4.
Đám tang của Nagi khá là đông người, tôi nhận ra vài bạn học cũ từ thời sinh viên.
"Ồ, Isagi. Chào cậu, lâu rồi không thấy."
"Chào cậu, Reo. Rất vui khi gặp cậu, công việc mình dạo này có chút bận rộn nên ít khi gặp nhau được, xin lỗi nha."
Tôi bắt tay người con trai có mái tóc tím, nhìn thấy mắt có quầng thâm nhẹ. Có lẽ đã đi xuyên đêm để đến đây.
"Không sao, gặp được nhau là tốt rồi."
Mikage Reo, bạn cùng khoá với tôi và là bạn thân của Nagi. Hiện tại cậu ấy đang làm một cảnh sát hình sự. Reo làm bên bộ phận khác, không ở cùng thành phố với tụi tôi.
Gia thế của Reo rất là lớn. Bố cậu ấy là cục trưởng tiền nhiệm, gần như ba đời nhà cậu đều làm trong cái ngành liên quan đến pháp luật này. Không có gì lạ khi Reo nối tiếp truyền thống gia đình và làm một cảnh sát suất xắc. Tôi khá nhớ khoảng thời gian mà ba chúng tôi học hành cùng nhau và vật lộn trong đống bài tập khi mà cả ba đứa đều là các gương mặt sáng giá của thầy cô.
Ôi, có chút hoài niệm quá khứ bên nhau.
"Sao Reo nắm nay cậu lâu vậy ?"
Tôi nhìn bàn tay của Reo đang nắm lấy tay tôi và ngay bên cạnh là cái mặt đẹp trai của Nagi đang thổi phù vào cái bắt tay xã giao của chúng tôi.
Isagi : ?
Hồi còn là sinh viên, khi tôi và Reo ở chung hay đơn giản là một buổi học quá áp lực. Tôi thi thoảng sẽ ăn vạ Reo chỉ cho tôi cách làm bài ngắn hơn. Ăn vạ ở đây là kéo áo, ôm tay, làm phiền ở một mức độ không bị ăn đấm cho đến khi Reo đồng ý dạy tôi mẹo làm bài của cậu ta. Nagi sẽ là người phá bĩnh không gian của bọn tôi, nhảy vào cuộc cãi vã và bắt tôi nghe cái cách làm bài "lười" của cậu ấy. Hay đơn giản là thấy bọn tôi đi cùng nhau sẽ cố tình xen thẳng vào khoảng giữa hai bọn tôi.
Theo lời giải thích khi mà bọn tôi phàn nàn về hành vi quấy phá trẻ con của Nagi. Cậu ta chỉ nhún vai nói rằng bộ ba tài giỏi lúc nào cũng phải có nhau.
Tiếc rằng thời thế đổi thay bộ ba nay đã chỉ còn hai người.
"Cậu ổn chứ ?"
Tôi đưa cho Reo chiếc khăn tay và ôm cậu ấy. Reo có lẽ bất ngờ bởi hành động của tôi nhưng không nói gì. Cậu đáp lại cái ôm, rồi gục mặt vào bờ vai tôi.
"Á khoa ngành tâm lí học đỉnh phết đấy."
Reo lầm bẩm bên tai tôi. Cậu ấy ôm tôi rất chặt, tôi có thể nghe thấy lời xin lỗi nhỏ bé của cậu.
Sao Reo lại xin lỗi tôi ?
"Mình biết ai đang buồn mà. Một lát nữa đi vào nhé, cứ tự nhiên."
Có thể là do cậu ấy đã khóc trên bộ đồ của tôi.
Tôi biết nếu, đứng ở đây và nói chuyện tiếp. Những kí ức thời niên thiếu của cả ba sẽ bóp ngẹn tim cả hai và làm bọn tôi bật khóc trong đám tang của Nagi. Chỉ có một mình tôi mới có thể nhìn thấy sự tồn tại của Nagi trong ngày đưa tang của cậu thiếu niên đã chết ấy.
Nghĩ lại thì hoá ra khi chết rồi mà ta vẫn có thể tồn tại ở trạng thái linh hồn, tôi mà thành ma thì dự đám tang của mình mà thấy người thân yêu của mình khóc lóc nức nở tôi cũng buồn lắm.
Cho nên tôi không thể khóc khi mà cậu ấy vẫn có thể nhìn thấy tôi.
"Hừm~"
Tôi thấy Nagi xoa cằm nhìn bọn tôi ôm nhau. Suy tư một lúc Nagi nhào vào ôm cả hai chúng tôi.
Isagi có thể cảm nhận được cái ôm từ Nagi. Tôi đưa mắt nhìn cậu ấy, sống mũi tôi sượt qua gò má cậu, Nagi thở phù một cái vào tóc tôi làm nó bay loà xoà. Mắt hai chúng tôi phản chiếu hình bóng của nhau, tôi chớp mắt, có chút hơi ngại ngùng.
"Tớ vẫn ở đây mà. Đừng có quên chứ."
Tôi phì cười.
"Cậu thấy lạnh không Reo ?"
Reo im lặng, có lẽ cậu ấy đã ổn định được cảm xúc.
"Có hơi hơi, cậu thấy lạnh hả Isagi ? Xin lỗi đã làm phiền cậu nhé."
"Mình không phiền đâu mà. Cậu biết sao mình hỏi vậy không ?
"Sao thế ?"
Reo cầm khăn tay rồi lau đi mấy giọt nước mắt. Mắt hơi đỏ nhưng gương mặt đã tươi tỉnh hơn nhiều.
"Bị vong bám thì chả lạnh."
Nagi và Reo tròn xoe mắt nhìn tôi. Reo bật cười còn Nagi thì làm mặt dỗi tôi. Một người một ma. Không cùng một thế giới, không thấy được nhau.
"Ha ha ha. Lạnh thật chứ, có khi lúc bọn mình ôm nhau vừa rồi, cậu ta sẽ ôm luôn cả hai đấy chứ !"
Thì cậu ta ôm thật mà. Tôi nén cười.
"Thôi bọn mình đi vào đi."-Tôi vỗ vai Reo, nghiêng đầu, ý nói đi thôi.
"Ừ, để cậu ta đợi lâu quá sẽ dỗi hai đứa mình luôn."
"Chắc cậu ấy không trẻ con vậy đâu. Nhỉ ?"
Tôi liếc nhìn con ma đang lơ lửng bám vào cổ tôi. Nagi lẩm bẩm trả lời :" Tớ mãi là trẻ con."
Ờ, trẻ con thì trẻ con.
...
...
Đệt, đéo thể tin nổi.
Tôi dụi mấy lần nhìn lại đám đông đang xôn xao ngoài kia.
"Isagi, tin tớ đi. Tớ trong sạch, cậu biết tớ là người như nào mà !!!", Nagi gào rú, lơ lửng vòng vòng quanh tôi, nét mặt cậu ấy rất hốt hoảng. Tôi ậm ừ gật đầu, tôi không tin cậu ấy sẽ làm điều như vậy.
"Tớ không hề quen biết cô ta, thề ! Với cả tại sao đám tang của tớ lại có cả ma nữ khác nữa vào vậy !"
"Tóm lại cả người và ma đấy tớ đều không quen."
Lâu lắm rồi tôi mới thấy vẻ mặt hốt hoảng của Nagi. Nhưng cậu ấy hốt hoảng là phải. Đã thăng thiên rồi mà tự đưng tòi ra một người bạn gái đã được cầu hôn. Cô ta nức nở ở chỗ di ảnh của Nagi vô cùng thảm thiết. Bố mẹ và họ hàng của cậu ấy rất bất ngờ khi mà thằng con cháu lúc nào cũng lười trong chuyện yêu đương kia lại có bạn gái. Họ có chút chần chừ và nghi ngờ, nhưng cô ta làm náo loạn đám tang như vậy thì không ổn nên cố gắng kéo cô gái đó ra chỗ khác nhưng cô ta vẫn nức nở gào ầm ỹ lên làm tất cả đều khó chịu.
Người lạ thì thấy thương tiếc chứ người bạn thân như bọn tôi thì thấy chuyện này ảo ma lắm.
"Isagi, nghe mình nói ! Đây không phải sự thật, cậu phải tin vào Nagi. Chắc chắn người con gái kia là lừa đảo!"
Sao ngay cả Reo cũng nói như vậy với tôi ???
"Ừ tớ biết mà, tớ có tin đâu !"
Trông tôi dễ bị lừa lắm hả, tôi vỗ vào mu bàn tay Reo. Ngỏ ý rằng đừng lắc người tôi nữa, não sắp văng ra rồi. Cậu ấy nhìn tôi rồi thở dài, tôi lại nhìn thấy chút tiếc nuối trong mắt cậu.
"Vậy là tốt rồi. Chắc mình phải điều tra cô ta thôi!", Cậu ấy suy tư rồi nói chuyện tôi về cô nàng "bạn gái" kia.
Hành động của Reo làm tôi thấy kì lạ, y hệt như Nagi. Bọn tôi rất thân nhau, tính cách của cả ba hầu như đều rõ ràng. Mà lần này cả hai lại cố gắng chứng minh với tôi rõ ràng như thể sợ tôi hiểu nhầm vậy.
Tôi đâu có ngu ngốc như thế. Từ lúc chơi thân với Nagi là tôi có thấy xung quanh cậu ấy có bóng hồng nào đâu. Bọn tôi dính nhau như sam, kể cả lúc đi làm rồi vẫn cố dành thời gian đi nhậu cùng nhau. Cậu ấy có bạn gái thì tôi phải là người rõ nhất chứ.
Tôi nhìn tin nhắn trong nhóm chat điện thoại.
Tôi thở dài.
"Reo cậu có còng tay không ? Cho mình mượn xíu.", Tuy có chút không hiểu tại sao tôi lại mượn nhưng Reo vẫn đưa cho tôi. Chỉ có cảnh sát mới có còng, pháp y như tôi làm gì có thứ đồ ấy. Tôi cảm ơn Reo.
"Cậu định làm gì thế ?", Nagi lơ lửng xung quanh tôi tò mò. Có lẽ người "bạn gái" xuất hiện kia đã làm hỏng mạch suy luận của cậu ấy mất rồi. Tôi không trả lời Nagi, tôi mà trả lời thì chẳng khác nào đang nói chuyện một mình, rất kì quặc.
Sau đó tôi đã làm ra một chuyện không ai ngờ. Reo sau này kể lại lúc ấy tôi rất là ngầu và lạnh lùng, mặt tôi trông như sắp thủ tiêu cô gái ấy luôn vậy.
Tôi sau này cũng chỉ cười trừ.
Tôi ở hiện tại thì trực tiếp đi thẳng đến chỗ lùm xùm. Ba mẹ của Nagi đã nhận ra tôi, bọn họ định bảo tôi rằng không cần dính vào chỗ lùm xùm này, hai bác sẽ xử lý được. Nhưng cô gái kia vẫn làm loạn lên, tôi thở dài.
Tôi đến trước mặt cô nàng và hỏi tên cô ta. Đến gần mới nhận ra tôi lùn hơn hẳn cô gái ấy. Chắc chắn là do giày cao gót.
"Thứ lỗi cho tôi, tôi có thể biết tên cô được chứ ?"
"Kioyi Miaya-"
Tôi biết cái tên này.
"Kioyi, cô có thuộc phe bình đẳng giới không ?"
"Có..."
"Ừ tôi cũng vậy."
Bốp.
Tôi tát vào thẳng mặt cô ta. Nam nữ bình đẳng, ăn đòn như nhau, huống hồ trông cô ả còn đô hơn cả tôi. Tôi biết bản thân làm như vậy là có chút hơi đanh đá, nhưng tôi muốn cho mọi người thấy sự bực bội của tôi.
Cái tát này là trút giận cho Nagi, người ăn không rồi ngồi bị dính quả bom thối to đùng này.
Cậu ấy đã chết rồi mà đám tang cũng không được yên ổn.
Cô ta sững người, nín khóc luôn. Ôm má không thể tin nổi nhìn tôi. Sau vài giây thì cô nàng ấy nổi khùng lên chửi tôi, mọi người xung quanh kéo cô ta lại. Nhưng cô Kioyi ấy như kiểu được bơm máu gà vậy. Khoẻ bất ngờ như kiểu bị ma nhập mà nổi khùng lên ý.
Tóm tắt mấy lời chửi rủa ấy là, cô ta được cầu hôn doanh chính ngôn thuận. Tôi là cái chó má gì mà tát cô ta. Thậm chí cô ta còn lôi ra được một cái nhẫn cho là Nagi tặng cho cô ta.
Trông tôi quan tâm đến cái nhẫn ấy lắm à ?
Tôi rút cái còng tay của Reo, còng tay cô ta lại. Hành động này làm mọi người xung quanh bất ngờ và xôn xao.
"Vào đồn với tôi nhé cô gái."
Tôi giơ chiếc điện thoại lên cho cô ta xem nội dung nhóm chat của chúng tôi.
Mặt cô ta tái mét.
Vì trong ảnh là báo cáo tử thi của Kioyi Miaya được tìm thấy vào sáng nay, người được xác định tử vong được 3 tháng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co