Chương 86-90
Chương 86
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Do án mạng khu vực Đại mộ bị phong tỏa, mà khu vực thôn Ninh Hóa công tác khảo cổ còn chưa bắt đầu, nên cũng không ai bước vào thôn. Không ai dòm ngó, Vương Nhất Bác càng mừng vì tiện cho cậu ngày đêm chạy đến chỗ Tiêu Chiến.
Mới vừa thân mật xong, Vương Nhất Bác luyến tiếc, nghĩ nghĩ một lúc thì đề nghị với Tiêu Chiến.
"Hay là...... Hay hôm nay em ở đây luôn nha, ngủ ở đâu cũng là ngủ mà?"
Cái bộ dạng tự nhiên như đề nghị ngủ lại nhà người yêu của Vương Nhất Bác làm Tiêu Chiến phải ngạc nhiên, tuy đây đúng là 'nhà' của Tiêu Chiến, nhưng là 'nhà' chôn dưới lòng đất.
"Có người sống nào mà ba ngày đã hết hai ngày chạy đến đại mộ, còn định ngủ lại trong mộ luôn không? Dù gì âm dương cũng khác biệt, chỗ này âm khí quá nặng, ngươi ở đây cũng chỉ gây hại cho bản thân thôi."
"Nhưng tại em cứ nhìn thấy anh là......."
Biết Vương Nhất Bác đang định nói gì, Tiêu Chiến trừng mắt hắn liếc cậu một cái, làm Vương Nhất Bác phải nuốt lại nửa câu nói kia xuống. Tiêu Chiến trời sinh có mắt đào hoa, dù không cười, khóe mắt cũng cung tròn lên, hơn nữa y lại còn rất đẹp, nên khi trừng mắt Vương Nhất Bác liếc mắt một cái, có lẽ y cũng không nhận ra, cái liếc mắt này mang theo rất nhiều phong tình, trong mắt Vương Nhất Bác lại càng mê người......Cậu ngẩn người nhìn mê mẩn.
Nhưng mà Vương Nhất Bác còn chưa kịp nghĩ gì tiếp, thì chớp mắt một cái, cậu đã bị Tiêu Chiến ném thẳng ra Đại Mộ.......
Vương Nhất Bác ngồi chỏng chơ giữa sườn núi, gió lạnh hiu hiu thổi. Nhìn ánh trăng trên đỉnh đầu, Vương Nhất Bác chợt cảm thấy hoảng hốt. Những ngày gần đây cậu ở chung với Tiêu Chiến cứ như với người bình thường, Vương Nhất Bác đã quên mất Tiêu Chiến có sức mạnh như vậy, chớp mắt đã bị xách cổ ra ngoài. Lại nghĩ đến Tiêu Chiến sinh thời lập chiến công hiển hách, am hiểu võ nghệ......
Vương Nhất Bác nhịn không được nuốt nước bọt, xem ra, Tiêu Chiến còn khách khí với cậu, nếu Tiêu Chiến không chấp thuận, thì đừng nói là ôm hôn, chỉ sợ ánh mắt cậu càn rỡ một chút thôi là đã chết lúc nào cũng không biết, giống như lần đó thiếu chút nữa chết trên tay y vậy.... Nghĩ như vậy, Vương Nhất Bác tự nhiên thấy sầu, Tiêu Chiến như vậy là biết ngay sinh thời chắc chắn y không bao giờ chịu để mình ở phía dưới, ngay cả chuyện "ấy ấy" chắc cũng như thế...... Nếu Tiêu Chiến không muốn, Vương Nhất Bác cũng không có cách nào bắt y "đi vào khuôn khổ"......
Chẳng có tiền đồ gì cả......
"Aizz......."
Ngửa đầu ngắm trăng, Vương Nhất Bác khẽ thở dài một tiếng, nhưng tiếng thở dài lại ẩn theo một vị ngọt ngào.....
Giữa tháng mười, Tây An thiên cũng bắt đầu chuyển lạnh, nhiệt độ ngày đêm chênh lệch rất lớn, Vương Nhất Bác vốn đã mặc phong phanh, giờ đang nửa đêm là lúc lạnh nhất ngày, tuy trong mộ thật ra không cảm thấy lạnh, nhưng giờ ra ngoài núi mới cảm thấy rõ ràng.
Gió lạnh thổi qua, Vương Nhất Bác nhịn không được run lên. Nhưng không hiểm sao, Vương Nhất Bác lại chẳng muốn về, ngồi trên đất ngẩn ngẩn ngơ ngơ.
Trung tâm thành phố Tây An ô nhiễm quá, chẳng dễ gì mà nhìn được trăng sao. Thôn Ninh Hóa cách Tây An khá xa, bầu trời quang đãng không có mây đen ô nhiễm che lấp, tối nay lại có thể nhìn thấy rất nhiều sao.
"Lạnh còn không về nhanh đi, ngồi dưới đất làm gì?"
Ném Vương Nhất Bác ra ngoài, nhưng Tiêu Chiến cũng không quay về ngay, đứng trong một góc tối ở đường hầm đào thông ra ngoài nhìn Vương Nhất Bác. Thấy cậu ngồi ngẩn ngơ trên đất, rõ ràng lạnh đến run lên, lại không chịu về, chỉ ngẩng mặt nhìn lên trời, hôm nay có gì đẹp?
Tiêu Chiến bước ra ngoài, ánh trăng xuyên thấu qua hồn thể y, chẳng để lại bóng trên mặt đất.
Nhưng Tiêu Chiến cũng không thèm để ý, y chỉ thấy Vương Nhất Bác nhìn trăng lúc thì cười, lúc thì thở dài một cái.....
Không cần nghĩ Tiêu Chiến cũng đoán được Vương Nhất Bác đang nghĩ đến chuyện thân mật chưa hoàn thành xong vừa nãy, cũng làm y lại nhớ lại cảm giác khi đôi tay Vương Nhất Bác ôm chặt lấy eo y, bỗng dưng, trái tim lại dấy lên cảm giác kỳ lạ, làm Tiêu Chiến vốn không muốn lên tiếng lại mở miệng.
Nghe giọng Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác lập tức đứng lên, vỗ vỗ bùn đất trên mông, tìm nơi phát ra âm thanh, thấy người mình đang nhung nhớ đứng trước cửa đường hầm. Dưới ánh trăng, mái tóc dài đen tuyền phiếm lên màu trăng bạc, bộ y phục vải gấm hoa văn cầu kỳ của Tiêu Chiến lại còn đẹp đến lạ thường.
Nếu là người khác Tiêu Chiến như thế, e là chỉ biết phủ phục quỳ xuống, quỷ khí đáng sợ và diện mạo đẹp như một vị thần hòa vào làm một, vừa kinh khủng mà lại vừa cao quý.
Nhưng, Tiêu Chiến như vậy trong mắt Vương Nhất Bác lại càng đẹp đến nao lòng, không phải vẻ đẹp dịu dàng của phụ nữ, mà là khí chất đặc biệt của chỉ riêng Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác không biết phải tả thế nào, chỉ biết người trước mắt đẹp đến mức làm tim cậu đập nhanh gấp đôi.
"Trăng sao không nhìn, nhìn ta làm gì?"
"....Anh đẹp hơn."
Vương Nhất Bác bước nhanh đến gần Tiêu Chiến, nhưng đột nhiên y lại biến mất làm Vương Nhất Bác ngẩn người.
Do dự bước vài bước vào đường hầm, Vương Nhất Bác gọi: "Anh quay vào trong rồi à?"
Không biết Tiêu Chiến có cố tình tránh né hay không mà Vương Nhất Bác không thấy y đâu nữa.
"Anh chẳng thèm nghe em nói hết câu đã ném em ra ngoài....." Vừa nói Vương Nhất Bác vừa lấy đèn pin trong túi ra rọi xem thử, nhưng vẫn không thấy Tiêu Chiến.
"Chiến, Anh ở đâu rồi?" Nói, Vương Nhất Bác lại bước về trước vài bước.
Chỉ là, Vương Nhất Bác lại không biết, cậu không nhìn thấy Tiêu Chiến đang đứng trước mặt cậu. Ánh mắt nhìn dáo dác xung quanh, nhưng lại không thấy y chỉ đứng cách cậu có nửa mét. Cậu bước lên tìm kiếm, đi xuyên qua hồn thể Tiêu Chiến......
Cảm giác có người sống xuyên qua hồn thể cũng không dễ chịu gì, tựa như bị cái gì đánh tan, chớp mắt đó Tiêu Chiến như mất ý thức tạm thời, đến khi hoàn hồn lại, Vương Nhất Bác đã đứng phía sau y.....
Đôi tay bỗng dưng siết chặt, Tiêu Chiến bình tĩnh đứng tại chỗ, không quay đầu lại, cũng không nói gì. Con người đã từng nắm giữ được tất cả những thứ quan trọng rộng tay, con người đã từng bừa bãi phóng túng, giờ phút này trong đôi mắt lúc nào cũng thư thái lại tràn ngập sợ hãi.
Là chuyện gì vậy..... Sao lại thế này?!
Vương Nhất Bác...... Không nhìn thấy y nữa?
Nhận ra điều đó, Tiêu Chiến thật sự không biết phải làm sao, y chưa từng nghĩ tới Vương Nhất Bác sẽ có ngày không nhìn thấy y nữa, sau đó sẽ không thể chạm vào y nữa.......
Tiêu Chiến sợ hãi.......
"Ta ở phía sau ngươi."
Y thấp giọng nói một câu, nhưng lại chỉ nghe thấy Vương Nhất Bác hỏi y đang ở đâu.....
"Anh ở đâu vậy?".
"Ta ở đây."
"Chiến?"
"Vương Nhất Bác, ta ở đây."
"Anh trốn đi đâu vậy?"
"Ta....... ta ở phía sau ngươi."
Vương Nhất Bác vẫn luôn lớn tiếng vừa gọi vừa bước vào sâu trong đường hầm, nhưng không có tiếng trả lời, làm trái tim cậu vốn đang nhẹ nhàng chợt hoảng loạn,
"Chiến, anh trả lời em một tiếng đi."
Có thể là do nỗi lo lắng đã có có tác dụng, phía sau đột nhiên vang lên giọng Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác vội vàng đáp:
"Phía sau?" Vương Nhất Bác xoay người, Tiêu Chiến lúc nãy chẳng thấy đâu quả nhiên đứng phía sau cậu, Vương Nhất Bác lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, cười nói: "Sao lại đột nhiên vòng ra phía sau, em còn tưởng anh vào mộ thất rồi, chuẩn bị vào trong tìm nè."
Tiêu Chiến đưa lưng về phía ánh trăng, Vương Nhất Bác không nhìn thấy rõ lắm, nhưng người mình thích đứng trước mắt, lòng cậu ngọt như rót mật, nhìn thế nào cũng thấy vui vẻ, nên muốn chọc ghẹo một chút: "Anh cừ quá, nháy mắt đã biến mất, anh muốn trốn thật thì em không có cách nào tìm được anh."
Nhưng mà vừa dứt lời, Tiêu Chiến bước nhanh đến trước mặt Vương Nhất Bác vươn tay ôm chặt lấy cổ cậu.
"Vương Nhất Bác, ngươi không thể không tìm thấy ta."
Tiêu Chiến gác cằm lên vai Vương Nhất Bác, cậu không nhìn thấy vẻ mặt y, chỉ nghe thấy tiếng. Giọng Tiêu Chiến tuy trầm hơn nhưng cũng giống như mọi ngày, không có gì quá khác biệt. Người yêu nhào vào trong ngực, Vương Nhất Bác vui thật sự. Ôm chặt lấy Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác nói:
"Tìm mà, mất cả đời cũng phải tìm được!"
"Chẳng phải vừa rồi ngươi không tìm ra sao?"
Giọng Tiêu Chiến vẫn đượm ý cười như mọi ngày, làm Vương Nhất Bác cho rằng y chỉ đang trêu đùa: "Nãy không phải anh cố ý trốn sao? Trong đây tối quá em không nhìn rõ."
Tiêu Chiến không trả lời, chỉ là ôm lấy Vương Nhất Bác, xuyên qua bả vai cậu nhìn con đường hầm tăm tối.
"Chiến?"
"Vương Nhất Bác, ngươi không thể bỏ ta lại."
"Sẽ không, cả đời cũng sẽ không." Ôm siết Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác hôn vụn lên thái dương người trong lòng ngực, xúc cảm lạnh căm làm cậu tỉnh táo lại một chút, "Sao đột nhiên lại nói như thế?"
"Không có gì." Tiêu Chiến nhìn bàn tay mình như hơi tan biến đi mất, lại chỉ mỉm cười, "1600 năm...... Thật sự quá dài."
"Đúng, nhưng mà em đã gặp được anh, yêu anh, cũng quyết định đời đời kiếp kiếp ở bên cạnh anh."
"...... Ừm."
—
Chưa ngọt được mấy chap là lại bắt đầu ngược rồi...
Chương 87
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
1600 năm quá dài, thời đại thay đổi, triều đại cũng thay đổi bao lần, không phải trong nháy mắt, đây là lịch sử.
Núi non trùng điệp còn khác xưa, thì trận pháp dù kiên cố cách mấy theo thời gian nó cũng sẽ suy yếu.
Bằng không thì sao quỷ khí ngàn năm đè nén trong đại mộ này hôm nay lại có thể xông lên đến tận trời.
Quãng thời gian dằng dặc này, không ai rõ ràng sự biến hóa của Đại mộ hơn Tiêu Chiến. Từ lúc y tỉnh lại là đã phát hiện trận pháp Đại Mộ yếu đi rất nhiều, Tiêu Chiến xưa nay không ngốc, dĩ nhiên hiểu điều này đại biểu cho chuyện gì.
Y thoát ly thế giới này đã hơn một ngàn năm, nhưng không vào sinh tử luân hồi, linh hồn này của y và đại một như đã hòa vào làm một, giống như cây đại thụ mọc rễ, khu mộ này hạn chế linh hồn u thì một ngàn năm qua sao hồn thể y sao không thấm dần vào Đại mộ được?
Vương Nhất Bác từng muốn giúp Tiêu Chiến ra khỏi đại mộ này, muốn y luân hồi chuyển thế, không bị trận pháp đáng sợ này trói buộc nữa. Nhưng mà tận đáy lòng Tiêu Chiến lại hiểu rõ.
Y và Đại Mộ mộ này như cùng sinh, nếu một ngày kia rời khỏi, Đại Mộ nhất định sẽ sụp đổ, mà ra khỏi một thất này, chỉ sợ không phải là đi hồi chuyển thế.......
Đây chỉ từng là suy đoán của y, hôm nay lại có thể khẳng định......
Đồng thời Tiêu Chiến cũng phát hiện ra một loại cảm xúc chưa từng có dâng lên trong lòng y, khi Vương Nhất Bác không nhìn thấy y, khi Vương Nhất Bác xuyên qua hồn thể y, đại não ong một tiếng nổ vang, trái tim đột ngột đau đớn làm y như không còn đứng vững.
Tuy biết sẽ rồi có ngày như thế, nhưng khi y chấp nhận mảnh tình cảm này, khi y đang đắm mình vào nó, thì ngày này lại đột nhiên đến. Tiêu Chiến phát hiện mình không thể thừa nhận.
Tiêu Chiến sợ hãi. Ở một khắc đó y rõ ràng thấy chính mình đang sợ hãi.
Nếu từ nay về sau Vương Nhất Bác không thể nhìn thấy y nữa, Tiêu Chiến không thể tưởng tượng y sẽ như thế nào. Tiêu Chiến chưa bao giờ là một người dịu dàng, cũng chưa bao giờ sẽ để thứ thuộc về mình vuột mất khỏi tay, nếu y chỉ vừa gặp được Vương Nhất Bác, y cũng có thể cố gắng chấp nhận, nhưng giờ thì không, thật sự không được. Tình cảm sâu đậm Vương Nhất Bác dành cho y, y không muốn nhường cho bất kỳ kẻ nào. Nếu đã thuộc về Tiêu Chiến, thì một đời đều phải thuộc về y, dù cho có hủy hoại Vương Nhất Bác!
Nhưng mà, được Vương Nhất Bác ôm siết trong vòng tay, nghe Vương Nhất Bác nói từng câu từng chữ, Tiêu Chiến lại biết y không thể làm được......
Vương Nhất Bác không biết chuyện xảy ra lúc nãy, chỉ biết hiếm hoi lắm người mình thích mới chủ động sà vào lồng ngực mình, Vương Nhất Bác mừng rỡ, vội vàng ôm chặt lấy, sống chết không chịu buông tay.
"Chiến, anh còn chưa nói em biết lúc nãy anh đi đâu đó, nháy mắt đã biến mất chẳng thấy đâu."
"Không đi đâu cả......" Tiêu Chiến dựa vào đầu vai Vương Nhất Bác, cười khẽ một tiếng, "Vương Nhất Bác, nếu một ngày nào đó ta đột nhiên biến mất, ngươi sẽ làm thế nào."
"Đừng nói bậy!" Vương Nhất Bác nhíu chặt mày. Câu hỏi của Tiêu Chiến cũng là thứ cậu sợ hãi nhất. Cậu chẳng biết gì nhiều về quỷ thần, rất nhiều chuyện luôn phải bị động, tựa như lần trước tình trạng Tiêu Chiến đột nhiên xấu đi, cậu muốn giúp Tiêu Chiến lại không biết phải làm thế nào.
Người đã chết rồi, chẳng ai biết hồn phách này khi nào đột nhiên biến mất. Cậu có thể nhìn thấy Tiêu Chiến là hoàn toàn nhờ vào mảnh ngọc bội kia, nếu ngày nào đó cậu vô tình đánh mất nó, thì cậu phải làm gì bây giờ, khi không thể nhìn thấy người này, khi không thể chạm vào y.......
Không phải Vương Nhất Bác không nghĩ tới, cậu suy nghĩ rất nhiều, nhưng lại không có cách nào giải quyết. Cậu không giống Đường Gia Minh hay Khúc Chí Văn, cậu chỉ là một người bình thường......
"Nếu...... Nếu em là đạo sĩ pháp sư có thể nhìn thấy quỷ thần thì tốt rồi......"
Ý Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến hiểu, y cười nói: "Ngươi là chính ngươi, Vương Nhất Bác, ngươi chắc chắn sẽ có thành tựu ở sử học, hà tất phải bỏ tiền đồ làm đạo sĩ."
"....... Em biết, chỉ là em không cam lòng, em chẳng làm được gì cả...... Em cũng đã nghĩ tới, nếu ngày nào đó em không tìm thấy anh nữa....... Khúc Chí Văn đang muốn tìm Cột cốt, em có lấy được một viên trong cổ mộ ở Bình Dao, cho cậu ta là được, nhờ cậu ta giúp em tìm anh, sau đó khi đã biết rõ ngọn ngành nguyên nhân Đại Tự biến mất trong lịch sử, em sẽ đi tìm anh. Nếu anh ở đại mộ này, em sẽ đến đây, bên cạnh anh đến thiên hoang địa lão. Nếu anh ở địa phủ, em sẽ đến đó. Chỉ hy vọng đến lúc đó, anh chờ em...... Nếu......"
Nói tới đây Vương Nhất Bác dừng một chút, "Nếu, nếu anh không còn trong thiên địa, em cũng sẽ theo anh...... Có phải anh nói không biết kiếp sau em sẽ thích ai khác sao? Nếu không có kiếp sau, thì sẽ không thích người khác."
Người trong lồng ngực không nói gì, Vương Nhất Bác cũng không biết phải nói thêm thế nào, chỉ biết ôm lấy y chặt hơn.
Luyến tiếc buông lỏng ra, Vương Nhất Bác nhẹ ngửi mùi hương của Tiêu Chiến, nhẹ hôn vụn lên thái dương y, cho đến khi Tiêu Chiến đẩy ra, Vương Nhất Bác mới buông tay.
"Vừa nãy ngươi nói, ngươi cầm một viên ngột cốt từ Bình Dao về phải không?"
"Ừm. Nó đây." Nói, Vương Nhất Bác lấy trong túi áo ra một cái cái hộp nhỏ, đưa cho Tiêu Chiến, "Là cái này, Ninh Khanh cho cho ba bọn em ỗi người một viên, để bảo vệ ảnh hưởng từ trận pháp, mới có thể sống sót trở ra."
Tiêu Chiến gật gật đầu, nhận lấy cái hộp nhỏ trong tay Vương Nhất Bác, mở ra bên trong đúng là có một viên Ngột Cốt bé bằng hạt đậu.
Thật ra dù Ninh Khanh không đưa cho Vương Nhất Bác Ngột Cốt, Vương Nhất Bác cũng sẽ không có chuyện gì, vì trước khi cậu đi Bình Dao, Tiêu Chiến đã dung nhập một viên ngột cốt vào trong khối ngọc bội. Vương Nhất Bác mang theo sẽ không có việc gì xảy ra.
Nhưng mà cái này Tiêu Chiến cũng không nói với Vương Nhất Bác, ngọc bội kia có thể giấu được hơi thở của Ngột Cốt, cũng không sợ ngột cốt trên người Vương Nhất Bác bị người khác dòm ngó, nhưng viên này thì lại không như thế.
"Mang theo nó, sẽ có những kẻ nảy sinh ý đồ xấu với ngươi, ngươi đưa mảnh ngọc bội cho ta."
"Ngọc bội?" Vương Nhất Bác giật mình, "Nhưng trả nó cho anh thì em không thể nhìn thấy anh được."
"Ngươi cầm trong lòng bàn tay là được." Mặt Tiêu Chiến tràn ngập ý cười, "Ta dung nhập Ngột Cốt này vào ngọc bội, sẽ không ai phát hiện ra nữa,lúc nãy đuổi ngươi ra khỏi mộ thất, ta quên mất."
"Anh có thể cho nó tan chảy vào mảnh ngọc à?" Vương Nhất Bác lắp bắp kinh hãi, "Làm thế nào được vậy?"
"Ngột Cốt là thần vật, nhìn như hữu hình, nhưng trên thực tế nó có thể hóa thành vô hình, chỉ cần thúc giục nó, nó có thể dung nhập vào trong bất cứ thứ gì."
Chuyện này Vương Nhất Bác có nghe Khúc Chí Văn nói qua, nếu muốn sử dụng Ngột Cốt thì cần phải có thần Khí thúc giục, nhưng là Tiêu Chiến lại có thể tự mình làm được!
"Anh có thể thúc giục Ngột Cốt?!"
Tiêu Chiến lắc lắc đầu, "Ta không làm được, chỉ có những thứ cùng năng lượng mới hòa tan được Ngột cốt, quỷ khí trên người ta bài xích hơi thở của nó. Ta chỉ có thể dùng quỷ khí đánh nát Ngột cốt rồi khảm trên ngọc bội. Ngọc bội này có thể che dấu hơi thở của Ngột cốt, sẽ giảm bớt phiền toái cho ngươi."
Lần trước y nhân lúc Vương Nhất Bác thu dọn đồ đạc trong mộ thất, lấy ngọc bội trên người cậu ra khảm Ngột Cốt và rồi thả lại chỗ cũ, Vương Nhất Bác bận rộn không phát hiện ngọc bội bị lấy đi.
Tiêu Chiến lấy viên ngột cốt ra, không biết vì sao hạt cốt bay lơ lửng trong lòng bàn tay y.
Lấy ra ngọc bội, Vương Nhất Bác thấy đầu ngón tay Tiêu Chiến khẽ nhúc nhích, viên Ngột Cốt liền biến thành bột phấn, sau đó bay vào ngọc bội, một luồng sáng màu trắng ngà ánh lên rồi biến mất trong tích tắc, mà ngọc bội cũng như lúc ban đầu, không có gì thay đổi.
Vương Nhất Bác trợn mắt há hốc mồm.
Cho nên khi Tiêu Chiến ngước lên, thấy bộ dạng há mồm ngu ngốc của cậu, y phải phì cười thành tiếng.
"Sao thế, ngạc nhiên lắm à?"
"Ừm......"
"Nếu ngươi biết năm đó một đội quân phải bại dưới tay ta, ngươi cũng không ngạc nhiên như thế."
"Ý anh là triều Minh đúng không? 500 năm trước?"
Tiêu Chiến gật gật đầu, lại lắc lắc đầu, "Cũng không chắc, ta không biết chính xác thời gian, nhưng hẳn là giống như ngươi nói, gần ngàn người chết trong khu mộ này."
Có lẽ đội quân kia nhắm vào Ngột Cốt, mà chuyện năm đó vẫn có người biết đến, tỷ như người đã viết câu thơ kia......Giờ nghĩ lại, bài viết nặc danh phân tích vụ án mạng ở thôn Ninh Hóa trên mạng lần đó có lẽ đã nói đúng rồi!
Nghĩ đến đây, Vương Nhất Bác bỗng nhiên cảm thấy da đầu tê dại,
"Chiến, anh có nhớ..."
"Thôi, hôm nay không nói nữa. Có vấn đề gì mai lại nói tiếp cũng không muộn, sắc mặt của ngươi thật sự rất kém." Không đợi Vương Nhất Bác nói xong, Tiêu Chiến đã ngắt lời, trêu đùa "Nếu còn chưa chịu về thì ngày mai nhưng đừng hòng bước vào mộ thất."
Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến, chỉ có thể bất đắc dĩ mà thở dài "Vậy được rồi, em xuống chân núi đây, mấy ngày này đội khảo cổ vẫn chưa khởi công, ngày mai em lại sang đây sớm."
"Được."
Không có cách nào, Vương Nhất Bác cũng biết cơ thể mình nếu còn chưa nghỉ ngơi nữa thì sẽ hỏng bét thật sự.
"Em về đó nha." Còn chưa nói xong, đã chẳng thấy Tiêu Chiến đâu nữa, nghỉ chắc y về lại địa cung rồi, Vương Nhất Bác chỉ thở dài, đi xuống chân núi.
Chờ Vương Nhất Bác đi xa, Tiêu Chiến mới bước ra khỏi vách đá. Nghe tiếng động bên ngoài đường hầm, y cười nhạo một tiếng, "Đã tới đây rồi thì sao lại nấp như bọn chuột đào mộ thế, định trốn đến bao giờ?"
./.
Chương 88
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Chuyện phát sinh ở đại mộ Tiêu Chiến đã cố ý giấu diếm, bảo Vương Nhất Bác rời đi trước, nên chuyện thế nào cậu cũng không hề hay biết.
Ở bên cạnh Tiêu Chiến Vương Nhất Bác không hề biết mệt, nhưng trên đường về lại phòng nghỉ dưới chân núi, thân thể lại bỗng nhiên giống như bị thứ gì đè nặng, khiến trước mắt tối sầm, ngã quỵ xuống đất.
"Ah......" Ấn bàn tay lên đầu, Vương Nhất Bác hơi thở dốc, mặt nhăn chặt lại. Chờ khi nhịp thở ổn định lại, Vương Nhất Bác thử đứng lên, nhưng hai chân lại xụi lơ không thể đứng nổi.
Dù cố gắng giãy giụa bò lên nhưng vẫn không thể nào đứng thẳng nổi.
Vương Nhất Bác thở dài một hơi, cũng không cố gắng nữa, nằm thẳng xuống đất. Không cần nghĩ cũng biết cậu không đứng dậy nổi nữa rồi, thân thể của mình ít nhiều cậu cũng biết, có lẽ lại là tác dụng phụ của thứ thuốc kia, cái cảm giác lực bất tòng tâm này cũng không phải lần đầu tiên. Trước đây cũng thường thường cảm thấy mệt mỏi, không nhấc nổi tay chân nhưng chỉ cần ngủ một giấc sẽ khỏe lại ngay,nhưng mà lần này có vẻ nghiêm trọng, chắc là ảnh hưởng của việc mất máu quá nhiều hai ngày trước.
Vương Nhất Bác thật ra cũng không sợ hãi, chỉ là sợ triệu chứng này xảy ra càng lúc càng nặng, nếu ngày nào đó cậu ngủ một giấc rồi không tỉnh lại nữa thì cũng không phải là chuyện tốt, vì cậu đã hạ quyết tâm, cho dù chết cũng phải chết trong đại mộ để ở bên cạnh Tiêu Chiến rồi......
Thôn Ninh Hóa thôn vốn dĩ chẳng còn ai ở nữa, mấy người già ngoài cửa thôn lúc trước cũng đã được cảnh sát vận động rời đi. Giờ không có gió, toàn bộ thôn tĩnh mịch, không có một chút tiếng động nào, ngay cả tiếng dế kêu hay chim ăn khuya Vương Nhất Bác cũng không nghe thấy.
Vương Nhất Bác nhớ Khúc Chí Văn có nói, quỷ khí ở Đại Mộ này dày đặc, người sống còn phải tránh xa, huống chi là động vật, những con chim kia đã chạy trốn khỏi núi hết ngay từ lúc Tiêu Chiến tỉnh lại.
Chạy trốn......
Nhớ đến đôi mắt đào hoa kia của Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác lắc lắc đầu, y đẹp như thế, trốn cái gì mà trốn.
Ngày mùa thu mặt đất hơi lạnh, Vương Nhất Bác nằm trên nền đất lạnh một lúc lâu cơ thể mới dần cử động lại được để về phòng. Cơ thể này chắc cũng đã tới cực hạn rồi, mỏi mệt quen thuộc ập về, Vương Nhất Bác vội vàng rửa mặt bằng nước lạnh, nhanh chóng leo lên giường sau đó ngủ ngay.
Chỉ là, ngay cả Vương Nhất Bác cũng không biết, giấc ngủ này của cậu khác với mọi lần, lần này cậu ngủ thật lâu, khi tỉnh dậy đã là bốn ngày sau......
Vương Nhất Bác ngủ bốn ngày, Ngô Hải cùng Trương Tuấn cũng lo lắng đủ bốn ngày.
Phát hiện Vương Nhất Bác xảy ra chuyện đầu tiên là Ngô Hải. Theo lời Vương Nhất Bác, Ngô Hải sang ngày hôm sau thì liên hệ ngay người chủ cho thuê nhà, vừa lúc còn có một phòng chưa có người thuê, Ngô Hải liền gọi điện thoại báo Vương Nhất Bác, nhưng Vương Nhất Bác lại không bắt máy. Nghĩ Vương Nhất Bác đang bận, nên sau giờ trưa Ngô Hải gọi lại cho Vương Nhất Bác thêm hai cuộc nữa, nhưng vẫn không ai nghe máy.
Vốn dạo gần đây chẳng an bình, sự cố liên tiếp, Ngô Hải sao không lo cho được, Vương Nhất Bác không có việc gì thì tốt, nhưng lỡ có chuyện gì, cái viên kia có chuyện gì thì làm sao bây giờ? Không tìm thấy Vương Nhất Bác ở trường học, Ngô Hải đoán cậu đã đến thôn Ninh Hóa.
Chỉ là......nhìn mặt trời sắp lặn, Ngô Hải lại hơi do dự. Thôn Ninh Hóa là nơi thế nào sao cậu không biết, chỗ đó rất nguy hiểm. Thấy mặt trời dần lặn, lúc này mà qua đến đó thì trời đã tối. Cậu ta không giống Vương Nhất Bác, tuy Vương Nhất Bác chưa từng nói, nhưng cậu ta cũng đoán được Vương Nhất Bác chắc chắn có thứ gì có thể ngăn cản những ác quỷ đó tấn công, và giúp Vương Nhất Bác thấy quỷ hồn, mà dù không có, Vương Nhất Bác cũng được chủ nhân ngôi mộ che chở, nên khi xảy ra chuyện, những người kia bị tất công đều bỏ mạng, duy chỉ Vương Nhất Bác còn sống......
Mà Ngô Hải chỉ là một người bình thường.
Nhưng mà cậu ta gần đây cũng trở nên thân thiết với Vương Nhất Bác, là anh em vào sinh ra tử, biết Vương Nhất Bác có thể gặp nguy hiểm, cậu ta không thể chỉ đứng nhìn.
Nghĩ nghĩ một lúc, Ngô Hải gọi điện báo Trương Tuấn. Trương Tuấn nghe xong, im lặng một lúc rồi nói nói: "Tôi gọi thử Khúc Chí Văn xem cậu ta có đi chung qua được không, nếu không thì tôi với cậu đi."
"Cũng đúng, cậu gọi thử Khúc Chí Văn đi."
Chỉ là, Trương Tuấn không liên lạc được với Khúc Chí Văn, ngay cả Khương Bình cũng không gọi được. Lúc này mặt trời đã lặn gần hết.
Ngô Hải và Trương Tuấn gặp nhau rồi bắt xe đến thôn Ninh Hóa, tranh thủ trời chưa tắt nắng tìm xem có phát hiện ra gì không.
Khi cả hai tìm thấy Vương Nhất Bác đang hôn mê trong phòng nghỉ, nhìn sắc mặt Vương Nhất Bác, cả hai cảm thấy thật may mắn vì tìm ra cậu kịp thời.
Vương Nhất Bác trông không hề giống người đang sống, gương mặt trắng bệch như bị rút hết máu, còn ẩn ẩn lên màu xanh xám, lẳng lặng nằm ở trên giường, nhắm chặt hai mắt, như đã tắt thở.
Ngô Hải và Trương Tuấn sợ đến choáng váng, còn nghĩ Vương Nhất Bác đã chết, vội vàng vọt tới trước giường lay mạnh Vương Nhất Bác, lúc chạm vào thấy cơ thể lạnh băng, Ngô Hải hít ngược một hơi khí lạnh.
Cũng may cảm giác được ngực Vương Nhất Bác còn phập phồng, Trương Tuấn và Ngô Hải mới vội vàng nâng Vương Nhất Bác lên xe chạy đến bệnh viện.
Ngô Hải cũng biết tình trạng của Vương Nhất Bác không phải bệnh lý bình thường, trên đường đưa Vương Nhất Bác vào bệnh viện, cậu ta nhờ Trương Tuấn cố gắng liên lạc với Khúc Chí Văn. Tuy không liên lạc được ngay, nhưng sáng hôm sau Khúc Chí Văn cũng chạy đến, đi cùng còn có Khương Bình từ Bình Dao về chưa gặp lại lần nào nữa.
(tự nhiên tui nghi hai người này đi chung với nhau tối hum qua quá!!!)
Trương Tuấn thấy Khúc Chí Văn tới thì bỏ mặc ngay ông bác sĩ còn đang ngồi rung đùi dặn dò mấy thứ cần thiết, túm lấy Khúc Chí Văn nói:
"Cậu lại nhìn xem, Vương Nhất Bác bị sao vậy, tại sao kêu mãi không tỉnh, cả nhìn sắc mặt còn có vẻ giống......" Người chết......
Hai chữ cuối Trương Tuấn không nói, nhưng Khúc Chí Văn nhìn Vương Nhất Bác đã biết cậu ta muốn nói gì, Vương Nhất Bác không phải có vẻ giống người chết, đây mà đúng là sắc mặt của người chết.
Khúc Chí Văn sờ sờ mặt Vương Nhất Bác, da thịt hơi cứng, rất giống người vừa mới chết, nhưng ngón tay có thể cảm nhận được động mạch chủ trên cổ Vương Nhất Bác vẫn đập bình thường, nhịp thở Vương Nhất Bác tuy yếu nhưng vẫn có.
Bên ngoài giống người đã chết, nhưng bên trong các cơ quan vẫn hoạt động duy trì sự sống. Tình huống này Khúc Chí Văn lần đầu gặp phải.
"Thế nào, Vương Nhất Bác làm sao vậy?!"
Thấy Khúc Chí Văn trông nghiêm túc, Trương Tuấn cũng đoán được tình trạng không lạc quan, vội vàng hỏi nói: "Có nguy hiểm lắm không?"
Khúc Chí Văn đứng thẳng lại, lắc lắc đầu, "Tôi không biết."
Khương Bình đứng bên cạnh thấy Khúc Chí Văn nói đến đây thì ngưng lại, nhìn xung quanh, đã biết những thứ sắp nói tốt nhất vẫn đừng để những người không liên quan nghe thấy. Hắn lấy thẻ cảnh sát ra, mời các bác sĩ hộ lý ra ngoài.
Đến khi những người khác đã ra ngoài, Khúc Chí Văn mới tiếp tục nói: "Không phải bị quỷ khí xâm nhập, cũng không phải bị trận pháp gì ảnh hưởng. Các anh chắc cũng nhìn ra được, bên ngoài Vương Nhất Bác rất giống người đã chết được nửa ngày, thậm chí cơ thể còn có tình trạng cương cứng tử thi. Kêu không tỉnh, cũng không nghe được gì, nhưng vẫn còn hô hấp, cơ quan nội tạng vẫn còn hoạt động, tuy rất chậm."
"Vậỵ... vậy Vương Nhất Bác còn sống?"
"Gọi là tồn tại thì đúng hơn, nằm thế này cũng chẳng khác gì đã chết, anh ta không thể cảm giác được bất cứ thứ gì."
Ngô Hải và Trương Tuấn không biết nói gì nữa, cả hai gần như là choáng váng.
Thấy hai người như vậy, Khương Bình nãy giờ vẫn im lặng đứng bên cạnh Vương Nhất Bác, thở dài nói: "Vậy cậu có cách gì giúp cậu ta tỉnh lại không?"
Khúc Chí Văn lại lắc đầu lần nữa, "Bác sĩ còn phải cần xác định được bệnh mới có thể cho thuốc, huống chi là tình trạng của Vương Nhất Bác tôi còn không biết là tại sao, sao có thể tùy tiện ra tay được. Nhưng mà.......Tôi nghĩ có một người hẳn là có thể biết được đây là chuyện gì."
Tuy Tiêu Chiến có thể không biết giúp Vương Nhất Bác, nhưng ít nhất y cũng biết nguyên nhân nào làm Vương Nhất Bác như vậy, biết nguyên nhân thì mới giải quyết được.
Khúc Chí Văn thật ra khá hứng thú với trạng thái này của Vương Nhất Bác. Theo lý thuyết, bộ dạng này của cậu ta hẳn là đã chết mới đúng, nhưng linh hồn vẫn còn bên trong, nội tạng vẫn hoạt động, giống như là có thứ gì đó đang cưỡng chế các cơ quan nội tạng Vương Nhất Bác hoạt động để duy trì sự sống vậy....Thứ gì mới công hiệu như vậy nhỉ?
Nhưng mà, Khúc Chí Văn còn chưa kịp đến đại mộ hỏi Tiêu Chiến, chiều hôm nay, tình trạng Vương Nhất Bác đã biến chuyển.
Gương mặt đang xám trắng dần hồng hào, tay chân cứng đờ cũng bắt đầu mềm lại, tràn đầy sức sống, ngay cả hô hấp cũng chậm rãi khôi phục lại như bình thường. Chỉ là Vương Nhất Bác vẫn chưa tỉnh lại thôi.
Tất cả những biến hóa này bốn người đều được thấy tận mắt.
Lần đầu tiên chứng kiến hiện tượng siêu nhiên như thế này, Trương Tuấn cảm thấy như da đầu mình tê dại đi, "Mẹ nó, cứ như người chết hồi sinh vậy......"
Câu nói này Ngô Hải và Khương Bình chỉ ngầm đồng ý trong lòng, nhưng lọt vào Khúc Chí Văn, cậu lại nghĩ khác.
Người chết hồi sinh......
Nghĩ ngay đến một khả năng, sắc mặt Khúc Chí Văn thay đổi liên tục..... Nếu là đúng như cậu đang nghĩ, thì cậu nên ngẫm lại xem lát nữa đi tìm Tiêu Chiến thì nên hỏi là Tiêu Chiến không muốn sống nữa, hay là không muốn Vương Nhất Bác sống nữa?
Tuy Tiêu Chiến đã chết....... Nhưng linh hồn cũng không thể chịu đựng nổi việc như vậy!......
–
Tác giả có điều muốn nói: CV của tui vẫn đang được xem xét. Sau khi xem xét chính trị xong thì tui sẽ đi làm. Dạo gần đây tui đang bận làm gia sư cho các lớp buổi sáng, kiếm tiền thuê nhà, và đi học đến 9:30 tối mới về á, cho nên tui toàn viết với đăng truyện lúc nửa đêm thôi, xin lỗi mọi người..
—
Tui edit luôn đoạn này để tiện tố bà tác giả là bả viết bộ này hơn 2 năm đó mọi người =]]]]
Chương 89
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Vương Nhất Bác ngủ đến trời đất tối tăm, nhưng sau bốn ngày tỉnh dậy lại không bị tổn hại gì, bệnh viện không xác định được nguyên nhân, cũng chỉ có thể truyền glucose cho Vương Nhất Bác, không dám làm gì khác.
Mà lúc rơi vào hôn mê không phải Vương Nhất Bác không phải mất ý thức hoàn toàn, cậu có thể cảm giác được gì đó không đúng, cậu ngủ rất lâu rồi, nên tỉnh dậy, nhưng trong giấc mơ, dù có giãy giụa thế nào cũng không thể tỉnh lại, tay chân nặng như mang chì, càng không thể mở mắt, chỉ rơi vào một mảnh hỗn độn.
Mà mảnh hỗn độn này cứ chớp tắt những hình ảnh liên tục, khung cảnh xung quanh cũng không rõ ràng. Có vẻ như cậu đang lơ lửng trên không nhìn xuống mảnh hỗn độn. Trong những hình ảnh đó, cậu thấy chính bản thân cậu, mặc những trang phục khác nhau, Vương Nhất Bác cẩn thận phân tích rõ những quần áo đó, có cái giống trang phục thời Đường, lại có cái giống thời Minh....... Lại có những y phục như dân tộc thiểu số, có cả kiểu áo Tôn Trung Sơn.......
Còn cậu thì hoặc đang viết viết, hoặc đang quan sát gì đó, như mọi ngày cậu công tác khảo cổ vậy, năm này qua tháng nọ, nghiên cứu rồi lại ghi ghi chép chép......
Vương Nhất Bác không thấy rõ đang viết cái gì, chỉ thấy hình ảnh cứ không ngừng thoáng hiện, đều là những hành động công tác buồn tẻ lặp đi lặp lại.
Hình ảnh chớp nhoáng không nối liền, thậm chí còn mơ hồ như những tấm ảnh chụp, Vương Nhất Bác không biết đây là gì, nhưng cậu vẫn chưa tỉnh, nên những hình ảnh này cứ liên tục lặp đi lặp lại...
Những hình ảnh xem một hai lần còn thấy mới lạ, ba lần bốn lần thấy hơi nhàm chán, lần thứ năm sáu thì chán đến tận cổ, trước mặt cứ phát đi phát lại những hình ảnh đó, nhòe nhòe mờ mờ mà cũng chẳng hiểu là gì. Vương Nhất Bác thật sự không muốn xem nữa, muốn nhắm hai mắt lại, nhưng mà bên ngoài cậu không thể mở mắt, trong giấc mơ thì lại không thể nhắm mắt, chỉ có thể bị ép buộc xem những hình ảnh đó.
Vương Nhất Bác bắt đầu bực bội, muốn thoát khỏi không gian này, nhưng mà cậu có vật lộn giãy giụa thế nào cũng vô dụng, cậu không thể cử động, cũng không thể cất tiếng nói! Loại trạng thái này càng Vương Nhất Bác lo lắng hơn, ngực cậu như bị thứ gì đó đè chặt lại, không thể nào làm cho nó chấm dứt.
Vương Nhất Bác chẳng biết sao lại nhớ tới một bài viết trên mạng về cách thẩm tra phạm nhân, không tra tấn nặng nề, cũng không mắng hay nói gì, vẫn cấp đủ cơm canh, chỉ bắt phạm nhân vào một không gian kín, cho xem một bộ phim chiếu đi chiếu lại nhiều lần, ở càng lâu càng có khả năng tự sát, nghe nói, rất nhiều phạm nhân chỉ chịu được hai ngày.
Trước kia Vương Nhất Bác nghĩ biện pháp thẩm tra này rất ôn hòa, nhưng giờ mới biết nó ác độc đến thế nào, đây không phải là tra tấn thể xác, mà là tra tấn tinh thần, rơi vào mông lung này 3 ngày, Vương Nhất Bác nghĩ mình cũng đã điên lên mất rồi.
Thời gian dài, Vương Nhất Bác cũng bắt đầu hoảng sợ, chậm rãi cậu như không còn thấy rõ những hình ảnh thoáng ẩn thoáng hiện trước mặt nữa. Không biết qua bao lâu, Vương Nhất Bác như nghe thấy tiếng vang đâu đó, tiếng vang này vang lên rất lâu, nhưng Vương Nhất Bác vẫn cho rằng đây chỉ là ảo giác, cho đến khi một giọng nói quen thuộc truyền vào lỗ tai, Vương Nhất Bác mới chú ý:
"Ta tên Tiêu Quân Chi, không biết quý nhân đây nên xưng hô thế nào, đến lúc đó ta chắc chắn tới cửa đáp tạ."
Giọng nói mang theo sự ngạo nghễ của một quý công tử và giọng điệu trêu đùa thường có của Tiêu Chiến cũng che dấu được khí phách đế vương, Tiêu Quân Chi, còn có thể là ai, chính là Tiêu Chiến!
Như sực tỉnh từ trạng thái thôi miên, Vương Nhất Bác đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía trước, nhưng những hình ảnh chớp tắt liên tục lại biến mất hết, cả câu nói đó ngay khi cậu hoàn hồn cũng tan biến theo..
Chuyện gì xảy ra? Vừa nãy đúng là giọng của Tiêu Chiến, nhưng mà...... Vương Nhất Bác nhớ lại, Tiêu Chiến lại chưa từng nói với cậu câu này.
Tiêu Quân Chi....... Chiến chỉ từng nói qua Quân Chi là tên tự của y mà thôi, sau cũng chưa từng nói đến tên tự này, vì cậu vẫn luôn gọi y là Tiêu Chiến.
Không biết vì sao, Vương Nhất Bác cảm thấy câu nói kia rất quen thuộc, quen thuộc đến mức chỉ cần nghe thấy trái tim Vương Nhất Bác đã ẩn ẩn đau như sắp mất đi thứ gì quan trọng nhất, mất đi người quan trọng nhất trong cuộc đời, đau như có như một con dao nhỏ khẽ khắc lên tim cậu, khắc lên linh hồn cậu cảm xúc từ tận đáy lòng, để đời đời kiếp kiếp sẽ không bao giờ quên......
Vương Nhất Bác hoảng hốt, nhận thấy mình đã cử động được, cậu vội ôm lấy lồng ngực đang đau xé, vô thức lặp đi lặp lại tên của một người:
"Tiêu Chiến, Tiêu Chiến......."
Mà khi Vương Nhất Bác bắt đầu thoát ra khỏi mảnh hỗn độn này từ sự đau đớn, thì hình ảnh trước mắt đột nhiên rung lên, Vương Nhất Bác nghi hoặc bước đến gần, đập vào mắt cậu là một người đàn ông mặc cổ phục viền tím, thêu hoa văn vàng, râu và tóc đã hoa râm, cũng khoảng bảy mươi tuổi. Không thấy rõ gương mặt, nhưng không biết vì sao Vương Nhất Bác lại cảm thấy người này chính là cậu......
Cậu thấy người này ngồi trước bàn, lấy bút ra viết xuống giấy một hàng chữ:
"Bồ Hoàng ẩm tẫn Trường An thủy, Hiên Viên thừa phong Kinh Triệu lai."
Vương Nhất Bác cảm giác như có gì đó vừa nổ toang trong trí óc mình, cậu muốn nhìn kỹ người này đang viết gì thêm, nhưng nháy mắt Vương Nhất Bác đã hôn mê, ứng với việc cậu đã tỉnh lại ngoài thế giới thực.
Nếu ngủ quá lâu, đột nhiên tỉnh lại, Vương Nhất Bác vẫn chưa thể hoàn hồn ngày, đầu óc nặng nề khó chịu, tứ chi cũng cứng đờ không thể cử động, cố gắng nhấc lên thì đau đến mức Vương Nhất Bác phải hít vào một hơi khí lạnh. Cố gắng nhìn xung quanh, lúc này cậu mới phát hiện mình đang ở bệnh viện, trong phòng bệnh không có người, cũng không biết ai đưa cậu vào.
Nghĩ đến giấc mơ vừa rồi, Vương Nhất Bác trầm tư, nhưng cậu cũng chưa tự hỏi được bao lâu, Ngô Hải ra ngoài mua cơm trưa đã quay về, nhìn Vương Nhất Bác đang trợn tròn mắt, Ngô Hải vội vàng chạy đến trước giường bệnh reo lên: "Mẹ nó cuối cùng cũng tỉnh rồi!"
Trương Tuấn đang đi WC nghe tiếng reo cũng vội vàng tông cửa chạy ra, "Ơn trời! Mẹ nó tôi còn tưởng cậu thành người thực vật luôn rồi!" Trương Tuấn vừa nói vừa đi đến trước mặt Vương Nhất Bác, không nhịn được đấm lên vai Vương Nhất Bác một cái: "Cậu bị cái gì mà ngủ suốt bốn ngày vậy hả!"
"Bốn ngày?" Vương Nhất Bác sửng sốt, cậu không giờ mình đã ngủ lâu như vậy, "Chuyện gì xảy ra?"
""Chuyện gì xảy ra"? lại còn không biết xấu hổ hỏi chúng tôi câu này! ngày 25 chúng tôi gọi cậu, điện thoại tắt máy suốt có biết không hả? Sau đó tôi với Ngô Hải mới vội vàng đến thôn Ninh Hóa tìm, phát hiện ra cậu trong phòng nghỉ trông như chết rồi vậy!"
Ngô Hải đứng bên cạnh Trương Tuấn cũng gật gật đầu, đỡ Vương Nhất Bác dựa đầu vào gối: "Lúc tụi tôi tìm thấy cậu, còn tưởng cậu đã chết, may mà còn thấy cậu thở......"
"Khúc Chí Văn cũng không biết cậu bị làm sao, thân thể cứng đờ, mặt thì trắng bệch, hô hấp và tim đập còn rất chậm." Trương Tuấn nhớ tới cảnh lúc đó, mặt nhăn lại, "...... Này, có phải cậu bị quỷ ám không? Tôi đã nói là cậu đừng có chơi cái kiểu tình cảm lãng mạn này nữa rồi mà? Cứ thế này thì bị con quỷ kia hại chết có ngày."
"Có phải cậu lo chuyện người khác hơi nhiều rồi không!" Trương Tuấn không biết rõ câu chuyện, nên lời nói rất khó nghe. Những chuyện khác Vương Nhất Bác có thể cho qua, nhưng cậu ta lại nói đến Tiêu Chiến, cho dù biết Trương Tuấn đang lo lắng cho cậu nhưng Vương Nhất Bác cũng không muốn nghe những lời như vậy.
"A! Đúng rồi! Tôi rảnh quá nên phải nơm nớp lo cho cậu không chết đó!"
"Tôi không cần."
"Vương Nhất Bác, nhớ là chính miệng cậu nói đó!"
"Thôi! Cãi cái gì mà cãi, cứ như con nít." Ngô Hải nhìn ai người bạn đang tức giận, thở dài: "Vương Nhất Bác mới tỉnh lại, cho cậu ta nghỉ một lát đi. Trương Tuấn cậu đi mua cháo cho Vương Nhất Bác hội tô, tôi ở đây chăm cậu ta, tiện tay gọi cho Khúc Chí Văn luôn."
Trương Tuấn nghe xong chỉ hừ nói: "Mua cục cứt!"
Dứt lời thì đóng sầm cửa ra ngoài.
Vương Nhất Bác cũng biết mình hơi quá lời, Trương Tuấn chỉ lo cho cậu nên mới nói như thế, bạn bè nhiều năm sao cậu không biết tính Trương Tuấn được? Chuyện này cũng không đáng để cãi nhau, thấy Trương Tuấn đóng sầm cửa ra ngoài, Vương Nhất Bác cũng hơi lúng túng.
"Cậu ta cũng chỉ lo cho cậu thôi......"
Ngô Hải nói xong cũng lúng túng theo, trong ba người tính tình Ngô Hải là nóng nảy nhất, Trương Tuấn lắm mồm nhưng lại là dạng dễ dãi vui vẻ, Vương Nhất Bác thì không thích nói chuyện nhiều, trước kia cậu ta nghĩ Vương Nhất Bác là dạng 'tự kỷ', nhưng sau này mới biết Vương Nhất Bác là một tên say mê khảo cổ, không muốn phí thời gian đi quan hệ xã giao, cho nên mới giống một kẻ tẻ nhạt ít nói.
Mà hiện giờ thì một người vô tư vui vẻ đi cãi nhau với một cái hũ nút...... Mà cái người nóng tính như cậu ta lại là người đứng ra giảng hòa?
Trương Tuấn chỉ bị cái miệng, nói nghe rất muốn đấm nhưng tâm địa lại tốt, lần đầu cãi nhau với Vương Nhất Bác, không bằng lòng đi mất nhưng sau khi ra cửa cũng đi mua cho Vương Nhất Bác một phần cháo.
Ngô Hải nhìn cả hai xụ mặt lúng ta lúng túng, nhịn không được nói:
"Tính tình hai cậu thế mà cũng cãi nhau được......" Nói tới đây, Vương Nhất Bác và Trương Tuấn cùng nhìn nhau một cái, thấy đối phương mặt mày xụ xuống như thế cũng phải phì cười một cái.
Nụ cười này cũng khiến trận cãi nhau vừa nãy tan thành mây khói.
Sau khi tỉnh lại, thân thể hồi phục rất mau, cảm giác cứng đơ người nhanh chóng biến mất không chút dấu vết, đến khi Khúc Chí Văn tới, Vương Nhất Bác đã trở lại bình thường, bước xuống giường đi qua đi lại. Khúc Chí Văn làm một thuật pháp kiểm tra toàn bộ cơ thể Vương Nhất Bác, cũng xác định cậu hoàn toàn khôi phục.
"Hoàn toàn khôi phục?" Ngô Hải và Trương Tuấn biết tình trạng Vương Nhất Bác lúc trước tệ như thế nào, giờ nghe Khúc Chí Văn nói Vương Nhất Bác hoàn toàn không bị gì cả, kinh ngạc hỏi lại. "Không có một chút gì không bình thường luôn hả?"
"Không có, giống như chưa từng có gì xảy ra cả, thậm chí còn cảm giác thân thể Vương Nhất Bác còn khỏe mạnh hơn lúc trước."
Thật ra dù Khúc Chí Văn không nói, Vương Nhất Bác cũng tự cảm giác được thân thể nhẹ nhàng đi rất nhiều so với trước kia, cũng không biết là do bốn ngày ngủ đủ hay có nguyên nhân gì khác.
"Nếu khỏe rồi thì tôi xuất viện, có lẽ vì mấy nay mệt nhiều nên kiệt sức hôn mê thôi, lần sau tôi sẽ cẩn thận hơn." Nói đoạn, Vương Nhất Bác quay sang Ngô Hải: "Câu nói tìm được nhà trọ hộ tôi rồi phải không? Lát nữa tôi ghé xem rồi làm hợp đồng thuê luôn."
"Ừm, vậy lát nữa tôi với Trương Tuấn đi theo giúp cậu."
Khúc Chí Văn thấy Vương Nhất Bác không muốn cậu ta nói nhiều trước mặt hai người này, nên cũng không nói gì thêm, trước khi rời đi cậu ta chỉ bóng gió với Vương Nhất Bác chuyện Tiêu Chiến có lẽ đang giấu diếm cậu điều gì đó.
"Những gì người đó nói chưa chắc là sự thật, người đó chưa bao giờ là người lương thiện."
Vương Nhất Bác không gật cũng chẳng đầu, chỉ im lặng cười cười.
Đồ của Vương Nhất Bác trong bệnh viện cũng không nhiều lắm, Trương Tuấn và Ngô Hải ra cổng bệnh viện gọi xe, Vương Nhất Bác đi làm thủ tục xuất viện. Trên đường ra cổng bệnh viện, Vương Nhất Bác vừa đi vừa cầm tờ đơn trên tay xem, không chú ý có người đi qua nên đâm vào người nọ một cái.
"Xin lỗi."
Một giọng nói lạnh lùng vang lên, Vương Nhất Bác cúi người nhặt tờ đơn bị rớt, đứng thẳng dậy: "Không sao, là do tôi không chú......"
Nhác nhìn thấy bộ dáng người này, Vương Nhất Bác đang nói bỗng im bặt. Người vừa chạm nhau với cậu,vẻ mặt lạnh lùng, nhưng diện mạo lại gần giống với Tiêu Chiến, trừ cặp mắt kia...
—
Chương này edit xoắn hơi nhiều, thỉnh các cao nhân đừng bóc phốt....
Chương 90
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Tiêu Chiến có đôi mắt đào hoa tự nhiên, dù không cười đôi mắt trông vẫn như đang cười, nếu không biết rõ Tiêu Chiến, chỉ nhìn bề ngoài và cách nói chuyện, sẽ ngay lập tức cho rằng Tiêu Chiến ôn hòa lịch sự, là một công tử dễ gần, nhưng sự thật thì đây là một người tiêu biểu của 'mặt ấm tâm lạnh'.
Người này nếu vừa nhìn sẽ thấy rất giống Tiêu Chiến, nhưng nhìn kỹ lại không giống lắm, cái mũi không giống, gò má cũng thấp hơn, hình dáng chân mày không được hiền hòa như Tiêu Chiến, môi cũng mỏng hơn, mấu chốt là cặp mắt hoàn toàn khác với Tiêu Chiến...... Người này thoạt nhìn là một người lạnh lùng, giữa hai hàng lông mày có một vết hằn, chắc là mọi ngày rất hay nhíu mày.....
Cách Vương Nhất Bác đánh giá kỹ lưỡng người khác như vậy rất không lịch sự, nhưng người này lại có vẻ chẳng thấy sao cả, cứ để Vương Nhất Bác tùy ý đánh giá một hồi, chờ Vương Nhất Bác nhìn xong, hắn mới sửa sang lại tây trang, thản nhiên nói:
"Nhìn xong rồi? Cũng khá giống cái người trong mộ phải không?"
Vốn vẫn còn hơi nghi ngờ người này, giờ nghe được một câu như thế, Vương Nhất Bác cả kinh, nắm tay cũng siết chặt lại. Người này biết Chiến, lại còn biết Vương Nhất Bác cậu...... Bỗng dưng nhớ tới cái người nhà họ Tiêu Lý Quốc Hiền có liên hệ mà Khúc Chí Văn đã nói kia!
Nhìn nhìn Vương Nhất Bác siết tay, người này cười nói: "Đừng lo lắng qua, ta sẽ không làm gì cậu. nhưng mà khoảng thời gian nữa ta phải thu xếp để Lý Quốc Hiền tìm cậu nói chuyện."
Sẽ không làm gì cậu, vậy Tiêu Chiến thì sao? Nếu dựa theo lời Khúc Chí Văn nói, Vương Nhất Bác đoán, có lẽ tên này là Tiêu Cảnh Nghiên. Là chuyển thế của Tiêu Cảnh Nghiên......
Dù hắn ta có ác ý hay không, trong mắt Vương Nhất Bác, gây bất lợi cho Tiêu Chiến thì chắc chắn sẽ đối lập với cậu, dù Tiêu Cảnh Nghiên có luân hồi một vạn lần, cũng không thể xóa được những chuyện hắn đã làm với Tiêu Chiến!
"Chẳng lẽ anh à......"
"Ngài Tiêu, đến giờ phải đi rồi!"
Vương Nhất Bác còn chưa nói hết, đã bị một giọng nữ ngắt lời. Người đàn ông trước mặt nhìn cậu một cái, rồi băng qua Vương Nhất Bác đi mất.
Lúc đi lướt qua cậu, Vương Nhất Bác nghe hắn nhỏ giọng nói phớt qua, giọng nói mông lung trong không khí.
"Cậu thấy ta là ai, thì ta chính là người đó."
Từ lúc đó cho đến tận lúc chuyển nhà vào phòng thuê mới, tiễn Trương Tuấn và Ngô Hải phụ dọn nhà đi rồi, Vương Nhất Bác vẫn luôn suy nghĩ về chuyện này. Vương Nhất Bác có thể khẳng định 'ngài Tiêu' chính là kẻ Khúc Chí Văn nói, nếu hắn thật sự là Tiêu Cảnh Nghiên, vậy thì sẽ không ổn rồi...... Nhưng mà, khi Khúc Chí Văn đến Đại mộ báo cho Tiêu Chiến chuyện này, Vương Nhất Bác thấy rõ ràng y không để ý lắm, thậm chí cậu còn thấy có vẻ y không đồng tình với suy nghĩ của Khúc Chí Văn nữa.
Tình hình hiện giờ cậu không thể hiểu được rõ ràng, không phải Vương Nhất Bác không biết Tiêu Chiến giấu cậu một số chuyện, nhưng vì cậu vẫn luôn lựa chọn tin tưởng Tiêu Chiến, cậu tin tưởng Tiêu Chiến làm như vậy vì tốt cho cậu, nhưng bây giờ, Vương Nhất Bác lại phát hiện, từ vừa mới bắt đầu cậu còn có một chút manh mối về chuyện này, cũng không biết từ lúc nào, cậu không còn biết thêm thông tin gì nữa, giống như đang đi nửa đường bị ai đó ngăn lại không cho tìm hiểu sâu, làm cậu không thể nhúng tay vào những việc này.
Hiện giờ, cậu không biết gì thêm về chuyện Ngột cốt, mà thứ duy nhất cậu biết thêm là chỉ hiểu biết về lịch sử triều Đại Tự thôi, như là có người cố tình làm như vậy......
Cố tình làm cậu chỉ biết thêm về đoạn lịch sử đó......
Mà người kia là ai, Vương Nhất Bác chỉ có duy nhất một đáp án trong lòng.
Tiêu Chiến.
Chỉ có người này mới thật sự muốn tách Vương Nhất Bác ra khỏi vũng bùn này, làm Vương Nhất Bác đi tìm hiểu một đoạn lịch sự Vương Nhất Bác luôn muốn biết......
Nghĩ đến Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác lại nôn nóng trong lòng, cậu muốn đi tìm Tiêu Chiến ngay để hỏi cho ra lẽ, nhưng tiềm thức lại bảo cậu đừng đi, ở trước mặt Tiêu Chiến cậu không có tâm tư suy nghĩ những chuyện này, Tiêu Chiến cũng sẽ không để cậu có tâm tư suy nghĩ, nhưng mà, linh cảm mách bảo Vương Nhất Bác có chuyện gì đó đã xảy ra, nếu cậu vẫn còn ngu ngốc đứng tại chỗ không chịu tìm hiểu, cậu sẽ phải hối hận thê thảm về sau! Giờ...giờ cậu không thể tìm Tiêu Chiến, cậu phải ngẫm nghĩ cho kỹ càng, nghĩ lại xem mình nên làm cái gì bây giờ!
Thật ra Vương Nhất Bác phải nên hoài nghi ngay từ đầu mới đúng, từ lúc gặp Tiêu Chiến, dần dần những manh mối thông tin cậu có được càng ngày càng ít. Tiêu Chiến từng nói với cậu, cậu đã bước một chân vào vũng bùn này thì không thể thoát ra, Vương Nhất Bác cũng vẫn luôn cho là như vậy, nhưng sự thật thì sao?
Cậu luôn cho rằng mình đang trong tình cảnh nguy hiểm thập tử nhất sinh, nhưng chưa từng phát sinh chuyện gì nguy hiểm thật sự. Có những chuyện đơn giản, lỗ hổng rất lớn, nhưng Vương Nhất Bác khi đứng trước Tiêu Chiến lại không kịp phát hiện ra vấn đề đó.
Ví dụ như lúc Tiêu Chiến nói với cậu, không biết đại mộ của mình ở thôn Ninh Hóa, cũng không biết vì sao mình lại chôn cất ở đây...... Chuyện này.. sao có thể được chứ.
Tiêu Chiến là hoàng đế, kể cả cho dù đây không phải là lăng mộ vốn để an táng mình, nhưng ít ra lăng mộ này đã được xây khi y còn sống, bằng không sau khi chết y được chôn cất ở đâu? Cho dù Tiêu Cảnh Nghiên thô bạo thế nào, cũng không dám đem hoàng huynh, Hoàng đế thời trước chôn cất theo ý mình. Thời cổ tin thần quỷ, Hoàng đế an táng sai canh giờ sẽ ảnh hưởng đến đương triều và vận mệnh quốc gia.
Mà lăng mộ ở thôn Ninh Hóa như thế nào, Vương Nhất Bác lại càng rõ, diện tích lớn, trang trí hoa mỹ, dù là quy cách hay quy mô các hố bồi táng thì hoàn toàn là đẳng cấp lăng mộ của đế vương, không có khả năng xây trong một sớm một chiều, kỹ thuật cổ đại phải mất đến mười năm mới có thể đào khoét núi xây lăng như thế này....
Dựa theo mốc thời gian này, thì lăng mộ này được xây khi Tiêu Chiến vừa lên tại vị, mà trừ hoàng đế...... Ai còn dám xây lăng mộ như vậy?
Còn trận pháp của Đại Mộ, thì có lẽ là do Tiêu Cảnh Nghiên sau đó nhúng tay vào......
Còn vì sao Tiêu Chiến nói là không biết, có lẽ vì y chỉ không muốn nói ra lý do lăng mộ này xây dựng, có lẽ nguyên nhân nó có liên quan đến chuyện phát sinh sau này, có liên quan đến Ngột Cốt.......
Từ lúc bắt đầu Tiêu Chiến đã tính toán không muốn để cậu biết, không muốn cậu can thiệp quá sâu.
Ngay cả lúc nói cho cậu Đường Gia Minh có thể thấy được quỷ quái, hiểu được kỳ hoàng chi thuật, thì cũng là khi Đường Gia Minh sắp sửa có thể uy hiếp đến Vương Nhất Bác cậu, Tiêu Chiến mới báo để cậu chú ý....
Vương Nhất Bác chợt nghĩ, có lẽ Đường Gia Minh không chỉ nhìn thấy Tiêu Chiến chỉ một lần đó......
Rồi sau đó khi cậu vào được trong mộ Tiêu Chiến, cũng chính là Tiêu Chiến để nghị cậu điều tra chuyện nguyên nhân Đại Tự biến mất trong lịch sử, đi điều tra nguyên nhân vương triều sụp đổ...... Nhưng mà liệu Tiêu Chiến có thật sự để ý đến lịch sử đó không?
Ít nhất ở bên cạnh Tiêu Chiến lâu, Vương Nhất Bác cũng nhìn ra được Tiêu Chiến không quá để ý như vậy, vì y có nói qua, đã chết rồi thì có gì không buông bỏ được......
Muốn biết đoạn lịch sử đó, chỉ có mỗi Vương Nhất Bác..... Mà Tiêu Chiến cũng 'lơ đãng' nói cho cậu biết chuyện hoàng lăng ở Bình Dao, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, thậm chí cả các bẫy rập có thể có trong Đại Mộ......
Y cũng biết rất rõ vụ trí hoàng lăng Đại Tự, cũng biết trong Đại Mộ có có những sách sử thi chép vài thập niên......
Khoảng thời gian đó, là lúc Lý Quốc Hiền, Đường Gia Minh, Khúc Chí Văn và cả vô số người cậu không biết, đều đang nhìn chằm chằm thôn Ninh Hóa, đám người thèm thuồng Ngột Cốt kia có cái gì không dám làm? Nhưng ngoại trừ chuyện bọn trộm mộ làm bùa phép lúc vừa quen Tiêu Chiến thì Vương Nhất Bác cũng không gặp thêm chuyện gì phát sinh nữa, nghĩ thế nào cũng không hợp lý...
Vương Nhất Bác có một suy đoán.......
Có lẽ lúc ấy có người thật sự dòm ngó Đại Mộ, vậy thì Tiêu Chiến không phải nhờ cậu đi điều tra Hoàng lăng Đại Tự, mà là tìm cớ để cậu rời khỏi thôn Ninh Hóa đi Bình Dao để tránh nguy hiểm.
Cho nên...... Lần đó có khi Tiêu Chiến cũng sẽ hóa thành ác quỷ, và xảy ra nhiều chuyện cậu không biết......
Vương Nhất Bác không cho rằng Tiêu Chiến lúc ấy đã có cảm tình với cậu, nhưng ít ra là không muốn cậu chết, có lẽ y không muốn thiếu Vương Nhất Bác một mạng, vì sự kiện bọn trộm mộ lần trước, Vương Nhất Bác suýt nữa bỏ mạng vì Tiêu Chiến.
Vương Nhất Bác ngồi phịch xuống ghế, lấy tay che mặt, rống lên: "Em phải làm gì bây giờ đây! Tiêu Chiến! Em muốn giúp anh! Em muốn mãi bên cạnh anh mà!"
Không biết khi nào đêm đã khuya, bóng đêm dày đặc như một bông hoa tulip đen nở rộ, bầu trời đầy sao, ánh sáng như những giọt nước mắt đóng băng hàng ngàn năm, chỉ thoáng lập lòe. Trong nhà không bật đèn,bóng tối càng trải dài, kéo đến tận chân trời..... nơi Vương Nhất Bác không thể nhìn thấy.
Khung cảnh rất giống với hỗn độn trong mộng, một mảnh hỗn độn không có bầu trời, không có đất, không có âm thanh, không có bất cứ thứ gì, và thậm chí sợ hãi hơn nữa là ngay cả khi hét to, cũng không thể nghe thấy gì, không một tiếng vang.....
Vương Nhất Bác chợt hoảng hốt, nếu những hình ảnh đó không phải là ảo giác của cậu, những cái đó đã từng xảy ra thì sao? Có lẽ, đó chính là những kiếp trước của Vương Nhất Bác. Tái sinh từ kiếp này sang kiếp khác.
Vương Nhất Bác lúc trước cũng tự cảm thấy mình là một kẻ nhàm chán, quanh đi quẩn lại cũng chỉ hứng thú với khảo cổ, nhưng cũng không thể tưởng tượng nghề nghiệp đời đời kiếp kiếp của mình cũng là một nhà khảo cổ...... Nếu những người trong mộng đó đều là cậu, thì câu 'Bồ hoàng ẩm tẫn Trường An thủy, Hiên Viên thừa phong Kinh Triệu lai ', cũng đúng là do cậu viết.
Vương Nhất Bác nghĩ, những kiếp trước cậu đã từng có hoài nghi về đoạn lịch sử này rồi, kiếp trước, cậu cũng vô thức đi tìm Tiêu Chiến.......
Mà quan trọng nhất là câu nói: "Không biết quý nhân đây nên xưng hô thế nào, đến lúc đó ta chắc chắn tới cửa đáp tạ."
Vương Nhất Bác chậm rãi đứng lên, đi đến trước cửa.
"Nếu những thứ đó đều đã xảy ra, nếu thật sự anh đã nói sẽ đến cửa đáp tạ, thì lần này em đã tìm được anh, yêu anh, em sẽ không buông tay, em sẽ dốc hết tất cả sức mình để nắm lấy anh thật chặt."
Em không muốn đợi nữa.... Chờ đáp án của anh, em sợ không kịp mất.
Bóng đêm buông xuống, ánh trăng thảm đạm vẩy đầy lên mặt đất, Bãi cỏ hoang vắng ở đại mộ thôn Ninh Hóa bị ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống, ám lên những con quỷ hồn, xa xa nhìn lại giống như những ngọn lửa vong linh lập lòe cháy......
Trong đầu như vang lên những câu nói của Vương Nhất Bác ấy, làm lồng ngực Tiêu Chiến âm ỉ đau, cổ họng như có gì nghẹn lại. Tiêu Chiến khẽ thở hắt ra, lấy tay che lại ngực.
Vương Nhất Bác......
—
Boss cuối lên sàn rùi nha quý dị....
./.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co