Truyen3h.Co

[Ninh Du Ver] Yêu

78

Be1212040103

Mười giờ tối, nhà họ Điền. Phòng ngủ chính lầu hai, đèn đuốc sáng trưng.

Trên bàn trang điểm mắc tiền, một đống mỹ phẩm được bày biện ra, La Mẫn nhè nhẹ xoa khóe mắt, làm sao cũng không xóa hết nếp nhăn. Ai, năm tháng không khoan dung cho bất cứ ai, mỹ phẩm cho dù cao cấp đến đâu cũng không giúp con người tránh khỏi năm tháng. Nó sẽ ở lúc mình không chú ý lưu lại từng chút từng chút dấu vết trên mặt mình.

Vứt đống mỹ phẩm sang một bên, La Mẫn quay đầu lại liếc mắt nhìn Điền Tri Sâm nửa nằm ở trên giường đọc sách. Trước khi Hủ Ninh tiếp nhận Điền Thị, một năm 365 ngày, ông không có một ngày về sớm, công việc bận rộn rồi xã giao khiến tóc ông điểm trắng, hai bên tóc mai ngày càng bạc, ông đã không còn là người con trai trẻ tuổi khiến bà không chừa thủ đoạn nào muốn cướp bằng được đó. Nhắm mắt lại, La Mẫn như nhìn thấy hình ảnh của bản thân năm 16 tuổi, cùng Tinh Sở, Tiệc San còn có Tri Sâm ở trong sân trường tràn ngập hương nhãn........Khi đó trời rất xanh, lòng của bà rất thuần khiết và trong sạch.......

Tiệc San, Tiệc San. Cô rõ ràng đã biến mất khỏi cuộc sống của chúng tôi mấy chục năm, tại sao còn phải xuất hiện lại? Vừa mở mắt, trong gương vẫn là người phụ nữ hơn 50 tuổi.

"Tri Sâm....."

La Mẫn xoay người lại nhìn Điền Tri Sâm đang chuyên tâm đọc sách. Ông cũng không có phát hiện sự khác thường của bà, không ngẩng đầu hỏi:

"Chuyện gì?"

"Ngày hôm qua, lúc em đi xem Tử Du, đụng phải người quen."

Suy nghĩ một chút, La Mẫn vẫn nói ra. Kể từ ngày hôm qua, sau khi đụng phải bà ta, trong lòng bà rất khó chịu, cả tối hôm qua cũng ngủ không ngon giấc, cho nên bà quyết định nói với Điền Tri Sâm

"Đứa nhỏ không có vấn đề gì chứ?"

Điền Tri Sâm vẫn không ngẩng đầu, lật qua một trang quyển sách thuận miệng mà hỏi. Nhiều năm như vậy, công việc quá bận rộn, thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi, rốt cuộc cũng có thể làm chút chuyện mình muốn làm.

"Điền Tri Sâm, anh có đang nghe em nói chuyện hay không?"

La Mẫn hung hăng trừng mắt liếc nhìn người đàn ông vẫn còn đọc sách.

"Em không phải nói em đi thăm Tử Du rồi sao?"

Điền Tri Sâm rốt cuộc ngẩng đầu lên. Kể từ sau khi kết hôn, Hủ Ninh cũng rất ít khi về nhà, cũng không có chủ động gọi điện thoại cho ông, mấy ngày trước nghe từ thím Trịnh mới biết được Tử Du có thai lại không cẩn thận phải nằm viện làm ông sợ hết hồn. Có điều, bởi vì sợ Tử Du có thai nên không tiện, ngày hôm qua ông không có đi cùng La Mẫn, mà tối hôm qua lúc về nhà, hỏi bà, bà lại không chịu nói.

"Ashii, Em nói là em ở bệnh viện gặp phải người quen."

La Mẫn cầm bình trên tay nặng nề ném ở bàn trang điểm lên, tức chết bà. Mỗi lần nói chuyện với ông ấy, ông lại không có chút hứng thú.

"Là ai vậy?"

Phụ nữ vốn là như vậy, bất kể tuổi bao nhiêu, luôn muốn làm cho người ta suy đoán mình đang suy nghĩ cái gì. Vợ ông quen biết nhiều, ai biết nói tới ai?

"Anh nhất định đoán không ra." La Mẫn thở dài yếu ớt.

"Người quen của em nhiều đếm không hết, anh biết là ai đâu."

Điền Tri Sâm đem lực chú ý về lại trên sách.

"Một người xưa gần 30 năm không có gặp lại."

La Mẫn nói trực tiếp cho ông. Bà cũng không tin lần này ông còn có thể tỉnh táo.

Quả nhiên, "bộp" một tiếng, sách trên tay Điền Tri Sâm trực tiếp rơi xuống đất.

"Lý Tiệc San, bà ta đã trở lại."

Năm ấy sau khi kết hôn bà cùng Điền Tri Sâm, chị em họ Lý không còn thấy bóng dáng tăm hơi, biến mất khỏi cuộc sống bọn họ, nghe nói là chuyển đi. Mà bà ước gì đời này cũng không muốn gặp lại bọn họ. Làm sao bà có thể đi hỏi thăm tin tức của bọn họ chứ.

"Tiệc San.....Em nói em ở bệnh viện gặp phải Tiệc San?"

Điền Tri Sâm mệt mỏi nhắm mắt lại. Tiệc San, cô không phải là đã đáp ứng tôi sẽ không trở về nơi này nữa sao? Tại sao cô lại thất hứa hả? Cô ta có phải đã gặp Hủ Ninh rồi hay không? Điền Tri Sâm cũng không biết, những năm gần đây, Điền Hủ Ninh và Lý Tiệc San vẫn có liên hệ, mặc dù không nhiều.

"Ở cửa bệnh viện. Nhưng mà em với cô ta không nói chuyện với nhau."

La Mẫn đi tới kéo một bên chăn cho mình.

"Cô ta chưa nói với em cái gì sao?"

Điền Tri Sâm mở mắt ra nhìn La Mẫn, giống như không tin lời của bà.

"Anh cho rằng em với cô ta sẽ nói chuyện gì đây sao? Vậy thì có phải anh muốn biết Lý Tinh Sở trở về không?"

Mấy chục năm làm vợ chồng, bà làm sao có thể không biết ông chưa bao giờ có một ngày quên Lý Tinh Sở kia, mặc dù ông không nói tới, nhưng sinh nhật hàng năm của người phụ nữ kia, ông sẽ trốn trong thư phòng, cả ngày không ra ngoài. Cho nên bà có thể nhịn nhiều năm như vậy là bởi vì bọn họ quả thật chưa từng gặp mặt, cũng trừ ngày đó ở bên ngoài, Điền Tri Sâm chưa từng thất thường. Bà tại sao phải xích mích với ông ta mà buông tha cuộc sống thiếu phu nhân thư thái? Huống chi, bà thực sự yêu ông. Có thể đoạt được ông từ trên tay Lý Tinh Sở, là chuyện đời này bà thành công nhất.

"Tinh Sở....Tinh Sở...."

Vừa nghe đến cái tên đó, Điền Tri Sâm lập tức già đi rất nhiều. Tinh Sở của ông, đời này sẽ không bao giờ trở lại nữa. Cũng không trở về nữa rồi. Người ông thật sự phải xin lỗi chính là bà. Nhưng ngay cả cơ hội bù đắp cũng không cho ông, cứ như vậy mà ra đi.

"Điền Tri Sâm. Anh phát điên gì vậy? Bây giờ người ta có lẽ đã con cháu cả sảnh rồi, ai còn nhớ ông chứ? Lấy tính tình Tinh Sở nếu đi sẽ không trở về gặp ông nữa. Không cần si tâm vọng tưởng

La Mẫn nhìn chồng nằm ở bên cạnh mình còn đang suy nghĩ về phụ nữ khác, trong lòng bất mãn tới cực điểm. Tại sao? Tại sao qua nhiều năm như vậy, vừa nhắc tới cái tên đó ông còn có thể kích động như vậy? Bà cùng ông đi qua nhiều năm như vậy, không có công lao cũng có khổ lao, huống chi bà còn vì ông sinh ra hai đứa con trai.

"Nếu như có thể như vậy, thật tốt bao nhiêu. Thật tốt..."

Ít nhất không phải là trời đất cách xa, vĩnh viễn không cách nào thấy nữa. Điền Tri Sâm đột nhiên cảm giác mệt quá, mệt mỏi đến chỉ muốn lẳng lặng nhắm mắt lại.

"Tốt? Đúng. Rất tốt."

Nhìn Điền Tri Sâm nhắm mắt lại không lại để ý bà, La Mẫn cũng tắt ngọn đèn nhỏ bên giường. Hiện tại nói mấy cái này thì có ý nghĩa gì, cái gì cũng không quay lại được nữa. Dù là Lý Tinh Sở trở về thì sao? Uyên ương khó nối. Đời này nhất định chỉ có thể là như vậy.

Sau khi về hưu, cuộc sống sẽ như thế nào?

Kể từ khi đem toàn quyền công ty giao cho con trai lớn, Điền Tri Sâm không còn phải lo lắng, ba ngày bốn bữa cùng một đám bạn bè chơi golf, uống trà đến tâm sự. Thật ra thì cuộc sống có thể rất đơn giản, tiền nhiều hơn nữa cũng là một ngày ba bữa cơm, ngủ một giường lớn mà thôi, vui vẻ mới là quan trọng nhất. Đáng tiếc phần lớn mọi người đều không hiểu đạo lý này, mỗi ngày không ngừng vội việc này, bận việc kia, cho đến khi nhắm mắt mới phát hiện mình có quá nhiều đến chuyện không kịp làm, phát hiện ra cũng đã quá muộn.

"Tri Sâm, không nhìn ra thân thủ cậu cũng không tệ lắm. Cuối tuần sau chúng ta hẹn nữa đi."

Một người bạn cũ quen biết lâu nhưng không có cơ hội cùng nhau chơi bóng cười lớn sảng khoái.

"Được, tuần sau. Địa điểm, thời gian như cũ."

Điền Tri Sâm đem dụng cụ chơi golf đặt ở phía sau xe. Gần đây ông đều thích tự mình lái xe, muốn chỗ nào liền đến chỗ đó.

Vận động đổ mồ hôi khiến cho tâm trạng của ông tối hôm qua khi nghe tin tức Tiệc San mà khá hơn nhiều, không biết La Mẫn nói có đúng là thật không? Tiệc San, thật sự đã trở về sao? Rốt cuộc vì chuyện gì mà về?

"Anh Tri Sâm..."

Chuyện càng không muốn xảy ra sẽ tới càng nhanh, hơn nữa còn là ở thời điểm mình không phòng bị nhất. Một tiếng "anh Tri Sâm" khiến tay Điền Tri Sâm kéo cửa xe càng thêm dùng sức, đến gân xanh cũng hiện rõ. Có thể là nằm mơ hay không?

"Anh Tri Sâm, anh không thể quay đầu lại nhìn một chút sao?"

Lý Tiệc San lẳng lặng đứng ở phía sau ông. Thân thể từng để cho bà động lòng mà lưng đã hơi gù, chân cũng bắt đầu yếu. Thì ra bọn họ cũng già rồi, trong lúc bọn họ lơ đãng, năm tháng đã lặng lẽ trôi qua vài chục năm, còn có bao nhiêu thù hận muốn đi đòi? Còn có bao nhiêu trách móc không thể ngừng lại?

"Tiệc San........"

Lúc quay đầu lại, Điền Tri Sâm cảm thấy cổ họng nghẹn ngào

Rõ ràng đang ở trước mắt, năm tháng đã đi qua xa như thế. Bọn họ cách xa năm 17, 18 tuổi đã xa rồi, rất xa. Xa đến mức không muốn nhớ lại nữa.

Hương trà lượn lờ trong không khí, Điền Tri Sâm và Lý Tiệc San ngồi đối mặt yên lặng, ngoài cửa sổ, cảnh trí cầu nhỏ nước chảy thanh nhã lại không người nào có tâm tư đi thưởng thức.

"Tiệc San, em trở lại có tính toán gì không?"

Điền Tri Sâm rốt cuộc đánh vỡ yên lặng, bưng ly trà tỉ mỉ lên hớp một ngụm.

"Chẳng qua là trở lại thăm cố nhân mà thôi. Hơn nữa con gái lớn, cũng muốn trở lại tìm vị hôn phu thích hợp."

Cặp mắt Lý Tiệc San nhìn mông lung ngoài cửa sổ, đáng tiếc nguyện vọng này sợ khó có thể thực hiện. Nhưng vì con gái, bà vẫn muốn thử dò xét, nếu như bà đem bí mật kia nói ra, có thể đặt cược hi vọng cuối cùng một lần nữa hay không? Từ trong lời nói của con gái, bà biết, con gái nhìn trúng là không phải là gia sản hà họ Điền, mà là thích người kia. Cho dù là nó mất đi tất cả nhà họ Điền, con gái cũng sẽ không quan tâm đúng không?

"Nhanh vậy. Gia Ý cũng đến tuổi thành gia lập thất rồi."

Điền Tri Sâm từng gặp Lý Gia Ý khi cô còn bé một lần, không nghĩ tới còn nhớ rõ tên của cô. Tên của con gái người xưa.

"Hủ Ninh không phải là đã kết hôn sao? Gia Ý nhà chúng ta cũng chỉ kém nó hai tuổi thôi."

Thu hồi tầm mắt, Lý Tiệc San cẩn thận cầm ly trà lên.

"Đúng vậy, con cũng chuẩn bị có, anh cũng sắp làm ông nội."

Điền Tri Sâm cảm thán lần nữa. Từ nhỏ đến lớn, đứa nhỏ Hủ Ninh này chưa bao giờ làm cho người ta lo lắng, trừ việc không có dẫn bạn gái, bạn trai về nhà cũng không có nghe nói qua lại thân thiết, yêu đương với bất cứ người nào, nhưng ông cũng không tiện hỏi. Theo năng lực của nó với tướng mạo thì sao mà có thể không có người yêu? Ai biết người tính không bằng trời tính, người nó muốn cưới lại là bạn trai nhiều năm của Lưu Tuấn hơn nữa muốn đính hôn lập tức. Trong lòng ông làm sao không hiểu? Đối với Tử Du, nhất định là nó dùng thủ đoạn. Nhưng điều này, ông không cách nào đi trách cứ nó. Bởi vì ông là người không có quyền yêu cầu nó nhất. Chỉ mong nó có thể đối xử tốt với con trai người ta, ông cũng coi như là không phụ lòng Tinh Sở rồi.

"Tri Sâm, em nghe nói, vợ Hủ Ninh đã từng là vị hôn thê của em trai nó?"

Lý Tiệc San cẩn thận thử thăm dò. Bà muốn biết suy nghĩ của Điền Tri Sâm

"Tiệc San, em......Làm sao biết?"

Cái ly trong tay Điền Tri Sâm thiếu chút nữa rơi xuống đất.

"Cái này là trong lúc vô tình em nghe được Gia Ý nói. Gia Ý bây giờ đang làm việc ở Điền Thị, cho nên cũng tương đối gần gũi với Hủ Ninh."

"Gia Ý làm việc ở Điền Thị sao?"

Điều này làm cho Điền Tri Sâm càng thêm kinh ngạc, tại sao chuyện quan trọng như vậy ông lại không biết? Ông giao lại toàn quyền Điền Thị lại nhiều lắm cũng chỉ nửa năm mà thôi.

"Đúng. Hủ Ninh không có đã nói với anh sao?"

"Chuyện người trẻ tuổi, thế hệ trước chúng ta không quản nhiều như vậy."

Trong nháy mắt sau khi kinh ngạc, Điền Tri Sâm khôi phục tỉnh táo rất nhanh. Ông cũng không muốn cũng không đồng ý quan tâm.

"Tri Sâm, anh không sợ Hủ Ninh vì trả thù ân oán đời trước mà cưới thằng bé kia sao? Nếu hai đứa đều là con trai anh, anh cũng quá thiên vị Hủ Ninh rồi chăng?"

Lý Tiệc San bình tĩnh nhìn ly trà, tâm tình lên xuống bất định.

"Tiệc San, em muốn nói gì cứ nói đi."

Thiên vị sao? Điền Tri Sâm ở trong lòng thở dài, coi như vậy đi. Đây là điều duy nhất ông có thể làm.

"Anh Tri Sâm, năm đó em giao Hủ Ninh cho anh, anh chưa bao giờ hoài nghi sao?"

Năm đó trùng hợp như vậy, dĩ nhiên không chỉ là trùng hợp. Chị hai có thể không quan tâm, chịu mấy cái khổ cực kia, nhưng Lý Tiệc San bà chưa bao giờ chịu nuốt thua thiệt, buồn bực vào bụng cả. Huống chi đối phương cũng hết sức quá đáng.

"Anh nghi ngờ cái gì đây? Đối với Tinh Sở, anh mắc nợ cô ấy cả đời, nếu như đây là bù đắp duy nhất anh có thể làm thì anh không quan tâm."

Ông tin tưởng Tinh Sở, vẫn luôn tin tưởng cô. Chẳng qua là ông không có cơ hội có thể chính miệng nói với cô một tiếng "Xin lỗi em."

"Dù là Hủ Ninh......"

"Tiệc San, không cần nói gì cả."

Điền Tri Sâm ngăn cản lời nói tiếp theo của Lý Tiệc San:

"Anh không muốn biết cũng không muốn nghe. Bất kể thân thế thực sự Hủ Ninh là gì, cũng không thay đổi được sự thật nó là con trai Tinh Sở, dĩ nhiên cũng sẽ là con trai của Điền Tri Sâm anh. Nếu như đây là điều em muốn biết."

Điền Tri Sâm ngăn cản ý đồ Lý Tiệc San muốn nói.

"Anh Tri Sâm, em không biết anh sẽ vì chị em mà có thể làm được như vậy."

Lời của anh khiến Lý Tiệc San xúc động, cái gì bà cũng không cần hỏi, đáp án đã ở trong lòng. Chị hai, anh ta mặc dù phụ chị nhưng đối với Hủ Ninh là thật lòng yêu thương, chị có thể yên tâm. Thật sự có thể yên tâm, chẳng qua là, con gái đáng thương và cố chấp không buông của bà phải làm sao bây giờ?

"Đây là việc duy nhất anh có thể vì cô ấy, không phải sao?"

Trà đã lạnh, nhưng không ai muốn pha thêm nước nóng.

"Cuối cùng chị hai có thể an tâm."

Gia Ý, con có thể không cần lưu luyến si mê nữa không? Lưu luyến người đàn ông vĩnh viễn không thuộc về mình?

"Buổi chiều em muốn đi thăm chị hai một chút, anh Tri Sâm có đi cùng không?"

"Không, anh sợ La Mẫn......"

Ông không muốn làm cho La Mẫn biết chuyện này, chuyện gặp gỡ đầy gió bão này mà biết, đến lúc đó sợ là muốn không cách nào thu xếp ổn thỏa.

"La Mẫn......anh Tri Sâm, nhiều năm như vậy anh có yêu cô ta không?"

"Tiệc San. Anh với cô ấy chưa nói tới có yêu hay không, nhưng đã kết hôn anh sẽ không bạc đãi cô ấy, huống chi bọn anh cũng cùng nhau lớn lên, không có tình yêu cũng có những thứ tình cảm khác."

Sau khi Tinh Sở đi, ông đã biết ông không thể nào đi yêu người khác nữa, nhưng ông là người thừa kế duy nhất của nhà họ Điền, ông không có biện pháp khác.

"Về sau hai người có một đứa con."

Bọn họ là vợ chồng bình thường, làm sao có thể không có con chứ? Lý Tiệc San, mày thật khờ.

"Tiệc San, đó là trách nhiệm của anh."

Một người đàn ông cùng một người phụ nữ lên giường không liên quan đến yêu hận. Đây là bệnh chung của đàn ông khắp thiên hạ.

"Tốt lắm, chúng ta không cần nói những thứ này nữa. Vô dụng. Anh Tri Sâm, lần này em trở về không phải là muốn phá hư cuộc sống của các người, chẳng qua là cùng Gia Ý về thuận tiện thăm chị hai luôn. Em đi trước. Tạm biệt."

Lý Tiệc San chỉ cảm thấy ngực buồn bực phải khó chịu, không muốn ở trong phòng trà bịt kín này nữa. Tạm biệt? Sẽ không tạm biệt? Bọn họ đã không cần thiết gặp mặt lại nữa.

"Tạm biệt, Tiệc San."

Không nhìn Tiệc San rời đi, Điền Tri Sâm thấp mắt xuống.

_____________________

Nghĩa trang

"Chị hai, xin lỗi chị. Lâu như vậy cũng không tới thăm chị."

Lý Tiệc San đem một bó hoa đặt trước bia mộ, nói với khuôn mặt mỉm cười lộ ra hai lúm đồng tiền trong bức hình.

"Hủ Ninh đã trưởng thành, rồi kết hôn cũng chuẩn bị có con. Anh Tri Sâm đối với nó rất tốt, thật sự rất tốt. Chị có thể yên tâm. Nhưng mà chị à, chị biết không? Thế nhưng Gia Ý lại yêu Hủ Ninh. Nhưng đứa nhỏ kia, một chút tình yêu đối với Gia Ý cũng không có, Gia Ý nhất định chỉ có thể đau lòng. Chị, chuyện đời trước vì sao không ngừng tái diễn? Em thương xót Gia Ý tại sao phải chịu loại hành hạ này? Cuộc đời của em đã đủ thê lương rồi, con gái em lại bước vào vết xe đổ của em. Chị, chị biết không? Có lúc em thật sự ghen tỵ với chị."

Nói tới chỗ này Lý Tiệc San ngừng lại, khóe mắt nhỏ lệ.

"Từ nhỏ chị được ba mẹ yêu hơn em, học tập lại giỏi hơn em. Trưởng thành có thể cùng người con trai mình thích ở bên nhau. Nhưng mà chị biết không? Em cũng thích anh Tri Sâm. Nhưng mà em lại không thể giành với chị, bởi vì ba mẹ không muốn chị cô đơn mà đem em từ cô nhi viện về....."

Đúng vậy, cho nên bà thật sự rất không cam lòng. Nhưng ba mẹ còn đang sống, bà sao có thể phụ công ơn nuôi dưỡng của họ được.

"Chị, hiện tại nói những thứ này thì có ích lợi gì nữa đây? Đã sống hơn phân nửa đời người, em không muốn đời này Gia Ý chịu thống khổ từ một người đàn ông như em."

Lý Tiệc San lau sạch nước mắt, giơ tay lên cầm cái cuốc nhỏ để xúc cỏ, từ từ cạy từng viên gạch đã mấy chục năm qua dưới lớp bùn nhão kia, cho dù là mài rách da cũng không tiếc. May là lúc này không phải là tảo mộ, nếu không người ta sẽ cho rằng bà đến quậy, không để người chết yên giấc.

Cuối cùng đem gạch lấy ra, cái hủ tro cốt đó nhỏ hình chữ nhật ra ngay trước mắt:

"Chị, thật xin lỗi. Để bí mật này an nghỉ với chị đi. Sẽ không có người biết thêm nữa. Ngày mai em sẽ đem Gia Ý về Pháp."

Lý Tiệc San từ trong người lấy ra một cái túi nhỏ giấy đặt nhẹ trong hủ tro cốt của Lý Tinh Sở. Hãy để cho tất cả mọi chuyện cùng chị hai đã qua đời tan thành mây khói đi. Nhiều năm như vậy, bà cất giấu cũng rất mệt mỏi.
______________________________/

"Mẹ, tại sao?"

Lý Gia Ý không thể tin được lỗ tai mình. Vậy mà mẹ gọi cô dọn dẹp hành lý ngày mai trở về Pháp. Đây rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra? Mặc dù lúc đầu mẹ không có ủng hộ cô theo đuổi Hủ Ninh, nhưng cũng không có phản đối không phải sao? Tại sao đột nhiên lại gọi cô về?

"Gia Ý, có những thứ cưỡng cầu không được. Mẹ cuối cùng cũng nhìn thấu. Mẹ không muốn con sai lầm giống mình."

Hơn nữa, Điền Hủ Ninh không phải là Điền Tri Sâm, căn bản một chút cơ hội Gia Ý cũng không có. Lòng của đứa nhỏ kia quá sâu, không thích hợp với Gia Ý, đau dài không bằng đau ngắn.

"Mẹ, chúng ta còn chưa đem chuyện nói rõ ràng cùng Hủ Ninh, có lẽ nói rõ anh ấy sẽ thay đổi chủ ý đây? Phải hay không?"

Lý Gia Ý còn chưa muốn buông tha, nhưng nếu như ngay cả mẹ cũng không đồng ý lời của cô, một chút biện pháp cô cũng không có.

"Gia Ý, con nói nó sẽ là người dễ thay đổi chủ ý của sao?"

Lý Tiệc San ngồi ở mép giường trấn an con gái.

"Không, con không tin. Không thử một chút làm sao biết?"

Cá tính Lý Gia Ý trước giờ luôn cố chấp, muốn chuyện gì nhất định phải đi làm. Lúc trước có thể chịu được lâu như vậy là bởi vì Điền Hủ Ninh vẫn chưa kết hôn, cũng không có người yêu. Nhưng hiện tại đã khác, anh ấy kết hôn còn chuẩn bị có con, nếu như cô không thừa dịp lúc này vì mình tranh thủ ra tay, đời này cô cũng không có cơ hội.

Một dùng sức đẩy mẹ ra, Lý Gia Ý xông ra ngoài, cô nhất định phải tìm Điền Hủ Ninh nói chuyện.

"Gia Ý, không thể đi."

Lý Tiệc San đuổi theo con gái đến cửa tiệm rượu, mắt thấy con chuẩn bị ngồi vào xe, bà lao mình ra đường phố tấp nập, bà nhất định ngăn lại nó. Bà đã đáp ứng Điền Tri Sâm sẽ không nói, hôm nay cũng đáp ứng chị rồi. Chỉ cần Hủ Ninh tốt là được rồi.

"Mẹ....."

Trong tiếng thét động trời, thân thể Lý Tiệc San giống như lông vũ, nhẹ nhàng bay lên cao rồi rơi xuống đất. Máu đỏ tươi càng không ngừng chảy từ đầu của bà, mũi, miệng, từ toàn thân chảy xuống; trong nháy mắt, mặt đất nhiễm đỏ........

Tại sao có thể như vậy? Rõ rang mọi chuyện đều tốt mà.

"Mẹ....mẹ..mẹ...xin lỗi....con xin lỗi....."

Lý Gia Ý toàn thân run rẩy quỳ trên mặt đất, muốn đỡ mẹ dậy, cũng không dám. Xe cứu thương sao còn chưa tới? Đều do cô quá tùy hứng, tại sao không nghe lời mẹ? Ngộ nhỡ mẹ......Cô không dám nghĩ tới, cuộc sống một mình sẽ như thế nào, hai mẹ con các cô sống nương tựa lẫn nhau nhiều năm như vậy, mẹ nhất định không thể bỏ cô lại.

"Gia Ý........"

Mất nhiều máu khiến hơi thở Lý Tiệc San rất yếu ớt.

"Mẹ, mẹ không phải nói gì hết được không? Xe cứu thương lập tức tới đây."

Nhiều năm không có khóc, lúc này nước mắt Lý Gia Ý như bị đứt tuyến lệ, không ngừng chảy xuống.

"Đáp ứng mẹ, đừng nói, đừng nói......"

Có lẽ đây chính là số mệnh. Chị, có phải chị quá cô quạnh nên muốn em đến với chị hay không?

"Mẹ, con đáp ứng mẹ, đáp ứng mẹ. Đừng nói, đừng nói nữa....."

Đúng vậy, cô với mẹ sống nương tựa lẫn nhau, từ nhỏ cô cũng biết mẹ một mình nuôi cô lớn lên không dễ dàng, hiện tại mẹ đã như vậy rồi, cô làm sao có thể không đáp ứng? Cô sao có thể ích kỷ như vậy?

Âm thanh của xe cứu thương từ xa đến gần, nhân viên cứu hộ mang băng ca xuống xe, không tới mấy phút đã đến bệnh viện trung tâm.

Mẹ, mẹ nhất định sẽ không có chuyện gì.

Đèn phòng phẫu thuật sang lên, lần đầu tiên Lý Gia Ý cảm thấy thời gian trôi qua lâu như vậy, không ngừng ở bên ngoài đi tới đi lui.

"Gia Ý."

Điền Hủ Ninh đến rồi

"Anh Ninh, mẹ không có việc gì phải không?"

Rốt cuộc thấy có người đến, Lý Gia Ý giống như người chết đuối bắt được bè gỗ, ôm thật chặt anh.

"Gia Ý. Có Kê Lâm ở đây, dì sẽ không có việc gì. Ngồi xuống trước."

Lúc nhận được điện thoại của Lý Gia Ý, Điền Hủ Ninh lập tức gọi Diệp Kê Lâm điều toàn bộ chuyên gia tốt nhất ở viện hội chẩn trước, hơn nữa có thiên tài ngoại khoa Kê Lâm ở đây, nhất định sẽ không để dì gặp chuyện không may. Tuy rằng anh đối với cách làm của các cô rất bất mãn, nhưng dù sao họ còn là thân nhân duy nhất của mẹ. Đúng vậy, anh sẽ đến, chỉ bởi vì các cô là thân nhân của mẹ mà thôi.

"Anh Ninh, anh ở đây với em có được không?"

Sau khi đỡ Lý Gia Ý ngồi xuống, Điền Hủ Ninh nâng tay nhìn đồng hồ, đã 8 giờ rồi. Bình thường thời gian này anh sẽ đến tầng thượng thăm Tử Du và nói chuyện phiếm với con cưng, nhưng hôm nay.......Điền Hủ Ninh liếc mắt nhìn Lý Gia Ý, thôi, ngồi nữa một chút. Coi như làm chuyện tình nghĩa, dù sao khi còn bé cô cũng chăm sóc anh một lần, anh không thích thiếu nợ người khác.

"Gia Ý, dì tại sao phải chạy ra giữa đường?"

Điền Hủ Ninh nhìn chằm chằm mặt của cô.

"Mẹ em là.....Bởi vì......"

Nghĩ đến mặt mẹ mới vừa rồi tái nhợt, Lý Gia Ý bình thường mạnh miệng thế nhưng im re. Đúng vậy, mẹ vẫn còn cấp cứu ở bên trong, cô không thể lại sinh ra nhiều thị phi nữa.

__________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co