Truyen3h.Co

marhoon; chạm

30; bánh cống

Vngo351

một đoàn người đi dạo chẳng có mục đích gì trên phố đi bộ, lúc đi ngang qua một cửa hàng giày chơi bóng, cả đám nam sinh dừng lại không dời nổi một bước chân.

Ahn Keonho: "tự nhiên tao thấy hơi mệt mệt."

Jang Minseok: "tính ra mình cũng đi nãy giờ rồi."

James: "vào nghỉ một lát đi nhỉ?"

Martin Edwards: "ý kiến hay."

bọn họ mắt đối mắt phối hợp ăn ý, kề vai sát cánh đi vào cửa hàng giày, để lại Kim Juhoon cùng mấy cô gái đứng tồng ngồng ở đó tròn mắt nhìn nhau.

mấy cô nàng không hứng thú gì với chơi bóng, càng không hiểu nổi việc đàn ông con trai có thể húp mì tôm cả tháng sẵn sàng bỏ chục triệu ra chỉ để mua một đôi giày, các cô nàng đi ngắm xong một vòng, rồi đến khi thử giày ngồi nghỉ.

mặc dù Kim Juhoon không quá thích thú, tuy nhiên vẫn đi theo sau lưng Martin Edwards, cố ý quan sát hành động của anh.

nó đang nghĩ nếu như anh ưng đôi giày nào đó, thì thằng nhóc có thể tranh thủ mua lại, sau đó tặng cho anh.

đầu ngón tay anh lướt qua từng đôi giày, rồi dừng lại ở một đôi có màu đỏ thẫm.

Kim Juhoon vội lại gần xem giá niêm yết, suýt chút nữa muốn độn thổ ói máu tại chỗ. đó là đôi LeBron Nxxt Gen...bốn triệu...

rất nhanh sau đó, Martin Edwards lại lùi về phía sau đi nhìn tiếp, lúc đi ngang qua một đôi màu lam lại dừng lại ngắm, Kim Juhoon ngó ngó, đôi này càng ghê gớm hơn, một J97 cộng năm trăm.

nhưng Martin Edwards cũng chỉ là nhìn thử mà thôi, trên chân anh là đôi giày chính hãng phiên bản giới hạn theo mùa, không mua được trong nước, nên tất nhiên là không có hứng thú với mấy mẫu mã khác.

lúc này, ở bên kia James gọi anh một tiếng, bảo qua xem giúp đôi giày mà anh chàng đang thử.

"qua xem thử đi." Martin Edwards ới với Kim Juhoon.

thằng nhóc đang định chuẩn bị đi theo thì nhận được tin nhắn của Eom Seonghyeon, thế là dừng bước.

Eom Seonghyeon:
ê sao rồi?
không ổn thì gõ 1.

Kim Juhoon:
1.

Eom Seonghyeon:
????????????????????????

Kim Juhoon:
tao ảo tưởng rồi.
không phải hẹn hò.
mà là cả nhóm, mười mấy người.

Eom Seonghyeon:
chết dở.
đếch ngờ tới tình huống này.
nhưng mà không sao đâu, sau này sẽ có cơ hội, lần sau mày có thể hẹn anh ta.

Kim Juhoon:
liệu tao có thể không?

Eom Seonghyeon:
đương nhiên.
lúc nên ra tay thì ra tay thôi.

Kim Juhoon ngửa mặt lên nhìn trần nhà rồi thở dài, theo đuổi một ai đó đúng là khó khăn chết đi được.

trước kia Seonghyeon muốn nó tiến hành thuần tự theo chất lượng, giờ lại bảo nó ra tay, rốt cuộc là nên làm thế nào bây giờ?

thằng nhóc vẫn đang xoắn xuýt nên không phát hiện có người tới sau lưng, đợi đến lúc nó lấy lại tinh thần, Jang Minseok đã dán vào bờ vai nó, mở miệng nói chuyện.

"đang tán gẫu với bạn à?"

Kim Juhoon vội giấu điện thoại ra phía sau lưng, nó nhìn gã mà cười gượng: "dạ vâng."

gã nhìn chằm chằm nốt ruồi ở gần miệng Kim Juhoon, từ tốn nói: "bạn gái à, căng thẳng thế?"

"không..không phải.." thằng nhóc cảm giác mất tự nhiên, vô thức rụt cổ lại.

"vậy thì bạn trai?"

nhóc con lắc đầu quầy quậy, nỗi lo sợ thoáng qua trong mắt nó bị gã nhìn thấy.

đội bóng rổ là đoàn thể đầu tiên mà nó gia nhập kể từ khi trở thành sinh viên, nó thích bất cứ thành viên nào trong đội, duy chỉ có gã là khiến nó cảm thấy hơi không thoải mái. nhất là ánh mắt của gã, luôn luôn yên lặng không một tiếng động trườn lên người nó. nhưng Jang Minseok là bạn cùng phòng kiêm anh em tốt của Martin Edwards, lý trí bảo nó phải khách sáo với người ta một chút.

ở bên kia, sau khi giúp James xong, anh quay đầu lại để nhìn cái đuôi nhỏ của mình, kết quả lại phát hiện cái đuôi nhỏ vậy mà rơi rớt ở chỗ cũ không đi theo anh, mà Minseok lại đang nói chuyện cùng Kim Juhoon.

hai người cách nhau rất gần, Kim Juhoon cúi đầu, không thấy rõ vẻ mặt, sau lưng vô thức đè vào giá giày, không có đường thoái lui.

Martin Edwards trực tiếp đi đến chỗ hai người, dùng thân hình cao lớn của mình tách Jang Minseok ra một bên.

"thích thì thử đi, nếu như hợp, tôi mua tặng cậu." anh nói với nó.

"dạ?" Kim Juhoon ngơ ngác như con nai vàng.

"sắp sinh nhật cậu rồi còn gì?"

Kim Juhoon cúi đầu, lúc này tay nó đang đặt lên một đôi giày thể thao màu vàng xen xanh lam, mà giá niêm yết là gần bốn triệu.

thằng nhóc vội xua tay trước mặt anh: "không được không được!"

một tay anh giữ chặt cánh tay Kim Juhoon, một tay xách lấy giày, kéo thằng nhóc rời khỏi phạm vi tiếp xúc của Jang Minseok, giọng anh không chút gợn sóng: "ngồi ở đâu, thay thử cho tôi xem."

nhóc con không lay chuyển được anh, cũng không dám quay lại chỗ Minseok, cuối cùng đành ngồi xuống đổi giày.

thấy Kim Juhoon cũng đang thử, mọi người cùng đi tới, mấy nữ sinh nhìn xong ngao ngán lắc đầu, nói rằng thằng nhóc không hợp với kiểu phối màu lòe loẹt đó, nam sinh như nó đeo giày trơn tối màu thì hợp hơn.

Kim Juhoon thở phào, nghĩ bụng may mà không hợp.

sau khi ra khỏi cửa hàng giày, còn chưa tới một tiếng, mọi người bắt đầu xuất phát đến rạp chiếu phim tư nhân, rạp chiếu phin ở tầng ba khu thương mại, sát vách có một phòng bắn súng, năm nghìn cho một lượt bắn, bia ngắm là các loại quà lưu niệm.

dù sao lúc chờ cũng nhàn rỗi, Ahn Keonho đề nghị mọi người vào chơi vài trận giết thời gian, tất cả mọi người đều không ý kiến.

bố cục vị trí đứng bắn trong phòng là hình tròn, mỗi cổng bắn có một khẩu súng, Martin Edwards vừa đứng ở cổng số năm, trong nháy mắt đã bị các nữ sinh bao vây xung quanh không chút khe hở, Kim Juhoon không chen vào xem anh chơi được đành ngậm ngùi đứng sang cổng bên cạnh.

những tấm gỗ cách đó vài mét được dán đầy những tấm thẻ số, mỗi tấm tương ứng với một món đồ lưu niệm, thằng nhóc nhìn trúng một cái móc chìa khóa hình con rùa, thử nổ súng, kết quả phát đầu tiên đi lệch không ít.

thế là, nó lại bướng bỉnh nổ thêm vài phát, vẫn không trúng như cũ.

ông chủ thích nhất là kiểu vừa cùi bắp vừa cứng đầu như thằng nhóc, lúc thay đạn cho nó còn cười hí hửng.

lúc bấy giờ, Kim Juhoon cảm thấy bên cạnh có thêm một người, ngẩng lên nhìn, hóa ra lại là Jang Minseok.

"cái này tôi cũng biết chơi." gã nói: "mặc dù tôi chủ yếu tham gia lĩnh vực điền kinh, nhưng tôi cũng từng đoạt giải bắn súng."

ừ ai hỏi?

trong đầu Kim Juhoon đã hiện ra câu hỏi đó đầu tiên, nhưng nó không dám nói, đành ngậm mồm.

Kim Juhoon nhìn ống ngắm, đáp qua loa một tiếng "wow", khóe mắt vẫn thỉnh thoảng liếc sang bên anh, tay nó bóp cò, bắn ngay sát ván gỗ.

lại lãng phí thêm năm nghìn.

"em làm như vậy nên không bắn trúng, hay là để tôi dạy em đi."

Jang Minseok nói rồi nắm lấy tay Kim Juhoon.

cùng lúc đó, Martin Edwards ở bên kia vừa bắn một phát trúng ngay giữa hồng tâm, được giải thưởng cao nhất.

ánh mắt của anh vượt qua các nữ sinh đang reo hò, vô thức tìm kiếm xem Kim Juhoon đang ở đâu, muốn nhìn thử vẻ mặt của thằng nhóc, kết quả là lại thấy một màn Jang Minseok nắm tay nó.

phản ứng của nó cũng không chậm, nó vội né gã, lui về sau hai bước. gã chưa từ bỏ ý định, vươn tay muốn giữ lại, một giây sau, một cánh tay ấm áp vươn từ phía sau ôm lấy bả vai Kim Juhoon.

"muốn cái nào?"

thằng nhóc quay đầu lại, đối diện với sườn mặt góc cạnh của anh, cùng mùi nước cạo râu thoang thoảng quanh chóp mũi.

anh hơi cúi người, ngang với tầm mắt của nó, hếch mặt về phía bia ngắm, chỉ chờ nhóc con trả lời.

như đâm đầu xông thẳng vào cảng tránh gió, trái tim đập bình bịch vì sự xuất hiện của Jang Minseok cuối cùng cũng dịu lại trong chớp mắt.

"em muốn con dùaaa." nó vươn tay, chỉ về phía móc khóa nãy giờ bắn không trúng, khi nói từ "rùa", mỏ nó chu ra, âm điệu nài nỉ kéo dài với anh.

"đợi chút." hai tay anh nâng súng, chỉnh tiêu cự, sau hai giây thì bóp cò, thẻ số sáu văng ra đập vào ván gỗ.

"quá lợi hại!!" đúng là chồng em!

đôi mắt lóe ánh sao tiêu chuẩn của Kim Juhoon xuất hiện. đáy lòng anh bị ánh sáng ấy dội ùa vào, đây chính là ánh mắt mà anh tìm kiếm nãy giờ.

ông chủ đưa móc khóa cho Kim Juhoon, có hai cái, một rùa một nhím, hóa ra con nhím là hàng đi cùng với con rùa. có thể gọi nó là quà tình nhân không?

anh hỏi nó: "còn muốn gì nữa không?"

"em muốn cái cốc hình con hươu cao cổ ở số bảy đó!" thằng nhóc nói vội.

thật ra, nó cũng chẳng muốn món đồ lưu niệm nào, nó chỉ đơn giản là muốn được nhìn dáng vẻ bắn súng của anh, cái thần thái ấy quyến rũ gợi cảm chết đi được, sắp chết chìm rồi!

nếu họng súng của Martin Edwards có nhắm thẳng vào trái tim của Kim Juhoon, thì nó có chết cũng quyết không chạy.

Martin Edwards chỉ đâu đánh đó, bách phát bách trúng, mặt ông chủ tái mét đi rồi, mà ông vẫn phải giữ nụ cười, đưa quà tặng cho Kim Juhoon.

"vì sao em không bắn trúng nhỉ..." Kim Juhoon lầu bầu, không hề phát hiện giọng của mình mềm mềm, âm điệu hơi kéo dài, như đang làm nũng.

"loại súng này đều được căn chỉnh, cậu cảm thấy đã nhắm ống ngắm chuẩn rồi, nhưng khi bắn ra lại chệch." sợ bị ông chủ nghe thấy, Martin Edwards cố ý ghé sát tai nó nhỏ giọng thì thầm.

"thế anh dạy em đi." hai người cách nhau quá gần, anh nhìn thấy đôi mắt của Kim Juhoon chớp chớp, tròn xoe mà nhìn anh.

"được." Martin Edwards sảng khoái làm mẫu: "cậu làm như thế này, rồi sau đó..."

đến lúc Kim Juhoon thực hành tự mình bắn thử, Martin Edwards đứng thẳng dậy, ánh mắt anh có chút dao động nhìn sang Jang Minseok đang loay hoay ở cổng bắn bên cạnh, đối phương như có điều suy nghĩ mà nhìn lại anh, sau khi mắt chạm mắt, gã ta ngay lập tức nhìn sang chỗ khác.

rõ ràng là một anh em tốt sớm chiều ở chung một phòng kí túc xá, nhưng giờ phút này, tự dưng Martin Edwards lại thấy Jang Minseok không vừa mắt một cách khó tả.

là CỰC KÌ không vừa mắt.

;

thế mà lại _ay.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co