Truyen3h.Co

masonb | thầy và trò.

chương 16.

qh2gtrng

sau chuyện của thành an, an ninh được siết chặt hơn hẳn.

đi đâu cũng phải có ít nhất ba người mới được phép tách đoàn. giáo viên đi kèm nhiều hơn, giờ giấc bị quản kỹ, không còn ai dám tự ý đi lẻ.

xuân bách, thành công, thành an với hải nam gần như dính với nhau suốt.

bách đi đâu cũng liếc nhìn thành công trước. thành công thì theo thói quen để ý xem bách có ở trong tầm mắt không. an với nam thì khỏi nói, một người quay đầu là người kia đã biết.

cả bốn người như tạo thành một vòng nhỏ, tự nhiên che chắn cho nhau.

.

tối hôm đó là gala cuối chuyến đi.

sân bãi phía sau khu nghỉ được dựng sân khấu nhỏ, treo đèn vàng, giữa là một đống lửa trại lớn. gió đêm đà lạt thổi nhẹ, không lạnh gắt, chỉ đủ để người ta muốn ngồi gần nhau hơn.

học sinh tụ tập thành từng nhóm.

có nhóm chơi trò chơi. có nhóm ngồi hát hò. có nhóm chỉ ngồi im, nhìn lửa cháy.

bách ngồi cạnh thành công, sát tới mức đầu gối gần chạm.

không ai nói gì về chuyện đó.

như thể nó là hiển nhiên.

an với nam ngồi đối diện, vai tựa vai. an dựa hẳn đầu lên vai nam, không thèm giữ ý nữa.

"mệt chưa?" nam hỏi nhỏ.

"mệt," an đáp. "nhưng thích."

nam cười, đưa tay xoa xoa tóc an.

bách nhìn qua thành công, rồi quay lại nhìn đống lửa.

"nhìn gì?" thành công hỏi.

"nhìn thấy quen." bách nói.

"quen?"

"giống mấy cặp hay ngồi cạnh nhau."

thành công khựng lại một chút, rồi bật cười khẽ.

"em để ý mấy chuyện đó dữ ha."

bách không đáp.

vì cậu đang để ý anh.

.

trò chơi bắt đầu.

hát nối chữ, truyền lửa, mấy trò cũ rích nhưng đám học sinh vẫn la hét ầm trời. có mấy cặp nhân lúc chơi thua thì bị phạt tỏ tình.

tiếng hò reo vang lên.

"hôn đi!"

"tỏ tình đi!"

một cặp khác đứng dậy, đỏ mặt nói vài câu vụng về. có người khóc, có người cười.

bách nhìn cảnh đó, tim đập hơi nhanh.

cậu liếc sang thành công.

ánh lửa hắt lên gương mặt anh làm đường nét mềm đi hẳn. đôi mắt nhìn đống lửa nhưng không biết đang nghĩ gì.

bách đột nhiên thấy cổ họng mình khô khốc.

"anh này." bách gọi khẽ.

"hả?"

"nếu... giả sử thôi," bách nói chậm. "nếu có người thích anh, anh sẽ làm sao?"

thành công quay sang nhìn cậu.

"em đang hỏi tư cách gì?"

bách im lặng.

một giây.

rồi nói thật.

"tư cách... người quan tâm."

thành công nhìn cậu rất lâu.

lâu tới mức bách tưởng mình nói dư rồi.

"anh sẽ nghe," thành công đáp. "và nói rõ."

"nói rõ gì?"

"rõ là anh có thể đáp lại hay không."

câu trả lời không né tránh.

bách gật đầu, tim đập mạnh hơn.

an với nam nhìn qua.

an mỉm cười, rất nhẹ.

nam cũng cười theo.

không cần nói gì.

ai cũng hiểu.

lửa cháy lớn hơn.

không khí ấm lên.

mấy cặp khác bắt đầu ngồi sát lại, thì thầm chuyện riêng. có người nắm tay, có người tựa đầu.

bách không làm gì quá.

chỉ là ngồi gần hơn một chút.

tay cậu đặt trên nền đất, vô tình chạm tay thành công.

lần này, thành công không rút ra.

hai bàn tay chạm nhau, rất nhẹ.

không nắm.

nhưng đủ để biết là có đó.

bách thấy tim mình dịu lại.

không còn sợ như trước.

chỉ còn một cảm giác rất rõ, cậu muốn ở đây thêm chút nữa.

.

khi gala gần tàn, mọi người dọn dẹp rồi về phòng.

bách đứng dậy hơi chậm.

"đi không?" thành công hỏi.

"đi," bách đáp. "đi chung."

thành công gật đầu.

an kéo tay nam đứng lên, quay lại nhìn bách một cái.

ánh mắt mang theo ý cười.

bách liếc đi chỗ khác, tai đỏ lên.

nhưng không phủ nhận nữa.

đêm đó, giữa ánh đèn vàng nhạt và tiếng gió thổi qua rừng thông, có những điều chưa được nói ra.

nhưng đã được nhìn thấy.

rất rõ.

end.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co