Truyen3h.Co

onzeus × hơn cả mây trời.

bốn;

thisischeeses

Choi Wooje hứa rằng hôm nào đó sẽ dẫn Moon Hyeonjoon đi rửa ảnh, nhưng chưa chờ tới ngày đó, em và Hyeonjoon đã lại gặp nhau vào một buổi chiều sau giờ tan học, tại rìa biển, lúc trời nhá nhem. Moon Hyeonjoon vẫn xuất hiện với quần đùi áo phông, như lần trước. Điều duy nhất khác với lần trước, là cậu ta có đem thêm máy ảnh. Máy ảnh của Moon Hyeonjoon dùng là loại xịn, Wooje không nhớ tên. Có điều Wooje nhớ mới hôm nọ thôi, anh Hyuk-kyu mới cho em xem về nó. Wooje hơi ngẩn ngơ, trong đầu thì vọng lại mấy lời mà ông anh họ Kim nói. Gì chứ? Anh ta nói rằng ở cái đất này em sẽ không kiếm được cái máy thứ hai nào đâu ư? Vậy thì đây, thứ Wooje đang cầm là gì?

Hyeonjoon và Wooje khoanh tròn chân ngồi giữa quảng trường. Đã quá mùa du lịch rồi. Vậy nên quảng trường chỉ còn lác đác vài vị khách vãng lai, còn đâu chỉ toàn là người dân bản địa. Vào giờ này, lắm ngày ngoài Wooje, rồi đôi khi là có thêm Noh Taeyoon hay Ryu Minseok thì hầu như là chẳng có ai cả. Đến giờ cơm rồi mà, đâu phải ai cũng có hứng thú để lang thang ngoài đường đâu.

Moon Hyeonjoon quả thực có nghề, Wooje biết thế, nhưng những gì cậu ta biết vượt xa với những điều mà Wooje biết hay Wooje học được mỗi lần ghé thăm chỗ Kim Hyuk-kyu. Vậy nên em chăm chú ngồi nghe Moon Hyeonjoon giải thích, chăm chú tới mức mà khi Wooje ngẩng đầu lên, nắng đã tắt hẳn từ khi nào. Mặt trời đã khuất dần sau đường chân trời, kết thúc một ngày làm việc vất vả. Nền trời màu cam nhạt giờ đã đổi thành màu tối của đêm đen. Quảng trường lên đèn, phía xa xa ngoài biển lớn, vài đốm sáng nhỏ cũng bắt đầu xuất hiện.

Giống như sao đêm, nhưng là,

“Này là gì thế?”

Moon Hyeonjoon hỏi, Wooje không quay đầu nhìn cậu ta, em chỉ nhẹ giọng đáp.

“Thuyền thúng, các chú các bác thắp đèn đi câu mực đêm đấy.”

Tiếng Moon Hyeonjoon cười khẽ vang bên tai Wooje, vẫn lẫn tiếng gió, và Wooje vẫn thấy giọng Hyeonjoon giống sóng biển.

“Hay ho nhỉ?”

Wooje âm thầm gật đầu.

“Thế cái này bọn mình có được đi không?”

“Có chứ.”

“Thế hôm nào cậu dẫn tôi đi nhé?”

Wooje cười trừ, “Này phải có người lớn đi chung chứ sao tôi dẫn cậu đi được.”

Tiếng điện thoại của Wooje cắt ngang cuộc trò chuyện của cả hai. Là mợ Wooje gọi, em cúi đầu nhìn đồng hồ, chẳng cần nghe em cũng biết là mợ gọi gi. Tám giờ, tới giờ cơm rồi. Nhà Wooje làm quán ăn. Vậy nên cả nhà ăn cơm muộn hơn mọi người. Chính vì lẽ đó mà Wooje cũng có nhiều thời gian rong chơi hơn, lúc rảnh.

Wooje vội đựng dậy, em vẫy tay chào Moon Hyeonjoon trước khi rời đi.

“Wooje.”

Choi Wooje vừa đi được mấy bước đã giật mình quay người.

“Cậu tên Wooje đúng không?”

“Ừ, Wooje, Choi Wooje.”

Wooje không biết có phải do Moon Hyeonjoon đứng ngược sáng hay không mà trong vài giây, em đã thấy nụ cười của cậu ta phát sáng. Đúng hơn, là cả người của cậu ta phát sáng. Hyeonjoon cười ngại ngùng, bàn tay đang đưa lên xoa đầu càng thể hiện rõ điều đó.

“Ừm, chuyện là, cho bạn cùng lớp ăn ké một bữa cơm được không ạ?”

Moon Hyeonjoon giống Noh Taeyoon, cả hai đều sinh ra ở nơi Thủ đô xa xôi kia. Ấy thế nhưng Moon Hyeonjoon cũng khác Noh Taeyoon, bởi vì cậu ta đã lớn lên suốt cả chục năm ở mảnh đất đó. Hyeonjoon kể rằng bố mẹ cậu ta làm nghiên cứu khí tượng, trước công tác trên Thủ đô. Sau này, cụ thể là vài tháng trước nhận được lệnh điều chuyển công tác về cái rìa biển này. Vậy nên Hyeonjoon cũng theo bố mẹ về đây, dẫu cho bố mẹ cậu ta hòan toàn có ý định để cậu ta ở lại Thủ đô với ông bà.

“Nay bố mẹ tôi trực ở Viện nghiên cứu, không ai nấu cơm hết.” Hyeonjoon chớp mắt nhìn cậu bạn trước mặt, “Nếu không được thì thôi, tôi về nhà ăn mì cũng được.”

“Ờ, rửa bát được thì ăn được.”

Hai tuần nữa là tới khai giảng, khác với đám trẻ lớp mười háo hức với lễ khai giảng đầu tiên của những năm cấp ba, hay sự xúc động của các anh chị lớp mười hai khi chuẩn bị đón chiếc khai giảng cuối cùng thì với đám Choi Wooje, khai giảng của lớp mười một là một lễ khai giảng như bao lễ khai giảng khác thôi.

Không khí chuẩn bị diễn ra nhộn nhịp, nhưng nó chẳng liên quan gì tới Wooje cả. Em, Noh Taeyoon và Ryu Minseok đang ung dung ngồi ở ghế đá gặm bánh mì, trong khi mắt thì hướng tới sân khấu, nơi mà có mấy tiết mục văn nghệ đang được diễn tập.

“Tí thì tưởng chết ngộp.”

Noh Taeyoon vừa nhai vừa cằn nhằn, Wooje gật đầu tán thành, và hiếm khi, Ryu Minseok không phản đối.

Căng tin giờ ra chơi là một chiến trường, mỗi một học sinh ghé qua nơi đây đều là một chiến binh.

“À.”

Noh Taeyoon vừa giải quyết xong cái bánh mì của nó, và cái mồm của nó chuẩn bị hoạt động. Wooje cố nuốt thật nhanh miếng bánh mì cuối cùng, vũ trụ gửi thông điệp cho Wooje biết rằng mấy điều mà đứa bạn thân em chuẩn bị nói ra thường là chẳng có gì tốt lành cà.

“Ryu Minseok này, biết qua tao sang nhà Choi Wooje tao thấy gì không?”

Ryu Minseok nghiêng đầu, nó vừa hút milo vừa hóng hớt, trong khi Choi Wooje thì ước mình có thể tàng hình ngay lúc này.

“Tao thấy Moon Hyeonjoon đang ngồi rửa bát với bạn yêu Choi Wooje của tao.”

Ryu Minseok ồ lên, “Thân thế, thân nhanh ghê ha.”

“Mày ghen tị hả Noh Taeyoon, dào ôi, mày lạ gì bạn thân mày nữa. Chỉ cần một cái máy ảnh thôi là có thể bắt cóc em Wooje đây qua biên giới luôn mà.”

Wooje vốn muốn kể chuyện Moon Hyeonjoon khéo nói chuyện với người lớn lắm, nhưng hai con vịt này cứ oang oang bạn một câu tôi một câu. Thế nên Wooje quyết định không chen vào.

Kết quả khảo sát năng lực đầu năm đã có, Wooje từ chối nghe. Bởi hôm đó Wooje ngồi canh sao băng tới hơn nửa đêm mới ngủ. Sáng hôm sau em suýt đi thi muộn, ngồi trong phòng thi mới viết vài chữ đã ngủ quên. May là còn kịp tỉnh để mà không phải nộp giấy trắng.

Bạn cùng bàn của Wooje, kiêm bạn thân em - Noh Taeyoon thì đừng bàn đến. Bởi nó thậm chí còn chẳng đi.

Noh Taeyoon cùng Choi Wooje không chỉ ngồi bàn cuối mà thành tích cũng ở cuối luôn.

Tiết sinh hoạt của thầy Bae, chẳng đứa nào dám nằm chứ đừng nói là ngủ. Wooje lấy tay che đi cơn ngáp, em nhắm mắt rồi lại sợ thầy nhìn mà hé hé mắt ra. Không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu thầy Bae nhắc đi nhắc lại về tầm quan trọng của lớp mười một. Wooje nghe tới nhàm tai rồi. Vậy nên em cũng chẳng định quan tâm lắm, nhưng mà,

“Hả?”

Noh Taeyoon đang mơ màng ngủ ngơ ngác đứng bật dậy, thầy Bae gọi nó. Wooje cũng tỉnh ngủ hẳn, em cố nhịn cười, ngước mắt nhìn Taeyoon.

Thằng nhóc hoang mang không hiểu gì, rồi tới khi nó hiểu ra gì đó thì nó đang yên vị ngồi trên bàn một. Và vị trí của nó được thay thế bằng Moon Hyeonjoon.

Vãi, thằng nhóc họ Moon kia định cướp bạn thân của nó thì thôi đi, giờ vị trí bạn cùng bàn nó cũng định tranh nốt à?

Taeyoon nghĩ thầm.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co