13.
Mùa đông năm 2026 dần trôi về những ngày cuối, kéo theo cái buốt giá đặc trưng của tiết trời cận Tết. Sau thành công vang dội của buổi triển lãm cá nhân đầu tay, Thành Công không nghỉ ngơi mà lập tức lao vào chuẩn bị cho một dự án đầy tính thử nghiệm: Kết hợp giữa hội họa thị giác đương đại và âm thanh đường phố. Cậu muốn vẽ một bức tranh khổ lớn, lột tả được cái hồn của một Hà Nội sống về đêm-thứ mà cậu chỉ thực sự thấu hiểu kể từ khi bước vào cuộc đời của Xuân Bách.
Một buổi sáng thứ Bảy, khoảng năm giờ ba mươi, sương mù dày đặc bao phủ khắp các ngõ ngách của quận Hai Bà Trưng. Mặt trời còn chưa kịp ló dạng, không gian ngoài cửa sổ chỉ là một màu xanh lam thẫm, tĩnh mịch.
Công thức dậy sớm, không bật đèn tuýp mà chỉ thắp một ngọn đèn vàng nhỏ ở góc phòng khách. Cậu kéo khổ giấy vẽ cỡ lớn ra giữa nhà. Tiện tay, cậu mở chiếc loa nhỏ, bật bản demo cũ của bài "Gửi Người Buổi Sáng" mà Bách đã gửi qua mã QR dạo nọ. Tiếng gảy đàn guitar mộc mạc xen lẫn giọng rap trầm khàn bắt đầu vang lên khe khẽ, sưởi ấm căn phòng lạnh giá.
Công mặc chiếc áo len cổ lọ màu trắng xám, tay cầm bảng pha màu, chăm chú đưa những nhát cọ đầu tiên. Cậu dùng những mảng màu xanh đen, xám tro để tả bầu trời sương muối, nhưng ở chính giữa bức tranh, cậu lại đặt những vệt màu vàng cam ấm áp, rực rỡ đó là màu của ánh đèn đường hắt qua cửa sổ, và cũng là màu của những tờ giấy note từng kết nối hai cuộc đời lệch múi giờ.
Cạch.
Tiếng bước chân nặng nề ngoài hành lang báo hiệu Xuân Bách đã về. Đêm nay, anh có một buổi giao lưu rap xuyên đêm với hội anh em Hẻm Squad ngoài quán nước mạn Hoàn Kiếm.
Bách bước vào nhà, người sực mùi gió lạnh và chút hơi men nhạt của rượu gin. Thấy phòng khách sáng đèn vàng, tiếng nhạc của chính mình đang phát ra khe khẽ, và cậu người yêu nhỏ thì đang lụi cụi, trên má đã dính một vệt màu xanh chấm phá, Bách khẽ bật cười. Anh cởi chiếc áo khoác da biker đóng đinh tán vứt lên ghế, thong thả đi tới từ phía sau.
Bách không ôm Công ngay vì người anh còn vương cái lạnh ngoài đường. Anh đứng khoanh tay, tựa cằm lên bờ vai gầy của cậu, chăm chú nhìn vào bức tranh vẽ dở.
"Vẽ anh đấy à?" Bách khàn giọng hỏi, hơi thở ấm nóng phả vào vành tai Công.
Công không quay đầu lại, tay vẫn đưa cọ nhịp nhàng trên mặt toan, khẽ mỉm cười: "Em đang vẽ đêm Hà Nội. Mà đêm Hà Nội của em thì chỉ có anh thôi."
Câu nói ngọt ngào tự nhiên của Công làm gã rapper có tiếng là lạnh lùng bỗng chốc mềm lòng. Bách không nhịn được, cúi xuống hôn chụt một cái rõ kêu vào cái má dính màu của cậu, rồi lầm bầm: "Dẻo miệng vãi. Học đâu ra cái kiểu văn vở này thế không biết."
Bách đi vào bếp, tự tay rót một ly sữa ấm, cho vào lò vi sóng quay một phút rồi mang ra đặt vào tay Công: "Uống đi cho ấm tay rồi vẽ tiếp. Anh vào phòng lấy đồ cái đã."
Năm phút sau, Bách trở ra. Thay vì đi ngủ như mọi khi, anh lại ôm theo chiếc laptop và chiếc micro thu âm mini, ngồi bệt xuống sàn gỗ ngay cạnh chân giá vẽ của Công. Anh cắm tai nghe, mở phần mềm làm nhạc lên, ngón tay gõ lạch cạch trên bàn phím.
Công hơi ngạc nhiên, dừng cọ nhìn xuống: "Anh không đi ngủ ạ? Hôm nay thức xuyên đêm rồi còn gì."
Bách ngước đôi mắt một mí lên nhìn cậu, khóe môi nhếch thành nụ cười nửa miệng nuông chiều: "Tự dưng ngắm em vẽ, anh lại có cảm hứng. Anh ngồi đây viết nốt đoạn Outro cho bài mới. Em vẽ việc của em, anh làm việc của anh. Xem đứa nào xong trước."
Thế là, giữa phòng khách căn nhà chung cư mini số 20, một khung cảnh kỳ lạ nhưng ngập tràn hạnh phúc diễn ra lúc sáu giờ sáng. Người buổi sáng cầm cọ, tỉ mẩn tô vẽ những mảng màu của đêm muộn. Người buổi đêm ôm máy tính, lầm bầm nhẩm theo những câu lyric dành cho ánh ban mai.
Tiếng cọ quẹt sột soạt trên nền vải bố hòa quyện với tiếng click chuột và giọng đọc rap thì thầm, trầm ấm của Bách. Không ai nói với ai câu nào, nhưng thỉnh thoảng, Bách lại ngẩng lên nhìn vạt áo len của Công, còn Công lại liếc xuống bờ vai rộng của anh. Sự hiện diện của đối phương chính là chất xúc tác mạnh mẽ nhất cho nghệ thuật của họ.
Khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới thực sự xuyên qua màn sương, hắt một vệt sáng dài rực rỡ lên sàn nhà, Công đặt cây cọ xuống. Bức tranh đã hoàn thành. Trong tranh, giữa nền đêm Hà Nội mịt mùng, có dáng một gã trai đứng dưới ánh đèn đường vàng, trên vai vác cây đàn guitar, ánh mắt nhìn về phía một ô cửa sổ ngập tràn ánh nắng ấm áp. Một sự giao thoa hoàn hảo giữa ngày và đêm.
Đúng lúc đó, Bách cũng gập máy tính lại. Anh tháo tai nghe, ngửa cổ ra sau, nhìn bức tranh rồi nhìn Công, ánh mắt thâm trầm đầy tình ý.
"Xong rồi à?" Bách hỏi.
"Vâng, xong rồi ạ. Em sẽ đặt tên bức tranh này là 'Giao thoa'." Công hớn hở nói, rồi tò mò cúi xuống: "Còn đoạn Outro của anh thì sao? Cho em nghe thử với."
Bách không đưa tai nghe cho Công, anh dứt khoát rút jack cắm, bật thẳng loa ngoài của laptop. Một đoạn nhạc không lời ngắn vang lên, tiếng guitar mộc mạc thưa dần, nhường chỗ cho giọng rap trầm, chậm rãi của Bách như một lời tự sự cuối ngày.
"....Hết nhạc rồi, ngủ thôi em."
Đoạn nhạc kết thúc bằng tiếng cười khẽ của Bách trong file ghi âm.
Công đứng lặng người, hốc mắt bỗng nhiên hơi ươn ướt vì xúc động. Cậu không nói thành lời, dứt khoát buông bảng màu xuống bàn, nhào thẳng vào lòng Bách khi anh còn đang ngồi dưới sàn. Bách dang rộng vòng tay, vững vàng đón lấy cậu nhóc vào lòng, siết chặt eo cậu, để mặc cho mùi sơn dầu và mùi khói thuốc hòa quyện vào nhau một lần nữa.
"Anh Bách... em yêu anh." Công thì thầm, áp chặt mặt vào hõm cổ ấm áp của anh.
Bách hôn lên mái tóc nấm của cậu, vòng tay siết chặt như muốn bảo vệ báu vật lớn nhất đời mình, trầm giọng đáp: "Anh biết rồi. Anh cũng yêu em. Giờ thì đi ngủ thôi, buồn ngủ dí cả mắt vào rồi."
Bách đứng dậy, bế bổng Công lên theo kiểu công chúa khiến cậu nhóc hốt hoảng kêu lên một tiếng nhỏ. Anh hiên ngang sải bước bế cậu vào phòng ngủ, khép cánh cửa phòng khách lại, trả lại không gian yên ắng cho bức tranh "Giao thoa" vẫn còn chưa ráo mực ngoài kia.
Hai múi giờ từng lệch nhau nửa vòng trái đất, từ nay về sau, sẽ luôn cùng nhau đón ánh ban mai trong một chiếc ôm không bao giờ rời rộng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co