Truyen3h.Co

Quật Mộ (cv)

Chương 96-100

Old-turtle-8300

Chương 96
Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Vì sao tên một Hòa thượng lại năm lần bảy lượt được nhắc đến trong lịch sử? Chỉ có thể là vì vị hòa thượng này có tầm ảnh hưởng rát lớn với Đại Tự lúc bấy giờ. Rất có khả năng có liên quan đến Ngột Cốt, liên quan đến trận pháp của đại mộ Tiêu Chiến.

Là những điều mà Tiêu Chiến chưa từng nói qua với cậu.

Vương Nhất Bác vẫn luôn có một hoang mang, là nguyên nhân gì dẫn đến sự biến mất hoàn toàn của một đoạn lịch sử sông dài? Không chỉ không có ghi chép nào của quốc nội, ngay cả ghi chép của nước ngoài cũng chưa từng nhắc tới sự tồn tại của triều đại này. Tần Thủy Hoàng đốt sách chôn Nho cũng chẳng thể che giấu một phần lịch sử, vậy phải là tình huống như thế nào mới có thể khiến cho một triều đại biến mất không còn một vết tích như chưa từng tồn tại.

Vương Nhất Bác đã từng nghĩ ra vô số khả năng, hy vọng tìm ra một cách giải thích hợp lý đúng khoa học, nhưng những khả năng đó đều lần lượt bị bác bỏ.

Ngay cả giả thiết cực đoan nhất là đã từng xuất hiện động đất hay núi lửa hủy diệt thế gian, thì Ngụy Tấn Nam Bắc triều và Đường triều tiếp tục sau đó thì nên giải thích thế nào? Hơn nữa nếu thực sự có thiên tai hủy diệt như vậy, sao vẫn còn loài người đứng đây.

Trong số các giả thiết, Vương Nhất Bác cũng cảm thấy khả năng về biến dạng không-thời gian là tương đối đáng tin cậy, giống như vấn đề các nhà khoa học phải giải quyết để khám phá vũ trụ, là thời gian có chấm dứt hay không, thời gian có quay ngược lại hay không? Sở dĩ mọi người luôn cho rằng thời gian không thể quay ngược, là vì những chuyện đã xảy ra vẫn ở trong trí nhớ mỗi người, nếu thời gian đảo ngược, sao những ký ức đó vẫn còn.

Từng có một lần Vương Nhất Bác cho rằng có lẽ thời không của toàn bộ vũ trụ bị biến dạng, thời gian cũng vậy, nê mới dẫn đến một triều đại biến mất trong tầm mắt của con người

Nhưng mà nếu dựa theo lý thuyết này, không gian bị bóp méo và thời gian được tái khởi động, vậy tại sao những dấu vết về Đại Tự vẫn còn tồn tại, chẳng hạn như những mộ thất này ...

Hoàn toàn không khoa học khi nói rằng có một đoạn lịch sử biến mất. Nhưng nó lại thật sự đã xảy ra.

Vương Nhất Bác đột nhiên nhớ tới lúc còn học đại học khoa chính quy, trong môn Lịch sử khảo cổ học Trung Quốc, bạn đầu cậu muốn đăng ký vào lớp các giáo sư giảng viên nổi tiếng, nhưng mà lớp chật ních, cậu bị đá xuống, cuối cùng chỉ có thể đăng ký vào lớp của một giáo viên tên chẳng bao giờ được nghe nói đến. Giáo viên đó lúc đó cũng đã 60 mấy, tuổi như vậy vốn dĩ nên là tiến sĩ phó giáo sư rồi, nhưng ông ấy vẫn là giáo viên biên chế bình thường.

Nói thật thì Vương Nhất Bác lúc đó không thích vị giáo viên này chút nào, quan niệm rằng ông ấy chỉ có học thuật bình thường nên mới mãi chỉ làm giáo viên, thứ hai, là giáo viên này giảng bài chẳng sinh động gì cả, nói chuyện rất mông lung, làm người nghe giảng như lọt vào trong sương mù, không biết đâu mà lần.

Nhưng mà giờ nhìn lại, bốn năm sinh viên đại học, ba năm nghiên cứu sinh, những năm lên lớp cậu ghét nhất tiết của giáo viên này, mà nhớ nhất cũng là những lời vị giáo viên này nói khi kết thúc môn học. Cuối kỳ giáo viên này không nhắc lại những trọng điểm trong đề thi cuối kỳ, mà chỉ dặn dò những sinh viên nhập môn ngành khảo cổ.

Giáo viên đó nói với lớp, lịch sử nếu đã qua đi, thì cũng không thể biết chắc chắn đã từng xảy ra chuyện gì, ngay cả khi chúng ta miệt mài tìm hiểu sâu hơn, thu được thông tin từ các ngôi mộ, trong các cuốn sách, hay cả trong ngôn ngữ, thì vẫn luôn luôn có sự khác biệt với thực tế xảy ra. Thế gian lớn như vậy, thời gian dài như vậy, người viết lịch sử có thể biết được bao nhiêu trong đó? Không có kinh nghiệm bản thân, dù là các nhà sử học cũng không được lên tiếng...... Phiên bản được viết bởi các sử quan chỉ được viết khi được sự đồng ý của Hoàng đế, là thứ đã không thực tế ngay từ đầu ...

Lịch sử giống như một đường dài thẳng tắp, các ghi chép lịch sử chỉ là những vết đánh dấu trên đoạn đường dài, nó có vẻ mạch lạc, nhưng lại chứa đầy những kẽ hở ... Và có quá nhiều bí ẩn được cất giấu trong những kẽ hở đó. Các cậu nghĩ những lịch sử các cậu biết là toàn bộ sự thật sao? Hay đã có những sai lầm lớn trong hàng ngàn năm dài đó.

Ngay lúc đó Vương Nhất Bác và mười mấy người khác trong lớp học nhỏ bé cũng cảm thấy thật vớ vẩn, còn đứng lên cãi lại giáo viên, nhưng cãi đến lúc ra về cũng không thể thắng được.

Vương Nhất Bác lần đó cũng là lần đầu tiên phát hiện vị giáo viên này rất có tài hùng biện.

Mà những gì khi đó cho là lố bịch, giờ nhìn lại, lại làm Vương Nhất Bác cảm thấy như được truyền cảm hứng. Vị giáo viên già này không hề thiếu kiến thức, mà là ông ấy đã biết quá nhiều.

Sự tồn tại của Đại Tự chẳng phải là chứng minh cho những gì vị giáo viên ấy nói sao?

Lịch sử là một đường dài thẳng tắp, Đại Tự vốn cũng đã từng ở trên đường dài ấy, nhưng lại bị xóa bỏ đi một cách thô bạo.

Không khoa học...... Nhưng mà sự việc bây giờ cũng không con có thể dựa vào khoa học được nữa.

Nội sự tồn tại Tiêu Chiến đã lật đổ tất cả thế giới quan khoa học rồi. Nếu như vậy, đổi cách nhìn, có thể tìm ra một cách lý giải khác.

Nếu trên đời này có quỷ hồn, vậy có phải cũng có thần tiên? Giống như là khối xương thần thú kia.

Vương Nhất Bác học khảo cổ, so với những hiểu biết hiện giờ của cậu về Đại Tự đã biến mất và sự phát triển của các triều đại khác có trong sách vở như triều Tần Hán Đường Tống, tất cả đều giống như nhau. Triều đại mới lập nên trong chiến loạn, thịnh thế rồi đến xuống dốc tiêu vong, đây là điều tất yếu, và Đại Tự cũng không có gì khác biệt.

Nhưng tại sao chỉ có Đại Tự là biến mất? Đại Tự khác gì so với các triều đại này?

Học lịch sử nhiều năm, Vương Nhất Bác cũng chưa bao giờ nghe nói qua Ngột cốt, nhưng nó lại được nhắc đến rất nhiều trong lịch sử của Đại Tự, nếu tìm sự khác biệt giữa Đại Tự và những triều đại còn lại, cũng chỉ có Đào Ngột cốt kia.

Như vậy, thì có thể nào vì Đại Tự có Ngột cốt nên phải biến mất, còn những triều đại không có thứ này lại tiếp tục vững bước trên lịch sử sông dài, để lại những dấu ấn nồng đậm vàng son đến hôm nay.

Vương Nhất Bác nhắm nghiền mắt, cậu không biết liệu có thần tiên hay không, và liệu những vị thần tiên này có thực sự có khả năng xóa bỏ một giai đoạn lịch sử hay không, nhưng cậu có thể khẳng định sự hiện diện của ngột cốt trên đời không phải là một chuyện gì tốt lành, tỷ như cái công dụng nghịch thiên của nó là trường sinh bất lão kia, chắc chắn sẽ dẫn đến đại loạn. Bởi vì hầu hết tất cả mọi người trên thế giới này muốn cuộc sống vĩnh cửu để hưởng dụng lâu dài quyền lợi của mình.

Vương Nhất Bác nghĩ nếu cậu là một thần tiên quản lý Thiên Đạo luân hồi trên nhân gian, thì chuyện đoạn lịch sử của Đại Tự vẫn còn lưu lại không phải chuyện tốt......

Giả thiết suy đoán của cậu là chính xác, và bây giờ đoạn lịch sử lại muốn xuất hiện trở lại trên thế gian, Vương Nhất Bác không nghĩ "người" đằng sau sẽ cho phép điều đó. Có lẽ ngay từ lúc Đại mộ được mở ra, ngay từ lúc cậu phát hiện ra triều đại Đại Tự, "người" đó đã bắt đầu hành động.

Tuy Đại Mộ ở Bình Dao đã sụp, Vương Nhất Bác vẫn còn nghĩ sẽ vẫn còn sót lại nhiều thứ trong một thất, nhưng giờ ngẫm lại có lẽ chuyện Đại Mộ kia sụp đổ vốn đã là kết cục định sẵn, và những thứ có thể chứng Đại Tự tồn tại cũng đã bị phá hủy......

Vương Nhất Bác không dám nghĩ, với tư cách là người từng trải qua giai đoạn lịch sử đó, sự hiện diện của Tiêu Chiến sẽ kích động đến những 'người' đó như thế nào, và họ sẽ làm gì Tiêu Chiến .......

Nhưng dù không dám nghĩ, nhưng cậu phải nghĩ. Cậu bực bội vò tóc bước nhanh vào cổng trường, nhưng khi cậu chuẩn bị đến phòng nghiên cứu trong trường, Vương Nhất Bác lại dừng bước.

Buổi chiều có rất nhiều sinh viên trong trường, nhưng chỉ có những sinh viên khoa nghiên cứu khảo cổ học mới có thể đến tòa nhà dành riêng cho khoa khảo cổ học, thế mà chẳng hiểu sao đột nhiên khu vực này tầng tầng lớp lớp người đứng đen đặc, la hét ồn ào đến Vương Nhất Bác phải đau cả đầu.

Trước đám đông là một bảng thông báo. Vương Nhất Bác không nhìn rõ trên đó ghi gì mà lại thu hút nhiều người đến thế. Vốn định băng qua đám đông đến phòng nghiên cứu, nhưng khi cái tên Lý Quốc Hiền lọt vào tai cậu, Vương Nhất Bác không thể không quay đầu, vạch đám đông đi đến.

Vương Nhất Bác cao, đứng sau đám đông và đeo kính, cậu cũng có thể nhìn thấy những gì được viết trên tấm áp phích lớn dán trên bảng thông báo đó, và vừa nhìn thấy Vương Nhất Bác ngay lập tức choáng váng.

Nhắc tới Lý Quốc Hiền, giảng viên nổi tiếng nhất trong trường, mỗi lần xuất hiện mấy poster như thế này, thì không phải quảng bá cho tọa đàm của ông ta thì cũng là thông báo cho các sinh viên Lý Quốc Hiền lại đạt được một giải thưởng quốc gia lớn nào đó, nhưng lần này trên poster chỉ có một hình ảnh rất lớn, là hình Lý Quốc Hiền và một nữ sinh viên, mà tay của ông ta lại đặt trên mông nữ sinh viên đó, dưới hình ảnh đề chữ: Dâm ô nữ sinh viên

Nhưng cũng chưa dừng lại ở đó, một poster khác dán kế bên, vạch trần chuyện Lý Quốc Hiền lợi dụng nghiên cứu sinh viết luận văn rồi đề tên của mình đi dự thi các giải thưởng, có thời gian, có cụ thể luận văn nào kèm bản gốc của nghiên cứu sinh đối chiếu.....

Và trong poster thứ ba, chỉ viết vỏn vẹn hai chữ 'còn tiếp'...



Chương 97
Chuyển ngữ: Andrew Pastel

"Đệt, thầy Lý đổ đốn như thế à?"

"Có khi nào là tin giả không? Có khi ai đó ghét ông ta nên vu khống ông ta ô dâm?"

"Đúng vậy, tôi cũng không tin lắm thầy Lý đi trộm luận văn đâu. Tôi đã đến lớp thầy giảng bài, đúng là giảng viên tốt nhất trường, năng lực học thuật cũng không thể nghi ngờ."

"Nhưng ảnh ông ta ô dâm không phải ghép đâu. Ai mà biết được, có khi lại là kiểu mặt người dạ thú......."

"Ai mà biết chuyện phía sau thật hư thế nào."

Vương Nhất Bác lắng nghe toàn bộ những gì sinh viên trong trường đứng bên cạnh bàn tán.

Lắc lắc đầu, trước kia cậu cũng sùng bái kính trọng Lý Quốc Hiền thật sự, và cũng không phát hiện Lý Quốc Hiền có vết đen như vậy, vì có nữ sinh nào hay đi chung với Lý Quốc Hiền cậu cũng chẳng chú ý, Nhưng mà hiện giờ, tuy cậu không quá chuyên về máy tính, nhưng tấm hình kia có vẻ không phải ghép, chí ít là Vương Nhất Bác không thấy là ghép, vì nữ sinh viên trong ảnh Vương Nhất Bác có quen, đây cũng là một trong các nghiên cứu sinh đi theo Lý Quốc Hiền, đàn em của cậu, mọi ngày rất thân thiết với ông ta.

Cũng chính là người thân cận với Lý Quốc Hiền mới có thể chụp được những bức ảnh như vậy. Có tấm ảnh này, hình tượng học giả của Lý Quốc Hiền xem như sụp đổ đến không còn một mảnh. Vương Nhất Bác cũng không còn sức đi suy nghĩ xem là ai làm, vì hành động của Lý Quốc Hiền sớm muộn gì cũng phải bị lộ ra.

Nhìn nhìn hai chữ 'còn tiếp', xem ra đúng là có người muốn kéo Lý Quốc Hiền xuống tận đáy đây, mà cái trận giằng co này Vương Nhất Bác không có hứng thú, cũng không liên quan gì đến cậu, nhìn nhìn một lúc nữa rồi Vương Nhất Bác xoay người lên lầu.

Vì đại mộ thôn Ninh Hóa bị tạm thời đình chỉ khai quật, phòng nghiên cứu cũng chẳng có ai, chỉ có hai ba người bên trong đang khôi phục lại văn hiến.

Sau khi gọi cho Trương Tuấn hỏi tài liệu lấy được từ các mảnh sứ vỡ để ở đâu, Vương Nhất Bác chào hỏi mấy người trong phòng rồi đến chỗ Trương Tuấn nói. Lục lọi một lúc, Vương Nhất Bác ngay lập tức tìm được tài liệu.

Trương Tuấn thực sự là một chuyên gia trong việc chắp vá đồ sứ và dịch văn bản. Cách đặt câu, dùng từ của thời cổ khá khác so với thời hiện đại, mà cách sử dụng từ ngữ của Đại Tự cũng vẫn hơi khác so với các triều đại khác, vậy mà Trương Tuấn vẫn ghép nối hoàn thiện được bản văn tự. Vương Nhất Bác nhìn vào văn tự đã bị hỏng ít nhiều, sau đó đọc thêm các ghi chú của Trương Tuấn phía dưới, cũng hiểu được những điều được ghi lại trên các mảnh sứ vỡ.

Đúng như Trương Tuấn nói, bên trên ghi lại chuyện hôn nhân của Tiêu Chiến, nhưng Vương Nhất Bác thấy này chẳng phải kể chuyện tình yêu gì cả, chỉ là ghi lại chuyện Tiêu Chiến lên làm Thái Tử sau đó cưới Thái Tử Phi.

Thái Tử Phi là Lâm Thanh Tiêu Chiến đã từng nhắc qua, đoạn văn bản miêu tả tỉ mỉ lễ đón Thái Tử Phi của triều Đại Tự, xem như cũng có thể hiểu được hôn tục lễ chế Đại Tự thông qua văn bản này, nó cũng giống với triều Đường nhưng rườm rà hơn chút. Người xưa tôn từ lục lễ, giữ gìn "cha mẹ chi mệnh, môi ước chi ngôn" (bằng nghĩa với cha mẹ đặt đâu con nằm đấy), nhưng ở đây lại mơ hồ ghi chép rằng chuyện Tiêu Chiến cưới Thái Tử Phi không phải là ý của Hoàng đế đương thời, mà là hoàn toàn chính mình làm chủ, trong tay y nắm rất nhiều binh quyền, hoàng đế cũng phải kiêng kị mà bất đắc dĩ đồng ý......

Nói thật ra nhìn những thứ này, trong lòng Vương Nhất Bác chẳng thể nào dễ chịu. Tuy trong văn tự không ghi thẳng ra, nhưng vẫn cảm nhận được Thái Tử rất coi trọng Thái Tử Phi.

Tiêu Chiến nói y không có Hoàng Hậu, nhưng chuyện cưới Lâm Thanh làm Thái Tử Phi lại là thế nào đây?

Vương Nhất Bác bĩu môi không muốn tự hỏi chuyện này nữa, chuyên tâm tìm kiếm cái tên Hư Vân kia.

(mùi giấm chua loét =]]])

Chỉ một chốc sau, Vương Nhất Bác đã phát hiện tên này, lần đầu tiên xuất hiện là khi đề cập đến xuất thân của Thái Tử Phi Lâm Thanh, nói tuy Ngột Cốt được nhà mẹ Thái Tử Phi canh giữ, nhưng vẫn luôn được một nhà sư tôn kính – hòa thượng Hư Vân trông coi, lần thứ hai xuất hiện là Hư Vân làm chủ trì cho hôn lễ này.

Hôn lễ Thái Tử, của Hoàng đế tương lai lại do một hòa thượng chủ trì? Vương Nhất Bác khẽ bật cười, này là vì Tiêu Chiến muốn mượn sức Hư Vân để có được Ngột cốt đây? Quả nhiên hòa thượng Hư Vân có quan hệ mật thiết đến khối xương đó!

Nhưng mà, dù đã biết thông tin này thì có ích lợi gì nữa? Ngàn năm đã qua đi, người năm đó đã không còn nữa, cậu con có thể đi tìm ông ta hỏi cho ra lẽ được sao?

Ngực như bị thứ gì nén chặt, một loại cảm giác vô lực dâng lên làm Vương Nhất Bác ngã phịch xuống ghế.

Vương Nhất Bác không biết phải làm sao bây giờ, cậu không biết phải bắt đầu từ đâu. Trong lòng cậu ẩn ẩn có loại cảm giác, cảm giác tất cả đã được định sẵn, cái kết cũng đã được quyết định từ lâu, và cậu như một con kiến bé xíu bất lực, chẳng thể làm được gì.

Vương Nhất Bác không cam lòng, giống như cậu chỉ có thể biết được lịch sử, nhìn thấy những kết cục trần ai được định sẵn...... Cậu vĩnh viễn cũng chỉ là một kẻ đứng bên ngoài mà nhìn xem, không thể can thiệp.

Không, không thể như vậy được, nhất định vẫn còn có cách. Ngột Cốt có thể làm người sống lại mà. Tuy bảo là yêu cầu thi thể vẫn còn toàn vẹn, nhưng sao cậu có thể dễ dàng tin như vậy? Cậu còn chưa tự mình thử qua, không thử qua sao có thể phủ định khả năng này?

Vương Nhất Bác đưa tay day trán, cậu không muốn tin đây là ngõ cụt.

Với những suy nghĩ trong đầu, Vương Nhất Bác đứng dậy rời khỏi phòng nghiên cứu.

Mấy ngày nay hôn mê, tỉnh lại cũng phải đi điều tra làm rõ một số vấn đề mà không đến thôn Ninh Hóa, có ai thấu chăng nhung nhớ trong lòng cậu đã sắp như đê vỡ rồi.

Trong đầu cậu chỉ toàn là Tiêu Chiến, trong lòng cậu cũng chỉ tràn ngập mong muốn làm y ở mãi bên cạnh cậu. Rõ ràng đây là con đường không có lối về, nhưng cậu lại không muốn quay đầu lại. Vất vả lắm mới được y đáp lại tình cảm, là mong muốn bao nhiêu lâu của cậu rồi.

Vương Nhất Bác muốn gặp người ấy, muốn gặp đến phát điên lên.

Nghĩ vậy Vương Nhất Bác định đạp xe đến thôn Ninh Hóa. Nhưng mà cậu còn chưa ra khỏi cổng trường, lại bị ba người chặn đường đi.

Vương Nhất Bác đi vòng qua, thì mấy người này vẫn cố tình chặn lại, rõ ràng là cố tình gây sự, làm Vương Nhất Bác nhíu nhíu mày.

"Mấy người muốn gì? Ban ngày ban mặt không sợ cảnh sát bắt đi sao?"

Mấy người này trông rất to con, sinh viên xung quanh ai cũng quay lại nhìn, ngay cả bảo vệ cửa cũng chuẩn bị đi tới xem thử.

Ba người cũng biết chuyện này không thể thu hút quá nhiều người. Một gã có vẻ là cầm đầu đến gần Vương Nhất Bác, thì thầm vào tai cậu trước khi cậu quay đầu đi: "Ngài Tiêu của chúng tôi muốn mời cậu đến nhà chơi một chuyến."

"Tiêu?" Đối với cái họ này Vương Nhất Bác mẫn cảm thật sự, trong đầu bỗng dưng thoáng hiện ra người cậu gặp ở bệnh viện hôm qua.

"Tại sao tôi lại phải đi, các người giết tôi thì sao?"

Vương Nhất Bác không phải con nít mà vô tư đi theo người lạ, mạng sống đâu phải để đánh cược tùy tiện.

Gã cầm đầu cũng đoán được Vương Nhất Bác sẽ nói như thế, cũng không giận, chỉ cười cười lấy trong túi áo ra một chiếc nhẫn ban chỉ. Nó y như đúc với chiếc nhẫn Tiêu Chiến thường mang trên tay.

Thấy Vương Nhất Bác hoảng hốt, gã ta tiếp tục nói: "Ngài Tiêu của chúng tôi nói, ngài ấy có thể nói cho cậu biết vì sao cậu không thể nhìn thấy người trong mộ được nữa."

Lời nói đã đánh trúng một nghi ngờ trong đáy lòng của Vương Nhất Bác khiến cho Vương Nhất Bác đột nhiên chấn động, sững sờ nhìn gã đàn ông trước mặt.

Hôm đó thật ra Vương Nhất Bác cũng hơi nghi ngờ, chỉ là cậu không dám nghĩ đến, sau khi nghe Tiêu Chiến nói, cậu càng cố tình lờ đi.

Sau khi Tiêu Chiến ném cậu ra khỏi Đại Mộ, rồi lại xuất hiện trước cửa đường hầm, Vương Nhất Bác rõ ràng thấy Tiêu Chiến, nhưng nháy mắt tiếp theo Tiêu Chiến lại bỗng nhiên biến mất, như tan vào không khí......

Mà khi Tiêu Chiến xuất hiện lần nữa, Tiêu Chiến vẫn đứng ở vị trí cũ lúc y biến mất, và cảm xúc khác với mọi ngày của y sau đó nữa cũng làm Vương Nhất Bác dấy lên sự nghi ngờ.

Vương Nhất Bác đã nghĩ đến điều đó, chỉ là không muốn ngẫm lại...... Nhưng giờ chuyện đó lại bị gã này vạch trần......

Có lẽ cậu đã thật sự không nhìn thấy Tiêu Chiến......

"Ngài Tiêu gì đó của mấy người muốn làm gì?"

Rất lâu sau đó, Vương Nhất Bác mới có thể mở miệng nói chuyện, khô khốc hỏi ra câu này.

"Chuyện này tôi cũng không biết, ngài Tiêu chỉ yêu cầu chúng tôi dẫn cậu về, nhưng mà tôi có thể khẳng định không nguy hiểm đến tính mạng."

Vương Nhất Bác nghĩ nghĩ: "Nếu tôi không đi thì sao?"

"Chúng tôi cũng có rất nhiều cách để cậu đi. Mấu chốt là cậu muốn 'đi' hay muốn được 'lôi đi'."

"Tôi có thể báo với người khác là tôi đi được không?"

Gã đàn ông trước mặt chỉ cười, đáp án không cần nói cũng biết.

Vương Nhất Bác cân nhắc lời của ba tên trước mặt. Tên họ Tiêu nói cậu không nhìn thấy Tiêu Chiến, vậy chắc chắn hắn ta biết chuyện Tiêu Chiến và cả chuyện của cậu rất rõ ràng. Vương Nhất Bác không tin tên này chú ý đến những điều đó chỉ vì sở thích của hắn, biết người biết ta mới có thể phản đòn ở những thời cơ thuận lợi. Huống chi tình hình này cậu không muốn đi cũng không thể.

Vương Nhất Bác suy nghĩ một hồi lâu mới gật đầu nói: "Vậy được rồi, nhưng mà tôi có hẹn Khương Bình buổi chiều gặp nhau. Nếu chiều tôi không đến chỗ hẹn cũng không gọi được điện thoại, anh ta sẽ sinh nghi. Khương Bình là ai các người cũng biết chứ nhỉ?"

Vương Nhất Bác nghĩ những tên này luôn theo dõi mình, nhưng hẳn cũng không quá gần, nếu không sáng nay đã bị Khương Bình phát hiện rồi, nên mới nửa thật nửa giả nói dò xét.

Quả nhiên gã đàn ông nhìn Vương Nhất Bác một lúc rồi gật gật đầu, "Vậy giờ cậu gọi điện thoại cho anh ta, nói chiều cậu không qua được."

Dứt lời, gã duỗi tay lấy điện thoại trong tay Vương Nhất Bác, bấm gọi Khương Bình rồi mở loa ngoài:

"Vương Nhất Bác? Có chuyện gì sao?"

"Cũng không có gì, tôi hơi đau đầu nên định chiều ghé bệnh viện xem thử, nên không qua chỗ anh được."

Mà Khương Bình đầu dây bên kia cũng không có do dự đáp: "Không sao, sáng tôi bắt được tên tội phạm kia nên hôm nay cũng khá bận rộn, cũng không tiện ra khỏi cục."

"Vậy hôm khác tôi lại gọi anh."

"Được."

Chờ Vương Nhất Bác dập điện thoại, gã đàn ông không thấy gì bất thường, thu điện thoại Vương Nhất Bác, tắt máy, rồi mang Vương Nhất Bác rời đi.

Nhưng gã không hề phát hiện lòng bàn tay Vương Nhất Bác giấu ở phía sau mướt đầy mồ hôi. Khương Bình không hổ là Khương Bình, nếu vừa rồi Khương Bình trả lời hơi chần chừ, hoặc là phủ định chẳng có cái hẹn nào, thì những gã này sẽ biết có gì không đúng. Còn bệnh viện...... Cậu từng gặp tên họ Tiêu này ở bệnh viện một lần. Chỉ hy vọng camera an ninh ở đó có quay lại được......

Mà Khương Bình sau khi Vương Nhất Bác cúp máy, cũng cười cười, đứng lên đi đến bệnh viện.

Cái hẹn Vương Nhất Bác nói là giả, làm cảnh sát nhiều năm vậy rồi, vừa nghe là biết có chuyện gì, huống chi thằng nhóc Vương Nhất Bác này còn nói đi viện vì bị đau đầu, đùa cái gì thấy, chết còn không sợ cơ mà......

Chương 98
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Vương Nhất Bác cũng không biết cậu được đưa đi đâu, vì lúc vừa vào xe, cậu chợt cảm thấy mệt mỏi và ngủ thiếp đi, lúc tỉnh dậy đã thấy mình đang ở trong một căn nhà lớn.

Nằm trên giường Bạt Bộ (*), xung quanh u ám như phim kinh dị làm Vương Nhất Bác phải bật ngồi dậy.

(*) Giường cổ TQ hình khối hộp như một căn phòng thu nhỏ

Đến khi đẩy cửa ra, Vương Nhất Bác phát hiện tòa nhà này rất lớn, cách bày trí giống như Lâm viên Tô Châu (**). Hai bên cửa có hai người đứng gác, một trong hai tên là gã đã chặn đường cậu ở trường.

(**)

"Cậu ngủ cũng lâu thật, tôi chỉ cho cậu một liều đủ để ngủ hai ba tiếng, vậy mà cậu nằm đến một ngày."

"Anh hạ thuốc tôi à? Khi nào?" Vương Nhất Bác kinh ngạc, thật sự cậu không thấy có điểm gì bất thường cả, tại sao lại bị hạ thuốc được cơ chứ.

"Chuyện này cậu không cần phải quan tâm, những người như chúng tôi luôn phải có vài kỹ thuật hơn người bình thường. "

Nói xong gã đàn ông làm tư thế mời, "Ngài Tiêu đang chờ, tôi dẫn cậu đi."

Vương Nhất Bác gật gật đầu, đi theo sau gã đàn ông xuyên qua hoa viên Tô thức (**), đến một gian phòng lớn mới thấy 'ngài Tiêu' kia.

(**) Hoa viên kiểu Tàu giống cái Lâm viên Tô Châu ở trên á

Quả nhiên, đó chính là người cậu gặp ở bệnh viện lần trước.

"Cậu Vương, lại gặp mặt rồi, lần trước có việc chưa kịp chào hỏi, lần này mời cậu đến nhà cùng trò chuyện."

Vương Nhất Bác nhìn người trước mặt, đúng là rất giống Tiêu Chiến, nhưng chân mày vẫn khác biệt, Tiêu Chiến thích cười, hắn ta lại nghiêm túc, cách nói chuyện cũng kiểu bề trên xa cách, miệng thì nói là trò chuyện, nhưng chắc trong bụng cũng đang tính toán để lợi dụng Vương Nhất Bác thôi.

"Gọi tôi Vương Nhất Bác là được. Lời mời này của anh tôi không thể từ chối được, cỡ nào cũng phải đến đây." Vương Nhất Bác bằng mặt không bằng lòng gật đầu cười đáp lại một câu.

"Ta biết cậu vẫn còn nghi ngờ, nên ta vào thẳng vấn đề không quanh co nữa. Ta tìm cậu để nói cho cậu một số chuyện, đương nhiên ta cũng muốn cậu đi truyền đạt hộ ta một số thứ."

Vương Nhất Bác không nói gì, chỉ ngồi vào cái ghế đối diện lạnh lùng nhìn hắn.

"Tin hay không tin thì tùy cậu."

"Tôi thậm chí còn chẳng biết anh là ai, ngài Tiêu, hình như anh nên tự giới thiệu trước mới đúng chứ nhỉ?"

"Ha, cũng đúng, ta quên mất. Ta tên Tiêu Nguy Nhiên, là một viên chức bình thường."

Bình thường? Vương Nhất Bác nhìn nhìn cách bài trí và quy mô khu hoa viên này, cái nhà này một chút cũng không giống hai chữ bình thường......

"Đương nhiên Tiêu Nguy Nhiên chỉ là tên kiếp này."

Kiếp này? Vương Nhất Bác vừa nghe thấy hai chữ này, sắc mặt đã thay đổi. Ý hắn là gì, là hắn vẫn còn nhớ rõ chuyện của kiếp trước?

Như đoán được Vương Nhất Bác đang nghĩ gì, Tiêu Nguy Nhiên nở nụ cười: "Không biết vì sao, ta lại nhớ được những chuyện ở kiếp trước, từ lúc sinh ra ta đã biết, Tiêu Cảnh Nghiên là tên kiếp trước của ta."

"Anh là Tiêu Cảnh Nghiên?!"

Tuy Vương Nhất Bác cũng đã đoán ra, nhưng hắn ta lại nói hắn nhớ toàn bộ chuyện kiếp trước. Nếu thật là Tiêu Cảnh Nghiên, thì cái kẻ đã hại Chiến ra như thế này, làm y bất sinh bất diệt đang đứng ngay trước mặt cậu!

Vương Nhất Bác không thể ngồi được nữa, cậu đứng phắt lên, không giống Trương Tuấn lắm mồm nóng giận là sẽ mắng chửi, Vương Nhất Bác khó thở, cậu vung tay đấm thật mạnh vào mặt hắn ta một cái. Trong phòng không có vệ sĩ, Tiêu Nguy Nhiên cũng chỉ là vóc người của văn nhân, mà cũng không thể nghĩ thư sinh trước mặt sẽ động thủ, nên không kịp tránh, ăn đủ một quyền.

(dừa loonf)

Vương Nhất Bác không chờ hắn hoàn hồn, cậu vươn tay túm lấy cổ áo hắn, "Con mẹ nó anh đã làm gì! Anh sống ung dung tự tại nhỉ, còn Chiến thì sao! 1600 năm hơn! Cứ phải ở mãi trong cái nơi chật hẹp đó, chẳng được thấy mặt trời......"

Tiêu Nguy Nhiên nhíu mày, thô bạo đẩy Vương Nhất Bác ra. Sờ sờ khóe miệng rướm máu, hắn nói: "Cậu nghĩ toàn bộ đều do ta làm sao? Nếu không phải Tiêu Chiến đã tính toán như thế, cậu nghĩ ta dám đem anh ta chôn ở đó à?"

Thấy Vương Nhất Bác đã bình tĩnh một chút, Tiêu Nguy Nhiên tiếp tục nói: "Ta thấy cậu không ngốc, cậu cũng biết Đại Mộ đó là Tiêu Chiến tự xây cho mình rồi mà, anh ta hẳn cũng nói cho cậu biết đúng không?"

Vương Nhất Bác chợt cảm thấy á khẩu không trả lời được, Tiêu Chiến chỉ nói với cậu không biết Đại mộ này, dù Vương Nhất Bác cũng biết y đang muốn lừa cậu mà thôi......

Thấy Vương Nhất Bác như thế, Tiêu Nguy Nhiên nhíu mày, "Chẳng lẽ, anh ta không nói cho cậu biết?"

Vương Nhất Bác không trả lời, chỉ hỏi: "Ý của anh là, anh cũng không muốn làm vậy? Vậy vì sao Chiến lại xây một Đại Mộ như thế?"

Tiêu Nguy Nhiên xoa xoa hai mắt mỏi mệt, nói: "Tuy ta không hợp với anh ta, gần như là đối địch, nhưng xét trên khía cạnh nào đó ta cũng rất hiểu anh ta. Chuyện đời trước ta không thể nhớ rõ toàn bộ, chỉ nhớ sơ rằng anh ta làm thế là vì Đại Tự, có lẽ anh ta đã đoán trước được kết cục của triều đại này......."

"Ý anh là gì?"

"Ý ta là, lúc trước anh ta muốn ta chôn anh ta ở đó, mục đích là để giữ lại chứng cứ tồn tại cuối cùng của triều Đại Tự, lúc ấy anh ta không nói anh ta đã biết được những gì, mới có thể......"

Vương Nhất Bác ngây người, tất cả những chuyện này là Tiêu Chiến tự lên kế hoạch cho mình?

Sao có thể như vậy được! Ai lại tự đẩy mình vào biển lửa, ai lại muốn mình vĩnh viễn không có kiếp sau?

Nhưng trong lòng Vương Nhất Bác lại như có một giọng nói đang hét lên, đây mới là sự thật.....

Trời cuối thu tối rất mau, thôn Ninh Hóa không người ở vốn đã yên tĩnh, mà dạo gần đây, chẳng biết vì sao nó lại càng tịch mịch hơn.

Tây An hiếm khi có mưa vào thu đông, tối nay lại mây đen dày đặc, che kín bầu trời chẳng còn thấy trăng sao, làm cho chim kiến và các côn trùng sợ hãi trận mưa, trốn rúc vào trong hang tổ im phăng phắc.

Gió ép những đám mây đen sà xuống thấp, gầm rú thét gào trên núi non, thổi lệch cột gỗ cắm tạm thời dẫn dây điện vào, dây điện bị đứt xiêu vẹo nghiêng ngả trên thân cây.

Lăng mộ nằm sâu trong lòng núi chợt tối đến không thể nhìn thấy gì, im lặng đến không thể nghe thấy gì.

Quỷ không cảm giác được mỏi mệt, cũng không buồn ngủ, tuy rằng có thể thấy rõ mọi thứ trong bóng đêm, nhưng y lại cảm giác như thiếu một chút gì đó so với những lần trước có đèn điện sáng ngời.

Sau đêm đó, Vương Nhất Bác cũng chưa quay lại đây. Nhưng lại có một số kẻ lạ mặt mò đến. Tiêu Chiến đấu với bọn chúng cả ngày cũng không thấy chán, nhưng mà đã năm sáu ngày rồi, Vương Nhất Bác vẫn chưa đến......

Tiêu Chiến bực bội trong lòng, cầm quyển sách sử bên cạnh lên nhìn nhìn.

Mộ thất tối om, tuy vẫn thấy chữ trên sách, nhưng Tiêu Chiến  vẫn cảm thấy như không rõ. Y cau mày, ném mạnh quyển sách lên bàn.

Thói quen là một thứ thật đáng sợ, như thể Tiêu Chiến đã quen với mộ thất sáng ngời, một ngày không có ánh sáng đó, y lại chán ghét. Rõ ràng nó chẳng có có tác dụng gì với y, nhưng y lại cảm thấy bị ảnh hưởng, cảm thấy không đọc rõ được chữ trong sách, và mộ thất như lạnh lẽo đi......

Y ngồi trong bóng tối ngồi suốt một ngày, hôm nay không có ai đến quấy rối, nhưng lũ ác quỷ lại không biết sợ hãi cái gì mà tất cả đều im như ve sầu mùa đông, không kêu la đến một tiếng.

Tiêu Chiến hừ lạnh, đột nhiên đứng lên, Đại Mộ như lại càng im lặng hơn.

Nhàm chán đi vòng quanh mộ thất, chợt nghĩ còn chưa xem thử những thứ được bồi táng với y là gì, Tiêu Chiến đi đến thạch quan, nhẹ nhàng phất tay, nắp thạch quan chậm rãi mở ra.

Xác chết ngàn năm đã phân hủy đến chẳng còn gì, chỉ để lại những thứ gì đó đen đặc, cùng với vải vóc tơ vàng chỉ bạc.

Vì hồn thể không bị dính những thứ khác bên ngoài môi trường, Tiêu Chiến đưa tay vào thạch quan tìm kiếm những món được đặt trong đó.

Tiêu Chiến lấy ra rất nhiều châu báu, nhẹ nhàng thổi một cái, vết bẩn trên châu báu cũng bay đi mất.

Mộ táng của Đại Tự đặt trong quan tài những vật quý và những thứ người đã khuất yêu thích lúc sinh thời. Nhưng mà nhìn những báu vật, ngọc thạch này, tuy trông đẹp đẽ và tinh tế, giá trị rất quý, nhưng Tiêu Chiến chẳng nhớ chút gì chuyện mình đã từng yêu thích chúng.

Nhìn nhìn những chữ khắc trên đó, có lẽ là cống vật của đại thần phiên bang, y tiện tay sai cung nhân đặt ở tẩm điện hoặc để vào nhà kho.

Thạch quan rất lớn, chứa rất nhiều vật, trừ một vài món thường xuyên thấy, thì tất cả những thứ còn lại Tiêu Chiến không hề có ấn tượng.

Chỉ là một lúc sau Tiêu Chiến lại tìm thấy một mảnh ngọc bội rất tầm thường trong quan tài đầy châu báu. Y nghi ngờ nhìn kỹ vài lần, ngọc bội điêu khắc thật sự đơn giản, trong mắt y, mảnh ngọc này rất thô, vừa nhìn đã biết do thợ không có tay nghề cao làm nên. Mà chất ngọc lại càng quá bình thường, là loại ngọc rẻ tiền có thể mua được ở bất kỳ sạp hàng rong nào, bên trong lẫn rất nhiều tạp sắc. Mà giữa mảnh ngọc lại còn khắc một chữ 'Mặc' nho nhỏ. Nói thật, chữ 'Mặc' này càng làm mảnh ngọc bội rẻ tiền trông càng khó coi hơn.

Sinh thời y chưa từng sử dụng một thứ như thế.

Vậy tại sao thứ này lại ở trong thạch quan? Tiêu Chiến lắc lắc đầu, lại cảm giác thú vị, có lẽ là của một tiểu mỹ nhân nào tưởng nhớ y, lúc hạ táng y đã lén lút bỏ vào.

Ngọc bội kém cỏi nhất y từng được tặng chính là mảnh ngọc của Thủy Thanh Trà mua bằng tiền tiết kiệm của mình. Nói kém cỏi nhưng mảnh ngọc ấy cũng hơn một ngàn lượng vàng.

Tiêu Chiến dù thích mỹ nhân nhưng cũng nghiêng về nữ tử nhiều hơn, tính ra nam sủng của y chỉ có mỗi hai người, duy độc Thủy Thanh Trà y còn có chút ấn tượng. Thủy Thanh Trà rất tuyệt mỹ, có tình cảm thật sự với Tiêu Chiến, lại càng là một người biết điều, biết tiến lui đúng mực. Lúc trước khi y cưới Lâm Thanh, người này cũng nói cười yến yến tới tặng y mảnh ngọc bội kia.

Xem như đây là thứ y nhớ nhất trong những cái nợ phong lưu đó, nhưng khi nhớ đến Thủy Thanh Trà, lại có một hình ảnh gì đó thoáng hiện lên trong ký ức, một thư sinh xa lạ.... Tiêu Chiến muốn cố gắng nhớ lại, nhưng cũng không thể nào nhớ ra.

Cảm thấy không thú vị nữa, đến khi lấy ra hết những báu vật trong thạch quan rồi, Tiêu Chiến vốn định lại thả lại chỗ cũ, nhưng nhớ đến Vương Nhất Bác thích thú với những thứ cổ vật này, Tiêu Chiến lại khựng lại một chút, rồi y quyết định đem tất cả những thứ này lên bàn đá. Có lẽ tối nay Vương Nhất Bác sẽ tới, đến lúc đó cho hắn xem những thứ này một chút.

Chỉ là, sau đó mấy ngày, Vương Nhất Bác cũng không tới.

Tác giả có lời muốn nói: Thật thật giả giả, giả giả thật thật, tất cả cũng là vì chính mình.

Chính mình của Vương Nhất Bác chỉ là 'một người trong mộ thất', còn chính mình của pi sà.... thôi để hạ hồi phân giải

btw Khỏi cần đoán cũng biết cái ngọc bội rẻ tiền kia là của boi nhà nghèo nào rồi ha.... (boi nhà nghèo là boi nhà nghèo không ai thích vì chê quà bèo..)

à cái chữ Nguy Nhiên tên của TCN kia là to lớn cao lớn lồng lộng sừng sững nguy nga đồ sộ etc.... Đúng kiểu nghe tên đã thấy sặc mùi tự yy á quý dị .....

./.

Chương 99
Chuyển ngữ: Andrew Pastel

"Ý anh đây đều là kế hoạch của Chiến? Chuyện gì đã xảy ra?"

Vương Nhất Bác cảm thấy trong đầu mình rối tinh rối mù, đủ loại ý tưởng hỗn tạp xuất hiện ra nhưng không có lấy một cái nào hợp lý, cậu lắc đầu cười nói: "Tự mình xây mộ rồi dựng nên trận pháp giam giữ linh hồn này, để cả thần hay quỷ cũng không thể bước vào? Làm như vậy để làm gì!"

Tiêu Nguy Nhiên chăm chú nhìn Vương Nhất Bác, mở miệng nói: "Xem ra, anh ta thật sự chẳng nói với cậu bất kỳ điều gì." Nói tới đây Tiêu Nguy Nhiên đột nhiên cười vang lên: "Ha ha, cũng đúng, hiếm hoi lắm mới có một người nguyện ý chết trong mộ thất kia như cậu. Nếu anh ta nói cho cậu thì cậu đã sợ chạy mất từ lâu, anh ta biết lấy ai làm chuột bạch đây? Sinh thời anh ta cũng vô tâm như thế, để đạt được mục đích, anh ta có thể lợi dụng bất kỳ ai."

Vương Nhất Bác chợt hoảng hốt. Tuy không phải cậu chưa từng nghĩ đến Tiêu Chiến thật sự đang lợi dụng cậu, nhưng cậu cũng không nghĩ ra mình có giá trị gì để Tiêu Chiến phải lừa gạt cậu......

"Nhìn cậu thế này,chắc là cậu cũng chẳng biết anh ta chết như thế nào phải không?"

Tiêu Nguy Nhiên nheo mắt, phóng tầm mắt ra cửa sổ nhìn một gốc đào đã chết khô trong vườn, nói: "Tiêu Chiến là người rất thông minh, lập được nhiều chiến công hiển hách. Năm đó Thái Tử cũng chính là đại hoàng huynh đã chết trên tay anh ta, nhị hoàng huynh sợ hãi anh ta nên giả điên trốn ra khỏi cung, nhưng cuối cùng có lẽ không không có kết cục tốt, nếu không anh ta sao có thể ung dung ngồi lên ngai vàng?"

"Thật ra nói đến cùng Tiêu Chiến đúng là một Đế vương tài giỏi, so với ta......" Tiêu Nguy Nhiên dừng một chút, "Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng anh ta thích hợp làm hoàng đế hơn ta. Hai anh em chúng ta đều khát vọng ngai vàng đó, nhưng mục đích khác nhau. Tiêu Chiến muốn làm hoàng đế là vì tương lai triều Đại Tự và bá tánh, làm cho Đại Tự phồn vinh lâu dài, mà ta, lại chỉ muốn ở trên vạn người. Đối với ta, Đại Tự cũng không quá quan trọng."

Nói đoạn, Tiêu Nguy Nhiên đi đến bên cửa sổ, khép cánh cửa lại, "Rất nhiều chuyện khi lên làm hoàng đế rồi ta mới biết được."

"Trước khi Đại Tự được thành lập, đã có hơn trăm năm loạn lạc. Một ngày nọ bầu trời đột nhiên chói lòa, vô số ánh sáng trên trời rơi xuống Trung Nguyên đại địa, rồi sau đó không lâu một tin đồn dấy lên, nói rằng trên trời rơi xuống xương của thần thú Đào Ngột, có thể làm người trường sinh bất tử thậm chí có thể mọc cánh thành tiên. Sau triều Hán, thiên hạ đã bắt đầu loạn lạc. Chẳng ai không muốn trường sinh bất tử.......

Đại Tự tập hợp lực lượng nổi lên trong chiến loạn, tổ tiên của chúng ta đã tìm được đủ Ngột Cốt rớt xuống nhân gian, sau đó nuốt chửng các quốc gia phân loạn khác để thống nhất giang sơn, Nhưng mà ta cũng không hiểu vì sao tổ tiên lại căn dặn, nhà họ Tiêu không bao giờ được sử dụng Ngột Cốt, chỉ giao Ngột Cốt đến Nhã Hoa Tự của dòng họ nhà Lâm trông giữ."

Nhà Lâm? Là dòng họ nhà Lâm Thanh? Có khi nào Nhã Hoa Tự đó có chủ trì là hòa thượng Hư Vân? Vương Nhất Bác giật mình, nghĩ đến đây, Vương Nhất Bác tựa hồ cũng đã có thể đoán ra lý do Tiêu Chiến muốn cưới Lâm Thanh, chẳng lẽ y muốn có được Ngột Cốt?

Vương Nhất Bác nghĩ trong lòng như vậy, nhưng lại không nói ra, chỉ chờ Tiêu Nguy Nhiên nói tiếp.

"Cưới con gái nhà họ Lâm, mượn sức Nhã Hoa Tự, khối Ngột Cốt kia chắc chắn sẽ trong tầm khống chế của anh ta. Nhưng mà Ngột Cốt sao có thể bị một người thường khống chế được? Nếu sử dụng được thì trường sinh bất tử, nếu không được, sẽ chỉ gây nguy hại rất lớn cho cơ thể."

"Nếu không phải vì cơ thể Tam hoàng huynh từ từ suy yếu, sao ta có thể đoạt được thiên hạ từ tay anh ta nhanh như thế được?"

Chi tiết này Vương Nhất Bác lại không nghi ngờ. Lúc trước tuy Tiêu Chiến không trả lời rõ ràng y có chết trong tay Tiêu Cảnh Nghiên hay không, chỉ nói chuyện cũ rồi nên cho qua, nhắc lại cũng vô dụng, nếu như thế thì xem như là ngầm đồng ý rồi.

"Vậy tại sao Chiến tự mình xây mộ và nhờ anh chôn cất anh ấy ở đó?"

"Lúc nãy ta có nói, tổ tiên thề tuyệt đối không động vào Ngột Cốt đúng không? Sau này ta ta mới biết được, đó là lời thề của tổ tiên và các thần tiên trên trời, nếu gìn giữ bảo vệ Ngột Cốt, không cho cho xuất hiện trên nhân gian thì tiên nhân sẽ trợ giúp tổ tiên để thống nhất thiên hạ......"

Tiêu Nguy Nhiên nhìn Vương Nhất Bác như đã vỡ lẽ ra điều gì, khóe miệng nhếch lên một nụ cười rất khẽ, nhưng nhanh chóng biến mất.

"Nếu Ngột Cốt xuất hiện thiên hạ sẽ đại loạn, Tiêu Chiến động vào Ngột Cốt, thì theo như lời thề của tổ tiên, Đại Tự chắc chắn sẽ biến mất trong lịch sử. Tiêu Chiến tự gây nên hậu quả như thế, cho nên muốn giữ lại một chút bằng chứng cuối cùng về sự tồn tại của Đại Tự trong lịch sử, nên trước khi chết, anh ta thông đồng với hòa thượng Hư Vân ở Nhã Hoa Tự, sử dụng Ngột Cốt để kiến tạo nên trận pháp ở Đại mộ, khiến cho hồn phách anh ta bất sinh bất diệt, quỷ thần không thể bước vào đó, để bảo vệ chứng cứ cuối cùng của Đại Tự, ta không thể không làm theo.

Cậu không biết thiên phạt đáng sợ như thế nào đâu. Từ đó về sau, Đại Tự thiên tai liên tục, ta thì không biết đã bị trúng tà gì, trở nên thô bạo dị thường, cho dù ta muốn, cũng không thể xoay chuyển trời đất. Có lẽ cậu cũng chưa đi qua khu vực hoàng lăng của Đại Tự hoàng lăng mộ,ngoại trừ đại mộ ở Ninh Hóa, tất cả cũng đã bị tan biến không còn một mảnh."

"Không, ở Bình Dao vẫn còn một lăng mộ còn nguyên vẹn."

"Bây giờ thì sao?" Tiêu Nguy Nhiên không chờ Vương Nhất Bác nói thêm một câu nào, hắn nói trước: "Lăng mộ đó chỉ có một gian mộ thất của Ninh Khanh có trận pháp và Ngột cốt chống đỡ, còn lại đã bị sụp đổ từ lâu, mà bây giờ không còn ngột cốt nó cũng đã sụp xuống."

Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Nguy Nhiên, không nói gì.

Những gì hắn nói nghe rất hợp lý, nhưng mà, Vương Nhất Bác vẫn cảm thấy không thể tin hoàn toàn, nếu những gì hắn ta nói là  sự thật, thì nguyên nhân Đại Tự diệt vong hoàn toàn là vì Tiêu Chiến? Nghĩ đến Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác có nghĩ như thế nào cũng  không thể đem bốn chữ tội nhân mất nước trong lời Tiêu Nguy Nhiên đặt lên người y.

Tuy tất cả những gì hắn ta nói đều là nói có sách mách có chứng nhưng Vương Nhất Bác vẫn cảm thấy có cái gì đó rất đáng nghi ngờ.

"Ta biết, cậu rất ái mộ Tiêu Chiến nên không tin ta, và ta nói cho cậu biết những chuyện này cũng không phải muốn cậu tin, mà là muốn nói cho cậu biết, cậu nên tránh xa Tiêu Chiến, càng xa càng tốt, cậu không cảm thấy mình đang dần bước gần đến cái chết sao?"

"Tôi biết......"

"Cậu biết? Cậu thì biết cái gì. Nếu biết thì cậu cũng không còn vô tư đứng bên cạnh Tiêu Chiến đâu."

Tiêu Nguy Nhiên đi bước một tới gần Vương Nhất Bác, nghiêm túc nói: "Thế cậu biết cậu lại thành ra cái bộ dạng sống dở chết dở này không? Đó là bởi vì Tiêu Chiến cưỡng chế Ngột cốt trong Đại mộ kia dung vào cơ thể cậu, nên cậu mới thành ra như thế này."

"Cái gì?!"

"Cậu suýt mất mạng trong tay anh ta? sau đó anh ta dùng Ngột Cốt cứu vớt cậu tạm thời, dung nhập Ngột Cốt đông cứng vào thân thể cậu."

"Đó..là vì muốn cứu tôi......."

"Ha ha ha ha ha ha ha, cứu cậu? Cậu Vương à, thảo nào anh ta lại chọn cậu. Cậu quá tin tưởng Tiêu Chiến như thế cũng không tốt đâu. Cậu biết Ngột Cốt đông cứng dung nhập vào cơ thể sẽ gây nên hậu quả gì không? Tuy có thể giúp cơ thể không chết ngay, nhưng nó sẽ dần bào mòn sinh mệnh, chưa đến một năm cậu sẽ phải chết......"

Câu này rất giống Khúc Chí Văn thường hay nói, cũng làm Vương Nhất Bác phải suy ngẫm lại.

Nói đến cùng, tên này nói nhiều như thế, mục đích của hắn cũng chỉ muốn cậu rời ra Tiêu Chiến. Nhưng mà nếu cậu rời khỏi Tiêu Chiến, hắn được lợi ích gì? Khúc Chí Văn ít nhiều cũng là vì chức nghiệp thiên sư nên mới dặn dò cậu, còn hắn ta thì sao?

Vương Nhất Bác không nghĩ Tiêu Nguy Nhiên đang lo lắng cho cậu, sợ cậu mất mạng nên nói như thế. Tuy những gì hắn ta nói rất hợp lý, nhưng chắc chắn cũng che giấu bóp méo rất nhiều. Chuyện Tiêu Chiến lừa cậu là thật, nhưng mà so với kẻ lạ mặt này, Vương Nhất Bác thà rằng tin những lời nói dối của Tiêu Chiến.

"Có lẽ cậu cảm thấy chết cũng không phải cái gì to tát lắm, vừa lúc còn có thể ở lại trong mộ thất đó phải không? Cũng chính là trong ngàn vạn người, chỉ có mình cậu tình nguyện chết trong Đại mộ đó, đời đời kiếp kiếp bất sinh bất diệt."

Vương Nhất Bác không để ý đến Tiêu Nguy Nhiên đang trào phúng, cậu hỏi: "Anh nói Tiêu Chiến lợi dụng tôi? Tôi có gì để phải lợi dụng. Dù Chiến không nói, nhưng tôi cũng sẽ tự mình quyết định chết trong Đại mộ đó để mãi mãi ở bên cạnh Chiến."

"Mãi mãi? Chẳng phải vài ngày trước cậu không nhìn thấy anh ta nữa sao? Cậu nghĩ vì sao lại thế? Mảnh ngọc bội anh ta đưa cậu không còn tác dụng nữa?"

Ngọc bội! Sao hắn ta lại biết!

"Không biết cũng khó." Tiêu Nguy Nhiên liếc nhìn Vương Nhất Bác một cái, "Nhưng mà chuyện này không quan trọng, quan trọng là, Tiêu Chiến đã ở trong đại mộ đó hơn 1600 năm, Đại Mộ tuy có vẻ vững chãi, thần quỷ không xâm nhập được, nhưng cậu nghĩ bên trên sẽ bỏ qua sao? Linh hồn Tiêu Chiến đã bị suy yếu rất nhiều, cậu có biết không? Anh ta sớm muộn gì cũng phải tiêu vong!"

"....... Không thể...."

"Có thể hay không cậu cứ hỏi thẳng anh ta." Tiêu Nguy Nhiên nhìn Vương Nhất Bác đang đờ đẫn, "Nếu anh ta tan biến, cậu nghĩ Đại mộ sẽ như thế nào? Bằng chứng còn lại duy nhất của triều Đại Tự sẽ ra sao? Cậu nhớ lại xem khi linh hồn Ninh Khanh ra khỏi mộ thất, thì mộ thất thế nào."

"Nó sụp xuống......"

"Đúng vậy, sụp xuống, phá hủy đến khi không còn lại gì, cho nên, Tiêu Chiến cần một người, không, một linh hồn thì đúng hơn, cũng tự nguyện bị giam cầm trong đại mộ như anh ta, tiếp tục chống đỡ Đại Mộ, cho đến khi lịch sử được vạch trần. Đây cũng là thứ trận pháp đó yêu cầu, bắt buộc phải là tự nguyện ở lại đó, linh hồn mới không sinh ra oán khí biến thành ác quỷ, cùng hòa hợp với trận pháp."

Nói đoạn, Tiêu Nguy Nhiên nhìn Vương Nhất Bác: "Cậu là người duy nhất tình nguyện ở lại đó, sau khi Tiêu Chiến tan biến, thì trở thành người chống đỡ cho Đại mộ. Anh ta không nói cho cậu là sợ cậu sẽ do dự. Chỉ cần có một chút do dự khi chết, linh hồn cậu sẽ có oán khí, Đại Mộ cũng sẽ bị sụp xuống."

Vương Nhất Bác bỗng dưng siết chặt hai nắm tay. Tiêu Nguy Nhiên thấy thế, chỉ nói: "Cậu nên cân nhắc kỹ những gì ta nói, nghĩ thông thì chúng ta lại nói chuyện tiếp."

Nói xong Tiêu Nguy Nhiên đứng lên đi ra khỏi gian phòng này, cửa gỗ kẽo kẹt đóng lại, để lại gian phòng chìm vào im lặng.

Chỉ còn Vương Nhất Bác ngơ ngác đứng trong phòng một mình.

Nhưng Tiêu Nguy Nhiên lại không biết, tuy Vương Nhất Bác nghe hết những gì hắn nói, nhưng thứ còn lại trong đầu cậu chỉ là một câu nói quanh quẩn.

"Anh ta sớm muộn gì cũng phải tiêu vong....."

Nắm tay siết chặt run lên bần bật.....

Cảm xúc đau đớn từ từ lan tràn khắp lòng ngực, bóng tối dày đặc che lấp cả trái tim.

Chương 100
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Trong gian phòng lớn yên tĩnh, Vương Nhất Bác ngồi trước bàn suốt một đêm, tự hỏi một đêm.

Tiêu Nguy Nhiên nói rất nhiều, tuy Vương Nhất Bác không tin hết, những cũng có những thứ cậu phải tin.

Tỷ như, Tiêu Chiến đã nói dối rất nhiều với cậu, tỷ như, Tiêu Chiến đã thật sự tính toán biến cậu thành chủ nhân thứ hai của Đại Mộ.

Nhớ đến lúc Tiêu Chiến chủ động gần gũi, Vương Nhất Bác không kiềm được suy nghĩ, có khi nào chỉ là y muốn bồi thường cho Vương Nhất Bác một chút ngọt ngào, có lẽ, người ấy cũng chẳng có tình cảm gì với cậu......

Có đáng giá không?

Vương Nhất Bác hỏi chính mình.

Không biết vì sao Vương Nhất Bác chợt nhớ tới lúc vừa quen Tiêu Chiến, lẽ cậu đã phải chết, nhưng cuối cùng Tiêu Chiến lại cứu cậu.

Vương Nhất Bác còn nhớ rõ lời lúc trước Tiêu Chiến đã nói với cậu.

Tiêu Chiến nói, đây là một giao dịch. Y nói, muốn Vương Nhất Bác giúp đỡ điều tra rõ ràng chuyện của Đại Tự. Y nói, y có thể đáp ứng một thứ cậu mong muốn.

Giờ có lẽ Tiêu Chiến đã đoán được chuyện của Đại Tự sau khi y chết. Và thật ra Tiêu Chiến hẳn đã rất muốn cậu nhanh chóng phơi bày sự thật, để cả thế gian biết Đại Tự đã từng tồn tại, nhưng bây giờ Đại Mộ không biết sẽ phải sụp xuống lúc nào, y chỉ có thể để Vương Nhất Bác thay thế, chờ đợi người đời sau chậm rãi tìm ra và công bố hết những sự thật lịch sử này......

Có nguyện ý hay không?

Vương Nhất Bác hỏi chính mình.

Cậu không bỏ được sự nghiệp cậu yêu  quý, nhưng cũng không thể bỏ được người ấy. Cậu cũng đã từng tình toán hai mươi năm sau, khi hết mình vì sự nghiệp và hiếu thuận cha mẹ đến cùng, cậu sẽ đến mộ, và mãi ở bên Tiêu Chiến.

Nhưng mà giờ lại biết, Chiến chẳng còn lại bao nhiêu thời gian. Tuy Vương Nhất Bác không tin Tiêu Nguy Nhiên, nhưng mà chuyện này từ tận đáy lòng cậu vẫn cảm nhận được...... Giống như có một cảm giác trời sinh nào đó  khiến cậu luôn cảm giác được tình trạng của Tiêu Chiến.

Vương Nhất Bác càng rối loạn trong lòng.......

Nói đến cùng, thì tất cả những thứ khác đều không quan trọng bằng Tiêu Chiến......

Suy nghĩ một đêm, đến khi trời hừng sáng, ngoài phòng vang lên tiếng gõ cửa rất lớn, Vương Nhất Bác mới sực tỉnh khỏi những suy nghĩ mông lung.

Không nghĩ ra được câu trả lời, nhưng Vương Nhất Bác lại có thể khẳng định, cái người tên Tiêu Nguy Nhiên này chắc chắn không phải tốt đẹp gì, ít nhất hắn ta cũng đang muốn Vương Nhất Bác dao động, khiến cho kế hoạch của Tiêu Chiến không thể thực hiện.

Nhưng hắn làm vậy để làm gì? Giờ nghĩ lại những gì Tiêu Nguy Nhiên nói, cậu phải cân nhắc thật kỹ.

Tiêu Nguy Nhiên nói kiếp trước hắn là Tiêu Cảnh Nghiên, vì Đại Tự hắn phải đồng ý với Tiêu Chiến, đem an táng Chiến ở Tây An chứ không phải ở hoàng lăng, thì Tiêu Cảnh Nghiên chắc chắn phải để tâm đến vận mệnh sau này của Đại Tự.

Nhưng giờ lại có vẻ không giống như vậy, nếu kế hoạch của Tiêu Chiến thất bại, Đại Mộ sụp xuống chẳng phải sẽ phá hủy đi nguyện vọng ban đầu sao? Tiêu Nguy Nhiên làm như vậy là vì cái gì? Chẳng lẽ hắn đang toan tính điều gì khác?

Chẳng lẽ qua kiếp sau, chuyện kiếp trước cũng chẳng còn là gì cả, hắn cũng giống như cái đám kia, trở nên thèm khát Ngột Cốt?

Vương Nhất Bác không phải Tiêu Nguy Nhiên, nên chẳng biết hắn ta đang nghĩ gì.

Nhưng có một điều cậu biết, Tiêu Nguy Nhiên không đơn giản...... Hắn như đang âm mưu điều gì khác......

Tiếng đập cửa vang lên hai lần, thấy không ai theo tiếng, người ngoài cửa cất tiếng nói vọng vào: "Cậu Vương, cậu tỉnh chưa? Tôi mang bữa sáng đến cho cậu."

Giọng nói là của một phụ nữ trung niên, chắc là giúp việc của khu nhà này. Chờ Vương Nhất Bác lên tiếng, bà bưng một chút điểm tâm đặt lên bàn nơi Vương Nhất Bác ngồi. Thấy giường đệm chỉnh tề, bà hơi khó hiểu hỏi: "Cậu Vương đêm qua không nghỉ ngơi sao?"

"Vâng, cháu suy nghĩ chút chuyện, không ngủ được....... Đúng rồi, thím đừng gọi cháu là cậu này cậu nọ, gọi cháu là Vương Nhất Bác được rồi."

Người phụ nữ trung niên cười gật đầu: "Cũng được, cậu ăn sáng đi, nếu chốc nữa mệt thì nằm nghỉ, chốc nữa tôi lên thu dọn chén đũa sau."

"Vâng, cảm ơn thím," thấy người phụ nữ sắp sửa rời đi, Vương Nhất Bác vội vàng mở miệng nói: "Đúng rồi, thím ơi, cháu có chuyện muốn hỏi."

"Chuyện gì thế?"

"Cháu muốn hỏi, chỗ này là nhà của ngài Tiêu phải không ạ? Anh ta hôm nay có trong nhà không, cháu có một chút chuyện cần gặp để nói chuyện."

"Đây đúng là nhà của ngài Tiêu, ngài ấy cũng đã dặn chúng tôi, nếu cậu cần tìm ngài thì chúng tôi sẽ dẫn cậu đi. Hôm nay ngài ấy không đi làm, lát nữa cậu ăn sáng xong tôi sẽ nói Tiểu Trần dẫn cậu đi."

"Tiểu Trần?"

"Đúng vậy, cũng là người làm việc cho ngài Tiêu, chắc cũng xêm tuổi cậu, cậu ta họ Trần. Ngày hôm qua, tôi thấy cậu ta dẫn cậu đi gặp ngài Tiêu mà không phải sao?"

"A, vậy à, cháu không để ý nữa." Vương Nhất Bác cười cười, không hỏi gì thêm.

Vừa nãy người phụ nữ nhắc đến người họ Trần, Vương Nhất Bác liền nghĩ ngay đến 'anh Trần' Giang Ba nhắc đến trong nhật ký theo lời Khương Bình kể.

Trên đời có rất nhiều người họ Trần, cả Khương Bình cũng nói có khi họ Trần cũng là tên giả. Nhưng mà người họ Trần làm việc cho Tiêu Nguy Nhiên, thì Vương Nhất Bác lại thấy có vấn đề......

Theo lời kể Tiêu Nguy Nhiên, có thể suy ra nếu không phải chính hắn có thể nhìn thấy quỷ thần giống Khúc Chí Văn thì cũng phải là bên người hắn có người như vậy, bằng không sao có thể rõ ràng những chuyện về Tiêu Chiến khi hắn không nhìn thấy y, hơn nữa, Vương Nhất Bác còn nhớ Khương Bình cũng từng nói 'anh Trần' Giang Ba nhắc tới cũng biết thuật phép......

Ăn sáng xong, rất nhanh có người đến dẫn Vương Nhất Bác đến hoa viên, nơi Tiêu Nguy Nhiên đang đứng.

Từ xa xa, Vương Nhất Bác thấy hắn một mình trong hoa viên, chắp tay sau lưng đứng lặng. Hắn vốn khá giống Tiêu Chiến, từ đằng xa lơ đãng nhìn thấy Vương Nhất Bác lại chợt hoảng hốt, tựa như trong một cái chớp mắt ấy thấy được Tiêu Chiến mặc quần áo hiện đại, đứng dưới tán cây rẻ quạt vàng ươm, ngẩng đầu lẳng lặng ngắm nhìn những chiếc lá vàng phiếm bay theo gió......

Mà không phải ở dưới mộ thất u ám tối tăm......

Nhưng rất nhanh Vương Nhất Bác lắc lắc đầu, tuy rằng tương tự, nhưng hắn không phải Tiêu Chiến, không có mái tóc dài đen tuyền kia, không có đôi mắt cong cong ý cười, càng không có cảm giác làm cậu xao xuyến.....

Nhưng thật sự trong một cái chớp mắt đó, Vương Nhất Bác đã nghĩ, nếu Tiêu Chiến còn sống, có thể ra khỏi Đại Mộ u ám, có thể làm những gì mình thích, thì tốt biết bao......

Sau đó những cuối thu thế này, cậu sẽ dẫn Tiêu Chiến đi xem rẻ quạt vàng và lá phong đỏ.

Tiêu Chiến đi trước, cậu đi theo phía sau, chỉ cách nhau hai ba bước. Gió thu thổi qua, người đang nhìn chăm chú đó sẽ nheo mắt, quay đầu lại cười nói: "Đây là cảnh đẹp nhất vào mùa thu phải không?"

Tóc dài theo gió khẽ lung lay,cậu dĩ nhiên sẽ ngơ ngác mà chăm chú nhìn người trước mặt......

"Đúng vậy, đây là cảnh đẹp nhất......"

Người ấy sẽ nhìn ra được cảnh đẹp nhất trong mắt cậu là gì, và ẩn ý trong câu trả lời của cậu, nhưng sẽ không nói, chỉ nhìn đi nơi khác, sau đó y sẽ tiếp tục bước đi, nhưng bước chân sẽ cố tình chậm hơn rất nhiều, và chắc chắn sẽ buông vài câu nói để trêu chọc cậu....

Mà không phải giống như kẻ đang đứng đó, lạnh lùng gật đầu, nhưng trong bụng chỉ toàn toan tính mưu mô.

"Ta thấy cậu đứng bên kia nhìn ta rất lâu. Sao, trông ta rất giống Tiêu Chiến phải không?"

Tuy trong lòng đã phủ định, nhưng nghĩ đến mục đích hôm nay, Vương Nhất Bác không trả lời, nhưng trong mắt Tiêu Nguy Nhiên thì nó trở thành ngần thừa nhận.

Quả nhiên, Tiêu Nguy Nhiên cười cười, nói: "Người giống người thế gian có rất nhiều, cũng sẽ có người càng giống Tiêu Chiến hơn ta."

Câu hắn nói còn chưa xong, nhưng ý tứ thì rất rõ. Hắn muốn nói cho hắn Vương Nhất Bác, chẳng cần phải tự thắt cổ chết bên cạnh Tiêu Chiến vì sẽ có người thay thế được y. Vương Nhất Bác thật sự phản cảm câu nói này.

"....... Có lẽ là vậy......." Vương Nhất Bác giả vờ đau khổ đấu tranh nội tâm trên gương mặt, nói: "Chuyện hôm qua anh nói, tất cả đều là sự thật?"

"Thật hay không thật, cậu cứ hỏi thẳng Tiêu Chiến, ta tin đến lúc đó cậu sẽ có đáp án."

Thấy Vương Nhất Bác không nói gì, chỉ dao động ánh mắt, Tiêu Nguy Nhiên lại cong lên nụ cười nhạt nơi khóe miệng, hắn ta nói: "Chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi. Tối hôm qua mưa rất to, sáng hôm nay trời trong xanh, hoa cỏ trong hoa viên rất đẹp."

Vương Nhất Bác gật đầu, đi theo Tiêu Nguy Nhiên ngồi xuống dưới mái đình (*).

(*) cái đình là cái này nha

"Tôi không biết anh nói với tôi những chuyện này để làm gì? Hôm qua tôi suy nghĩ suốt một đêm, cũng không biết anh được lợi lộc gì trong chuyện này," Vương Nhất Bác cũng biết, cậu không thể giả vờ không nhận ra, vì tên trước mặt này không dễ bị lừa gạt, có một số việc nếu nói thẳng ra, cậu sẽ chiếm được lòng tin nhiều hơn.

"Tôi không hiểu, anh hẳn cũng muốn giữ lại vết tích Đại Tự trong lịch sử, nhưng giờ lại không có vẻ như vậy."

Tiêu Nguy Nhiên cười khẽ, nhìn Vương Nhất Bác một hồi lâu mới nói nói: "Vậy cậu nghĩ là vì sao?"

"Tôi chỉ nghĩ đến nguyên nhân là anh muốn Ngột Cốt, nhưng mà......" Vương Nhất Bác nhìn hoa viên rất lớn bao xung quanh, "Địa vị anh cao thế này, có lẽ, anh còn muốn cái khác......"

Tiêu Nguy Nhiên gật đầu rồi lắc nhẹ: "Phải, nhưng cũng không phải. Chuyện kiếp trước ta chỉ nhớ được một ít, cũng không có quá nhiều cảm xúc, cũng như xem một bộ phim điện ảnh vậy. Ta nói ta là Tiêu Cảnh Nghiên, nhưng cũng không phải vậy. Thân phận Tiêu Nguy Nhiên càng quan trọng đối với ta. Sao ta phải mà hủy hoại cả kiếp này chỉ vì kiếp trước? Cuối cùng thì....."

Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác chăm chú, nhẹ nhàng nói: "Cuối cùng thì hiện tại mới là thứ đang sống."

Vương Nhất Bác cúi đầu, hơi hơi nhíu nhíu mày, "Có lẽ anh nói đúng......"

"Mà bây giờ, ta chỉ cần cậu giúp ta làm một chuyện, nếu cậu còn  muốn tiếp tục sống."

Vương Nhất Bác ngẩng đầu, nhắm hai mắt, hít một hơi thật sâu: "Chuyện gì?"

"Khiến Tiêu Chiến bước ra khỏi Đại mộ kia."

Mưa lớn ồn ào cả một đêm, sáng sớm hôm sau lại tạnh hẳn.

Sau cơn mưa, mọi thứ đáng lẽ phải bừng tỉnh và tràn đầy sức sống, nhưng chẳng hiểu vì sao thôn Ninh Hóa lại dường như càng u uất hơn.

Gần một tuần không đến đây, bùn đất sau cơn mưa lầy lội, cỏ dại mọc nhiều, phải tốn gấp đôi thời gian mới leo được lên núi. Lọt vào trong tầm mắt là cột gỗ bị gió giật hư, dây điện quấn phía trên đã đứt từ khi nào, bay bần bật trong gió.

Vương Nhất Bác căng thẳng, vốn chỉ muốn chạy thật nhanh vào mộ thất, nhưng nghĩ Tiêu Nguy Nhiên có lẽ đã sai người lén theo dõi cậu, Vương Nhất Bác phải hít sâu một hơi, cố tỏ ra bình tĩnh bước chậm rãi đến ngôi mộ.

Trong mộ không còn đèn, không thể nhìn thấy gì, Vương Nhất Bác phải lấy đèn pin rất lâu không dùng đến trong balo ra.

Đi qua hành lang, đứng trước đại môn địa cung, cánh cổng lớn cũng như mọi ngày chầm chậm mở ra. Trong mộ thất không có đèn, tối đến không thấy rõ năm ngón tay, ánh sáng đèn pin yếu, Vương Nhất Bác không tìm ra Tiêu Chiến.

Trong lòng càng đau đớn từng cơn, rõ ràng cậu đã nói không muốn để y một mình lại trong bóng tối này, nhưng mà giờ thì sao!

"Ngươi ra ngoài gặp được người nào, cái gì ưng ý phải không?"

Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau, Vương Nhất Bác vội vàng xoay người, chủ nhân giọng nói cười cười yến yến, nhưng đáy mắt người lại chẳng còn một chút ý cười.

Vương Nhất Bác há miệng thở dồn, cậu không thể nói những gì cậu muốn nói, và không thể hỏi những gì cậu muốn hỏi, vì lúc này, cậu gần như có thể nhìn xuyên qua Tiêu Chiến, mơ hồ thấy cánh cổng ngọc trắng phía sau......

Câu trả lời, cậu đã biết......

Hốc mắt chợt hoe đỏ, Vương Nhất Bác không thể kiềm chế được cơn đau đang dâng trào nữa.

Giọng cậu nghẹn ngào run rẩy không thể kiểm soát:

"...... Phía nam thành Tây An có một phố trồng rẻ quạt và phong đỏ đẹp lắm..... Em muốn dẫn anh đi......."

"...... Chiến à......."

Chuẩn bị đi mua khăn giấy để chấm nước mắt hết 40 chương còn lại...

(*) Chú thích dư thừa: Rẻ quạt, hay còn gọi là bạch quả, ngân hạnh. Nhưng tui thích từ rẻ quạt vì bị ảnh hưởng từ tập truyện mối tình đầu của tiến sĩ Agasa trong Conan....

Ảnh minh họa cây rẻ quạt cổ thụ 1400 năm tuổi nổi tiếng cũng ở Tây An. Cây vẫn nhỏ tuổi hơn pi sà...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co