Truyen3h.Co

[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược

83

LingOrmTruyen123

Tháng Tư vừa qua, tháng Năm liền tới.

Đám người Orm ngày càng nhận được nhiều dự án tầm cỡ, cho dù có sự tham gia của Gina, nhưng vẫn bận rộn đến tối mặt. Bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là lại chạy tới chỗ thầy Pi xin người. Thầy Pi nhìn đám học trò cưng ngày càng phát triển quy mô studio lớn dần lên, lòng tràn đầy vui mừng. Ông suy nghĩ cẩn thận, rồi giới thiệu một sinh viên nam năm Tư sắp tốt nghiệp cho đám người Orm. Sinh viên nam này tên Dew Jirawat, chiều cao khoảng một mét tám, da dẻ rất trắng trẻo, là một anh chàng có tướng mạo khá thanh tú và tính cách có phần rụt rè.

Dew Jirawat đã từng đăng ký thi cao học vào tháng Giêng, đáng tiếc vì điểm tiếng Anh thấp mà bị đánh rớt. Vì kỳ thi cao học, cậu đã khổ cực ôn luyện ròng rã mất mười tháng, trong đó phần lớn thời gian đều dùng để học tiếng Anh, thế mà kết quả vẫn bị tiếng Anh kéo lại. Muốn kéo thì cứ kéo đi, bất quá thì nộp đơn phúc khảo để chuyển nguyện vọng sang phân ban B hay C thôi. Nhưng ai cũng biết trông chờ điểm phúc khảo còn gian nan hơn cả lúc đi thi cao học, vì chuyện phúc khảo này là muốn xem vận may của mình thế nào?

Thời điểm khi đang phúc khảo, Dew Jirawat đã gọi điện vô số lần đến các thầy cô giáo, rồi nhận lấy vô số lời lẽ vô tình của thầy cô, nhưng cậu vẫn luôn mang theo hy vọng khi nộp đơn xin phúc khảo. Cứ mỗi cách 48 tiếng, cậu lại lên mạng Internet để nghiên cứu ngành học và gửi thư đến trường nguyện vọng hai, nhưng kết quả vận may không tốt, không thể tìm thấy một trường nào có chỉ tiêu trống rơi xuống đầu cậu. Trong những bức email trả lời cho đơn nộp của cậu luôn chỉ xuất hiện mỗi hai câu, 'Đơn xin xét tuyển có thể được thẩm tra bởi phòng Tuyển sinh' hoặc là 'Đơn xin xét tuyển đã được thẩm tra bởi phòng Tuyển sinh', làm Dew Jirawat nản lòng thoái chí.

Dew Jirawat rất nản lòng, cũng rất buồn bực. Cậu thật không hiểu nổi, số điểm hiện giờ của cậu khi chuyển sang phân ban B hay C đều cao hơn điểm chuẩn, tại sao lại không có trường nào chịu nhận? Cậu vĩnh viễn cũng không thể nào quên sự khổ cực trong lúc chờ kết quả phúc khảo. Cậu cảm thấy một người khi đi thi cao học, nếu trượt mất trường nguyện vọng một, liền trở thành đứa nhỏ đi chung quanh xin cơm ăn. Bên trong tấm màn phúc khảo luôn có rất nhiều chuyện phải giật mình, trường học cũng không phải cõi cực lạc không dối trá, loại cảm giác này cũng gần giống khi bị người kì thị nhưng vẫn phải tỏ ra thân thiết trong xã hội thật tế vậy. Trải qua chuyện này, Dew Jirawat xem như đã tích lũy được một kinh nghiệm xã hội đầu tiên.

Dew Jirawat cảm giác bản thân cậu không có duyên trở thành nghiên cứu sinh, xin thề đời này sẽ không đi thi lại cao học nữa. Cái loại sinh tồn không bằng chó lợn kia quả thật không phải dành cho người. Thế là cậu quyết định chuẩn bị một bản CV thật tốt, hăng hái nhiệt huyết đi ứng tuyển rất nhiều nhà tuyển dụng và công ty, nhưng kết quả cũng giống với lần xin phúc khảo, phần lớn đều là đá vụn chìm trong biển lớn.

Dew Jirawat hiểu được, khi sinh viên tốt nghiệp ngày càng nhiều thì công việc cũng sẽ ngày càng khó kiếm. Đúng lúc này, thầy Pi đem cậu giới thiệu cho đám người Orm. Lần đầu tiên cậu tới studio đã cảm thấy cực kỳ thích. Tuy nơi đây không lớn, nhưng hết thảy cách trang trí bên trong đều có tình cảm nghệ thuật, ấm áp thoải mái, giống như mái ấm của một gia đình. Rồi lại nhìn Mark, Yaya, Orm và Gina đều là những người trẻ tuổi không lớn hơn cậu là bao, mà lại là người nhiệt tình chân thành, hào phóng dễ gần, nên tức khắc Dew Jirawat sinh ra cảm giác muốn theo bốn người cùng gầy dựng sự nghiệp hào hùng. Cậu quyết định muốn đem nơi này xem như gia đình của chính mình, cũng hy vọng mình có thể trở thành một thành viên của gia đình.

Đám người Orm đương nhiên rất hoan nghênh khi Dew Jirawat gia nhập đội ngũ. Bởi vì bọn họ biết, thầy Pi có mắt nhìn người rất chuẩn, một khi ông đã giới thiệu người tới đây, nhất định khả năng sẽ không kém.

Vì để thuận tiện làm việc, Dew Jirawat muốn thuê một căn phòng gần đấy. Đúng lúc căn hộ của Mark và Yaya đã trang hoàng xong, chờ đến cuối tháng đã có thể dọn vào ở. Mark bảo Dew Jirawat chờ thêm mấy ngày có thể trực tiếp chuyển tới căn hộ đó sống cùng hai người họ, tiền thuê nhà sẽ bắt đầu tính từ tháng Bảy. Dew Jirawat còn chưa tốt nghiệp, cũng mới vừa bắt đầu đi làm, nên ắt hẳn số tiền trên người chỉ có hạn, mà ngày sau một khi cậu gia nhập vào đội ngũ studio sẽ cả ngày sớm chiều ở chung trở thành bạn bè tốt, như vậy nếu có thể tạo thuận lợi cho cậu thì cứ tạo thuận lợi để củng cố thêm tình thân thiết đi.

Dew Jirawat đã trải qua đợt phúc khảo cùng xin việc làm rất thê thảm và nhận đủ mọi coi thường, nên lần này được đám người Mark đối xử rất tốt, liền cảm kích không ngớt. Anh chàng Dew Jirawat này vẫn chưa hoàn toàn đi ra khỏi cánh cửa trường đại học nên vẫn còn đơn thuần, khi thấy sự nhiệt tình của người khác dành cho mình liền cảm động suýt chút đã rơi lệ.

Chấm dứt ở đây, studio của đám người Orm trải qua bốn năm hoạt động đã phát triển lên thời kỳ tăng trưởng vượt bậc. Từ mới đầu chỉ có ba người làm việc với nhau, giờ đã biến thành một tổ năm người. Những người trẻ tuổi vững vàng cất bước đi về phía trước, mang theo hy vọng mà chạy băng băng trên con đường sống của mỗi người. Hiện tại Orm thường nói, Sống sót rất khó, nhưng phải cố gắng sống sót cho thật tốt.

Đúng đấy. Chỉ cần sống sót là vẫn còn hy vọng, cho nên phải cố gắng sống sót cho thật tốt. Tuy nhiên có vẻ như phải xem mỗi người làm sao để hiểu hai chữ sống sót thế nào thôi.

Mùa xuân nhiều gió, không những vậy gió còn thổi rất mạnh, bên trong sự ấm áp mang theo cả sự lạnh lẽo.

Nếu đi thuận chiều gió có thể đỡ mất hơn phân nửa sức lực, nhưng nếu đi ngược chiều gió thì phần lớn đều phải phí không ít sức.

Mặc kệ đi thuận chiều gió hay ngược chiều gió, hầu như ai cũng như ai đều có mái tóc bị ngọn gió thổi tung đầy lộn xộn, quần áo trên người không nhiều thì ít đều dính một chút tro bụi. Thế nhưng đối với những người đang vội vã bận rộn, sẽ bất chấp tất cả các chi tiết nho nhỏ đó, để mặc mái tóc đong đưa và quần áo tung bay, mải miết chạy về phía trước.

Đảo mắt đến trung tuần tháng Năm, ít gió thổi hơn, trời bắt đầu nóng, cái bóng của mùa hè êm ả đến gần.

Trong thời gian này, Nychaa và Orm vẫn duy trì mối liên hệ bạn bè nhàn nhạt, cô thường giới thiệu không ít khách hàng cho Orm. Những lúc tâm huyết dâng trào, tình cờ cô cũng sẽ đến studio của Orm để ngồi chơi nói chuyện một lát. Cô yêu thích nơi này vì có thể giúp bản thân cô được thả lỏng.

Orm, Yaya và Mark đã quen biết Nychaa khá lâu, nên mỗi khi tán gẫu cũng không cần giữ kẽ quá mức. Tuy nhiên đối với những người còn chưa đi ra khỏi cánh cổng trường đại học như Gina và Dew, mỗi khi nhìn thấy Nychaa cứ có cảm giác như gặp phải một quý nhân đầy khí chất, nên nói chuyện liền mang theo chút ngây ngô và khép nép. Điều này làm Nychaa nhớ đến thời tuổi trẻ của cô. Thời gian quả thật trôi quá nhanh đi! Mới trước đây vẫn còn là một thiếu nữ ngây thơ không biết gì, thế mà chỉ trong chớp mắt đã giật mình trở thành một người già dặn khôn khéo của hiện tại. Hạnh phúc hay bất hạnh đây? Tóm lại đều là một loại chuyện phải trải qua. Nychaa thầm than.

Có lần Nychaa hỏi Orm: "Em có tin vào số mệnh?"

"Tin, nhưng cũng không tin."

"Tại sao?"

"Chị xem đi." Orm chỉ lên bầu trời xanh trên đỉnh đầu, "Mỗi lần chúng ta gặp vấn đề gì đều lớn giọng mắng to hai chữ trời ơi. Tựa như ông trời nắm giữ tất cả mọi vận mệnh của chúng sinh. Sống đến từng này tuổi mới phát hiện, ông trời thường chỉ giỏi bắt nạt kẻ yếu. Chị càng dễ đầu hàng số phận thì ông trời lại càng hay bắt nạt chị, nhưng khi chị quyết đấu với số phận đến cùng thì ngược lại ông trời sẽ để chị vượt qua khó khăn. Đấu với ông trời rất thú vị đó chứ! Chỉ là nhìn xem chị có thể kiên trì đấu đến cùng được không?"

Nychaa gật đầu mỉm cười. Cô thừa nhận cô vẫn có một loại cảm giác yêu thích nhàn nhạt với Orm. Loại yêu thích này giống như leo núi lúc sáng sớm nhìn thấy một vệt sương trắng mông lung đang lượn lờ trong rừng tùng xanh ngắt. Cảnh sắc đó nhìn rất đẹp, nhưng khi đưa tay lại không bắt được gì.

Của mình, dù chạy thế nào cũng quay về trong tay mình; không phải của mình, dù cố đến đâu cũng không thể nào chiếm giữ. Nychaa rất rõ Orm không thể thuộc về cô, nên cô thà rằng duy trì mối quan hệ bạn bè như người quân tử kết giao bình đạm như nước cùng Orm, để lưu lại một phần cảm nhận tốt đẹp tích trữ ở đáy lòng nhau. Được như vậy cũng là một loại vui sướng đấy chứ.

Nychaa vẫn như xưa không thể phân định rõ được tính hướng của Orm, nhưng cô cũng không muốn cố hết sức đi làm rõ điều đó. Cô cảm thấy có thể cùng Orm kết giao bạn bè nhàn nhạt như lúc này đã là rất tốt. Tuy nhiên, Nychaa lại mơ hồ cảm giác được giữa hai người Orm và Lingling dường như có chút vấn đề. Bởi vì ở mỗi lần cô lơ đãng nhắc tới Lingling, thì đôi mắt của Orm đều phát sáng đến chói mắt. Loại phát sáng này không thể nào giả vờ làm cho nó xuất hiện, cũng rất khó kiềm nén để nó không xuất hiện. Nychaa biết đó là một cảm giác mãnh liệt, cô rất rõ luồng chói sáng phát ra từ đôi mắt Orm đại biểu cho điều gì.

Nychaa cảm thấy rất thú vị nên những khi đi tìm Lingling, cũng ra vẻ như lơ đãng nhắc đến Orm, tiếp theo khẩn trương nhìn chằm chằm vẻ mặt của Lingling. Đương nhiên Lingling cáo già hơn Orm rất nhiều, hầu như cô không lộ ra chút kẽ hở, nhưng trong nơi sâu xa của đáy mắt vẫn không thể giấu được nét cười hạnh phúc nên vẫn dễ dàng bị Nychaa cũng đồng dạng cáo già kịp thời bắt lấy.

Nychaa không muốn nói chuyện úp mở, liền trực tiếp đi thẳng vấn đề hỏi Lingling: "Em thích Orm Kornnaphat?"

"Thích chứ. Không phải chị cũng rất thích Orm?" Lingling chơi Thái Cực.

"Em cũng giống kiểu chị thích Orm như thế mà thích Orm?"

"Em giống tất cả những người thích Orm như thế mà thích Orm."

"Em chạy theo câu hỏi để lặp lại có thấy mệt không?"

"Không mệt."

Hai người nhìn nhau bật cười. Có mấy lời đã rõ ràng trong lòng, cảm giác được đã đủ rồi đi, không cần thiết phải nói ra, cũng không cần thiết phải đuổi theo hỏi tường tận làm gì.

Nychaa từng hoài nghi mối quan hệ giữa Orm và Ginny, nhưng cô không thể ngờ người như Lingling cũng có lúc rơi vào vòng xoáy cùng phụ nữ. Nychaa nhớ đến ngày lễ kỷ niệm thành lập công ty khi ấy, Lingling và Orm dù thể hiện như một đôi 'kẻ thù không đội trời chung' nhưng lại có rất nhiều hành động ái muội. Rồi lại nhớ đến ngày mùng bốn Tết kia, Orm và Lingling đã thể hiện sự ăn ý thân thiết ở khắp nơi. Càng suy nghĩ, dần dần một ít đồ vật được ẩn giấu rất kỹ đều bị cháy nhà lòi mặt chuột. Nychaa cười đắc ý, Quả nhiên trong lòng mỗi người đều có một ngọn núi Brokeback* nha!

(*Dùng để ám chỉ 'người tình đồng tính', được lấy từ tên một bộ film gay rất nổi tiếng «Brokeback Mountain» của đạo diễn Lý An. Bộ phim được phỏng theo một truyện ngắn của tác giả E. Annie Proulx (từng đoạt giải Pulitzer), nói về mối tình giữa hai chàng cao bồi ở miền Viễn Tây Hoa Kỳ vào những năm thập niên 1960.)

Đôi khi Nychaa cũng có lúc khó tránh khỏi thở dài. Nếu đã lựa chọn hôn nhân mà còn theo đuổi tình ái, thì dù cuộc hôn nhân có đúng là hữu danh vô thật đi nữa, thì vẫn chụp lên đỉnh đầu của mối tình kia một nón đen vô đạo đức.

Xung quanh Nychaa, người có ý với cô không ít, có đàn ông, cũng có phụ nữ. Đối với Nychaa, đàn ông có thể bỏ qua không tính, còn phụ nữ để mắt đến cô tuy có rất nhiều nhưng cô lại chẳng thấy được ai. Nychaa là người rất xét nét, những cô gái bình thường không có gì nổi bật thì không lọt nổi mắt xanh của cô. Huống chi cô đã qua lâu cái tuổi muốn làm gì thì làm không màng đến hậu quả, và cũng sẽ không bốc đồng làm bừa.

Nychaa yêu thích những người phụ nữ vừa độc lập lại vừa có nguyên tắc, ví dụ như Lingling hay giống như Orm. Thế nhưng những người phụ nữ này có mấy ai nguyện ý qua lại cùng một người đã có chồng có gia đình hết một đời một kiếp? Lại có mấy ai tình nguyện đi làm kẻ thứ ba lén lút yêu đương cả đời? Có được tất có mất đi, đã tới được đoạn đường này của cuộc đời, nếu như không muốn đi nhận mệnh quả thật có chút khó.

Đột nhiên Nychaa muốn có một đứa con. Thế nhưng nếu quả thật cô có con, thì mong ước theo đuổi tình ái chỉ đành phải trở thành lâu đài trên không xa vời chẳng thể với. Trong lúc nhất thời, Nychaa rơi vào thế hai đầu đều khó, cực kỳ mâu thuẫn.

Chuyện Nychaa có thể làm hiện giờ chỉ có thể là chờ đợi. Hoặc chờ đợi người phụ nữ do số mệnh an bài kia xuất hiện, hoặc chờ đợi bản thân cô cam tâm tình nguyện làm ra lựa chọn cuối cùng.

Bởi vậy có thể thấy, khó khăn trong cuộc sống không phải nằm ở chỗ sống sót, mà ở chỗ lựa chọn. Bất kể cuộc sống có thuận lợi đến mức nào thì sự khổ não của mỗi người vẫn luôn có.

Mấy ngày nay, Lingling và Kimberley vẫn giống hai cô bạn thân khi xưa giữ mối liên hệ qua lại, nhìn qua như thể thân mật không kẽ hở của trước đây, đến mức Kimberley còn cho rằng Lingling đã tha thứ cho cô nên cực kỳ vui mừng. Chỉ có Lingling tự mình hiểu rõ, cô đối với Kimberley đã không còn khả năng là loại bạn bè tri kỷ cùng thành ý của dĩ vãng nữa. Xưa nay Lingling là người thù dai, cô vĩnh viễn cũng sẽ không quên chuyện Kimberley từng khiến người mà cô yêu tha thiết đến cực điểm là Orm ném mất một lần tôn nghiêm của bản thân.

Nhưng ở hình thức bề ngoài, Lingling vẫn cố đóng vai diễn thật hoàn mỹ. Dù sao về mặt công tác, có lúc cô vẫn cần sự trợ giúp của Kimberley. Cô và Kimberley, còn có Ginny vẫn như xưa, cứ cách mấy ngày lại hẹn hò gặp nhau. Lingling biểu hiện sự quan tâm lo lắng đến Kimberley, thậm chí để người cực kỳ khôn khéo như Ginny cũng phải nhìn hoa mắt, cứ cho rằng Lingling đã thật sự buông xuống được sự ngăn cách với Kimberley.

Trong lúc đó tình cảm giữa Ginny và Jayna qua tháng ngày lắng đọng đã từ từ sâu sắc hơn từ ngoài lẫn trong. Khoảng thời gian này, địa vị Ginny trong lòng Jayna ngày càng quan trọng. Những khi Ginny về nhà muộn, Jayna đều lơ đãng nhung nhớ, còn những khi Ginny mệt mỏi vì xã giao, Jayna sẽ thấy đau lòng. Trong thoáng chốc, cái bóng của Ginny lúc nào cũng đảo quanh bên trong đầu óc của Jayna. Hiện giờ Jayna rất rõ tình cảm của mình với Ginny dường như đã có yêu.

Ginny có thể cảm giác được sự biến hóa của Jayna. Tối nay, sau khi trở về, nhìn thấy Jayna đang ngồi trên ghế sofa chờ cô. Mỗi ngày khi về nhà có thể nhìn thấy người yêu dấu đang chờ mình là một loại hạnh phúc đến dường nào chứ?

Ginny để túi xách trên bàn, rất vui sướng ôm chầm Jayna, mở miệng hỏi: "Có phải em đã rất thích chị rồi không?"

Jayna nghịch ngợm nói: "Có thích gì đâu."

"Em đó nha! Cứ khoái nói lời dối lòng không thôi. Đã cơm tối chưa?"

"Vẫn chưa, muốn chờ chị về ăn chung. Này, đừng nói với em là chị đã ăn rồi đấy."

"Bận rộn cả ngày, nào có thời gian rảnh để ăn? Thôi nào, em đi rửa tay đi, để chị nấu cơm. Đêm nay chúng ta sẽ ăn món Tứ Xuyên."

"Được."

Ginny là người vĩ đại. Từ nhỏ cô không ăn cay, nhưng vì Jayna vẫn cố gắng thay đổi vị giác của mình. Cô bước vào nhà bếp, trước tiên vo gạo bật nồi cơm, rồi lấy ra nguyên vật liệu, chuẩn bị làm món cá hầm cay.

Jayna rửa tay xong, cũng đi tới nhà bếp, yên tĩnh nhìn Ginny đang vì cô mà bận rộn, trong lồng ngực mơ hồ lộ ra từng tia ngọt ngào pha lẫn cảm động. Cô đến cạnh Ginny, hỏi: "Có cần em phụ không?"

"Không cần đâu. Chị sợ em càng giúp càng bận rộn."

"Em đang muốn học làm cơm, hay vẫn nên để em giúp chị đi."

"Muốn học làm cơm thì chờ lúc nào rảnh rỗi, chị sẽ dạy cho em. Còn tối nay cứ để mình chị làm cho nhanh. Trong nhà bếp có khói dầu nhiều, hay em ra phòng khách xem tivi đi, nha?"

"Được rồi."

Jayna quay lưng đi ra phòng khách, mở tivi, xem một hồi cảm thấy chán, lại đứng dậy bước vào nhà bếp, đứng ở phía sau Ginny, đưa hai tay vòng lấy eo cô.

Ginny nhẹ nhàng quay đầu, mặt cọ mặt Jayna, cười hỏi: "Mấy người trong tivi không đẹp bằng chị à?"

"Đúng đấy, không đẹp bằng chị." Jayna đưa tay kéo Ginny quay người lại, chủ động hôn cô, hai bờ môi áp chặt lên nhau, đầu lưỡi quấn quýt triền miên, hơi thở phối hợp dung hòa.

Một hồi lâu, Jayna tì trán lên trán Ginny, nói: "Vừa nãy chị hỏi có phải em đã rất thích chị rồi không? Em trả lời có thích gì đâu. Bởi vì đột nhiên em cảm thấy, thật giống như có chút yêu chị."

"Biết ngay em toàn thích nói lời dối lòng không mà." Ginny nhíu mày cười, cắn lên vành tai Jayna, "Có điều chỉ một chút yêu thôi sao? Chị thấy bất mãn đó nha. Vì chị muốn em yêu chị bằng cả trái tim kia, hiểu không?"

Jayna nhếch mép cười tinh nghịch, vươn tay tắt bếp, hôn lên khóe môi Ginny, quyến rũ nói: "Em nhớ chị đã từng nói, yêu là phải làm nó xuất hiện nhỉ?"

Jayna vừa nói vừa hôn Ginny, bàn tay cũng nhanh chóng vuốt ve khắp người Ginny. Hiếm lắm mới thấy Jayna chủ động một lần, được ân sủng từ mỹ nhân thế này đương nhiên Ginny không đời nào bỏ qua. Cô ôm lấy Jayna, nồng nhiệt đáp lại, và món cá hầm cay vẫn còn trên bếp đã sớm bị cô quăng ra sau đầu.

Cuối tháng Năm, Znews tổ chức chuyến du lịch cho nhân viên của tòa soạn. Lingling không muốn mấy ngày liên tục không được gặp Orm, liền lấy cớ do trong người không khỏe để không đi. Cả ngày bận bịu đến xoay quanh, rốt cuộc Lingling đã có thể nghỉ ngơi tận bốn ngày. Nhưng lúc này Orm không nghỉ, cô vẫn cả ngày đi sớm về trễ như cũ, nên rốt cuộc Lingling có cơ hội nếm trải một lần tư vị làm người vợ nội trợ.

Lợi dụng kỳ nghỉ, Lingling đi mua máy chạy bộ và xe đạp tập thể dục, dự định sau này sẽ rèn luyện sức khỏe. Ngẫm lại Orm đã từng nói muốn mua xe đạp, từ đó đến nay đã rất lâu mà vẫn chưa mua được, nên Lingling tranh thủ lúc không có gì làm, đơn giản một mình đi tới cửa hàng xe đạp, tuyển chọn tỉ mỉ một hồi lâu, rồi mua cho Orm một chiếc xe đạp mới tinh.

Thời điểm hoàng hôn, Lingling cưỡi xe đi đón Orm. Khi Orm nhìn thấy chiếc xe đạp mới tinh ấy liền cười không ngậm được mồm. Trong lúc phấn khởi, cô lập tức chở Lingling chạy một vòng trên lối đi bộ. Orm đùa nghịch, cố ý lái xe loạng choạng nghiêng sang đông ngã sang tây, khiến Lingling sợ đến mức há to mồm hét oang oang. Orm khoái trá bật cười, vung mái tóc dài đảo qua gò má Lingling. Còn Lingling ngồi ở yên xe sau, hai tay ôm chặt cứng eo Orm, chợt thấy bản thân thật giống như cô bé mười tuổi, cảm giác hạnh phúc khó thể tin nổi.

Ăn cơm tối và tắm rửa xong, tâm trạng Lingling chợt cực kỳ phấn chấn. Cô đắp mặt nạ, bật âm nhạc, giai điệu thánh thót vang lên, quay sang hỏi Orm cũng đang đắp mặt nạ bên cạnh: "Em biết nhảy điệu waltz không?"

"Có." Đang đắp mặt nạ nên Orm không dám nói nhiều, chỉ từ cổ họng bật ra được mỗi một chữ có.

"Khiêu vũ cùng chị đi."

Orm xé mở ngay phần môi mặt nạ, âm thanh cao vút: "Hơn nửa đêm mà chị còn muốn khiêu vũ? Không những thế còn đang đắp mặt nạ?"

"Hơn nửa đêm hồi nào? Giờ mới mấy giờ? Mà khiêu vũ trong khi đang đắp mặt nạ cũng thú vị đó chứ."

"Chả thú vị gì hết. Chờ khi nào em đắp xong mặt nạ thì nói sau đi."

"Em gan nhỉ? Dám không nghe lời chị." Đôi mắt Lingling trợn lên đầy hung dữ.

"A... a... Thật gặp quỷ! Đời em chưa bao giờ vừa đắp mặt nạ vừa khiêu vũ đâu đấy."

Orm vỗ lên mặt nạ, phẫn nộ đứng dậy. Lingling vòng lấy eo Orm. Một áo ngủ vẫy nhẹ, một váy ngủ khẽ bay, giẫm lên chiếc thảm mềm mại, hai người khiêu vũ một điệu waltz tự nhiên hài hòa rất đúng chuẩn, đương nhiên chỉ giới hạn từ cần cổ trở xuống dưới.

Lingling cảm giác thật vui, nhưng Orm lại không có được sự lạc quan như Lingling. Cô nhìn gương mặt của Lingling lúc này đang đắp mặt nạ thật giống quỷ, hơn nữa trong lúc lơ đãng lộ ra ý cười còn khiến mặt nạ trở nên vặn vẹo nhăn nhúm, nên càng thấy giống quỷ hơn gấp bội. Orm chỉ có thể nói thầm trong lòng, Hôm nay xem như đắp mặt nạ chả có tác dụng gì rồi đây. Mà khiêu vũ kiểu này làm gì còn điệu waltz nữa chứ? Rõ ràng chính là khiêu vũ cương thi thì có.

Orm không dám nhìn mặt Lingling, chỉ có thể cúi gằm mặt xuống, từ nơi cổ áo ngủ nhìn thấy đôi gò bông đào của Lingling theo bước nhảy sống động mà mềm mại di chuyển, đột nhiên Orm cảm thấy ngượng ngùng không chịu được, chỉ muốn dùng hai tay che lấy đôi mắt dù sau đó có từ giữa các khe hở vụng trộm nhìn xem đi nữa. Orm tự trách, Đã là đôi vợ chồng già với nhau rồi mà còn thẹn thùng gì chứ? Có gì để xấu hổ đâu!

Khiêu vũ xong, rửa sạch mặt, hai người lại cùng nhau dựa ở đầu giường đọc sách. Orm xem một hồi, dựa vào Lingling ngủ mất. Lingling vốn định tắt đèn đi ngủ cùng Orm, nhưng khi nhìn thấy gương mặt ngây thơ trong sáng của Orm khi ngủ, trong lòng đột nhiên ngứa ngáy. Cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ, Mới mười giờ rưỡi, đêm vẫn còn dài, phải làm gì đó mới được, bằng không thật lãng phí thời gian?

Lingling cởi váy ngủ của Orm, lật người đè lên. Orm gào gào kêu to hai tiếng, biết đêm nay lại chạy không thoát, đành nhận mệnh nhắm mắt lại, cắn răng cứng cổ, làm ra tư thế anh dũng hy sinh, mặc người xâu xé.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co