ba;
Hôm nay Wooje chỉ có một tiết học thể dục buổi chiều. Vậy nên em đã dậy từ sáng sớm để chuẩn bị đồ lên Trung tâm.
Trung tâm cách cái rìa biển này hơn ba mươi cây số. Với cái khoảng cách đó thì dù muốn hay không, Wooje cũng chẳng thể đạp xe để đi lên. Thật ra trước đây Wooje đã từng thử đạp xe lên một lần. Lên thì vẫn lên đến nơi, có điều Wooje đi mất cả ngày trời. Đã vậy lúc về, chân của em còn bị căng cơ cả một tuần liền. Thế là em sợ đến giờ. Bây giờ, mỗi lần lên Trung tâm, Wooje đều mượn cậu cái xe máy cũ, không thì cũng phải sang Ryu Minseok mượn cái xe đạp điện.
"Mợ ơi, nay con lên Trung tâm nhé."
Wooje ngó đầu vào nhà bếp, nơi mà mợ em đang tất bật chuẩn bị bữa sáng cho cậu và đám trẻ.
"Có ăn sáng không con."
Em thấy mợ vẩy tay cho ráo nước rồi quay đầu nhìn em, hỏi.
"Dạ con không."
Wooje bước vội vào bếp khi thấy mợ vẫy mình. Người ta bảo khác máu thì tanh lòng, Wooje không biết nhà khác như nào còn với nhà em, mợ cực kì thương Wooje. Mỗi lần em bảo lên Trung tâm thì mợ cũng đều dấm dúi cho Wooje vài đồng. Ban đầu em lắc đầu lịa lịa rồi từ chối. Ấy thế nhưng mợ cứ kiên quyết nhét vào túi Wooje bằng được. Mợ bảo cái thú vui máy móc của em mà không có tiền thì in ảnh ra kiểu gì, rồi mua phim kiểu gì. Mợ cũng bảo mợ cho thì cứ lấy đi, mợ đang có.
Đường lên Trung tâm là một con đường thẳng. Đây là con đường mới được làm. Đường lên Trung tâm trước đây không đẹp như này, nó gồ ghề, ổ gà ổ voi đủ cả. Mỗi lần đi qua đây, em và Noh Taeyoon đều cằn nhằn về việc đi hại xe, rồi cả người cũng ê ẩm.
Tiệm ảnh mà Wooje hay rửa ảnh không phải một cửa tiệm dễ tìm. Nó nằm trong một con ngách nhỏ sâu tít tắp, phải đi qua ba ngã tư, năm ngã ba, rẽ vào một con phố bé xíu ở rìa Trung tâm mới có thể đến nơi. Hình như bên cạnh tiệm ảnh còn có một quán xăm. Mỗi lần đi qua Wooje đều cố tránh. Anh chủ bên đó trông có vẻ đáng sợ, khác xa với anh chủ tiệm ảnh. Nhắc đến anh chủ tiệm ảnh - Kim Hyuk-kyu là một ông anh trông ngờ nghệch. Có điều anh ta cũng là một thợ ảnh có tiếng ở cái vùng này. Wooje tình cờ quen Kim Hyuk-kyu trong một chuyến anh ta về cái rìa biển chụp ảnh dạo. Khi đó, Wooje vừa mới mượn được cái máy dò kim loại của anh trai Ryu Minseok rồi cùng Noh Taeyoon đi dọc bờ biển nhằm kiếm trác gì đó, và tình cờ lại tìm được cái khuyên tai mà anh ta đánh rơi bị chôn vùi trong cát. Wooje vẫn nhớ khi đó Kim Hyuk-kyu hoảng loạn chạy khắp nơi để tìm cái khuyên nhỏ xíu. Sau này quen rồi Wooje mới biết đó là vật mẹ Hyuk-kyu để lại cho anh ta. Vậy nên lúc tìm lại được anh ta trông xúc động muốn khóc.
Wooje đến, mang theo mấy chai sữa chua lấy từ nhà. Anh Hyuk-kyu thích uống loại này lắm, anh ta bảo trên Trung tâm không bán, nó chỉ bán cho mấy hàng ăn dưới khu du lịch. Hai người đã quá hiểu nhau rồi, Hyuk-kyu nhận lấy máy ảnh của Wooje rồi giao cho nhân viên đi rửa. Còn anh thì gọi Wooje vào phòng, chỉ cho Wooje mấy cái máy ảnh hay ho mà mình mới tậu từ trên Thành phố về. Hai người mải nói chuyện tới gần trưa, nếu không phải vì Wooje vội về đi học thì khéo Hyuk-kyu đã giữ em tới tối muộn.
Wooje hay mua phim ở chỗ của anh, mua ba tính tiền hai, bao giờ cũng thế. Vài lần đầu Wooje không chịu mà nằng nặc đòi trả tiền, lâu dần, khi em thấy Hyuk-kyu quá kiên quyết thì cũng đành thôi. Thay vào đó, Wooje sẽ mang sữa chua hay vài thứ đặc sản mà Hyuk-kyu thích lên cho anh.
"Về đi, nào có ảnh anh đem về cho."
Wooje gật đầu, rồi quay người dắt xe rời đi, đi được đến đầu ngõ thì quay đầu. Hyuk-kyu vừa quay vào trong, ngồi chưa ấm chỗ đã lại đứng dậy.
"Tấm này, in ra cho em đi."
Lúc Wooje phi xe về đến trường đã là quá giờ học đến nửa tiếng. Đành thế, Wooje gửi xe ngoài rồi vòng ra phía cổng sau, leo rào vào trường. May mắn là Wooje tới muộn, thầy thể dục còn đến muộn hơn. Em vội vã chạy tới chỗ mà Noh Taeyoon và Ryu Minseok đã chừa sẵn cho, ngồi xuống, cả mặt Wooje đỏ ửng, mồ hôi thì túa ra như tắm.
"Đi đâu về mà như đi đánh trận thế." Minseok hỏi, rồi nó tiện tay đưa em tờ giấy ướt mà nó mới xin được từ đám con gái.
Wooje nhận lấy, "Lên Trung tâm, anh trai họ Kim cứ níu níu kéo kéo ở lại ăn trưa, thế là muộn học." Em vừa trả lời vừa ngó quanh, "Thế thầy đâu rồi?"
"Đến rồi, may cho mày là chưa điểm danh." Noh Taeyoon nhìn em, rồi lại nhìn về phía toà nhà trước mặt, " Bên Đoàn trường có vụ gì ấy, thầy tìm mày đi chụp ảnh, tao bảo mày đang đi vệ sinh. Thầy có vẻ gấp nên gọi bạn mới đi thay mày rồi."
"Bạn mới có tên..."
Wooje chưa kịp nói hết đã bị Noh Taeyoon ngắt lời, "Tên Hyeonjoon chứ gì, tao biết, nhưng tao không thích gọi được không."
Wooje đánh mắt ra hướng khác, hờ hững đáp, "Ờ."
Cái nắng tháng chín đã dịu đi nhiều, có điều nắng thì vẫn nắng. Cả đám ngồi dưới sân một lúc thì tự giác nhóm nào nhóm đấy đi tìm bóng mát, Noh Taeyoon kéo em và Ryu Minseok đi trú ngụ căng tin. Căng tin trường học có điều hoà, thứ mà vốn chẳng ai nghĩ sẽ xuất hiện ở ngôi trường cách xa khỏi Trung tâm. Taeyoon bảo bố mẹ nó vừa gửi tiền về, và nó sẽ tốt bụng mua cho mỗi đứa một chai nước .
Wooje mãi trung thành với nước dừa, trong khi đó Noh Taeyoon sẽ uống 7up, còn Ryu Minseok là Coca.
Noh Taeyoon không thích Moon Hyeonjoon, Wooje chẳng biết tại sao Taeyoon lại vậy. Rõ ràng nhất là khi thấy bóng dáng Moon Hyeonjoon xuất hiện ở căng tin, chẳng để em kịp uống nốt ngụm nước cuối thì nó đã vội muốn kéo em tránh đi chỗ khác.
Có điều, chạy trời cho khỏi nắng. Moon Hyeonjoon đến bên cạnh, bảo rằng thầy gọi em. Và rồi dù muốn hay không, Noh Taeyoon cũng buộc phải thả em đi.
"Xin lỗi."
Moon Hyeonjoon nói, Wooje ngơ ngác ngẩng đầu nhìn cậu ta trong khi cả hai vẫn sánh bước băng qua khoảng sân trường vắng tanh.
"Vì chuyện gì?"
"Tôi nghe nói vị trí này trước đây là của cậu."
"À, cũng chẳng phải. Do không ai có máy thì tôi chụp thôi. Giờ có thêm người thì thầy cô có thêm lựa chọn thôi mà."
Wooje nhìn tấm thẻ Moon Hyeonjoon đeo trên cổ. Trước đây, Wooje cũng có vài cái. Nói không buồn thì là nói dối, nhưng cũng chẳng buồn tới mức sống chết không bỏ được. Không đi chụp cho trường thì em có thêm thời gian đi chụp cảnh, vậy thôi.
"Vậy nên tôi đã đề xuất là có thể có thêm một photo nữa." Hyeonjoon vừa cười vừa nói, cậu ta lôi ra thêm một tấm thẻ đưa cho em, "Là hai người."
"Giúp đỡ nhau nhiều nhé."
Wooje nhận lấy tấm thẻ nhét túi áo, em gật đầu, rồi như nhớ ra thứ gì đó.
"À, cho cậu cái này."
Wooje đưa cho Moon Hyeonjoon tấm ảnh mà em vừa in khi nãy, tấm ảnh mà chờ in mới làm Wooje đi học muộn chứ chẳng phải do Kim Hyuk-kyu níu kéo em lại ăn cơm hay gì.
"Là ảnh hôm trước chụp, nay tôi đi rửa ảnh, tiện thì in. Cậu muốn thì giữ, không thì bỏ đi cũng được."
"Cậu hay đi rửa ảnh hả?"
"Cũng hay."
"Hay tặng ảnh cho người khác."
"Ừ."
"Ra vậy."
"Sao thế?"
"À, tôi mới chuyển về đây, chưa biết nhiều chỗ. Định bảo là hôm nào rảnh cậu dẫn tôi đi với, được không?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co