3.
những ngày sau đó trôi qua theo một nhịp điệu kì lạ, bình ổn nhưng ngầm chứa những đợt sóng ngầm.
căn hộ của james lại trở về với vẻ ngăn nắp và yên tĩnh vốn có, nhưng cái mùi thuốc lá pha lẫn hương mưa lạnh lẽo mà martin để lại dường như cứ vương vất mãi trên mép ghế sofa.
mỗi ngày, tầm mười giờ tối, james lại gửi một tấm hình.
ban đầu, đó chỉ là nghĩa vụ. anh là một người tuân thủ quy tắc, và martin là người đặt ra luật chơi. nhưng dần dà, việc chụp lại vành tai của mình trở thành một thói quen, một cái cớ hợp lý đến hoàn hảo để kết nối với thợ xỏ khuyên kì lạ kia.
và martin thường trả lời rất ngắn gọn.
"khô rồi."
"tốt."
"đừng để dính xà phòng."
không có những lời sáo rỗng, không icon vui nhộn. chỉ có những dòng tin nhắn cộc lốc, lạnh tanh như kim loại. nhưng james nhận ra, martin chưa bao giờ rep tin nhắn của anh trễ quá năm phút. dù là mười giờ đêm hay mười hai giờ khuya, nó luôn ở đó, trực chờ cái thông báo từ anh như một kẻ canh gác tận tụy.
có một hôm, james gửi ảnh trễ. anh mải chấm bài thi học kỳ, đến khi ngẩng đầu lên thì đồng hồ đã điểm mười một giờ rưỡi. anh vội vàng chụp qua loa, hậu cảnh dính cả chồng bài kiểm tra đỏ chót mực bút bi.
và lần này martin không nhận xét gì về cái tai.
"uống nước đi. và đi ngủ sớm. thầy giáo mà mắt thâm quầng thì dọa học sinh đấy."
james nhìn dòng tin nhắn, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, khoé môi vô thức cong lên. anh không nhắn lại, chỉ thả một cái tim vào tin nhắn đó. và đêm ấy, anh ngủ ngon hơn hẳn, không còn cảm giác nhức nhối âm ỉ ở dái tai nữa.
_
hai tuần trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. ngày hẹn downsize cuối cùng cũng đã tới.
tan làm, james không về nhà ngay mà lái xe thẳng đến tiệm xỏ. trời hôm nay khô ráo, nắng chiều vàng vọt hắt lên cửa kính tiệm, khiến không gian bên trong trông bớt đi vẻ lạnh lẽo, bí ẩn thường ngày.
tiếng chuông cửa leng keng vang lên. martin đang ngồi ở quầy, hí hoáy lau chùi một khay dụng cụ sáng loáng. thấy anh bước vào, nó không ngẩng lên ngay, chỉ có đôi vai hơi chùng xuống, một cử chỉ thả lỏng hiếm hoi.
"đúng giờ đấy nhỉ?" martin nói, giọng vẫn trầm và đều, đặt cái kìm xuống khăn y tế.
"tôi không thích trễ hẹn." james đáp, đặt túi xách lên ghế chờ. anh cũng đã quen thuộc với mùi cồn và tinh dầu tràm trà ở đây rồi, nó không còn làm anh nhăn mũi khó chịu như lần đầu nữa.
martin bước ra khỏi quầy. hôm nay nó mặc một chiếc áo thun đen trơn, nó nhìn lướt qua gương mặt james, rồi dừng lại ở vành tai phải.
"ngồi đi. ghế cũ."
james ngoan ngoãn ngồi lên chiếc ghế da đen tuyền. cảm giác hồi hộp của lần xỏ đầu tiên đã biến mất, thay vào đó là một sự mong chờ kì lạ. martin kéo ghế đẩu lại gần, tiếng bánh xe trượt rè rè quen thuộc.
"để tôi xem nào," martin đeo găng tay, động tác chậm rãi, từ tốn. nó nghiêng đầu, ngón tay nhẹ nhàng vén tóc mai của james ra sau.
lần này, james không rụt cổ lại nữa. anh ngồi yên, cảm nhận hơi thở ấm nóng của martin phả vào má mình khi nó cúi sát xuống kiểm tra.
"lành tốt lắm," martin lẩm bẩm, giọng pha chút hài lòng. "không sưng, không bump, lỗ xỏ khô ráo. anh là khách hàng ngoan nhất tôi từng gặp đấy james ạ."
lời khen nghe như dỗ dành trẻ con khiến james hơi ngượng. "tôi chỉ làm theo hướng dẫn thôi."
"nhiều người có hướng dẫn cũng không làm được đâu," martin cười khẽ. nó với tay lấy dụng cụ. "bây giờ tôi sẽ tháo cái khuyên dài này ra. sẽ hơi nhột một chút lúc xoay chốt, nhưng không đau đâu."
"ừ."
martin bắt đầu thao tác. một tay nó giữ cố định mặt trước khuyên, tay kia khéo léo vặn viên bi chốt ở phía sau. kim loại ma sát vào nhau tạo ra những tiếng lách cách rất nhỏ.
james nín thở. anh cảm nhận được sự tập trung tuyệt đối của martin. ánh mắt nó, qua phản chiếu của tấm gương đối diện, đang nheo lại, chăm chú và nghiêm túc như đang thực hiện một ca phẫu thuật quan trọng.
"xong cái chốt," martin thông báo. nó rút nhẹ thanh khuyên dài ra. một thoáng trống trải lạ lẫm nơi dái tai khiến james thấy hụt hẫng.
martin nhanh chóng dùng bông tẩm nước muối vệ sinh sạch sẽ lỗ xỏ, mát xa nhẹ nhàng vùng da xung quanh để máu lưu thông. những ngón tay nó mạnh mẽ nhưng lại đủ tinh tế để không làm anh đau.
"cái mới này ngắn hơn, ôm sát vào dái tai," martin đưa cho james xem một chiếc khuyên labret ngắn tũn, tầm 8mm và nó gọn gàng. "nó sẽ giúp anh sinh hoạt dễ hơn, nằm ngủ hay đeo tai nghe cũng đỡ vướng."
quá trình lắp khuyên mới diễn ra mượt mà. martin đẩy nhẹ khuyên vào, vặn chốt. tiếng "tách" vang lên, dứt khoát và hoàn hảo.
"xong."
martin lùi lại, tháo găng tay. gã cầm chiếc gương đưa cho james.
"kiểm tra đi."
james nhìn vào gương. chiếc khuyên mới nằm gọn gàng, ôm khít lấy dái tai anh, không còn đoạn dư thừa lỏng lẻo như trước. nó trông tinh tế hơn, và như martin đã nói, cảm giác nhẹ tênh như không đeo gì.
"tốt hơn hẳn," james gật đầu, ngón tay định đưa lên chạm vào nhưng nhớ ra lời dặn cũ nên rụt lại.
"cũng ổn định rồi, giờ anh có thể chạm nhẹ được, nhưng nhớ rửa tay sạch," martin bắt được cử chỉ đó, lên tiếng cho phép.
james chần chừ một chút rồi đưa tay lên, miết nhẹ viên bi kim loại lạnh lẽo. cảm giác thuộc về, cảm giác sở hữu một thứ gì đó nổi loạn ngầm khiến anh thấy phấn khích.
"vậy là, xong rồi hả?" james hỏi, quay sang nhìn martin.
nó tựa hông vào mép bàn, khoanh tay trước ngực, ánh mắt sâu hun hút nhìn james.
"về mặt kỹ thuật thì xong cái lobe này rồi," martin nói, kéo dài giọng. "nhưng tôi nhớ hôm đó tôi có nói gì nhỉ? chúng ta sẽ tính tiếp những chỗ khác?"
james chớp mắt. "tôi tưởng cậu nói đùa."
"tôi không đùa bao giờ khi cầm kim trên tay cả," martin nhếch mép. nó tiến lại gần hơn, cúi xuống, khoảng cách lại thu hẹp đến mức nguy hiểm. ngón tay trần của nó, vương mùi thuốc lá, lướt nhẹ từ dái tai james lên phần sụn vành tai phía trên.
"chỗ này," ngón tay martin dừng lại ở vị trí helix, "cấu trúc tai anh ở đây rất đẹp. vành tai cong vừa đủ, sụn không quá dày. một chiếc khuyên vòng nhỏ ở đây sẽ rất hợp với cái kính cận anh hay đeo lúc chấm bài."
da gà dọc sống lưng james nổi lên. anh nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. martin không ép buộc, nó chỉ đang vẽ ra một viễn cảnh, một lời mời gọi đầy cám dỗ.
"nhưng xỏ sụn đau hơn nhiều, đúng không?" james lí nhí hỏi.
"đau hơn," martin thừa nhận thẳng thắn, không giấu giếm. "nhưng cảm giác đã hơn. và thời gian lành cũng lâu hơn. nghĩa là,"
nó dừng lại, ánh mắt tối sầm lại, xoáy sâu vào đồng tử đang dao động của james.
"nghĩa là anh sẽ phải ghé đây nhiều hơn, và gửi hình cho tôi lâu hơn. có khi là cả nửa năm trời."
james im lặng. anh nhìn vào đôi mắt đen của tên thợ xỏ, rồi nhìn những mẫu khuyên lấp lánh trong tủ kính. lý trí của một giáo viên bảo anh hãy dừng lại, một lỗ xỏ là đủ rồi. nhưng bản năng, cái phần 'con người' trần trụi mà martin đã khơi dậy trong anh, lại đang gào thét đòi hỏi nhiều hơn.
anh muốn cái cảm giác đau đớn ngọt ngào đó. và anh muốn cả sự quan tâm thô kệch nhưng tỉ mỉ của tên đàn ông này.
"để, để tôi suy nghĩ đã," james nói, giọng không đủ cứng rắn để từ chối.
"được thôi," martin đứng thẳng dậy, vẻ mặt đắc thắng như thể nó biết thừa kết quả. nó với tay lấy một tấm danh thiếp trên bàn, lật mặt sau, viết nguệch ngoạc một dãy số.
"đây không phải số công việc. số cá nhân của tôi," martin nhét tấm danh thiếp vào túi áo sơ mi trước ngực của james, ngón tay cố tình ấn nhẹ lên lồng ngực anh qua lớp vải.
"khi nào muốn đau, hoặc đơn giản là muốn đi uống một ly gì đó không có cồn y tế, thì gọi."
james bước ra khỏi tiệm xỏ khuyên khi trời đã sẩm tối. anh ngồi vào xe, tay vẫn đặt lên vị trí túi áo ngực, nơi tấm danh thiếp cứng cáp đang nằm yên vị.
qua gương chiếu hậu, anh thấy martin đang đứng trước cửa tiệm châm thuốc, đốm lửa đỏ rực lên trong màn đêm nhập nhoạng, đôi mắt nó vẫn dõi theo chiếc xe của anh cho đến khi nó hòa vào dòng người đông đúc.
điện thoại james rung lên. một tin nhắn.
"về cẩn thận. và nhớ đấy, cái tai đó giờ là tác phẩm hoàn thiện của tôi. giữ gìn cho kĩ vào."
james bật cười, tiếng cười nhẹ nhõm tan vào tiếng động cơ xe. anh biết, mình sẽ không chỉ dừng lại ở dái tai. và anh biết, cuộc chơi giữa anh và tên thợ xỏ kia mới chỉ thực sự bắt đầu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co