Truyen3h.Co

|seankeon| Nói Đợi

Chương 4

22kmhosen

a.1
Đêm đó, phi trường Frankfurt chìm trong lớp sương mù dày đặc đặc trưng của mùa thu nước Đức.

Đèn đường soi xuống mặt đường nhựa ướt đẫm những quệt sáng vàng võ, chập chờn.

Hàng ngàn hành khách ngược xuôi qua các cửa ra tàu bay, kéo theo tiếng bánh xe vali lạch cạch trên sàn đá hoa cương, tiếng thông báo vang lên đều đặn bằng ba ngôn ngữ, dịu dàng nhưng vô cảm.

Trong đám đông hối hả ấy, một người phụ nữ rảo bước về phía cổng lên máy bay hướng đi Moscow.

Cô mặc một chiếc áo khoác măng-tô màu xám tro, quàng chiếc khăn lụa tối màu che bớt nửa dưới khuôn mặt, đôi mắt nâu sẫm giấu sau gọng kính râm dù ngoài trời đã tối thẫm.

Đó là ngày 15 tháng 9 năm 2014.

Không ai ngoái lại nhìn cô. Không một nhân viên an ninh nào dừng cô lại lâu hơn ba mươi giây tiêu chuẩn.

Trên hộ chiếu của cô, những dòng chữ mạ vàng lấp lánh phản chiếu ánh đèn neon: quốc tịch Peru, tên gọi Alexandra Amber. Hay Alexandra Edwards theo họ của chồng.

Đối với thế giới bên ngoài, Alexandra là hình mẫu hoàn hảo của một người phụ nữ thuộc giới thượng lưu Châu Âu:

Một nhà thiết kế trang sức thủ công tài hoa, sở hữu một thương hiệu tư nhân chỉ phục vụ những khách hàng chọn lọc, một kẻ lãng du xinh đẹp thường xuyên xuất hiện ở các tuần lễ thời trang Paris, các buổi đấu giá ở Geneva hay những bữa tiệc kín tiếng trên các du thuyền ở vùng biển Địa Trung Hải.

Việc cô xách vali lên và bay sang một quốc gia khác vào một ngày giữa tuần chỉ là một mẩu tin bình thường trong cuốn nhật ký di chuyển dày đặc của cô.

Nhưng cuộc hành trình đêm 15 tháng 9 đó không phải là một chuyến đi công tác.

Đó là điểm khởi đầu của một trong những ẩn số đen tối và ly kỳ nhất trong giới tình báo và tội phạm quốc tế hiện đại. Hay chính là thứ khiến một đế chế rơi vào cắn xé lẫn nhau.

Bởi vì sau khi chiếc máy bay của hãng hàng không cất cánh, lao vút vào khoảng không đen thẫm hướng về phía Đông, Alexandra Amber đã không bao giờ trở lại.

Hai tuần sau chuyến bay đêm đó, những dấu hiệu bất thường bắt đầu xuất hiện, lặng lẽ nhưng dồn dập như những gợn sóng ngầm.

Trong khu phố nhà giàu sầm uất và yên tĩnh bậc nhất Frankfurt, dinh thự bao gồm hai tháp và một toà chính mang kiến trúc cổ điển vẫn nằm lặng im dưới những hàng cây dẻ đang trút lá.

Ánh đèn ở phòng làm việc tầng trệt đã tắt từ lâu. Những tờ báo sáng, những bức thư gửi từ các ngân hàng, các nhà đấu giá và các công ty bảo hiểm bắt đầu chất đống trước hòm thư bằng đồng, bị mưa làm cho mủn nát và bám đầy bụi bẩn.

Worry, người phụ nữ dọn dẹp trung niên người Ba Lan đã làm việc cho Alexandra suốt hai mươi năm, là người đầu tiên cảm nhận được sự bất an.

Alexandra là một bà chủ khó tính nhưng cực kỳ ngăn nắp và hào phóng.

Thói quen của cô luôn tuân theo những quy tắc nghiêm ngặt: mỗi khi đi xa quá một tuần, cô luôn để lại lịch trình cụ thể, tiền mặt thanh toán dịch vụ và số điện thoại của khách sạn nơi cô lưu trú.

Nhưng lần này, Worry chỉ nhận được một mảnh giấy ghi chú ngắn để trên bàn ăn bằng gỗ sồi vào buổi sáng ngày 15 tháng 9.

Mảnh giấy ghi bằng tiếng Đức, nét chữ viết tay mảnh, nghiêng và sắc sảo của Alexandra.

/Worry, tôi phải đi xa một thời gian. Tôi cần trải qua một liệu trình điều trị dài ngày tại một nơi rất xa. Hãy chăm sóc cây cối ở khu vườn riêng của tôi. Đừng tìm tôi và cũng đừng nói gì với ông ấy. Hay thậm chí là hai đứa con trai của tôi/.

Liệu trình điều trị? Worry nhíu mày khi nhớ lại khoảnh khắc đọc dòng chữ đó. Alexandra Edwards chưa từng tỏ ra ốm yếu.

Cô ấy tràn đầy sức sống, tập thể dục mỗi sáng, ăn uống theo chế độ nghiêm ngặt và luôn sở hữu phong thái của một người kiểm soát hoàn toàn cuộc đời mình.

Một liệu trình điều trị bí mật ở đâu? Tại sao lại là Moscow? Và tại sao lại là "đừng tìm tôi"? "Đừng nói gì với ông ấy. Hay thậm chí là hai đứa con trai của tôi"?.

Ban đầu, Worry vẫn làm việc theo đúng bổn phận. Bà lau dọn những căn phòng trống hoác, tưới những chậu lan hồ điệp đắt tiền bên cửa sổ, và chờ đợi. Chăm sóc cho khu vườn và chú ý đến hai cậu chủ lớn.

Nhưng một tháng trôi qua.

Rồi hai tháng.

Điện thoại của Alexandra hoàn toàn ngắt kết nối. Các hộp thư điện tử không có phản hồi.

Những người bạn thân thiết trong giới thượng lưu ở Frankfurt bắt đầu gửi thư cho nhau với những câu hỏi dồn dập.

/Có ai thấy Alexandra không?/.

/Tối nay có buổi triển lãm của Cartier, cô ấy không xuất hiện?/.

/Alexandra biến mất rồi à? Ông ấy có biết gì không? Còn hai cậu chủ thì sao?/.

Đến tháng thứ ba, cảnh sát Frankfurt mới chính thức nhận được đơn trình báo mất tích bởi bên phía Edwards.

Khi cảnh sát phá khóa bước vào căn dinh thự hay mỗi căn phòng riêng của cô, họ mong chờ một hiện trường vụ án: những vết máu, dấu hiệu đột nhập, sự xáo trộn của một cuộc sống giằng co với áp lực của gia tộc bên chồng. Nhưng những gì họ tìm thấy lại đáng sợ hơn thế gấp nhiều lần.

Mọi căn phòng hoàn toàn sạch sẽ. Mọi thứ được sắp xếp ngăn nắp đến mức rợn người.

Trên bàn trang điểm trong phòng ngủ, những hũ kem dưỡng da đắt tiền vẫn mở nắp một nửa như thể chủ nhân vừa mới thoa lên mặt vài phút trước.

Trong tủ quần áo walk-in closet rộng lớn, vô số bộ trang phục xa xỉ của Chanel, Dior, cùng hàng chục đôi giày hàng hiệu vẫn treo ngay ngắn.

Hộ chiếu cũ, tài liệu cá nhân, và thậm chí cả những viên đá quý chưa gọt dũa - công cụ làm việc của một nhà thiết kế trang sức vẫn nằm nguyên trong két sắt mở hờ.

Alexandra không hề dọn dẹp. Cô không thu gom hành lý. Cô không mang theo tiền bạc hay trang sức quý giá. Cô bước ra khỏi nhà với chỉ một chiếc vali nhỏ, như thể cô chỉ đi dạo một vòng quanh công viên... và rồi bốc hơi khỏi thực tại.

Cuộc điều tra về sự biến mất của Alexandra Amber nhanh chóng rơi vào một mê cung không có lối thoát bởi ngay cả khi sự biến mất của một nữ chủ nhân cũng không khiến Edwards lung lay. Hoặc thậm chí hai người con của cô cũng không được phép động vào nếu không có sự cho phép bởi người cha.

Càng đào sâu vào nhân thân của người phụ nữ này, các thanh tra Đức càng nhận ra một thực tế phũ phàng: người phụ nữ mà giới quý tộc Frankfurt yêu mến thực chất chỉ là một ảo ảnh được dựng lên bằng những lời dối trá hoàn hảo.

Theo hồ sơ đăng ký cư trú, Alexandra Edwards hay Alexandra Amber sinh ra tại Lima, Peru, trong một gia đình thuộc dòng dõi quý tộc lâu đời. Cô di cư sang Châu Âu từ những năm 1987, từng học thiết kế tại Paris trước khi định cư tại Đức.

Tuy nhiên, khi cảnh sát Đức liên lạc với Đại sứ quán Peru và cơ quan đăng ký quản lý dân cư tại Lima, câu trả lời họ nhận được là một gáo nước lạnh:

Không có ai tên là Alexandra Amber tồn tại trong hệ thống dữ liệu quốc gia Peru.

Số hộ chiếu Peru mà cô sử dụng để mua nhà khi còn là một cô gái nhỏ đặt chân đến nơi xứ người, mở tài khoản ngân hàng và di chuyển qua các biên giới quốc tế trong suốt một thập kỷ qua là một tác phẩm giả mạo tinh vi đến mức kinh ngạc.

Nó sử dụng mã số của một người phụ nữ đã qua đời từ năm 1986 tại một ngôi làng hẻo lánh vùng Andes.

Bản thân cái tên "Alexandra Amber" chỉ là một chiếc mặt nạ.

Những người bạn thân nhất của cô ở Frankfurt bắt đầu nhớ lại những chi tiết kỳ lạ mà trước đây họ bỏ qua.

Alexandra rất xinh đẹp, nói thạo bốn ngôn ngữ (Tiếng Anh, Tiếng Đức, Tiếng Pháp và Tiếng Nga), nhưng cô hiếm khi chụp ảnh.

Mỗi khi có ai đó giơ điện thoại lên trong các bữa tiệc, nếu không phải Edwards luôn luôn không cho phép cuộc sống riêng tư của họ bị lộ thì trước đó cô đều vô tình hoặc cố ý quay đi, hoặc giơ ly rượu lên che mặt.

Trên các tài khoản mạng xã hội của cô vốn chỉ dùng để quảng bá trang sức, không bao giờ có một tấm ảnh nào nhìn rõ diện mạo trước khi bị khoá.

Những viên đá quý mà cô bán cho giới siêu giàu? Dấu vết giao dịch dẫn đến các công ty ma được đăng ký tại các thiên đường thuế ở Quần đảo Virgin thuộc Anh và Cyprus. Cô không bao giờ nhận thanh toán trực tiếp qua ngân hàng Đức mà luôn thông qua các ủy nhiệm chi phức tạp từ nước ngoài.

Cảnh sát trích xuất dữ liệu camera an ninh tại sân bay Frankfurt vào đêm 15 tháng 9 năm 2014.

Trong đoạn video đen trắng mờ nhạt, Alexandra bước qua cổng kiểm soát an ninh.

Cô không tỏ ra sợ hãi, không ngoái nhìn lại. Dáng đi của cô thẳng tắp, tự tin và lạnh lùng. Tại cửa khởi hành chuyến bay đi Moscow, cô xuất trình vé máy bay và chiếc hộ chiếu giả. Nhân viên hàng không đóng dấu. Cô bước qua ống lồng.

Đó là hình ảnh cuối cùng của người phụ nữ mang tên Alexandra Amber trên thế giới này.

Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Sheremetyevo ở Moscow vào sáng sớm ngày 16 tháng 9 năm 2014, dữ liệu nhập cảnh của Nga ghi nhận một người phụ nữ sử dụng hộ chiếu Peru mang tên Alexandra Amber đã làm thủ tục qua cửa an ninh.

Nhưng sau khi bước ra khỏi cửa ra ga đến quốc tế và hòa vào dòng người đông đúc của thủ đô nước Nga, cô hoàn toàn biến mất.

Không có hồ sơ nhận phòng khách sạn. Không có dữ liệu mua vé tàu hay chuyến bay tiếp theo. Không có bất kỳ tín hiệu điện thoại nào được kết nối từ sim của cô.

Như thể cô đã bước qua một cánh cổng không gian và hòa tan vào không khí lạnh giá của phương Bắc.

Nhiều năm trôi qua, hồ sơ vụ án Alexandra Amber nằm phủ bụi trong kho lưu trữ của cảnh sát Frankfurt, được xếp vào loại "mất tích không rõ nguyên nhân" (Unexplained Disappearance). Nhưng đối với những kẻ theo đuổi các bóng ma trong thế giới ngầm, cái tên này chưa bao giờ bị quên đi.

Đến năm 2018, một cuộc điều tra báo chí quốc tế về các hoạt động gián điệp và rửa tiền của Nga tại Châu Âu bất ngờ làm sống dậy những manh mốc tưởng như đã chết.

Các phóng viên điều tra và những nhà phân tích tình báo độc lập bắt đầu xâu chuộng lại các dữ liệu. Họ nhận ra rằng, công ty thiết kế trang sức của "Alexandra Amber" không đơn thuần là một cơ sở kinh doanh. Sự kiến này đã gây rúng động trong giây lát dù nhất nhanh đã được thế lực nào đó đập tan.

Đó là một vỏ bọc hoàn hảo cho một điệp viên nằm vùng hoặc một kẻ môi giới thông tin cấp cao.

Trang sức cao cấp là phương tiện tuyệt vời để vận chuyển giá trị qua các biên giới mà không làm dấy lên sự nghi ngờ của cơ quan thuế hay an ninh.

Một viên kim cương thô giấu trong đáy vali, một chiếc nhẫn ngọc bảo kim trị giá hàng triệu Euro được đeo trên tay một nhà thiết kế xinh đẹp, đó là cách mà hàng triệu đô la tiền bẩn hoặc quỹ hoạt động đen được luân chuyển giữa Moscow, Berlin và Paris.

Hơn thế nữa, các khách hàng của Alexandra là ai?.

Họ là vợ của các chính trị gia Đức, các nữ doanh nhân giàu có, các nhà ngoại giao và những nhân vật có ảnh hưởng trong giới thượng lưu Châu Âu.

Trong những buổi thử trang sức riêng tư kéo dài hàng giờ tại các căn penthouse sang trọng, nơi rượu champagne được rót tràn ly và sự đề phòng bị bãi bỏ, Alexandra không chỉ bán đá quý. Cô lắng nghe.

Cô thu thập những bí mật của mục tiêu, những bê bối tài chính, những mối quan hệ bất chính, và những thông tin nội bộ về chính sách.

Vậy điều gì đã xảy ra vào ngày 15 tháng 9 năm 2014?.

Có lẽ, Alexandra đã nhận được tin báo. Hoặc có lẽ, nhiệm vụ của cô tại Frankfurt đã kết thúc.

Dòng tin nhắn ẩn ý cô để lại cho người làm Worry.

/Tôi cần trải qua một liệu trình điều trị dài ngày tại một nơi rất xa/ qua góc nhìn của phía Rosylkharov không phải là một thông điệp về y tế.

Trong ngôn ngữ ký hiệu của một số tổ chức ngầm, "điều trị" (treatment/cure) là từ lóng ám chỉ việc tẩy rửa danh tính, xóa bỏ hoàn toàn nhân dạng cũ để quay trở về bản chất ban đầu hoặc nhận một nhiệm vụ mới dưới một gương mặt hoàn toàn khác.

Cô không đi chữa bệnh. Cô đi "xóa sổ" Alexandra Amber.

Cho đến những năm sau đó, kể từ chuyến bay đêm năm 2014, câu hỏi lớn nhất vẫn chưa có lời đáp. Và chỉ truyền tai nhau tại Edwards hoặc thế giới ngầm.

Alexandra Amber thực sự là ai, và cô đang ở đâu?.

Có ba giả thuyết lớn vẫn đang treo lơ lửng trên số phận của cô gái mang quốc tịch Peru giả mạo này.

Giả thuyết thứ nhất: Trở về trong bóng tối.
Moscow là điểm cuối cùng trong hành trình của Alexandra Amber, nhưng lại là điểm khởi đầu cho một con người mới.

Sau khi hạ cánh xuống Sheremetyevo, cô được đón bởi một tổ chức bí mật, đưa đến một cơ sở an toàn, nơi chiếc hộ chiếu Peru bị tiêu hủy, mái tóc nhuộm đen, khuôn mặt có thể đã qua phẫu thuật thẩm mỹ nhẹ.

Cô nhận một cái tên Nga thuần túy, một quá khứ mới, và hiện tại đang sống lặng lẽ tại một căn hộ ở St. Petersburg hoặc Sochi, hoặc có thể đã được điều động đến một thủ đô khác ở Nam Mỹ hoặc Châu Á dưới một chiếc mặt nạ hoàn toàn mới.

Đối với cô, "Alexandra Amber" chỉ là một bộ quần áo cũ đã được cởi bỏ và vứt vào lò đốt rác.

Giả thuyết thứ hai: Sự thanh lọc nghiệt tháo.
Trong thế giới của những kẻ sống trong bóng tối, biết quá nhiều bí mật luôn là một bản án tử hình treo sẵn.

Khi một điệp viên hoặc một kẻ môi giới trở thành gánh nặng hoặc có nguy cơ bị bắt, cách tốt nhất để đảm bảo sự im lặng vĩnh viễn là loại bỏ họ.

Chuyến bay đến Moscow có thể là một cái bẫy. Alexandra nghĩ rằng mình đang được triệu hồi về nhà để an toàn, nhưng thực chất cô đang đi đến nơi thi hành án. Không có cuộc điều trị nào cả.

Sân bay Sheremetyevo chỉ là nơi cuối cùng ghi nhận cô còn thở trước khi cô biến mất vào những khu rừng bạt ngàn hoang vu của nước Nga.

Giả thuyết thứ ba: Cuộc đào tẩu của kẻ hai mặt.
Alexandra nhận ra cả hai bên - những kẻ giao nhiệm vụ cho cô và những kẻ săn đuổi cô đều đang tiến lại gần.

Mảnh giấy để lại cho Worry không phải là điềm báo về cái chết, mà là một lời đánh lạc hướng tinh vi. Cô đến Moscow để tạo ra một dấu vết giả hoàn hảo, khiến các cơ quan an ninh Phương Tây tin rằng cô đã đào tẩu về Nga.

Nhưng ngay tại Moscow, bằng số tài sản khổng lồ tích lũy từ những viên đá quý không ai kiểm soát, cô đã sử dụng một nhân dạng thứ ba - một hộ chiếu của một quốc gia Nam Mỹ khác hoặc một quốc gia đảo Caribe để rời đi ngay trong đêm trên một chuyến bay tư nhân hướng về phía Nam bán cầu.

Hiện tại, cô có thể đang sống dưới ánh nắng rực rỡ của Buenos Aires hay Rio de Janeiro, đeo một chiếc kính râm khác, mỉm cười nhấm nháp ly cocktail và ngắm nhìn đại dương.

Căn dinh thự ở Frankfurt năm nào giờ đã trở nên sầm uất hơn bao giờ hết với sự đấu đá của ba phe cánh.

Những bộ quần áo đắt tiền của Alexandra Amber vốn sẽ được đem đi từ thiện, những món đồ nội thất sang trọng vốn bị tẩu tán vào các cửa hàng đồ cũ theo yêu cầu của Vivienne Arling Edwards - mẹ chồng của cô. Nhưng tuyệt đối được giữ lại theo lệnh của hai người con trai.

Không còn ai bén mảng tới căn phòng ngủ của Amber nữa.

Nhưng rải rác khắp Châu Âu, trong tủ đồ trang sức của một vài phụ nữ thuộc giới quý tộc, những chiếc nhẫn ngọc bảo, những sợi dây chuyền kim cương do Alexandra tự tay thiết kế vẫn đang lấp lánh dưới ánh đèn của những bữa tiệc đêm.

Những viên đá quý đó được gọt dũa bằng một kỹ thuật hoàn hảo, phản chiếu ánh sáng một cách mê hoặc và lạnh lẽo.

Chúng là những nhân chứng duy nhất đã ở bên Alexandra trong những đêm dài cô độc tại Frankfurt, khi cô ngồi bên kính phóng đại, tỉ mẩn khắc từng đường nét, trong khi đầu óc đang tính toán cho một cuộc đào tẩu vĩ đại.

Đá quý có thể tồn tại hàng triệu năm mà không thay đổi. Chúng không bị thời gian bào mòn, không bị phân hủy, và quan trọng nhất: chúng không bao giờ tiết lộ bí mật của chủ nhân.

Và Alexandra Amber cũng vậy. Cô đã để lại sau lưng một cuộc đời xa hoa, và cả chồng con mình, những người bạn giả tạo, một danh tính không có thực, và một câu đố vĩnh viễn không có lời giải.

Vào ngày 15 tháng 9 năm 2014, người phụ nữ ấy đã bước lên một chuyến bay vào khoảng không vô tận. Và thế giới này sẽ không bao giờ còn được nhìn thấy cô một lần nào nữa.

_______________________

Cảm giác mng k thích thể loại này lắm nên au phiên phiến thôi. Chắc là flop quá au sẽ tự thấy cringe mà drop hoặc xoá.

*Rosylkharov
Sự mất tích của Alexandra dựa trên câu chuyện có thật.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co