Truyen3h.Co

[Ninh Du Ver] Yêu

68

Be1212040103

Ở trong nhà an tâm nghỉ ngơi, mỗi ngày đều được tẩm bổ bởi các món canh dinh dưỡng của thím Đỗ, gương mặt Tử Du tái nhợt rất nhanh đã hồng hào, da dẻ càng thêm trắng mịn mà sáng. Điền Hủ Ninh có thời gian cũng sẽ chở cậu trở về nhà họ Trịnh, nhưng anh lại chưa bao giờ để chú Đỗ chở cậu về, giống như anh muốn tận mắt nhìn cậu đi vào nhà họ Trịnh mới yên tâm. Không giải thích được, mà anh ta nghĩ thế nào thì làm như thế đó đi.

Tháng mười một thời tiết không coi như lạnh lắm, sau giữa trưa, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào rèm cửa sổ, âm nhạc du dương ngập tràn căn phòng.

Tử Du trước sau như một, lười biếng nằm thoải mái trên sofa lớn. Bởi vì bác sĩ nói để cho người có thai mỗi ngày nghe nhạc giao hưởng rất tốt cho việc dưỡng thai, vì để cho cậu ngủ được thoải mái hơn, Điền Hủ Ninh đặc biệt đặt hàng một cái sofa lớn, vô cùng mềm mại từ nước ngoài. Mặc dù đặt ở phòng khách đổi thành phòng nghe nhạc có chút không hài hòa, nhưng bình thường cũng sẽ không có người khác sử dụng, vậy cũng không sao.

Mang thai năm tháng, thai đạp càng thêm rõ ràng. Lần trước khám thai, bác sĩ Diệc nói cơ thể đứa nhỏ và hệ thần kinh đã hoàn thiện, thính giác cũng phát triển tốt, có thể nghe được tiếng tim đập của ba, với âm thanh bên ngoài cũng sẽ sinh ra phản ứng. Cho nên, gần đây Điền Hủ Ninh về nhà chuyện làm đầu tiên chính là tìm cậu, sau đó dán vào bụng cậu nghe động tĩnh bên trong, có lúc đứa nhỏ đạp, anh sẽ cho là nó đang nói gì đó với anh.

Anh ta như vậy khiến Tử Du càng không hiểu. Hành động của anh rõ ràng là cực kỳ yêu đứa nhỏ trong bụng của cậu, anh đối với cậu cũng không yêu cầu quá đáng giống như trước nữa, cậu đối với anh lạnh nhạt anh cũng không quan tâm, cứ làm việc anh muốn làm, ví dụ: bắt cậu ăn cái gì đó. Mang thai đến thời kỳ giữa, khẩu vị của cậu càng ngày càng kém, bác sĩ nói là đứa nhỏ ở trong bụng dạ dày đã phát triển, cho nên ăn không hết bao nhiêu thứ, chỉ có thể ăn nhiều bữa để đền bù. Anh ta đối với lời của bác sĩ coi như thánh chỉ, bất kể có bận chừng nào cũng sẽ gọi điện thoại về bảo thím Đỗ đốc thúc cậu ăn đúng giờ theo lượng nhất định. Có buổi tối về trễ nếu thím Đỗ nói cậu không có ăn bữa khuya, bất kể cậu tìm cớ gì từ chối đều không có tác dụng, anh lấy miệng kề miệng cũng ép cậu ăn.

Cho nên, qua mấy lần, cậu đã có kinh nghiệm, bất kể có đói bụng hay không cũng sẽ ăn, nếu như anh ta không về thì tốt hơn, còn có thể làm nũng với thím Đỗ nói ăn không vô, thím Đỗ cũng chỉ là cười híp mắt cầm chén bưng đi. Mà buổi tối lúc ngủ, tự do của cậu càng nhiều, gần như là một mình chiếm hơn phân nửa cái giường. Cậu không để cho anh ôm, anh cũng không ép buộc cậu, chẳng qua là nhẹ nhàng nói một tiếng: ngủ ngon, đi ngủ thôi. Nhưng có lúc Tử Du cảm giác mình thật đáng xấu hổ, bởi vì sau khi cậu ngủ lại không tự chủ dựa vào thân thể ấm áp đó, sáng sớm lúc tỉnh lại trước anh, cậu phát hiện mình đang ở trong ngực anh ...

Thì ra là giữa chồng chồng chung đụng lâu ngày sẽ thành nghiện. Mỗi lần khi tỉnh lại trong ngực anh đều cảm thấy mâu thuẫn trong lòng càng nhiều hơn, bị một người đàn ông không yêu ôm, nghĩ lại đến người mình yêu, thật là một chuyện lý trí và đạo đức, cũng cảm thấy là một chuyện đau khổ không chịu nổi.

Không biết trên quyển sách nào có thấy qua người ta từng nói như thế này: “Con trai chỉ quan hệ với người cậu ta yêu.” Cậu hận anh, tuy nhiên cậu và anh lại có quan hệ thân mật nhất trên cõi đời này, trong bụng của cậu mang thai đứa con của anh. Nếu như câu nói kia đúng, bây giờ cậu đối với anh chỉ là hận sao? Còn điều gì khác mà cậu không hiểu không? Hay là lòng của cậu đều ở đây, một lòng một dạ yêu Lưu Tuấn, nhưng còn bây giờ thì sao? Tử Du căm ghét mình. Một cảm giác không biết tên luôn quẩn quanh trong lòng cậu, khiến cậu khó chịu không thôi.

Đứa nhỏ trong bụng như cảm thấy được ba không vui, bắt đầu tạo phản: “Thật xin lỗi, bảo bảo.” Thân thể thay đổi khiến Tử Du tạm thời dừng lại đau khổ của mình, bàn tay nhẹ vuốt cái bụng nhỏ đã nhô ra, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng an ủi cảm xúc Bảo Bảo.

Lúc cậu kiên nhẫn vuốt ve, cuối cùng tên tiểu tử yên tĩnh lại.

“Cậu chủ, điện thoại của cậu.”

Đang muốn ngồi dậy uống nước Tử Du nghe được nhạc chuông quen thuộc của điện thoại di động. Điện thoại di động của cậu hình như vừa rồi đặt ở trên sofa phòng khách hả? Lúc đang nghi ngờ thì thím Đỗ đẩy cửa đi vào. Nếu như là Điền Hủ Ninh, Thím Đỗ đã sớm nói rồi.

Tử Du nhận lấy điện thoại di động, đó là một số điện thoại xa lạ. Có nên nhận hay không đây? Có phải là người ta gọi nhầm hay không đây? Tử Du nhìn chằm chằm điện thoại lúc lâu không có nghe.

“Cậu chủ, sao không nhận?

Thím Đỗ trước khi đóng cửa lại vẫn không quên hỏi.

“Thím Đỗ, cám ơn thím. Con không biết số này, có thể là người ta gọi nhầm rồi. Lát nữa người ta sẽ tự cúp máy.”

Tử Du đặt di động lại lên bàn, không muốn để ý tới

Quả nhiên, lời của cậu vừa dứt, nhạc chuông cũng đột nhiên ngừng lại. Xem ra thật sự là lộn số rồi, thím Đỗ cười đóng cửa lại.

Lúc cửa đóng, điện thoại di động vang lên lần nữa. Mới vừa đứng lên muốn đem rèm cửa sổ kéo qua, Tử Du quay người lại liếc mắt nhìn, vẫn là cái số vừa rồi sao? Chẳng lẽ là người quen? Nhưng mà người kia không nhất định Điền Hủ Ninh, nếu như anh ấy gọi lần đầu không có ai nhận, lần thứ hai nhất định sẽ gọi thím Đỗ. Là ba mẹ bọn họ sao?

“Alo, xin chào.”

Tử Du cuối cùng vẫn nhận.

“Cậu ấy rốt cuộc thế nào?”

Điền Hủ Ninh nhận được Thím Đỗ điện thoại liền vứt cái dự án đang thảo luận chạy về nhà. Vừa rồi ở trong điện thoại nói không rõ ràng lắm, Điền Hủ Ninh vừa về tới nhà lập tức chạy đi hỏi.

“Tôi cũng không biết thiếu phu nhân rốt cuộc thế nào. Buổi trưa vốn còn đang nghỉ ngơi, sau đó có hàng chuyển phát tới, thiếu phu nhân nhận được đồ liền khóa mình trong phòng. Gọi sao cũng không mở cửa.”

Thím Đỗ đứng ở ngoài cửa, trong tay còn đang cầm điểm tâm Tử Du đều muốn ăn mỗi xế chiều. Bà mới vừa rồi cho là thiếu phu nhân ngủ rồi nên cũng không có gõ cửa, nhưng đã hơn nửa tiếng, điểm tâm và đồ ngọt đều muốn lạnh, bà đi lên lần nữa, vẫn không có đáp lại, nắm tay cầm cửa mới biết cửa đã khóa lại. Thím Đỗ lo lắng cậu ở bên trong có chuyện gì, dán lỗ tai vào trên ván cửa nghe, hình như nghe được bên trong có tiếng khóc.” Khóc sao? Bây giờ thiếu phu nhân đang mang thai, ngộ nhỡ có việc không hay xảy ra thì biết làm sao? Cho nên thím Đỗ sau khi liên tục gõ cửa không có trả lời, quyết tâm gọi điện thoại cho thiếu gia.

“Chuyển phát?”

Điền Hủ Ninh đang lên lầu thì dừng bước chân lại, xoay người nhìn thím Đỗ. Làm sao có thể có người đưa thư cho cậu ấy? Hơn nữa số điện thoại của cậu chỉ có một mình anh biết, người khác tra không được. Chuyển phát tới thật là kỳ lạ. Xem ra lần này anh phải điều tra là chuyện gì xảy ra.

“Đúng vậy, một kiện hàng nhỏ.”

Thím Đỗ và Tử Du đi xuống lầu lấy, nhưng không nhìn thấy bên trong là thứ gì. Mà thiếu phu nhân sau khi nhận được kiện hàng, đầu tiên là vẻ mặt không thể tin nổi sau đó trên mặt giống như dáng vẻ đau lòng, cũng không nói lời nào liền lên lầu khóa cửa lại. Điều này bà không dám nói cho thiếu gia, chỉ sợ bị trách cứ nói quá muộn. Rõ ràng thấy cậu không vui còn không nói sớm một chút đó không phải là biết mà không báo sao Nhưng thím Đỗ lúc ấy cũng không có để ở trong lòng, cho là đồ là bạn bè hay bạn học đưa tới, cậu nhìn thấy người cũ có thể có chút thương cảm thôi. Không nghĩ tới sẽ nghiêm trọng như thế. Ngàn vạn lần không nên xảy ra chuyện gì. Thím Đỗ ở trong lòng âm thầm cầu nguyện, xem ra cậu chủ để bà nhất định phải để ý hành động của thiếu phu nhân là chính xác.

“Từ nơi nào gửi tới?”

Điền Hủ Ninh nhắm mắt lại nghĩ những chuyện có khả năng, có thể để cho cậu ấy có hành động mất khống chế thế này, người hay chuyện chỉ có một. Chỉ mong mọi thứ không như anh nghĩ.

“Cái này tôi không có thấy.” Vẻ mặt Thím Đỗ buồn rầu

“Thôi, con hỏi cậu ấy.”

Lúc này, Điền Hủ Ninh không có tâm trạng đi trách cứ thím Đỗ.

“Nguyệt Nguyệt, mở cửa.”

Ở trên lầu Điền Hủ Ninh kéo tay cầm cửa. Nhưng bên trong một chút đáp lại cũng không có.

“Có chuyện gì chờ anh vào lại nói được không?”

Bị giam ở bên ngoài, anh lại không biết tình hình của cậu, chỉ biết càng ngày càng lo lắng. Nhưng đáp lại anh vẫn là sự yên lặng.

Tốt, rất tốt, vô cùng tốt. Cậu lại thành công làm anh tức giận. Trong khoảng thời gian này, bọn họ chung sống mặc dù không tính là tốt, nhưng cũng không giống như bây giờ, khiến anh cảm thấy bất lực. Buổi sáng lúc ra cửa còn tốt, sao bỗng nhiên lại cáu kỉnh?

“Thím Đỗ, đi lấy chìa khóa lên.”

Điền Hủ Ninh phiền não mở miệng. Mấy ngày nay anh bề bộn nhiều việc, mấy chi nhánh công ty nước ngoài thành lập có mấy đơn đặt hàng lớn cần anh xử lý, mỗi ngày bận rộn ngay cả thở cũng tạm bợ.

Nhưng vì có thể có thời gian ăn cơm cùng cậu, anh hết sức đem tất cả công việc khẩn cấp xử lý hoàn tất trong ngày, mỗi một dây thần kinh trên người cũng căng thẳng. Hôm nay anh một lần nữa từ hội nghị khẩn cấp chạy trở về còn phải đối mặt với việc cậu không cho anh vào phòng, đừng nói anh vốn tính tình không tốt, coi như đàn ông tính tình khá hơn nữa chỉ sợ cũng vui không nổi. Mặc dù anh thật sự rất không muốn tức giận với cậu, anh đã hết sức đè nén bản thân, bởi vì anh tức giận không phải là chuyện cậu có thể tiếp nhận được, anh biết mình nhất định sẽ làm tổn thương cậu. Nhưng cậu lại lặp đi lặp lại nhiều lần khiêu chiến sự chịu đựng của anh, người con trai này từ nhỏ đã là khắc tinh của anh

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co