3: Pin Dự Phòng
Chuyến bay của Phương Mỹ Chi vừa cất cánh, và Diệu Huyền lại một lần nữa trở về với nhịp sống đơn điệu của chính mình. Sự tĩnh lặng của căn hộ dường như lớn hơn, không còn là sự bình yên mà Huyền yêu thích, mà là một khoảng trống vắng lạnh lẽo
Huyền cố gắng lao vào công việc dịch thuật đang dang dở, nhưng cứ mỗi mười phút, cô lại vô thức cầm điện thoại lên. Không phải để nhắn tin, mà là để kiểm tra
Kiểm tra xem Chi đã đọc tin nhắn của cô chưa? – Đã đọc, nhưng chưa trả lời
Kiểm tra xem có tin tức gì mới từ Busan không?
Huyền tự nhủ phải giữ giới hạn, nhưng cô không thể cưỡng lại việc lướt mạng xã hội. Cô biết trong thế giới online rực rỡ đó, Chi đang tỏa sáng, và Huyền chỉ là một người quan sát từ xa
Ngày thứ nhất:
Khoảng 5 giờ chiều, Chi nhắn tin
"Em đến nơi rồi chị ơi. Thời tiết bên này lạnh lắm, nhưng vui lắm! Vừa check-in xong là đi ăn đồ nướng liền. Chị Huyền ở nhà nhớ ăn uống đầy đủ nha!"
Tim Huyền ấm lên, Chi đã nhớ đến cô
Nhưng chỉ mười phút sau, trên Instagram của Chi, bức ảnh đầu tiên được đăng tải
Chi xinh đẹp rạng ngời, cười tươi bên cạnh một thành viên trong ê-kíp, với dòng chú thích:
"Busan calling 🇰🇷. Bữa tối đầu tiên thật ấm cúng cùng 'người anh tuyệt vời' của em. Mọi thứ đã sẵn sàng cho MV mới!"
Huyền nhìn bức ảnh, nụ cười của Chi dường như quá sáng. Cô cảm thấy một cảm giác nhoi nhói. Chi đang vui vẻ, rất vui vẻ. Cô ấy đã nhanh chóng hòa nhập và quên đi những mệt mỏi đã khiến cô tìm đến Huyền
Cái ôm ấm áp của "người anh tuyệt vời" kia dường như đã thay thế sự chăm sóc của Huyền một cách dễ dàng
"Ừ, đúng rồi. Em ấy cần vui vẻ, cần nguồn năng lượng mới" Huyền lẩm bẩm, cố gắng trấn an bản thân. Cô đặt điện thoại xuống và bắt đầu công việc
Ngày thứ hai:
Buổi trưa, Huyền thấy một loạt story trên Instagram của Chi: hậu trường quay MV, cảnh biển tuyệt đẹp, và những đoạn Chi cười đùa, tạo dáng cùng bạn diễn
Huyền nhận ra, Chi đã hoàn toàn khỏe mạnh, không còn chút dấu vết nào của sự cạn kiệt năng lượng tối hôm trước
Trong một story, Chi quay lại chiếc máy ảnh đang chiếu cảnh cô và bạn diễn đang nhìn nhau rất tình cảm dưới ánh hoàng hôn
Giọng Chi hào hứng vang lên
"Mọi người thấy cảnh này lãng mạn không ạ? Em diễn đạt không cả nhà?"
"Bạn diễn của em bảo, ánh mắt em nhìn anh ấy ngọt lắm đó nha! Phim giả tình thật luôn không ta?" Chi cười lớn, tiếng cười vang vọng
Huyền tắt tiếng story. Cô cảm thấy lòng mình chùng xuống
Ghi chú của Huyền: Chi luôn vô tư gieo những hạt giống hy vọng, rồi lại nhẫn tâm cướp chúng đi. Chi nói Huyền là "pin dự phòng" của cô, nhưng ngoài kia, Chi lại đang dễ dàng trao đi những ánh mắt ngọt ngào và những lời bông đùa về "phim giả tình thật" cho người khác
Huyền biết! Đó chỉ là công việc, là một phần của hình ảnh nghệ sĩ, nhưng những lời nói đó cứ xoáy vào tâm trí cô. Chỉ có Chi mới có quyền làm Huyền rung động, còn Chi thì rực rỡ bên tất cả mọi người
Huyền gấp cuốn sổ lại, hậm hực rời đi
Ngày thứ ba:
Buổi chiều, Huyền đang ngồi thiền thì điện thoại rung lên
Không phải Chi gọi, mà là tin nhắn từ một ứng dụng tin tức: "Phương Mỹ Chi và bạn diễn gây xôn xao với loạt ảnh hẹn hò lãng mạn ở Busan"
Huyền nhấp vào xem
Đó là những bức ảnh chụp lén từ một fansite. Chi và bạn diễn khoác áo đôi, cùng nhau đi dạo trên bãi biển vào buổi tối, cười nói thân mật. Họ trông như một cặp đôi thực sự..
Huyền thở dài
Chi chỉ mới rời đi ba ngày. Cô biết rõ, sự thân mật này có thể chỉ là một chiêu thức quảng bá. Nhưng cô vẫn cảm thấy tim mình đau
Cô đặt điện thoại xuống, cố gắng tập trung vào hơi thở
Hít vào, buông bỏ sự so sánh
Thở ra, chấp nhận sự thật Chi đang rất xa
Đúng lúc đó, điện thoại lại vang lên. Lần này là tin nhắn từ Chi
"Chị Huyền ơi, em mệt quá. Quay cả ngày trời, về đến khách sạn là thấy muốn xỉu luôn. Em nhớ cái giường êm của chị với món cháo nấm quá đi"
"Ngày kia em về rồi. Chị có rảnh không, nấu cho em một nồi cháo thật to nha?"
Huyền mím môi, Chi đã mệt. Chi đã lại cần cô
Huyền quay lại story Instagram của Chi. Khoảng 30 phút trước, Chi vẫn đang đăng ảnh tươi cười với bạn diễn tại một nhà hàng hải sản sang trọng, trông không có vẻ gì là "muốn xỉu"
Huyền hiểu
Chi chỉ cần cô khi Chi cảm thấy cô đơn, khi sự hào nhoáng kết thúc. Cô là bến đỗ an toàn, là điểm dừng chân yên tĩnh, là nơi Chi có thể trút bỏ hết lớp vỏ nghệ sĩ rực rỡ
Huyền mỉm cười, một nụ cười pha lẫn sự dịu dàng và bất lực. Cô không hề giận Chi, cũng không muốn trách Chi. Cô chỉ cảm thấy thương cho chính mình, vì đã quá dễ dàng chấp nhận vai trò này
"Em cứ vô tâm đi, cứ nghĩ chị muốn chăm sóc em. Chị sẽ không bao giờ ngừng yêu em." Huyền nghĩ thầm
—
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co