69
“Cậu chủ, tôi đã thử qua, không mở được.”
Thím Đỗ cẩn thận mở miệng nói. Vừa rồi sau khi gọi điện thoại cho thiếu gia, Thím Đỗ vẫn không yên lòng, cho nên đã cầm cái chìa khóa đi lên, nhưng không biết làm sao mở không ra.
“Trịnh Tử Du, mở cửa. Nếu như mà anh đếm tới ba em không mở, anh lập tức gọi phòng an ninh đem máy ghi hình lên.”
Quả đấm nặng nề đánh vào trên vách tường, tia máu nhạt rỉ ra từ trên tay anh, thế mà anh lại không cảm giác được đau đớn. Không thấy được tình hình của cậu làm cho lòng của anh rất loạn, đã không còn bận tâm đi lo đau đớn trên thân thể.
“Một, hai....”
Chữ “Ba” còn chưa nói, cửa đột nhiên mở ra, Tử Du xuất hiện ở trước mặt anh, trên mặt tái nhợt mà tiều tụy, hơn nữa mắt của cậu cũng sưng đỏ, Điền Hủ Ninh biết cậu nhất định là khóc cả buổi chiều, anh giật mình, trong mắt cậu rõ ràng có lạnh nhạt và xa cách, hình như còn mang theo hận thù.
“Nói cho anh biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Điền Hủ Ninh ý bảo thím Đỗ lui ra sau đó, ôm cậu đóng cửa phòng lại.
“Không nên đụng tôi.”
Cậu hung hăng nhìn chằm chằm tay của anh, giống như sự đụng chạm của anh là không thể chấp nhận. Cậu cũng không biết làm sao, sau khi nhận được vật kia đột nhiên cảm giác khó chịu, rất là khó chịu. Khó chịu đến mức không muốn nhìn thấy anh ta.
“Trịnh Tử Du, sự kiên nhẫn của anh có hạn, rốt cuộc em muốn nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì không?”
Điền Hủ Ninh lần đầu tiên cảm thấy nhức đầu. Người con trai này, đừng xem hình dáng nhỏ yếu của cậu lúc nào cũng có thể bị gió thổi, nhưng mà tính tình ngang ngược trong xương tủy không thể thua kém với bất kỳ ai. Nếu như không phải là nhìn thân thể cậu bây giờ, anh thật sự muốn tàn nhẫn mở đầu óc cậu ra, xem thử rốt cuộc bên trong đang chứa cái gì.
“Anh có thể tránh ra, chuyện này không liên quan đến anh. Lấy bàn tay bẩn thỉu của anh ra khỏi người tôi.”
Cảm giác chua xót trong mắt khiến cậu như mất khống chế, thét lên rồi dùng sức vung mạnh cổ tay bị anh nắm ra.
“Chuyện không liên quan đến anh?”
Tính tình của anh lần nữa bị kích động, ôm cậu áp trên cửa phòng, bắp đùi có lực cũng đè ép cậu thật chặt không để cho cậu giãy giụa nữa, sợ sẽ động đến đứa nhỏ trong bụng.
“Đúng. Chuyện này không liên quan anh.”
Cậu ghét anh luôn cậy mạnh như vậy. Mặc dù trước đó đã nhiều ngày, cậu không chọc anh ta. Nhưng hôm nay, sau khi cậu nhận được quà sinh nhật từ một người ở quốc gia xa xôi gửi tới, cậu đột nhiên cảm giác lòng mình bị thứ gì đó đâm vào, đau đến nói không nên lời.
Thì ra cho là vết thương đã tốt hơn, mặt ngoài đã lành lặn, nhưng bên trong vẫn là vết thương lòng thối rữa không chịu nổi. Cậu không thể quên anh ấy, tất cả chẳng qua là đang lừa gạt mình.
“Tốt, chuyện không liên quan đến anh đúng không?”
Nâng cằm nhỏ ngang ngược của cậu lên, dùng sức chặn lên môi của cậu, ở môi cậu dùng sức đè ép, liếm láp, đầu lưỡi thô bạo thăm dò vào trong miệng cậu mạnh mẽ cuốn đầu lưỡi của cậu lên, ngang ngược đòi hỏi.
Nụ hôn này tràn đầy bạo lực, thô bạo cùng tức giận, khiến cậu cảm thấy khó chịu tột cùng. Không chút nghĩ ngợi, dùng sức cắn đầu lưỡi ở trong môi cậu, mùi máu tươi mặn tràn ra trong miệng hai người. Điền Hủ Ninh đau hừ một tiếng, rốt cuộc buông kiềm chế với cậu ra, đưa tay quẹt qua khóe miệng, máu đỏ tươi chảy xuống. Người con trai này thật là độc ác, lại dùng thêm chút sức nữa sẽ cắn đứt lưỡi anh sao? Đây đã là lần thứ hai cậu cắn anh, lần đầu tiên là ở bệnh viện, anh thừa nhận là anh có chút quá đáng, nhưng lần này, người sai hình như là cậu chứ?
Trở về cũng không nói lời nào đã bày cái sắc mặt này với anh. Xem ra anh thật sự đã nuông chiều cậu quá lâu, lâu đến mức cậu quên mất anh là gì của cậu rồi.
“Chuyện không liên tới anh sao? Hả? Anh là gì của em, không phải là em muốn anh nhắc lại chút chứ?”
Giọng nói của anh lạnh lẽo, nhưng lúc vuốt cái bụng tròn vo của cậu lại cực kỳ dịu dàng.
Tử Du nhắm mắt lại không nhìn anh, cũng không muốn nhìn. Vừa nhìn thấy anh, căm giận trong lòng cậu sẽ không nhịn được phát tiết ra
Cậu khổ sở, cậu rối rắm, cậu không biết làm sao, nên nói thế nào mới phải. Chính cậu đều không phân rõ rồi, huống chi người khác. Cho nên, cậu chỉ có thể đè nén ở trong lòng.
Lại nữa rồi. Cậu nhắm mắt lại cảm giác giống như muốn anh ngăn cách ở bên ngoài, khiến Điền Hủ Ninh cảm giác đầu mình bốc lửa. Rốt cuộc lại vì chuyện gì mà ầm ĩ với anh đây? Đột nhiên buông cậu ra, con mắt sắc bén nhanh chóng nhìn một vòng gian phòng, trừ cái gối cừu bông bị ném xuống đất kia,...còn có....
Rất nhanh anh liền phát hiện kia trên ghế sa lon trước mặt bàn thấp nhỏ chính là con cừu bông màu tím số lượng có hạn, tinh xảo đến lòng người sinh ra trìu mến cùng mấy tờ giấy viết thư tinh tế nằm rải rác. Đúng rồi, chính là nó. Cất bước tiến lên, nhặt trang giấy đầy chữ kia lên.
“Không được.”
Tử Du thật nhanh xông tới muốn cướp bức thư về, là cậu sơ sót, lúc mở cửa cho anh ta đi vào đã quên cất xong đồ. Chẳng qua cậu là đối thủ của anh sao? Anh một tay cũng đã chế trụ được cậu.
Mỗi ngày phê duyệt văn kiện đã sớm luyện thành bản lĩnh đọc nhanh như gió, mấy trang giấy khi anh trên tay rất nhanh đã đọc xong, sự việc cũng lập tức sáng tỏ.
Khinh thường ném tờ giấy xuống, Điền Hủ Ninh lạnh lùng khẽ hừ:
“Xem ra Lưu Tuấn đối với em còn chưa hết hi vọng. Với một người đã là vợ của anh hai mình còn dành nhiều tình cảm như vậy, thật là cảm động. Đáng tiếc, nó yêu lầm người rồi.”
“Chuyện đó không liên quan anh.”
Tử Du cúi người muốn lấy lại đồ, nhưng có người nhanh hơn cậu một bước.
“Đàng hoàng cho tôi một chút. Trịnh Tử Du, em không phải sẽ quên thỏa thuận chúng ta ký kết ban đầu chứ? Hả? Điều thứ nhất là cái gì? Em nói cho tôi nghe đi.”
Dùng sức kéo thân thể của cậu xuống, để cho cậu ngồi ở trên ghế sa lon lại không thương tổn được cậu, còn anh thì nửa quỳ trước người của cậu, một đôi mắt thật sâu nguy hiểm híp lại. Người con trai này, thật sự là càng ngày càng không để anh trong mắt, chàng trai nhỏ có khuôn mặt ngây thơ mà luống cuống lúc đầu đi đâu rồi?
“Anh ấy chỉ là viết thư cho tôi mà thôi, giữa chúng tôi thì có gì chứ? Anh rốt cuộc muốn thế nào?”
Nước mắt uất ức cũng nhịn không được nữa, chảy xuống một giọt lại một giọt. Đúng vậy, chỉ là một phong thư mà thôi, chỉ là một món quà sinh nhật nho nhỏ mà thôi.
Tử Du không nghĩ tới Lưu Tuấn còn có thể nhớ sinh nhật của cậu, còn có thể nhớ thực hiện lời hứa năm đó anh nói, hàng năm cũng sẽ tặng cậu một con cừu bông mà cậu thích nhất, đợi đến khi bọn họ về già, sau khi con cái của bọn họ lớn lên, bọn họ có thể kiêu ngạo mà nói cho các con, năm đó ba và papa của chúng yêu nhau cỡ nào.
Lời thề khi đó dường như vẫn còn vang bên tai, nhưng mà ông trời vô tình như vậy, cậu đã không còn là thiên thần của anh, anh cũng không nữa là thiên sứ của cậu, thì ra là truyện cổ tích đều là gạt người, thiên thần và thiên sứ căn bản là không thể ở chung một chỗ...
Cậu chỉ là khó chịu, khó chịu Lưu Tuấn một mình ở bên ngoài chịu đựng những khổ sở, còn cậu thì sao? Ở chỗ này hưởng thụ cuộc sống thiếu phu nhân giàu sang quyền thế, không biết nhân gian khó khăn.
Cậu thật sự không biết, thì ra cậu ở trong mắt anh còn là người con trai thuần khiết đó, anh lại muốn cậu chăm sóc thật tốt đứa nhỏ trong bụng. Giữa các câu chữ dài như vậy, không có một câu là trách cứ cậu..., cho nên cậu mới có cảm giác mình thật sự rất có lỗi với anh, sự tốt đẹp của anh ấy, tất cả cậu không cách nào hồi báo. Lưu Tuấn, kiếp sau, kiếp sau chúng ta nhất định phải ở chung một chỗ, được không? Đời này chúng ta bỏ qua quá nhiều, làm sao quay lại đây?
“Tôi muốn như thế nào? Những lời này là tôi hỏi em mới đúng chứ? Ban đầu người muốn kết hôn là em, hiện tại người muốn đổi ý của cũng là em. Sao? Vừa nhìn thấy tin tức từ tình nhân cũ là muốn đem tôi hất ra đúng không? Trịnh Tử Du, em nói đi, tôi là người đàn ông tùy ý để người khác bỏ rơi như vậy sao? Kết hôn là em nói ra, thỏa thuận cũng là em ký tên đúng không? Các người tự hỏi lòng đi, tôi có ép em không? Xin hỏi em có ý thức hiện tại em là vợ tôi không? Ở trước mặt của tôi đau lòng bảo vệ tình nhân cũ như vậy? Em nói xem, rốt cuộc là tôi muốn như thế nào? Vậy thì em muốn thế nào?”
Đối xử với cậu tốt cũng không được, đối với cậu xấu cũng không được, cậu cuối cùng muốn anh làm sao mới hài lòng? Nếu như nói muốn hài lòng, vậy chỉ có một, chính là để cậu rời đi, nhưng đó là chuyện không thể nào.
“Tôi không muốn nhìn thấy anh, tôi muốn anh tránh ra được không?”
Lời của anh từng chữ từng câu đem toàn bộ lỗi đổ trên đầu cậu, khiến Tử Du cảm thấy vô cùng uất ức. Cái gì đều là lỗi của cậu, vậy anh ta không có sao? Anh ta tại sao có thể quá đáng như vậy?
“Không thể. Tôi tránh ra để em tiếp tục nhớ thương người yêu cũ có phải hay không? Tôi cảnh cáo em lần nữa, đừng để cho tôi phát hiện còn có chuyện như vậy xảy ra.”
Điền Hủ Ninh buông cậu ra, xoay người lại nắm đống thư rải rác lên, ngọn lửa zippo màu lam nhạt sáng lên.
“Không được, không được,.....”
Anh ta rất quá đáng, lại muốn đốt đồ của cậu. Nhưng anh ta một tay đã giữ vững cậu lại, khiến cậu chỉ có thể trơ mắt nhìn những nhớ thương tràn đầy tình cảm của Lưu Tuấn với cậu thành tro bụi.
“Còn có vật này cũng không thể giữ lại.”
Điền Hủ Ninh cầm con cừu bông màu tím lên rồi ném ra ngoài cửa sổ.
“Điền Hủ Ninh, anh thật là quá đáng. Thật sự rất là quá đáng.”
Con cừu bông dễ thương bị ném ngay trước mắt, nước mắt Tử Du cũng ngăn không được, cứ vậy mà chảy xuống đất, loại đau lòng giống như dao đâm vào.
“Tôi quá đáng? Em tốt nhất rõ ràng cho tôi, em bây giờ là vợ của tôi, về sau ít qua lại không minh bạch với những tên đàn ông kia đi.”
Cho đến khi ngọn lửa nhỏ trên mặt đất đã tắt, Điền Hủ Ninh mới thả tay cậu ra. Đoán chừng thảm cao cấp cũng bị đốt rụi, nhưng điều này thì có là quái gì?
“Lưu Tuấn không phải là đàn ông không minh bạch, anh ấy là em trai anh. Hơn nữa chúng tôi cũng không có liên lạc, anh ấy chỉ là gửi quà tặng cho tôi mà thôi.”
Chưa tới hai ngày nữa chính là sinh nhật 21 tuổi của cậu rồi, nếu như không phải là hôm nay nhận được đồ Lưu Tuấn gửi tới, chính cậu đều không nghĩ ra. Một cái gối ôm thật to nện chính xác trên người anh rồi rớt xuống đất.
“Em dám ở trước mặt tôi nhắc tên hắn, em thử nhìn xem đi?”
Hai tay nâng gương mặt của cậu lên, ép cậu nhìn thẳng anh.
“Tôi hận anh. Tôi hận anh. Tôi không muốn nhìn thấy anh.”
Anh trừ uy hiếp cậu, anh còn biết cái gì khác sao. Nhưng Tử Du lại cảm thấy uất ức vô cùng.
“Trịnh Tử Du, em vẫn nói tôi quá đáng, vẫn nói hận tôi. Thật ra thì đến bây giờ tôi mới phát hiện, em quá đáng so với tôi không kém chút nào. Ít nhất tôi ở bên em là muốn cho em cuộc sống vui vẻ, nhưng em ngoại trừ một mực từ chối tôi, đẩy tôi ra, chán ghét tôi, trong lòng em, trong mắt em căn bản không nguyện ý nhớ tới tôi một chút nào cả. Hận? Lúc này, tôi cảm thấy được bản thân mình cũng hận em. Hận không đến muốn nhìn em.”
Biết rất rõ ràng cậu lúc này không thể chịu kích thích, nhưng cái cảm giác đó làm tim anh khó chịu đến chết, rất khó chịu. Có lẽ lúc này hai người tạm thời tách ra sẽ tốt hơn. Cậu mất khống chế, mà anh cũng vậy.
Cửa phòng bị đóng lại nặng nề, anh cũng không quay đầu lại mà đi thẳng ra ngoài, bên trong phòng yên tĩnh lại như trước.
Tử Du nhìn bãi chiến trường trên đất, lại nhào vào bên giường đau khóc thành tiếng. Đúng vậy, anh ta nói anh ta cũng hận cậu, vậy thì hận đi. Anh ta hận thêm chút nữa sẽ để cậu rời đi đúng không?
Rời đi? Đi sao đây? Bảo Bảo trong bụng dường như cảm thấy tâm tình bất an của papa từ buổi chiều tới nay, không ngừng tạo phản, đạp liên tục. Chẳng lẽ Bảo Bảo đang trách cậu sao? Là cậu không tốt, biết rất rõ ràng đã có con còn không kiềm chế cảm xúc. Thật xin lỗi, Bảo Bảo, ba không khóc, ba đứng lên đây.
Tử Du đỡ mép giường muốn ngồi dậy, chợt cảm thấy người mất thăng bằng, thấy hoa mắt, cả người mềm nhũn mà nằm trên mặt đất ...
__________________________________
Bảo bảo ổn khummmm
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co