61
"Không có suy nghĩ cậu là ai sao? Ninh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Diệp Kê Lâm ngồi vào bên cạnh Điền Hủ Ninh. Giang Doãn Chính tới cầm lấy ly rượu trong tay anh không để cho anh uống nữa.
Mượn rượu giải sầu chỉ càng sầu thêm thôi. Xảy ra chuyện thì cần phải giải quyết chứ không phải trốn tránh. Có điều, cũng không biết chuyện của Ninh có thể giải quyết được hay không.
"Tôi sẽ xảy ra chuyện gì chứ?" Điền Hủ Ninh nhìn hai bạn tốt, tự giễu nói.
"Theo bọn mình, không phải là cãi nhau với em trai Tử Du chứ? Chẳng hay chút nào." Diệp Kê Lâm suy đoán.
"Cậu ấy khi nào thì biến thành em trai cậu rồi hả?"
Một quả đấm vừa nặng vừa nhẹ lướt qua bả vai Diệp Kê Lâm. Tiểu tử Kê Lâm miệng luôn nói bậy. Anh khó chịu chính là cậu ta gọi thân mật như vậy.
"Này, các cậu hôm nay có khuynh hướng bạo lực à?"
Diệp Kê Lâm vịn ghế sa lon sau lưng để mình đứng vững hơn. Mẹ nó, mới vừa rồi vô cớ bị Doãn Chính quăng một quyền, hiện tại lại bị Ninh ném một quyền, anh cũng không phải là bao cát thịt người, bọn họ làm như vậy có phải là quá đáng quá hay không?
"Ninh, cãi nhau thật sao?"
Giang Doãn Chính ngồi xuống song song với anh. Tiểu tử Kê Lâm này nói ra lời thật là làm cho người ta mở rộng tầm mắt. Trong ba người bọn họ, Kê Lâm là một playboy không giới han, Ninh đối với nam, nữ luôn luôn là tỉnh táo xử lý, còn anh thì không có hứng thú. Nhưng hôm nay từ trong miệng hoa công tử nói ra người đàn ông tỉnh táo phiền lòng là bởi vì một người con trai, anh vẫn có chút không thể tin được, dù Ninh chưa nói qua với bọn họ nguyên nhân đột nhiên kết hôn, nhưng mà anh nghĩ cậu ta làm như vậy nhất định là có mục đích của mình, cậu ta luôn luôn biết mình muốn cái gì, không phải sao? Nhưng Kê Lâm nói đến cãi nhau, có khả năng này sao? Theo tình bằng hữu bọn họ nhiều năm như vậy, anh không cho là Ninh là loại đàn ông sẽ gây gổ với cậu vợ kia.
"Doãn Chính, uống với tôi một ly."
Điền Hủ Ninh cầm lấy chai rượu trong tay Giang Doãn Chính, lần nữa rót đầy. Mới vừa rồi dùng sức đánh một quyền kia làm cho tâm trạng anh thoải mái không ít.
"Thôi, tôi cũng uống với các cậu."
Diệp Kê Lâm ngồi xuống. Ba người đàn ông cộng lại cũng gần 100 tuổi cứ anh một ly, tôi một ly mà uống thâu đêm.....
"Kê Lâm, cậu hiểu tâm tư người khác nhất. Cậu nói cho tôi biết, sao nhiều người lại phiền phức như vậy?"
"Bùm" một tiếng ngã ở trên bàn, đầu óc Điền Hủ Ninh bởi vì uống quá nhiều rượu nên ý thức bắt đầu không rõ. Diệp Kê Lâm lặng lẽ dời cái ly trong tay anh đi, quay đầu nháy mắt với Giang Doãn Chính, Giang Doãn Chính nhận lấy ám hiệu của anh, lấy điện thoại di động ra nhanh chóng mở chế độ camera. Haha, không sai, bọn họ là cố ý chuốc say Điền Hủ Ninh, muốn đem bí mật nhỏ trong lòng cậu ta ăn trộm mất. Ai bảo tên này bình thường không có cái nhược điểm gì trong tay anh?
Anh muốn báo thù một quyền lần ở bệnh viện cậu ta đánh, còn có một quyền mới vừa rồi cũng thế. Giang Doãn Chính muốn trả thù nhưng là chuyện công. Về phần cái này là chuyện công gì, về sau thì anh biết rồi. Bây giờ có thể bắt đầu. Giang Doãn Chính ở sau lưng Điền Hủ Ninh đưa ra động tác tay "0K", mở màn để Kê Lâm bắt đầu.
"Ninh, chàng trai đáng yêu như thế, làm sao cậu nói là phiền toái đây?"
Diệp Kê Lâm bắt đầu muốn tháo gỡ mặt nạ giả dối của người bạn tốt của mình - Điền Hủ Ninh.
"Đáng yêu con quỷ. Nhìn thôi cũng làm tôi tức giận."
Điền Hủ Ninh nghĩ đến khuôn mặt nhỏ nhắn, vốn là nói chuyện vui vẻ với thím Đỗ, vừa thấy anh về nhà lập tức liền thay đổi biểu cảm. Lạnh lùng không nói thêm gì nữa, cho dù nói cũng là anh hỏi một câu, cậu trả lời một câu. Nhưng bây giờ anh không thể phát giận, bởi vì lời nói sơ ý một chút có thể làm cậu động thai.
"Cậu ta làm cái gì để cho cậu tức giận vậy?"
Hai người đàn ông này chịu đựng đến sắp nổ tung, đây là dịp trăm ngàn năm mới có được, sao có thể bỏ qua? Tỉnh táo, phải tỉnh táo. Không thể bỏ lỡ đại sự. Lần trước ở trong hôn lễ anh đã bỏ lỡ lần thứ nhất, lần này bất kể như thế nào cũng muốn hoàn thành tác phẩm kinh điển này.
"Cậu ấy chính là cái gì cũng không làm, mình tài ba.....Mình điểm nào so ra kém với nó chứ?"
Vừa nghĩ tới đêm hôm đó cậu dùng giọng điệu quả quyết nói cậu yêu dáng vẻ của Lưu Tuấn, anh rất giận. Điền Hủ Ninh anh muốn tài có tài, muốn tướng mạo có tướng mạo, tại sao lại thua kém một người trẻ tuổi, ngây ngô như vậy? Huống hồ cái tên kia là em trai của anh. Điều này khiến cho anh cực kỳ khó chịu.
"Ninh, xin hỏi tên kia, nó là ai?"
Diệp Kê Lâm lại rót đầy một ly rượu cho anh. Aiz, càng say càng tốt, như vậy mới có thể đào được nhiều tin tức bên trong hơn.
"Cậu muốn biết à?"
Điền Hủ Ninh nâng đôi mắt say lờ đờ, mông lung lên nhìn Diệp Kê Lâm, mà Giang Doãn Chính còn lại là sợ anh phát hiện trốn được sau lưn
Xem ra loại nghề chụp ảnh này thật không phải ai cũng có thể làm, đặc biệt là các ký giả lấy chụp ảnh làm nghề sống thì càng thêm cực khổ, Giang Doãn Chính thầm than trong lòng.
"Tôi muốn biết mà. Nó không phải là tình địch của cậu chứ?"
Lần này bọn họ thật sự cực kỳ tò mò. Ninh chẳng lẽ là cướp đoạt bạn trai người khác sao? Càng ngày càng thú vị rồi.
"Kê Lâm, tôi không muốn nói cho cậu biết. Rót cho tôi một ly."
Điền Hủ Ninh một hơi uống sạch ly rượu, đem cái ly trống không đẩy tới trước mặt Diệp Kê Lâm. Diệp Kê Lâm giận đến mặt muốn đen lại, mẹ nó, người này, rõ ràng say thành ra như vậy mà còn nhớ rõ anh là Kê Lâm, cứ phải có lý trí à? Tốt lắm, vậy anh sẽ đổi cách khác.
"Cậu có phải không thích người ta không?"
Nếu không phải, có thể để cho tổng giám đốc Điền một ngày kiếm tỷ bạc, cuồng công việc chủ động mời bọn họ ra ngoài ôn chuyện sao? Cậu ta là loại người chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, không phải là đè nén đến khó chịu sẽ không mất khống chế như hôm nay vậy. Có điều, theo hiểu biết của bọn họ đối với cậu ta, có lẽ ngày mai tỉnh dậy cậu ta khôi phục lại là một người đàn ông tỉnh táo, biết kiềm chế. Cho nên, hôm nay cơ hội ngàn năm như vậy, không thể bỏ lỡ. Doãn Chính, cậu nhất định phải khai đao thật tốt đó. Diệp Kê Lâm sử dụng ánh mắt không ngừng truyền tin cho Giang Doãn Chính.
"Thích? Mình thích cậu ấy. Nhưng mà cậu ấy chán ghét mình."
Đập bể ly rượu, anh ngừng lại. Anh thích thì có ích gì? Người ta căn bản không để ý đến anh, ước gì cách xa anh càng xa càng tốt. Ở trước mặt cậu, không thấy được người đàn ông cường thế đó. Anh chính là hận chính mình, rõ ràng là cậu muốn cầu cạnh anh, nhưng bây giờ làm sao cũng không hạ được quyết tâm với cậu.
"Cậu thích người ta có nói ra không? Không nói ai biết cậu nghĩ cái gì, đúng không? Cả ngày lẫn đêm bộ dạng nghiêm nghị thế sẽ hù dọa con nhà người ta, làm người ta bỏ chạy đó."
Quả nhiên, đây mới là thu hoạch lớn nhất tối nay. Nhưng mà cậu ta nói Tử Du ghét mình? Làm sao lại như vậy? Chẳng lẽ cuộc hôn nhân nhanh như chớp của bọn họ là cậu ta cưỡng ép người khác sao? Diệp Kê Lâm nhớ tới ba của Tử Du đã từng nhảy lầu tự sát, mà trước kia chưa bao giờ nghe Ninh nói muốn kết hôn. Chuyện kia xảy ra không bao lâu, anh liền nhận được điện thoại của cậu ta muốn anh làm phù rể. Nếu như là tên này dùng thủ đoạn cưỡng ép người ta, người ta ghét hắn cũng là chuyện đương nhiên, sớm muộn cũng xảy ra. Thì ra là cậu ta đã sớm thích người ta. Lần trước cậu ta ở phòng ăn, gương mặt đen lại rồi về trước là anh biết Ninh có cảm giác với cậu vợ nhỏ của mình, hôm nay rốt cuộc cũng xác nhận được.
"Cậu nói đi? Nói như thế nào, nói nhanh lên cho tôi biết?"
Diệp Kê Lâm cực kỳ hưng phấn. Anh khẳng định tên này không nói "Anh thích em, ở bên anh được không?" Lời nói tầm thường như vậy, huống chi bọn họ cũng đã kết hôn, không cần thiết nói câu này. Theo cách làm bình thường của người đàn ông này, cách làm có khả năng nhất chính là trực tiếp kéo lên giường trước rồi nói sau, bất kể cậu có thích anh hay không.
Đây chính là sự khác nhau giữa người và động vật. Dĩ nhiên Diệp Kê Lâm anh là người, nhìn anh bình thường đối đãi người khác thái độ tao nhã lễ độ là biết, động vật đương nhiên là đàn ông uống rượu say làm. Cậu ta đối với người khác yêu cầu chính là giải quyết dục vọng sinh lý, cho nên cậu ta là động vật. Nhưng mà làm như vậy đã lâu, cũng ảnh hưởng đến hành vi cùng ngôn ngữ của anh, thời điểm gặp phải người con trai mình thích cũng sẽ làm như vậy.
Đoán chừng đây chính là nguyên nhân tối nay cậu ta buồn bực, một chàng trai tốt nhà người ta không hiểu sao liền bị cậu ta kéo lên giường còn có thể thích cậu ta sao? Cái đó gọi là ngu ngốc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co