Truyen3h.Co

[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược

78

LingOrmTruyen123

Ngày hôm nay Jayna phải tăng ca đến hơn mười giờ đêm. Khi xong công việc, cô hỏa tốc chạy tới phòng làm việc của ba người Orm.

Jayna vừa bước chân vào cửa, liền mở miệng hỏi Mark đang mở cửa cho cô: "Orm đâu? Còn chưa trở về đây sao?"

Mark gật đầu.

Jayna ngồi vào chỗ bên cạnh Ginny, hỏi: "Rốt cuộc Orm gặp chuyện gì?"

"Một lời khó nói hết, đợi lát nữa về nhà rồi chị sẽ kể cho em nghe."

Jayna quay sang nhìn Lingling, không nói nữa, chỉ nhíu mày thật sâu.

Mấy người yên tĩnh ngồi trong studio chờ đợi. Khoảng một giờ sáng, Orm chưa trở về, điện thoại di động vẫn không thông như cũ, mọi người cũng bắt đầu sốt ruột lên.

Lúc này Lingling đột nhiên đứng lên, nói: "Không còn sớm nữa, mọi người ai về nhà nấy nghỉ ngơi đi thôi."

Jayna hỏi: "Còn chị?"

"Chị cũng trở về nhà. Nhìn tình hình này chắc đêm nay Orm sẽ không xuất hiện đâu. Chị phải về nhà để suy nghĩ thật kỹ xem rốt cuộc Orm sẽ đi đến chỗ nào?"

Lingling nói xong liền đi ra cửa. Jayna gọi cô quay lại, đi lên phía trước, "Lingling, hai người yêu nhau phải cố gắng hiểu rõ con người đối phương là chuyện trọng yếu nhất. Orm là dạng người rất dễ cảm thấy đủ. Em không quan tâm hai người náo loạn cái gì, hay đang khó chịu gì về nhau, nhưng xin chị đối xử tử tế với cậu ấy, được không?"

Lingling nặng nề gật đầu. Đúng thật cô và Orm có quá nhiều chỗ không giống nhau, cần nhiều thời gian nói chuyện tìm hiểu để hiểu rõ con người đối phương, có như vậy mới xóa bỏ được khoảng cách giữa cả hai.

Về đến nhà, Lingling cởi bỏ quần áo, đi tắm rửa sạch sẽ, rồi nằm trên chiếc giường lớn dành cho hai người kia, nhắm mắt suy nghĩ. Cô cần yên tĩnh, cần suy nghĩ thật kỹ xem Orm có khả năng đi đến nơi đâu?

Cô ôm lấy gối của Orm, giống như cái gối kia chính là Orm. Cô ôm vô cùng chặt, chỉ sợ vừa buông lỏng tay, liền không còn có thể gặp được Orm.

Ngày mai lại là một ngày mới. Đây là danh ngôn của Scarlett, cũng là niềm tin của Lingling.

Một ngày mới lại đến. Ngay sáng hôm đó, Lingling viết đơn xin ba ngày nghỉ phép. Cô quyết tâm phải ở trong vòng ba ngày này tìm ra được Orm. Cô cảm thấy Orm cách cô không xa, trực giác của cô vẫn luôn rất chuẩn xác, cô tin tưởng có thể tìm ra Orm rất sớm thôi.

Orm mở mắt lần nữa thì trời đã sáng choang. Ánh mặt trời đã lên từ lâu mang đến sự ấm áp trải dài khắp mặt đất. Đống lửa đã tắt từ lúc nào, bên trong động lúc này đều là mùi khen khét của tro và khói.

Orm vẫn cảm thấy rất lạnh, khắp toàn thân không hề còn chút sức. Cô muốn đi ra ngoài động tắm nắng để làm ấm người, thế nhưng cô không đứng dậy nổi. 

Orm lấy lòng bàn tay sờ trán. Vầng trán nóng hừng hực như lửa. Cô cũng hiểu vì sao lại thế, thân thể bị lạnh cả đêm, nên giờ bị nóng sốt cảm cúm chẳng có gì lạ. Orm vẫy tay, lầm bầm lầu bầu. Không ngờ mình lại quá dễ dàng ngã bệnh! Thật yếu đuối!

Cô giãy giụa liều mạng đứng dậy, cố sức đi ra ngoài động để hưởng thụ chút ánh sáng mặt trời, ráng hết sức đi đến bãi cỏ khô vàng nằm xuống, mệt mỏi đến mức đầu ngón tay cũng không còn hơi sức động đậy.

Thân thể tóc da, nhận từ mẹ cha. Orm luôn nhớ kỹ điều này. Mình đã rất bất hiếu, không thể lấy tấm thân này đi đùa giỡn thêm được nữa, nếu không sẽ càng thêm bất hiếu. Bây giờ nên đi uống thuốc, nhưng không có thuốc lúc này. Vậy trước tiên ngủ một giấc đi, ngủ một giấc lấy chút sức lực rồi sẽ xuống núi đi mua thuốc uống.

Ai biết ngủ một giấc chính là ngủ thẳng đến hoàng hôn. Cũng may nhờ được ông trời chăm sóc, hai ngày nay hầu như không có người nào đến đây leo núi, bằng không nếu lỡ xui gặp phải kẻ xấu, hẳn Orm đã bị người ta bắt đem đi bán cũng là chuyện quá sức bình thường.

Orm chỉ cảm thấy thân thể ngày càng vô lực đến trầm trọng. Gió núi lạnh lẽo vù vù thổi qua, thân thể cô nhanh chóng trở thành cục đá lạnh như băng.

Rõ ràng buổi trưa vẫn là trời trong nắng ấm, nhưng chỉ một lúc sau thời tiết đã chuyển biến đột ngột, bỗng dưng lại xuất hiện một trận tuyết rơi khá lớn. Từng mảng hoa tuyết rơi xuống trên mặt Orm, tiến vào bên trong phần cổ của Orm, tạo một cảm giác vừa ướt lại vừa lạnh.

Orm nắm lấy một cành cây nhỏ, nỗ lực đứng dậy. Nàng đột nhiên lại nhớ đến bạn học Ninh* cũng anh dũng hy sinh khi tay đang cầm một gốc cây. Hiện tại bộ dạng này của mình có giống Ninh tiểu ca ca ở năm đó hay không? Có điều chị Orm đây không nên hy sinh như vậy nha! Dù đang ở thời điểm thế này, nhưng Orm vẫn không quên trêu chọc chính mình.

(*Tên thật Lại Ninh: một thiếu niên anh hùng 14 tuổi. Năm 1988, bởi vì gió lớn cấp 8 đã gây ra một vụ đại hỏa cực kỳ lớn. Lúc này, Lại Ninh đã dũng cảm cầm gốc cây tùng giúp người dân dập lửa, cuối cùng cũng khống chế được trận hỏa hoạn nhưng Lại Ninh đã anh dũng hy sinh.)

Orm quyết định không thể tùy hứng được nữa, nàng phải gọi điện cho Mark và Yaya, để hai người họ đến đây đón nàng. Hiện tại chân chính có thể dựa dẫm cũng chỉ có Mark và Yaya thôi nhỉ? Bên phía View không thể đi, nếu như View không cẩn thận nói cho cha mẹ rằng nàng đang sinh bệnh, nhất định mẹ nàng sẽ sốt ruột đến chết mất. Còn phía Jayna cũng không thể, Jayna giờ đã có Ginny, nên nàng không thể đi quấy rầy Jayna. Nghĩ tới nghĩ lui chỉ còn mình Mark và Yaya là khả thi nhất.

Orm nghĩ, Cả cuộc đời này của mình cũng may kết giao được vài người bạn thân. Đó coi như là một loại thành tựu trong cuộc đời đấy chứ? Nghĩ như thế, Orm lại lên chút tinh thần.

Orm khom người trở lại trong động, lục tìm điện thoại di động, khởi động máy. Chỉ có trời mới biết tại sao mới vừa khởi động máy thì lại lập tức tắt phụp ngay. Orm cho rằng điện thoại hết pin, nên tìm pin dự trữ để thay vào, kết quả vẫn là mở không lên điện thoại. Orm thầm mắng, Điện thoại chết tiệt! Thời điểm mấu chốt lại xảy ra vấn đề! Xem ra ông trời thật muốn tuyệt đường của mình rồi đây. Được rồi, đấu với trời sao? Sẽ vui vô cùng đó, để tôi cùng ông đấu một trận ra trò!

Cả người không hề còn chút hơi sức, không thể tự mình đi xuống núi, hơn nữa bên ngoài trời đang tối đen, lại còn đổ tuyết. Orm biết, dù sao cũng phải nhóm lên đống lửa để giữ ấm, bằng không nhất định sẽ đông chết ở chỗ này ngay mất. Nàng đi một bước nghỉ một bước, qua lại đi tìm một chút củi khô, lại cố lấy hết sức lực cầm một chút tuyết đem về để làm nước uống. Sau khi chồng củi nhóm lửa xong, cuối cùng cũng coi như có thể ngồi nghỉ ngơi lấy sức.

Đã hai ngày Orm chưa bỏ một hạt cơm vào bụng. Mặc dù nàng vẫn không muốn ăn, thế nhưng nàng nhất định phải ăn chút gì đó. Nàng cầm một miếng chocolate, nhét vào trong miệng, nhai vài cái, lại cố gắng nuốt xuống, rồi cầm lấy hộp đựng tuyết bên cạnh vẫn chưa hoàn toàn hòa tan thành nước, uống một hớp nước. Nàng nghĩ thầm, Cái này coi như là bữa tối đi! Lingling là người mua chocolate, một món ăn cứu mình một mạng! Thật là người tốt!

Chợt có con chuột màu xám nho nhỏ không biết từ nơi nào chạy ra. Nó cũng không sợ người, chỉ ve vẩy cái đuôi dài, nhanh nhẹn đưa lỗ mũi ra xung quanh hết ngửi đông lại ngửi tây. Orm thấy dáng vẻ lấm la lấm lét của nó, nở nụ cười, rồi nhớ đến cái đêm mà nàng và Lingling cùng ở sơn động. Lúc đó Lingling đã ôm nàng cứng ngắc, cuống quýt hét 'Trong đây có chuột, một con chuột lớn lắm!' Ý cười của Orm lại càng thêm dày đặc.

Orm nhìn con chuột, tự dưng nhớ lại câu chuyện cuộc đời của Walter Disney*, nhớ tới toàn bộ quá trình ông sáng tạo ra chuột Mickey. Orm bẻ một miếng chocolate, ném đến bên cạnh con chuột. Chuột nhỏ làm như nghe thấy được mùi vị, lập tức xoay người, duỗi ra bàn chân trước khều một cái, rồi ngẩng đầu nhỏ lên nhìn Orm, sau đó cúi đầu say sưa bắt đầu ăn ngon lành.

(*Walter Elias Disney: người sáng lập hãng phim hoạt hình nổi tiếng Walt Disney.)

Orm cười khẽ, nhỏ giọng nói với con chuột: "Không có ngươi đã không có chuột Mickey, coi bộ gia tộc của ngươi chính là công thần đấy nha! Chocolate này là Lingling mua cho đấy, sau khi ngươi ăn xong nếu muốn cám ơn chị ấy thì nhớ trở về nói chuyện này cho cha mẹ ngươi nghe, để họ hàng nhà ngươi sau này đừng chạy trở ra hù dọa Lingling nữa, bởi vì chị ấy rất nhát gan. Mà nhìn ngươi nhỏ thế này, hẳn là tự mình chạy ra đây đi? Bộ ba mẹ ngươi không lo lắng gì sao? Hay vẫn là do ngươi cũng giống như ta, trêu chọc khiến ba mẹ tức giận đuổi ra khỏi nhà, để rồi ba mẹ không thèm để ý đến nữa? Ôi trời, thật đúng là một con chuột vừa đáng thương vừa đáng trách đấy! Nơi này chỉ có ta cùng ngươi, chúng ta nói chút chuyện phiếm đi. Hay để ta ngâm một bài thơ cho ngươi nghe ha."

Orm lại bẻ cho con chuột thêm một-hai miếng chocolate, nhỏ giọng ngâm nga bài thơ...

Kìa nếp trĩu đầu rũ ngọn,
Kìa mạ lúa vừa nhú lên.
Ta đi trên đường chầm chậm,
Trong lòng xao xuyến không yên.
Người hiểu ta,
Thì nói lòng ta ưu sầu.
Người không hiểu,
Lại nói đang kiếm vật chi.
Thử hỏi trời xanh xa thẳm,
Vì đâu nên nỗi vậy thay?
Kìa nếp trĩu đầu rũ ngọn,
Kìa bông lúa vừa vàng ươm.
Ta đi trên đường chầm chậm,
Trong lòng choáng váng như say.
Người hiểu ta,
Thì nói lòng ta ưu sầu.
Người không hiểu,
Lại nói đang kiếm vật chi.
Thử hỏi trời xanh xa thẳm,
Vì đâu nên nỗi vậy thay?
Kìa nếp trĩu đầu rũ ngọn,
Kìa cây lúa vừa kết hạt.
Ta đi trên đường chầm chậm,
Trong lòng nghẹn ngào khó tả.
Người hiểu ta,
Thì nói lòng ta ưu sầu.
Người không hiểu,
Lại nói đang kiếm vật chi.
Thử hỏi trời xanh xa thẳm,
Vì đâu nên nỗi vậy thay?

«Thử li» - Vương Phong

Thấm thơ nhờ tâm sự trong lòng. Orm xoa một chút đôi mắt đang ướt đẫm, rồi quay sang nói với con chuột: "Ta ngâm thơ xong rồi, ngươi nghe có hiểu gì không? Mà nghe không hiểu cũng chẳng sao, vì dù sao ta cũng chẳng thể nghe hiểu ngươi nói chuyện. Ai biểu chúng ta sinh ra đã là hai loài động vật khác nhau? Ngươi có lạnh không? Còn ta đây lại đang rất lạnh! Sau khi người ăn xong thì mau nhanh chạy về nhà đi, nơi này rất lạnh đấy."

"Ngày mai ta sẽ phải đi rồi, không làm ẩn sĩ nữa, không cậy mạnh nữa. Dù tháng ngày có tồi tệ ra sao thì cũng phải cố mà đương đầu đi thôi. Mẹ ngươi mỗi lần sinh nở là cả một đại đội chuột con, ngươi có thật nhiều anh chị em ruột trong cùng một lứa, điều đó thật tốt. Không hề giống ta, nhà ta chỉ có mình ta, ông bà nội ngoại cũng chỉ có mỗi mình cha mẹ ta thôi. Cha mẹ ta đều hơn năm mươi, còn có ông bà nội ngoại sắp gần tám mươi tuổi cũng cần người chăm sóc."

"Tất cả mọi người còn đang hy vọng ta về nuôi dưỡng đây, vì thế nhất định ta không thể để xảy ra chuyện gì. Chờ qua ít ngày nữa, lại đi kiếm thêm chút tiền, sau đó ta sẽ ngay lập tức về thăm nhà. Ta thật nhớ đến gia đình! Ngươi cũng nhanh đi về đi, ba mẹ ngươi dù có đánh ngươi mắng ngươi như thế nào, thì trên cõi đời này chỉ có hai người ấy là yêu thương ngươi nhất. Đừng trách bọn họ nhé! Sau này chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa, Orm không tiễn, chuột huynh bảo trọng."

Orm lại để thêm vài cành cây khô vào trong đống lửa để chắc chắn ngọn lửa sẽ cháy suốt đêm, sau đó lại dựa lưng lên vách núi đã vẽ chân dung của Lingling, ôm lấy vali bên cạnh, mệt mỏi ngủ thiếp đi.

Con chuột nhỏ làm như nghe hiểu những lời Orm đã nói. Sau khi ăn xong, nó ngẩng đầu nhìn Orm, rồi chạy ra ngoài động, nhanh chóng biến mất vào trong màn đêm.

Trận tuyết chầm chậm đổ xuống thành phố, rất nhanh sau đó khắp mọi ngóc ngách đều được phủ một màu trắng tinh khiết.

Sau khi Nychaa giải quyết xong mớ công việc quấn thân, cô chợt nhớ đến Orm, bèn nhấc di động gọi điện cho Orm, nhưng gọi mấy lần luôn là tình trạng tắt máy. Nychaa nhớ quan hệ giữa Orm và Ginny tựa hồ rất thân thiết, nên đơn giản lại bấm số gọi cho Ginny. Sau khi Nychaa nói vài câu xã giao cùng Ginny, liền đem câu chuyện chuyển hướng đến Orm, hỏi cô có biết hiện giờ Orm đang ở đâu không? Ginny không thể nói thẳng Orm đã mất tích không còn bóng dáng, chỉ có thể lừa gạt cho qua chuyện. Nychaa nghe Orm không có chuyện gì, thật cũng yên lòng phần nào.

Lingling từng nói qua với Ginny chuyện Nychaa khá vừa mắt Orm. Với tình hình này, xem ra Nychaa vẫn rất để ý đến Orm, nên cô không khỏi vì Lingling mà nổi lên tâm trạng đề phòng. Hiện giờ Lingling và Orm đang náo loạn mâu thuẫn, nếu như lúc này Nychaa tận dụng cơ hội chen một chân vào, nhất định Lingling sẽ rất nguy hiểm.

Ginny vì Lingling mà bắt đầu cầu nguyện. Mong nhanh tìm được Orm đi thôi! Hai người mau nhanh hòa hảo lại đi! Nếu mối quan hệ của hai người không tốt đẹp, thì mối quan hệ của tôi và Jayna cũng khó mà tốt đẹp được! Tôi cũng rất nguy hiểm đó nha!

Jayna từ chỗ Ginny biết được Orm vì cô và Lingling mà bị người sỉ nhục, giọt nước mắt thành chuỗi rơi xuống. Cô cũng muốn xin nghỉ đi tìm Orm, thế nhưng lúc này cô đang phải đi theo một dự án rất quan trọng, thời gian rất gấp, nên tổng giám đốc không đồng ý phê duyệt cho đơn xin nghỉ phép của cô. Jayna nhất thời kích động, thậm chí muốn lập tức từ chức, nhưng Ginny kịp thời can ngăn và khuyên nhủ đủ đường. Ginny bảo Jayna cứ an tâm làm việc, để mình và Lingling đi tìm Orm là được. Một khi có tin tức sẽ ngay tức khắc thông báo cho Jayna, nên Jayna mới tạm thời bình tĩnh lại.

Ginny trở lại công ty, gọi các cấp quản lý đến họp khẩn, đem nhiệm vụ phân công đến các bộ phận, sau đó cô lập tức đi cùng Lingling tìm kiếm tung tích của Orm. Ginny rất khâm phục Orm, bởi vì Orm đều có cách khiến mọi người bàng hoàng và đứng ngồi không yên. Ginny đã quen biết với rất nhiều người, nhưng ít người làm được như Orm, có thể dễ dàng ảnh hưởng đến tâm tư của những người xung quanh thế này.

Từ ban ngày tìm kiếm tới bóng đêm phủ khắp, hầu như Lingling và Ginny đã đi một vòng toàn bộ thành phố, nhưng vẫn không có kết quả.

Lingling mang theo Ginny trở về nhà. Ginny vừa bước chân qua cửa liền mệt mỏi ngã người lên ghế sofa, nhắm mắt ngủ say sưa. Lingling giúp cô đắp chăn lên người, lại giúp cô dùng khăn lông ướt lau mặt cùng hai cánh tay. Khi làm những chuyện này, Lingling chợt nhớ đến Orm cũng thường làm như thế cho cô, nhất thời không nhịn được nở nụ cười, lại nhất thời cảm thấy u sầu vô hạn.

Lingling cũng rất mệt, nhưng cô ngủ không được, bởi vì bên người không có Orm. Từ lâu hai người ôm nhau ngủ đã trở thành thói quen. Bây giờ thiếu mất sự ôm ấp của một người, thật giống như đã thiếu mất một trái tim ấm áp.

Lingling hiểu rõ Orm, cô không lo lắng Orm sẽ bởi vì đau khổ tột cùng mà làm ra chuyện gì đó dại dột. Orm thường nói, 'Thân thể tóc da, nhận từ mẹ cha, không dám tổn hại, đó là khởi nguồn của chữ hiếu.' Lingling biết Orm sẽ không lấy sinh mệnh của mình đem đi đùa giỡn.

Bốn giờ sáng, Lingling cầm máy quay phim, hết lần này đến lần khác xem lại vẻ mặt nghiêm nghị của cô khi Orm quay trộm lại được, hết lần này đến lần khác xem lại cảnh cô và Orm cãi nhau, lúc đó vẻ mặt oan ức và dáng vẻ ẩn nhẫn của Orm thật khiến cho cô phải đau lòng. Lingling nhớ Orm, nhớ sự hoạt bát của Orm, nhớ sự u buồn của Orm, nhớ đến lúc đầu nếu không phải do chính cô chủ động nói đến chuyện quen nhau, hẳn Orm đã kiên quyết không muốn cùng cô có bất kỳ quan hệ nào. Đã có duyên gặp nhau, làm thế nào có thể tùy ý từ bỏ được đây?

Hai người yêu nhau, có hoàn cảnh lớn lên không giống nhau, môi trường sinh sống khác hẳn nhau, thì làm thế nào để tránh khỏi được chứ? Mà chẳng lẽ có sự tương đồng sẽ tốt hơn ư? Hoàn cảnh gia đình của Nicky Jung không kém hơn Lingling chỗ nào đi, nhưng kết quả hai người vẫn chia tay đấy thôi. Môi trường công việc của Leo Saussay cũng không thể kém hơn Lingling điểm nào hết, nhưng kết quả hai người vẫn là chia tay cơ mà. Lại nhìn đến Ginny và Kimberley, hai người này cũng thường chỉ giao du với những người có hoàn cảnh sống tương tự với mình, nhưng kết quả thì sao? Một không cách nào tìm thấy nửa kia để bản thân ổn định tình cảm, còn một lại rất nhanh ly hôn đường ai nấy đi.

Những thứ được gọi là hoàn cảnh sinh sống khác biệt hay các loại nhân tố khách quan khác ảnh hưởng đến mối quan hệ của hai người yêu nhau đều chỉ là những thứ bên ngoài, cũng không phải thứ chủ chốt quyết định. Ai có thể bảo đảm hai người có hoàn cảnh và địa vị hoàn toàn tương tự, khi yêu nhau sẽ ở bên nhau thật bền lâu? Đa số mọi người khi nhắm đến hôn nhân đều thường suy xét đến môn đăng hộ đối. Mặc dù đích đến của tình yêu là hôn nhân, nhưng phạm trù bên trong hôn nhân không nhất định bao gồm cả tình yêu. Hôn nhân sẽ ảnh hưởng đến hai gia đình, nhưng tình yêu chỉ chứa đựng hai người.

Trong tình yêu, những chuyện như môn đăng hộ đối, thật ra có cũng được mà không có cũng được. Lingling và Orm sống trong một quốc gia cổ hủ nhất định không cách nào nắm tay nhau bước vào giáo đường hôn nhân. Lingling nghĩ, Nếu như mọi chuyện đều đã như vậy, cũng đừng nên suy xét đến mấy chuyện thượng vàng hạ cám bên ngoài kia đi, bằng không chỉ khiến bản thân càng thêm ngột ngạt.

Lingling nhận định nửa kia của mình chính là Orm. Cô vì một phút giây bất cẩn không giữ mồm giữ miệng mà rất hối hận cùng tự trách, nhưng nhất định cô sẽ không buông tay Orm. Cô nhớ Orm đến mức muốn ngủ cũng không được, muốn ăn cũng không ngon, nên nhất định cô phải mau chóng tìm ra bằng được Orm.

Bên trong máy quay phim đang phát ra giọng nói đầy giận dữ của Lingling. Khi Lingling nghe được chính mình nói ra câu cuối cùng: 'Đi tới một góc núi nào đó, tìm một sơn động mà sống hết đời đi! Chỉ có như thế thì họa may không có người nào lại đi ô nhiễm được em!' Đột nhiên Lingling kích động đứng bật dậy, cô cảm thấy nhất định Orm đang ở bên trong sơn động kia. Nhất định đang ở đó!

Năm giờ sáng, bầu trời vẫn còn tờ mờ âm u. Ginny bị Lingling đánh thức dậy, nhưng không dám có một lời oán hận. Ginny rất tận tâm tình bạn hữu, trợ giúp Lingling đi tìm kiếm Orm.

Khi lái xe đến chân núi thì đã hơn bảy giờ sáng, Lingling lôi kéo Ginny chạy về hướng ngọn núi trước mắt. Bởi vì trời vừa đổ tuyết, nên đường lên núi cực kỳ khó đi, trong khi Ginny lại mang giày cao gót, khiến cô mệt đến mức trợn tròn mắt, chỉ còn kém phải sùi bọt mép ngã lăn quay trên đất nữa thôi.

Ginny thầm rủa xả Lingling, Nếu cậu sớm nói sẽ đến đây leo núi, tớ cũng đã mau chóng đổi đôi giày thể thao! Thế này thì tốt rồi!? Mang đôi giày cao gót tận bảy tám phân trên chân rồi bắt tớ đây leo núi!!! Bộ muốn tớ mệt ch.ết mới vừa lòng ư?

Tìm được tới sơn động, Lingling nắm chặt đôi bàn tay, cẩn thận từng bước một đi vào. Cô đứng ở cửa động, nhìn thấy người kia đang nằm nhoài bên trên đống vali, ở ngăn ngắn trong vòng dăm ba ngày đã gầy gò đến không thể tin nổi, nước mắt liền rơi xuống như mưa.

Ginny nhìn thấy Orm cũng sợ hết hồn. Làm sao Orm có thể đột nhiên trở thành một thứ như cô hồn dã quỷ? Quả nhiên sức mạnh của tình yêu thật kinh khủng! Nó có thể khiến một người hạnh phúc tột cùng, và cũng đủ sức hủy diệt hoàn toàn một người.

Lingling vội vàng đôi ba bước đã chạy tới, ôm Orm vào trong lồng ngực, cằm sượt đến vầng trán cô. Cảm giác được cái trán ấy nóng hầm hập, Lingling biết nhất định Orm đã bị trúng gió cảm mạo. Làm sao em có thể ngu ngốc ở trên núi chịu đựng cơn gió lạnh phương Bắc thổi vù vù ròng rã ba ngày thế này chứ? Làm sao em lại không yêu quý thân thể của chính mình? Nước mắt của Lingling lại thi nhau lách tách rơi xuống.

Ginny đưa mắt đánh giá sơn động, không khỏi kinh ngạc. Trong động rất lạnh lẽo, một không gian tối hù, căn bản ánh mặt trời không thể chiếu vào đây, trên vách núi vẽ chân dung Lingling, không cần nghĩ cũng biết là do Orm vẽ ra. Ginny cầm lấy chén uống nước của Orm, nhìn thấy bên trong đang lắng một lớp đất màu vàng nhạt cùng mấy khối băng chưa tan hết. Cô chợt cảm thấy đau lòng cho Orm. Chẳng lẽ hai ngày nay em ấy uống mấy thứ thế này?

Giống như Orm ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nên chầm chậm mở mắt, nhìn thấy Lingling, tưởng đâu chính mình đang mơ một giấc mộng đẹp, liền cười hì hì, nói: "Không ngờ em cũng có thể gặp chị trong mộng."

Lingling nhìn thấy Orm tỉnh dậy nhưng lại là dáng vẻ mơ màng, trong lòng như bị một cây cọc đâm xuyên đầy đau đớn. Cô hôn lên mặt Orm, nói: "Chúng ta không hề chia tay, vĩnh viễn không chia tay. Đây không phải mơ biết chưa? Về nhà thôi, về nhà của hai chúng ta."

Orm lại nhắm chặt mắt, Giấc mộng này rất đẹp, nằm ngủ tiếp thêm một lúc nữa đi! Bởi vì giấc mộng thường ngược với ngoài đời thật, có khi lát nữa mở mắt ra sẽ không còn thấy gì nữa. Hiện giờ mình đã là người nghèo rớt mồng tơi, cái mạng này cũng chỉ còn lại phân nửa. Ngoại trừ còn có thể mơ đến một giấc mộng tốt đẹp xa xỉ, những thứ khác đã không còn làm được gì.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co