[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
76
Một lát sau, Lingling hơi bình tĩnh, cố gắng điều chỉnh lại hô hấp trở về bình thường, rồi khom lưng đi kiếm ba tờ giấy ghi chú đã bị ném bừa, sau đó nắm thật chặt trong lòng bàn tay.
Ginny đến bấm chuông cửa. Lingling mệt mỏi đi mở cửa cho cô. Ginny nhíu mày, nhặt lên túi xách Lingling tiện tay ném trên nền đất, bất chợt máy quay phim từ trong túi xách lăn ra ngoài, Ginny lại đưa tay cầm lấy máy quay để lên bàn, sau đó ném túi xách vào ghế sofa. Cô ngồi xuống bên cạnh Lingling, hỏi: "Tớ đã biết chuyện của Orm. Kim nói cậu ấy tưởng hai người đã thật sự chia tay, mới nói đùa Orm thôi, không ngờ Orm lại nghiêm túc coi lời nói đùa thành thật."
Lingling hừ lạnh một tiếng: "Lời nói của Kim mà cậu cũng tin?"
"Không tin. Bởi vậy nên tớ mới phải chạy đến nhà hỏi cậu đây. Xảy ra chuyện như vậy, cậu cũng đừng vội trách Orm. Nếu như tớ là em ấy, tớ cũng sẽ một mình trốn đi đâu đó, tìm không gian yên tĩnh để suy nghĩ mọi chuyện."
"Thế nhưng em ấy cũng không thể nói với Kim là hai đứa mình đã chia tay? Mình và em ấy chia tay hồi nào? Sao có thể bịa đặt một chuyện vậy chứ?"
"Bịa đặt rằng đã chia tay có vẻ như không giống chuyện Orm sẽ làm. Jayna nói với tớ, Orm sợ nhất chia tay. Em ấy yêu cậu nhiều đến thế nào, hẳn trong lòng cậu cũng tự biết mà?" Ginny nhắc nhở, "Hay cậu cẩn thận ngẫm lại xem, có phải lúc hai người nói chuyện, cậu đã nói gì đó làm em ấy buồn không?"
"Mình chẳng nhớ gì cả." Lingling buồn bực day hai bên trán, "Trưa hôm nay, mình với em ấy có cãi nhau ầm ĩ một trận, đã nói ra một đống lời nóng giận vô nghĩa, thế nhưng em ấy cũng không thể chỉ vì những lời vô nghĩa nói ra trong lúc nóng giận mà bỏ đi không lời từ biệt thế chứ? Hai người yêu nhau không phải cũng rất thường cãi nhau những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống sao? Em ấy đã dọn hết tất cả mọi đồ đạc mang đi, chỉ để lại mỗi cây đàn guitar trong góc kia. Thật tức muốn chết!"
"Thời điểm cãi nhau thường nói ra những lời nóng giận có thể khiến người nghe đau đớn nhất đấy. Thế hai người vì chuyện gì mà cãi nhau?"
"Quên rồi!"
"Thôi được rồi. Nếu cậu không muốn nhắc thì tớ không hỏi nữa. Tớ sẽ ở đây cùng cậu đợi Orm trở về."
Ginny yên lặng ngồi cạnh Lingling hơn một tiếng đồng hồ. Cô cảm thấy khát, tự mình đi rót cốc nước, sau khi uống một hớp lại nhàm chán cầm cốc nước ra phòng khách. Nhìn thấy máy quay phim trên bàn, cô cầm lên đùa nghịch, rồi nhiều chuyện nghĩ, Máy quay phim? Chả lẽ quay lại những cảnh sinh hoạt thường ngày? Có khi nào bên trong sẽ có mấy thứ 'nóng bỏng' hay không? Dù sao hiện tại Lingling đang không còn lòng dạ, lúc này không xem thì chờ đến khi nào mới xem? Ginny rất có tinh thần tò mò nhìn ngó bí mật nhà người khác, thế nhưng mày mò bật ngang bấm dọc suốt mà vẫn không khởi động máy lên được, sau đó mới phát hiện máy hết pin. Ginny hỏi Lingling: "Nhà cậu có chuẩn bị vài cục pin dự phòng không?"
"Chắc là trong ngăn kéo đầu giường phòng ngủ, Orm hay để đủ loại pin trong đó."
Ginny tự mình đi vào phòng ngủ tìm, đổi pin, rốt cuộc máy quay phim cũng chịu bật lên khởi động, thế nhưng không ngờ tình cảnh Lingling và Orm cãi nhau khi đó lại đột ngột xuất hiện.
Lingling nghe thấy tiếng động, đi đến bên người Ginny, nhìn thấy hình ảnh trong máy quay phim liền cảm thấy choáng váng. Cô suy nghĩ một chút, Nhất định máy quay phim đã vô tình được bật lên khi mình ném về phía sofa, cho nên mới vô tình quay lại hết từ đầu đến cuối hình ảnh và âm thanh khi mình và Orm cãi nhau. Mặc dù hình ảnh quay lại không dám để người khen tặng, thế nhưng gương mặt Orm đang phải chịu đựng sự oan ức vẫn nhìn thấy rất rõ ràng.
Ginny chế nhạo: "Đừng nói với tớ là hai người cãi nhau còn có hứng bật máy quay lại hết đó nha!"
Lingling lắc đầu, nói: "Là Orm mới vừa bật máy không được bao lâu, thì hai đứa lại cãi nhau, nên nó mới vô tình quay được."
Ginny nhìn thẳng mắt Lingling, kéo cô ngồi xuống ghế sofa, nói: "Vậy cùng xem đi. Cậu cũng nên một lần nữa nghe xem lúc đó cậu đã nói những gì."
Lingling lại lần nữa ôn tập cảnh ngọn lửa chiến tranh cùng khói thuốc súng cự cãi của hai người vào buổi sáng. Rốt cuộc khi cô nghe được chính mình đã lớn tiếng với Orm chuyện chia tay, nói ra câu kia 'Chia tay đi! Mau chia tay và rời xa khỏi tôi đi! Mau đến nơi nào đó xa nơi này!' Lingling hối hận đến quặn thắt ruột gan. Nhất định lúc đó cop đang tức điên, bằng không làm sao có khả năng lại nói ra chuyện chia tay? Chẳng trách Orm dọn đồ ra đi sạch sẽ như vậy, hóa ra là do chính mình đuổi em ấy đi.
Sau khi Ginny xem xong, thở dài: "Lingling, cậu để tớ nên nói gì với cậu thì mới tốt đây? Cái này mà cậu nói là hai người cãi nhau đó ư? Tớ thấy chỉ có mỗi một mình cậu lớn tiếng xả cơn giận trong lòng với Orm thôi, chứ Orm từ đầu đến cuối vẫn chịu đựng sự oan ức, một điểm cũng không nghĩ cùng cậu cãi nhau gì cả."
"Có phải gần đây tháng ngày trải qua quá sức thoải mái, cho nên cậu mới muốn tìm một chút kích thích không đó? Cậu xem cậu đã nói những câu gì với Orm đi, toàn là những câu khiến người thương tâm không đấy."
"Không phải em ấy chỉ cùng cấp dưới của cậu tám chuyện một chút về những người đã đem lòng thầm mến cậu thôi sao? Thật không hiểu cậu đã nghĩ gì mà lại chuyện bé xé ra to đến thế. Orm có thể hỏi người khác, cậu đối xử với những người theo đuổi cậu thế nào, điều này cũng chỉ có ý nghĩa, em ấy đang để ý đến cậu, quan tâm đến chuyện của cậu thôi mà."
"Cậu thử cẩn thận ngẫm lại xem, khi cậu cùng mối tình đầu Nicky Jung hòa hảo yêu đương mặn nồng, có phải cậu cũng đã từng đến hỏi tớ, Nicky Jung đã đối xử thế nào với những cô bạn thích hắn ta không? Cậu đó nha, cả ngày ngồi chỗ cao lăn lộn chốn thương trường, thỉnh thoảng cứ cảm thấy bản thân như ông tai to mặt lớn nào đó, dường như đã quên mất cách người bình thường tán gẫu nói chuyện phiếm với nhau, hay người bình thường đưa chuyện tò mò mấy tin scandal xung quanh ra sao. Đương nhiên, tớ cũng giống với cậu thôi, cũng đã sắp quên mất. Xem ra sau này chúng ta đều phải chú ý chuyện này một chút."
"Mình muốn đi tìm Orm!" Đột nhiên Lingling đứng bật dậy, mặc áo khoác vào rồi đi ra ngoài.
Ginny kéo cô lại, nói: "Cậu muốn đi đâu tìm em ấy? Cho Orm chút thời gian đi! Tớ thấy cậu cứ để em ấy một mình suy nghĩ chút cũng được mà."
Lingling sốt ruột nói: "Mình đã nói với em ấy hai chữ chia tay kia rồi. Đồ ngốc đó nhất định cho rằng mình thật sự muốn chia tay em ấy! Khắp toàn thân em ấy còn không tới sáu mươi nghìn. Số tiền đó làm gì đủ đi thuê phòng ở khách sạn? Mình làm sao cũng không thể yên tâm!"
"Thế cậu đã gọi điện hỏi mấy đứa bạn của em ấy chưa?"
"Gọi rồi."
"Gọi hỏi hết tất cả luôn à?"
"Mình chỉ biết vài người bạn của em ấy thôi, biết ai đều gọi hỏi hết rồi. Còn mấy người bạn cùng lớp gặp hôm mùng sáu kia, nói thật mình không nhớ ai với ai, nhưng mình hiểu Orm, với cái tính quật cường của em ấy, nhất định hiện giờ ai cũng không muốn tìm, ai cũng không muốn gặp. Mình mới vừa nói chia tay với em ấy, Kim lại bắt ép em ấy quỳ gối. Thật sự mình cũng không biết tâm trạng hiện giờ của em ấy thế nào nữa, nhưng càng nghĩ càng cảm thấy lo lắng không thôi!"
"Orm chỉ có sáu mươi nghìn baht trên người? Nếu như em ấy không đến nhà bạn bè, vậy chỉ có thể đến studio. Như thế này đi, trước tiên tớ sẽ chở cậu đến phòng làm việc của Orm nhìn xem thế nào."
"Đi."
Orm leo núi hơn một tiếng đồng hồ, rốt cuộc đã tìm được sơn động. Cô vươn tay lau chút mồ hôi đọng trên trán, để đống hành lý bên trong động, thừa dịp trời chưa tối, đi tìm cành cây khô để buổi tối nhóm lửa sưởi ấm. Cũng may mặc dù là mùa đông, nhưng đi loanh quanh vẫn tìm thấy khá nhiều cành khô lá héo, chỉ cần đi vài ba lượt đã gom về động một đống lớn dùng làm củi.
Orm lại đi tìm một cành cây cứng cáp ước chừng một mét rưỡi để bên người. Cô là phụ nữ, mà lại một mình ở chốn rừng núi hoang vu qua đêm, dù gì cũng phải tìm một thứ vũ khí dùng để phòng thân. Lỡ như xui thật sự gặp phải một tên biến thái nào đó, dù cành cây này chưa chắc có chút tác dụng, thế nhưng có nó trong tầm tay tiếp thêm chút can đảm cũng tốt.
Bầu trời bên ngoài đen kịt, Orm thong thả gom củi nhóm lửa. Dù cả ngày nay không ăn cơm, nhưng cô không thấy đói bụng. Cô chỉ thấy rất khát, nên lấy từ trong túi xách ra một bình không, sờ soạng đi ra ngoài động, dựa vào ký ức tìm tới một khe suối nhỏ vào những ngày hè thường chảy nước xuống. Bên trong khe suối chỉ có một dòng nước nhỏ đã đông thành băng. Orm tìm một tảng đá to, đập tảng băng thành từng khối nhỏ, rồi nhét chúng vào bên trong bình đựng nước cô đang mang bên người, cuối cùng lại đập tảng băng thành một khối to, dùng tay ôm trở về.
Trở lại sơn động, từ vali hành lý, cô lấy ra một hộp sắt nhỏ hình trái tim, bên trong có vài miếng chocolate, đây là hộp chocolate Lingling mua tặng cô. Orm đổ chocolate ra chỗ khác, đem tảng băng to kia để vào trong hộp, sau đó yên tĩnh chờ đợi băng hòa tan thành nước.
Orm tự nhủ bản thân. Ngay cả Khổng Tử còn có lúc rơi vào tình trạng hoang mang chẳng biết đi về đâu, vậy nên mình mới phải chịu chút chèn ép kia thì có là gì? Lên núi ăn đồ núi, xuống biển ăn đồ biển, sống thanh nhàn giữa núi rừng cũng là một loại trân bảo! Hay là hai ngày này mình cứ tạm thời mặc áo ẩn sĩ, trước tiên cứ làm thần tiên tiêu dao dù chỉ hai ngày cũng được, sau đó lại trở về nhân gian tiếp tục chịu khổ kiếp làm người.
Orm không muốn biết thời gian hiện giờ, cô muốn tạm lãng quên thế giới đầy khổ đau này. Thế nhưng cô lại không thể quên được hình bóng Lingling. Mỗi giây mỗi phút Orm đều đang suy nghĩ, không biết hiện giờ Lingling đang làm gì? Nếu như là ngày hôm qua, cô đã biết Lingling đang làm những gì.
Orm cầm lấy một khối vôi đá, vẽ một hình chân dung cỡ lớn của Lingling trên bức vách của hang đá. Cô giống như tự chơi tự vui, chắp tay trước bức chân dung, nói: "Các hạ nói tiếng chia tay trong cơn nóng giận, mà những lời nói trong lúc nóng giận cũng như lời nói trong cơn say, đều do thật tâm suy nghĩ mà nói ra khỏi miệng."
"Vì thế, tuy không thể tin hoàn toàn, nhưng cũng có chỗ nên tin. Có thể cùng các hạ quen biết, tại hạ tự thấy đã cực kỳ may mắn. Từ khi cùng các hạ quen biết tới nay, tại hạ đã phạm phải vô số sai lầm không thể đếm xuể."
"Từ trước đến nay, tại hạ chưa bao giờ đem lại rắc rối cho một người nhiều đến vậy, thế mà giờ làm các hạ ngày càng thêm loạn, tại hạ cực kỳ xấu hổ. Mong rằng người đại nhân như các hạ sẽ không quá trách cứ kẻ tiểu nhân như tại hạ đây."
"Non sông thế gian rất có hồn nha! Ở hai ngày này tại hạ sẽ ở đây tìm kiếm thanh tịnh, ngâm để nghiệm 'Ngâm nga thư thái bờ Đông, lại qua bên suối viết dòng thơ quê. Thuận theo lẽ đạo mà về, vui theo thiên mệnh chớ hề ngờ nghi!'*. Dù xuất thế sinh tồn như thế nào, cũng nên chuẩn bị tốt tâm tư thoải mái, các hạ đừng nên nhớ đến tại hạ. Kỳ thật tại hạ còn muốn hỏi các hạ, vì sao mỗi lần tại hạ ở sau lưng các hạ nói vài câu đùa giỡn gì đó là đều bị các hạ bắt ngay tại trận hay vậy? Ô hô! Ai tai!"
(*«Quy khứ lai từ» của Đào Uyên Minh.)
Orm giải trí được rồi, liền chạy vòng quanh bên trong sơn động hai vòng, bởi vì cô đang rất lạnh, không thể không chạy. Chạy mệt, cô liền ngồi xuống cầm lấy bìa kẹp vẽ, để một tờ giấy phác thảo lên trên mặt, lấy ra bút, cẩn thận vẽ lên. Mọi thứ cô vẽ đều là Lingling, nụ cười của Lingling, vẻ tức giận của Lingling, tất cả vẻ mặt của Lingling. Khi vẽ mệt, cô lại uống một hớp nước do băng hòa tan ra trong hộp nhỏ. Khi đã mệt, cô cầm chặt cành cây trong tay ngủ một lúc. Có chút việc để làm, thời gian quả thật trôi qua rất nhanh. Đảo mắt đã đến nửa đêm.
Đêm trên núi phải nói là cực kỳ rét lạnh. Thoang thoảng lại có vài tiếng cú mèo kêu lên, thật khiến người nghe thấy phải sởn cả tóc gáy.
Orm cơ hồ đem hết thảy mọi quần áo giữ ấm bên trong vali mặc hết lên người, thế nhưng cô vẫn cảm thấy rất lạnh. Cô tới gần đống lửa, không tự chủ được mà hai hàm răng va vào nhau lập cập, trong lòng khẽ thầm thì tên Lingling, hết lần này đến lần khác tự nhủ bản thân. Chỉ là tiếng chim hót thôi, chỉ là tiếng chim hót đó thôi! Thì ra tháng ngày ẩn sĩ cũng chẳng dễ chịu gì!
Orm không còn chút cảm giác buồn ngủ, muốn cầm bút lên tìm chuyện có thể làm, thế nhưng ngón tay cô đã bị đông lạnh đến cứng ngắc, căn bản không cầm được bút. Cô đành đưa tay để trên đống lửa sưởi ấm một lúc mới cử động được đầu ngón tay. Cánh tay cô run lên lập cập, tiếp tục vẽ những nét bút trên giấy, vẫn như cũ toàn vẽ gương mặt của Lingling. Tựa hồ như chỉ có vẽ ra như vậy, cô mới có thể tìm được một chút ấm áp.
Trời đã vào đêm, đèn đường lờ mờ, ánh sáng lập lòe, tiếng xe rì rầm, khung cảnh vừa náo nhiệt lại tĩnh lặng.
Ginny lái xe chở Lingling chạy tới studio, khi đến nơi liền thấy Mark và Yaya cũng đang ở đó. Hai người vừa thấy Lingling và Ginny đến, lập tức đứng dậy bắt chuyện. Yaya hỏi Lingling: "Vẫn chưa có tin tức của Orm sao chị?"
Lingling lắc đầu.
Yaya an ủi: "Vậy ngồi xuống đây trước đi. Đừng lo lắng quá! Chúng ta cùng nhau ở đây chờ Orm trở về."
Lingling và Ginny cũng chỉ đành ngồi xuống đợi. Nếu một người đã cố ý lẩn tránh tất cả mọi người thì đó cũng là một chuyện rất dễ dàng. Chuyện Lingling có thể làm lúc này cũng chỉ là chờ đợi.
Mark thấy Lingling và Ginny ngồi xuống, mới rót hai chén trà nhài, để trước mặt hai người, nói: "Lúc trước, thầy Pi đã từng một lần nói với chúng tôi. Trong số các bạn trong cùng khóa học, Orm là người có tính xấu tiêu biểu nhất của nghệ thuật gia. Thật ra tính xấu này cũng không phải tâm cao khí ngạo hay gì, mà ngược lại, kỳ thật tính tình của Orm không hề kiêu ngạo, thậm chí lại rất hiền lành dịu dàng. Cái tính xấu mà tôi đang muốn nói tới chính là tính quật cường của cậu ấy cứ như con lừa, không ngừng mà chạy, không ngừng chạy quanh một cối xay với mục tiêu đã định trong lòng."
"Lingling, lúc này nhất định Orm đang muốn trốn tránh chúng ta. Tôi không biết hai người rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng trước đây dù tâm trạng Orm có xuống thấp đến mức nào cũng sẽ để lại chút tin tức để chúng tôi biết hành tung của cậu ấy. Còn lần này lại quá khác thường đi! Cậu ấy không đến tìm tôi và Yaya, cũng không đến studio. Phòng thuê nhà hồi trước của cậu ấy đã sớm thanh lý hợp đồng, còn điện thoại di động cũng tắt máy. Thành phố này rộng lớn như vậy, chúng tôi không biết nên bắt đầu tìm từ đâu? Chị sốt ruột, chúng tôi cũng sốt ruột. Không biết trước tiên chị có thể kể cho chúng tôi biết rốt cuộc Orm đã xảy ra chuyện gì không?"
Lingling thở dài, đơn giản kể tóm lược trận cãi vã của hai người hồi sáng, cuối cùng nói: "Lúc đó tôi tức điên đến quáng đầu mới buột miệng nói ra câu chia tay. Sau đó, Orm lại từ chỗ Kim chịu một cú đả kích. Cuối cùng thì chẳng còn thấy tăm hơi của em ấy đâu nữa."
Yaya hỏi: "Kimberley đả kích Orm chuyện gì?"
Lingling vừa nghĩ tới dáng vẻ Orm quỳ gối liền đau lòng đến rơi lệ. Cô vươn tay xoa một chút khóe mắt, không đành lòng nói ra.
Ginny giống như muốn an ủi, vỗ về cánh tay Lingling, ngẩng mặt nhìn trực diện Yaya nói: "Kimberley dùng Lingling và Jayna làm uy hiếp bắt Orm quỳ gối xin lỗi."
Mark và Yaya liền tức giận đến hằn đỏ mắt. Mark lập tức đứng bật dậy, mặc thêm áo khoác, không nói câu nào đi ngay ra ngoài.
Ginny hỏi: "Cậu tính làm gì?"
Mark kiềm nén ngọn lửa tức giận trong lòng, trầm giọng nói: "Đi tìm Kimberley, hỏi xem chị ta có còn là người nữa không? Tôi với chị ta từng có một đêm cẩu thả và tôi không tới chịu trách nhiệm, nên chị ta lấy bạn bè tôi làm thớt để chém hả giận sao? Mẹ nó, cái thứ đàn bà đê tiện! Nếu trong lòng chị ta không thoải mái, cứ lấy đao đến đâm tôi đây! Tìm bạn bè tôi gây chuyện làm quái gì?"
"Về đây ngay!" Ginny quát lên, "Hôm nay mọi chuyện đã rối loạn lắm rồi, cậu còn muốn làm rối tung hơn nữa? Cậu cho rằng Kimberley là người mà cậu muốn gặp liền có thể gặp? Cả gia tộc của cậu ấy đều theo con đường chính trị đấy! Cậu có biết bên ngoài biệt phủ nhà cậu ấy có bao nhiêu vệ sĩ đứng canh gác ngày đêm hay không? Cậu mà cứ hùng hổ xông vào, đến lúc đó dù cậu có bị đập chết rồi ném vào đáy sông đi nữa cũng chỉ có thể làm một bộ thi thể vô danh không người điều tra mà thôi! Ngu ngốc bị cơn tức giận khống chế đến quáng đầu óc có làm mọi chuyện tốt hơn được không? Mau trở về đây ngồi xuống cho tôi!"
Mark không thể phản bác nổi một câu, chỉ có thể cố gắng kiềm nén cơn giận lại, đùng đùng đi về chỗ cũ ngồi xuống.
Yaya xoa một chút khóe mắt, nhìn Lingling, suy nghĩ một hồi, chậm rãi nói: "Từ lúc Mark để xảy ra chuyện cẩu thả kia, sau đó mỗi lần Orm nhắc đến Kimberley đều hận đến nghiến răng nghiến lợi. Lingling, chắc chị cũng biết chuyện đó nhỉ? Nếu biết rồi, làm sao còn để cậu ấy và Kimberley thỉnh thoảng gặp mặt tiếp xúc lẫn nhau làm gì? Khả năng chị vẫn không biết, studio thiết kế này của ba đứa tụi em, lúc đầu không đặt ở đây đâu, mà ở phía Đông của thành phố..."
Yaya nhẹ nhàng kể lại những chuyện ba người bọn họ đã từng trải qua cho Lingling nghe.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co