Truyen3h.Co

nhất thế kỳ hiệp

c15

SnVn482

HỒI 15: Máu nhuộm y đường kinh biến cố – Long Hổ nan tầm ngoại công tương thích

---

Bạo khách bất thần vung trảo thủ,
Mỹ nhân kiếm khởi cứu lương y.

---

Gã đàn ông trung niên mặt sẹo chằng chịt, thân hình cao lớn vạm vỡ như một ngọn núi thịt, sau khi nghe Hoàng An thừa nhận thân phận, ánh mắt nhỏ sâu và láo liên của hắn bỗng lóe lên một tia hung quang đầy tàn nhẫn và thỏa mãn, như một con mãnh thú vừa đánh hơi thấy con mồi đang nằm trong tầm vồ. Hắn không thèm trả lời câu hỏi của Hoàng An, không thèm nói thêm bất cứ một lời thừa thãi nào nữa. Hành động của hắn nhanh hơn bất kỳ lời nói nào. Trong một khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi, khi mà lời đáp của Hoàng An vừa dứt, gã đột ngột vung mạnh cánh tay phải lên. Bàn tay phải to bè, thô ráp, đầy những vết chai sần sùi và những vết sẹo dọc ngang của gã xòe rộng năm ngón ra, như một cái móng vuốt của loài ưng thú khổng lồ. Những ngón tay ấy, khớp xương to bè, gân guốc nổi lên cuồn cuộn dưới lớp da sạm đen, chứa đựng một sức mạnh thô bạo khủng khiếp, được tôi luyện qua hàng chục năm lăn lộn trên giang hồ, xương máu và chém giết. Gã quét ngang một cái thật nhanh, thật mạnh, thật bất ngờ, nhắm thẳng vào vai trái của Hoàng An.

Mục đích của gã rất rõ ràng và trực tiếp: chộp lấy vai Hoàng An, dùng sức mạnh của năm ngón tay như gọng kìm sắt khóa chặt xương bả vai và khớp vai của hắn lại, rồi lôi hắn đi như lôi một con chó con, không cho hắn bất kỳ cơ hội phản kháng hay kêu cứu nào. Động tác ấy vừa thô bạo, vừa đầy vẻ khinh thường, như thể đối với gã, Hoàng An – vị đại phu trẻ tuổi gầy gò, ốm yếu trước mặt – chỉ là một con kiến hôi, muốn bắt sống hay nghiền nát đều trong một cái búng tay.

Hoàng An, trong khoảnh khắc ấy, gần như không kịp có bất kỳ phản ứng nào. Hắn chỉ thấy một bóng đen to lớn ập tới trước mặt, một luồng kình phong tanh tưởi mùi mồ hôi, bụi đất và máu tanh ập vào mặt, và một bàn tay khổng lồ, gân guốc đang chụp xuống vai mình với một tốc độ kinh hoàng. Đầu óc hắn trống rỗng, toàn thân cứng đờ, đôi chân như bị đóng đinh xuống nền đất. Cái chết, hoặc ít nhất là sự đau đớn và bị bắt đi, dường như đã cận kề trong gang tấc. Hắn chỉ kịp nín thở, theo bản năng nhắm nghiền mắt lại, chờ đợi cú chộp đầy uy lực ấy giáng xuống.

Nhưng ngay sát bên cạnh hắn, từ phía sau vai phải của hắn, Thẩm Châu đã hành động. Phản ứng của nàng còn nhanh hơn cả suy nghĩ. Đôi mắt phượng của nàng, vốn đã nheo lại đầy cảnh giác từ khi bọn người này xuất hiện, đã sớm dự đoán được ý đồ của tên cầm đầu. Ngay khoảnh khắc gã ta vung tay lên, bàn tay phải thon thả nhưng đầy lực đạo của nàng đã rút thanh đoản kiếm ra khỏi vỏ. Động tác rút kiếm của nàng nhanh như chớp giật, dứt khoát và thuần thục đến mức gần như không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào, ngoại trừ một tiếng "vút" cực kỳ sắc lẹm, lạnh lẽo xé tan bầu không khí căng thẳng trong căn phòng. Cùng lúc với động tác rút kiếm, cổ tay phải của nàng khẽ rung lên một cái thật nhẹ, thật tinh tế, mũi kiếm sắc nhọn, sáng loáng lập tức hóa thành một tia chớp bạc, lao thẳng về phía trước, nhắm chính xác vào vị trí phần bụng trái của tên cầm đầu – nơi yếu hại, không có xương sườn che chắn.

Đây chính là một trong những chiêu thức cơ bản nhưng vô cùng hiệu quả của Tịch Tà Thất Thập Nhị Lộ Kiếm Pháp – "Điểm Huyệt Tà Phong". Chiêu kiếm này không nhằm mục đích sát thương ngay lập tức, mà là để buộc đối phương phải tự bảo vệ phần yếu hại của mình, từ đó hóa giải thế tấn công của chúng, và tạo ra cơ hội phản công. Mũi kiếm của nàng lao đi với một quỹ đạo vừa thẳng tắp, vừa ẩn chứa vô số biến hóa khó lường, như một con rắn độc đang thè lưỡi, sẵn sàng cắn vào chỗ hiểm bất cứ lúc nào. Ánh kiếm lạnh lẽo, sắc bén ấy xé tan không khí, mang theo một sát khí lạnh buốt, khiến cho người ta không khỏi rùng mình.

Tên cầm đầu, dù sao cũng là một kẻ lão luyện trên giang hồ, đã trải qua vô số trận chém giết, sống chết. Bản năng chiến đấu của hắn vô cùng nhạy bén. Ngay khi ánh kiếm của Thẩm Châu vừa lóe lên, hắn lập tức cảm nhận được một mối nguy hiểm chết người đang ập đến phần bụng trái của mình. Hắn biết rằng, nếu hắn cứ tiếp tục vươn tay ra chộp lấy vai Hoàng An, thì chắc chắn bụng hắn sẽ bị mũi kiếm sắc nhọn kia đâm thủng một lỗ, máu tươi sẽ tuôn xối xả, và hắn có thể mất mạng ngay tại chỗ. Hắn không dám đánh cược. Theo bản năng sinh tồn đã ăn sâu vào máu thịt, hắn buộc phải thu tay về, và lùi nhanh lại phía sau một bước dài để né tránh đường kiếm chí mạng ấy.

"Vút…"

Mũi kiếm của Thẩm Châu sượt qua lớp áo dày của gã, chỉ cách phần da thịt ở bụng trái chừng nửa tấc. Gã cảm nhận được hơi lạnh buốt của mũi kiếm lướt qua, khiến cho lông tơ trên người hắn dựng đứng cả lên. Hắn lùi lại một bước, hai bước, khuôn mặt hung dữ, đầy sẹo bỗng chốc biến sắc, trở nên vô cùng khó coi và giận dữ. Hắn không ngờ rằng, cái nha đầu tưởng chừng như yếu đuối, chỉ biết đứng sau che chở cho tên đại phu gầy gò kia, lại có thể ra tay nhanh nhẹn, chuẩn xác và hiểm độc đến như vậy.

"Con nha đầu thối tha! Nhà ngươi dám cản trở đại gia làm việc! Được! Vậy thì chịu chết đi!"

Gã gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ và hung hăng. Tiếng gầm của gã như tiếng thú dữ bị thương, vang vọng khắp căn phân quán nhỏ hẹp. Ngay sau đó, tay phải của gã vươn ra sau lưng, nắm lấy chuôi thanh đại đao dài, nặng trịch đang đeo bên hông. "Véo… xoẹt…" – một âm thanh kim loại va chạm vào nhau vang lên chói tai, sắc lạnh. Gã đã rút thanh đại đao ra khỏi vỏ. Thanh đao ấy dài chừng ba thước, lưỡi đao rộng và dày, sống đao dày cả tấc, mũi đao hơi cong về phía sau, toàn thân đao tỏa ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo, u ám, nhuốm đầy sát khí và mùi máu tanh của vô số trận chém giết. Gã cầm đao bằng cả hai tay, thân hình to lớn hơi cúi thấp xuống, hai chân dạng rộng, trọng tâm dồn về phía trước, tạo thành một tư thế tấn công vô cùng vững chắc và hung mãnh. Đôi mắt nhỏ sâu của gã long lên sòng sọc những tia máu đỏ ngầu, găm chặt vào Thẩm Châu, như muốn nuốt sống nàng vậy.

"Chết đi!"

Gã lại gầm lên một tiếng nữa, rồi hai tay vung mạnh thanh đại đao lên cao quá đầu. Lưỡi đao nặng trịch, dưới sức mạnh khủng khiếp của gã, xé tan không khí, tạo thành một âm thanh "vù vù" đầy uy lực và đáng sợ. Sau đó, gã chém mạnh thanh đao xuống, một đường chéo từ trên cao bên phải xuống dưới thấp bên trái, nhắm thẳng vào đầu và vai trái của Thẩm Châu. Đường đao ấy vừa nhanh, vừa mạnh, vừa tàn bạo, mang theo sức nặng của cả cơ thể đồ sộ của gã, như muốn bổ đôi tất cả mọi vật cản đường.

Thẩm Châu, đối mặt với đường đao khủng khiếp ấy, khuôn mặt thanh tú của nàng không hề biểu lộ một chút sợ hãi hay nao núng. Đôi mắt phượng của nàng vẫn bình tĩnh, tập trung cao độ, theo dõi sát từng động tác, từng biến hóa nhỏ nhất của thanh đại đao trong tay gã. Nàng biết rằng, sức mạnh của gã vượt xa nàng. Nếu nàng cố gắng dùng kiếm đỡ trực diện đường đao này, thanh đoản kiếm mỏng manh của nàng chắc chắn sẽ bị thanh đại đao nặng trịch kia chém gãy làm đôi, và bản thân nàng cũng sẽ bị thương nặng, hoặc mất mạng. Nàng không thể đối cứng với cứng. Nàng phải dùng nhu để thắng cương, dùng xảo để phá lực.

Ngay khi lưỡi đao sắp chạm vào người, nàng khẽ nghiêng nhẹ thanh đoản kiếm trong tay phải, tạo thành một góc nghiêng chừng bốn lăm độ so với phương thẳng đứng. Đồng thời, cổ tay nàng khéo léo vận dụng một lực đạo rất nhẹ nhàng, tinh tế, hướng mũi kiếm đón lấy phần sống đao của thanh đại đao đang bổ xuống. Đây chính là chiêu "Tá Lực Đả Lực" – một trong những yếu quyết quan trọng của Tịch Tà Thất Thập Nhị Lộ Kiếm Pháp. Nàng không hề dùng sức để chống đỡ, mà chỉ dùng mũi kiếm chạm nhẹ vào sống đao, rồi mượn chính lực đạo khủng khiếp từ cú chém của gã, khéo léo đẩy nhẹ lưỡi đao lệch sang một bên.

"Keng… xoẹt…"

Một âm thanh kim loại va chạm vào nhau vang lên chói tai, sắc lạnh, kèm theo một tia lửa nhỏ lóe lên từ điểm tiếp xúc giữa sống đao và mũi kiếm. Thanh đại đao nặng trịch của gã cầm đầu, vốn đang lao xuống với một lực đạo kinh hoàng, dưới sự dẫn dắt tinh tế và khéo léo của mũi kiếm Thẩm Châu, bỗng nhiên bị chệch hướng, lệch sang bên phải của nàng, và chém mạnh xuống nền đất ngay bên cạnh chân nàng.

"Ầm!"

Một tiếng động lớn vang lên. Lưỡi đao cắm sâu vào nền đất khô cứng, làm văng lên một đám bụi đất mù mịt và những mảnh đá vụn sắc nhọn. Mặt đất dưới chân cả hai người dường như cũng rung chuyển nhẹ. Nếu đường đao ấy mà chém trúng người, hậu quả thực sự không thể nào lường được.

Tuy nhiên, dù đã hóa giải thành công đường đao khủng khiếp ấy, Thẩm Châu cũng không thể tránh khỏi bị ảnh hưởng bởi dư chấn từ lực đạo kinh hoàng của gã cầm đầu. Cánh tay phải đang cầm kiếm của nàng, từ cổ tay truyền lên đến tận bả vai, bỗng dưng tê dại đi, run lên bần bật. Một luồng sức mạnh thô bạo, cuồng mãnh từ thanh đại đao truyền qua thanh đoản kiếm, ập vào cánh tay và cơ thể nàng, như một cơn sóng dữ đập vào bờ đá. Nàng cảm thấy khí huyết trong người hơi sôi lên một chút, lồng ngực hơi tức nhẹ, và đôi chân không tự chủ được phải lùi nhanh về phía sau hai bước để hóa giải bớt lực đạo còn dư lại. Mỗi bước chân của nàng lùi lại, đều in hằn một dấu giày nhỏ trên nền đất khô cứng, phủ đầy bụi.

Sau khi đã đứng vững lại, Thẩm Châu quay ngoắt đầu lại, đôi mắt phượng thoáng hiện lên một tia lo lắng và căng thẳng tột độ. Nàng nhìn Hoàng An đang đứng sững sờ, mặt cắt không còn giọt máu sau quầy thuốc, và hét lên một tiếng gấp gáp, thúc giục, thanh âm không còn giữ được vẻ bình tĩnh, điềm đạm như thường ngày nữa:

"An đại phu! Mau trốn đi! Chạy về phía sau! Tại hạ sẽ cản chúng lại!"

Nói rồi, không đợi Hoàng An kịp phản ứng, nàng lại nghiến răng, nắm chặt lấy chuôi kiếm, và xông thẳng lên phía trước, lao vào tên cầm đầu mặt sẹo đang hung hãn rút thanh đại đao lên khỏi mặt đất, chuẩn bị cho một đợt tấn công mới. Nàng biết rằng, nàng không thể để cho gã có thời gian rảnh tay để đối phó với Hoàng An. Nàng phải quấn lấy gã, phải giữ chân gã, phải câu kéo thời gian, dù chỉ là một chút ít ỏi, để Hoàng An có cơ hội chạy trốn.

Nhưng Hoàng An không thể chạy trốn.

Hắn muốn chạy lắm chứ. Hắn muốn quay đầu, ba chân bốn cẳng chạy thục mạng về phía cửa sau, thoát khỏi cái nơi đầy sát khí và nguy hiểm chết người này. Nhưng đôi chân hắn như bị đóng đinh xuống nền đất, không sao nhấc lên nổi. Không phải vì hắn sợ hãi đến mức tê liệt – dù rằng hắn thực sự đang rất sợ hãi, tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả lưng áo. Mà là vì, khi hắn vừa định nhấc chân lên, theo bản năng đưa mắt nhìn quanh tìm đường thoát, hắn mới kinh hoàng nhận ra rằng, tất cả các lối thoát – cả cửa chính, cửa sổ, và cả con đường nhỏ dẫn ra phía sau vườn – đều đã bị những tên còn lại trong bọn chúng bao vây chặt chẽ.

Bảy, tám tên cường đạo còn lại, sau khi tên cầm đầu nhảy xuống ngựa và xông vào phân quán, cũng đã nhanh chóng xuống ngựa theo, và theo sự phân công ngầm từ trước, chúng lập tức tỏa ra, bao vây kín toàn bộ khu vực xung quanh phân quán. Từng tên một, mặt mũi hung dữ, tay cầm đủ loại binh khí – đao, kiếm, côn, búa – đứng chặn ở tất cả các lối ra vào. Ánh mắt chúng găm chặt vào Hoàng An, như những con sói đói đang nhìn con mồi đã bị dồn vào chân tường. Chúng không cần phải xông vào, không cần phải làm gì cả. Chúng chỉ cần đứng đó, tạo thành một vòng vây chắc chắn, là đủ để ngăn cản mọi ý định chạy trốn của Hoàng An.

Hoàng An cảm thấy tuyệt vọng. Một nỗi tuyệt vọng sâu thẳm, quen thuộc, lại dâng lên trong lòng hắn. Cái cảm giác bị dồn vào đường cùng, bị cả thế gian quay lưng, bị số phận trêu đùa, lại một lần nữa ập đến, nhấn chìm hắn. Hắn nhìn Thẩm Châu đang một mình cầm kiếm, liều mạng chiến đấu với tên cầm đầu to lớn, hung hãn gấp mấy lần nàng. Hắn nhìn những tên cường đạo còn lại đang đứng bao vây bên ngoài, ánh mắt chúng lạnh lùng, tàn nhẫn, như đang chờ đợi một trò vui. Hắn cảm thấy mình thật vô dụng. Hắn chỉ là một gánh nặng, một kẻ yếu đuối, không thể làm gì để giúp đỡ nàng, thậm chí còn không thể tự cứu lấy bản thân mình.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng cùng cực ấy, khi mà đầu óc hắn gần như trống rỗng, chỉ còn lại nỗi sợ hãi và sự bất lực, bỗng nhiên, một hình ảnh, một ý niệm, chợt lóe lên trong tâm trí hắn, như một tia chớp giữa bầu trời đêm đen kịt. Ngũ Hí Quyền.

Đúng rồi! Ngũ Hí Quyền! Hắn đã từng khổ luyện bộ quyền pháp dưỡng sinh ấy suốt hơn một tháng trời, trước khi hắn bắt đầu tu luyện nội công và bị Sở Lưu Hương cấm tập vì sợ tiêu hao nội khí. Nhưng những động tác, những tư thế, những yếu quyết của nó, vẫn còn in sâu trong tâm trí và trong từng thớ cơ bắp của hắn. Đặc biệt là thế Viên Hí – mô phỏng sự nhảy nhót trên mũi bàn chân của loài khỉ vượn, giúp rèn luyện sự linh hoạt, nhanh nhẹn cho đôi chân. Và thế Hổ Hí – mô phỏng động tác vồ mồi của loài cọp, giúp rèn luyện sức mạnh cho đôi tay, đặc biệt là những ngón tay, với yếu quyết "thần hiện ở mặt, uy phát ở ngón tay".

Hắn không còn thời gian để suy nghĩ, để cân nhắc thiệt hơn nữa. Đây là cơ hội duy nhất, là tia hy vọng mong manh cuối cùng của hắn. Hắn phải hành động. Hắn phải làm một điều gì đó, dù là nhỏ bé nhất, để giúp đỡ Thẩm Châu, và để tự cứu lấy mình. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh tinh thần, dồn toàn bộ sự tập trung vào đan điền. Hắn cảm nhận được luồng nội khí ấm áp, nhỏ bé nhưng đầy sức sống, đang lặng lẽ luân chuyển trong đó. Hắn vận dụng ý niệm, dẫn dắt một tia nội khí – Hàng Long Nội Kình cương mãnh, nóng rực – từ đan điền, men theo kinh mạch, chạy thẳng lên hai cánh tay, và đặc biệt là tập trung vào mười đầu ngón tay của hắn.

Ngay lập tức, hắn cảm thấy mười đầu ngón tay của mình bỗng dưng nóng ran lên, như có một ngọn lửa nhỏ đang cháy âm ỉ bên trong. Chúng trở nên cứng cáp hơn, mạnh mẽ hơn, như thể được bao bọc bởi một lớp giáp vô hình. Các khớp ngón tay kêu lên những tiếng "răng rắc" khe khẽ khi hắn hơi cong chúng lại, tạo thành hình dáng như những móng vuốt sắc nhọn của loài mãnh hổ.

Sau đó, hắn chuyển sang thế Viên Hí. Hắn kiễng cao hai gót chân lên, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên mười đầu ngón chân. Đôi chân gầy guộc của hắn run lên bần bật, nhưng lần này, nhờ có chút nội lực yếu ớt hỗ trợ, hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhàng hơn, linh hoạt hơn hẳn so với những lần tập luyện trước đây. Hắn như một con khỉ con đang rình mò, sẵn sàng nhảy vọt lên bất cứ lúc nào.

Cơ hội đã đến.

Ngay lúc ấy, trên chiến trường nhỏ hẹp phía trước quầy thuốc, Thẩm Châu vừa thi triển một chiêu kiếm hiểm hóc, buộc tên cầm đầu phải giơ ngang thanh đại đao lên để đỡ. "Keng!" – một tiếng kim loại va chạm vang lên chát chúa. Mũi kiếm của nàng điểm trúng vào sống đao của gã, nhưng không đủ sức xuyên thủng. Cùng lúc đó, nàng khẽ xoay người, dùng lực từ vai và hông, hất mạnh thanh đại đao của gã sang một bên, tạo ra một khe hở nhỏ – phần ngực và cổ họng của gã trong một khoảnh khắc ngắn ngủi đã lộ ra, không còn được thanh đại đao che chắn.

Đây chính là thời khắc mà Hoàng An chờ đợi.

Không một chút do dự, hắn vận dụng toàn bộ sức lực và nội khí còn lại, thi triển thế Viên Hí để lao người về phía trước. Thân hình gầy gò của hắn, trong khoảnh khắc ấy, bỗng trở nên nhẹ nhàng và linh hoạt một cách kỳ lạ, như một con khỉ thực thụ. Hắn nhảy vọt qua khoảng trống hẹp giữa hắn và tên cầm đầu, chỉ trong một cái chớp mắt. Cùng lúc với động tác lao người, hắn chuyển đổi công phu, thi triển thế Hổ Hí. Tay phải của hắn vươn thẳng ra phía trước, năm ngón tay đang nóng ran, cứng cáp như thép nguội, hơi cong lại thành hình móng vuốt, nhắm thẳng vào yết hầu – phần cổ họng yếu ớt nhất – của tên cầm đầu.

Tên cầm đầu, lúc này, toàn bộ sự chú ý và sức lực đều đang dồn vào việc đối phó với đường kiếm hiểm hóc và sự quấy rối dai dẳng của Thẩm Châu. Hắn tuyệt nhiên không hề đề phòng, không hề nghĩ rằng cái tên đại phu gầy gò, ốm yếu, mặt mũi xanh xao, đứng run rẩy sau quầy thuốc kia, lại dám chủ động tấn công hắn. Và càng không thể ngờ rằng, một kẻ tưởng chừng như tay trói gà không chặt ấy, lại có thể di chuyển nhanh nhẹn và ra tay tàn độc đến như vậy.

Đến khi hắn cảm nhận được một luồng kình phong nóng rực ập đến trước mặt, và nhìn thấy bàn tay gầy guộc với năm ngón tay cong lại như móng hổ đang lao thẳng vào yết hầu mình, thì đã quá muộn. Hắn chỉ kịp trợn tròn đôi mắt nhỏ sâu đầy vẻ kinh hoàng và không thể tin được, miệng há ra định hét lên một tiếng gì đó, nhưng âm thanh chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng, thì…

"Rắc… ực…"

Một âm thanh trầm đục, ghê rợn, như tiếng xương khô bị bóp nát, vang lên từ chính cổ họng của gã. Năm ngón tay của Hoàng An, được bao bọc bởi Hàng Long Nội Kình cương mãnh, nóng rực, đã chộp chính xác và siết chặt lấy yết hầu của tên cầm đầu. Hắn cảm nhận được dưới đầu ngón tay mình, là lớp da thô ráp, là những thớ cơ cứng cáp, và là… sụn giáp – phần nhô ra ở cổ họng nam nhân – giòn tan, dễ vỡ. Hắn dồn toàn bộ sức lực và nội khí còn lại vào năm ngón tay, bóp mạnh, vặn nhẹ một cái.

Máu tươi, nóng hổi, tanh nồng, lập tức từ cổ họng bị bóp nát của tên cầm đầu, phun trào ra xối xả, như một mạch suối nhỏ bị vỡ bờ. Máu bắn tung tóe lên khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi và căng thẳng của Hoàng An, lên bộ quần áo vải bố đen của hắn, lên cả thanh đoản kiếm và bàn tay thon thả của Thẩm Châu. Mùi máu tanh nồng nặc, sốc thẳng vào khứu giác của cả hai người, khiến cho bụng dạ họ đều quặn lên, muốn buồn nôn.

Tên cầm đầu, đôi mắt nhỏ sâu của hắn mở to hết cỡ, tràn đầy vẻ kinh hoàng, đau đớn, và không thể tin được. Miệng hắn há ra, nhưng chỉ phát ra những âm thanh "ục ục… ặc ặc…" vô nghĩa, cùng với những bọt máu hồng tươi sủi lên. Thanh đại đao nặng trịch trên tay hắn rơi xuống đất, phát ra một tiếng "xoảng" chói tai. Thân hình to lớn, vạm vỡ của hắn lảo đảo, đổ ập xuống nền đất, tạo thành một tiếng động trầm đục, làm bụi đất bay mù mịt. Hắn nằm đó, co giật vài cái, rồi bất động. Đôi mắt vẫn mở to, vô hồn, nhìn chằm chằm lên trần nhà, như không thể tin rằng mình lại chết một cách dễ dàng và nhục nhã như vậy, dưới tay của một kẻ mà hắn vẫn coi là "con kiến hôi".

Hoàng An, sau khi bóp nát yết hầu của tên cầm đầu, toàn thân hắn run lên bần bật. Cảm giác ghê tởm, sợ hãi, và kiệt sức cùng lúc ập đến, nhấn chìm hắn. Hắn buông lỏng năm ngón tay đang dính đầy máu tươi và những mảnh thịt vụn ra, lùi nhanh về phía sau vài bước, dựa lưng vào tường, thở hổn hển. Tay phải của hắn run rẩy không ngừng, máu tươi từ cổ họng của tên cầm đầu vẫn còn nhỏ giọt từ những ngón tay hắn xuống nền đất, tạo thành những vệt đỏ thẫm, loang lổ. Đầu óc hắn quay cuồng, trống rỗng. Hắn không thể tin được rằng, chính tay mình vừa giết một người. Dù đó là một tên cường đạo đáng chết, nhưng cảm giác tước đoạt đi sinh mạng của một con người, lần đầu tiên trong đời, thực sự quá sức chịu đựng đối với hắn. Hắn muốn nôn mửa, muốn khóc, muốn hét lên, nhưng tất cả đều bị kìm nén lại trong cổ họng, chỉ phát ra những tiếng thở dốc gấp gáp, đứt quãng.

Thẩm Châu cũng bị sốc không kém. Nàng không ngờ rằng, vị đại phu trẻ tuổi, gầy gò, thư sinh, luôn tỏ ra nhút nhát và yếu đuối trước mặt nàng, lại có thể ra tay tàn nhẫn và dứt khoát đến như vậy. Nhưng nàng chỉ kịp sững sờ trong một khoảnh khắc. Bởi vì, ngay sau khi tên cầm đầu ngã xuống, đám cường đạo còn lại đang đứng bao vây bên ngoài, sau một thoáng kinh hoàng và sững sờ trước cái chết đột ngột của tên thủ lĩnh, đã bắt đầu gầm lên giận dữ, và đồng loạt rút binh khí, xông vào trong phân quán, định trả thù cho tên cầm đầu và bắt sống cả hai người.

"Giết chúng nó! Giết thằng ranh con kia! Bắt sống con nha đầu!"

Chúng gào thét, lao vào như một bầy sói điên cuồng.

Nhưng may mắn thay, như Thẩm Châu đã nhanh chóng nhận ra, đám cường đạo còn lại này, thực lực cũng chỉ thuộc hàng "chập chững hành tẩu" hoặc cùng lắm là "võ công bình bình" như nàng. Chúng không hề có nội lực, công phu quyền cước, đao kiếm cũng chỉ là những chiêu thức tầm thường, dựa vào sức mạnh thô bạo và sự hung hãn của những kẻ giết người không gớm tay. Sau khi tên cầm đầu – kẻ mạnh nhất trong bọn, có lẽ đã đạt đến cảnh giới "lược hữu tiểu thành" với một chút nội lực thô thiển – đã bị hạ gục một cách bất ngờ, thì sức chiến đấu và tinh thần của cả bọn đều giảm sút đi trông thấy.

Thẩm Châu, với thanh đoản kiếm trên tay, và với bộ Tịch Tà Thất Thập Nhị Lộ Kiếm Pháp đã được khổ luyện gần mười năm, tuy không có nội lực hỗ trợ, nhưng vẫn đủ sức để đối phó với đám ô hợp này. Nàng hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh, đôi mắt phượng lại ánh lên vẻ sắc bén, lạnh lùng của một nữ kiếm khách thực thụ. Nàng tung mình lên, thanh đoản kiếm trong tay hóa thành hàng chục, hàng trăm tia chớp bạc, đâm, chém, gạt, đỡ, điểm, lia, vớt… liên tục không ngừng nghỉ. Những đường kiếm của nàng vừa nhanh, vừa chuẩn xác, vừa hiểm hóc, khiến cho đám cường đạo không tài nào đến gần được. Chỉ trong chốc lát, đã có ba, bốn tên bị nàng đâm trúng tay, trúng chân, trúng vai, máu tươi chảy ròng ròng, kêu la thảm thiết, lăn lộn trên mặt đất.

Những tên còn lại thấy vậy, biết rằng hôm nay đã gặp phải "thiết bản" (ván sắt), không thể làm gì được nữa. Thêm vào đó, tên cầm đầu đã chết, quần long vô thủ (rồng không đầu), chúng cũng chẳng còn tinh thần chiến đấu. Sau một hồi giao tranh ngắn ngủi nhưng đầy khốc liệt, chúng đành ngậm đắng nuốt cay, dìu nhau lên ngựa, tháo chạy tán loạn về phía rừng sâu, bỏ lại phía sau xác của tên cầm đầu và vài tên bị thương nặng đang nằm rên rỉ.

Thẩm Châu không thừa thắng truy kích. Nàng biết rằng, nhiệm vụ quan trọng nhất của nàng lúc này là bảo vệ an toàn cho Hoàng An, và nhanh chóng đưa hắn rời khỏi nơi nguy hiểm này, trở về tổng quán. Ai biết được, liệu bọn chúng có còn đồng bọn, hay sẽ quay trở lại với số lượng đông hơn và thực lực mạnh hơn hay không? Nàng tra kiếm vào vỏ, chạy nhanh đến bên Hoàng An, người lúc này vẫn đang dựa vào tường, mặt mũi trắng bệch, tay phải run rẩy dính đầy máu tươi. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay trái còn sạch sẽ của hắn, kéo hắn đi, giọng nói gấp gáp nhưng cũng đầy vẻ lo lắng, quan tâm:

"An đại phu! Mau! Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức! Trở về tổng quán!"

Hoàng An như người mất hồn, mặc cho nàng dắt tay, lảo đảo bước đi. Hắn không nói được câu nào, đầu óc vẫn còn quay cuồng với hình ảnh cái chết thảm khốc của tên cầm đầu và cảm giác ghê tởm từ bàn tay phải vẫn còn dính đầy máu tươi của mình.

Hai người họ nhanh chóng rời khỏi phân quán. Thẩm Châu dắt con ngựa của mình ra, đỡ Hoàng An đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê lên ngựa, rồi chính nàng cũng nhảy lên, ngồi phía sau, một tay giữ dây cương, một tay vòng ra phía trước giữ lấy Hoàng An cho khỏi ngã. Nàng thúc nhẹ bụng ngựa, con ngựa hí dài một tiếng, rồi lao nhanh về phía quận Cam Túc, hướng về Tứ Hàng Quán tổng quán.

Suốt dọc đường đi, cả hai đều im lặng. Gió bấc lạnh buốt tạt vào mặt, nhưng cũng không thể làm cho Hoàng An tỉnh táo lại. Hắn vẫn ngồi lặng lẽ trên lưng ngựa, đôi mắt vô hồn nhìn về phía trước, bàn tay phải dính đầy máu khô cứng lại, đen sì, vẫn run rẩy không ngừng. Thẩm Châu, ngồi phía sau, có thể cảm nhận được sự run rẩy và hơi lạnh tỏa ra từ cơ thể hắn. Lòng nàng dâng lên một nỗi thương cảm và lo lắng vô hạn. Nàng biết rằng, đối với một người lương thiện, chưa từng trải qua chém giết như hắn, việc lần đầu tiên giết người, dù là để tự vệ, cũng là một cú sốc tinh thần vô cùng lớn.

Sau một hồi phi ngựa gấp rút, cuối cùng họ cũng về đến cổng hậu viện của Tứ Hàng Quán. Lúc này, trời đã về chiều, ánh nắng yếu ớt cuối cùng của ngày đông sắp tắt. Nơi cổng hậu viện, có một cảnh tượng khác đang chờ đón họ.

Sở Lưu Hương, vị quán chủ bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu thường ngày, lúc này đang đứng đó, trên tay phải của gã là một thanh trường kiếm sáng loáng, trên lưỡi kiếm còn đang nhỏ xuống từng giọt máu tươi, đỏ thẫm. Dưới chân gã, là xác của một tên cường đạo mặc y phục tương tự như bọn đã tấn công phân quán. Tên này thân hình cũng cao lớn, vạm vỡ không kém gì tên cầm đầu, nhưng đã nằm sõng soài dưới đất, trên ngực có một vết kiếm sâu hoắm, máu tươi vẫn còn đang ồ ạt chảy ra, nhuộm đỏ cả một khoảng sân lát đá xanh. Xung quanh gã, còn có vài tên hỏa kế và Hộ Vệ của Tứ Hàng Quán, mặt mũi ai nấy đều căng thẳng, lo lắng, tay cầm sẵn binh khí.

Thì ra, không chỉ có phân quán của Hoàng An bị tấn công. Ngay tại tổng quán, cũng có một toán cường đạo khác, do tên cầm đầu mà Sở Lưu Hương vừa giết dẫn đầu, đã đột nhập vào hậu viện, định ám sát hoặc bắt cóc gã. Nhưng chúng đã chọn nhầm đối tượng. Sở Lưu Hương, truyền nhân cuối cùng của Long Hổ Môn, há phải là kẻ tầm thường. Gã chỉ dùng một chiêu kiếm duy nhất, đã đâm thủng tim tên cầm đầu, khiến hắn chết ngay tại chỗ. Những tên còn lại thấy vậy, hoảng sợ, bỏ chạy tán loạn.

Sở Lưu Hương nhìn thấy Thẩm Châu dìu Hoàng An đang trong trạng thái thất thần, quần áo lấm lem bụi đất và máu tươi, bước xuống ngựa, đôi mắt sắc sảo của gã không khỏi lóe lên một tia lo lắng và tức giận. Gã tra kiếm vào vỏ, sai người dọn dẹp xác chết, rồi bước nhanh đến bên Hoàng An, cúi xuống xem xét. Gã cau mày, giọng nói trầm trầm đầy vẻ tức tối, nhưng cũng pha lẫn chút lo âu:

"Thủy Yến ổ! Cái lũ cường đạo chết tiệt ấy! Dám cả gan nhắm vào lão phu và người của lão phu ư? Mẹ kiếp! Chúng muốn chết mà!"

Nhưng rồi, khi ánh mắt gã dừng lại ở bàn tay phải dính đầy máu khô, đen sì và vẫn còn run rẩy không ngừng của Hoàng An, giọng gã bỗng trở nên mềm mỏng hơn hẳn. Gã nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Hoàng An, kéo hắn vào trong thư phòng của mình, ấn hắn ngồi xuống ghế, rồi vừa tự tay rót cho hắn một chén trà nóng, vừa lo lắng hỏi han, giọng đầy vẻ quan tâm chân thành:

"Ngươi có bị thương ở đâu không, An? Để lão phu xem nào. Tay ngươi… là máu của kẻ địch phải không? Ngươi đã ra tay rồi sao? Đừng sợ, đừng sợ. Mọi chuyện đã qua rồi. Ngươi làm rất tốt. Ngươi đã tự bảo vệ được mình. Không có gì phải sợ hãi hay dằn vặt cả. Bọn chúng là cường đạo, giết người không gớm tay. Ngươi giết chúng là vì chính nghĩa, là để tự vệ. Hãy bình tĩnh lại, uống chén trà nóng đi."

Lời nói ấm áp, chân thành và đầy vẻ bao dung của Sở Lưu Hương, như một dòng nước ấm áp, từ từ thấm vào tâm hồn đang hoảng loạn và đóng băng của Hoàng An. Hắn run run đưa tay trái lên, đón lấy chén trà, uống một ngụm nhỏ. Vị trà nóng, thơm, hơi chát, lan tỏa trong khoang miệng, sưởi ấm cổ họng và dạ dày hắn, khiến cho hắn dần dần lấy lại được bình tĩnh. Hắn thở ra một hơi thật dài, đôi mắt trũng sâu đã bắt đầu có lại chút thần sắc, nhưng vẫn còn đầy vẻ sợ hãi và ám ảnh.

Khoảng một canh giờ sau, khi Hoàng An đã tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ quần áo mới, và đã phần nào ổn định lại tinh thần, Sở Lưu Hương mới cho gọi hắn quay trở lại thư phòng. Lúc này, gã đang ngồi ở bộ bàn ghế gỗ mun, trên tay cầm một cuốn sổ cũ kỹ, khuôn mặt béo tròn đầy vẻ ưu tư, trầm ngâm. Thấy Hoàng An bước vào, gã ra hiệu cho hắn ngồi xuống đối diện. Gã day day hai bên thái dương, thở dài một tiếng não nề, rồi chậm rãi lên tiếng, giọng nói có chút mệt mỏi và bất đắc dĩ:

"An này… Lão phu biết, sau chuyện vừa rồi, ngươi nhất định đang rất nóng lòng muốn học ngoại công, để có thể tự bảo vệ mình và chiến đấu một cách đường đường chính chính, phải không? Lão phu cũng muốn dạy cho ngươi lắm. Nhưng…"

Gã dừng lại một chút, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Hoàng An, đầy vẻ nghiêm túc và chân thành:

"…không phải lão phu không muốn dạy, hay cố tình giấu nghề. Mà là… lão phu thực sự không tìm được một môn ngoại công nào thực sự phù hợp và tương thích với cái môn Hàng Long Phục Hổ Công kỳ lạ của ngươi. Sau khi phát hiện ra ngươi có bộ nội công này, lão phu đã âm thầm cho người đi điều tra, thậm chí chính lão phu cũng đã tìm cách thâm nhập vào Hoàng gia ở Tiêu Ngọc để dò la tin tức. Nhưng kết quả thật đáng thất vọng. Trong gia phả và tất cả các bí kíp võ công được lưu truyền trong Hoàng gia, tuyệt nhiên không hề có bất kỳ ghi chép nào về môn nội công có tên Hàng Long Phục Hổ Công cả. Tất cả mọi dấu vết đều cho thấy, bộ nội công này, hoàn toàn là do lão gia chủ của ngươi – phụ thân ngươi – tự truyền thụ riêng cho một mình ngươi, không hề ghi chép lại thành văn tự, cũng không truyền cho bất kỳ ai khác, kể cả đại ca của ngươi."

Gã lại thở dài, day trán, giọng đầy vẻ bất lực:

"Điều này khiến cho việc tìm kiếm một môn ngoại công có thể phối hợp nhuần nhuyễn với nó trở nên cực kỳ khó khăn. Nội công và ngoại công, như hình với bóng, như hồn với xác, phải tương thích và bổ trợ cho nhau thì mới có thể phát huy được uy lực tối đa, và tránh được tẩu hỏa nhập ma. Nếu lão phu tùy tiện dạy cho ngươi một môn ngoại công không phù hợp, chẳng khác nào ép ngươi đi một đôi giày quá chật hoặc quá rộng. Nó không những không giúp ích được gì cho ngươi, mà còn có thể gây ra những tổn thương khôn lường cho kinh mạch và nội tạng của ngươi. Cho nên… ngươi hãy kiên nhẫn chờ đợi thêm một thời gian nữa. Lão phu sẽ tiếp tục cho người điều tra, tìm kiếm. Nhất định sẽ có một ngày, lão phu tìm được một môn ngoại công thích hợp cho ngươi. Ngươi hãy tin tưởng ở lão phu."

Hoàng An nghe Sở Lưu Hương giải thích cặn kẽ như vậy, lòng hắn vừa thất vọng, vừa có chút ấm áp và cảm động. Thì ra, không phải gã không quan tâm đến hắn. Trái lại, gã đã âm thầm làm rất nhiều việc cho hắn, chỉ là chưa đạt được kết quả như mong muốn. Và sự thật về môn Hàng Long Phục Hổ Công – rằng nó là do phụ thân hắn tự truyền thụ riêng, không có trong gia phả – lại một lần nữa gợi lên trong lòng hắn những ký ức đau thương và những nghi vấn về cái chết của phụ thân. Tại sao phụ thân lại chỉ truyền riêng môn nội công này cho hắn? Có ẩn tình gì đằng sau đó không? Có liên quan gì đến việc hắn bị hãm hại không?

Nhưng lúc này, hắn không còn đủ tâm trí và sức lực để suy nghĩ sâu xa về những chuyện đó nữa. Hắn chỉ biết gật đầu, cung kính đáp:

"Vãn bối… đa tạ tiền bối đã vì vãn bối mà hao tâm tổn trí. Vãn bối… vãn bối xin ghi nhớ trong lòng. Vãn bối sẽ kiên nhẫn chờ đợi."

---

——— Hết hồi 15 ———

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co