuy nhiên hai chí hướng này đều một trước một sau bị phá hủy tan tành.
Tốt xấu gì mình cũng sở hữu một studio nho nhỏ để làm việc đấy chứ? Orm khẽ cười, Đúng đấy, tốt xấu gì vẫn còn có nơi để đặt chân kia mà. Làm thật tốt công việc của chính mình cũng là một trong những chí hướng của Orm đặt ra trong cuộc đời của cô.
Nghĩ đến studio, đột nhiên Orm sục sôi ý chí chiến đấu. Say sưa trong tình yêu là chuyện không thể khống chế, nhưng ngoài chuyện tình yêu, hầu như những thứ khác đều cần phải nỗ lực theo đuổi đến cùng. Đúng là như vậy! Orm quyết định sẽ không trốn tránh và dũng cảm đối mặt với mọi chuyện dù chuyện có diễn biến xấu đến cỡ nào đi nữa. Chỉ cần đợi ngày mười lăm tháng giêng xuất hiện, cô sẽ trở lại studio làm việc, trở lại thế giới nhỏ của cô, về làm một tiếu ngạo giang hồ nho nhỏ, tự cười tự hưởng sự cô độc của riêng mình cô.
Thế nhưng hiện tại thật sự không muốn trở lại đó chút nào. Hãy cứ để mình ích kỷ một lần ngồi trên chiếc xe không biết sẽ đi về đâu trong hai ngày, mọi chuyện còn lại để sau hẵng nói đi. Orm nhắm hai mắt, cái bóng của Lingling lại hiện lên vô cùng rõ ràng. Bên trong màn đêm tăm tối trước mắt, Orm nở nụ cười.
Chỉ có nơi này mới còn có yêu, còn được yêu, vậy cũng được rồi. Lingling, em thật sự rất yêu chị, dù đó là trẻ con cũng được, tẻ nhạt cũng được, và cuối cùng thì em chỉ có thể làm được cho chị một lần quỳ xuống kia thôi, chỉ mong chị đừng trách em vì mối quan hệ giữa chị và Kimberley có khoảng cách như vậy nữa. Hai chị là bạn thân rất nhiều năm, chắc hẳn rất giống mối quan hệ thân thiết giữa em và Mark, Yaya, nhất định khi có khoảng cách thì cả đôi bên đều rất khó chịu!
Vòng tới vòng lui, không ngờ lại quay trở về điểm xuất phát. Có lẽ một đời này đều toàn phải đảo quanh ngay bên cạnh điểm xuất phát. Thật không muốn tiếp tục nói chuyện yêu đương với ai, cũng không muốn tiếp tục đem lòng yêu bất kỳ ai nữa. Orm chợt cảm giác bản thân trở nên nhẹ bẫng, trong lúc hoảng hốt, tựa hồ như cô nhìn thấy mẹ cô đang cười thật dịu dàng.
Orm muốn nhào đến ôm lấy mẹ để hưởng thụ chút ấm áp và cố gắng ngủ một giấc. Thế nhưng khi đưa tay ra, chạm được chỉ toàn là không khí lạnh như băng.
Ảo giác bị phá nát chẳng còn gì, tiếp theo một tiếng rắc đinh tai nhức óc bắn tung tóe các mảnh vỡ thủy tinh ra khắp nơi.
Orm vô lực tựa trán vào cửa sổ xe, lẩm bẩm nói. Cuộc đời như một nhúm cát, người như mình không nhiều, nhưng người như mình cũng không ít. Tình yêu như một chiếc răng khôn mọc sai, không nhổ đi sẽ đau nhức, mà nhổ đi cũng rất đau.
Không biết chiếc xe bus kia dừng lại bao nhiêu trạm, mãi đến tận khi trên xe chỉ còn lại mỗi một mình Orm, cô mới kéo hành lý xuống xe ở bến cuối cùng.
Ánh mặt trời rất nhu hòa, thế mà Orm lại thấy chói mắt.
Giương mắt nhìn khắp bốn phía, Orm mới phát hiện chiếc xe bus đã chở cô đến một nơi không hề xa lạ. Cách bến xe không xa chính là ngọn núi cô thường đến đó vào mỗi cuối tuần để vẽ vời giết thời gian.
Orm lôi kéo hành lý đi về phía ngọn núi. Cô nhớ trong ngọn núi này, cô đã từng vẽ một bức tranh cho Lingling, cũng nhớ tới sơn động trong khe núi mà cô và Lingling đã từng cùng vượt qua một đêm mưa giông.
Khắp toàn thân chỉ có hơn 50 nghìn baht, Orm không đủ tiền đi thuê nhà nghỉ, đành nỗ lực cầm đống hành lý leo lên ngọn núi, trong lòng hy vọng trước lúc trời tối có thể đến được sơn động. Cô muốn trải qua đêm nay ở trong động, bởi vì cô rất nhớ Lingling, mà nơi đó lại đang chứa đựng hồi ức của cô và Lingling.
Sau khi từ Znews chạy ra, Lingling nhanh chóng lấy xe lái đến trụ sở tòa thị chính thành phố. Cũng may lúc này không phải giờ cao điểm, nên chỉ tầm hai mươi lăm phút đã lái xe đến nơi, như thế đủ thấy cô lái xe nhanh cỡ nào.
Khi Lingling bước vào tòa thị chính, Kimberley vẫn còn sốt ruột đi loanh quanh qua lại trên đường tìm kiếm Orm. Cô gọi điện cho Orm, thế nhưng chỉ thấy di động của cô vang lên tín hiệu tắt máy, nên bất đắc dĩ chỉ có thể đi lại khắp nơi tìm kiếm, chỉ hy vọng Orm đừng đi quá xa.
Kimberley muốn sau khi tìm thấy Orm sẽ dùng lời ngon tiếng ngọt nói chuyện với cô, nếu như Orm thật sự không muốn để mối quan hệ giữa cô và Lingling có khoảng cách, phải biết lựa chuyện để nói, đừng đem cái chuyện cô bảo Orm quỳ gối nói cho Lingling, bằng không nhất định mối quan hệ của cả hai không thể nào tốt đẹp được như trước. Dù sao về mặt công việc, cả hai người đều có mối liên quan rất mật thiết, nếu giờ sứt đầu mẻ trán hay hục hặc trở mặt với nhau, thì cả trong công việc và lợi ích của cô và Lingling đều ít nhiều cũng bị ảnh hưởng. Nếu làm căng quá mức thì hậu quả có được chỉ có thể lưỡng bại câu thương. Ngoài ra không phải Orm chính vì muốn xóa bỏ khoảng cách trong quan hệ của hai người mới đến gặp cô cúi đầu xin lỗi sao? Kimberley tin tưởng nhất định lần này Orm sẽ nghe lời cô. Thế nhưng không như mong muốn của cô, Kimberley không tìm ra Orm, nóng ruột đến mức đổ đầy mồ hôi khắp người.
Trước khi Lingling bước vào văn phòng của Kimberley, nghe được có vài người đang bàn luận sôi nổi chuyện một cô gái trẻ quỳ gối mấy phút trước. Căn bản Lingling không muốn để ý đến chuyện đồn thổi mọi người kháo nhau, nhưng chợt lại nghe thấy đối tượng mà cô gái trẻ kia quỳ gối van xin lại chính là Kimberley, lập tức trái tim cô chợt như thắt lại bởi một dây cước mảnh. Lúc này vừa vặn có một người quen đi ngang nhận ra Lingling, thấy Lingling đứng như trời trồng giữa đường liền lên tiếng chào hỏi. Lingling giống như chỉ thuận miệng hỏi: "Nghe nói vừa nãy mới có một cô gái quỳ gối trước mặt Kimberley? Là ai thế?"
Người quen này ai cũng không muốn đắc tội, chỉ nhẹ nhàng nói: "Ai biết là ai đâu. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô gái ấy, nhưng đó là một cô gái rất đẹp, nhìn tuổi tác không lớn lắm, cũng không biết trong nhà đã xảy ra chuyện lớn đến mức nào mà lại để cô gái ấy phải chạy đến nơi này quỳ gối van xin. Nơi này đâu phải chỗ chỉ cần quỳ gối là có thể giải quyết tất cả mọi chuyện? Nếu chỉ cần quỳ gối đã có thể giải quyết vấn đề, thì nhân dân cả nước đã sớm quỳ gối hết rồi. Chậc, tôi thấy Kimberley cũng có nỗi khổ tâm trong lòng, Lingling nên khuyên nhủ Hyojn, nếu có thể giúp người ta được việc gì thì cứ giúp đỡ đi."
"Ừm. Mà cô gái ấy mặc quần áo gì vậy?"
"Hửm? Cái này tôi không chú ý lắm. Nếu tôi nhớ không lầm, hình như cô gái ấy có mặc một cái áo khoác lông dày màu trắng thì phải, với mái tóc rất dài."
Lồng ngực Lingling quặn đau một cái. Hiện tại cô vô cùng xác định người quỳ gối trước Kimberley nhất định chính là Orm. Chắc chắn Orm đã vì những lời nóng giận ban sáng cô đã nói ra kia mà đến tìm Kimberley xin lỗi. Orm kiêu ngạo của cô không ngờ chỉ vì mấy câu cô nói ra trong lúc nóng giận đã nhẫn nhịn quỳ gối khuất phục trước Kimberley. Cô không dám tưởng tượng dáng vẻ lúc đó của Orm.
Người quen thấy sắc mặt Lingling khác thường, vội hỏi cô làm sao. Lingling khách sáo vài câu, liền bước vào văn phòng của Kimberley, rồi gọi điện bảo cô quay về.
Sau khi Lingling gọi điện thoại cho Kimberley, lại nhấc máy gọi tiếp cho Orm, thế nhưng vẫn là tín hiệu tắt máy không thể gọi được. Cô lại gọi điện về số máy bàn trong nhà, cũng không có ai tiếp. Nhìn dáng vẻ của Orm hẳn vẫn còn chưa về nhà.
Lingling suy nghĩ một lúc, lập tức gọi điện cho Mark, căn dặn cậu và Yaya nếu như gặp được Orm, nhất định phải gọi điện thông báo cho cô ngay. Mark liền đồng ý.
Sau khi nói chuyện điện thoại với Mark, Lingling lại liên tiếp gọi thêm năm-sáu cuộc cho Orm, đáng tiếc toàn là tín hiệu tắt máy. Mark nhận cuộc gọi xong, tự dưng lại có một loại dự cảm bất thường. Cậu nói với Yaya, có khả năng Orm đã xảy ra chuyện. Yaya cân nhắc, cũng cảm thấy rất có khả năng Orm đã xảy ra chuyện. Hai người quá hiểu Orm, biết Orm cho dù gặp phải tình huống tồi tệ đến đâu, cũng không vô duyên vô cớ biến mất mà không để lại chút tin tức gì như thế này, cho dù có đi đâu giải sầu, nhất định cũng sẽ bật di động mở 24/24. Mark và Yaya vô cùng lo lắng chạy đến studio, một lòng ngóng trông Orm có thể xuất hiện ở nơi đó.
Hỏi ở chỗ Mark xong, Lingling lại gọi điện cho Jayna và View, trong điện thoại đều chỉ nói những câu có nội dung giống hệt nhau. Lingling đã gọi hỏi thăm một vòng tất cả những bạn bè tốt của Orm, nhưng vẫn như cũ không biết thêm được chút tin tức.
View vừa nghe Orm không biết đang ở đâu, trong lòng như lửa đốt, nóng ruột đến vò đầu bứt tai. Cô mới từ quê lên lại thành phố không được bao lâu, trước khi đi có đến nhà Orm để gặp và nói chuyện với mẹ cô. Bà còn vui vẻ khen cô hiện giờ đã trở thành nữ tiến sĩ rất có tiền đồ, còn tặng cho cô một quyển tiểu thuyết nguyên bản bằng tiếng Anh, làm View vui đến mức nhảy cẫng lên.
Trước khi cô về, mẹ Orm còn dặn View có gì hãy khuyên Orm giúp bà, không cần cả ngày mãi nghĩ đến chuyện cố gắng kiếm tiền, nếu vậy cuộc sống sẽ rất mệt mỏi; cũng nhờ View mỗi khi rảnh rỗi hãy đi hỏi han chăm sóc Orm. Trong thành phố này, View chỉ có một mình Orm là đồng hương kiêm bạn thân lâu năm, hai người đã biết nhau từ thời cởi trần tắm mưa và cùng lớn lên bên nhau, cha mẹ của cả hai đều là giáo viên dạy trong trường cấp Ba trọng điểm của tỉnh, cả hai gia đình cùng sống trong tòa chung cư được Bộ Giáo dục phân cho.
Dù mẹ Orm không dặn dò, cô cũng sẽ lưu ý quan tâm nhiều đến Orm, mặc dù ngày thường đều là Orm đi để ý chăm sóc đến View. Ví dụ như Orm biết View cả ngày phải vận dụng đầu óc đi phiên dịch, nên thường đi mua thực phẩm dinh dưỡng về tặng cô. Dù vậy, View vẫn cảm thấy bản thân cô hiểu chuyện hơn Orm, bởi vì nếu Orm hiểu chuyện, làm sao có khả năng mấy năm liên tiếp không chịu trở về quê thăm nhà? Quả thật là cái thứ quá không hiểu chuyện!
Lần này thì quá được luôn! View còn chưa kịp đi chăm sóc, thì cái người cả ngày cười nói vui vẻ ít khi nào để lộ sự buồn bã dù chỉ là một giây kia lại đột ngột mất tích. Chuyện thế này làm sao lại xảy ra chứ? View lục tìm danh thiếp của Yaya, gọi điện tới hỏi rốt cuộc mọi chuyện thế nào? Yaya khuyên View đừng quá sốt ruột, có khả năng Orm đi đâu đó giải khuây chút thôi, nói không chừng ngay trong tối nay đã thấy Orm trở về. View không thể làm gì khác ngoài trước tiên tự trấn an bản thân.
Còn bên phía Jayna cũng như đang đứng trong đống lửa đang ngồi trong đống than. Từ khi quen biết Orm tới nay, cô chưa từng gặp phải tình huống Orm mất tích không chút manh mối. Jayna đoán nhất định Lingling và Orm đã cãi nhau, thế nhưng Orm cũng có lúc sẽ cùng người yêu cãi nhau ầm ĩ rồi bỏ nhà ra đi sao? Jayna và Orm đã yêu đương thời gian lâu như vậy, nếu như gặp phải lúc bất đồng ý kiến, Orm sẽ u sầu và giữ nỗi buồn trong lòng, chứ xưa nay không cùng cô cãi nhau bao giờ. Nếu nói Orm và Lingling đã cãi nhau, Jayna có chút không quá tin tưởng giả thuyết ấy lắm. Thế nhưng hiện giờ Orm đã mất tích, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Mí mắt phải của Jayna nhấp nháy liên tục, làm cô cực kỳ thấp thỏm bất an.
Kimberley trở về văn phòng. Lingling thấy cô bước vào, lập tức đóng cửa lại, nắm lấy cổ áo Kimberley, lớn tiếng hỏi: "Cậu bắt Orm quỳ gối trước mặt cậu?"
Dáng vẻ hùng hổ của Lingling làm Kimberley hoảng sợ đến nhảy dựng. Lẽ nào nhanh như vậy Orm đã kể chuyện này cho Lingling? Thiệt thòi cho tôi còn tin tưởng cô có thành ý xin lỗi đấy! Đúng là thứ chẳng ra gì! Kimberley cầm lấy tay Lingling, ngồi vào ghế sofa, giọng trầm xuống hỏi: "Là Orm kể cho cậu nghe?"
Lingling lạnh giọng nói: "Biết bao người đã nhìn thấy cảnh em ấy quỳ gối trước mặt cậu? Còn cần em ấy kể cho tôi nghe chuyện này?"
Đều do lúc đó sơ ý không đóng kỹ cửa lại! Kimberley vì một chút sai lầm mà hối hận đến cực điểm. Biết giấy không thể gói được lửa, cô chỉ còn có thể nửa nhận mệnh nửa giải thích: "Lúc đó tôi vốn chỉ muốn đùa một chút, ai biết nhỏ ấy coi là thật? Tôi xin lỗi cậu, Lingling. Lúc đó thiệt tình tôi chỉ định giỡn chơi thôi, ai biết nhỏ ấy lại thật sự quỳ gối xuống trời! Sau này cậu nên dạy dỗ lại cho kỹ để nhỏ ấy biết đi nghe lời đoán ý người khác, chứ cứ hành động lỗ mãng như thế không hề tốt đâu. Lúc đó cánh cửa phòng còn chưa đóng kín, thế mà lại ngay lập tức quỳ gối xuống cũng làm tôi chịu không ít oan ức đây. Những đồng nghiệp bên ngoài kia không biết đang nói xấu sau lưng tôi chuyện gì nữa? Nơi này là tòa thị chính thành phố đấy, ai lại muốn để người khác quỳ gối trong phòng làm việc của chính mình? Cậu không thể chỉ trách mỗi mình tôi!"
Cuối cùng Lingling cũng coi như đã triệt để lĩnh ngộ cảm giác ngày hôm đó ở câu lạc bộ, vì sao Orm lại không thể chịu đựng được mà đi mắng Kimberley, vì sao Jayna lại không còn có thể kiểm soát được hành vi bản thân mà đi đẩy Kimberley. Buồn cười nhất là chính mình lại bởi vì có khoảng cách trong quan hệ với Kimberley mà đi trách Orm. Thì ra người hành động trẻ con đến nực cười không phải Orm, mà chính là mình.
Lingling cố gắng nhịn xuống suy nghĩ kích động muốn mắng người, muốn đánh người trước mắt. Đôi mắt cô hằn đỏ, tàn nhẫn nói: "Cậu có biết, từ nhỏ đến lớn Orm đã nhận được học bổng và giấy khen nhiều hơn cậu gấp mấy lần không?"
"Cậu có biết, từ nhỏ đến lớn Orm đã đưa tay tương trợ người khác nhiều hơn cậu gấp mấy lần không?"
"Cậu có biết, Orm có thể cúi người giúp đỡ một bà lão nhặt rác sống qua ngày, cũng có thể đưa tay an ủi một cô bé đang bị hoảng sợ! Em ấy có thể làm bất cứ những gì có thể trong phạm vi của mình để đi giúp đỡ và chia sẻ với bất cứ người nào đang gặp phải khó khăn!"
"Cậu có biết, Orm là con gái một trong nhà, từ bé đến lớn luôn được cha mẹ che chở trong lòng bàn tay, và được nuôi dạy trưởng thành trong sự yêu thương chiều chuộng! Cậu có biết, Orm luôn xem danh dự của bản thân còn trọng yếu hơn sinh mệnh!"
"Cậu có biết, Orm thiện lương hơn cậu rất nhiều lần! Cậu có biết, khi Mark thiếu tiền mua nhà, Orm từng muốn đem hết số tiền tiết kiệm bao nhiêu năm của em ấy cho Mark mượn!"
"Cậu có biết, như thế mới được gọi là bạn bè tốt! Còn cậu được sinh ra trong một gia đình giàu có, đó là số mệnh mà cậu may mắn có được. Thế nhưng chẳng lẽ bởi vì số mệnh của cậu tốt, vì lẽ đó cậu có thể tùy tiện ức hiếp những người yếu thế không có số mệnh tốt như cậu? Cậu có tư cách gì bắt ép em ấy quỳ gối xin lỗi cậu? Tôi đã nói với cậu biết bao nhiêu lần là tôi yêu em ấy? Tại sao cậu lại không thể nghe lọt tai những lời tôi đã nói dù chỉ là một từ? Nếu cậu đã không nể mặt mũi của tôi như vậy, thì ngày hôm nay tôi cũng cảnh cáo cậu, Kimberley Anne. Nếu Orm của tôi không có chuyện gì thì tốt, nhưng nếu em ấy có chuyện gì xảy ra, thì dù cho tôi có liều cái mạng này cũng phải tìm cậu tính sổ!"
Lingling nói xong lập tức bỏ đi. Cô muốn chạy ngay về nhà để kiểm tra cẩn thận xem rốt cuộc Orm có trốn ở nhà không?
Kimberley bị đôi mắt đỏ ngầu cùng dáng vẻ như muốn giết người của Lingling dọa sợ đến run rẩy. Cô thề với trời, dù đã quen biết Lingling nhiều năm, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên cô nhìn thấy Lingling giận dữ đến thế. Lúc này cô cần tìm một cứu tinh đến cứu vớt cô khỏi thế cuộc rối ren trước mắt, mà ứng cử viên phù hợp nhất, ngoại trừ Ginny, cũng chỉ còn mỗi Ginny.
Kimberley ngay lập tức gọi điện thoại cho Ginny, đem những chuyện vừa rồi nói sơ lược cho Ginny nghe. Ginny vừa nghe tới đoạn Orm đột ngột quỳ gối trước Kimberley, liền giật mình nhảy dựng từ trên ghế. Sau khi cúp điện thoại, cô lập tức chạy đến nhà Lingling, trong lòng cầu nguyện Orm tuyệt đối đừng xảy ra chuyện, nếu không dựa vào tính tình của Lingling nhất định sẽ khiến mọi chuyện lộn xộn lắm đây.
Sau khi Lingling trở về nhà, chỉ mới liếc mắt đã nhìn thấy chùm chìa khóa đặt trên khay trà. Cô vội vàng đi vào phòng ngủ cùng phòng thay đồ kiểm tra. Đúng như những gì cô cực kỳ không muốn nhìn thấy nhất, toàn bộ đồ đạc của Orm đã biến mất và trống rỗng, chỉ còn mỗi cây đàn guitar được đặt trong góc.
Lingling suy sụp buông người xuống ghế sofa trong phòng khách, nhìn quanh khung cảnh lúc sáng sớm vẫn còn rất ấm áp, thế nhưng hiện giờ lại cực kỳ cô quạnh và tĩnh lặng, trong lòng từng trận khổ sở. Chỉ bởi vì những lời nóng giận mình đã nói ra trong lúc tức điên kia, mà Orm đã không còn cần mình? Làm sao em ấy có thể nói đi là bỏ đi vậy chứ? Ngay cả lời chào từ biệt cũng không thèm gọi báo cho mình biết?
Lingling không tin Orm thật sự không còn cần cô. Hết lần này đến lần khác cô nhấn nút gọi điện cho Orm, nhưng đầu dây bên kia vẫn chỉ mãi nghe thấy tín hiệu đã tắt máy vọng lại. Lingling thất vọng để di động xuống bàn, vươn tay cầm lấy chìa khóa trên khay trà, đặt lên sát ngực, giống như muốn níu kéo chút ấm áp từ bàn tay của Orm trên chìa khóa lạnh lẽo kia.
Lingling nỗ lực để bản thân bình tĩnh lại. Cô không tin Orm sẽ nhẫn tâm chia tay với cô, bởi vì Orm sợ nhất là chia tay. Bằng bất cứ giá nào, cô cũng phải nhanh chóng bình tĩnh lại, nếu không sẽ không có cách nào phân tích rõ hiện trạng lúc này để có hướng giải quyết hợp lý.
Lingling hít thật sâu vài hơi để giữ bình tĩnh, đứng lên đi qua đi lại, cẩn thận quan sát thật kỹ gian phòng. Cô phát hiện gian phòng hiển nhiên đã được Orm cẩn thận quét dọn qua, bởi vì so với sáng sớm trước khi ra cửa đã sạch sẽ gọn gàng hơn rất nhiều. Trên ban công vẫn còn treo vài bộ quần áo chưa khô, Lingling đưa tay sờ một chút. Hẳn là Orm đã giặt số quần áo này vào buổi chiều. Cô quay lại phòng khách, chợt nhìn thấy bên trong sọt rác có giấy ghi chú bị vò thành cục, liền ngồi xổm xuống lấy mấy cục giấy đó ra. Tổng cộng có ba cái, mở ra một cái nhìn xem, mặt trong viết chính là 'Em yêu chị' , lại mở tiếp một cái khác, mặt trong viết là 'Em vẫn luôn tin tưởng chị' tiếp tục mở cái cuối cùng, mặt trong là 'Bảo trọng, tạm biệt!'
Lingling tức giận vò nát ba tờ giấy ghi chú rồi ném đi. Chả lẽ đây chính là thái độ của em khi yêu đương đó sao? Gặp phải chút khó khăn gập ghềnh liền ngay lập tức chạy trốn? Làm sao em lại có thể không có chút xíu tinh thần chịu trách nhiệm như thế? Em chạy trốn mất, bảo chị phải làm sao đây?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co