10.Bánh gì đây ?
Nhà p'Earth ngày hôm đó xảy ra một chuyện, mà theo lời p'Earth nói thì đó là đại họa ập xuống đầu. Earth từ ngày đi bộ đội về đã có sẵn trong tay tấm bằng Đại học thể dục thể thao, được Neo giới thiệu đến trung tâm phát triển thể chất và xin một chân huấn luyện viên môn bơi lội. Lương tháng nhân viên trong trung tâm cũng chẳng bao đồng, còn Neo rủng rỉnh là nhờ làm trong câu lạc bộ, thỉnh thoảng đi biểu diễn và thi đấu đủ các thể loại giải. Earth chỉ đủ tiền nuôi bản thân, và tài sản có chiếc Vespa đời cũ mà bố cho.
"Thế đấy, đời chưa đủ đen hay sao mà bây giờ lại còn gánh thêm cái của nợ này, ôi giời ơi là giời!" P'Earth chán nản nói với anh em nhà tôi. Của nợ ý chỉ thằng em trai họ ở quê vào đây ở vì định thi vào Đại học.
Thật ra em trai p'Earth bằng tuổi tôi, nhưng anh kể ngày bé nó bị bệnh gì đấy phải chạy chữa suốt nên học trễ một năm. Năm vừa rồi không biết nó đăng kí trường kiểu gì, học được năm nhất thấy chán nên quyết định năm nay thi lại, không học trường cũ nữa. Cuối cùng vì hai nhà thân thiết, mẹ nó gửi gắm nó cho anh.
"Thế nhà nó không gửi tiền vào cho nó hay sao mà mày phải lo?" Neo chép miệng.
"Thì cũng có, nhưng mà tuổi nó khắc tao đấy, ở chung là tiền ra như nước!"
"Mả bố! Thanh niên trai tráng, hai mươi mấy tuổi đầu còn tin vào ba cái bói toán vớ vẩn, thôi cút về nhà đi!" Neo tống Earth ra khỏi nhà, đóng cửa tắt đèn bảo tôi đi ngủ sớm.
Riêng tôi không ngủ được, mỗi lần nhắm mắt lại là lại nhớ đến ngày hôm đó, dòng tin nhắn trên điện thoại của p'Pond.
Đớp phải bả rồi Phuwin ơi...!
Sáng hôm sau, p'Earth đi tập chạy sớm hơn mọi ngày. Lần này không chỉ có một mình anh, phía sau là cậu thanh niên trạc tuổi tôi.
"Em trai mày đấy à Earth?" Neo cười hỏi.
"Chào anh, em là Book !"
Thế rồi cậu thanh niên nhanh nhẹn đi làm quen với tất cả những người có mặt ở đấy, bao gồm cả tôi. Book cao phải chừng một mét tám mươi mấy, trắng trẻo và đẹp trai, chuẩn gu mấy cô bé trung học trong khu này. Tôi đoán không sai, mấy ngày sau Book đã trở thành hồng tâm mới của các cô nàng ấy.
Khác với p'Pond ngại ngùng hay thầy giáo Mix tỏ vẻ không quan tâm. Book cởi mở hơn, tôi cảm giác hễ nó mở miệng ra thì chỉ toàn là thính. Hay do tôi dính phải bả nên mới thấy như thế nhỉ ?
Như thường lệ, p'Neo sai tôi đi mua bánh mì và trà cho anh. Lần này tôi không buồn rời khỏi chăn, bảo anh gọi đặt hàng cho p'Pond giao đến. Dù tôi luôn tự nhủ rằng không được gặp p'Pond nữa, nhưng sau khi p'Neo gọi điện xong, tôi lại thò đầu ra khỏi chăn, nhìn xuống sân từ cửa sổ gác xếp.
Một bóng người cao gầy đi đến, nhưng không phải là p'Pond, mà là Book. Anh chủ tiệm bánh mì nhờ Book đem bánh đến nhà tôi? Có phải vì anh có người yêu rồi nên hạn chế tiếp xúc với tôi không? Nghĩ đoạn, tôi kéo chăn, nằm ngủ một giấc cho sướng. Và quên mất rằng buổi chiều có tiết. Tôi vội vã chạy ra khỏi nhà, trời bỗng dưng đổ cơn mưa to khiến tôi té oạch xuống đất.
Cảm giác ấm ức phút chốc bao trùm lên đầu. Một bàn tay đưa ra trước mắt tôi, trong khoảnh khắc, tôi cứ nghĩ là anh, tôi buột miệng thốt lên: "P'Pond..."
"Không, p'Book đây!" Book đứng đó cùng chiếc Vespa đời cũ của p'Earth, chất giọng có chút đùa cợt khiến tôi đỏ hết cả mặt. Cậu ta nghe thấy tôi gọi tên anh rồi, không biết có nghĩ lung tung hay không. Tôi đứng dậy, quần áo đã ướt sũng và dính bẩn. Book bảo tôi lên xe, cậu ấy sẽ đưa tôi đến trường, sẵn tiện tham quan một chút. Vì đã muộn học, tôi đành gật đầu. Ngang qua tiệm bánh Hy Vọng, tôi thấy p'Pond ngồi trước hiên nhà ôm con Chocolate và ngắm mưa. Không biết động lực nào đã khiến tôi vòng tay bám chặt Book, dụi mặt vào lưng cậu ta. Tôi cứ như vậy cho đến khi chiếc Vespa đã cách xa tiệm bánh.
"Ơ kìa, sao đấy?" Book hỏi.
"À... tại hơi ngứa mũi!" Tôi đáp.
"Chắc cảm rồi chứ gì, tí tôi mua thuốc cho!" Tôi đã bảo rồi, cậu ta hễ mở miệng thì chỉ toàn là thính, tôi chẳng lạ lẫm gì cả, cũng chẳng buồn dính. Chỉ là dính bả bánh mì...
Chết tiệt!
.
truyện cứ bình yên nhẹ nhàng nhá mọi người
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co