After the end
MC đứng giữa sân khấu, ánh đèn trắng chia đôi hai đội.
Một bên là UPRIZE vừa bước ra khỏi Memory Archive 2099, trên áo vẫn còn những đường mạch xanh bạc chưa tắt hẳn.
Một bên là Light vừa kéo cả trường quay vào trường trọng lực của Gravity Core, ánh tím và xanh neon vẫn như còn bám lại trên vai áo, trên tóc, trên những gương mặt vừa cúi đầu cảm ơn khán giả trong tiếng reo gần như lật tung khán đài.
Hai sân khấu quá khác nhau.
Khác đến mức đứng cạnh nhau, cả hai đội giống như đến từ hai định nghĩa trái ngược của cùng một chữ Sci-fi.
MC cầm thẻ kết quả, nhìn về phía khán giả.
"Đây có lẽ là trận đấu khó chấm nhất từ đầu chương trình đến giờ."
Tiếng xôn xao lập tức lan ra khắp trường quay.
"UPRIZE dùng Memory Card để mở ra một vùng ký ức, nơi công nghệ không chỉ tái hiện dữ liệu mà còn ghi lại khoảnh khắc. Light dùng Gravity Core để bẻ cong không gian, tạo nên một sân khấu thị giác cực kỳ hoàn thiện."
Camera lia qua hai đội.
Phúc Nguyên đứng bên trái Cường Bạch, tay buông bên người. Memory Card đạo cụ đã được staff thu lại sau màn trình diễn, nhưng cảm giác lạnh từ mảnh kim loại nhỏ ấy hình như vẫn còn nằm đâu đó trong lòng bàn tay cậu.
Lâm Anh đứng cách cậu nửa bước.
Rất gần.
Không chạm vào nhau, nhưng đủ để Phúc Nguyên biết chỉ cần quay sang là sẽ thấy cậu.
MC tiếp tục:
"Điểm số của vòng ba sẽ bao gồm điểm ban giám khảo và vote hiện trường. Đầu tiên là điểm từ ban giám khảo."
Màn hình LED phía sau tối xuống.
Hai cái tên hiện lên.
UPRIZE
LIGHT
Một nhịp trống vang lên.
Số điểm đầu tiên xuất hiện.
JUDGE SCORE
UPRIZE - 49
LIGHT - 46
Khán đài lập tức ồ lên.
Lần này, UPRIZE dẫn trước.
Không phải vì Light làm chưa tốt. Nếu xét riêng độ hoành tráng, Gravity Core chắc chắn là một trong những sân khấu thị giác mạnh nhất từ đầu chương trình. Nhưng vòng này không chỉ là Sci-fi. Vòng này là Prop Mission.
Memory Card của UPRIZE nhỏ đến mức gần như không có sức nặng thị giác, vậy mà lại trở thành lý do toàn bộ sân khấu tồn tại. Nếu bỏ Memory Card ra, Vùng Ký Ức sẽ không còn Archive Core, không còn audio trace, không còn restore failed, cũng không còn new memory created.
Còn Gravity Core của Light rất đẹp, rất choáng ngợp, nhưng nếu tạm bỏ lõi trọng lực khỏi trung tâm, sân khấu ấy vẫn có thể tồn tại như một trạm không gian mất trọng lực được dàn dựng xuất sắc.
Khác biệt nằm ở đó.
Duy Lân đứng phía sau khẽ thở ra.
Wonbi nhìn bảng điểm, vẻ mặt không đổi, nhưng đầu ngón tay nắm góc áo đã thả lỏng.
Cường Bạch chậm rãi gật đầu.
Phúc Nguyên không nhìn bảng điểm quá lâu.
Cậu nhìn Lâm Anh.
Lâm Anh cũng đang nhìn màn hình. Khi cảm nhận được ánh mắt của Phúc Nguyên, cậu không quay sang, chỉ nói rất nhỏ:
"Chưa hết."
Phúc Nguyên cong môi.
"Ừm."
MC đợi tiếng xôn xao lắng xuống rồi nói:
"Và bây giờ là vote hiện trường."
Trên màn hình, hai thanh phần trăm bắt đầu chạy.
Màu xanh bạc của UPRIZE và màu tím đậm của Light đuổi nhau rất sát. Có lúc UPRIZE vượt lên. Có lúc Light kéo lại. Khán giả trong trường quay gần như nín thở nhìn từng con số nhảy lên, còn các đội ở khu quan sát cũng không ai nói gì.
Phúc Nguyên nghe thấy tiếng tim mình.
Rất rõ.
Không phải vì sợ thua.
Thua Light không phải chuyện mất mặt. Một sân khấu như Gravity Core xứng đáng thắng bất kỳ trận nào. Nhưng nếu có thể, cậu vẫn muốn Vùng Ký Ức được ghi lại bằng một chiến thắng.
Không phải cho riêng cậu.
Mà cho cả đêm hôm đó ở phòng nhạc, cho bàn tay Lâm Anh chỉnh mic trong cánh gà, cho một cái chạm ở ending, cho câu tao còn sống mà đã giữ cậu đứng yên trong blackout.
Thanh vote dừng lại.
LIVE VOTE
UPRIZE - 49%
LIGHT - 51%
Cả trường quay bùng lên.
Light thắng vote hiện trường.
Không bất ngờ.
Gravity Core quá đẹp, NaRin quá biết cách đốt khán đài, và sân khấu của họ có thứ sức mạnh khiến người xem ngay lập tức muốn đứng dậy reo hò.
Nhưng điểm tổng vẫn chưa hiện.
MC quay lại nhìn bảng.
"Và tổng điểm của vòng ba..."
Màn hình chớp sáng.
UPRIZE - 98
LIGHT - 97
Khoảng cách một điểm.
Một điểm mỏng như sợi chỉ.
MC nâng giọng:
"Chiến thắng thuộc về..."
"UPRIZE!"
Tiếng hét vang lên gần như ngay lập tức.
Duy Lân là người phản ứng đầu tiên, ôm chầm lấy Đức Duy bên cạnh rồi quay sang kéo cả Wonbi vào. Long Hoàng vỗ tay rất nghiêm túc nhưng mắt đã sáng lên thấy rõ. Cường Bạch cúi đầu thật sâu trước khán giả, đến khi ngẩng lên, khóe môi anh mới chậm rãi cong ra.
Phúc Nguyên đứng yên một nhịp.
Rồi cậu cảm thấy vai mình bị huých nhẹ.
Lâm Anh nhìn cậu, khóe môi hơi nhếch.
"Thấy chưa. Thắng rồi."
Phúc Nguyên cười.
"Chắc là nhờ mic Lâm Anh chỉnh đấy."
"Thôi đi."
"Thật mà."
Lâm Anh quay mặt đi trước, nhưng lần này không mắng thêm.
Ở phía bên kia, Light cũng cúi đầu cảm ơn khán giả. Trên mặt họ không có vẻ thất vọng quá mức, nhưng thua một điểm sau một sân khấu như Gravity Core chắc chắn không thể dễ chịu. Pyanan là người bước sang bắt tay Cường Bạch trước.
"Congratulations."
Cường Bạch siết tay anh.
"Your stage was amazing."
Pyanan cười, nhưng ánh mắt vẫn rất quyết liệt.
"We will try to come back."
Câu này khiến Cường Bạch hơi dừng lại.
Không phải lời xã giao.
Light sẽ rơi xuống bảng vote sau trận này.
Và với một sân khấu vừa viral đến mức gần như chắc chắn sẽ bị cắt ra hàng trăm fancam, họ hoàn toàn có khả năng quay lại.
Natee và Kirin cũng lần lượt bắt tay các thành viên UPRIZE. Đến lượt Phúc Nguyên, Kirin nói bằng tiếng Anh:
"Your ending was beautiful."
Phúc Nguyên hơi cúi đầu.
"Thank you."
Natee đứng bên cạnh cười.
"But we won stage design, right?"
Long Hoàng nghe được câu đó, lập tức chen vào bằng vốn tiếng Anh tự tin:
"You win space. We win memory."
Cả hai đội cùng bật cười.
Không khí nhờ vậy mà hài hoà xuống một chút.
Sau khi hai đội trở lại vị trí, giám khảo chính cầm mic.
"Tôi muốn nói thêm một chút về kết quả hôm nay."
Trường quay yên đi.
"Nếu chỉ xét stage design, Light có lẽ là đội tạo ra sân khấu thị giác hoàn thiện nhất vòng này. Gravity Core rất ấn tượng, đặc biệt là cách các bạn sử dụng không gian và movement để tạo cảm giác mất trọng lực."
"Nhưng Prop Mission không chỉ yêu cầu đạo cụ xuất hiện trong một thế giới đẹp. Đạo cụ phải là thứ khiến câu chuyện không thể tồn tại nếu thiếu nó."
"Ở điểm này, UPRIZE đã làm tốt hơn. Memory Card là trái tim của sân khấu. Còn Gravity Core, dù rất đẹp và rất hiệu quả về hình ảnh, đôi khi vẫn giống một motif hỗ trợ hơn là cốt lõi bắt buộc của câu chuyện."
"Light dùng công nghệ để mở rộng không gian. UPRIZE dùng đạo cụ để giữ linh hồn của câu chuyện. Và hôm nay, ban giám khảo đánh giá cao điều đó hơn." Tiếng vỗ tay vang lên lần nữa.
Lâm Anh nhìn màn hình tổng điểm.
Sát đến mức chỉ cần một đoạn chorus thiếu lực, một ending lệch cảm xúc, một ánh mắt không đủ thật, mọi thứ có thể đã đổi chiều.
Cậu bỗng thấy lòng bàn tay mình hơi ẩm.
Không phải vì sợ nữa mà vì sau khi thắng, cậu mới nhận ra vừa rồi căng đến thế nào.
MC bước lên sân khấu lần nữa.
"Với kết quả này, UPRIZE sẽ tiếp tục giữ vị trí ở nhánh trực tiếp và tiến vào vòng bốn."
Màn hình hiện tên UPRIZE trên nhánh thắng.
"Light sẽ bước vào bảng điểm tích lũy cùng các đội còn lại để cạnh tranh suất hồi sinh."
Tên Light được thêm vào bảng vote.
Ngay lập tức, thứ tự trên màn hình thay đổi.
K1N9 vẫn đang nằm trong nhóm dẫn đầu.
Next1DE bám rất sát.
Light vừa được thêm vào nhưng tốc độ vote dự đoán nhảy lên cực nhanh, đặc biệt sau khi sân khấu Gravity Core kết thúc. Một đường biểu đồ màu tím đậm bắt đầu leo mạnh như thể chỉ đợi khoảnh khắc này để bùng nổ.
Trong phòng quan sát của các đội, không khí còn căng hơn cả lúc công bố điểm.
Bảng hồi sinh bây giờ đã trở thành một cái nồi áp suất thật sự.
K1N9.
Light.
Next1DE.
Đội Indonesia.
Các đội còn lại.
Ai cũng còn cơ hội.
Ai cũng có lý do để không chịu buông.
MC nói tiếp:
"Sau vòng ba, chương trình sẽ tạm nghỉ ghi hình hai tuần để các đội trở về đón Tết và chuẩn bị cho chặng tiếp theo. Trong thời gian này, bảng vote hồi sinh vẫn tiếp tục mở. Các đội ở bảng vote có thể phát hành nội dung hậu trường, practice video, reaction hoặc bất kỳ content chính thức nào được chương trình phê duyệt để kêu gọi khán giả."
Tiếng xì xào vang lên ngay lập tức.
Hai tuần.
Đủ dài để một sân khấu hạ nhiệt.
Cũng đủ dài để một đội tưởng như yếu thế kéo vote trở lại.
Đủ để fandom tổ chức chiến dịch.
Đủ để fanwar đổi chiều.
Đủ để Blue Fox đứng dậy một lần nữa.
Phúc Nguyên nhìn cái tên K1N9 trên bảng.
Không biết có phải trùng hợp không, camera vừa lúc lia đến khu vực của K1N9.
Blue Fox ngồi giữa các thành viên, mái tóc tối màu, áo khoác đen, gương mặt được ánh sáng màn hình chiếu lên thành một mảng rất lạnh. Cậu ta không tỏ ra kích động khi UPRIZE thắng, cũng không nhìn Light quá lâu. Ánh mắt cậu chỉ lướt qua bảng vote, rồi dừng lại ở dòng chữ ROUND 4 còn chưa được công bố chủ đề.
Như thể đang chờ.
MC cười.
"Và bây giờ, chủ đề vòng bốn."
Cả trường quay lập tức yên xuống.
Màn hình LED phía sau dần tối lại.
Không còn ánh xanh bạc của Sci-fi.
Không còn dữ liệu, thành phố tương lai hay các đường quỹ đạo.
Thay vào đó, một bầu trời đen hiện ra.
Một vệt sáng xanh lục kéo ngang qua màn hình. Dưới mặt đất là bóng một thành phố đổ nát, những tòa nhà nghiêng lệch trong sương độc.
Dòng chữ hiện lên.
ROUND 4
AFTER THE END
Bên dưới là dòng tiếng Việt:
SAU NGÀY TÀN
Toàn bộ trường quay im lặng vài giây.
Rồi tiếng ồ rất nhỏ lan ra.
MC nói:
"Ở vòng bốn, các đội sẽ bước vào chủ đề After The End."
Màn hình chuyển sang những hình ảnh tận thế khác
"Và rule của vòng này là..."
Dòng chữ mới hiện lên.
ORIGINAL SONG
Lần này tiếng ồ lớn hơn hẳn.
"Không cover. Không rewrite. Không sử dụng bài đã phát hành. Mỗi đội phải mang đến một ca khúc hoàn toàn mới, được sáng tác riêng cho sân khấu này."
MC nhìn về phía UPRIZE.
"UPRIZE đã giành quyền đi tiếp vào vòng bốn. Đối thủ của các bạn sẽ là đội chiến thắng trong bảng vote hồi sinh sau hai tuần nghỉ Tết."
Camera lại lia qua bảng vote.
K1N9.
Light.
Next1DE.
Khoảng cách vẫn đang nhấp nháy.
Nhưng vào khoảnh khắc chữ ORIGINAL SONG xuất hiện, khu vực K1N9 bỗng có một chuyển động rất nhẹ.
Blue Fox ngẩng đầu.
Cậu ta nhìn màn hình, rồi cười.
Một nụ cười rất nhạt.
Không đẹp theo kiểu ngoan ngoãn.
Cũng không phải nụ cười sân khấu thường thấy của một idol biết camera đang ở đâu.
Như thể chủ đề Sau Ngày Tàn vừa gọi đúng tên một thứ gì đó trong người cậu ta.
Lâm Anh cũng nhìn thấy nụ cười ấy trên màn hình phụ.
Cậu hơi nheo mắt.
"Blue Fox hợp đề này đấy."
Phúc Nguyên không phủ nhận.
"Ừm."
Duy Lân đứng phía sau lẩm bẩm:
"K1N9 mà hồi sinh thì vui rồi."
Wonbi liếc anh.
"Em dùng chữ vui theo nghĩa nào?"
"Survival show nghĩa là đau đầu nhưng rating cao."
Cường Bạch nhìn bảng vote rất lâu.
"Đừng mặc định đối thủ là ai. Nhưng nếu là K1N9 thì cũng chuẩn bị tinh thần đi."
Không ai phản bác.
Đặc biệt là khi chỉ vài phút sau, hashtag của K1N9 bắt đầu nhảy trên màn hình social monitor của chương trình.
Đoạn camera bắt nụ cười của Blue Fox đã được fan cắt ra gần như ngay lập tức.
Một vài dòng bình luận chạy rất nhanh:
"After The End mà không cho Blue Fox diễn thì phí."
"Cái cười vừa rồi là gì vậy? Tự nhiên nổi da gà."
"Tôi không cần Blue Fox làm thiên thần nữa đâu, cho nó về đúng bóng tối của nó đi."
"K1N9 sống dậy đi, vòng 4 này là của các cậu."
"Light vừa thua sát, NaRin còn đang viral, K1N9 muốn hồi sinh không dễ đâu."
"Dễ thì không gọi là comeback."
Phúc Nguyên đọc được mấy dòng đó.
Cậu không thích Blue Fox.
Sau tất cả những chuyện đã xảy ra, cậu cũng không định giả vờ công bằng kiểu thánh nhân.
Nhưng có một điều rất rõ là Blue Fox đang quay lại.
Lần này không phải bằng trò bẩn.
Một chủ đề vừa khéo chạm vào bản chất u ám nhất của cậu ta.
Sau khi ghi hình kết thúc, cả UPRIZE trở về phòng chờ trong trạng thái nửa mệt nửa lâng lâng.
Chiến thắng trước Light khiến ai cũng nhẹ nhõm, nhưng chữ Original Song treo trên đầu lại kéo mọi người về thực tại rất nhanh. Original song nghĩa là không có bản gốc để bám, không có khán giả quen tai, không có đường lui nếu ca khúc không đủ tốt.
Anh An đến phòng chờ, vừa đẩy cửa đã vỗ tay.
"Chúc mừng mấy đứa. Thắng Light là quá đỉnh rồi."
Duy Lân ngồi bệt trên sofa giơ tay.
"Anh ơi, thắng xong có được ngủ không?"
"Được." Anh An nói. "Công ty cho nghỉ Tết. Mai ai về nhà nấy, lịch tập lại sẽ thông báo sau. Nhưng..."
Cả phòng đồng loạt nhìn anh.
Anh An chỉ vào Phúc Nguyên.
"PN không được ôm laptop làm nhạc xuyên Tết."
Phúc Nguyên chớp mắt.
"Em có nói gì đâu ạ."
"Em chưa nói nhưng ai cũng biết."
Lâm Anh ngồi bên cạnh bật cười.
"Chuẩn."
Phúc Nguyên quay sang nhìn cậu.
"Lâm Anh cũng thấy vậy à?"
"Tao thấy mày đang nghĩ đến demo rồi."
"Chỉ nghĩ một chút."
"Một chút của mày là đến sáng."
Anh An lập tức chỉ Lâm Anh.
"Em canh nó hộ anh."
Lâm Anh khoanh tay.
"Em về Hà Nội."
Phúc Nguyên im luôn.
Chỉ một nhịp thôi nhưng vẫn bị Lâm Anh bắt được.
Từ sau khi Phúc Nguyên tỉnh lại ở sân bay, hai người gần như chưa từng tách nhau quá lâu. Cùng ở ký túc, cùng đi lịch trình, cùng tập luyện. Lâm Anh từng thấy chuyện đó bình thường, thậm chí đôi lúc còn thấy Phúc Nguyên dính người quá mức phiền phức.
Nhưng khi câu "em về Hà Nội" rơi xuống, cậu mới nhận ra đối với Phúc Nguyên, khoảng cách không phải chuyện nhỏ.
Anh An vẫn đang nói lịch nghỉ.
Cường Bạch về Vinh.
Wonbi du lịch gia đình.
Duy Lân cũng về nhà ăn Tết.
Chỉ có Long Hoàng nghiêm túc hỏi công ty có thưởng Tết không.
Đức Duy vừa check vé máy bay vừa nhắn về nhà.
Phúc Nguyên nhìn điện thoại, vẻ mặt không có gì bất thường.
Bình thường đến mức Lâm Anh thấy hơi khó chịu.
Sau khi mọi người tản ra thu dọn đồ, Lâm Anh đi đến cạnh cậu.
"Mày về Đà Lạt?"
Phúc Nguyên ngẩng lên.
"Ừm."
"Bao giờ?"
"Sáng mai."
"Về đến nơi nhắn tao."
Phúc Nguyên nhìn cậu.
"Lâm Anh cũng nhắn nhé."
"Biết rồi."
"Không được quên."
Lâm Anh nhướng mày.
Lâm Anh nhìn cậu hai giây, cuối cùng không mắng nữa.
"Được. Không quên."
Phúc Nguyên cúi mắt, khóe môi hơi cong lên.
Chỉ vậy thôi mà cả người cậu như vui lên một chút.
Đêm đó, social nổ tung vì round 3
UPRIZE_NEW_MEMORY_CREATED leo trend rất nhanh. Clip ending của Phúc Nguyên và Lâm Anh được cắt ra hàng chục góc, nhưng lần này bên cạnh fan couple, rất nhiều người qua đường cũng nói về ý tưởng Memory Card.
"Lâu rồi mới thấy một stage hay thế."
"Memory Card nhỏ xíu mà thành trung tâm câu chuyện thật sự."
"RESTORE FAILED sang NEW MEMORY CREATED làm tôi khóc ngang."
"PN guitar live x LAVM drum pad đoạn bridge quá đẹp."
Light cũng không hề kém.
LIGHT_GRAVITY_CORE và NaRin_ZeroGravity bám sát top trending. Fandom Thái bắt đầu kéo vote như một chiến dịch lớn. Clip Natee và Kirin chạm tay qua trường trọng lực đạt lượt xem cao nhất đêm đó ở mảng fancam couple.
"Light thua 1 điểm nhưng sân khấu này là huyền thoại."
"Vote hồi sinh mở đúng lúc quá, cứu Light đi mọi người."
"NaRin moment hôm nay giết tôi."
Nhưng điều khiến nhiều người bất ngờ nhất là K1N9.
Ngay sau khi chủ đề vòng bốn được công bố, fancam của Blue Fox từ vòng hai bỗng tăng view trở lại. Một đoạn phỏng vấn cũ bị đào lên, trong đó Blue Fox từng nói rất bình thản rằng cậu không nghĩ mình hợp với hình ảnh quá sáng. Một fan ghép đoạn đó với nụ cười của cậu trong lúc MC công bố After The End, thêm nhạc nền nặng và dòng caption:
"Maybe he was never meant to be saved. Maybe he was meant to survive."
Bài đó viral rất nhanh.
Rất nhiều fan K1N9 bắt đầu đổi avatar đen xám, treo hashtag hồi sinh. Những người trước đây chỉ thương Blue Fox vì cậu thua UPRIZE nay bắt đầu nói theo một giọng khác, họ không muốn cậu được tẩy trắng, cũng không cần cậu giả vờ vô hại. Họ muốn cậu đứng trên sân khấu với đúng phần tối tăm nhất của mình.
Đó là một kiểu ủng hộ đáng sợ hơn rất nhiều.
Vì nó không đòi idol phải sạch.
Nó chỉ đòi idol phải thật.
Lâm Anh đọc social đến gần nửa đêm.
Cậu dừng lại ở một bài phân tích rất dài về khả năng K1N9 hồi sinh.
Bên dưới, có một bình luận được đẩy lên cao:
"UPRIZE đã thắng Light bằng ký ức. Nhưng nếu gặp K1N9 ở After The End, họ sẽ phải đối mặt với thứ không cần được cứu."
Lâm Anh nhìn dòng đó rất lâu.
Sau đó tắt điện thoại.
Trong phòng, Phúc Nguyên đang thu dọn hành lý.
Cậu gấp quần áo rất chậm, thỉnh thoảng lại nhìn điện thoại như muốn kiểm tra gì đó, rồi lại đặt xuống.
Lâm Anh chống cằm nhìn cậu một lúc.
"Phúc Nguyên."
"Ừm?"
"Ăn Tết cho đàng hoàng."
"Ừm."
"Đừng thức trắng viết nhạc."
Phúc Nguyên nhìn cậu.
"Câu này hơi khó."
"Khó thì tao mắng."
"Vậy nhờ Lâm Anh nhé."
Lâm Anh quay mặt đi trước.
"Biết rồi."
Ngoài cửa sổ ký túc, thành phố cuối năm vẫn sáng đèn.
Ngày mai, cả 7 sẽ về nhà. Phúc Nguyên sẽ về Đà Lạt, còn Lâm Anh về Hà Nội.
Lần đầu tiên từ khi Phúc Nguyên tỉnh lại ở sân bay, giữa hai người sẽ không còn là vài bước chân trong phòng tập, một hành lang khách sạn, một cánh cửa phòng ngủ hay nửa mét khoảng cách trên sân khấu.
Mà là hai thành phố.
Một người ở Đà Lạt.
Một người ở Hà Nội.
Hai tuần nghỉ Tết bắt đầu từ sáng mai.
Và bảng vote hồi sinh, với Light đang kéo lên như bão và K1N9 đang chậm rãi trở lại bằng bóng tối của Blue Fox, vẫn sẽ tiếp tục chạy trong suốt khoảng thời gian đó.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co