Chương 7
Từ nhỏ, Bảo Thắng đã là kiểu đứa trẻ lì lợm, hiếu thắng, không chịu thua bất kì ai y hệt như cái tên mà mẹ cậu đặt.
"Bảo" là bảo vật, là thứ quý giá cần được nâng niu. "Thắng" là thắng lợi, là vinh quang rực rỡ.
Ngày đặt tên, mẹ cậu từng hy vọng con trai mình lớn lên sẽ mạnh mẽ, cứng cỏi, là người luôn bước về phía trước với cái đầu ngẩng cao. Bà đâu ngờ rằng cái "hiếu thắng" ấy lại bén rễ sớm hơn cả những bài học đạo đức hay những lời phải trái mà bà dạy.
Hồi còn bé xíu, Bảo Thắng cùng một đứa bạn sát vách có một nghề vô cùng ổn định là trộm trái cây nhà hàng xóm. Cả hai rành rọt từng gốc cây, từng bức tường cao thấp, biết giờ nào chủ nhà hay vắng, chỗ nào dễ trèo, chỗ nào nên né.
Một hôm, ở cái nhà quen thuộc ấy bỗng xuất hiện thêm một chậu cây nhỏ xíu được đặt nép ở góc sân.
Thân cây mảnh mai, xanh nhạt, mềm mềm cảm giác như chỉ cần gió mạnh hơn một chút là có thể gãy. Lá thì mỏng, nhỏ, dưới tán lá ấy còn lấp ló một thứ gì đó bé tí, tròn tròn cỡ hạt đậu.
Với kinh nghiệm làm ăn tích lũy từ nhiều năm, hai đứa đã quan sát một lúc rất lâu. Khi thấy xung quanh không có động tĩnh gì, chúng mới rón rén bước lại, giơ tay sờ sờ vài cái rồi chuồn thẳng về nhà. Trước khi đi còn quay đầu lại nháy mắt đầy ẩn ý với cái cây.
"Nào em lớn, anh sẽ mang giỏ tới rước em." Bảo Thắng thì thầm.
Cái cây: "???"
Trên đường về, chẳng hiểu bụi từ đâu bay thẳng vào mắt. Theo phản xạ, Bảo Thắng đưa tay lên dụi liên tục. Nhưng càng dụi, cảm giác cay rát lại càng bùng lên dữ dội. Vừa định mở mắt thì một luồng nóng ran ập tới khiến cậu nhăn mặt, không tài nào hé nổi mí mắt.
Trong khoảnh khắc đó, não bộ non nớt của Bảo Thắng nhận định rằng bản thân có lẽ đã mù nên cậu hét toáng lên, nước mắt nước mũi trào ra ướt đẫm cả khuôn mặt nhỏ xíu.
Đứa bạn đi bên cạnh hốt hoảng, cuống cuồng nắm tay cậu kéo về nhà. Phải mất một lúc lâu, mí mắt mới bắt đầu giật giật rồi mở ra, cảm giác cay xè mới chịu dịu đi.
Khi biết thủ phạm chính là cái cây ớt hồi nãy mình vừa sờ vào, trong lòng Bảo Thắng bùng lên một cơn phẫn nộ khó tả.
Với cậu, chuyện này không đơn giản là bị cay mắt, đây là một sự sỉ nhục vô cùng lớn, không trả không phải con người.
Từ hôm đó trở đi cậu bắt đầu tập ăn ớt.
Ban đầu là những miếng bé tí, cay đến mức vừa nhai vừa khóc. Có hôm nôn thốc nôn tháo, có hôm cay tới độ phải uống mấy lít nước mới hạ. Miệng rát, cổ họng bỏng, nước mắt chảy dài nhưng cậu vẫn phải cắn răng chịu đựng.
Nhưng áp lực thì tạo nên kim cương.
Chỉ sau vài tháng, Bảo Thắng đã có thể ăn cay đến mức khiến người khác nhìn vào cũng phải rùng mình. Cái cay không còn là kẻ thù nữa mà đã trở thành thứ quen thuộc, thậm chí là khoái cảm.
Cây ớt kia thì ngày một lớn, Bảo Thắng chỉ việc chờ, chờ đến ngày trái ớt ấy chín đỏ, căng mọng. Khi đó, cậu sẽ bứt nó ra, bỏ thẳng vào miệng nhai nát coi như trả lại mối thù năm xưa.
Trở về với hiện tại, Đức Duy tiếp tục cảm thán, "Chỉ sợ mày thua mấy bà mukbang Trung Quốc mỗi cái giới tính."
Bảo Thắng không đáp, hừ lạnh một tiếng đổi chủ đề: "Bánh mì Tuấn Mập? Mày rảnh quá đi đặt trên mạng à."
"Đâu có, tao nhờ thằng Huy mua dùm. Nó đăng kí nội trú trễ quá nên năm nay phải ở nhà với ba mẹ tiếp, tội người anh em của chúng ta."
"Rồi nó đâu?"
"Đang hú hét trên lớp trước rồi, trong sơ đồ lớp nó được ngồi kế thằng Bình. Mấy năm trước toàn ngồi kế mấy đứa học lực lẹt đẹt nên điểm kém bị ba mẹ chửi miết. May năm nay ngồi kế hạng ba dĩ nhiên là phải ăn mừng chiến thắng rồi."
Đức Duy cười ha hả trong khi cái mồm vẫn đang nhai đầy bánh mì trông gớm vô cùng.
Nhắc đến sơ đồ lớp mới nhớ, hôm qua thầy Minh có gửi vào nhóm lớp một cái file thời khóa biểu kèm chỗ ngồi.
Bảo Thắng lúc sáng có mở ra xem để chuẩn bị sách vở cho ngày đầu tiên nhưng đến khi lướt tới sơ đồ lớp thì lại lười, chưa kịp xem. Sẵn đây hỏi luôn Đức Duy:
"Tao ngồi ở đâu?"
Thằng Duy vừa nhai vừa nói: "Mày vẫn ngồi kế tao thôi, làm tao cứ tưởng ông Minh ghim ba đứa mình nên không cho ngồi gần nhau chứ."
Cậu gật đầu hỏi tiếp: "Nhưng mà ngồi ở đâu."
"Tổ một trong cùng bàn giáo viên, trên bàn cuối ấy, còn bàn thằng Huy thì cạnh bàn mình luôn."
Nói đoạn thằng Duy như sực nhớ ra điều gì đó quan trọng, lập tức nhét nốt nửa ổ bánh mì còn lại vào mồm. Đến khi nuốt xong, nó mới nheo mắt giọng đầy bí hiểm: "Biết gì không!? Cái thằng tổng tài lạnh lùng hôm trước á..."
"Ừ?"
"... Nó ngồi sau lưng tao với mày."
Tay cầm đũa của Bảo Thắng dừng lại giữa không trung. Nhưng chỉ vài giây sau, cậu đã đưa lên nhai như không có chuyện gì.
"Thì sao? Có liên quan đến bọn này à?" Bảo Thắng tỏ vẻ không quan tâm, cầm tô lên húp nước lèo.
"Mày không thấy nó tri thức hả? Linh cảm của tao mách bảo rằng thằng này rất đa tài, rất được việc."
Cậu chỉ liếc thằng Duy một cái rồi đứng phắt dậy, móc túi ra mua một chai nước suối. Cậu ta cũng lật đật bám theo sau, vừa đi vừa tiếp tục lải nhải vài ba chuyện vặt của lớp.
Hai đứa vai kề vai xà nẹo đi lên dãy phòng học.
Còn hai phút nữa là bắt đầu tiết học đầu tiên. Phòng học lúc này gần như đã kín người, Bảo Thắng đảo mắt tìm dãy bàn trong cùng rồi thong thả đi về phía dưới.
Chỗ ngồi của cậu nằm sát cửa sổ, từ đây nhìn ra có thể thấy được những bụi cây mọc um tùm bên ngoài sân, phía trên đầu còn có một chiếc máy lạnh phà phà mang theo luồng khí mát lạnh dễ chịu.
Hè vừa khép lại, những ngày ăn chơi thả ga cũng theo đó mà trôi tuột đi. Thời gian đối với Bảo Thắng khi ấy rộng rãi đến mức phung phí bao nhiêu cũng chẳng thấy tiếc. Còn bây giờ, cậu lại phải chuẩn bị tinh thần cho chuỗi ngày bị bài vở bào mòn, vắt kiệt sức sống từng chút một.
Bảo Thắng từng nghe mấy anh chị khối trên bảo chương trình lớp mười một rất nặng, do đó phải lưu ý học hành kĩ càng. Mà nặng thì chưa thấy đâu, chỉ thấy mấy bài giảng đầu năm thật sự vô cùng nhàm chán.
Suốt ba tiết học buổi sáng, Bảo Thắng gần như biến thành một cái loa phát thanh di động. Được ngồi cạnh anh em là miệng cậu chưa khi nào chịu yên. Ba đứa hết bàn tới mấy trong lớp rồi sang ra ngoài lớp, sau đó là bàn luận về game và đủ thứ linh tinh chẳng đầu chẳng đuôi.
Nhìn bề ngoài, ai cũng nghĩ cậu chỉ lo cười nói, đầu óc ở trên mây. Thế nhưng từng lời thầy cô giảng vẫn lọt vào tai Bảo Thắng một cách rõ ràng, mạch lạc như thể cậu đang vô thức ghi nhớ tất cả. Vừa nói chuyện, vừa tiếp thu bài là một khả năng hiếm hoi mà không phải ai cũng làm được và cũng chẳng mấy người nhận ra.
Có lẽ, đó cũng là lý do Bảo Thắng chưa từng quá sợ những lời cảnh báo về năm học mới. Với cậu, ít nhất là vào lúc này, mọi thứ vẫn còn nằm trong tầm kiểm soát.
Tiết cuối cùng của sáng hôm nay là môn Văn, chính xác là môn mà đối với học sinh khối tự nhiên là một cơn ác mộng.
Chỉ vừa mười phút trôi qua, cả lớp đã rơi vào trạng thái bán hôn mê tập thể. Hơn nửa lớp mắt khép hờ, mồm ngáp lên ngáp xuống không giấu giếm, đầu thì gục xuống bàn, có đứa còn để sách giáo khoa dựng lên để làm tấm bình phong che kín khuôn mặt.
Thầy Nguyện là giáo viên bộ môn Văn của lớp, là một người thầy trẻ trung và nhiệt huyết. Lúc đầu giới thiệu bản thân, thầy tỏ ra hiền hòa, dễ tính khiến không ít đứa trong lớp thầm thở phào, cho rằng môn học này sẽ trôi qua dễ dàng.
Chỉ tiếc là cái sự hiền hòa ấy chỉ tồn tại đúng nửa tiếng.
Niềm hăng say của thầy dù có nhiều đến đâu cũng khó lòng chống chọi nổi trước cảnh tượng học sinh của mình lần lượt gục ngã, những ánh mắt trống rỗng, hồn vía không biết đã bay về phương trời nào.
Mỗi giáo viên đều có cách riêng để trị học trò. Với thầy Nguyện, thay vì quát mắng hay gọi tên, thầy chỉ mỉm cười, chậm rãi cúi xuống mở cặp lấy ra một món đồ nhỏ.
Một chiếc kèn đồ chơi.
Nụ cười hiền hòa vừa rồi lập tức biến mất. Ngay sau đó, tiếng thổi kèn vang lên chói tai, tưởng chừng như xuyên thẳng qua cả màng nhĩ.
Âm thanh đột ngột xé toạc không khí khiến cả lớp đang lim dim đồng loạt giật bắn người.
Lần lượt tất cả học sinh đều ngẩng đầu lên, mặt mày ngơ ngác. Từ khoảnh khắc ấy trở đi, không còn một ai dám nhắm mắt thêm lần nào nữa mà chỉ có thể cố banh mắt to ra giả vờ tập trung nghe giảng.
Nhưng cái gì cũng có ngoại lệ.
Giữa cái lớp đang gồng mình giữ tỉnh táo, vẫn còn một nhân vật độc chiếm cái bàn cuối dãy kia là hoàn toàn miễn nhiễm với mọi thứ.
Tên đó là kẻ duy nhất còn nằm sõng soài trên bàn, đầu gối lên tay, ngủ ngon lành như thể đang ở nhà của mình.
Thầy Nguyện đã cố tình nhấn nhá, giảng to hơn, thậm chí đi xuống lớp vài lần nhưng cái đầu kia vẫn không nhúc nhích.
Cuối cùng, khi sự kiên nhẫn đã cạn sạch, thầy quyết định dùng đến chiêu cuối.
Ngón trỏ và ngón giữa kẹp chặt viên phấn trắng. Không biết do ánh đèn hay do trí tưởng tượng của cả lớp, viên phấn trông như mang theo một thứ ma lực vô hình, lóe sáng một đường rồi bay thẳng về phía mục tiêu.
Cốp.
Không nhanh không chậm, viên phấn nện trúng chính diện đầu Minh Đông, rơi xuống đất và vỡ làm đôi.
Cảnh tượng ấy khiến cả lớp nín thở, rồi ngay lập tức vỡ òa như vừa mới được xem một bộ phim kiếm hiệp. Nam chính cầm trong tay thanh kiếm đầy sự oán hận phi thẳng về phía tên phản diện một cách ác liệt.
Cả lớp bắt đầu vỗ ngưỡng mộ.
"Vãi cả thầy Nguyện!! Thầy có biết vừa nãy lúc thầy ném là có một hào quang chói lóa từ thầy phát ra không!?"
"Ê lâu rồi mới thấy được cảnh này đó nha! Trước tao nhớ chỉ có thằng Thắng mới bị như thế thôi!"
"Haha, đúng nhỉ! Giờ Thắng nó tu tâm rồi còn đâu."
Chả biết từ khi nào mấy lời khen cho thầy Nguyện lại chuyển hướng sang Bảo Thắng.
Cậu lập tức xoay người, trừng mắt cảnh cáo.
Cả bọn lập tức hiểu ý, ngoan ngoãn ngậm miệng.
Bấy giờ, ở phía cuối lớp, cái tên đó mới chậm rãi ngồi dậy. Hắn đưa tay vò tóc, mắt nhíu lại, ngẩng lên nhìn thầy với vẻ mặt thờ ơ:
"Thầy gọi em ạ?"
"Đúng vậy, tôi gọi em đấy." Thầy Nguyện kiềm chế đáp.
"Thầy gọi em làm gì ạ?"
Mặc dù trong lời nói của hắn luôn kèm theo chữ "ạ" đằng sau nhưng ai nghe vào cũng đều thấy nó rất chướng tai, cảm giác như thằng này đang cố chọc tức thầy vậy.
Sắc mặt thầy Nguyện lập tức sa sầm lại: "Em làm gì em không biết rõ sao?"
"Vâng."
Chỉ một chữ ngắn gọn cũng đủ để khiến người đối diện nghe muốn phát điên.
Một tràng đạo lý dài đằng đẵng bắt đầu được tuôn ra.
Khác với các môn còn lại, khi giáo viên nổi giận còn có thể bắt lỗi hay tìm đường cãi, nhưng đã rơi vào tay thầy Văn thì đừng có mơ mà phản kháng.
Thời gian trôi qua, cả lớp từ trạng thái căng thẳng dần biến thành hưởng thụ, nhiều đứa còn mong thầy cứ tiếp tục chửi để đỡ phải học bài. Ai ngờ thầy như đọc được nội tâm của mấy đứa này, hiểu được tụi nó muốn làm gì nên lập tức dừng lại.
"Haiz... được rồi, em tên gì?"
"... Đông ạ."
"Đông... Em đứng hết tiết cho tôi!!"
Nói rồi, thầy quay lại bảng tiếp tục giảng bài như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Kết thúc bốn tiết học buổi sáng, tiếng trống vang lên báo hiệu đã tới giờ nghỉ trưa.
Cả trường lập tức như ong vỡ tổ, học sinh từ các lớp đồng loạt ùa nhanh ra hành lang. Người thì vội ghé vào nhà vệ sinh thay đồ, người thì phóng ra bãi giữ xe tranh thủ đi về, số khác lại tranh thủ lôi điện thoại ra nhắn tin.
Nhà ăn tập thể với sức chứa hơn hai nghìn học sinh, cái không gian mênh mông này đủ để nuốt trọn ba khối lớp. Thành ra đây luôn là địa điểm náo nhiệt nhất mỗi khi trưa đến.
Các dãy bàn ghế được bày ra ngay ngắn, mùi cơm nóng và thức ăn lan tỏa trong không khí.
Bảo Thắng cùng mấy thằng bạn trong lớp kéo nhau xuống khá muộn nên lúc tới nơi, học sinh đã xếp thành một hàng dài ngoằng từ quầy phát cơm ra đến tận cửa.
Gần mười phút chen chúc giữa biển người, cuối cùng Bảo Thắng cũng cầm được khay cơm nóng hổi trên tay. Cậu len lỏi qua các dãy bàn, tìm về chỗ ngồi của lớp mình.
Chẳng mấy chốc, mấy thằng con trai cũng lấy đồ ăn xong, kéo ghế ngồi quây tròn xung quanh vừa ăn vừa tám chuyện.
"Ê, bây biết tin gì chưa!" Thằng béo Minh Châu bắt đầu lên tiếng, giọng cố tình kéo dài ra cho thêm phần bí hiểm.
Chỉ với một câu nói đã làm cả cái bàn như bị châm lửa, lập tức nhao nhao lên.
"Vụ gì, vụ gì vậy!??"
"Mày béo lên một trăm ký rồi hả?!"
"Đừng nói ông Basi với ông Minh là anh em ruột nha?"
Thằng Châu khua tay múa chân, gạt phăng đống câu hỏi tào lao kia của đám con trai, "Đéo phải! Tụi bây câm cái coi!"
Một thằng ngồi đối diện nó chống cằm, thiếu kiên nhẫn chép miệng: "Thế rốt cuộc là cái mẹ gì?"
Châu Béo bắt đầu làm vẻ mặt thâm hiểm, hai tay chắp lại như đang cầu nguyện, lưỡi liếm quanh mép môi:
"Trường đang thay đổi lại cách triển khai thi cuối kì."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co