Truyen3h.Co

ᴋᴇᴏnʜʏᴇᴏɴ [ᴄᴠ] | 𝒃𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒂𝒊, 𝒄𝒉𝒐 𝒕𝒐̛́ 𝒂̆𝒏!!!

28.

_kitty_puppy



Hút hai giọt máu, Nghiêm Sơn Hoàng vội vàng buông ra, lo lắng.

"An Khánh Huy, cậu đau không?"

"Không đau."

An Khánh Huy nhắm mắt lại, đầu ngón tay dừng trên môi Nghiêm Sơn Hoàng, khàn giọng hỏi cậu.

"Còn muốn không?"

Âm cuối của An Khánh Huy thả nhẹ, tựa như cho người ta cảm giác ôn nhu.

Nghiêm Sơn Hoàng vẫn nhớ chuyện mình tối qua cắn người ta đau, băn khoăn, vội vàng nói.

"Đủ rồi, thật đấy, không còn đói nữa."

Nghe thấy câu này, An Khánh Huy mở mắt ra, mang theo giọng mũi, đáp một tiếng.

"Ừ."

An Khánh Huy lười biếng nằm trên giường, cả người giống như động vật họ mèo thu lại móng nhọn phơi nắng, động cũng không muốn động đậy, chỉ có đầu ngón tay đặt trên môi Nghiêm Sơn Hoàng, như có như không mà sờ mó, không có chút ý tứ xê dịch.

Đôi môi Nghiêm Sơn Hoàng bị xoa ngứa, theo bản năng muốn cắn.

Nhưng Nghiêm Sơn Hoàng hiểu, mình hai hôm nay hút máu hình như hơi nhiều, rất lo An Khánh Huy ngày nào đó làm đề, đang làm thì ngất đi. Thế là Nghiêm Sơn Hoàng không ngừng ở trong lòng yên lặng nói với mình, không thể cắn, nhất định không thể cắn, khắc chế rất vất vả.

Nhưng An Khánh Huy giống như cố tình, tới lúc xoa môi Nghiêm Sơn Hoàng đã hơi có chút tê, mới mở mắt ra, ngồi dậy, liếc về phía đèn bàn đang bật.

"Làm xong rồi?"

"Làm xong rồi!"

An Khánh Huy rời giường.

Khác với bình thường, tóc An Khánh Huy ngủ hơi rối loạn, cả người đều là vẻ lười biếng. T-shirt đen rộng thùng thình mặc trên người, bóng lưng thon gầy.

Đứng trước bàn học, đưa tay kéo ghế ra, An Khánh Huy ngồi xuống, tùy tiện cầm lấy một cây bút, bắt đầu phê.

Nghiêm Sơn Hoàng ngay cả hô hấp cũng thả nhẹ.

Tốc độ phê rất nhanh, chưa đến 1 phút.

An Khánh Huy tuyên bố kết quả.

"20 câu, đúng 2 câu, tỷ lệ chính xác 10%."

An Khánh Huy đang muốn nói "Không được khóc", đã thấy Nghiêm Sơn Hoàng thở phào, vỗ ngực một cái, như trút được gánh nặng.

"Quả nhiên, tớ còn rất thông minh, vậy mà đúng 2 câu!"

"Vậy mà?"

"Đúng vậy!"

Tay Nghiêm Sơn Hoàng chống cằm, cực kỳ dễ thỏa mãn, mặt mày hớn hở.

"Tố chất bay vọt lên á! Tớ trước đây đều có thể hoàn mỹ tránh né đáp án đúng!"

Thu lại lời chưa nói ra miệng, An Khánh Huy thuận theo khích lệ.

"Ừ, quả thực rất thông minh."

*******

Nghiêm Sơn Hoàng đã lâu không đọc manga rồi.

Tay Nghiêm Sơn Hoàng thò vào hộc bàn, mò tới bìa manga, do dự, lại khẽ cắn răng, thu tay lại.

Càng gần đến thi tháng, Nghiêm Sơn Hoàng càng nôn nóng, chỉ muốn cầm thứ gì đó để dời đi lực chú ý của mình.

Nhưng Nghiêm Sơn Hoàng lại rất hiểu bản thân - Chút tự chủ nát kia, một khi lấy manga ra, phá giới, cậu chắc là đến ngày thi tháng, cũng sẽ không muốn nhấc bút giở sách.

Triệu Vũ Phàm nghe Nghiêm Sơn Hoàng thở dài mấy tiếng liền, đầu bút cũng sắp chọc rách giấy nháp, hắn khuyên nhủ.

"Hoa khôi trường, bình tĩnh lại, thật sự không được, thì nhanh xem mấy quyển vở An thần đưa cho mày! Thấy không, bên trên có hào quang của học thần đang lấp lánh! Có An thần che phủ, cậu còn có gì khẩn trương?"

Vừa nói đến đề tài này, hắn liền ghen tỵ đấm ngực.

"Trời mẹ ơi, ghi chép An thần đích thân soạn! Đích thân!"

Nghiêm Sơn Hoàng mệt mỏi không có tinh thần, nằm nhoài trên bàn không dậy.

"Học bá không hiểu nỗi đau của học tra!"

Bị vẻ mặt của Nghiêm Sơn Hoàng chọc cười, Triệu Vũ Phàm không khuyên nữa, nhìn về phía sau Nghiêm Sơn Hoàng.

"Ế, An thần đâu?"

"Mộng ca nghiện bóng rổ quá, An Khánh Huy lại không cần ôn, liền bị kéo đi chơi bóng."

Nghiêm Sơn Hoàng ngơ ra một lát, chợt nhớ tới cái gì, từ trong cặp lấy ra một cây thập tự nhỏ.

Một cây thập tự rất nhỏ, còn không to bằng nửa bàn tay.

Triệu Vũ Phàm tò mò.

"Đây là làm gì?"

Nghiêm Sơn Hoàng không đáp, lại thò tay vào túi xách, lấy ra một vật trang trí Đức trinh nữ Maria to bằng ngón cái.

Ngay sau đó, Manjushri, phật Di Lặc, Ngọc Hoàng đại đế, còn có sao Văn Khúc và Thái Thượng Lão Quân, dồn dập xuất hiện trên mặt bàn.

7 tượng thần, bày ra theo thứ tự trước mặt Nghiêm Sơn Hoàng.

Nghiêm Sơn Hoàng cau mày, bắt đầu xoắn xuýt.

"Tao nên lạy cái nào?"

Triệu Vũ Phàm còn chưa kịp phản ứng, đã nghe Nghiêm Sơn Hoàng lẩm bẩm.

"Thôi vậy, vái hết, tao không thể bất công!"

Nói xong, Nghiêm Sơn Hoàng còn chắp tay trước ngực, cường điệu.

"Bài vị không phân biệt trước sau, chư vị đại thần ở trong lòng con, đều pháp lực vô biên!"

Nghiêm Sơn Hoàng nói xong nội dung muốn cường điệu, lại từ trong túi sách lấy ra một quả táo đỏ mọng, đặt trước hàng tượng thần.

"Xin hãy hưởng dụng!"

Triệu Vũ Phàm bị thao tác kỳ lạ này chấn động sửng sốt.

Thấy Nghiêm Sơn Hoàng cúng xong, điên cuồng nháy mắt với mình, hắn không chắc chắn ánh mắt kia rốt cuộc có ý gì.

"Tao, tao cũng cần sao?"

Nghiêm Sơn Hoàng gật đầu.

"Đương nhiên! Mày ngồi trước tao, trong phạm vi che chở của thần quang mà, hơn nữa một quả táo sao đủ ăn!"

Triệu Vũ Phàm suy nghĩ một chút cũng cảm thấy có đạo lý, nhiều thần như vậy, một quả táo khẳng định không đủ chia. Thế là, hắn bày PaoFu bơ mình buổi sáng chưa ăn hết ra cúng.

Lý Hoa đang viết essay tiếng Anh, đặt bút xuống.

"Tao tao tao! Ngay đây!"

Vừa nói, hắn ở trong túi lục hồi lâu, tìm ra một thanh socola hạt dẻ, hai tay đặt vào trên bàn Nghiêm Sơn Hoàng.

"Thần quang che chở!"

Phương Tử Kỳ đúng lúc cầm bài thi đến đây, tìm Triệu Vũ Phàm và Lý Hoa thảo luận đề. Thấy tràng diện này, vỗ trán.

"Hay quá! Sao tao lại không nghĩ tới chứ?"

Hắn xông về chỗ mình, cầm đến một quả chuối tiêu, thành kính đặt vào trên bàn Nghiêm Sơn Hoàng, chắp tay trước ngực, nhắm mắt cầu nguyện.

"Chư vị đại thần, xin hãy nhất định phù hộ con lần này có thể tiếp tục lên top 5, không, top 4 là đủ rồi!"

Quản Dật Dương cố ý đi qua bên cạnh mấy người, liếc đồ Nghiêm Sơn Hoàng bày trên bàn, thu lại khóe mắt, châm chọc.

"Cầu thần bái Phật? Ha, đây là hiểu rõ trình độ nát bét của mình? Cơ mà, cho dù mấy thần Phật này pháp lực cao cường hơn nữa, chắc cũng không thể phù hộ mày thi đoán bừa đúng hết, lọt top 220 đâu."

Khóe môi Nghiêm Sơn Hoàng vểnh lên, đang muốn bật lại, đã thấy An Khánh Huy không biết về lúc nào đi tới, đứng phía sau Quản Dật Dương.

"Nhường tý đê, chắn đường rồi."

Lúc đi qua bàn Nghiêm Sơn Hoàng, An Khánh Huy từ trong túi lấy ra một viên kẹo bạc hà, thả vào trên mặt bàn.

"Dâng lễ."

Trong mắt Nghiêm Sơn Hoàng toàn là ý cười.

"Cám ơn bạn An!"

Mộng ca ôm bóng rổ, đầu đầy mồ hôi theo sát phía sau An Khánh Huy, thấy trên mặt bàn Nghiêm Sơn Hoàng bày linh tinh không ít đồ, hắn lục tới tìm lui, cuối cùng tìm ra một bọc giấy ăn.

"Hi vọng các vị đại thần không chê!"

Lý Hoa ánh mắt sắc bén nhận ra.

"Trên vỏ giấy ăn toàn là dâu tây màu hồng đáng yêu, Mộng ca mày lại được nữ sinh để ý?"

Mộng ca nhấc chân đạp ghế của Lý Hoa.

"Chỉ có mày mắt sắc!"

Hắn gãi gãi ót của mình.

"Giấy này có cô gái rất đáng yêu, canh bên sân bóng đưa cho An thần. An thần nói câu 'Cảm ơn', nhìn cũng không nhìn thêm một cái đã đi. Tao không phải sợ nữ sinh kia sượng mặt sao, liền nhận. Chậc, trên giấy lại còn phun nước hoa, mùi này xông tao hắt xì 3 cái liền!"

Lý Hoa và Triệu Vũ Phàm cười to một trận.

Nghiêm Sơn Hoàng quay đầu lại nhìn An Khánh Huy.

Tóc An Khánh Huy hơi ướt đẫm, đặt nước khoáng uống được một nửa xuống, đưa một tờ giấy rời cho Nghiêm Sơn Hoàng.

"Làm mười mấy đề này."

Hai tuần liên tiếp, Nghiêm Sơn Hoàng đã rất quen, cậu nhận đề đến tay.

"Ok, làm xong cho cậu kiểm tra."

Nghỉ trưa kết thúc, chuông báo vang lên, trong lớp vẫn ầm ầm.

Triệu Vũ Phàm bắt đầu lần lượt cho điền vào bảng nguyện vọng ở lại trường quốc khánh.

Nghiêm Sơn Hoàng điền thứ 2 từ dưới lên, An Khánh Huy cuối cùng.

Thấy An Khánh Huy đánh dấu ở mục "Ở lại trường", Triệu Vũ Phàm quay về chỗ ngồi, nhỏ giọng hỏi Nghiêm Sơn Hoàng.

"Mồng 1 tháng 10, mày và An thần đều ở lại trường à?"

Nghiêm Sơn Hoàng đang làm đề An Khánh Huy cho, nghe vậy cũng không ngẩng đầu.

"Đúng, không phải mồng 8 tháng 10 về trường, trực tiếp thi sao, An Khánh Huy nói, dứt khoát ở trường không về nữa."

Hơn nữa, Nghiêm Sơn Hoàng thật ra không muốn về nhà lắm.

Trong lòng Nghiêm Sơn Hoàng nghẹn một hơi, luôn muốn chờ thi ra được thành tích, lại đứng trước mặt mẹ cậu, để bà ấy biết, cậu không nên dễ bị vứt bỏ như vậy.

Ngón tay cầm bút theo bản năng dùng sức, siết có chút đau.

Nghiêm Sơn Hoàng lớn như vậy, lần đầu tiên muốn làm một việc, muốn chứng minh bản thân một lần.

Hít sâu, để bản thân không nghĩ lung tung, Nghiêm Sơn Hoàng bình tĩnh lại, tiếp tục làm bài. Vừa làm bài, vừa nghĩ-Đây là thời khắc mà cậu 17 năm qua, nghiêm túc học hành nhất.

*******

7 ngày nghỉ quốc khánh, trong lớp cơ hồ một nửa người ở lại trường.

Phòng học, thư viện, phòng tự học, toàn là người, khiến Nghiêm Sơn Hoàng có ảo giác căn bản không nghỉ.

Trong lúc đó, Hạ Trí Hạo gọi điện thoại cho Nghiêm Sơn Hoàng, bảo cậu ra ngoài chơi. Nghiêm Sơn Hoàng nghĩ thầm, tiên sư tao làm đề chưa xong, đâu có tâm tư chơi?

Sau khi từ chối, nhìn chằm chằm điện thoại ngây ra một lúc, Nghiêm Sơn Hoàng cử động ngón tay cứng còng, tiếp tục làm bài.

Chiều mồng 7 tháng 10, phòng thi bố trí dán cột thông báo. Xếp đầu tiên, chính là tên An Khánh Huy, phòng thi đầu tiên, số 1.

Mà phân bố phòng thi của lớp 11A cũng hết sức thần kỳ.

Hơn nửa người lớp bọn họ, đều rải rác ở hai phòng thi đầu và 2 phòng thi cuối, rõ ràng, thành tích cách biệt khổng lồ.

Triệu Vũ Phàm ở phòng thi số 1 xếp chót, Lý Hoa và Phương Tử Kỳ đều ở phòng thi số 2. Mà Nghiêm Sơn Hoàng, xét thấy cậu học kỳ trước ngay cả tiếng Anh cũng làm bừa, đương nhiên thi ở phòng thi cuối.

*******

Sáng sớm hôm sau, Nghiêm Sơn Hoàng tỉnh dậy.

Nghiêm Sơn Hoàng cả tối ngủ không ngon, cứ nằm mơ mãi thì thôi, hơn 5h bị mơ đánh thức, liền mở to mắt không ngủ được.

Xuất thần một lát, Nghiêm Sơn Hoàng phát hiện quả thật không ngủ được, dứt khoát cầm vở đặt bên gối qua bắt đầu xem.

Tài liệu ôn tập An Khánh Huy soạn cho Nghiêm Sơn Hoàng, mỗi môn viết một quyển như vậy.

Trong hơn nửa tháng, Nghiêm Sơn Hoàng giở giấy của mấy quyển vở này đến sùi cả cạnh lên.

Quấn chăn nằm trên giường, nhìn chữ viết mạnh mẽ của An Khánh Huy, trong lòng Nghiêm Sơn Hoàng bình tĩnh khó giải thích được.

Hơn 7h, Nghiêm Sơn Hoàng rời giường.

Đánh răng xong, Nghiêm Sơn Hoàng cầm lấy điện thoại, muốn gửi tin nhắn cho Thi Nhã Lăng, nói mình hôm nay thi tháng.

Nhưng lại nghĩ đến, gửi tin nhắn qua, mẹ cậu hẳn cũng không có thời gian đọc nhỉ?

Cuối cùng vẫn là thôi.

Thay xong quần áo, Nghiêm Sơn Hoàng mở cửa phòng ngủ ra, cửa bên cạnh cũng đúng lúc mở ra.

Hai người đi tới cầu thang.

Dọc đường không nói gì, Nghiêm Sơn Hoàng tự lẩm bẩm học thuộc thi từ sẽ thi vào từ cổ và điền vào chỗ trống mà An Khánh Huy gạch ra cho cậu.

Tay An Khánh Huy đút túi áo, hơi cúi đầu, cẩn thận nghe, thỉnh thoảng sửa đúng.

Nhanh chóng đến nhà ăn ăn sáng, đi tới nhà dạy học, phòng thi của Nghiêm Sơn Hoàng ở tầng 4, An Khánh Huy ở tầng 1.

"Vậy tớ lên đây."

An Khánh Huy đưa một cây bút ký tên màu đen và một cây bút chì trong tay cho Nghiêm Sơn Hoàng.

Nghiêm Sơn Hoàng kỳ quái, lắc lắc túi dụng cụ trong suốt trong tay.

"Tớ mang theo bút rồi."

"Lúc thi, nếu không bình tĩnh, thì nhớ, đây là bút chì được hào quang học thần bao phủ."

Nghiêm Sơn Hoàng cả buổi sáng lần đầu tiên bật cười, cậu ngẩng ngẩng cằm.

"Vậy tớ thì sao?"

"Người được tớ bao phủ."

*******

Trong phòng thi cuối cùng, có không ít người quen của Nghiêm Sơn Hoàng, quen nhất chính là Hạ Trí Hạo.

Nghiêm Sơn Hoàng vừa bước vào cửa, đã nghe thấy tiếng Hạ Trí Hạo.

"Nghiêm thiếu nhà chúng ta tới rồi!"

Nghiêm Sơn Hoàng cười mắng.

"Biến, ai là của nhà mày? Mặt càng lúc càng lớn rồi?"

Hạ Trí Hạo cười hì hì oán.

"Nghỉ tìm mày, mày cũng không ra ngoài, bận gì thế?"

"Học."

"Đụ mẹ!"

Vội vàng kéo một cái ghế, ngồi vào bên cạnh Nghiêm Sơn Hoàng.

"Người khác nói với tao, mày quốc khánh cũng không về nhà, ở trường suốt ngày làm đề học thuộc văn, tao còn tưởng dọa tao chứ, kết quả mày còn làm thật?"

Hắn hạ giọng.

"Có phải vụ cá cược kia không? Quản Dật Dương kia cũng khoa trương vl rồi, thật sự coi mình là gì hả? Không cần mày ra tay, mày lên tiếng, bổn thiếu gia có 800 cách để nó khóc quỳ xuống gọi bố!"

Nghiêm Sơn Hoàng nghĩ một lát mới nhớ tới, Quản Dật Dương là ai.

Nghiêm Sơn Hoàng lắc lắc đầu.

"Ai thèm nó gọi bố? Mày có rảnh không, không bằng ngủ nhiều thêm một giấc, tao có học hay không, không liên quan cứt gì với Quản Dật Dương, tao là bởi vì....."

Nghiêm Sơn Hoàng ngừng lại.

"Thôi đi, nói mày cũng không hiểu."

"Cái gì không hiểu?"

Cơ mà thấy Nghiêm Sơn Hoàng thật sự không đặt người kia ở trong lòng, Hạ Trí Hạo cũng không nhắc lại.

"Được rồi, vậy chờ thi tháng xong, mấy anh em tụ tập? Mày khai giảng 1 tháng, cũng không ra ngoài, ngay cả chị gái Lâm gia, cũng nhắc mày không biết bao lần. Hiện tại ai gặp tao, vòng vèo mở miệng đều là, Nghiêm Sơn Hoàng đâu, sao không thấy người?"

Nghiêm Sơn Hoàng tính toán trong lòng, phát hiện thật sự là vậy, cậu gật đầu.

"Vậy được, thi xong tao có thời gian, tụ tập với nhau."

"Lời đã đặt ở đây, không được phép đổi ý! Tao lập tức gọi điện thoại đặt chỗ!"

"Thời gian địa điểm đặt xong, nói với tao một tiếng."

Nghiêm Sơn Hoàng nhìn thời gian, cách thi còn 20 phút, cậu đuổi người.

"Có thể cáo lui rồi, tao nắm chắc thời gian đọc thêm sách."

Cách thi còn 10 phút, giáo viên coi thi gọi đưa hết sách và vật khác lên, nói xong, bắt đầu cầm dao hủy túi niêm phong bài thi.

Nghiêm Sơn Hoàng đưa sách lên, từ bục giảng về, dọc đường nhìn thấy, không ít người đều đang múa bút như bay chuẩn bị phao mini.

Có người viết lên lòng bàn tay, có người chép lên mặt bàn, mọi người cực kỳ chuyên chú.

Vừa ngồi xuống, có người cầm bút chọt chọt lưng Nghiêm Sơn Hoàng.

Nghiêm Sơn Hoàng quay đầu lại, phát hiện là người quen, lớp 10 cùng một lớp với cậu, không quen thuộc lắm, hình như tên là Dương Tranh Tường.

Dương Tranh Tường nhỏ giọng nói chuyện.

"Hoa khôi trường, phao mini tao in thêm một bộ, mày cần không?"

Cực kỳ hào phóng.

Nghiêm Sơn Hoàng từ chối.

Nghiêm Sơn Hoàng nghĩ trong lòng -Thực không dám giấu, mấy phao mini bọn mày làm, tao học thuộc hết rồi!

Lúc này, Nghiêm Sơn Hoàng cảm giác mình chắc là tên trâu bò nhất, trong cả phòng thi.

Chờ phát đề, Nghiêm Sơn Hoàng lo mình sẽ quên, trước tiên lật đến phía sau, làm điền vào chỗ trống thi từ cổ văn.

Điền xong Nghiêm Sơn Hoàng mới kịp phản ứng - Trời đất, câu thơ, cậu vậy mà học thuộc hết!

Ngồi thẳng thở từ từ, Nghiêm Sơn Hoàng lơ đãng nhìn thấy, bạn học ngồi trước bàn cậu, đề cũng không nhìn, cầm lấy bút chì, xoẹt nửa phút điền xong answersheet lựa chọn đáp án, sau đó, lại bắt đầu nhìn chằm chằm đồng hồ treo trên bảng đen ngẩn người.

Mà tên bên trái Nghiêm Sơn Hoàng, đang sáng tác văn, viết mấy chữ đổi một dòng, giống như thơ văn xuôi, còn chưa qua bao nhiêu thời gian, đã viết xong hơn nửa tờ.

Tên bên phải lợi hại nhất, cắt hết 3 tờ giấy nháp, gấp con hạc giấy.

Không đầy một lát, xếp đầy bàn toàn là hạc giấy.

Về phần giáo viên coi thi, một người ngồi ở sau bàn giáo viên nghịch điện thoại, một người đứng ở cửa lớp tán gẫu với người khác. Chắc là không chút nào sợ bọn họ truyền đáp án chép bài - truyền được phao, cũng sẽ không thi ra được nhân tài là được.

Nghiêm Sơn Hoàng làm hai câu chọn đáp án, có chút thấp thỏm.

Nhìn chằm chằm bút An Khánh Huy cho, Nghiêm Sơn Hoàng ngây ra một lát, tiếp tục làm bài.

Gần đến giờ nộp bài thi, làm văn của Nghiêm Sơn Hoàng mới hạ xuống dấu chấm cuối cùng.

Nghiêm Sơn Hoàng không đọc hiểu tài liệu viết văn lắm, nhưng An Khánh Huy cho cậu một form văn nghị luận tiêu chuẩn, cậu học thuộc quá quen, viết coi như lưu loát.

Thời gian thi trôi qua rất nhanh, Nghiêm Sơn Hoàng làm đề chậm, từng cửa thi cũng phải đến phút cuối cùng mới làm xong.

Chờ thi xong môn tiếng Anh cuối cùng, Nghiêm Sơn Hoàng cảm giác mình đã là người tàn phế.

Nghiêm Sơn Hoàng nằm sấp trên bàn, tay cũng không muốn nhấc lên.

Đến lúc có người cong ngón tay, gõ nhẹ hai cái lên bàn Nghiêm Sơn Hoàng.

Là An Khánh Huy.

"Sao cậu lại lên đây?"

Nghiêm Sơn Hoàng giương mắt, từ dưới bàn nhìn lên An Khánh Huy, nói chuyện cũng không có sức, rất yếu ớt.

Phòng thi An Khánh Huy ở tầng 1, thang máy khẳng định không chen vào được, đi lên phải leo cầu thang.

"Đi."

Thấy Nghiêm Sơn Hoàng không có động tĩnh, An Khánh Huyỳ đưa tay, cất bút chì thước kẻ tẩy vào túi dụng cụ trong suốt, thuận tay sờ sờ mái tóc mềm của Nghiêm Sơn Hoàng.

"Không đi?"

Nghiêm Sơn Hoàng chậm chạp đứng dậy.

Đi theo An Khánh Huy vài bước, nhớ tới gì đó, Nghiêm Sơn Hoàng lại kích động nói.

"Tớ lần đầu nghiêm túc thi tiếng Anh như vậy, ngay cả làm văn cũng đủ số chữ! Còn có còn có, toán! Mấy câu kia tớ vậy mà biết rất nhiều! Khoa học tự nhiên tổng hợp tớ cũng vậy, thật sự cực kỳ khiến người ta cảm động! Theo như cậu nói, tớ sẽ làm tốt tất cả căn bản, sẽ không tốn thời gian đọc, lại xem không hiểu."

"Văn thì sao?"

"Tớ điền hết chỗ trống!"

Nghiêm Sơn Hoàng dọc đường đều rất hưng phấn, nói lúc mình làm vật lý quên mất công thức, đầu bút cũng suýt nữa gãy mới nhớ ra được.

Lại nói câu toán thứ 2, cơ hồ giống y An Khánh Huy từng giảng cho Nghiêm Sơn Hoàng, cậu nhất định có thể được đủ điểm.

Xong rồi lại thổ tào essay tiếng Anh, vĩnh viễn đều là Lý Hoa, không biết Lý Hoa tại sao có nhiều bạn nước ngoài muốn đến trong nước chơi như vậy, còn có nhiều trại hè và cuộc thi muốn tham gia vậy.

Nghiêm Sơn Hoàng nói tới miệng hơi khô, dừng lại, lại nghĩ tới.

"Hôm nay thứ 5, tớ nghe lão Diệp nói, bọn họ tăng ca chấm bài, hẳn mai là có thành tích."

Trong âm thanh Nghiêm Sơn Hoàng cất giấu khẩn trương và thấp thỏm.

"Nghiêm Sơn Hoàng."

"Hửm?"

An Khánh Huy dừng lại, rũ mắt nhìn Nghiêm Sơn Hoàng.

"Đáp ứng tớ, mặc kệ kết quả thế nào, cũng không được khóc."

Nghiêm Sơn Hoàng lần này không xù lông.

Nghiêm Sơn Hoàng nghe hiểu An Khánh Huy nói là gì.

"Được."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co