19
"Mẹ gửi đồ cho chúng con? Là gì vậy?" Kim Thái Hanh hạ thấp giọng: "Vẫn chưa nhận được."
"Là bốn cái áo len lông cừu, con với Tiểu Quốc mỗi người hai cái. Chẳng phải sắp tới mùa đông rồi sao, mặc ấm vào." Mẹ Kim nói: "Mẹ biết thanh niên tụi con không thích mặc cái này, nhưng cái này cổ thấp lại bó sát người, khi mặc quần áo bên ngoài đảm bảo nhìn không ra."
Kim Thái Hanh cười khẽ: "Cảm ơn mẹ, khi nào mặc con sẽ chụp cho mẹ xem."
"Được được được." Mẹ Kim lại nói thêm mấy câu, đột nhiên hỏi: "Con trai, giọng con sao vậy? Bị cảm?"
"Không có." Kim Thái Hanh tiếp tục khuấy cháo.
"Vậy sao giọng nhỏ thế?"
"Chính Quốc đang ngủ."
"Bây giờ?" Mẹ Kim nghĩ ngợi, "Bình thường giờ này quán con ồn ào ầm ĩ, hôm nay yên tĩnh như vậy, con ở nhà?"
Cháo đã nấu xong, Kim Thái Hanh tắt lửa, lấy hai cái chén từ trong tủ ra, "Hôm nay không bán ạ."
Mẹ Kim sửng sốt một chút, "Có phải Chính Quốc bệnh rồi không?"
"Bị cảm." Kim Thái Hanh nói: "Buổi sáng đi bệnh viện truyền nước, bác sĩ nói không nghiêm trọng."
"A? Sao con không nói sớm!" Mẹ Kim nóng nảy: "Đã sớm kêu con nói nó mặc đồ dày vào, điều hòa trong nhà cũng phải mở, đừng có sợ tốn điện, sao con không nghe?"
"Con..." Kim Thái Hanh bỏ chén xuống, đi tới cửa sổ cạnh nhà bếp, "Mẹ, lúc Chính Quốc ở nhà, con chưa bao giờ tắt điều hòa."
"Vậy cũng không được. Đóng cửa kín rồi mở điều hòa hoài không khí sẽ không lưu thông, cũng dễ bị cảm." Mẹ Kim nói: "Vẫn nên thông thoáng một chút, con không cho nó mặc thêm quần áo?"
Kim Thái Hanh hết nói nỗi, ba mẹ luôn nói chuyện không logic, tất cả đều là "Tại con không đúng", không mở điều hòa thì nói "Sợ tốn tiền điện", mở rồi thì nói "Không thông thoáng".
"Mặc rồi, còn dày hơn con."
"Aiz." Mẹ Kim thở dài, "Có sốt hay không?"
"Không có, chỉ ho khan chảy nước mũi." Kim Thái Hanh nói: "Nhiệt độ cơ thể không tăng."
"Vậy là tốt, vậy là tốt rồi." Mẹ Kim suy nghĩ một chút, "Con nấu gì cho nó ăn chưa?"
"Con đang nấu."
"Nấu cái gì?"
"Cháo rau xanh." Kim Thái Hanh nói: "Trong nhà còn có chao."
"Chỉ hai món này?" Mẹ Kim lại cao giọng.
Kim Thái Hanh đưa điện thoại ra xa một chút, "Bác sĩ nói phải ăn thanh đạm."
Mẹ Kim lải nhải hồi lâu, đột nhiên nói: "Ngày mai mẹ tới một chuyến."
"Không cần đâu mẹ." Kim Thái Hanh nói: "Con chăm sóc được mà."
"Tới thăm hai đứa một chút không được sao?" Mẹ Kim nói: "Mẹ chỉ tới một ngày, sáng tới chiều về, cũng không ở lại nhà con."
"Con không có ý này." Kim Thái Hanh biết sẽ không thuyết phục được trưởng bối, cũng biết mẹ có ý tốt nên không cản nữa, "Mấy ngày nay nhiệt độ ở Sơn Thành rất thấp, mẹ mặc dày chút, trên đường chú ý an toàn."
Dặn dò xong thì cúp điện thoại, kéo cửa nhà bếp ra nhìn một chút, Điền Chính Quốc còn chưa tỉnh, tư thế ngủ vẫn giống lúc nãy.
Ánh mắt Kim Thái Hanh dịu lại, xoay người tìm hũ chao mới.
Rất nhiều năm trước, anh đưa Chính Quốc về nhà, bị ba đánh đuổi ra khỏi nhà, mẹ thì vừa khóc vừa mắng: "Cậu không phải con tôi, cậu cút đi!"
Sự thảm hại bất đắc dĩ đó đã qua, cũng nhạt dần theo năm tháng.
Sau khi xuất ngũ, anh nhắn tin nói đại khái cho ba mẹ biết mình và Chính Quốc đã định cư ở Sơn Thành, cũng nói về bệnh tình của Chính Quốc và sắp xếp trong tương lai. Ba anh chưa từng trả lời lại, nhưng hai tháng sau mẹ anh có gọi điện tới, sau khi bắt máy lại không biết nói gì.
Mẹ con đều im lặng, nhưng Chính Quốc ngồi bên cạnh lại khẩn trương hối thúc: "Sao anh không nói gì? Hỏi mẹ anh dạo này sức khỏe thế nào rồi!"
Mẹ Kim hỏi: "Ở bên cạnh con là?"
Lúc này Kim Thái Hanh mới lên tiếng: "Chính Quốc."
Mẹ Kim thở dài nặng nề, nói tiếng "Bỏ đi" rồi cúp điện thoại.
Kim Thái Hanh nhìn điện thoại thất thần, Chính Quốc an ủi: "Mẹ anh chịu gọi điện thoại tới chứng tỏ đã mềm lòng. Lần sau anh hỏi bác có khỏe không, có cần chúng ta giúp gì không. Yên tâm đi, mẹ anh sẽ tha thứ cho anh."
Điền Chính Quốc đoán không sai, mẹ Kim cuối cùng cũng mềm lòng, trong lòng chẳng những tha thứ cho Kim Thái Hanh mà còn bất tri bất giác chấp nhận cậu - Có thể là vì câu nói "Hỏi mẹ anh dạo này sức khỏe thế nào rồi.", hoặc là vì biết cậu bị thương nặng, đồng thời khi còn nhỏ đã không còn ba mẹ.
Từ đó về sau, thỉnh thoảng mẹ Kim sẽ gọi điện thoại tới, lần nào cũng cúp máy trước, còn giả vờ vô tình hỏi thăm tình hình Chính Quốc, lần đầu tiên gửi chuyển phát nhanh đến, bên trong có chuẩn bị cả dép bông cho Điền Chính Quốc.
Khoảng ba năm trước, ba mẹ Kim đã hoàn toàn cho qua chuyện này. Trước Tết mẹ Kim gọi điện tới, nói Tết mấy năm nay ở nhà rất quạnh quẽ, hi vọng bọn họ có thể về nhà ăn bữa cơm đoàn viên.
Điền Chính Quốc rất căng thẳng, trước khi ra ngoài thay mấy bộ quần áo, còn dùng gel vuốt tóc. Ngắm tới ngắm lui trong gương thấy quá kỳ cục, đành gội đầu lần nữa để chải lại, kết quả sấy tóc quá xù, lúc chải vào nếp thì giống như một cậu trai mới bước vào xã hội, không có cảm giác chững chạc, cũng không được.
Kim Thái Hanh trùm khăn choàng lên cổ cậu, "Được rồi được rồi, đừng kén chọn nữa, em mà còn chậm chạp là kẹt ở cao tốc đó, chúng ta khỏi về nhà luôn."
Bữa cơm tất niên năm đó có chút xấu hổ, ông bà của Kim Thái Hanh đã mất, trên bàn chỉ có bốn người. Ba Kim không thích nói chuyện, mẹ Kim thì không ngừng gắp thức ăn cho Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc. Trông rất đang nỗ lực xoa dịu không khí, nhưng nhiều lần gắp rớt đồ ăn lên bàn, có chút biến khéo thành vụng.
Kim Thái Hanh có khoảng cách với ba mẹ, nhất thời cũng không biết làm gì. Một bữa cơm, cuối cùng đập vỡ sự lúng túng lại là Điền Chính Quốc.
Cậu ăn hết những món mẹ Kim gắp cho, còn vừa ăn vừa khen, không phải là kiểu khen khách sáo, mà là kiểu chỉ cần nhìn cậu ăn sẽ cảm thấy món này rất ngon.
Mắt mẹ Kim đột nhiên ngấn lệ, nét mặt ba Kim cũng thả lỏng. Kim Thái Hanh đưa khăn giấy qua, nhẹ giọng nói: "Chậm một chút, đừng ăn nhanh quá."
"Mẹ anh nấu ngon quá." Điền Chính Quốc nhận giấy, lau miệng nói, "Ngon hơn anh nhiều."
"Vậy ăn nhiều một chút." Giọng mẹ Kim hơi run, múc một chén canh sườn đặt ở trước mặt Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc cười nói cảm ơn: "Cảm ơn bác gái."
Mẹ Kim nhấp môi, do dự vài giây, đột nhiên nói: "Sao lại gọi là bác gái?"
Điền Chính Quốc cùng Kim Thái Hanh ngẩng đầu lên.
Mẹ Kim hít sâu một hơi, "Đều đã về ăn Tết rồi, từ nay về sau, cứ giống như Thái Hanh gọi 'Mẹ' đi!"
Bước đường gian nan nhất cuối cùng đã vượt qua, từ đây về sau đã không còn khó khăn trắc trở. Hai người ở lại nhà ba mẹ Kim Thái Hanh một tuần, ban đầu mẹ Kim có hơi mất tự nhiên, đối xử với Điền Chính Quốc vô cùng khách khí, nhưng chưa đến hai ngày lại bật chế độ lải nhải, đối xử giống như con ruột.
Mỗi lần Kim Thái Hanh ở cùng ba mẹ đều thấy rất bí bách, nhưng Điền Chính Quốc lại nói rất nhiều, mẹ Kim nói cái gì cậu đều có thể tiếp chuyện, hai người ở nhà bếp vừa nói vừa cười, khiến Kim Thái Hanh và ba Kim cảm giác mình giống như khách đến chơi.
Mở nắp hũ chao, Kim Thái Hanh gắp một miếng đặt lên đĩa nhỏ, lại nhớ tới lời của mẹ: "Chỉ để Tiểu Quốc ăn chao, con có biết chăm sóc không hả?"
Người mẹ nào cũng quan tâm thái quá, cái gì cũng muốn quản. Năm ngoái Điền Chính Quốc bị cảm, anh ngại món chao này không tốt cho sức khỏe nên chỉ nấu cháo, mẹ Kim liền nói - Chỉ có cháo? Nhạt nhẽo như vậy làm sao ăn? Nhanh, đi cho mua cho Tiểu Quốc một hũ chao, khi con còn nhỏ bị bệnh không chịu ăn gì, cho con một miếng chao là con có thể húp liền ba chén cháo!
Tiếng động từ sofa truyền đến, Kim Thái Hanh quay lại nhìn, Điền Chính Quốc đã tỉnh, đang chống người dậy lấy ly nước trên bàn trà.
"Để anh." Kim Thái Hanh vội chạy ra ngoài cầm lấy ly nước, phát hiện nước bên trong đã nguội, lập tức rót ly nước ấm khác đưa cho Điền Chính Quốc, còn sờ trán đối phương, "Cảm giác thế nào? Còn khó chịu không? Đầu có đau không?"
"Không đau, em thật sự không có sốt, anh đừng sờ nữa, sờ nữa rụng hết tóc bây giờ." Cảm giác mê man đã qua, tinh thần Điền Chính Quốc khá hơn nhiều, uống hơn nửa ly nước, xoa bụng nói: "Đói bụng có tính là khó chịu không?"
Kim Thái Hanh nhéo nhéo gương mặt ngủ đến đỏ bừng của cậu: "Cháo tới ngay."
Cháo rau xanh nấu rất mềm rất vừa vị, ăn kèm chao đối với người bị cảm mà nói chính là tuyệt phẩm. Điền Chính Quốc quả thật đói bụng, ăn rất nhanh, còn húp rột rột, hoàn toàn không nhìn ra là người mới vừa đi truyền dịch cách đây không lâu.
Kim Thái Hanh nói: "Mai mẹ tới."
"Hả?" Điền Chính Quốc nâng mắt, "Làm sao bây giờ? Mẹ sẽ biết em bị cảm đó, nhất định sẽ nhằn em!"
"Mẹ biết rồi." Kim Thái Hanh nói: "Vừa rồi nghe điện thoại, nói gửi cho chúng ta bốn cái áo len, anh lỡ miệng."
"Anh cố ý!" Điền Chính Quốc liếm sạch chao ở khóe môi, "Anh chắc chắn là cố ý."
Kim Thái Hanh cầm chén lên, "Có muốn ăn thêm chén nữa không?"
"Muốn, em còn chưa no." Điền Chính Quốc chờ chén cháo thứ hai được đưa lên, tâm trạng rất tốt, "Vậy lát nữa chúng ta dọn dẹp thư phòng, ngày mai anh ngủ phòng khách, em ngủ sofa thư phòng, để phòng ngủ cho mẹ."
"Mẹ không ngủ lại." Kim Thái Hanh nói: "Nói là tới thăm em một chút rồi đi."
"Mệt lắm đó, đi tới đi lui mất hết bốn tiếng."
"Ngày mai em hỏi ý mẹ đi, nhanh húp cháo, lạnh bây giờ."
Không biết là do truyền dịch, hay là sợ bị mẹ Kim càm ràm mà đến tối bệnh của Điền Chính Quốc đã đỡ ít nhiều. Hôm sau dậy thật sớm đi truyền dịch tiếp, lúc về nhà đã thần thanh khí sảng.
Gần đến trưa, mẹ Kim xách theo bao lớn bao nhỏ đến, đồ ăn chiếm đa số, chủ yếu là do Điền Chính Quốc thích các món kho, nước sốt làm khá thanh đạm, thích hợp cho bệnh nhân bị cảm.
Điền Chính Quốc đã ăn cháo một ngày, nhìn đống thức ăn kia liền thèm thuồng, mẹ Kim đột nhiên chắn trước mặt, quan tâm nâng mặt cậu lên: "Tới đây, cho mẹ xem."
Nói xong sờ trán của cậu.
"Mẹ, con thật sự không có sốt." Trong lòng Điền Chính Quốc ấm áp, nhưng lại có chút buồn cười, hai mẹ con Kim Thái Hanh đều thích sờ trán cậu, rất sợ nhiệt độ cơ thể cậu tăng cao.
"Không sốt là tốt rồi, hôm qua Thái Hanh nói con bị cảm làm mẹ hết hồn." Mẹ Kim thu tay lại, nhìn chằm chằm Điền Chính Quốc một hồi, lại nhíu mày, "Sao gầy vậy?"
Người mẹ nào nhìn con trai mình cũng luôn thấy "Gầy", "Hốc hác", "Có mệt không". Điền Chính Quốc cầm lấy cánh gà chiên, cười dỗ dành: "Tại con chờ mấy món ăn của mẹ đó!"
Cũng câu hỏi như vậy, câu trả lời của Kim Thái Hanh luôn rất nhàm chán "Không có gầy".
Cho nên so với con trai ruột, mẹ Kim thích lải nhải với đứa con trai mình nhặt được hơn.
"Quán mì Quốc Ca" và "Trái cây tươi Hanh Hanh" đều nghỉ bán hôm nay, Kim Thái Hanh nấu vài món ít chất béo, sau khi ba người ăn xong chuyển phát nhanh mới thong thả tới.
Điền Chính Quốc mở thùng lấy áo len ra, mẹ Kim liền nói: "Mặc xem vừa không, không vừa lúc về mẹ sửa lại."
Kim Thái Hanh không muốn mặc, Điền Chính Quốc lại ôm lấy áo nói: "Vâng, để tụi con mặc thử."
Đóng cửa phòng ngủ lại, Kim Thái Hanh nói: "Như vầy làm sao mà mặc."
"Mặc như đồ trong, người khác cũng không nhìn thấy." Điền Chính Quốc nhìn nói, "Nhanh, dù sao cũng là tâm ý của mẹ, mau thay đi."
5 phút sau, hai người mặc áo len màu xám tro đi ra phòng khách, biểu cảm của Kim Thái Hanh rất phức tạp, Điền Chính Quốc thì cười nói: "Rất ấm, cũng rất vừa, cảm ơn mẹ."
Mẹ Kim rất vui vẻ, "Vậy là tốt rồi, lạnh thì mặc vào, đừng để bị cảm."
Buổi chiều, Điền Chính Quốc muốn giữ mẹ Kim ở lại một đêm, nhưng mẹ Kim nhất quyết phải đi về, nói buổi tối đã hẹn bạn chơi mạt chược.
Tiễn mẹ Kim xong, Kim Thái Hanh sợ nóng nên về nhà cởi áo len ra ngay, Điền Chính Quốc nói đùa mắng anh là "Con bất hiếu", bị đáp trả bằng một câu "Anh xem em có thể kiên trì bao lâu".
Nửa tiếng sau, Điền Chính Quốc cũng cởi áo len ra, lý do là "Thật sự rất nóng".
Kim Thái Hanh gom áo lại nói, "Để sau Tết mặc tiếp."
"Được." Điền Chính Quốc suy nghĩ một lúc. "Phải rồi, chị Trinh nói tết âm lịch năm nay muốn dẫn bác Khổng với thím Khổng đi Hải Nam, chúng ta đi chúc Tết sớm đi!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co