Chương 46
Còn tưởng mình bị tập kích lần nữa, Thu Oanh lập tức vùng ra, đồng thời nắm quyền thụi về phía sau, nàng đánh liền ba chiêu, người kia đều tránh được, cuối cùng giữ lấy tay nàng, nói:
- Cô nương chớ nên manh động, ra đó bây giờ chỉ tổ nộp mạng cho chúng thôi.
- Chú tiểu! – Thu Oanh ngạc nhiên nói, người giữ nàng lại chính là chú tiểu quét chùa, lại thấy y xua tay ra hiệu nàng nhỏ giọng lại, sợ đám người ngoài kia nghe thấy hay gì đó – chẳng phải ngươi và bọn chúng cùng một giuộc sao, hay là muốn dùng kế ly tán bọn ta?
- Ta đã nói cô nương hôm nay đừng tới, vì sao còn dám vượt tường vào, nếu không phải ta liều mạng xuống hồ vớt lên, thì hôm nay chính là ngày giỗ của cô nương rồi. – dù có vẻ trách cứ nhưng chú tiểu cũng không nặng lời, chỉ dám nhỏ nhẹ khuyên giải.
Hóa ra người cứu Thu Oanh là chú tiểu đây, nàng nhướn mày lên một cái. Trước đó khi thấy Hà Anh và Thu Oanh quay lại Thiên Linh Tự, chú tiểu năm lần bảy lượt đuổi hai nàng quay về vì nghĩ các nàng phát hiện nữ hài tử đi cùng đã mất tích, nếu để sư trụ trì biết được sẽ tìm cách giết người diệt khẩu, bởi ngài cho rằng như vậy là chuyện đã bại lộ. Thế mà hai nàng vẫn cố tình lẻn vào, để rồi người nào cũng bị đánh cho thừa sống thiếu chết.
Lại nói sau khi nàng bị ném xuống hồ, chú tiểu vờ đi quanh đó quét dọn, tiện thể không ai để ý liền nhảy xuống vớt nàng lên, cho vào bao bố kéo tới nhà bếp giấu. Vì trong chùa chỉ có mình chú tiểu này lo chuyện bếp núc nên không sợ bị người khác phát hiện, nhưng đề phòng vạn nhất nên chú tiểu đã vùi nàng vào đống rơm, lấy rơm phủ lên trên. Thu Oanh bị ngâm nước ướt hết y phục, chú tiểu băng bó vết thương trên đầu cho nàng, sau đó lấy củi đốt lên sưởi cho nàng ấm, xong xuôi liền rời đi. Vừa rồi đang đứng gần đó quan sát đám tăng nhân đánh người, bỗng thấy Thu Oanh từ phía sau chạy tới, biết nàng sẽ xông ra tương trợ nên vội qua giữ lại.
- Ta phải ra đó, kia là chị của ta! – Thu Oanh sốt sắng nói.
- Với sức của cô nương thì không thể làm gì được chúng đâu, bọn ta đã có chuẩn bị, người sẽ tới đây bây giờ, chỉ cần cầm cự thêm một chút nữa thôi. – chú tiểu nhìn quanh quất trên không, dường như đang chờ đợi điều gì đó, nhưng Thu Oanh không nghe hết đã chạy đi, nói:
- Thà rằng ta ra đó đánh với chúng còn hơn ở đây nhìn chị gái cầm cự, sống cùng sống, chết cùng chết.
- Ta biết cô nương nóng lòng cứu người, nhưng giục tốc...
Ruỳnh!
Chú tiểu và Thu Oanh đang giằng co bỗng nghe có tiếng động lớn phát ra bên kia, hai người cùng nhìn sang, đám tăng nhân từ lúc nào đã đông lên rất nhiều, Hà Anh thì bị đánh văng ra tít giữa sân, trên vai đã đầm đìa máu. Thu Oanh toan xông ra thì lại bị chú tiểu cản đường, nói:
- Để ta! Cô nương xin hãy giúp ta một việc, đáng ra ta sẽ là người xuống hầm cứu đám trẻ bên dưới, nhưng vì tình thế cấp bách không thể đợi cứu viện tới, ta sẽ lôi kéo đám người kia, cô nương hãy vào gian thờ chính, cửa xuống hầm dưới chân tượng phật, bên dưới có thể vẫn còn địch nhân, ta giao cho cô nương vật này để phòng thân. Bằng mọi cách phải cứu được đám trẻ đó!
Sau khi giao cho Thu Oanh một thanh chủy thủ, chú tiểu lập tức phi thân vào trong đám tăng nhân, nàng thấy thế vẫn không yên tâm rời đi, làm sao biết y có cứu được chị mình hay không, thoạt nhìn còn tưởng là người không biết chút võ công nào nữa. Nhưng chú tiểu vừa xông vào đã nhanh chóng đánh bay một tên, Thu Oanh đứng ngoài chỉ nghe vút vút mấy tiếng, rồi thấy đám tăng nhân bắt đầu nhao nhao lên, lại thêm một người nữa bị hất văng ra.
Nàng loáng thoáng thấy được chú tiểu tay không quần thảo giữa vòng vây địch nhân, quyền thuật có phần mới lạ, chậm rãi mà chắc chắn, chiêu thức uyển chuyển như nước chảy mây trôi, cảm giác hai tay vô lực nhưng mỗi chiêu đánh ra đều rất dũng mãnh, cả công và thủ đều không chút sơ hở. Quả nhiên không thể trông mặt mà bắt hình dong, tuổi đời còn trẻ mà thân thủ linh hoạt như vậy, chắc chắn phải là cao nhân của chính phái, không biết chừng còn là một trưởng môn uy chấn giang hồ nào đó.
Thu Oanh bấy giờ mới yên tâm giao Hà Anh lại cho chú tiểu, đợi đám tăng nhân bên trong gian thờ chính kéo nhau ra ngoài hết, nàng liền lẻn vào, theo chỉ dẫn tới dưới chân tượng phật, sờ khắp mặt sàn cuối cùng cũng thấy có cửa vào. Bên dưới thông đạo có ánh sáng, Thu Oanh cẩn trọng bước xuống, chủy thủ đã cầm sẵn trong tay, đi hết cầu thang thì tới dãy hành lang, hai bên đều chia phòng, không khí có phần lạnh lẽo và yên ắng, đám trẻ mà chú tiểu nói tới đang ở đâu?
Nàng thủ thế đi tới gian phòng đầu tiên, nhẹ nhàng tháo then đẩy cửa hé ra, bên trong tĩnh không một tiếng động, cũng không có ánh sáng, Thu Oanh đánh bùi nhùi lên, mở rộng cửa nhòm vào. Căn phòng trống không, sàn ướt nhầy nhụa những bùn và rơm, ẩm mốc và hôi hám như một cái chuồng gia súc vậy.
Sang căn phòng tiếp theo tình hình cũng y hệt, điểm khác biệt duy nhất là trong góc phòng có một bộ xương đã mục ruỗng, bên trong chuột và gián làm tổ lúc nhúc, nhìn hình dạng thì giống như là của một đứa trẻ, không biết nó bị nhốt ở đây bao lâu rồi.
Lịch kịch. Lịch kịch.
Bỗng Thu Oanh nghe thấy tiếng động lạ phát ra, âm thanh nặng nề như đang xoay cối đá, vọng lại từ sâu bên trong hành lang, nàng lần theo tiếng động đi tới, hai tay thủ thế sẵn sàng tấn công nếu thấy địch nhân xuất hiện. Cuối hành lang chính là đan phòng, giữa phòng là lò luyện bằng đồng to cỡ năm người ôm mới xuể, tiếng lịch kịch là do sợi xích chằng xung quanh lò đang được kéo lên, mỗi tiếng động là một mắt xích cuộn lại, lò dần nghiêng đi khiến nắp đậy từ từ mở ra, khói xám từ miệng lò bốc ra mù mịt. Thu Oanh đứng xa cả chục thước vẫn ngửi thấy một mùi gây gây, nồng nặc khó tả xộc vào mũi.
Nàng hiếu kỳ ngó vào, thấy nhiều hơn một lò luyện đan bên trong, ít nhất phải có tới ba chiếc bàn để la liệt những khối thịt đã róc xương, máu chảy lênh láng trên sàn, màu đỏ quyện với bùn nâu tạo thành một thứ dung dịch sánh đậm ghê người. Một tăng nhân xăm mình đang chăm chú lọc xương với thịt ra. Thu Oanh còn thấy một chiếc sọt tre đầy ăm ắp xương, cái đó dùng để làm gì? Sau khi đổ hết những thứ trong lò luyện đan ra, tăng nhân xăm mình tiếp tục trút đống xương đã lọc vào lò cùng với vô số những vị thuốc bổ khác, kéo nắp lò đậy lại, bắt đầu nấu mẻ mới. Thứ được đổ ra gọi là cao trường sinh bất lão, cao này sau khi linh trong lò đủ mười ngày mười đêm, đem đổ ra máng để nguội cho lớp dung dịch cô lại, cuối cùng là nhéo từng cục vo lại sao cho to bằng đầu ngón tay cái là thành đan dược. Mỗi ngày dùng một viên sẽ có tác dụng trường sinh bất lão, chẳng thế mà trụ trì đại sư năm nay đã ngoài tám mươi tuổi, những diện mạo vẫn trẻ trung như độ tam tuần.
Phải nhanh chóng tìm ra bọn trẻ trước khi đám tăng nhân quay lại. Thu Oanh âm thầm rời đi, còn khoảng bốn năm gian phòng nữa cần kiểm tra, nàng cẩn thận mở cửa căn phòng gần nhất, bên trong liền nghe thấy tiếng động khe khẽ, giống như tiếng trẻ con thút thít khóc. Nàng rọi bùi nhùi vào thì quả nhiên phát hiện ra một đám trẻ đang cố gắng trốn vào góc phòng, đứa nào đứa nấy run lẩy bẩy, trên mặt toàn là sợ hãi. Bỗng trong số đó có một đứa nhìn thấy nàng thì lập tức đứng phắt dậy, vừa hấp tấp chạy tới vừa gọi cuống quý:
- Chị Thu Oanh! Chị Thu Oanh!
Nàng nhìn khuôn mặt nó, dù đang mếu máo nhưng vẫn rất khả ái, tuy nhiên lại không có chút ấn tượng nào, nghe đứa trẻ gọi tên mình, Thu Oanh lấy làm lạ hỏi:
- Em biết ta sao?
- Biết – đứa trẻ ôm chầm lấy nàng, rối rít nói – chị quên em rồi ư, em là Khả Uyên đây!
- Khả Uyên? – Thu Oanh nhíu mày, bé gái gật đầu lia lịa – Uyên nhi? Là Uyên nhi phải không?
Thì ra đây là con của ma nữ nàng thấy trong mơ, Thu Oanh mừng rỡ ra mặt, còn tưởng là đứa trẻ đã chết rồi, may sao nó vẫn còn sống, đợi nàng cứu được cả đám xong sẽ tìm cách đưa nó về nhà. Khả Uyên còn đang nước mắt vòng quanh, có vẻ đã phải chịu nhiều ấm ức, nàng buông Thu Oanh ra, nghẹn ngào nói:
- Bọn họ nói Thu Oanh bán em, mẹ cũng không cần em, còn đánh em, không cho em ăn cơm nữa. – sau đó chỉ đám trẻ con xung quanh, tiếp – nhưng em vẫn nói với bọn chúng là chị sẽ tới cứu em, em không tin chị bán em, em...
Nói tới đây thì nàng òa lên khóc. Thu Oanh xem qua trên má nàng có một vết bầm lớn, trán cũng sưng to một cục, nàng cả giận hỏi:
- Nói ta nghe ai đã đánh em? Để ta đi trị tội hắn!
- Là người đó. – Khả Uyên chỉ ra cửa, Thu Oanh giật mình quay lại, đập vào mắt nàng là một bóng đen đứng sừng sững lấp gần hết lối ra, khe hở còn lại chỉ đủ cho ánh sáng lọt qua, thoạt nhìn còn tưởng toàn thân y đang phát ra hào quang.
Trong lòng chấn động, nàng nhận ra thân ảnh này chính là của người mà mình nhìn thấy trước khi ngất đi, có thể mặt y nàng không rõ, nhưng hình dáng thì tuyệt đối không thể nhầm được, thậm chí Thu Oanh còn tưởng đó là từ bức tượng hộ pháp trong gian thờ chính biến thành.
Không rõ là tăng nhân xăm mình đã đứng đó từ bao giờ, có lẽ là lúc Khả Uyên reo lên đã đánh động y, may mà tăng nhân vừa bước vào đúng lúc Thu Oanh quay lại, nhờ đó mà nàng không bị tập kích bất ngờ như trước, trong tay có sẵn chủy thủ, nàng lập tức nghênh chiến. Y gầm lên một tiếng dữ tợn, hai tay cầm song dao bằm thịt nhảy xổ tới trước mặt nàng, Thu Oanh dù đã có chuẩn bị mà cũng không khỏi hết hồn trước chiêu thức của y.
Tiếng dao xé gió ngọt xớt, nhát nào nhát đây điên cuồng tới tấp, người ngoài mình vào còn theo không kịp, tưởng chừng muốn bằm nát cả không khí xung quanh. Thu Oanh tưởng tránh không kịp, lưỡi dao lạnh ngắt sượt qua tai nghe roẹt một tiếng, lông tóc nàng dựng đứng cả lên, chủy thủ trong tay so với đôi dao phay kia khác gì muỗi đốt da trâu, cơ bản là không có cửa đọ lại.
Keng!
Hai phiến kim loại va nhau tóe lửa, tăng nhân không ngừng ghì chặt lưỡi dao xuống, gân tay gân cổ nổi lên chằng chịt, đối diện với y là Thu Oanh một tay xoay ngang chủy thủ chặn lại. Nhắm không thể băm được nàng trong một nhát dao, tăng nhân xăm mình liền vung thêm dao còn lại lên. Thu Oanh chậc lưỡi một tiếng, trước khi y xuống tay nàng lập tức xô cả người về phía đối phương. Bị nàng húc cho chao đảo, tăng nhân kia phải lùi lại mấy bước mới đứng vững. Thu Oanh vùng ra, nàng vội quay lại nói với lũ trẻ đang sợ dúm vào một đống phía sau:
- Tất cả mau chạy đi, cửa ra đằng kia, bên ngoài sẽ có người cứu các em! – đám trẻ nghe nàng giục giã thì vội vàng kéo nhau chạy, sau cùng Khả Uyên vẫn lưỡng lự, Thu Oanh phải gắt lên – đi mau!
- Không được chạy! – tăng nhân xăm mình thấy vậy thì lồng lên, y thét lớn một tiếng rồi phăm phăm đuổi theo đám trẻ.
Có sơ hở! Chính lúc y quay lưng lại với Thu Oanh, nàng nhanh tay đâm chủy thủ tới, tiếc là tăng nhân kia đã sớm nhận ra sát khí của nàng, y liền quay người dùng dao chặn lại, nhờ vậy mà đám trẻ có thêm thời gian bỏ chạy. Giằng co được một hiệp, bên trong vừa tối vừa chật chội, Thu Oanh tìm cách lôi kéo tăng nhân chạy vào đan phòng. Vừa bước qua cửa, nàng liền phát hiện bên trong còn một người nữa đang ngồi xếp bằng phía sau lò luyện đan, thấy nàng chạy vào, người kia đứng phắt dậy, tức tốc đi ra đằng trước chỉ vào nàng sa sả quát:
- Ai cho phép đám đàn bà con gái bần tiện chúng mày bước vào đây? Đan phòng là nơi thần thánh ngự trị, vô cùng linh thiêng chỉ có những thứ sạch sẽ thanh thuần mới được qua cửa, lũ đàn bà chúng mày là một lũ ô uế, người đâu, còn không mau đem nó ra ngoài giết đi...
- CÂM MIỆNG! – còn chưa nói dứt lời, Thu Oanh đã xông tới, nàng giận dữ mắng lớn một tiếng, cũng quên mất là mình đang đánh với ai, đến lúc nhận ra thì chân đã tung cước đạp thẳng lên ngực người kia. Lực đạo mạnh đến độ khiến y ngã dúi dụi về phía sau, lưng và tay áp vào lò luyện đan, y lập tức giãy đành đạch lên vì nóng, miệng kêu la thảm thiết.
Đoán xem là ai nào, kia chính là trụ trì đại sư, Thu Oanh hừ lạnh một tiếng, nhìn ngài ấy quằn quại như con giun dưới chân mình, nàng thầm cười khẩy, thần thánh mà người người ca tụng hóa ra chỉ là trò lừa bịp! Trụ trì đại sư rít từng hồi qua kẽ răng, hẳn là rất đau đớn, lò luyện đan bằng đồng nên rất nóng, đứng cách ba bước vẫn thấy nhiệt lượng tỏa ra hầm hập, chạm vào liền chín thịt. Lại nói ngài bấy giờ mới nhìn rõ diện mạo Thu Oanh, nét mặt đang giận dữ bỗng giãn ra, ngài lắp bắp chỉ nàng, kinh thần thốt lên:
· Mày chưa chết? Sao có thể?
Tất nhiên là chưa chết, mà dù có chết thì nàng cũng sẽ quay về để báo thù thôi, đừng tưởng giết được Lý Thu Oanh này là xong! Tiếc là chưa kịp nói ra miệng, nàng bỗng thấy bên tai có tiếng sầm sập ập tới, sát khí bức người!
Thu Oanh bỗng chốc bị đánh văng đi, cả người bay xa mấy thước, phải xô đổ một chiếc bàn mới dừng lại được. Còn chưa đứng vững chân nàng đã bị nắm chặt và kéo giật lại, nghe tiếng các khớp nối toàn thân đồng loạt kêu "phựt" một cái giống như vừa đứt rời, Thu Oanh đau tới thở hắt ra, tăng nhân xăm mình đang túm lấy chân nàng toan kéo ra khỏi đan phòng.
- Giết nó đi, giết ngay ở ngoài đó rồi đem thủ cấp vào đây cho tao. – trụ trì đại sư rống lên, hai mắt ngài trợn trắng, con ngươi trừng trừng nhìn theo nàng, trông nét mặt khi tức giận tột cùng này hoàn toàn khác với trước đó, đúng hơn đây mới là diện mạo thật của ngài, đã già lua lại có âm độc, hung tợn, giống như mặt ngạ quỷ vậy.
Bị nắm cổ chân kéo ngược lên chính là hiểm cảnh mà Thu Oanh không nghĩ tới nhất, không thể kháng cự, dù có cào cấu, thì trước sức lực như hùm như hổ của tăng nhân kia, nàng vẫn bị kéo đi một cách thô bạo. Thu Oanh chửi thành tiếng, bỗng tăng nhân xăm mình khựng lại, y thấy tay mình chùng xuống, giật thử mấy cái đều không nhúc nhích. Y ngoái nhìn, hai đầu mày lập tức nhíu lại, hóa ra là Thu Oanh vừa rồi phát hiện ra một sợi dây xích thòng xuống, nàng vội nắm lấy, sợi xích này là thứ nối với lò luyện đan, dùng để nghiêng lò đổ xương đã luyện thành cao bên trong ra, vì thế rất chắc chắn. Tăng nhân xăm mình càng kéo mạnh thì Thu Oanh càng siết chặt sợi xích, cả người nàng liền bị nhấc bổng lên, cùng với sợi xích tạo thành một đường chéo thẳng tắp, y thấy thế thì ra sức lôi chân nàng, Thu Oanh hai tay cuốn lấy sợi xích, toàn thân căng ra mà cự lại.
Lịch kịch! Lịch kịch!
Tiếng dây xích bị kéo tới mức phải chuyển động, tăng nhân xăm mình nhích từng bước nặng nề, y không tin Thu Oanh có thể giữ sợi xích đó mãi được, còn không mau buông ra y sẽ xé người nàng làm hai mảnh! Có giỏi thì kéo mạnh nữa lên, Thu Oanh thầm chửi một tiếng, bà đây xem mày kéo được bao lâu, hay là hai tay mày sẽ đứt ra trước!
Lịch kịch! Lịch kịch!
Sợi xích trôi đi nhanh hơn, áp lực khủng khiếp từ hai đầu khiến tri giác của nàng tê liệt, trong miệng chỉ thấy có vị mặn, đã nghiến tới chảy máu rồi mà không biết đau là gì. Giờ có trời cũng không cứu được mạng nàng, không biết chị gái trên đó thế nào? Thu Oanh trong khoảnh khắc thập tử nhất sinh bỗng nghĩ tới Hà Anh, trong đầu dần trở nên mơ hồ.
- Mau buông ra! Buông ra ngay!
Bỗng nghe ruỳnh một tiếng như sấm nổ bên cạnh. Ông trời xuống cứu nàng thật sao? Tất nhiên không phải, hóa ra là lò luyện đan vừa bị kéo nghiêng đi, nước bên trong đổ ra xèo xèo, chính trụ trì đại sư đã kêu tăng nhân xăm mình thả nàng ra, còn kéo tiếp e rằng mẻ cao bên trong sẽ hỏng bét.
Thu Oanh phải bám vào sợi xích mới đứng vững,chân nàng tê rân rân, hai đầu gối không rét mà run, khắp cánh tay đều bị xíchxoắn vào đỏ ửng, vừa hít thở kịch liệt nàng vừa nghe loáng thoáng được trụ trìđại sư mắng nhiếc tăng nhân xăm mình, có vẻ là do sợi xích này. Trong khoảng thờigian nghỉ ngơi ngắn ngủi, nàng liếc thử một vòng quanh phòng, trong tay nắn nắnđoạn dây sắt, phải mau chóng tìm ra cách nào đó để thoát khỏi đây, cái mạng nhỏcủa nàng giờ chỉ còn một nửa thôi. Bỗng hai mắt Thu Oanh sáng lên, thầm nghĩông trời à, đã cứu thì cứu cho trót, chuyến này còn sống trở ra, ta sẽ không uốngrượu một năm, tất cả nhường cho ông hết!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co