14
— Dạ? Chung phòng với P'Ling ấy ạ?
Orm trợn tròn mắt, hai má bánh bao phập phồng vì giật mình. Nàng suýt chút nữa là đánh rơi luôn chiếc balo gấu bông đang ôm khư khư trong lòng xuống đất. Đôi mắt tròn xoe láo liên nhìn chị quản lý đoàn phim như thể vừa nghe thấy một quyết định động trời.
Chị quản lý thấy cái điệu bộ hốt hoảng quá mức của nhóc con thì phì cười, vỗ vỗ vai nàng dỗ dành, thản nhiên giải thích:
— Đúng rồi, phòng của hai đứa ở cuối dãy kia kìa. Cái này là yêu cầu từ phía công ty chủ quản của hai đứa truyền xuống cho đoàn phim đó nha. Hai đứa là partner chiến lược của dự án lớn lần này, đài CH3 muốn cả hai phải tăng cường tương tác ngoài đời thực lên. Ở chung một phòng cho nhanh thân, với lại mấy ngày tới lịch quay dày đặc, ở cạnh nhau cho tiện gọi nhau đi làm.
Nghe đến hai từ công ty yêu cầu, Orm có muốn ăn vạ cũng không thể cãi lại được. Nàng cắn chặt môi, khẽ liếc mắt sang cái người đang đứng bên cạnh mình.
Lingling Kwong lúc này vẫn giữ nguyên phong thái ung dung tự tại hằng ngày. Vừa nốc xong ba cốc rượu phạt, sườn mặt thanh tú của đại tiền bối đã có vài phần nhuận hồng vì cồn, nhưng đôi mắt nhìn nàng dưới vành mũ lưỡi trai vẫn tỉnh bơ, lạnh lùng như thể Ling đã biết trước cái kịch bản này từ lâu lắm rồi. Cô chẳng nói chẳng rằng, thong thả cúi xuống xách chiếc vali của mình lên, thản nhiên buông một câu cụt lủn với chị quản lý:
— Em biết rồi. Cảm ơn chị.
Nói rồi Ling thong thả quay lưng đi thẳng về phía căn được chỉ định, bỏ lại một mình Orm đứng trơ trọi giữa khoảng sân lộng gió ban đêm.
Orm ấm ức dậm chân thình thịch, hậm hực ôm chặt lấy cái balo gấu bông rồi lạch bạch chạy bộ đuổi theo sau bóng lưng kiêu kỳ của Ling, trong lòng không ngừng gào thét:
— Trời ơi là trời! Sắp xếp cái kiểu gì thế này không biết! Buổi chiều thì ghen muốn chết, buổi tối thì vừa mới cà khịa người ta xong, giờ lại bắt nhốt chung một phòng là sao hả trời?
Cạch.
Không gian riêng tư ngoài đời thực vừa xuất hiện, Orm đã cảm thấy một luồng áp lực vô hình từ người bên cạnh đè nặng lên vai mình. Căn phòng ngủ tuy rộng rãi, có hai giường đơn kê song song nhau, nhưng bầu không khí mập mờ, ám muội thì đã bao trùm lấy từng ngóc ngách mất rồi.
Ling khẽ nghiêng đầu, chất giọng trầm khàn vì có chút men rượu vang lên nhẹ nhàng
— Chị cũng không nghĩ là chung phòng. Em có thoải mái không?
Thịch.
Trái tim Orm lập tức phản bội chủ nhân, đập loạn một nhịp rõ mạnh trong lồng ngực. Câu hỏi đầy sự tinh tế, tôn trọng và quan tâm ngoài đời thực của Ling giống như một dòng nước ấm áp dội thẳng vào lòng Orm, thổi bay sạch sẽ cái sự xù lông nhím hậm hực lúc nãy của nàng. Sự mập mờ, dịu dàng này chính là thứ vũ khí chí mạng khiến Orm lúc nào cũng muốn tan chảy.
Nàng đứng hình mất hai giây, vành tai bỗng chốc nóng bừng lên vì rung động. Để che giấu sự chột dạ và bối rối của mình, Orm luống cuống ôm chặt lấy chiếc balo gấu bông, hất cằm lên rồi chu môi trả lời
— Hứ, em thì sao cũng được hết á!
Nàng khẽ tiến lại gần Ling một bước, cố tình hạ thấp giọng xuống đầy vẻ bí hiểm rồi bồi thêm một câu trêu chọc
— Hay là... chị sợ ở chung với một người quyến rũ như em?
Vừa dứt câu, Orm liền nháy mắt một cái đầy tự luyến, hai má bánh bao phồng lên đầy vẻ đắc ý vì nghĩ mình đã lật ngược được thế cờ, trêu cho tiền bối phải cứng họng.
Lingling đứng hình mất một giây trước sự táo bạo và cái độ tự tin có thừa của partner. Ánh mắt phượng của cô lướt một lượt từ đỉnh đầu đến đôi chân lạch bạch của Orm, nhìn cái điệu bộ ôm khư khư chiếc balo gấu bông trông chẳng khác nào một đứa trẻ con đi mẫu giáo mà dám mở miệng tự khen mình quyến rũ.
Ling thong thả vươn bàn tay thon dài ra, dứt khoát cốc nhẹ lên cái trán bướng bỉnh của Orm một cái rõ đau, rồi lạnh lùng buông một câu dập tắt sự tự luyến của nàng:
— Bớt ảo tưởng lại N'Orm.
— Ui da! Đau em! Chị đứng lại đó cho em, đồ liệt cơ mặt đáng ghét!
Sau màn chí chóe ngoài phòng khách, Orm là người giành được quyền vào nhà tắm trước. Dưới làn nước ấm, nàng vừa tắm vừa không ngừng nghĩ về ánh mắt và cái cốc trán dứt khoát của Ling lúc nãy, hai má cứ thế nóng bừng lên suốt cả nửa tiếng đồng hồ.
Đến lượt Ling vào phòng tắm. Khi cánh cửa khép lại, Orm ngồi trên giường đơn của mình, mái tóc dài còn hơi ẩm, mặc bộ đồ ngủ lụa mềm mại. Nàng ôm gối, mắt thì dán vào màn hình điện thoại lướt mạng xã hội một cách vô định, nhưng tai thì lại dỏng lên nghe ngóng từng tiếng nước chảy bên trong.
Cạch.
Cửa nhà tắm mở ra, mang theo một luồng hơi nước ấm áp kèm theo mùi hương sữa tắm dịu nhẹ hòa lẫn với mùi gỗ trầm hương quen thuộc ngoài đời thực của Ling.
Nhìn thấy Ling trong bộ dạng tùy ý, mộc mạc nhưng lại có một sức hút khó cưỡng như vậy, Orm bỗng chốc đứng hình. Nàng vội vàng cúi gằm mặt xuống điện thoại, tim đập thình thịch liên hồi. Tự dưng không gian riêng tư ngột ngạt này làm nàng thấy ngượng ngùng vô cùng, hai gò má bánh bao bỗng chốc đỏ lựng lên, không còn cái nét đanh đá, mạnh miệng hăng hái như lúc ở dưới sân nữa.
Để phá tan bầu không khí mập mờ, ngượng ngùng đến nghẹt thở này, Orm khẽ hắng giọng, lấy gối che bớt nửa khuôn mặt rồi lén liếc nhìn cô, bắt chuyện bằng cái giọng lí nhí:
— Này... Nãy chị uống liền một lúc ba ly như thế, có say không đấy? Người ngợm đỏ hết lên rồi kìa.
—Người ta có hỏi câu đấy thì chị cứ trả lời đại là "Không có" đi cho rồi! Mắc cái gì mà phải chịu phạt uống bất chấp như thế? Chị làm vậy chỉ khiến cho mọi người trong đoàn nghi ngờ thêm thôi à, đồ điên!
Ling đặt cốc nước xuống bàn. Cô bước chậm rãi về phía giường của Orm, đứng khoanh tay trước ngực, khẽ cúi đầu nhìn thẳng vào đôi mắt tròn xoe đang cụp xuống của nàng.
— Thế em nghĩ tôi trả lời là không có được chắc?
Với tôi sợ lỡ có người dỗi.
— Ai thèm chứ!
Orm gắt lên một tiếng rõ to để át đi tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Ling vươn tay ra, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát giật chiếc gối từ tay Orm xuống, thong thả buông một câu trêu chọc:
— Không thèm mà cái mặt đỏ hết lên thế này à?
— Là do... do phòng điều hòa nóng quá thôi! Orm bặm môi cãi cùn, đôi mắt tròn xoe ngập nước lườm cô một cái sắc lẹm, rồi dứt khoát kéo chăn trùm kín từ đầu đến chân
— Thôi chết! Giờ em có lịch live với fan rồi... Sao đây trời!
Orm bỗng chốc bật dậy như một chiếc lò xo, cái chăn bị nàng hất tung sang một bên. Đôi mắt tròn xoe mở to hết cỡ nhìn chằm chặp vào màn hình điện thoại đang nhấp nháy dòng thông báo nhắc nhở lịch phát trực tiếp từ công ty. Nàng luống cuống vò đầu bứt tai, hai má bánh bao xẹp xuống vì hoảng hốt.
Đã muộn thế này rồi, lịch này công ty xếp từ tuần trước mà nàng lại quên béng mất. Ngặt nỗi cái căn bungalow này thiết kế theo kiểu phòng studio, không gian trống duy nhất là căn phòng ngủ có hai chiếc giường đơn này chứ làm gì có phòng khách riêng nào để trốn.
Đã vậy, bộ dạng hai đứa lúc này vừa mới tắm xong, tóc tai còn ẩm, không gian thì sặc mùi mập mờ thế này mà bật camera lên để fan soi ra bóng dáng Likg thì thế nào ngày mai cũng có biến lớn!
Lingling đang định ngả lưng xuống giường bên cạnh, nghe tiếng hét thất thanh của nhóc con liền khựng lại. Cô quay sang, nhìn cái điệu bộ cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng của Orm, chân mày thanh tú khẽ nhướng lên rồi thong thả ngồi dậy:
— Sao thế? Trễ giờ rồi à?
— Trễ mười phút luôn rồi chị ơi! Giờ em phải live luôn đây. Orm mếu máo, tay chân lóng ngóng cầm cái giá đỡ điện thoại đặt lên bàn trang điểm, vừa căn chỉnh góc máy vừa lí nhí lo lắng
— Nhưng mà... phòng có một mẩu thế này, lát nữa chị đi qua đi lại dính vào khung hình thì làm sao?
Nhìn con bé cuống đến mức mặt mũi đỏ gay, Ling khẽ thở dài một tiếng đầy bất lực nhưng ánh mắt ngoài đời thực lại đong đầy sự nuông chiều. Cô bước đến bên cạnh Orm, dứt khoát ấn bờ vai đang run rẩy của nàng ngồi xuống ghế, tự tay chỉnh lại góc camera điện thoại xoay hẳn vào khoảng tường trống phía sau lưng nàng để không bị lộ phần giường ngủ hay đồ đạc xung quanh.
— Được rồi, em cứ tự nhiên live đi, tôi sẽ ngồi ngay góc này giữ trật tự, tuyệt đối không tạo ra tiếng động nào đâu mà lo.
Thấy góc máy đã được xử lý hoàn hảo, lại nghe lời cam đoan vô cùng đáng tin cậy của tiền bối, Orm thở phào nhẹ nhõm. Nàng quay sang nhìn Ling, khẽ chớp chớp mắt rồi lí nhí nói, giọng điệu đã mềm mỏng hơn hẳn lúc nãy:
— Dạ... Em cảm ơn P'Ling nha.
Trái tim Orm khẽ nảy mạnh một cái trong lồng ngực. Nàng nuốt nước bọt một cái ực để lấy lại bình tĩnh, rồi dùng ngón tay run run bấm vào nút "Bắt đầu phát trực tiếp".
Khung hình vừa sáng lên, gương mặt bánh bao của Orm ngay lập tức bật chế độ chuyên nghiệp, hoàn toàn giấu nhẹm đi sự bối rối vừa rồi. Nàng nở một nụ cười tươi rói, rạng rỡ vẫy vẫy hai tay trước ống kính, cất chất giọng trong trẻo, ngọt ngào thương hiệu để chào đón người hâm mộ:
— Orm chào mọi người nha~~Úi, em xin lỗi vì lên muộn mười phút nhaaa! Mọi người chờ em có lâu không?
Sau màn mở đầu đầy năng lượng, Orm nhanh chóng chìm đắm vào thế giới riêng với người hâm mộ. Nàng chống cằm, đôi mắt tròn xoe dán chặt vào những dòng bình luận đang nhảy lên với tốc độ chóng mặt trên màn hình, cái miệng nhỏ nhắn bắt đầu líu lo không ngừng nghỉ.
Orm hết kể chuyện hôm nay đoàn phim đi đến đâu, đồ ăn ở vùng này ngon thế nào, lại đến việc than thở thời tiết dạo này hơi nóng. Orm nói chuyện một cách vô tư, tự nhiên, thi thoảng lại bật cười hi hí, hai má phính lên trông vô cùng đáng yêu.
Ở ngay bên cạnh, khuất sau ánh đèn cam, Ling vẫn ngồi im như một pho tượng. Cô khẽ tựa đầu vào tường, một chân gác lên thanh ngang của chiếc ghế gỗ, đôi mắt chăm chú nhìn ngắm bóng lưng đang lắc lư theo từng lời nói của nàng. Nghe giọng nói trong trẻo, có chút làm nũng thương hiệu của Orm vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, khóe môi Ling chưa từng hạ xuống, nụ cười cứ thế đong đầy trong mắt.
— A, mọi người muốn em hát hả? Orm reo lên, hai mắt sáng rực
— Được luôn nha, để em hát cho mọi người nghe một bài. Nhưng mà muộn rồi, em phải hát nhỏ nhỏ thôi không người ta mắng em á!
Nhưng có một điều mà hàng ngàn fan đang xem live không hề hay biết. Cứ đến mấy câu hát ngân dài đầy tình tứ, theo thói quen ngoài đời thực, Orm lại lén liếc mắt sang góc tối bên cạnh một cái đầy ẩn ý.
Sau khi kết thúc bài hát trong sự ngượng ngùng giấu giếm, Orm nhanh chóng chuyển chủ đề để fan không kịp nghi ngờ. Nàng chống hai tay lên má, hào hứng buôn chuyện với người hâm mộ về dự án MV ca nhạc mới sắp sửa ra mắt của mình.
— À đúng rồi mọi người ơi, mọi người nhớ đón chờ MV mới của em nha! Lần này concept đỉnh lắm á, em đã đầu tư rất nhiều công sức luôn. Mọi người nhất định phải cày view cho em đó nhaaa!
Đang mải mê buôn chuyện quên trời đất, cổ họng Orm bỗng nhiên có chút khô khốc do nãy giờ nói quá nhiều.
Thấy chai nước suối nằm chỏng chơ ở góc bàn bên kia, hơi xa tầm tay, Orm liền nghiêng đầu sang góc tối bên cạnh, thản nhiên buông một câu ra lệnh cực kỳ ngọt ngào bằng chất giọng làm nũng quen thuộc:
— P'Ling lấy hộ em...
Hai từ "P'Ling" vừa trượt ra khỏi môi, đại não của Orm lập tức nổ tung một tiếng
Đôi mắt tròn xoe mở to hết cỡ vì kinh hoàng. Như một phản xạ có điều kiện, Orm giật thột bắn người về phía trước, hai bàn tay lập tức đưa lên bịt chặt lấy mồm mình.
Không gian trong phòng như ngưng đọng lại trong một giây.
Dưới phần bình luận của buổi phát trực tiếp, các fan bắt đầu với tốc độ ánh sáng, hàng loạt câu hỏi nhảy lên liên tục:
@ab: Ủa N'Orm vừa gọi ai cơ?
@lingorm: P'Ling??? P'Lingling Kwong á?! Gì vậy trời, hai người đang ở chung phòng hả??
Ở góc tối khuất camera, Lingling Kwong vốn đang thong thả ngồi nghe nàng líu lo, vừa nghe thấy tên mình được xướng lên một cách chính trực như thế thì cũng đứng hình mất một giây. Cô đưa tay lên day trán, bất lực nhìn cái đứa nhỏ giấu đầu hở đuôi đang mặt cắt không còn một giọt máu ở trước mặt.
Màn hình điện thoại của Orm lúc này bùng nổ như một trận cuồng phong. Hàng ngàn bình luận nhảy lên với tốc độ chóng mặt, các shipper và người hâm mộ bắt đầu khóc thét trong sự phấn khích tột độ.
@otp: Cái gì vậy??? P'Ling lấy hộ em???
@ormkorn: Con gái của mae ơi giữ chút giá đi mà 5555555! Chưa gì đã sai bảo người ta rồi!
@anan: Ôi N'Orm ơi~~ Lộ hết bí mật quân sự rồi con ơi, tém cái nết làm nũng lại chút đi mà.
@dhdh: Gì vậy trời, hai đứa đang ở chung phòng resort thiệt hả?
Nhìn những dòng chữ "con gái của mae ơi giữ chút giá đi" và những tràng cười "555555" đầy tính cà khịa của fan, mặt Orm từ trắng bệch lập tức chuyển sang đỏ bừng như một quả cà chua luộc. Hai bàn tay nàng vẫn bịt chặt miệng, đôi mắt tròn xoe láo liên nhìn màn hình rồi lại lén liếc sang góc tối nơi Ling đang ngồi.
Orm lập tức buông tay ra khỏi miệng, gương mặt đỏ rực cố rặn ra một nụ cười gượng gạo, hai tay quơ quào trước ống kính một cách cuống cuồng.
— Úi... úi thôi bye bye mọi người nha! Muộn... muộn lắm rồi, Orm phải đi ngủ rồi ạ! Bye bye cả nhà, sawasdee kaaa!!!
Cạch!
Không đợi fan kịp ú ớ thêm câu nào, ngón tay run rẩy của Orm dứt khoát bấm nút tắt livestream cái rụp.
Căn phòng bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng tĩnh mịch. Orm thở hổn hển như vừa chạy marathon mười cây số, nàng ôm lấy khuôn mặt đang nóng bừng của mình, gục đầu xuống bàn trang điểm, trong lòng gào thét:
— Thôi xong rồi! Phen này ngày mai lên bài bóc phốt chắc luôn! Ôi cái miệng hại cái thân mà!!!
Trong không gian yên ắng, tiếng bước chân thong thả của Ling tiến lại gần. Một chai nước suối mát lạnh khẽ áp vào xúc cảm bên má đang nóng rực của Orm, kèm theo đó là giọng nói trầm khàn đầy trêu chọc của Ling vang lên ngay trên đỉnh đầu:
— Nước của em đây. Chưa kịp giữ giá chút nào đã tắt live trốn rồi à?
— Chị bớt trêu em lại đi!
— Giờ em phải nói với fan sao đây hả trời... Haiz, ngày mai thế nào mạng xã hội cũng nổ tung cho mà xem.
Nàng thườn thượt nằm gục mặt xuống bàn trang điểm, hai vai sụm xuống, thở dài thườn thượt như thể vừa làm lộ bí mật quốc gia.
Nhìn cái điệu bộ lo lắng đến đáng yêu của Orm, Ling thong thả đứng thẳng người dậy. Cô điềm nhiên mở chai nước của mình ra uống một ngụm, thái độ ung dung tự tại như thể sóng gió ngoài kia chẳng chút liên quan đến mình.
— Thì... cứ nói bình thường thôi. Partner phim đi ghi hình ngoại cảnh xa, công ty xếp ở chung phòng để tăng tương tác là chuyện bình thường mà. Có gì mà phải cuống lên thế?
Nói rồi Ling thong thả tiến về phía giường của mình.
— Hay là... em sợ cái gì à?
Thịch.
Orm bật phắt người dậy như bị điện giật, đôi mắt tròn xoe bắt trọn lấy nụ cười thâm trầm đầy gian tà của Ling. Hai gò má bánh bao vừa mới hạ nhiệt một chút lại được dịp bùng cháy đỏ rực. Nàng bặm môi, ôm khư khư chai nước suối trong lòng, vừa xấu hổ vừa tức tối quát lên để át đi sự chột dạ:
— Ai... Ai thèm sợ chứ! Em đường đường là Orm Kornnaphat, em chẳng sợ cái gì hết á! Chị mau đi ngủ đi, đồ lưu manh đáng ghét!
Nói xong nàng dứt khoát quay ngoắt đi, leo tót lên giường rồi kéo chăn trùm kín mít đầu, quyết tâm cắt đứt mọi luồng tương tác mập mờ với cô. Chỉ có điều, ở dưới lớp chăn dày, tim Orm vẫn cứ đập thình thịch liên hồi, còn bên tai thì cứ văng vẳng câu hỏi đầy trêu chọc lúc nãy của Lingling Kwong.
Hai chiếc giường đơn kê song song, khoảng cách chỉ chừng một mét rưỡi, nhưng bầu không khí ngượng ngùng ngoài đời thực sau vụ lộ live lúc nãy lại khiến khoảng cách ấy như bị kéo căng ra đầy mập mờ.
Orm nằm nghiêng sang một bên, mắt mở thao láo nhìn bức tường. Nàng đã cố nhắm mắt đếm đến con cừu thứ một trăm, nhưng cứ hễ nhắm mắt lại là gương mặt thanh tú, nụ cười của Ling và cả những dòng bình luận "giữ giá đi mà" của fan lại hiện lên mồn một. Nàng khẽ trăn trở, kéo chăn lên tận mũi rồi lại đạp chăn ra vì nóng, lật qua lật lại làm chiếc giường nệm thỉnh thoảng lại phát ra tiếng
Sột soạt.
— Chưa ngủ được à?
Giọng nói trầm khàn, mang theo chút lười biếng của Ling bỗng nhiên vang lên giữa đêm tối.
Orm giật mình, vội vàng nằm im bất động như giả vờ ngủ, nhưng nhận ra hành động của mình quá lộ liễu, nàng đành xoay người lại, ló cái đầu nhỏ ra khỏi chăn, lí nhí đáp:
— Dạ... tại phòng lạ nên em hơi khó ngủ. Còn chị, sao chị cũng chưa ngủ? Bình thường chị ngủ sớm lắm mà.
Nửa thân trên của Ling lúc này đang tựa vào thành giường, đôi mắt nhìn chăm chú vào cái bóng nhỏ đang loay hoay phía bên kia.
— Em lật qua lật lại như thế kia, tôi có muốn ngủ cũng không ngủ nổi.
— Ơ, tại em lo mà! Orm dẩu môi, tìm được cớ là bắt đầu ấm ức tâm sự
— Nãy em lướt X thấy fan cắt đoạn đó up rầm rộ rồi kìa. Ngày mai tới trường quay thế nào các anh chị staff cũng trêu cho xem, rồi còn đạo diễn nữa... Nghĩ tới thôi là em thấy muốn trốn luôn ở phòng rồi.
Ling nhìn cái điệu bộ lo xa của Orm, ánh mắt bỗng chốc trở nên vô cùng dịu dàng. Cô kéo chăn xích lại gần mép giường của mình một chút, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn một sải tay. Cô nhẹ nhàng nói:
— Đừng lo nhiều thế. Có tôi ở đây rồi, ngày mai nếu có ai trêu, em cứ đẩy hết sang cho tôi. Cứ bảo là tại P'Ling tự ý vào phòng em lúc em đang live, được chưa?
Sự bảo bọc thản nhiên và đáng tin cậy của Ling làm Orm im lặng mất một lúc. Trái tim nàng khẽ mềm xuống, sự ngượng ngùng ban nãy dần bị thay thế bởi một cảm giác an tâm đến lạ kỳ. Nàng chống cằm nhìn sang giường bên cạnh, khẽ hỏi bằng giọng nhỏ nhẹ:
— P'Ling... Chị thực sự không phiền khi bị công ty ép phải ở chung phòng, rồi phải tăng tương tác thế này với em sao? Ý em là... chị vốn thích sự riêng tư mà.
Ling lặng im vài giây, đôi mắt khóa chặt lấy ánh mắt tròn xoe đầy chân thành của Orm.
— Nếu là người khác thì tôi sẽ phiền. Nhưng nếu là em... thì chị không nghĩ đây là vì công ty yêu cầu đâu n'Orm.
— Ơ... Chị nói thế là có ý gì hả? Orm chớp chớp mắt, tim đập thịch một cái rõ mạnh vì câu nói mập mờ "không phải vì công ty yêu cầu" của Ling.
— Thì ý là tại em bám người quá chứ sao. Ở đoàn phim cứ hở ra một chút là lạch bạch chạy theo tôi như vịt con theo mẹ, giờ có cho em ở phòng riêng một mình chắc đêm nay em sợ ma rồi lại gõ cửa phòng tôi khóc sướt mướt thôi. Tôi là đang làm việc thiện, hy sinh sự riêng tư để chứa chấp em đấy hiểu chưa?
Cái bong bóng lãng mạn, ngọt ngào mà Orm vừa tự vẽ ra trong đầu lập tức bùm một tiếng nổ tung. Nàng tức đến mức suýt chút nữa là nghẹn họng, bật phắt người dậy gầm gừ:
— P'Ling!!! Chị bảo ai là vịt con bám người hả? Ai thèm khóc sướt mướt gõ cửa phòng chị chứ! Em tự ngủ một mình dư sức nha! Chị bớt... bớt ảo tưởng lại đi!
— Nói bé thôi! Ling điềm nhiên đưa một ngón tay lên môi làm động tác "suỵt", đôi mắt híp lại đầy gian tà
— Muốn ngày mai đoàn phim không chỉ đồn chúng ta chung phòng, mà còn đồn đêm hôm em ở trong phòng la hét với tôi đúng không?
— Chị... cái đồ lưu manh này! Orm nghẹn họng, hai tai đỏ bừng lên vì cái sự suy diễn đầy ám muội của Ling
Nàng quơ ngay chiếc gối ôm hình củ cà rốt trên giường mình, dứt khoát ném vèo một phát sang giường bên kia, nhắm thẳng mặt Ling mà phi tới.
Bộp!
Ling nhanh tay bắt gọn lấy chiếc gối ôm, tiếng cười trầm thấp, khàn khàn và đầy sủng ái lại một lần nữa vang lên trong đêm tối.
— Trả gối cho em! Đồ đáng ghét!!! Orm nghiến răng ken két, ấm ức dậm chân thình thịch lên nệm rồi dứt khoát trùm chăn kín đầu một lần nữa.
Căn phòng lại trở về với sự yên tĩnh, nhưng rõ ràng là cả hai chiếc giường đều đang chất chứa những nụ cười thầm giấu kín trong bóng đêm mập mờ.
Sau màn chí chóe, căn phòng rốt cuộc cũng chìm vào sự yên tĩnh của đêm muộn. Hai chiếc giường đơn nằm song song, hai hơi thở dần trở nên đều đặn. Cả Ling và Orm đều đã chìm vào giấc ngủ sau một ngày dài quay phim mệt mỏi.
Khoảng nửa đêm, thời tiết bỗng nhiên chuyển biến xấu. Bầu trời đen kịt bắt đầu đổ một trận mưa tầm tã. Vì là khu resort nhiều cây cối, những cơn gió giật mạnh liên hồi khiến các tán lá lớn đập vào lớp cửa kính của căn phòng, phát ra những âm thanh đùng... đùng... đùng... vô cùng dồn dập.
ĐOÀNG!!!
Một tiếng sét đánh ngang tai nổ vang trời. Ánh chớp sáng lòa xẹt qua khe cửa rọi thẳng vào phòng.
Orm giật thột tỉnh giấc, tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Nàng mở to mắt nhìn trân trối lên trần nhà, toàn thân cứng đờ vì sợ hãi. Tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài cùng bóng của những cành cây vật vờ in trên mặt kính ngay sát đầu giường trông hệt như những bóng ma.
Nàng sợ đến mức muốn khóc, nhưng sực nhớ đến lời thề thốt mạnh miệng lúc tối với Ling, lòng tự trọng của Orm trỗi dậy. Orm cắn chặt môi, cố thu người lại thành một cục, kéo chăn trùm kín mít đầu tự nhủ:
— Không sao hết, ngủ tiếp thôi, mình là Orm Kornnaphat mà, mình không sợ...
ĐOÀNG!!! ĐÙNG ĐÙNG!
Một tia chớp khác lại rạch ngang trời, kéo theo tiếng sấm nổ oàng ngay trên đỉnh mái nhà, như thể muốn đánh sập cả căn bungalow bằng gỗ. Cùng lúc đó, một cành cây lớn bị gió quật mạnh, đập rầm một phát thật kêu vào ô cửa kính ngay sát chỗ Orm nằm.
Sự chịu đựng của nàng chính thức vỡ òa. Nỗi sợ hãi tột độ đánh bay sạch sẽ chút liêm sỉ và lòng tự trọng cuối cùng.
Không kịp suy nghĩ thêm một giây nào nữa, Orm dứt khoát tung chăn, bằng một phản xạ bản năng khủng khiếp, nàng bật người lao vèo một phát từ giường mình sang giường bên cạnh, chui tọt vào trong chăn của người ta.
BỘP!
Lingling vốn đang ngủ rất say, bỗng nhiên cảm thấy giường nệm rung chuyển mạnh. Hai tay hai chân của Orm như cái bạch tuộc quấn chặt cứng lấy eo cô, đầu rúc sâu vào hõm cổ cô, bấu víu lấy áo cô như tìm mạng sống.
—Cái gì đấy?
Ling giật bắn mình tỉnh giấc, hoảng hốt kêu lên một tiếng, cả cơ thể cứng đờ ra vì bất ngờ.
Thịch.
Hành động bất thình lình và tràn đầy sự ỷ lại ấy của nàng khiến Lingling Kwong hoàn toàn đứng hình.
Hơi thở nóng hổi, mang theo mùi sữa tắm dịu nhẹ của Orm cứ thế vương vấn ngay trước ngực cô, khiến đầu óc Ling vốn dĩ luôn điềm tĩnh, liệt cơ mặt bỗng chốc trở nên trống rỗng. Một dòng cảm xúc mập mờ, có chút rối bời xen lẫn xao xuyến ngoài đời thực bất chợt trỗi dậy, mạnh mẽ đến mức lấn át cả tiếng mưa bão gầm rú ngoài kia.
Ling cứ nằm im bất động như thế, hai tay lơ lửng giữa khoảng không, mất một lúc lâu mới có thể tìm lại được nhịp thở bình thường.
Nhìn nhóc con trong lòng vẫn đang run khẽ, thi thoảng lại co rụt vai mỗi khi có ánh chớp lóe lên ngoài cửa sổ, ánh mắt Ling rốt cuộc cũng dịu dàng trở lại, đong đầy sự nuông chiều vô điều kiện.
Ling bắt đầu chậm rãi vuốt ve dọc theo sống lưng nàng, rồi lại khẽ vỗ vỗ từng nhịp đều đặn, vỗ về hệt như đang dỗ dành một đứa trẻ nhỏ vừa gặp ác mộng:
— Ngoan nào... Không sao rồi, Orm. Có chị ở đây rồi, đừng sợ nữa.
Orm dần dần thả lỏng cơ thể, tiếng thở gấp cũng nhỏ lại, nàng khẽ rúc sâu thêm vào ngực Ling.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co