2.
ánh đèn trên trần nhà của căn phòng khách khẽ nhấp nháy, hắt thứ ánh sáng trắng xuống bộ bàn ghế gỗ lim được lau chùi bóng loáng
không gian tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ quả lắc điểm từng tiếng tích tắc nặng nề
thành công ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế chủ vị, hai tay đặt trên đùi, chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu
đối diện cậu là người cha với mái tóc đã chớm bạc, gương mặt nghiêm nghị hằn sâu những nếp nhăn của một đời làm nhà giáo ưu tú
bên cạnh, người mẹ đang sụt sùi lau nước mắt
"công à...chuyện của thằng dương, con thực sự giải quyết ổn thỏa rồi sao? mấy đứa bặm trợn hôm qua đến trường tìm nó, mẹ nghe người ta nói tụi nó là dân xã hội đen, giết người không ngưng tay..."
thành công khẽ mỉm cười
nụ cười của cậu dịu dàng, ấm áp như gió xuân, mang theo sự điềm tĩnh tuyệt đối của một người con cả trưởng thành và đáng tin cậy
cậu đưa tay vỗ nhẹ lên tay của mẹ, giọng nói trầm ấm, đều đặn
"mẹ yên tâm đi ạ, con đã tìm gặp người phụ trách bên đó rồi, họ cũng là người làm ăn, biết lý lẽ, con đứng ra bảo lãnh, trả trước một phần và xin khất nợ cho em, từ nay tụi nó sẽ không đến làm phiền gia đình mình nữa"
người cha thở dài một tiếng đầy u uất, gõ mạnh ngón tay xuống bàn
"nhà họ nguyễn ba đời làm ngành giáo dục, thanh bạch, liêm khiết, vậy mà lại sinh ra một thằng nghịch tử bôi tro trát trấu vào mặt tổ tiên! nếu không có con đứng ra gánh vác, cái gia đình này biết giấu mặt vào đâu với xóm giềng! công à, con chịu thiệt thòi rồi"
"cha đừng nói vậy, dương là em trai con, gia đình mình bình an là được rồi"
thành công cúi đầu, hàng mi dài rủ xuống che đi một tia chế giễu xẹt qua trong đáy mắt
thanh bạch? liêm khiết? danh dự gia giáo?
những thứ hào nhoáng, giả tạo ấy chưa bao giờ nằm trong mắt cậu
chúng chỉ là tấm áo choàng hoàn hảo nhất để cậu che đậy thứ bản chất thối rữa và tàn nhẫn bên trong mà thôi
cậu đứng dậy, từ tốn chỉnh lại cổ áo, lễ phép cúi chào hai đấng sinh thành
"con phải đến thư viện trường để hoàn thành luận án rồi, tối con sẽ về muộn một chút"
"đi đi con, đi cẩn thận nha con" - mẹ dặn dò, ánh mắt đầy tự hào nhìn theo bóng lưng thẳng tắp, thanh tao của đứa con trai
bước ra khỏi cổng sắt căn nhà
nụ cười ôn hòa trên môi thành công tắt ngấm trong tích tắc
cậu lấy từ trong túi quần ra một chiếc khăn mùi xoa trắng, chầm chậm lau ngón tay vừa chạm vào tay mẹ mình, rồi thẳng tay vứt nó vào thùng rác bên đường
thư viện? hôm nay cậu có một buổi lên lớp đặc biệt hơn nhiều
một buổi học cách làm đồ chơi của một tên trùm tội phạm
khu phố chợ cũ khi lên đèn mang một bộ mặt hoàn toàn khác
mùi dầu mỡ khét lẹt từ các hàng quán vỉa hè, tiếng chửi thề của những gã say rượu, và ánh đèn neon mờ ảo từ các tiệm massage trá hình tạo nên một sàn diễn hỗn tạp
thành công đứng trước một tòa nhà ba tầng có tấm biển hiệu bong tróc
vũ trường đông phương
thực chất, đây chính là sào huyệt kinh doanh ngầm của xuân bách
ngay khi cậu vừa bước chân qua cửa kính, hai gã đàn em canh cửa với cánh tay xăm trổ kín mít đã chặn lại
ánh mắt tụi nó nhìn cậu đầy soi mói, cợt nhả như đang nhìn một sinh vật lạ lạc vào bầy sói
"ơ kìa, cậu ấm đi nhầm chỗ à? ở đây không bán sách giáo khoa đâu em ơi"
thành công không hề nao núng
cậu ngước mắt lên, khuôn mặt điển trai không một chút gợn sóng, giọng điệu nhã nhặn nhưng lạnh băng
"tôi đến tìm xuân bách"
hai gã đàn em nghe thấy cái tên xuân bách thì nụ cười cợt nhả lập tức thu lại
tụi nó nhìn nhau, rồi một gã hất hàm về phía cầu thang tối om phía góc khuất
"lên tầng ba, phòng cuối hành lang, đại ca đang đợi, liệu hồn mà đi đứng cho cẩn thận"
thành công khẽ gật đầu chào, chầm chậm bước lên những bậc cầu thang sực nức mùi rượu lậu và hóa chất tẩy rửa
càng lên cao, tiếng nhạc xập xình bên dưới càng nhỏ dần, thay vào đó là một sự im ắng đến rợn người
cậu đứng trước cánh cửa gỗ màu nâu thẫm
không chần chừ cậu đưa tay gõ ba tiếng dứt khoát
"vào đi" - giọng nói trầm khàn, lười biếng của xuân bách vang lên từ bên trong
thành công đẩy cửa bước vào
căn phòng rộng rãi nhưng bài trí sặc mùi bạo lực và quyền lực
trên bức tường đối diện treo một tấm da hổ lớn, góc phòng là một chiếc tủ kính trưng bày hàng loạt các vũ khí
xuân bách đang ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế sofa lớn màu đen, chiếc áo khoác da đã cởi ra, chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ đen để lộ cơ bắp và những vết sẹo ngang dọc trên hai cánh tay mạnh mẽ
gã đang cầm một con dao găm nhỏ, chăm chú gọt một quả táo
khi thấy công bước vào, gã không ngẩng đầu lên, chỉ nhếch mép cười khẩy
"rất đúng giờ, xem ra cái sự giáo dục của gia đình mày cũng có chút tác dụng đấy nhỉ, người đẹp?"
thành công khép cửa lại, đứng im tại chỗ, hai tay buông thõng
chiếc balo được cậu đặt gọn gàng dưới chân
cậu nhìn thẳng vào gã đàn ông đang tỏa ra sát khí áp bức kia, bình thản đáp
"tôi luôn giữ lời hứa, hôm nay tôi đến để thực hiện giao kèo"
xuân bách lúc này mới ngừng tay
gã cắm phập con dao găm xuống mặt bàn, đứng dậy
thân hình cao lớn, vạm vỡ của một kẻ lăn lộn trong vũng máu từ năm mười sáu tuổi hoàn toàn bao trùm lấy bóng dáng mảnh khảnh của thành công
gã chầm chậm bước đến gần cậu, tiếng đế giày nện xuống sàn nhà nghe như tiếng đếm ngược của tử thần
gã dừng lại trước mặt công, khoảng cách gần đến mức công có thể ngửi thấy mùi thuốc lá cay nồng và mùi nước hoa thoang thoảng trên người gã
xuân bách đưa mắt nhìn lướt qua bộ quần áo sạch sẽ của công, từ chiếc cổ áo đến đôi giày đen bóng
"mày biết đồ chơi nghĩa là gì không?" - xuân bách đưa tay lên, ngón tay cái thô ráp lướt qua gò má mịn màng của công, lực đạo không hề nhẹ nhàng, khiến làn da trắng sứ của cậu lập tức hằn lên một vệt đỏ
"nghĩa là tao bảo mày làm gì, mày phải làm cái đó, cho dù tao có bắt mày quỳ xuống liếm giày cho tao, mày cũng không có quyền từ chối"
ánh mắt thành công hơi tối lại một nhịp, nhưng cơ mặt cậu không hề biến đổi
cậu không né tránh cái chạm thô bạo của gã, giọng nói vẫn giữ được sự lễ độ đến đáng sợ
"tôi biết, miễn là anh giữ lời, không đụng đến em trai tôi"
"thằng ranh con cứng đầu"
xuân bách lẩm bẩm, sự điềm tĩnh không chút sợ hãi của công không hiểu sao lại khiến gã cảm thấy bực bội xen lẫn một sự kích thích điên cuồng
gã muốn nhìn thấy khuôn mặt thanh tú này phải khóc lóc, muốn thấy cái sự tự tôn gia giáo kia phải quỳ rạp dưới chân gã mà cầu xin
gã bất ngờ đưa tay ra phía sau, thô bạo túm lấy gáy thành công, ép cậu tiến sát về phía mình
bàn tay gã như một chiếc gọng kìm
siết chặt đến mức khiến công hơi nhíu mày vì đau
"được, để tao xem cái sự gia giáo của mày chịu đựng được đến đâu"
xuân bách cúi đầu, ghé sát vào tai công, hơi thở nóng rực phả vào vành tai cậu
"cởi áo ra"
căn phòng rơi vào một khoảng lặng chết chóc
thành công im lặng
hai tay cậu buông xuôi bên hông khẽ siết chặt thành nắm đấm, nhưng gương mặt lại cúi xuống, tỏ vẻ như đang phải trải qua một sự nhục nhã ê chề
cậu chầm chậm đưa tay lên ngực áo, ngón tay hơi run rẩy, một sự run rẩy giả tạo được điều khiển đến từng dây thần kinh bắt đầu tháo chiếc cúc áo đầu tiên
mỗi một chiếc cúc áo sơ mi trắng mở ra, là một phần da thịt trắng trẻo, chưa từng phải chịu một chút sương gió của cậu ấm lộ ra trước mắt tên tội phạm
xuân bách đứng khoanh tay, ánh mắt sâu hoắm như chim ưng khóa chặt vào từng chuyển động của công, trong lòng dâng lên một cảm giác chiếm hữu chưa từng có
gã thích thú tận hưởng sự suy sụp của một kẻ tri thức
nhưng gã không bao giờ biết được, trong lúc thành công chầm chậm cởi bỏ lớp áo ngoài, ánh mắt cậu khi nhìn xuống sàn nhà lại là một sự lạnh lẽo tột cùng
cứ việc tự mãn đi, xuân bách
một tia cười máu lạnh ẩn hiện nơi đáy mắt
hôm nay anh bắt tôi cởi một chiếc áo, ngày sau, tôi sẽ lột sạch từng mảng da, từng chút quyền lực và cái mạng thối này của anh để trả lại
chiếc áo sơ mi trắng cuối cùng cũng trượt khỏi vai thành công, rơi xuống sàn nhà
cậu đứng đó, nửa thân trên trần trụi dưới ánh đèn mờ, đôi mắt ngước lên nhìn xuân bách, điềm tĩnh và lạnh lùng
"tiếp theo, anh muốn tôi làm gì?"
xuân bách nhìn bờ vai của công, trong mắt gã bỗng bùng lên một ngọn lửa nguyên thủy đầy nguy hiểm
gã bước tới, một tay ôm lấy eo công, thô bạo kéo cậu ngã nhào xuống chiếc sofa
----
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co