57
Ờ vậy là chốt tên cháu zai là "Điều Duệ Du" nheeee. Ê thật ra tên Điền Mộ Du của bạn dưới này cmt cũng hay lắm nè😊😳 ý nghĩa vãi. Mỗi tội 2 cha già trong này hở ra giật đùng đùng, không hợp để tên cháu trai kiểu thể hiện tình yêu quá🤧. Cái nết rất khổ
Nói nghỉ 1 tuần nhưng tui vẫn ra chap nè🤣
_______________________________________
Hôm nay phần lớn người tới đều là người nhà họ Điền, Hứa Thanh cũng không quen bọn họ lắm, cho nên gặp mặt cũng chỉ gật đầu mỉm cười mà thôi. Một người cầm ly rượu, cô đi tới hội trường nơi ít người đứng lại. Trong đó người nhiều như vậy, cũng không có thấy cái người mà cô muốn nhìn kia - Điền Hủ Ninh.
Cùng là hoàng tử cùng công chúa một gia tộc lớn, bọn họ đương nhiên là đã gặp mặt, chỉ là không có qua lại, nhiều lắm chẳng qua là biết mà thôi, huống chi trước khi tiếp nhận Điền Thị, phần lớn thời gian của anh đều ở chi nhánh công ty nước ngoài.
Cô đối với anh là thật sự yêu thích, anh làm việc tỉnh táo linh hoạt, bề ngoài cao ngạo tự phụ của anh làm thỏa mãn mong muốn về đàn ông của cô. Đáng lẽ bọn họ đã có cơ hội ở bên nhau, bởi vì thời điểm khi anh chuẩn bị trở về nước, cha mẹ hai bên đã gặp mặt, muốn tác hợp bọn họ. Kết quả còn chưa kịp hành động, đột nhiên ở đâu nhào ra một Trịnh Tử Du không có danh tiếng gì làm cho mộng đẹp đám hỏi của bọn họ tan vỡ. Cô không cam lòng, rất không cam lòng. Bàn về gia thế, về năng lực, về diện mạo, cậu ta không sánh bằng cô, nhưng mà Điền Hủ Ninh lại lựa chọn cậu ta.
Trong hôn lễ long trọng kia, chú rể nhỏ sắc đẹp tuyệt trần làm cho con mắt bao nhiêu người phải ngẩn ngơ, nhưng mà cô không tin Điền Hủ Ninh chính là loại đàn ông chỉ dựa vào sắc đẹp là có thể bắt được. Cho nên tối nay, cô nhất định muốn gặp để biết Trịnh Tử Du rốt cuộc là loại người như thế nào. Chẳng qua là, đã lâu như vậy nhân vật chính sao còn chưa xuất hiện đây?
"Tiểu Thanh, thật ngại quá. Tiếp đón không được chu đáo."
Người đến là La Mẫn đã thay xong đồ dạ hội, thấy Hứa Thanh một mình cô đơn đứng ở nơi đó, lập tức tới bắt chuyện ngay.
"Bác Điền. Con vừa tới." Hứa Thanh tiến lùi khéo léo
"Hay là chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện?" La Mẫn nói.
"Dạ được."
"Tiểu Thanh, hôm nay con một mình tới đây sao? Bác còn sợ con quá bận rộn không có thời gian tới chứ."
"Không phải vậy, con đến cùng em trai. Chỉ là nó không thích náo nhiệt, cho nên núp ở phòng nghỉ rồi."
"Ha ha, tính tình như vậy có điểm giống Lưu Tuấn nhà chúng ta. Nó cũng không thích tham gia mấy bữa tiệc như vậy. Có điều, cũng không thể tiếp đón em con không chu đáo được. Các con tối nay đều là khách quý của bác."
"Bác Điền, bác nói là con trai thứ hai của Điền gia sao? Vậy anh ấy đâu? Sao lại không thấy? Nói không chừng anh ấy cùng A Minh tán gẫu hợp với nhau nữa đó." Con trai út của Điền gia Hứa Thanh chưa từng thấy qua, có điều theo mẹ Điền nói có lẽ sẽ trò chuyện được với em trai mình.
"Ai. Thật là ngại, nó ra nước ngoài du học rồi."
Mẹ Điền có chút ngượng ngùng nói. Bất mãn trong lòng với Tử Du lại dâng lên. Hiện tại mấy giờ rồi còn chưa tới? Để nhiều người như vậy chờ bọn nó, coi được sao?
"Không sao, lần sau còn có cơ hội mà. Đúng rồi, Hủ Ninh và vợ anh ấy còn chưa tới sao?" Hứa Thanh hỏi không chút để ý, ánh mắt cũng không ngừng nhìn quanh toàn hội trường.
"Lập tức tới ngay. Có lẽ là kẹt xe."
Trong lòng rõ ràng là cực kỳ không hài lòng, nhưng dù sao cũng là việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, La Mẫn nén cơn bực tức xuống.
"Bác gái Điền, bác cùng bác trai thật là cực kỳ sáng suốt. Để cho con dâu mới kết hôn sống bên ngoài, nếu như là ba mẹ con sẽ không chu đáo như vậy." Giọng điệu Hứa Thanh có chút vu vơ, nghe không ra là cố ý nhưng vẫn có tính toán.
"Người trẻ tuổi mà. Tùy bọn nó thôi. Tiểu Thanh, bác qua bên kia trước chào hỏi mấy người bạn, con ăn nhiều một chút. Có chuyện gì gọi bác."
La Mẫn không muốn sẽ tiếp tục cái đề tài này, sợ nói thêm gì nữa, công sức bà nén nhịn lửa giận sẽ tan tành.
"Không sao đâu bác gái. Con có thể chăm sóc mình."
Hứa Thanh nhìn mẹ Điền vội vàng rời đi, trong lòng dâng lên một ý tưởng quái dị, có lẽ bọn họ kết hôn nhất định có nội tình khác. Xem ra, tối nay cô tới thật đúng rồi.
Đây là lần lộ diện chính thức đầu tiên có ý nghĩa quan trọng của Tử Du ở nhà họ Điền.
Tử Du đứng trước ngôi biệt thự đèn đuốc sáng rực này, trong lòng trở nên lo lắng. Phải đối mặt với nhiều người thân bạn bè như vậy, cậu ứng phó được sao? Có lẽ phần lớn mọi người cũng không làm cho cậu sợ, cậu lo lắng nhất là thái độ mẹ Điền đối với cậu. Kháng cự trong lòng càng ngày càng rõ ràng, muốn lui về phía sau. Không được, không thể đi vào, cậu không dám.....
Cho đến một đôi bàn tay ôm thân thể không ngừng lui về phía sau của cậu, cậu không cần nhìn đã biết là anh rồi.
"Sợ cái gì? Bên trong cũng không có cọp." Có điều so với có cọp còn làm cho người ta sợ hơn.
"Em sợ em ứng phó không được."
Anh cười thoải mái khiến tâm trạng bất an của Tử Du như kỳ tích không còn sợ hãi nữa.
"Không cần sợ, có anh ở đây. Em cái gì đều không cần nói, phải đi theo bên cạnh anh là tốt rồi."
Anh nâng lên mặt của cậu lên, ánh mắt nóng rực, hôm nay cậu mặc bộ vest màu xanh dương, cổ áo đính vài hạt lấp lánh làm cậu trở nên cuốn hút hơn,cả người toát ra chàng trai nhỏ thuần khiết và quyến rũ, trang điểm nhẹ vào ban đêm hiện ra dung nhan tinh tế của cậu.
Ngừng thở, Tử Du khoác tay anh cùng nhau đi vào trong đám người náo nhiệt.
Đèn treo thủy tinh tinh xảo khiến đại sảnh xa hoa trở nên vô cùng sang trọng, ăn uống linh đình, cực kỳ náo nhiệt. Đây thật sự chỉ đơn giản là tiệc gia đình thôi sao? Tử Du ở bước đầu tiên bước vào tiền sảnh, ánh mắt cũng chưa có nhìn lên chăm chú, hai tay giữ thật chặt cánh tay Điền Hủ Ninh
"Ba, mẹ."
Điền Hủ Ninh không có để ý tới những người khác trong nhà họ Điền, trực tiếp dẫn Tử Du tới trước mặt vợ chồng Điền Tri Sâm. Tay Tử Du nắm càng lúc càng chặt hơn
"Ừ. Về là tốt rồi."
Điền Tri Sâm đối với con lớn có thể trở về là rất hài lòng, chẳng qua là bộ dáng cậu vợ nhỏ của nó giống như rất khẩn trương. Mà La Mẫn ngay cả hừ đều không hừ một tiếng, dường như cố ý muốn cho Tử Du khó chịu.
"Gọi cha, mẹ đi. Cũng không phải là lần đầu tiên gặp mặt."
Điền Hủ Ninh biết cậu khẩn trương, tay đặt ở trên eo cậu thoáng dùng một chút lực, thúc ép cậu lên tiếng. Anh thừa nhận mình là có chút ý xấu, muốn xem xem cậu phản ứng như thế nào.
"Cha, mẹ." Trước mặt nhiều người như vậy, Tử Du rốt cuộc vẫn phải ngẩng đầu lên.
"Tử Du, để Hủ Ninh dẫn con giới thiệu một chút những người khác trong tộc của chúng ta đi. La Mẫn, chúng ta đi bên kia nói chuyện với chú Hai."
Điền Tri Sâm cũng không có nhìn sắc mặt Tử Du, miễn cưỡng kéo vợ mình đi về bên kia. Đi được một nửa, La Mẫn chợt nghĩ đến Hứa Thanh, hất tay Điền Tri Sâm ra chạy thẳng tới phía bên kia.
Điền Hủ Ninh cười dẫn Tử Du vào trong đám người, giới thiệu từng người thân ăn mặc trang phục đẹp đẽ kia. Mặc dù bọn họ không có nhiều ấn tượng đối với Tử Du, nhưng mà trên căn bản vẫn phải khiêm nhường lễ độ.
"Thế nào, mệt sao?"
Điền Hủ Ninh cầm ly rượu từ người phục vụ, nhìn Tử Du cười, mặt đều muốn cứng ngắc ra nhẹ hỏi. Trường hợp như vậy cũng coi là khá thoải mái rồi, nếu như mang cậu đến những tiệc rượu chính thức kia, cậu nhất định sẽ nổi điên đến muốn chạy trốn? Anh chợt nghĩ đến lần đầu tiên ở vườn hoa nhà họ Điền nhìn thấy tình cảnh của cậu.
"Mới như vậy liền mệt mỏi, tương lai thế nào gánh chịu nổi vị trí của chủ nhân nhà họ Điền?"
Thay Tử Du mở miệng chính là mẹ Điền - La Mẫn, thấy bên cạnh bọn họ không có những người khác, sau đó liền kéo Hứa Thanh tới đây.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co