Truyen3h.Co

ᴋᴇᴏnʜʏᴇᴏɴ [ᴄᴠ] | 𝒃𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒂𝒊, 𝒄𝒉𝒐 𝒕𝒐̛́ 𝒂̆𝒏!!!

53.

_kitty_puppy





























Trong con hẻm chật hẹp, ngay cả ánh trăng cũng không chiếu vào được. Nghiêm Sơn Hoàng xuyên qua đôi mắt An Khánh Huy, dường như có thể nhìn thấy nỗi thống khổ bị vây trong lòng không ngừng xoay chuyển.

Nghiêm Sơn Hoàng cầm cổ tay An Khánh Huy, dịch tay anh nắm lấy cằm mình ra.

Cằm bị bóp hơi đau, chắc là da cũng đỏ. Nghiêm Sơn Hoàng không bận tâm những thứ này, giơ tay lên chủ động ôm lấy An Khánh Huy. Tiện tư thế này, răng cắn vào bả vai An Khánh Huy.

Lực rất nặng, cắn vô cùng sâu.

Máu tươi hút vào trong miệng, theo cổ họng nuốt xuống, Nghiêm Sơn Hoàng tùy ý máu dính trên môi, nhìn thẳng vào An Khánh Huy, lộ ra nụ cười.

"Nếu cậu cảm thấy máu mình rất bẩn, vậy tớ hút nhiều máu cậu như vậy, đã sớm giống cậu, đã bẩn thỉu.

Như vậy, cậu có dễ chịu chút không?"

*******

Nghiêm Sơn Hoàng không đưa An Khánh Huy về trường, mùi rượu đầy người, bị người có tâm bắt gặp, không phải chuyện tốt.

Vẫy một chiếc taxi, Nghiêm Sơn Hoàng đỡ người đến đường Thanh Xuyên.

Thời tiết lạnh, đặc biệt là buổi tối, gió rét tới mức áo len cũng không ngăn được, đường Thanh Xuyên yên lặng, không có người. Đèn đường vẫn chưa sửa, vẫn có cái sáng, có cái không sáng.

Nghiêm Sơn Hoàng đi vài bước, liền xoay người nhìn nhìn, cũng không phải sợ phía sau có người đi theo, chủ yếu là sợ ma.

Không dễ dàng đặt người lên giường phòng ngủ nằm yên ổn, Nghiêm Sơn Hoàng đứng bên giường, dùng điện thoại tìm kiếm, người say rượu nên chăm sóc thế nào.

"Uống nhiều nước lọc, nước đường, trà nhạt, canh đậu, nước cà chua . . . . . ."

Nghiêm Sơn Hoàng chạy đến phòng bếp, lục lọi, nhưng mà một hạt gạo cũng không tìm được, chắc là trong nhà nếu có chuột, cũng sẽ bị chết đói.

Đường trắng cũng không có một thìa, đừng nói chi tới lá trà, đậu, cà chua.

"Không thể nằm thẳng, phải nằm nghiêng . . . . . ."

Về phòng ngủ, để di động một bên, Nghiêm Sơn Hoàng xoa xoa tay, khom lưng trung bình tấn, tay khoác lên lưng eo An Khánh Huy, chuẩn bị dùng sức.

Lại không nghĩ, tay An Khánh Huy khoác lên mu bàn tay Nghiêm Sơn Hoàng, tiến tới cầm lấy bốn ngón tay cậu.

"Đừng làm rộn."

Âm thanh trầm khàn, giống như rượu nồng đậm.

Nghiêm Sơn Hoàng thu khí lực, an tĩnh đứng bên giường, tay trái mặc kệ An Khánh Huy nắm, tay phải chống cằm.

Nghiêm Sơn Hoàng nhìn mắt An Khánh Huy nhắm chặt, lông mày bén nhọn, cùng với đường cong cằm góc cạnh rõ ràng của thiếu niên, xuất thần.

Da bên gáy thật mỏng, bên trên hình như còn dính nước mắt của An Khánh Huy.

Trong lòng Nghiêm Sơn Hoàng toàn là nghi vấn, nhưng quấy toàn bộ chung một chỗ, ngược lại không biết hỏi gì.

Nhất định phải nói, chính là cảm thấy . . . . . . rất đau lòng.

An Khánh Huy nên thế nào?

Nên ở trường, cầm thành tích tốt nhất, được giáo viên khen, được bạn học nhìn lên. Là ở đường Thanh Xuyên đánh người chưa từng nương tay, ít người dám khiêu khích. Hoặc là ở trên đường đua, dùng cảnh sắc ngoài cửa xe, đã hóa thành hư ảnh làm nền.

Mà không phải ở trong con hẻm nhỏ chật chội u ám, tựa vào bả vai Nghiêm Sơn Hoàng, im lặng, mạnh mẽ khắc chế, không cho phép bất cứ ai nhìn thấy An Khánh Huy rơi nước mắt.

Nhưng có lẽ, mỗi người đều như vậy nhỉ?

Người khác nhìn thấy, toàn là gọn gàng xinh đẹp. Nhưng người ngoài không nhìn thấu bên trong, đã sớm biến thành cỏ dại nát rữa. Giống như người khác nhìn cậu, đều là tiểu thiếu gia mà Nghiêm gia cưng chiều nhất.

Trên thế giới này, tới giờ chưa từng có cảm động chân chính.

*******

An Khánh Huy cảm giác mình đang nằm mơ.

An Khánh Huy dường như biến thành dáng vẻ hồi bé, mặc đồng phục học sinh, đeo cặp sách về nhà.

Đẩy cửa sắt ra, trong vườn hoa đặt ngổn ngang mấy bó hoa, đại trạch An gia yên tĩnh không tiếng động, không nhìn thấy một ai, ngay cả chút gió cũng không có.

An Khánh Huy cầm phiếu điểm, đẩy cửa lớn ra, đi qua phòng khách không một bóng người, dọc theo cầu thang chạy lên. Đùng đùng đùng, trên dưới trong ngoài, vọng lại, chỉ có tiếng bước chân của mình An Khánh Huy.

Đi qua trước một cánh cửa đóng chặt, bỗng nhiên nghe thấy âm thanh quái dị. Thở gấp, thét chói tai, phảng phất chất nhầy nồng đặc, từ trong khe cửa không ngừng chảy ra, làm bẩn đế giày An Khánh Huy.

"Mày về rồi."

An Khánh Huy quay đầu, liền nhìn thấy một người phụ nữ, đứng trên hành lang sâu thẳm. Khuôn mặt người phụ nữ ẩn trong bóng tối, không thấy rõ vẻ mặt.

Trong lòng vui vẻ, An Khánh Huy không để ý chất nhầy dưới chân nữa, xoay người chạy về phía người phụ nữ, hưng phấn nói.

"Mẹ, xem này, con lại được hạng nhất!"

Người phụ nữ mặc dạ phục xa hoa, thù hận nói.

"Tiểu tạp chủng, mày nghe thấy chưa, ba mày lại có người phụ nữ khác, lại đưa mấy con điếm kia về nhà quấn nhau! Ông ta từng lần một không quản được bản thân? Sao vậy hả? An Khánh Huy, máu chảy trong thân thể mày, bẩn lắm đấy, thật khiến người ta buồn nôn."

Ánh sáng xuyên từ cửa sổ vào, kéo bóng người phụ nữ rất dài. Bóng người màu đen không ngừng kéo dài, trở nên lớn, giống như quái vật kinh khủng núp trong bóng tối, vươn móng nhọn ra, túm lấy An Khánh Huy.

An Khánh Huy cầm phiếu điểm, hoảng hốt lui về phía sau, âm thanh dường như chặn ở cổ họng.

"Cút đi, không được động vào tôi, cút, cút đi -"

Kêu cứu và giãy dụa không có bất kỳ tác dụng nào, An Khánh Huy bị cuốn vào bóng râm, một giây sau, lại bị ném vào nước sông.

Nước lạnh tới thấu xương, âm u không thấy mặt trời, An Khánh Huy dường như bị nhốt trong một cái hòm, chỉ có thể mặc mình chìm xuống, lại chìm xuống -

"An Khánh Huy!"

An Khánh Huy đột nhiên mở mắt.

An Khánh Huy thấy Nghiêm Sơn Hoàng đứng bên giường, con ngươi hơi co lại, dường như đang nhìn vật nào đó đáng sợ, ánh mắt xa lạ.

Giờ khắc này, An Khánh Huy cảm thấy, mình giống như quái vật hèn hạ bị bóc cái xác tinh xảo ra.

Chút tâm tư u tối, những quá khứ âm u kia của An Khánh Huy, đều bị mở ra phơi dưới ánh mặt trời chói chang.

Đầu óc hôn mê, khoác cổ tay lên xương lông mày, che kín mắt.

An Khánh Huy nghĩ, muốn rời thì rời đi, anh cho tới giờ chưa từng có hi vọng xa vời, mình như vậy, vẫn có thể giữ được lại người bên cạnh.

Hạnh phúc chưa từng qua phút chốc đã ngừng lại, từ ban đầu, đã không nên tham lam.

Bởi vì có cánh tay chắn nửa khuôn mặt, Nghiêm Sơn Hoàng không thấy rõ vẻ mặt An Khánh Huy.

Nhớ tới sắc mặt An Khánh Huy lúc nãy tỉnh dậy trắng bệch, Nghiêm Sơn Hoàng thử dò xét hỏi.

"An Khánh Huy, cậu, cậu có muốn uống . . . . . . nước nóng không? Tớ rót cho cậu."

Không nghe thấy trả lời.

Nghiêm Sơn Hoàng xoắn xuýt tại chỗ hai giây, đi ra khỏi phòng ngủ, rót một chén nước.

"Cái đó . . . . . . tớ thấy trên mạng nói, uống nhiều nước, sẽ dễ chịu chút."

Tim Nghiêm Sơn Hoàng nhảy hơi nhanh, không có lời tìm lời.

"Tớ không biết có phải thật không, cậu có muốn thử xem sao không?"

Vẫn không có đáp lại.

Nghiêm Sơn Hoàng cũng có tính thiếu gia. Kiểu thái độ rõ ràng không phối hợp, không phản ứng như An Khánh Huy, Nghiêm Sơn Hoàng lười tiếp tục ngốc nghếch, bưng cốc nước.

Tùy tiện đặt cốc nước lên bàn, Nghiêm Sơn Hoàng cũng không rời đi, cởi giày lên giường, vắt chân lên ngang hông An Khánh Huy, tay nắm chặt cổ tay An Khánh Huy, cầm lấy xê dịch ra, giọng điệu hơi hung, lại có chút gấp.

"Có việc thì nói, không vui chính là không vui, có gì mà phải suy sụp tự bế?"

Nhớ tới An Khánh Huy mới khóc, tim Nghiêm Sơn Hoàng lại hơi mềm, giọng điệu cũng mềm theo.

"Lúc nãy có phải mơ ác mộng không? Mơ thấy gì thế? Tớ gọi cậu mấy lần, cậu cũng không tỉnh lại. Tớ nghe dì Lan nói, mơ ác mộng, nói ra là được."

Nghiêm Sơn Hoàng giọng điệu mềm mại, giống như dỗ trẻ con.

"Thật đấy, không lừa cậu đâu, nói ra sẽ không sợ nữa."

An Khánh Huy mắt ra, nhìn Nghiêm Sơn Hoàng, con ngươi đen như đầm sâu.

Nghiêm Sơn Hoàng không ngừng cố gắng, dùng chiêu lúc An Khánh Huy dỗ cậu.

"Hay là, có muốn ôm không?"

Nghiêm Sơn Hoàng không nói chuyện, Nghiêm Sơn Hoàng coi như anh ngầm đồng ý, tay vòng lên cổ An Khánh Huy, đầu cọ đầu, ôm lấy người.

Nín thở ngưng thần, tới lúc tay An Khánh Huy đặt trên lưng cậu, dây cung căng chặt trong lòng Nghiêm Sơn Hoàng mới nới lỏng hai phần.

Ghé vào tai An Khánh Huy rất gần, Nghiêm Sơn Hoàng nhỏ giọng hỏi.

"An Khánh Huy, cậu rốt cuộc sao thế?

Có muốn nói với tớ không? Tớ giữ bí mật giúp cậu, giống như cậu giữ bí mật tớ là tiểu quái vật hút máu giúp tớ, tớ cũng giữ bí mật giúp cậu, được không?"

Có lẽ là bị "Tiểu quái vật" đâm trúng, hoặc là, một mình cố chống đỡ quá lâu, An Khánh Huy đã không cách nào một người thừa nhận sức nặng của chân tướng.

Giọng An Khánh Huy khô khốc mở miệng.

"Bọn họ đều nói với tớ, mẹ tớ sau khi kết hôn không lâu, thì mang thai tớ. Sau đó chết vì khó sinh, sau khi sinh tớ ra, đã chết."

Nghiêm Sơn Hoàng không dám nói chen vào, ngầm đoán, "bọn họ" hẳn là chỉ ba An Khánh Huy, còn có bà mẹ kế kỳ cục kia, hoặc là, còn có ông nội An Khánh Huy.

Chết vì khó sinh, cho nên An Khánh Huy mới sẽ cảm thấy, là mình hại chết mẹ đẻ sao?

"Nhưng một lần tình cờ, tớ biết được một khả năng khác. Bà ấy không phải chết vì khó sinh, mà là bị giết."

Trái tim Nghiêm Sơn Hoàng run lên.

Giọng An Khánh Huy hơi khàn, không có bất kỳ cảm xúc nổi lên nào.

"Tớ thuê thám tử tư, vẫn luôn điều tra chuyện năm đó, muốn tìm chứng cứ. Điều tra rất lâu, rốt cuộc tra ra được một vài chuyện cũ vụn vặt.

Lúc bà ấy sinh tớ, là một mình, thân thể khôi phục rất tốt. Tớ không đủ tháng, liền bị ôm về An gia, mà bà ấy, bị gài lên cái tiếng 'khó sinh mà chết'. Thậm chí trước năm ngoái, tớ cũng không biết đến sự tồn tại của bà ấy.

Tớ vẫn cho rằng, Phương Vy Vân là mẹ ruột tớ."

Hô hấp Nghiêm Sơn Hoàng chậm lại.

Mấy câu ngắn ngủi, khiến người ta sợ hãi.

An Khánh Huy một lần nữa nhắm mắt lại.

An Khánh Huy đã từng cả ngày lẫn đêm bị vây trong bóng đè, từng đêm, đều nghe thấy mẹ ruột anh đang khóc, đang oán, đang hận.

Con trai ruột của bà, một năm rồi lại một năm, thân mật gọi kẻ thù là "mẹ", hèn mọn mà lấy lòng, nịnh nọt.

An Khánh Huy rơi vào bóng đè và vực sâu, mỗi thời mỗi khắc đều dùng giày vò bản thân, để đổi lấy nửa giây sống tốt.

An Khánh Huy muốn báo thù, nhưng con thú ngủ say không có cửa. Như rơi vào vũng bùn, đi ra khó khăn, hãm quá sâu, không cách nào quay đầu lại. An Khánh Huy cũng không muốn quay đầu lại.

Những người đáng chết kia, đã sớm nên chết.

Nghiêm Sơn Hoàng hồi lâu mới hoàn hồn.

Nghiêm Sơn Hoàng muốn an ủi, nhưng từ ngữ nghèo nàn, cuối cùng đành phải ngậm chặt miệng không nói chuyện.

Lúc này, tất cả an ủi đều lộ vẻ uổng phí mà cứng nhắc.

Nghiêm Sơn Hoàng nằm bên cạnh An Khánh Huy, nhìn chằm chằm trần nhà, yên lặng ở trong đầu móc nối chi tiết.

Dựa theo cách nói của An Khánh Huy, mẹ ruột anh một mình sinh anh ra, cũng không lâu lắm, anh bị người An gia cướp về. Mẹ ruột An Khánh Huy, hẳn là bị giết lúc đó.

Người An gia, vẫn luôn nói với An Khánh Huy, anh là con ruột của Phương Vy Vân. Sau khi An Khánh Huy vạch trần lời nói dối này, lại đổi cách nói, nói với An Khánh Huy, mẹ ruột anh chết vì khó sinh.

Đoán chừng còn thêu dệt không ít lời để che dấu.

Nghiêm Sơn Hoàng nghĩ sâu hơn, chỉ cảm thấy rét run khắp người.

Không biết từ lúc nào, ngoài cửa sổ đổ mưa. Nghiêm Sơn Hoàng từ trong suy nghĩ bị đánh thức, cánh tay chống giường ngồi dậy.

"Tớ, tớ đi đóng cửa sổ."

Nghiêm Sơn Hoàng chân không giẫm trên sàn nhà, lạnh lẽo ngấm tới mức hai chân tê dại.

Gió hơi lớn, thổi giấy nháp trên bàn học kêu xoàn xoạt.

Dư quang Nghiêm Sơn Hoàng liếc thấy, chữ viết trên giấy mạnh mẽ, là một tiêu đề, cậu từng nhìn An Khánh Huy viết, còn cố ý tìm kiếm, tên điệu là《Tây Giang Nguyệt mạn》.

Nghiêm Sơn Hoàng đã không phải lần đầu tiên nhìn thấy.

Trong lòng đột nhiên "lộp độp" một cái, Nghiêm Sơn Hoàng lại nằm lên giường, do dự hỏi.

"Những từ kia -"

"Đó là tên mẹ tớ, bà ấy tên là Giang Nguyệt Mạn."

An Khánh Huy từng nhất bút nhất hoa, viết những từ này một lần lại một lần.

Chỉ vì để cho mình, trong khoảnh khắc không quên đi được.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co