Truyen3h.Co

-marjames- xỏ khuyên

7.

obbelnt

tai phải của james đã ổn định hơn nhiều sau ba tuần, nó không còn sưng đỏ dữ dội, chỉ còn hơi ê ẩm khi vô tình chạm mạnh lúc thay áo hay gạt tóc. nhưng đúng như martin đã từng cảnh báo với cái nhếch mép đầy kinh nghiệm, sụn tai là một cô nàng đỏng đảnh và khó chiều nhất trên cơ thể. chỉ cần một chút lơ là, nó sẽ lập tức phản kháng.

hôm nay james có tiết dự giờ cấp cụm. áp lực kinh khủng từ ban giám hiệu cộng với việc phải thức khuya ròng rã soạn giáo án và chỉnh sửa slide bài giảng mấy đêm liền khiến sức đề kháng của anh giảm sút rõ rệt. sáng ngủ dậy, chưa kịp mở mắt, james đã cảm thấy vành tai phải nóng hầm hập, nhức nhối theo từng nhịp mạch đập thình thịch. soi gương dưới ánh đèn nhà tắm, anh hốt hoảng thấy một cục mụn nước nhỏ xíu, đỏ tấy và căng mọng, nỗi ám ảnh của dân chơi hệ xỏ khuyên, đang lù lù xuất hiện ngay cạnh chân khuyên.

james thở dài sườn sượt, cảm giác thất vọng tràn trề. anh chụp ngay một tấm ảnh cận cảnh, gửi cho martin lúc 6 giờ sáng, kèm dòng tin nhắn có phần thảm thiết và đầy yếu đuối mà anh chưa bao giờ để lộ với đồng nghiệp.

"martin, cứu tôi."

martin trả lời gần như ngay lập tức, như thể nó không bao giờ ngủ.

"bình tĩnh. chụp gần hơn chút xem nào. có mủ không?"

james gửi thêm ảnh.

"không mủ. chỉ đỏ và sưng tấy lên thôi."

"không sao, chỉ là mô sẹo lồi lên do kích ứng và áp lực thôi. dạo này anh thức khuya nhiều à? hay lại nằm đè lên nó lúc ngủ say?"

"cả hai," james thú nhận.

"chiều ghé tiệm. tôi xử lý cho. đừng có tự ý bôi thuốc lung tung đấy."

cả ngày hôm đó, james đi dạy với tâm trạng nơm nớp lo âu, bài giảng tâm huyết cũng chẳng làm anh bớt xao nhãng. cái bump nhỏ xíu đó làm anh khó chịu không chỉ về mặt thể xác mà còn vì một cảm giác thất bại mơ hồ. anh vốn là người cầu toàn, anh đã cố chăm sóc nó kỹ đến thế, vậy mà vẫn để xảy ra sai sót.

tan làm, anh phóng xe như bay đến tiệm của martin, mặc kệ dòng người tắc nghẽn buổi chiều tà.

martin đón anh bằng vẻ mặt bình thản, thậm chí có chút lười biếng như mọi khi. nó không mắng, chỉ lẳng lặng kéo ghế cho anh ngồi, bật chiếc đèn led chuyên dụng sáng trưng soi thẳng vào vành tai anh.

"đâu, để tôi xem thành quả của thầy giáo nào."

nó đeo găng tay cao su đen, mùi latex khô khốc lan tỏa. ngón tay nó nhẹ nhàng nhưng vô cùng dứt khoát xoay mặt james sang trái để lộ vành tai phải. hơi ấm từ lòng bàn tay nó truyền qua lớp găng mỏng, chạm vào vùng da nhạy cảm khiến james khẽ run lên. ngón tay martin khẽ chạm, xoay nhẹ cục bump mềm.

"bé tí thôi, chưa sao cả," nó phán, giọng chắc nịch và đầy quyền uy làm james thấy tảng đá trong lòng như được nhấc bỏ. "do áp lực lên sụn kéo dài thôi. tôi sẽ đặt một miếng đệm silicon y tế nhỏ vào để ép nó xuống, tách phần thịt đang tổn thương ra khỏi ma sát của chốt khuyên. vài ngày là xẹp hẳn."

nó lúi húi chuẩn bị miếng đệm đĩa bay, no pull disc, và sát trùng dụng cụ. james ngồi im, trong không gian chỉ còn tiếng nhạc jazz bảng lảng, anh nhìn chăm chú vào hàng mi rợp bóng của nó, vào sự tập trung cao độ trên gương mặt vốn dĩ luôn bất cần đời kia. khi martin làm việc, nó có một sức hút kỳ lạ, một sự tin cậy tuyệt đối.

"đau không?" james hỏi khẽ khi thấy nó bắt đầu tháo viên bi chốt khuyên ra.

"không đau. chỉ hơi tức tức một tí ở vùng sụn thôi," martin trả lời, giọng nó trầm thấp, phả vào tai anh. tay nó thoăn thoắt, điêu luyện luồn miếng nhựa dẻo trong suốt vào thân khuyên, kẹp chặt giữa da tai và viên bi chốt. "cái này sẽ giúp phân tán lực ép đồng đều, không cho cục bump có cơ hội phát triển thêm nữa."

lắp xong, martin hài lòng ngắm nghía.

"xong rồi. nhìn cũng không lộ lắm đâu. chịu khó đeo cái này tầm một hai tuần no nhé."

"cảm ơn cậu nhiều," james thở phào, tựa lưng vào ghế da. "tôi cứ tưởng nó hỏng rồi, cứ lo phải tháo bỏ."

"tháo là tháo thế nào. tác phẩm của tôi đâu dễ hỏng thế, trừ khi anh tự tay phá nó thôi," martin tháo găng tay ném vào thùng rác. rồi bất chợt, một cách tự nhiên đến mức khiến tim james như ngừng đập, nó đưa bàn tay trần lên vuốt nhẹ làn da bên má anh. ngón tay cái hơi nhám miết qua gò má james một cái rất nhanh nhưng đầy tình tứ.

"anh gầy đi đấy james ạ. thức khuya vừa thôi. tai không lành được mà người cũng héo hon."

hành động thân mật và lời quan tâm trực diện bất ngờ làm james đứng hình. hơi ấm từ ngón tay martin còn vương lại trên da thịt anh, nóng rực và ngứa ngáy hơn cả cái bump trên tai.

"dạo này, nhiều việc quá," james lắp bắp, cố tìm lại vẻ điềm tĩnh thường ngày nhưng thất bại thảm hại.

"việc thì lúc nào chẳng nhiều," martin tựa hông vào bàn, nhìn anh chăm chú. "tối nay có bận không?"

"chắc là soạn xong giáo án rồi. rảnh."

"vậy đi uống một ly đi. không phải cà phê để tỉnh táo làm việc đâu. là rượu." martin đề nghị, hay đúng hơn là một lời ra lệnh đầy ngọt ngào. "tôi biết một chỗ bar jazz yên tĩnh phía sau phố cổ, không ồn ào xô bồ như cái quán lần đầu tôi gặp anh đâu. anh cần thư giãn thực sự, james ạ. cứ căng như dây đàn thế này thì thuốc tiên cũng chẳng cứu được cái tai hay cái đầu của anh đâu."

james nhìn sâu vào mắt martin. trong đáy mắt sâu thẳm, đen lánh ấy, anh thấy một sự quan tâm chân thành được bao bọc vụng về bởi vẻ bất cần, bụi bặm thường ngày. và anh nhận ra, mình không thể, và cũng hoàn toàn không muốn từ chối gã đàn ông này thêm một giây nào nữa.

"được," james gật đầu. "tôi đi."

martin cười, nụ cười nửa miệng đầy đắc thắng và quyến rũ. nó với tay tắt chiếc đèn led rực sáng, căn phòng ngay lập tức chìm vào thứ ánh sáng vàng mờ ảo, tình tứ của những ánh đèn trang trí nhỏ.

"thế thì đi thôi. xe anh để lại đây, đi xe tôi."

và đêm đó, ngồi sau chiếc mô tô phân khối lớn gầm rú của martin. anh vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc của gã thợ xỏ, áp mặt vào tấm lưng vững chãi phảng phất mùi thuốc lá, mùi da thuộc và gió đêm lồng lộng. chiếc khuyên helix bên tai phải vẫn hơi nhức, nhưng giữa tiếng động cơ và gió tạt bên tai, james cảm thấy một sự tự do nguyên thủy mà anh chưa từng được nếm trải trong suốt 26 năm cuộc đời.

anh biết mình đã lún sâu, sâu hơn cả mũi kim xuyên qua sụn tai ngày ấy. anh đang để martin dẫn dắt mình vào một thế giới hoàn toàn khác. nhưng anh mặc kệ. vì ở bên cạnh martin, dù là cảm nhận đau đớn hay được chữa lành, đều khiến anh thấy mình đang thực sự sống, một cuộc đời có máu thịt và cảm xúc.

_

quán bar nằm khuất sau một cầu thang bộ bằng sắt gỉ sét, nép mình trong một con ngõ tối mà nếu không có người dẫn đường, chắc chắn james sẽ không bao giờ tìm thấy. không biển hiệu neon hào nhoáng, chỉ có tiếng saxophone trầm đục, u uất vọng ra từ khe cửa gỗ nặng nề khép hờ.

martin đỗ xe, gạt chân chống dứt khoát. nó tháo mũ bảo hiểm, lắc nhẹ mái tóc hơi rối vì gió đêm, trông nó dưới ánh đèn đường mờ ảo càng thêm phần phong trần. james xuống xe chậm hơn, hai chân anh vẫn còn cảm giác tê rần vì độ rung mạnh mẽ của khối động cơ, và có lẽ là cả vì cái cách anh đã vô thức bám chặt vào eo martin suốt quãng đường dài.

martin nhận lấy mũ từ tay anh, treo lên ghi đông. ánh mắt nó lướt qua gương mặt vẫn còn vương chút hoang mang nhưng lấp lánh sự phấn khích của james.

"sợ à?" nó hỏi, giọng lẫn vào tiếng gió đêm, nghe không rõ là quan tâm hay trêu chọc.

"không hẳn là sợ," james đáp, hít một hơi thật sâu không khí ẩm ướt của đêm muộn, cố điều chỉnh lại nhịp tim đang đập loạn. "chỉ là hơi choáng. tôi chưa bao giờ đi xe với tốc độ đó."

"lần đầu phá bỏ giới hạn bao giờ cũng mang lại cảm giác choáng ngợp như vậy đấy," martin cười nhạt, một câu nói đầy ẩn ý mà nó thường dùng khi thấy khách hàng của mình run rẩy trước mũi kim. nó đẩy cửa bước vào trước, tay giữ cánh cửa gỗ nặng trịch chờ james bước vào vùng an toàn của nó. "vào đi, trong này ấm và dễ chịu hơn nhiều."

không gian bên trong đặc quánh mùi gỗ sồi lâu năm, mùi thuốc lá thơm quyện với hương rượu mạnh nồng nàn. ánh sáng vàng nâu cực kỳ hạn chế, chỉ đủ để thấy những chiếc ghế bọc nhung đỏ thẫm đã sờn màu, toát lên vẻ hoài cổ và kín đáo. đúng như martin nói, nơi này tách biệt hoàn toàn với thế giới thực tại. những vị khách ở đây dường như cũng giống họ, những linh hồn đang đi tìm một góc khuất để trốn chạy.

họ chọn một chiếc bàn nhỏ trong góc khuất nhất, nơi bóng tối bao phủ vừa đủ để tạo nên sự riêng tư tuyệt đối. martin gọi một ly old fashioned cho mình và một ly gin tonic cho james.

"nhẹ nhàng thôi, cho máu huyết lưu thông," martin nói khi người phục vụ rời đi. "mai anh còn phải lên lớp nhìn mấy khuôn mặt ngây thơ kia mà. tôi không muốn mang tiếng là kẻ làm hư hỏng hình mẫu đạo mạo của thầy giáo."

james nới lỏng nút thắt cổ áo, một hành động giải phóng bản thân mà trước đây anh hiếm khi làm. anh tựa lưng vào lớp nhung mềm, cảm giác sự căng cứng ở cột sống sau một ngày dài đang dần tan biến.

"tôi cứ nghĩ cậu sẽ đưa tôi đến một nơi gầm gừ, nổi loạn hơn đó. kiểu như mấy quán rock bụi bặm đầy hình xăm chẳng hạn," james quan sát những bức ảnh jazz đen trắng treo trên tường, giọng anh thư thái hơn.

"tôi làm việc với tiếng máy xăm rè rè, tiếng kim loại và cả tiếng rên rỉ vì đau của khách cả ngày rồi," martin xoay xoay chiếc bật lửa zippo, tiếng "tách" nhỏ vang lên đều đặn như nhịp tim. "buổi tối tôi cần cái gì đó mềm mại, lãng đãng hơn để cân bằng lại. con người mà james, ai cũng có một khoảng lặng cần được vỗ về. tôi cũng không ngoại lệ."

ánh mắt nó đột ngột dừng lại ở vành tai phải của james. dưới ánh đèn vàng vọt leo lét, miếng đệm silicon trong suốt đang làm tốt nhiệm vụ của nó, nhưng vùng da xung quanh vẫn còn chút dư âm của sự tổn thương.

"vẫn còn đau lắm không?" martin hỏi, giọng nó đột ngột chùng xuống, lộ ra sự quan tâm không chút che đậy.

"đỡ nhiều rồi," james thú nhận, tay anh vô thức định đưa lên chạm vào nhưng nhớ ra quy tắc nên lại hạ xuống bàn. "hoặc là do không khí ở đây làm tôi quên mất."

đồ uống được mang ra. ly của martin có màu hổ phách sâu thẳm với viên đá tròn duy nhất, của james trong suốt và sủi tăm mát lạnh. tiếng ly thủy tinh va vào nhau khe khẽ, "tách", một sự kết nối ngầm định.

james uống một ngụm, vị gin nồng mùi thảo mộc và đắng thanh của tonic lan tỏa, làm dịu đi sự khô khốc trong cổ họng. martin nhấp một ngụm rượu mạnh, mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt james, như thể đang quan sát một thí nghiệm tâm lý thú vị.

"james này," gã gọi tên anh, không kèm theo danh xưng 'thầy giáo' trêu chọc như mọi khi. âm sắc nghiêm túc khiến james ngẩng lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm đối diện.

"sao vậy?"

"anh có biết tại sao bump lại xuất hiện không?"

"thì cậu bảo là do áp lực lý học và cơ địa yếu đi mà?"

"đó chỉ là phần nổi thôi," martin đặt ly rượu xuống bàn, nhoài người về phía trước, thu hẹp khoảng cách đến mức james có thể ngửi thấy mùi gỗ trầm nồng nàn từ người nó. "về mặt tâm lý, cơ thể anh đang phản kháng lại sự thay đổi. anh muốn nổi loạn, anh muốn phá cách, nhưng cái 'tôi' cũ kỹ, bản năng của anh vẫn là sự an toàn, là khuôn khổ. anh đang tự đánh nhau với chính mình, james. cái bump kia chỉ là hệ quả của việc tâm trí anh chưa thực sự thả lỏng thôi."

lời nhận xét trần trụi và sắc sảo như một mũi kim đâm thẳng vào sự thật khiến james sững sờ. anh im lặng, ngón tay miết nhẹ dọc theo thân ly lạnh buốt đang đọng nước. nó nói đúng, đúng đến mức khiến anh thấy sợ hãi.

"vậy tôi phải làm sao đây?" james hỏi, giọng nhỏ đi, cảm thấy mình trần trụi trước mặt gã đàn ông này hơn cả lúc phơi bày vành tai sưng tấy.

"chấp nhận nó," martin nói, bàn tay to lớn và chai sần của nó đưa ra, phủ nhẹ lên mu bàn tay james đang đặt trên mặt bàn gỗ. một cái chạm hờ hững nhưng mang sức nặng nghìn cân.

"đừng gồng mình chống lại sự thay đổi nữa. cứ để nó ở đó. đau một chút, sưng một chút, thậm chí là xấu xí một chút, rồi nó sẽ lành lại và trở thành một phần cơ thể anh. cái bản ngã mới của anh cũng vậy, đừng cố cự tuyệt nó nữa."

james nhìn xuống bàn tay martin đang phủ hờ lên tay mình. bàn tay to lớn, có vài vết chai sần do cầm kim và máy xăm nhưng hơi ấm từ nó truyền sang lại mang đến cảm giác an toàn kì lạ.

"cậu nói chuyện cứ như một triết gia hay bác sĩ tâm lý ấy nhỉ," james cười nhẹ, nụ cười lần này không còn vẻ gượng gạo hay phòng thủ, nó rạng rỡ và chân thật đến mức khiến martin cũng phải thoáng ngẩn ngơ.

"đã bảo là con nhà nòi mà," martin thu tay về, uống cạn ly rượu, che giấu sự xao động trong mắt. "uống đi. rượu ở đây ngon đấy. uống xong tôi đưa anh về. đêm nay anh sẽ ngủ ngon thôi, tôi đảm bảo."

james nâng ly, uống một hơi dài. vị đắng tan biến, chỉ còn hậu vị ngọt ngào và hơi ấm của rượu len lỏi vào từng tế bào. trong không gian mờ ảo, giữa tiếng nhạc jazz dìu dặt và mùi thuốc lá thoang thoảng, james cảm thấy cái khuôn khổ cứng nhắc bao quanh mình suốt bao năm qua đang thực sự nứt vỡ.

và kỳ lạ thay, anh không thấy sợ hãi. cái đau âm ỉ ở vành tai phải bỗng trở nên dễ chịu hơn, như một lời nhắc nhở rằng anh đang sống, đang cảm nhận, và đang có một người sẵn sàng chữa lành cho những vết thương mà anh tự nguyện rước vào mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co