Truyen3h.Co

Nốt nhạc pha lê

47

uaciah

Cả Hogwarts rung lên như một chiếc chuông khổng lồ vừa bị gió đêm quật trúng. Tên Severus Prince vang dội qua mọi hành lang, mọi bậc thang, mọi khung cửa sổ đang mở toang vì phấn khích.

Cúp Tam Pháp Thuật được nâng cao, lấp lánh trong ánh đuốc, như một minh chứng không thể chối cãi rằng cậu đã chiến thắng, không chỉ bằng phép thuật mà bằng chính bản lĩnh sâu thẳm nhất của mình.

Tiếng hò reo chưa kịp lắng. Nhưng khi người ta quay lại tìm quán quân để kéo cậu lên vai, để chúc mừng, để hỏi han, thì chỗ ngồi đã trống.

Không phải trong đám đông. Không ở bục vinh quang. Không trong vòng tay chúc tụng của giáo sư hay bạn bè.

Severus biến mất ngay sau khoảnh khắc nâng cúp. Không do dự, không nhiều lời. Chỉ là một cái nhìn rất nhanh về phía Celia giữa đám đông hỗn loạn, rồi cả hai lặng lẽ rời đi như hai cái bóng trượt khỏi ánh đèn.

Cậu bước đi lặng lẽ, len qua những lối quen thuộc của Hogwarts, bàn tay siết chặt lấy tay Celia. Hai người không cần nói gì. Mọi âm thanh náo động phía sau dường như bị để lại ở một thế giới khác. Chỉ còn nhịp thở của họ, gấp gáp và run rẩy, và cảm giác tim đập quá mạnh trong lồng ngực.

Trong Phòng Yêu Cầu của Hogwarts, nơi mà những mong muốn thầm kín nhất có thể hóa thành hiện thực, không khí đêm nay dường như được tẩm một lớp phép thuật kỳ lạ. Phòng đã biến đổi thành một không gian ấm áp, kín đáo, với những bức tường đá cổ kính được che phủ bởi những tấm thảm nhung đỏ thẫm, một lò sưởi đang tí tách cháy, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp và hơi nóng dịu dàng. Giữa phòng là một chiếc ghế sofa dài, mềm mại, nơi Severus và Celia đang ngồi, cách nhau chỉ một khoảng cách đủ để cảm nhận hơi thở của nhau. Không khí im lặng, chỉ có tiếng lửa reo và nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực họ.

Khuôn mặt nghiêm nghị thường ngày của Severus giờ đây lộ ra chút mềm mại dưới ánh lửa. Cậu ngồi đó, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn Celia, người đã len lỏi vào trái tim băng giá của cậu từ bao giờ.

Ánh sáng nến làm đôi mắt tím của cô sâu hơn, như một bầu trời đêm vừa mưa xong. Mái tóc đen xõa xuống vai, hơi rối sau một ngày dài căng thẳng. Trên gương mặt ấy còn vương lại lo lắng chưa tan, niềm tự hào chưa kịp nói thành lời, và một cảm xúc khác, mềm mại hơn, đang chờ được chạm tới.

Celia hít một hơi thật sâu. Mắt cô ánh lên, ướt và sáng. “Anh thắng rồi, Sev.”

“Ừ,” Severus lắc đầu. “Anh thật sự thắng khi ra khỏi tháp và nhìn thấy em.”

Khoảng cách giữa họ gần đến mức hơi thở hòa vào nhau. Celia có thể cảm nhận được nhịp tim Severus, nhanh và mạnh, như vẫn còn mắc kẹt giữa những tầng thử thách vừa qua. Cô đưa tay lên ngực cậu, nơi trái tim đang đập dữ dội, như muốn xác nhận rằng cậu thực sự ở đây, an toàn, nguyên vẹn.

Celia ngẩng lên, đôi mắt gặp đôi mắt cậu, và trong khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh dường như tan biến. Ánh lửa phản chiếu trong mắt họ, làm chúng lấp lánh như những vì sao. Không khí bắt đầu nóng dần lên, không phải từ lò sưởi, mà từ hơi thở gấp gáp, từ nhịp tim đập nhanh hơn.

Severus cúi xuống, rất chậm, như sợ làm vỡ khoảnh khắc mong manh này. Môi cậu chạm vào môi Celia, ban đầu chỉ là một cái chạm nhẹ, run rẩy, như một câu hỏi hơn là một lời khẳng định.
Nhưng Celia không lùi lại.
Cô đáp lại, môi mềm mại, ấm áp, và trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ như bùng nổ. Severus hôn như thể cậu đang cố gắng dồn tất cả những gì chưa từng dám nói vào đó. Mùi hương quen thuộc của cô, cảm giác bàn tay cô siết lấy áo choàng cậu, tất cả hòa vào nhau, cuốn cậu đi như một cơn sóng.

Severus nuốt khan, những cảm xúc mà cậu đã kìm nén bao năm, nỗi cô đơn, khao khát, tình yêu thầm lặng, bắt đầu trào dâng như một dòng sông mùa lũ. Cậu chưa từng cho phép mình yếu đuối thế này, nhưng với Celia, mọi rào cản dường như sụp đổ. "Em khiến anh mất kiểm soát," cậu thì thầm, giọng run run. Tay cậu siết chặt lấy tay Celia, kéo cô lại gần hơn, đến nỗi hơi thở của họ hòa quyện.

Và rồi, như một cơn bão không thể kìm nén, Severus cúi xuống, môi chạm môi thêm lần nữa. Nụ hôn thứ hai bắt đầu mãnh liệt, rung động hơn, như một lời thì thầm tình yêu được giải phóng sau bao năm tháng. Môi cậu mềm mại hơn Celia tưởng tượng, nhưng đầy sức mạnh, như đang ôm ấp lấy cô với tất cả sự say mê. Cô đáp lại, môi cô hé mở, mời gọi, và thế là nụ hôn trở nên say sưa hơn nữa. Severus kéo cô sát vào lòng, một tay ôm lấy eo cô, tay kia vuốt ve mái tóc, như sợ cô sẽ biến mất. Môi cậu ép chặt lấy môi cô, lưỡi lướt nhẹ, khám phá, đòi hỏi, như đang giải tỏa mọi khao khát bị dồn nén.

Celia rên khẽ trong cổ họng, tay cô luồn vào tóc Severus, kéo cậu lại gần hơn. Môi họ cắn nhẹ, mút mát, lưỡi quấn quýt trong một vũ điệu rung động đến tận tâm hồn. Severus hôn cô như thể đây là lần đầu tiên và cuối cùng, mọi nỗi đau quá khứ, mọi bóng tối trong cậu đều tan chảy trong sức nóng của khoảnh khắc này. Cậu cắn nhẹ vào môi dưới của cô, rồi liếm dịu dàng, khiến cô run rẩy trong vòng tay cậu. Hơi thở họ hòa quyện, gấp gáp, nóng bỏng, như lửa cháy lan khắp cơ thể.

Sau nụ hôn cuồng nhiệt ấy, thời gian dường như ngừng trôi trong Phòng Yêu Cầu. Severus và Celia vẫn ngồi trên chiếc ghế sofa dài, cơ thể họ quấn quýt, hơi thở còn gấp gáp, môi vẫn còn đỏ mọng vì nụ hôn. Ánh lửa trong lò sưởi nhảy múa, chiếu lên khuôn mặt họ những vệt sáng vàng cam, làm nổi bật sự rung động chưa nguôi ngoai trong đôi mắt.

Celia là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Cô đưa tay vuốt nhẹ má Severus, ngón tay run run lướt qua đường nét sắc cạnh của anh. “Severus…” giọng cô thì thầm, khàn khàn vì cảm xúc, “anh vừa nói…anh yêu em.”

Severus nhắm mắt một lát, như thể lời thừa nhận ấy vẫn còn khiến cậu choáng váng. Cậu chưa từng nói ra ba từ ấy với bất kỳ ai, kể cả Lily, người mà cậu từng xem là lối thoát duy nhất của cuộc đời mình. Nhưng với Celia, nó bật ra tự nhiên, như một lời nguyền đã được giải trừ. Cậu mở mắt, đôi mắt đen sâu thẳm giờ đây không còn lớp băng giá che đậy, chỉ còn lại sự chân thành.

“Phải,” cậu đáp, giọng trầm thấp, gần như thì thầm. “Anh nhận ra mình đã yêu em từ rất lâu, Celia. Từ những lần em ngồi bên anh dù ở bất cứ đâu, từ những lần em cười với anh dù anh chẳng bao giờ đáp lại. Anh đã cố kìm nén vì anh cảm thấy mình không xứng đáng. Nhưng anh lại làm em đau.”

Celia lắc đầu, đưa tay bịt miệng Severus lại, không cho cậu tiếp tục tự trách mình. “Đừng nói thế. Anh là người mạnh mẽ nhất em biết. Với em, anh là Severus, người em yêu. Anh không được phép đánh giá thấp mình như thế.” Nước mắt Celia lăn dài trên má, nhưng là những giọt nước mắt hạnh phúc.

Severus kéo cô sát hơn vào lòng, ôm chặt như sợ cô sẽ tan biến. Cậu hôn nhẹ lên trán cô, rồi xuống mí mắt, lau đi những giọt nước mắt bằng môi mình. “Em không biết em đã cứu anh thế nào đâu,” anh thì thầm, giọng nghẹn lại. “Trải qua cuộc thi này, những thử thách đó đáng sợ đến mức một người quen với bóng tối như anh cũng cảm thấy tuyệt vọng. Nhưng em… em là ánh sáng duy nhất còn lại. Em luôn đưa anh trở lại đúng hướng.”

“Anh không muốn quay lại làm người chỉ biết đứng trong bóng tối nữa,” Severus nói khẽ, giọng run nhẹ. “Nếu có em ở bên, anh muốn học cách sống trong ánh sáng. Dù chỉ là ánh sáng le lói đi chăng nữa.”

Celia bật cười rất khẽ, tiếng cười vỡ ra giữa những giọt nước mắt còn vương trên mi. Cô áp tay lên ngực anh, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ đang dội lên dưới lớp áo choàng. “Vậy thì em sẽ ở đây,” cô thì thầm. “Không phải để kéo anh ra khỏi bóng tối, mà để đứng cạnh anh trong đó. Nếu anh bước tới ánh sáng, em sẽ bước cùng. Nếu anh dừng lại, em cũng không đi trước mà sẽ ở lại đợi anh.”

Severus nhìn Celia thật lâu, như muốn ghi nhớ từng đường nét, từng biểu cảm rất thật này, không bị che phủ bởi thử thách hay trách nhiệm. “Khi đứng trước Chuông Hồi Tâm,” cậu nói tiếp, “anh đã nghĩ mình sẽ nghe thấy tiếng vỗ tay, hay cảm giác chiến thắng. Nhưng không. Điều anh nghĩ tới là em. Là khi bước ra, anh muốn được nhìn thấy em đầu tiên.”

Celia khẽ mỉm cười, nụ cười không rực rỡ, mà bình yên. “Vậy thì anh đã thắng đúng cách rồi.”

Severus khẽ cười, nụ cười rực rỡ đến mức Celia cũng ngạc nhiên. “Hogwarts chắc đang tìm anh đến điên rồi.”

“Để họ đợi,” Celia đáp. “Quán quân cũng cần được thở chứ.”

Severus nắm tay cô, đan chặt các ngón tay lại. Lần này, không phải để trốn chạy, mà để bước ra khi đã sẵn sàng.

Khi cánh cửa phòng yêu cầu mở ra, ánh duốc ngoài hành lang tràn vào, hòa lẫn với tiếng ồn ào đang chờ đợi bên ngoài. Nhưng dù Hogwarts có vang dội thế nào đi nữa, Severus biết rõ một điều.

Chiến thắng lớn nhất của cậu không nằm trong chiếc cúp Tam Pháp Thuật. Nó đang ở ngay bên cạnh cậu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co