c19
HỒI 19: Mưa xuân hiên vắng truyền tâm pháp – Tử khí đông lai mở lối tu
---
Mưa xuân lất phất bay đầy lối,
Tâm pháp trao tay ấm mối tình.
---
Có lẽ là ba, hoặc bốn ngày sau trận tỷ thí kinh tâm động phách ấy, khi những dư âm của chiến thắng vẫn còn vương vấn đâu đây trong tâm trí Hoàng An, và những vết bầm tím trên vùng bụng trắng ngần của Thẩm Châu cũng đã dần tan biến dưới tác dụng thần kỳ của những viên thuốc bóp do chính tay hắn điều chế, thì một cơn mưa xuân bất ngờ ập đến.
Không giống như những cơn mưa rào ào ạt, dữ dội của mùa hạ, cũng chẳng giống những cơn mưa phùn lất phất, dai dẳng, lạnh buốt của mùa đông. Mưa xuân tháng ba mang một vẻ đẹp và một sức sống rất riêng. Nó đến một cách nhẹ nhàng, lặng lẽ, như một làn sương mỏng tan ra từ bầu trời xám xịt. Những hạt mưa nhỏ li ti, trong vắt như pha lê, lất phất bay trong gió, tạo thành một màn mưa trắng xóa, mờ ảo, bao phủ khắp cả vùng Cam Túc. Chúng không đủ nặng để làm ướt sũng quần áo ngay lập tức, nhưng lại đủ dai dẳng để len lỏi vào từng kẽ vải, từng sợi tóc, từng lỗ chân lông, mang theo một cái lạnh tê tái, thấm sâu vào da thịt và xương tủy. Mưa xuân gột rửa bụi bặm trên những tán lá, trên những mái ngói âm dương cổ kính, trên những phiến đá xanh rêu phong, khiến cho cả thế giới như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài, tràn đầy một sức sống mới mẻ, tinh khôi. Mùi hương của đất ẩm, của cỏ cây được tưới tắm, của những chồi non mới nhú, hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương thơm thanh khiết, dễ chịu đến lạ kỳ, len lỏi vào từng ngóc ngách của khu hậu viện Tứ Hàng Quán.
Vào cái buổi chiều hôm ấy, Hoàng An được Sở Lưu Hương sai đi ra khu phố chợ để mua ít thịt lợn tươi về làm thuốc. Hắn khoác vội chiếc áo tơi cũ kỹ, đội chiếc nón lá rộng vành, rồi lầm lũi bước đi trên con đường đất đỏ quen thuộc dẫn ra phố chợ. Công việc mua bán diễn ra nhanh chóng. Hắn chọn được một miếng thịt ba chỉ tươi ngon, béo mỡ, được người bán hàng gói ghém cẩn thận trong mấy lớp lá sen xanh mướt. Nhưng ngay khi hắn vừa rời khỏi hàng thịt, đang trên đường trở về, thì cơn mưa xuân bất chợt ập đến.
Ban đầu chỉ là vài hạt mưa nhỏ li ti, lất phất bay trong gió, khiến cho hắn nghĩ rằng nó sẽ nhanh chóng tạnh. Nhưng rồi, mưa mỗi lúc một nặng hạt hơn. Màn mưa trắng xóa từ đâu kéo đến, bao phủ khắp cả con phố. Những người đi đường hối hả chạy tìm chỗ trú. Những hàng quán hai bên đường vội vàng thu dọn đồ đạc, hạ những tấm bạt che mưa xuống. Hoàng An, dù đã có áo tơi và nón lá, nhưng vẫn không thể tránh khỏi bị ướt. Những hạt mưa xuân tinh nghịch len lỏi qua từng khe hở của chiếc áo tơi cũ kỹ, thấm ướt vai áo, lưng áo hắn. Những giọt mưa từ vành nón lá nhỏ xuống, tí tách rơi trên sống mũi, trên đôi má gầy guộc của hắn. Cái lạnh tê tái của mưa xuân thấm dần vào da thịt, khiến cho hắn không khỏi run lên bần bật.
Hắn ôm chặt gói thịt bọc lá sen vào trong lòng, cố gắng không để nó bị ướt, rồi ba chân bốn cẳng chạy như bay về phía Tứ Hàng Quán. Bùn đất dưới chân bắn lên tung tóe, làm bẩn cả ống quần và vạt áo của hắn. Khi hắn về đến cổng hậu viện, toàn thân hắn đã ướt sũng, như một con chuột lột. Chiếc áo tơi cũ kỹ dường như không còn mấy tác dụng. Hắn thở hổn hển, chạy thẳng một mạch về gian bếp, trao gói thịt cho lão hỏa kế già đang nhóm lửa, rồi lại ba chân bốn cẳng chạy về căn phòng nhỏ của mình ở góc cuối dãy nhà phía tây.
Vào đến phòng, đóng chặt cửa lại, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn nhanh chóng cởi bỏ bộ quần áo ướt sũng, lạnh buốt đang dính chặt vào da thịt ra, treo lên một chiếc mắc áo gỗ gần đó. Từng thớ cơ bắp gầy guộc trên người hắn, sau khi được giải phóng khỏi lớp vải ướt át, lạnh lẽo, khẽ run lên vì lạnh. Hắn vội vàng lấy một chiếc khăn vải thô, lau khô người, rồi thay một bộ quần áo sạch sẽ, khô ráo, ấm áp. Cảm giác dễ chịu, thoải mái dần trở lại với cơ thể hắn.
Nhưng cơn mưa xuân bên ngoài vẫn chưa có dấu hiệu tạnh. Nó vẫn lất phất bay, dai dẳng và lạnh lẽo. Những giọt mưa rơi tí tách trên mái ngói, trên tàu lá chuối sau vườn, trên nền đá xanh dưới sân, tạo thành một bản nhạc đều đều, buồn bã, dễ ru người ta vào một giấc ngủ mê man. Nhưng Hoàng An không muốn ngủ. Hắn cũng không muốn tập luyện ngoại công "Xà Hạc Song Hình Quyền" trong cái không gian ẩm ướt, chật hẹp và lạnh lẽo này. Hắn sợ rằng, mồ hôi và hơi lạnh của mưa sẽ khiến hắn bị cảm nhiễm phong hàn, ảnh hưởng đến việc luyện tập.
Thay vào đó, hắn quyết định làm một việc mà hắn vẫn thường làm mỗi khi tâm trí cần sự tĩnh lặng, hoặc khi thời tiết không thuận lợi cho việc luyện ngoại công. Hắn mang một chiếc đệm cỏ khô ra đặt ngay trước hiên nhà, nơi có mái che, vừa đủ để tránh mưa tạt, nhưng vẫn có thể cảm nhận được cái không khí trong lành, mát mẻ và hương thơm thanh khiết của mưa xuân. Hắn ngồi xếp bằng xuống đó, hai tay đặt nhẹ lên đầu gối, lòng bàn tay ngửa lên, nhắm mắt lại. Hắn bắt đầu vận hành Hàng Long Phục Hổ Công, không phải để tăng tiến nội lực, mà đơn giản chỉ là để giữ ấm cho cơ thể, để cảm nhận luồng nội khí ấm áp đang lặng lẽ luân chuyển trong kinh mạch, xua tan đi cái lạnh lẽo và ẩm ướt của mưa xuân.
Luồng nội khí ấm áp, nhỏ bé nhưng đầy sức sống, từ đan điền từ từ lan tỏa ra khắp tứ chi bách hài. Hắn cảm thấy một hơi ấm dễ chịu bao phủ lấy toàn thân, như có một ngọn lửa nhỏ đang cháy âm ỉ bên trong, sưởi ấm hắn từ trong ra ngoài. Cái lạnh tê tái của mưa xuân dần bị đẩy lùi. Da thịt hắn trở nên ấm áp, hồng hào hơn. Hơi thở của hắn trở nên sâu, đều, và nhẹ nhàng. Tâm trí hắn cũng dần trở nên tĩnh lặng, an nhiên, không còn vướng bận bởi những ưu tư, phiền muộn thường ngày. Hắn chìm đắm trong thế giới nội tại của chính mình, nơi chỉ có luồng nội khí ấm áp luân chuyển, và tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài như một khúc nhạc nền êm dịu.
Hắn không biết mình đã tĩnh tọa như vậy trong bao lâu. Chỉ biết rằng, khi hắn từ từ mở mắt ra, cơn mưa xuân bên ngoài đã có phần nhẹ hạt hơn. Màn mưa trắng xóa đã tan bớt, để lộ ra khung cảnh khu hậu viện ướt át, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của buổi chiều tà. Và trong khoảnh khắc ấy, khi hắn vô tình đưa mắt nhìn sang dãy nhà đối diện, bên kia khoảng sân lát đá, hắn chợt nhìn thấy một bóng hình thon thả, quen thuộc, đang chậm rãi bước đi dưới mái hiên, dường như cũng đang muốn tìm một nơi khô ráo, yên tĩnh để hít thở không khí trong lành sau cơn mưa.
Đó là Thẩm Châu. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh lam nhạt, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng mỏng màu trắng ngà. Mái tóc đen nhánh của nàng được xõa tự nhiên, buông dài xuống quá vai, phủ lên tấm áo choàng trắng. Dường như nàng cũng vừa mới tắm gội xong, bởi mái tóc ấy vẫn còn hơi ẩm ướt, tỏa ra một mùi hương thanh nhã, dễ chịu của bồ kết và hoa bưởi. Nàng bước đi chậm rãi, nhẹ nhàng, thỉnh thoảng lại dừng lại, đưa tay ra ngoài hiên, hứng lấy những hạt mưa xuân lất phất cuối cùng, rồi mỉm cười một mình. Khuôn mặt thanh tú của nàng, dưới ánh sáng mờ ảo của buổi chiều mưa, càng trở nên lung linh, huyền ảo, như một bức tranh thủy mặc tuyệt đẹp.
Tim Hoàng An bỗng dưng đập nhanh hơn một nhịp. Hắn không biết tại sao, nhưng hắn cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt, muốn gọi nàng lại, muốn được ngồi bên cạnh nàng, muốn được chia sẻ với nàng khoảnh khắc bình yên và tĩnh lặng hiếm hoi này. Hắn đã đánh bại nàng trong trận tỷ thí, nhưng trong lòng hắn, chưa bao giờ coi nàng là kẻ thua cuộc. Trái lại, hắn luôn cảm thấy biết ơn và kính trọng nàng. Và có lẽ, còn một điều gì đó hơn thế nữa, mà chính hắn cũng chưa dám gọi tên.
Hắn khẽ hắng giọng một tiếng, rồi cất giọng gọi, thanh âm vừa đủ lớn để xuyên qua màn mưa mỏng, bay sang bên kia khoảng sân:
"Thẩm cô nương…!"
Thẩm Châu đang mải mê hứng những hạt mưa, nghe thấy tiếng gọi quen thuộc của Hoàng An, nàng giật mình quay lại. Đôi mắt phượng của nàng nhìn thấy hắn đang ngồi xếp bằng trên chiếc đệm cỏ khô trước hiên nhà phía tây, liền ánh lên một tia vui mừng, pha lẫn chút ngạc nhiên. Nàng mỉm cười, nụ cười tươi tắn như đóa hoa đào trong mưa xuân, rồi nhanh nhẹn bước đi vòng qua khoảng sân, men theo dãy hành lang có mái che, tiến về phía căn phòng của Hoàng An.
Khi nàng đến nơi, Hoàng An vội vàng đứng dậy, cung kính cúi đầu chào, rồi lấy thêm một chiếc đệm cỏ khô khác đặt ngay bên cạnh chiếc đệm của mình. Hắn mời nàng ngồi xuống. Thẩm Châu hơi ngập ngừng một chút, đôi má ửng hồng, nhưng rồi cũng nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh hắn, cách hắn chừng một cánh tay. Mùi hương thanh nhã từ mái tóc và cơ thể nàng thoang thoảng bay vào mũi hắn, khiến cho tim hắn càng đập nhanh hơn. Cả hai cùng im lặng một lúc, cùng nhìn ra màn mưa xuân lất phất ngoài hiên, cùng lắng nghe tiếng mưa rơi tí tách trên mái ngói và trên những tàu lá chuối. Không khí thật yên bình, tĩnh lặng, và có chút gì đó thật lãng mạn, nên thơ.
Cuối cùng, Hoàng An là người lên tiếng trước, phá tan sự im lặng ngượng ngùng ấy. Hắn hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm, rồi quay sang nhìn thẳng vào đôi mắt phượng long lanh của Thẩm Châu. Hắn nói, giọng chậm rãi, rõ ràng, và đầy vẻ chân thành:
"Thẩm cô nương… tại hạ có một chuyện muốn hỏi cô nương. Cô nương… có muốn luyện nội công hay chăng?"
Thẩm Châu nghe hắn hỏi vậy, toàn thân nàng bỗng chốc cứng đờ. Đôi mắt phượng của nàng mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào Hoàng An, như thể không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Luyện nội công? Hắn ta hỏi nàng có muốn luyện nội công không ư? Đây chẳng phải là điều mà bất kỳ võ giả nào trên giang hồ cũng khao khát, cũng mơ ước đó sao? Nhưng nội công tâm pháp quý giá và hiếm hoi như vậy, làm sao có thể tùy tiện truyền thụ cho người ngoài được? Nàng và hắn, tuy đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu chuyện, từ chuyến đi hái thuốc trên núi Phúc Nham, đến trận chiến sinh tử ở phân quán, và mới đây là trận tỷ thí giao đấu, nhưng xét về danh phận, nàng chỉ là một Hộ Vệ của Tứ Hàng Quán, còn hắn là một Dược Sinh, sau này là đại phu. Giữa họ không hề có mối quan hệ sư đồ, đồng môn, hay bất kỳ sự ràng buộc nào về môn phái cả. Hắn dựa vào đâu mà dám truyền thụ nội công tâm pháp cho nàng?
Nàng lắp bắp, giọng nói run run vì quá đỗi kinh ngạc và xúc động, đôi tay thon thả vô thức bấu chặt vào vạt áo choàng trắng ngà:
"Cái… cái này… An đại phu, huynh… huynh nói gì vậy? Luyện… luyện nội công ư? Có… có được hay không? Huynh đừng đùa với tại hạ như vậy chứ. Dù sao đi nữa, tại hạ… tại hạ cũng không có quan hệ gì với môn phái của huynh cả. Tại hạ chỉ là một Hộ Vệ bình thường, làm sao có tư cách và duyên phận để được học nội công tâm pháp cao quý như vậy? Huynh… huynh đừng làm khó tại hạ nữa mà…"
Nàng vừa nói, vừa lắc đầu nguầy nguậy, mái tóc đen nhánh ẩm ướt bay nhẹ trong làn gió mang theo hơi nước mưa, tỏa ra một mùi hương thơm ngát. Khuôn mặt thanh tú của nàng lúc này vừa đỏ bừng vì ngượng ngùng, vừa lộ rõ vẻ bối rối, lo lắng, và cả một chút khao khát, hy vọng mong manh ẩn sâu trong đáy mắt.
Hoàng An nhìn thấy vẻ mặt ấy của nàng, lòng hắn không khỏi dâng lên một niềm thương cảm và sự trân trọng. Hắn biết rằng, nàng đang rất khao khát được học nội công, nhưng lại sợ rằng mình không xứng đáng, sợ rằng sẽ làm liên lụy đến hắn. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp, chân thành, và đầy vẻ trấn an. Hắn xua xua tay, giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn, cố gắng giải thích cho nàng hiểu:
"Thẩm cô nương đừng nghĩ nhiều quá như vậy. Thực ra, cũng chẳng có gì là cao thâm hay quý giá đến mức phải giấu diếm cả. Bộ nội công tâm pháp mà tại hạ định truyền cho cô nương, có tên là 'Tử Khí Đông Lai Công' . Đây chỉ là một môn nội công nhập môn cơ bản của Long Hổ Môn, do chính Sở tiền bối truyền thụ cho tại hạ trước đây. Nó không phải là tuyệt học trấn phái gì cả, cũng không có những yêu cầu khắt khe về căn cốt hay môn quy. Sở tiền bối đã từng nói với tại hạ rằng, môn nội công này có thể truyền thụ cho bất kỳ ai có duyên, miễn là người đó có tâm tính lương thiện và chăm chỉ khổ luyện. Tại hạ thấy cô nương hoàn toàn xứng đáng. Hơn nữa…"
Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt nàng, đầy vẻ nghiêm túc và chân thành:
"…tại hạ nợ cô nương một mạng. Nếu không có cô nương liều mạng bảo vệ trong trận chiến ở phân quán ngày đó, tại hạ đã chết dưới tay bọn cường đạo Thủy Yến ổ từ lâu rồi. Ân cứu mạng ấy, tại hạ vẫn luôn ghi lòng tạc dạ, không biết lấy gì báo đáp. Việc truyền thụ nội công tâm pháp này, coi như là một chút tâm ý nhỏ nhoi của tại hạ, mong cô nương đừng chối từ. Trừ khi… cô nương chê môn nội công này quá tầm thường, không xứng với cô nương?"
Hắn cố ý nói vậy, giọng có chút trêu chọc, để xua tan đi bầu không khí căng thẳng và nghiêm trọng. Quả nhiên, Thẩm Châu nghe hắn nói vậy, vội vàng xua tay lia lịa, khuôn mặt càng đỏ hơn, giọng nói lắp bắp, gấp gáp:
"Không… không phải! Tại hạ nào dám có ý đó! Tại hạ… tại hạ chỉ là cảm thấy mình không xứng đáng, sợ làm liên lụy đến An đại phu mà thôi. Được An đại phu truyền thụ nội công, là phúc phận mấy đời của tại hạ tu được. Tại hạ… tại hạ cảm kích còn không hết, sao dám chê bai cơ chứ? Tại hạ… tại hạ xin đa tạ An đại phu!"
Nói rồi, nàng vội vàng xoay người lại, định quỳ xuống hành đại lễ bái sư. Nhưng Hoàng An đã nhanh tay đỡ lấy cánh tay nàng, ngăn lại. Hắn lắc đầu, mỉm cười nói:
"Thẩm cô nương không cần phải đa lễ như vậy. Tại hạ chỉ là truyền thụ lại những gì mình đã học được, chứ không dám nhận làm sư phụ của cô nương. Chúng ta cứ coi như là bằng hữu trao đổi võ học với nhau thôi. Được rồi, nếu cô nương đã đồng ý, vậy thì mời cô nương ngồi ngay ngắn lại, xếp bằng, giữ cho lưng thẳng, tâm tĩnh. Tại hạ sẽ đọc khẩu quyết tâm pháp cho cô nương nghe."
Thẩm Châu nghe hắn nói vậy, trong lòng càng thêm cảm kích và kính trọng. Nàng không nói thêm gì nữa, chỉ ngoan ngoãn làm theo lời hắn. Nàng chỉnh lại tư thế ngồi, xếp bằng thật ngay ngắn, hai tay đặt nhẹ lên đầu gối, lòng bàn tay ngửa lên, lưng thẳng tắp, đầu ngay ngắn, cằm hơi thu vào. Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa hơi thở, gạt bỏ mọi tạp niệm ra khỏi tâm trí, tập trung toàn bộ sự chú ý vào những lời sắp nói của Hoàng An.
Hoàng An thấy nàng đã chuẩn bị xong, cũng hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi, rõ ràng, cất giọng đọc lên những câu khẩu quyết của "Tử Khí Đông Lai Công" – môn nội công nhập môn mà hắn đã dày công xin được từ Sở Lưu Hương. Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của buổi chiều mưa xuân, mỗi một chữ, mỗi một câu, đều như thấm đẫm cái tinh hoa huyền bí của võ học cổ truyền:
"Diệu huyền Thần biến,
Tử khí đông lai.
Quảng truyền Ðạo Ðức,
Lưu sa tây độ.
Pháp hóa tướng tông,
Sản Tất Viên, Phương Sóc chi bối.
Ðơn tích vi mang,
Khai Thiên Ðịa Nhân Vật chi tiên.
Ðạo kinh hạo kiếp,
Càn Khôn oát vận,
Nhật nguyệt chi quang."
Những câu khẩu quyết ấy, nghe vừa uyên thâm, cổ kính, lại vừa mang một âm hưởng huyền bí, linh thiêng, như những lời chú ngữ từ thời thượng cổ vọng về. Chúng không chỉ đơn thuần là những chỉ dẫn về cách hít thở, vận khí, mà còn hàm chứa cả một triết lý sâu xa về sự giao hòa giữa con người và trời đất, về sự hấp thu tinh hoa của tạo hóa để tu luyện bản thân. "Diệu huyền Thần biến, Tử khí đông lai" – cái huyền diệu của thần linh biến hóa khôn lường, chính là luồng tử khí tinh khiết nhất từ phía đông đến vào mỗi buổi bình minh. "Quảng truyền Ðạo Ðức, Lưu sa tây độ" – đạo đức được truyền bá rộng khắp, vượt qua cả sa mạc mênh mông. Những hình ảnh ấy, những ý niệm ấy, được gói gọn trong từng câu chữ ngắn gọn, hàm súc, khiến cho người nghe không khỏi cảm thấy lòng mình trở nên thanh tịnh, tâm hồn như được gột rửa.
Đọc xong một lượt, Hoàng An dừng lại, để cho Thẩm Châu có thời gian tiêu hóa và ghi nhớ. Một lúc lâu sau, hắn mới cất giọng hỏi, giọng ôn tồn, nhẹ nhàng:
"Thẩm cô nương, cô nương đã nhớ hết những câu khẩu quyết tại hạ vừa đọc chưa? Có cần tại hạ đọc lại một lần nữa không?"
Thẩm Châu, trong suốt thời gian Hoàng An đọc khẩu quyết, đã tập trung toàn bộ tinh thần và trí nhớ của mình để ghi nhớ từng lời, từng chữ. Nàng vốn là một người thông minh, lại có trí nhớ rất tốt. Nàng chậm rãi gật đầu, đôi mắt phượng vẫn nhắm nghiền, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ tự tin:
"Vâng, An đại phu. Tại hạ đã nhớ hết rồi ạ. Đa tạ huynh."
Nói rồi, nàng bắt đầu thử vận dụng khẩu quyết ấy. Nàng điều hòa hơi thở thật sâu, thật chậm. Hít vào, nàng tưởng tượng mình đang thu lấy "tử khí đông lai" – luồng sinh khí tinh khiết của trời đất vào lúc bình minh – mặc dù lúc này chỉ là một buổi chiều mưa xuân ảm đạm. Nàng dẫn luồng khí ấy xuống đan điền, cố gắng "trầm khí đan điền". Rồi nàng thở ra, nhẹ nhàng, đều đặn, cố gắng "khí quán kinh lạc". Nàng làm đi làm lại như vậy sáu, bảy lần, mỗi lần đều rất tập trung, rất nghiêm túc, không dám lơ là hay phân tâm.
Nhưng kỳ lạ thay, nàng không hề cảm thấy bất kỳ điều gì khác biệt. Đan điền của nàng vẫn trống rỗng, lạnh lẽo. Không có một chút cảm giác ấm áp, tê tê, hay rung động nào như nàng đã từng nghe kể về những người mới bắt đầu luyện nội công. Nàng cảm thấy hơi thất vọng và lo lắng. Có phải nàng đã làm sai điều gì không? Hay là căn cốt của nàng không thích hợp để luyện nội công? Hay là môn nội công này quá cao thâm, nàng chưa đủ trình độ để lĩnh hội?
Nàng từ từ mở mắt ra, quay sang nhìn Hoàng An, đôi mắt phượng ánh lên vẻ thắc mắc, lo âu, và một chút thất vọng. Nàng khẽ cắn môi dưới, rồi cất giọng hỏi, thanh âm có chút ngập ngừng, ấp úng:
"An… An đại phu… Tại hạ… tại hạ đã thử vận dụng khẩu quyết sáu, bảy lần rồi. Nhưng… nhưng sao tại hạ chẳng thấy có cảm giác gì cả? Không thấy ấm, không thấy tê, không thấy có luồng khí nào chạy trong người hết. Có phải… có phải tại hạ đã làm sai ở đâu rồi không? Hay là… tại hạ không có duyên với nội công?"
Hoàng An nghe nàng hỏi vậy, nhìn thấy vẻ mặt lo lắng, thất vọng của nàng, hắn không khỏi mỉm cười. Hắn nhớ lại những ngày đầu tiên khi hắn mới bắt đầu luyện Hàng Long Phục Hổ Công, cũng đã từng trải qua cảm giác tương tự như nàng bây giờ. Sự sốt ruột, lo lắng, và cả những nghi ngờ về bản thân. Hắn khẽ lắc đầu, giọng nói điềm tĩnh, đầy vẻ trấn an và cảm thông:
"Không sao đâu, Thẩm cô nương. Cô nương đừng vội nản lòng như vậy. Đây là chuyện hết sức bình thường thôi. Ai mới bắt đầu luyện nội công cũng đều như vậy cả. Tại hạ ngày trước, khi mới luyện Hàng Long Phục Hổ Công, cũng phải mất đến hơn một tháng trời kiên trì khổ luyện, mới có thể cảm nhận được một tia nội khí đầu tiên, nhỏ bé như sợi tóc trong đan điền đấy. Cô nương mới chỉ thử có sáu, bảy lần, sao có thể vội vàng đòi hỏi kết quả ngay được?"
Hắn dừng lại một chút, quan sát vẻ mặt của nàng, thấy nàng đã bớt lo lắng hơn một chút, mới tiếp tục giải thích cặn kẽ hơn, giọng nói như một vị sư phụ đang nhẫn nại chỉ bảo cho đồ đệ:
"Việc tu luyện nội công, không giống như luyện ngoại công. Luyện ngoại công, cô nương có thể nhìn thấy ngay kết quả qua sự dẻo dai, mạnh mẽ của cơ bắp, qua những chiêu thức thuần thục, chính xác. Nhưng nội công, nó là sự tích lũy từ từ, âm thầm, lặng lẽ, giống như nước chảy đá mòn vậy. Phải kiên trì, nhẫn nại, ngày qua ngày, tháng qua tháng, không ngừng nghỉ, thì nội khí mới dần dần được sinh ra và lớn mạnh trong đan điền. Theo kinh nghiệm của tại hạ, và cũng như lời Sở tiền bối đã dạy, thì thông thường, một người mới bắt đầu luyện nội công, nếu chăm chỉ mỗi ngày thực hiện một trăm vòng chu thiên đầy đủ và chính xác, thì trong khoảng sáu, bảy ngày đầu tiên, sẽ bắt đầu có những cảm giác đầu tiên – có thể là hơi ấm, hơi tê, hoặc một sự rung động rất nhỏ trong đan điền. Đó chính là dấu hiệu cho thấy nội khí đã bắt đầu được sinh ra, dù còn rất yếu ớt. Cô nương đừng nóng vội. Hãy cứ kiên trì luyện tập mỗi ngày, nhất định sẽ có kết quả."
Thẩm Châu nghe hắn giải thích cặn kẽ như vậy, đôi mắt phượng mở to, long lanh một tia sáng của sự hiểu ra và hy vọng. Nàng "Ồ" lên một tiếng nho nhỏ, rồi khẽ gật đầu, miệng lẩm bẩm:
"Thì ra là vậy… Phải kiên trì đến vậy sao… Sáu, bảy ngày… mỗi ngày một trăm vòng chu thiên… Ôi, thật là lâu quá đi mất…"
Nàng nói câu cuối cùng rất khẽ, gần như là tự nói với chính mình, nhưng Hoàng An, với thính lực đã được tăng cường nhờ nội công, vẫn nghe thấy rõ mồn một. Hắn hiểu rằng, đối với một người trẻ tuổi, nóng vội và đầy nhiệt huyết như nàng, việc phải chờ đợi sáu, bảy ngày để có được một kết quả mơ hồ, quả thực là một thử thách không nhỏ đối với tính kiên nhẫn. Hắn khẽ mỉm cười, rồi quyết định nhân cơ hội này, truyền thụ thêm cho nàng một vài yếu quyết quan trọng khác của việc tu luyện nội công, những điều mà không phải sách vở hay khẩu quyết nào cũng ghi chép lại.
Hắn xoay nhẹ người, đối diện thẳng với nàng, ánh mắt trở nên nghiêm túc và sâu lắng hơn. Hắn chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm ấm, nhưng đầy vẻ uy nghiêm của một người thầy:
"Thẩm cô nương, ngoài việc kiên trì khổ luyện ra, còn một điều vô cùng quan trọng khác mà cô nương nhất định phải ghi nhớ, nếu muốn con đường tu luyện nội công được thuận lợi và nhanh chóng. Đó chính là tâm trạng khi luyện công."
Thẩm Châu nghe hắn nói vậy, đôi mắt phượng chớp chớp, tỏ vẻ tò mò và chăm chú lắng nghe. Nàng biết rằng, đây mới chính là những kinh nghiệm thực tế quý báu mà không phải ai cũng được truyền thụ.
Hoàng An hít một hơi thật sâu, rồi nói tiếp, giọng chậm rãi, rõ ràng, từng chữ từng câu như được đẽo gọt cẩn thận:
"Cô nương hãy nhớ lấy điều này: Nội công, trọng tâm trạng. Tâm trạng tích cực, vui vẻ, thanh thản, thì kinh mạch thông suốt, khí huyết lưu thông, hành công sẽ vô cùng thuận lợi, nội khí sinh sôi nhanh chóng. Ngược lại, tâm trạng tiêu cực, buồn bực, lo âu, tức giận, hay căng thẳng, thì kinh mạch sẽ bị tắc nghẽn, khí huyết ngưng trệ, hành công không những không hiệu quả, mà còn có thể gây ra tổn thương cho kinh mạch và nội tạng, dẫn đến tẩu hỏa nhập ma. "
Hắn dừng lại một chút, để cho lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí nàng, rồi mới tiếp tục, giọng càng thêm phần nghiêm túc và nhấn mạnh:
"Và còn hai trạng thái tâm lý nữa mà cô nương tuyệt đối phải tránh, không được phép luyện nội công khi đang ở trong những trạng thái đó. Thứ nhất, là khi đang hoài niệm. Khi tâm trí cô nương đang chìm đắm trong những ký ức xa xưa, dù là vui hay buồn, thì tinh thần đã bị phân tán, không thể tập trung ý niệm để dẫn dắt nội khí được. Lúc đó mà cố gắng vận công, chẳng khác nào người mù cưỡi ngựa, rất dễ lạc đường, sinh ra sai lệch. Thứ hai, là khi cảm thấy trống rỗng. "
Thẩm Châu nghe đến đây, đôi mày thanh tú của nàng khẽ nhíu lại, tỏ vẻ không hiểu. Nàng ngập ngừng cất tiếng hỏi, giọng đầy vẻ thắc mắc:
"An đại phu… huynh vừa nói… khi cảm thấy trống rỗng, không được luyện nội công? Tại hạ… tại hạ có chút không hiểu. Chẳng phải các vị cao tăng, đạo sĩ khi tu luyện, đều cố gắng đạt đến trạng thái 'tâm như chỉ thủy' – lòng như nước lặng, không một gợn sóng, tức là một sự trống rỗng tuyệt đối đó sao? Chẳng phải đó mới chính là trạng thái lý tưởng nhất để luyện nội công ư? Sao huynh lại bảo không được?"
Hoàng An nghe nàng hỏi vậy, khẽ lắc đầu. Hắn biết rằng, đây là một sự nhầm lẫn rất phổ biến, ngay cả đối với những người đã luyện võ lâu năm. Hắn kiên nhẫn giải thích, giọng nói từ tốn, nhưng rất rõ ràng, dứt khoát:
"Thẩm cô nương, cô nương đã nhầm lẫn giữa hai khái niệm hoàn toàn khác nhau rồi. 'Trống rỗng' và 'vô vi' , tuy bề ngoài có vẻ giống nhau, nhưng bản chất lại khác xa một trời một vực. Cái 'trống rỗng' mà tại hạ nói đến, là trạng thái khi cơ thể mệt mỏi rã rời, không còn chút sức lực nào, khiến cho tâm trí cũng trở nên mụ mị, rỗng tuếch, không còn muốn suy nghĩ bất cứ điều gì nữa. Đó là 'thân mệt mà tâm rỗng' – một trạng thái tiêu cực, bệnh hoạn, hoàn toàn không thích hợp cho việc luyện công, bởi vì lúc này, ý niệm không thể tập trung, nội khí cũng bị suy yếu theo cơ thể."
Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng trở nên sâu lắng và uyên thâm hơn:
"Còn 'vô vi' – cái trạng thái 'tâm như chỉ thủy' mà các bậc cao nhân thường nói đến – lại là một cảnh giới hoàn toàn khác. Đó là khi cơ thể khỏe mạnh, tràn đầy sinh lực, và tâm trí hoàn toàn tỉnh táo, minh mẫn, nhưng lại không hề bị vướng bận bởi bất kỳ tạp niệm, ưu tư, hay ham muốn nào. Đó là 'thân an mà tâm bớt nghĩ' – một trạng thái tích cực, chủ động, và đầy sức mạnh nội tại. Lúc này, ý niệm có thể tập trung cao độ một cách tự nhiên, dễ dàng, nội khí cũng theo đó mà vận hành một cách trơn tru, hoàn hảo. Đó mới chính là trạng thái lý tưởng để luyện nội công. Cô nương hãy nhớ kỹ lấy sự khác biệt này. Nó vô cùng quan trọng đấy."
Thẩm Châu chăm chú lắng nghe từng lời giảng giải của Hoàng An, đầu óc nàng như được khai sáng ra rất nhiều. Thì ra, bấy lâu nay nàng vẫn thường nghe những khái niệm mơ hồ như "vô vi", "tâm như chỉ thủy", nhưng chưa bao giờ thực sự hiểu rõ bản chất của chúng. Những lời giải thích cặn kẽ, dễ hiểu và đầy tính thực tế của Hoàng An, đã giúp nàng phân biệt rõ ràng giữa "trống rỗng" tiêu cực và "vô vi" tích cực. Nàng cảm thấy vô cùng khâm phục và biết ơn sự uyên thâm, cũng như lòng tốt của vị đại phu trẻ tuổi này.
Nàng gật đầu thật mạnh, đôi mắt phượng long lanh nhìn Hoàng An, ánh lên một niềm tin tưởng và kính trọng tuyệt đối. Nàng nói, giọng chân thành và đầy quyết tâm:
"Vâng, An đại phu. Tại hạ đã hiểu rồi ạ. Tại hạ xin ghi nhớ thật kỹ những lời huynh dạy bảo. Đa tạ huynh đã không ngại vất vả, chỉ điểm cho tại hạ những điều quý báu như vậy. Tại hạ… tại hạ nhất định sẽ chăm chỉ khổ luyện, không phụ lòng mong đợi của huynh."
Hoàng An nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc và đầy quyết tâm của nàng, lòng hắn cũng cảm thấy ấm áp và vui lây. Hắn khẽ gật đầu, mỉm cười, rồi lại quay mặt ra ngoài hiên, tiếp tục nhìn màn mưa xuân đã dần thưa hạt và ngớt dần. Thẩm Châu cũng làm theo, nàng ngồi yên lặng bên cạnh hắn, lòng tràn ngập một niềm vui và hy vọng mới. Nàng đã có trong tay một bộ nội công tâm pháp, một con đường hoàn toàn mới mẻ và đầy hứa hẹn đang mở ra trước mắt nàng. Và người đã trao cho nàng chiếc chìa khóa để mở ra cánh cửa ấy, chính là người đang ngồi ngay bên cạnh nàng đây – một người mà nàng đã từng coi là yếu đuối, cần được bảo vệ, nhưng giờ đây, đã trở thành một ân nhân, một người thầy, và có lẽ, còn hơn thế nữa…
Hai người cứ thế ngồi yên lặng bên nhau dưới mái hiên, cùng lắng nghe tiếng mưa xuân tí tách những giọt cuối cùng, cùng tận hưởng bầu không khí trong lành, thanh khiết và đầy sức sống sau cơn mưa. Không ai nói với ai câu nào, nhưng cả hai đều cảm nhận được một sợi dây liên kết vô hình, ấm áp và bền chặt, đang dần được hình thành giữa họ. Một sợi dây được dệt nên từ những ân tình, từ sự kính trọng, từ lòng biết ơn, và từ một thứ tình cảm mơ hồ, man mác, như hương hoa bưởi thoang thoảng trong gió xuân, len lỏi vào tận sâu thẳm tâm hồn của cả hai người.
---
——— Hết hồi 19 ———
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co