Truyen3h.Co

𝐁&𝐂 Mảnh tình si

20

suadaunhandoiduong

Xuân Bách định lái xe về căn hộ chung cư của mình, nhưng giờ anh không chắc về đó mình có đủ bình tĩnh để trải qua đêm nay hay không. Cầm điện thoại trên tay bấm số của Mai Linh, anh nghĩ anh cần có một điểm dựa vào để trải qua đợt giông bão này.

"Alo, Linh à. Nay em có thể ra ngoài với anh không? Tâm trạng anh không tốt, anh tới đón em"

"Nguyễn Xuân Bách đó à? Mình chia tay đi nhé"_ Đầu dây bên kia, Mai Linh đang nằm trong vòng tay nhân tình mà cười khểnh đáp lại.

"Sao lại chia tay? Chúng ta vẫn bình thường cơ mà?"_ Xuân Bách sốt sắng khi nghe câu nói ở bên kia chiếc điện thoại.

"Anh vẫn nghĩ là bình thường à? Chuyện anh công khai thân phận là con riêng đã bị báo đài đăng ầm lên rồi. Dù sao với cái danh con hoang anh cũng bị tước bỏ quyền thừa kế của MS Group thôi, mà người như tôi- không đứng bên kẻ tay trắng"_ Mai Linh cười hả hê cúp máy, để lại cho Xuân Bách một nụ cười khinh bỉ chính mình. Anh không trách bản thân vì việc lên tiếng bảo vệ mẹ mình, anh chỉ tự trách mình sao lại đặt niềm tin và tình cảm vào người có thể sẵn sàng đẩy anh đi lúc anh rơi vào đường cùng như vậy.

Nhìn điện thoại trên tay rung liên hồi với tên Thành Công, Xuân Bách không dám bắt máy nghe, dù sao cũng chỉ là mối quan hệ vì lợi ích gia đình, Xuân Bách sợ giờ phút này sẽ làm liên lụy tới cậu. Thẳng tay tắt máy, Xuân Bách lái xe tới KingB.

Bước vào phòng làm việc của mình, Xuân Bách lôi những chai rượu quý được đặt riêng trong tủ kính cạnh bàn ra, cùng một chiếc cốc pha lê mà rót đầy, Từng ngụm rượu đắng đổ thẳng vào cuống họng Xuân Bách, cảm thấy chiếc cốc không đủ, Bách nốc thẳng số rượu còn lại trong chai. Trong đầu của Bách giờ đây như muốn nổ tung, anh chẳng thể nghĩ được bất kỳ điều gì, cũng không còn hy vọng sống tiếp cho một ngày mai nếu như trời sáng.

Thành Công trên đường về nhà liền nhận được cuộc gọi của bà Hằng, bà bảo đã về tới nhà nhưng lo lắng cho Xuân Bách, nhờ cậu nếu có thể hãy gọi điện an ủi anh. Thành Công nhận lời rồi nhắc bà yên tâm nghỉ ngơi để cậu lo liệu. Thành Công cũng muốn gọi điện hỏi thăm Xuân Bách, hoặc nếu có thể cậu cũng muốn ở bên Xuân Bách lắm chứ, nhưng nãy giờ cậu gọi anh không hề nhấc máy, trong lòng cũng nóng như lửa đốt.

Trong giây phút căng thẳng, Thành Công nhận được cuộc điện thoại đến từ Trường Giang, Giang bảo cậu nhanh tới KingB vì nghe thấy trong phòng làm việc của anh có tiếng đổ vỡ, mà mọi người gọi cửa thì Xuân Bách nhất quyết không chịu mở, bất lực đành phải gọi tới Thành Công. Chuyện của Xuân Bách giờ này có lẽ đã tràn ngập mặt báo rồi, Thành Công không dám hỏi dài dòng gì thêm, liền báo tài xế quay xe đi tới nhà hàng gấp.

Ngay khi chiếc xe dừng lại tại cửa KingB, Thành Công chạy vội vào trong theo hướng dẫn của bảo vệ để tới trước cửa phòng làm việc của Bách. Trường Giang và Đình Dương đã đứng chờ từ lâu, thấy Thành Công đi tới liền nhường chỗ cho cậu mà rời đi. Thành Công không còn nghe thấy tiếng đổ vỡ như Giang nói, có lẽ anh đã bình tĩnh hơn đôi chút.

"Xuân Bách, anh mở cửa được không? Chúng ta nói chuyện nhé" _ Thành Công gõ nhẹ ba tiếng lên cánh cửa gỗ in tấm bảng ' Phòng Giám đốc' kia, dùng chất giọng nhẹ nhàng để nói với anh.

"Em về đi, tôi hiện tại không muốn nói chuyện với ai, cũng không muốn làm phiền tới em"_ Xuân Bách lê thân nặng nhọc bước ra phía cửa, chất giọng khàn khàn vì rượu lên tiếng.

"Em không thấy anh phiền, em lo cho anh. Dù sao em cũng mất công tới đây rồi, anh mở cửa ra đi, có gì mình cùng giải quyết nhé, được không Bách?"_ Có lẽ giờ phút này, Thành Công không thể che giấu tình cảm mà mình dành cho Xuân Bách được nữa, em thực sự lo lắng cho anh, lo cho cái con người ngốc nghếch bộc trực kia.

Phải tới gần 10 phút Thành Công dùng sự nhẹ nhàng của bản thân để an ủi anh, Xuân Bách mới kéo cánh cửa gỗ nặng nề ra để nhìn thấy cậu. Trông Bách bây giờ tàn tạ vô cùng, chiếc áo vest bị vứt ra một góc, áo somi đen bằng lụa bên trong đã bị dựt đứt vài chiếc cúc xuống tới ngực, lộ ra hình xăm to lớn lấp ló nơi bả vai, mặt đỏ ửng, hai mắt thì lờ đờ vì cơn say ập tới.

Nhìn một Xuân Bách không giấu nổi sự mệt mỏi trước mắt, Thành Công đau xót mà nhướn chân đem cơ thể nhỏ bé lên ôm lấy cổ anh. Xuân Bách đáp lại cái ôm ấy, đưa tay vòng qua eo nhỏ mà kéo vào trong phòng, khóa lại cánh cửa phía sau lưng, Xuân Bách trực tiếp đem môi mình tới chiếm lấy đôi môi hồng đỏ của Thành Công.

Thành Công bị hơi rượu làm cho chuếnh choáng, hình ảnh Xuân Bách trước mắt mờ ảo trong làn sương. Môi nhỏ bị chiếm lấy vội vã mà không kịp ngăn cản, chỉ biết bám víu lấy cánh tay anh mà nương theo. Xuân Bách không nhịn được ngấu nghiến đôi môi ngọt, càng lúc càng khiến anh như chìm trong cơn mê loạn, mãi cho tới khi Thành Công dùng đôi tay nhỏ đập vào ngực anh biểu tình vì thiếu khí, Xuân Bách mới luyến tiếc buông đôi môi đã sưng tấy ra. Mùi Irish Whiskeys nhanh chóng lan tỏa khắp cả căn phòng, hương rượu ấm nồng đậm quẩn quanh bên mũi của Thành Công, vì vừa hết kỳ phát tình nên em nhạy cảm hơn bao giờ hết, hương sữa tươi thơm ngọt cũng theo đó mà phát ra, được mùi hương của Xuân Bách âu yếm ôm lấy. Tin tức tố an ủi của Xuân Bách cũng được giải phóng ngay sau đó, trực tiếp kéo em vào bể tình không có đường thoát.

Sự yêu thương của Bách dần chuyển xuống dưới cần cổ trắng trẻo, nhìn dáng vẻ xinh đẹp trước mặt mà không thể kiềm lòng, Xuân Bách lập tức chạm khắc vài nét cá nhân của mình trên cổ em, bàn tay hư hỏng nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo khoác cho tới chiếc quần âu bên dưới, để lại một Thành Công nhỏ bé trong chiếc somi lụa màu trắng em đang mang. Xuân Bách vòng tay bế lấy em, đạp cánh cửa gỗ bên trong căn phòng ngủ, đưa một thân trắng xinh nằm lên chiếc giường ga màu đen ngay giữa phòng.

Thành Công lúc này đã bị tin tức tố của Xuân Bách kiểm soát, hoàn toàn chỉ biết thuận theo từng hành động yêu thương của anh mà đón nhận. Cánh tay ôm lấy cổ Xuân Bách khi anh gặm cắn hạt đậu nhỏ trên ngực qua lớp áo somi còn mang trên người. Đôi chân nhỏ vì hậu huyệt đã tiết ra nước nhờn mà khó chịu đưa lên cọ cọ vào đùi anh, Xuân Bách nhếch môi cười khi nhìn Thành Công một thân đỏ ửng vặn vẹo, đưa ánh mắt ầm ập nước nhìn mình như cầu xin một cơn khoái lạc.

Bàn tay lớn chu du nơi đùi non, sờ được một mảng ướt đẫm ở đũng quần em liền kéo phăng chiếc quần lót ra ném dưới đất, đem bàn tay ấm nóng bao bọc lấy dương vật nhỏ bé đang rỉ nước mà tuốt lộng. Em run rẩy hứng chịu sự sung sướng chạy dọc cơ thể lên tới đại não, phía bên trên vẫn bị anh cắn mút ở đầu ngực tới phát đau. Nước mắt sinh lý trào ra liên hồi khiến tầm nhìn trước mắt trở nên mờ ảo, chỉ biết gục vào vai anh mà nức nở.

Xuân Bách mơn chớn dương vật nhỏ cho em, được một lúc liền tăng tốc độ di chuyển mà xóc mạnh, Thành Công oằn người hứng chịu sự sung sướng đang kéo tới, hai chân khép lại muốn giữ tay anh liền bị Bách dùng đùi kẹp chặt lại. Cho tới khi Thành Công đem theo khoái cảm mà bắn ra dòng trắng đục tanh nồng trên tay anh, Xuân Bách một đường đưa tới miệng nếm lấy cái vị mà anh cho là ngọt ngào. Sau đó liền dùng hai ngón tay lớn đầy thô ráp tiến vào nơi lỗ nhỏ chật hẹp kia.

"Ư..ưm, Bách, đ-đauu"_ Thành Công nức nở khi hai ngón tay chen lấn vào lỗ nhỏ của em, 20 tuổi đầu chưa từng trải qua chuyện này, Thành Công hoảng sợ giữ tay anh lại.

"Ngoan, anh giúp bé không đau. Một chút nữa thôi là bé sẽ phải dùng cái giọng ấy cầu xin anh cho giống mà đẻ con ngay." _ Xuân Bách dùng chất giọng khàn khàn tỉ tê bên tai Thành Công, ngón tay ra vào lỗ nhỏ ngày một tăng tốc, hai ngón rồi ba ngón lần lượt tiến vào xâm chiếm nơi tư mật kia.

Cảm thấy Thành Công được mở rộng đã đủ, bên dưới mông cũng đã ướt nhẹp nước nhờn, Xuân Bách liền dùng tay ướt đẫm bôi một mảng lên mông em rồi vỗ nhẹ, bản thân thì cởi chiếc quần vướng víu còn sót lại trên người, sau đó kéo phăng chiếc somi trên người em xuống.

Trong bóng tối mơ hồ của ánh đèn ngủ, Thành Công chỉ nhìn thấy một Xuân Bách với bờ vai vững chắc đang ở trước mặt mình, em biết sắp xảy ra chuyện gì, nhưng em không đủ lý trí để ngăn cản điều này diễn ra, dù sao...em biết bản thân cũng thực sự yêu Xuân Bách rồi.

Xuân Bách tìm tới môi em mà hôn xuống, nụ hôn mang theo hơi nóng như muốn nướng chín con tim của em mà giam vào lồng ngực anh. Xuân Bách nắm lấy hai tay em để trên đỉnh đầu, đặt phần thân cương cứng tới sưng đỏ chà xát miệng huyệt. 

"B-Bách...ngứa, đừng như vậy, em ngứa"_ Thành Công ôm lấy cổ Xuân Bách kéo sát xuống mặt mình, dùng chất giọng nhẹ nhàng nỉ non bên tai anh, không quên đem nốt chút can đảm còn xót lại mà dấn thân vào đùa với lửa khi lè chiếc lưỡi nhỏ liếm láp vành tai anh.

"Ngứa gì? Em ngứa gì và muốn gì?" _ Xuân Bách như muốn bùng nổ khi vành tai nhạy cảm ươn ướt bởi lưỡi con mèo, bàn tay to lớn bóp mặt em ép nhìn thẳng lên đôi mắt săn mồi của mình, con mồi này quá ngon nhưng phải thưởng thức từ từ.

"E-Em.. bên trong ngứa. Tiểu huyệt ngứa, anh B-Bách mau dùng gậy thịt...ưm to của anh, massage giúp bé..hức"_ Thành Công lấy tay ôm khuôn mặt nóng bừng của mình, ngại ngùng nói ra những lời không đứng đắn mà chưa bao giờ cậu dám nghĩ tới.

Xuân Bách nghe được lời này sướng như lên tiên, liền đem dương vật to lớn tới hòng xâm chiếm mảnh đất chưa được khai hoang này. Chỉ vừa nhích chưa được 1 phân, Thành Công đã cảm thấy bên trong như bị xé toạc ra làm hai, cả cơ thể gồng cứng người để chịu đựng cơn đau ở phía dưới. Nhìn thấy em đau đớn tới nhăn mặt, Xuân Bách hôn nhẹ lên mắt rồi mũi em, bàn tay xoa lấy eo thon để em có thể bình tĩnh lại. Tin tức tố được Xuân Bách giải phóng triệt để, đem mùi rượu ấm nóng quấn chặt lấy em, làm bên dưới Thành Công không nhịn được tiết ra vô số dịch nhờn, để tính khí cứng ngắc của anh đi vào trong một cách thuận tiện tới lút cán.

Ngay khi chạm vào nơi sâu nhất của em, Bách thở ra một hơi đầy thỏa mãn, trán lấm tấm mồ hôi vì phải chịu đựng khoảng thời gian vừa rồi cũng bị Thành Công nhìn thấy mà đưa tay lau đi. Cánh tay trắng trẻo ôm lấy cổ Bách mà kéo xuống, đôi chân nhỏ vòng qua hông anh mà trêu ghẹo, trực tiếp dồn máu nóng của Xuân Bách từ đỉnh đầu kéo xuống cái nơi cứng ngắc kia. Anh dùng tay gỡ đôi chân của em ra, kéo cao lên trên rồi đâm mạnh vào từng cú không thương tiếc. Không một chút nhẹ nhàng nào, Xuân Bách chôn vùi tính khí thô to của mình vào nơi sâu nhất trong cơ thể của em, đè nghiến lên cổ tử cung đang lộ mở.

Thành Công chỉ biết tận hưởng cái cảm giác sung sướng mà Xuân Bách mang lại, miệng ô a không rõ câu từ, hai tay nắm chặt lấy ga giường lấy xô lệch. Bên trong Thành Công như có hàng ngàn cái miệng nhỏ mút mát lấy dương vật anh, làm anh chỉ muốn đem bản thân khảm thật sâu vào bên trong mà đánh dấu chủ quyền. Mỗi lần dương vật rút ra liền đem theo mị thịt đỏ kèm vô số nước nhờn bị kéo theo, khiến phần đệm bên dưới bị ướt đẫm một mảng. Cổ họng Thành Công khô khốc vì rên rỉ, cả người bị đẩy tới đẩy lui theo từng nhịp khoái cảm.

Dương vật nhỏ sau một lần xuất tinh liền ngóc đầu dậy trước ánh mắt của Bách, anh nhanh chóng bắt lấy nó mà trêu chọc. Ôm lấy Thành Công đang run rẩy trên giường, Xuân Bách bế em quay lưng về phía mình, đi tới cửa sổ tầng 5 của phòng ngủ mà kéo rèm ra. Bên dưới kia là thành phố về đêm, đèn đường vàng ấm cũng từng dòng xe cộ đi lại đông đúc ồn ào, khác hẳn với không gian của căn phòng này. Cửa kính phản chiếu lại một chút hình ảnh của cả hai vì ánh đèn ngủ phía sau, Thành Công nhìn thấy một bản thân dâm loạn vô cùng, trên cổ đầy rẫy vết cắn đỏ ửng, đầu ngực sưng đỏ như muốn chảy sữa. Bên dưới dương vật nhỏ bị từng đợt đâm tới của Bách mà xóc nảy trên không trung, nước nhờn ở quy đầu bị văng ra tung tóe dính lên cửa kính mà cả hai đang đứng. Lỗ nhỏ co bóp liên hồi tiếp nhận phần thân to lớn kia, Xuân Bách vừa ôm lấy em kéo rộng hai bên đùi, bản thân dùng giọng trầm thấp đưa vào tai em vô số lời không đứng đắn.

"Bỏ tay ra khỏi mắt, trước khi anh đây cáu lên mở cửa sổ ở chế độ nhìn xuyên thấu. Đây là tầng 5 thôi nên mọi người đều thấy được đấy cưng ạ."_ Xuân Bách không hài lòng khi nhìn thấy Thành Công lấy tay che đôi mắt mình, liền đem sự tức giận cắn mạnh một phát lên bả vai em.

Thành Công nức nở rên rỉ vì đau, bèn bỏ hai tay đang che trên mắt xuống mà chống lên cửa kính, Xuân Bách đặt em đứng xuống sàn, khi đôi chân chạm đất, Thành Công vô lực muốn khuỵu xuống, Bách nhanh chóng ôm lấy hông em kéo lên, dùng dương vật thô to mà tiếp tục đâm vào nơi huyệt đỏ.

Cả người bị đè ép trên chiếc cửa kính lạnh lẽo, Thành Công run lẩy rẩy, bên trong co bóp chặt như muốn cắn đứt của người kia. Xuân Bách không hài lòng với thái độ này, bàn tay to hướng tới má mông mềm mà đánh một lực thật mạnh, trên mông hằn đỏ một vết khiến em đau rát, Thành Công muốn mở miệng xin tha nhưng lại bị Xuân Bách đâm tới khó thở.

Cần cố trắng trẻo cứ hiện ra trước mắt như trêu ngươi, hương sữa tươi thơm ngọt quẩn quanh cánh mũi khiến răng nanh Xuân Bách ngứa ngáy một trận. Đem hai chiếc răng nanh nhọn hoắt tiến tới sát gần, Xuân Bách dùng một lực mạnh mẽ cắn thẳng vào tuyến thể của em khiến Thành Công trợn to mắt vì đau đớn, phần gáy trắng trẻo giờ đây rách một vết lớn, tin tức tố Irish Whiskeys tràn vào khắp cơ thể em, chính thức thay đổi cho mùi sữa tươi thơm ngọt của mình. Một mùi rượu sữa Baileys béo mịn ngọt dịu, mang theo chút đăng đắng ấm áp toát ra xâm chiếm bầu không khí, kèm theo cơn say cuốn lấy hai kẻ đê mê trong tình dục. Cổ họng khàn đặc phát ra âm thanh rên rỉ, dương vật nhỏ của em không nhịn được mà bắn ra dòng trắng đục vào chiếc cửa kính rồi chảy dài xuống đất. Xuân Bách hoàn thành việc đánh dấu Thành Công cho riêng mình. Hương sữa ngập tràn khoang miệng làm Xuân Bách thỏa mãn, bên dưới cũng gia tăng tốc độ đâm thẳng vào trong. Thành Công trải qua cơn đau đớn của việc bị đánh dấu, tin tức tố trong người trở nên hỗn loạn, cổ tử cung theo đó cũng giãn nở theo từng đợt mạnh bạo. Ngay khi cảm nhận được đầu khấc chạm phải cánh cửa sinh nở ở bên trong, Xuân Bách đem toàn bộ tinh túy của bản thân bắn vào nơi sâu nhất của em.

Thành Công rơi vào mê man mà ngất đi ngay sau đó, cả cơ thể vô lực ngả vào vòng tay Xuân Bách. Nhìn thấy Thành Công một thân đầy vết mờ ám nằm gọn trong lòng, Xuân Bách bế bổng em lên tiến vào nhà tắm vệ sinh, sau đó đặt em nằm ngoan ngoãn trên giường, bản thân cũng ôm lấy em vào lòng mà chìm vào giấc ngủ sâu.

Thành Công lê tấm thân mệt mỏi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, cả người em như bị xe cán qua mà rã rời, cố dùng sức lực của bản thân để gỡ cánh tay anh đang ôm lấy eo em, Thành Công bước từng bước khó khăn xuống giường định vào nhà tắm. Ngay khi em chưa kịp rời đi, Xuân Bách trong cơn mơ ngủ đã nói mớ, là một câu nói đã khiến nước mắt em tuôn trào ngay trên khuôn mặt xinh.

"Mai Linh, sao lại chia tay anh."_ Người ta hay bảo, nếu nhớ tới người yêu cũ thì có nghĩa là người ta đã quên đi bạn, và bạn cũng sẽ quên người ta. Xuân Bách có lẽ chỉ ám ảnh vì câu chuyện buổi tối hôm qua, nhưng qua tai Thành Công là một chuyện khác: Xuân Bách lên giường với cậu chỉ vì anh vừa bị Mai Linh chia tay?

Đem theo sự đau đớn khi bị xé nát con tim, Thành Công vội vã mặc đồ, cầm theo điện thoại rời khỏi căn phòng của anh. Bên ngoài khu vực phòng VIP, Dương và Giang cũng ở lại đây cả đêm qua để theo dõi tình hình, thấy Thành Công bước ra từ phòng Bách với nước mắt lăn dài trên khuôn mặt, trên người còn có mùi Whiskeys của Xuân Bách, cả hai đều biết đã xảy ra chuyện gì, liền mang theo sự lo lắng tới hỏi thăm Thành Công.

"Anh Công, anh không sao chứ? Thằng Bách làm gì quá đáng với anh rồi đúng không?"_ Đình Dương sốt sắng lao tới, cả ba tuy gặp nhau chưa lâu, nhưng ai cũng biết Thành Công là một người tốt, nhìn thấy em khóc như vậy đều không tránh khỏi đau lòng.

"Không có gì đâu. Chỉ là anh đã trao tình cảm cho nhầm người thôi. Em bảo với Bách là Mai Linh cũng chỉ lợi dụng anh ấy thôi, hãy tìm một người thực sự yêu anh ấy nhé. Cả hai đứa ở lại mạnh khỏe"_ Thành Công đau đớn rời đi ngay lập tức, Giang và Dương nghe em nhắc tới tên cô ta liền không hiểu chuyện gì đã xảy ra, mà người bỏ chạy không thể giữ lại, chỉ còn cách chờ thằng bạn mình tỉnh dậy mà tra hỏi.

Thành Công trở về nhà của mình, em cố nén cảm xúc bản thân, nhanh chóng thu dọn đồ đạc vào vali rồi báo với bố mẹ chi nhánh NTC nước ngoài có việc gấp giải quyết. Bấm mua cho mình một chiếc vé với chuyến bay sớm nhất để rời đi. Khi đặt chân lên máy bay rời khỏi Hà Nội, Thành Công không biết trong bụng em đã hình thành một sinh linh nhỏ bé.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co