23.
khi ánh nắng từ mặt nước sông hàn phản chiếu lên từng ô kính của những tòa nhà chọc trời, điện thoại của seonghyeon rung không ngừng. từng thông báo nối nhau, kéo dài mãi như một cơn bão không lối thoát. em mở một bài báo đầu tiên, mắt nhanh chóng nhòe đi trước hàng chữ in đậm "cựu thành viên cortis – seonghyeon, thường xuyên ra vào studio của edwards, nghi vấn hẹn hò?"
dưới bài viết, hàng trăm bình luận tràn vào như sóng cuốn
"hóa ra tin đồn năm xưa là thật?"
"tội nghiệp fan, bảy năm ủng hộ chỉ để đổi lại thế này à?"
"đúng rồi, đã thấy ánh mắt cậu ta nhìn martin khác thường từ hồi còn chung nhóm."
"mấy người thôi đi, họ cũng là con người mà ai chẳng muốn được yêu, đổi lại là các người nếu được ở bên martin hoặc seonghyeon thì cũng như vậy mà?"
seonghyeon kéo màn hình, mỗi dòng chữ cứa một nhát vào da thịt. hơi thở em ngắn dần, tay run run. tất cả đã vượt ngoài khả năng chịu đựng.
cùng lúc ấy, bên kia edwards ngồi trong phòng làm việc. quản lý đặt chồng báo in lên bàn, mùi mực còn hăng hắc. giữa những tít lớn đỏ chói, có dòng khiến anh nắm chặt tay: tình bạn hay tình cảm? câu hỏi lớn giữa edwards và seonghyeon.
anh đọc chậm, từng chữ như kim nhọn xuyên qua. biết rõ nguồn tin này không tự nhiên mà có. anh đoán ngay, ai đó đã trả tiền cho saesang, kẻ từ lâu vẫn ám ảnh cuộc sống riêng tư của nhóm.
trên mạng xã hội, video ngắn xuất hiện cảnh seonghyeon đội mũ, bước ra khỏi studio lúc gần sáng, dáng đi lộ rõ mệt mỏi. những tiếng hò hét, tiếng máy ảnh loạt xoạt theo sau. clip lan truyền với tốc độ chóng mặt, kèm những dòng chú thích ác ý "thời gian này, seonghyeon làm gì trong studio của edwards suốt nhiều giờ đồng hồ?"
ánh đèn thành phố rực rỡ bao nhiêu, lòng người lại mịt mùng bấy nhiêu.
keonho gọi cho seonghyeon liên tục nhưng em không bắt máy. anh nhắn tin đợi em phản hồi "cậu đừng đọc nhảm nhí báo lá cải. để tớ qua với cậu." nhưng chẳng có hồi âm.
trong căn hộ nhỏ, seonghyeon ngồi bệt xuống sàn, điện thoại úp xuống thảm, tiếng rung vẫn dội vào tim như búa nện. trong đầu em vang lên những câu nói cũ của fan "cortis là tuổi trẻ, là niềm tin của chúng mình. giờ đây, tất cả như vỡ vụn."
ở một quán cà phê yên tĩnh, edwards ngồi đối diện quản lý. người đàn ông trung niên thở dài, lật qua từng tờ báo. "anh nên đưa ra tuyên bố sớm. im lặng chỉ làm dư luận nghi ngờ thêm."
edwards gượng cười, nhưng giọng nghẹn "tuyên bố gì? nói dối rằng tôi và em ấy chưa từng có gì? hay phủ nhận sạch bảy năm tình cảm đó, coi như chưa từng tồn tại?"
quản lý siết chặt tay. "martin à, anh biết truyền thông không chấp nhận sự thật này. nếu để kéo dài, người chịu tổn thương đầu tiên sẽ là seonghyeon."
anh nhắm mắt, đôi vai nặng trĩu. phải, chính điều đó mới khiến anh bất an hơn cả. anh có thể gánh chỉ trích một mình nhưng không thể chịu nổi khi nhìn thấy em bị lôi xuống đáy cùng anh.
chiều muộn, mạng xã hội nổ tung với bài báo thứ hai. [độc quyền] bạn học cũ tiết lộ "martin và seonghyeon đã gắn bó khác thường từ thời trainee." bài báo liệt kê những chi tiết tưởng chừng vô thưởng vô phạt cả hai thường đi tập cùng, từng chia sẻ những thứ lặt vặt, thậm chí có lần về ký túc muộn chỉ có nhau. giọng điệu ác ý biến những kỷ niệm bình thường thành bằng chứng của một mối quan hệ mờ ám.
fan chia đôi. một nửa tức giận, kêu gọi tẩy chay. một nửa thương cảm, cố gắng bảo vệ. những hashtag liên tục leo top kéo theo hàng loạt tranh cãi gay gắt.
trong căn phòng thu, edwards mở màn hình máy tính, cố gắng viết nhạc. nhưng mọi giai điệu đều vụn vỡ. trong tai anh chỉ còn tiếng seonghyeon đêm trước, nghẹn ngào hỏi "anh có biết câu nói đó đã xé toạc em ra thế nào không?"
điện thoại lại sáng. một tin nhắn ngắn từ keonho " anh martin, cậu ấy đang rất tệ. nếu còn quan tâm, anh hãy làm gì đó đi. trước khi quá muộn."
edwards siết điện thoại, mạch máu trên mu bàn tay nổi rõ. tim anh nặng như đá nhưng trí óc lại mù mịt. anh biết, bất cứ hành động nào bây giờ cũng có thể biến thành vũ khí chống lại cả hai. nhưng anh cũng biết nếu im lặng thêm nữa có lẽ anh sẽ mất em mãi mãi.
ngoài kia, seoul lên đèn. từng ánh sáng lung linh phản chiếu, nhưng trong lòng người, chỉ còn bóng tối tràn lấp.
...
đêm đó, khi seonghyeon ngồi lặng bên cửa sổ, nhìn những ánh xe hối hả, trong lòng em chỉ còn một câu hỏi duy nhất liệu bảy năm thanh xuân có phải chỉ để đổi lấy nỗi đau này?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co