Chapter 3: pink is...
Seongwoo thả mình xuống ghế, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà một hồi lâu. Dù anh không nói ra nhưng việc anh thích Daniel rõ ràng đến như vậy ư? Chỉ nghĩ vậy thôi cũng làm cho anh xấu hổ vô cùng. Seongwoo vẫn còn đang cố điều chỉnh lại mớ cảm xúc ngổn ngang trong đầu mình thì điện thoại bắt đầu rung lên trong túi quần. Anh nhanh chóng mở khóa màn hình.
"Ah, thiêng thật đấy.". Seongwoo lẩm bẩm. Đó chẳng thể là gì khác ngoài tin nhắn của Daniel.
[Danik - 11:45] Seongwoo, anh đang ở đâu?
[Ongie - 11:45] Ngồi không ở quán cà phê . Sao em lại hỏi?
[Danik - 11:46] Quán cà phê gần trường người yêu anh?
[Ongie - 11:46] người yêu – cũ*, nhưng mà ừ, anh ở đang ở đó.
[Danik - 11:47] Seongwoo-ah...
[Danik - 11:47] Anh ổn không đấy?
[Danik - 11:47] Seongwoo-ah, em sẽ đến đó trong năm phút.
[Ongie - 11:47] Ê, từ từ thôi. Anh ổn mà.
Danik đã xem.
Seongwoo lắc đầu trong rối loạn. Daniel thực sự không cần chạy đến đây vì Seongwoo thấy mình rất ổn sau khi chia tay Jihye. Nhưng anh không thấy ổn chút nào khi phải gặp Daniel vào lúc này khi mà những lời nói của Jihye khiến cho anh cảm nhận được những mâu thuẫn cảm xúc đang giằng xé trong lòng mình , tựa như có thể bùng nổ trong nháy mắt.
Chưa đầy năm phút sau, một cậu trai cao lớn trông như chạy trối chết xuất hiện tại quán cà phê. Ah~! Daniel đây rồi. Cậu đứng trước mặt anh với hai tay đặt lên đầu gối, cố gắng bắt lại từng nhịp thở. Nếu như lúc trước, mấy tiếng sụt sịt của Jihye đã kéo hết sự chú ý của những vị khách khác và cả nhân viên về hướng bàn của anh thì hiện tại chính cậu trai với mái tóc sáng màu này lại một lần nữa biến chỗ ngồi của anh trở thành tâm điểm của sự chú ý. Nếu ngay lúc này, người quản lý có bước ra và hạ lệnh mời anh ra khỏi quán cà phê, anh cũng sẽ chẳng bất ngờ.
Từ từ...
Tóc sáng màu? Daniel vừa nhuộm tóc? Từ trước đến giờ cậu ấy luôn để màu tối mà.
Anh chỉ tay về phía ghế trống trước mặt mình. Cậu cũng gật đầu rồi ngồi xuống.
"Anh có biết em đã chạy nhanh đến mức nào không? Một bà cụ còn mắng vào mặt em." Daniel bắt đầu kể lể trong khi Seongwoo chỉ mỉm cười bất đắc dĩ, ánh mắt tràn đầy cưng chiều trước sự dễ thương cậu.
"Niel-ah, không ai bắt em phải chạy như thế cả." Seongwoo lè lưỡi, đùa chế nhạo Daniel. "Đây, Caramel Macchiato của anh, uống đi cho mát ruột!". Anh đẩy cốc Caramel cỡ bự nhất của mình về phía Daniel, và tất nhiên cậu chộp lấy cốc nước bằng tốc độ ánh sáng.
Được rồi.
Tóc sáng màu.
"Daniel, em vừa nhuộm tóc đấy à?" Seongwoo tập trung nhìn vào mái tóc nổi bật của cậu. Anh không biết tóc mới của Daniel màu gì hay như thế nào, chỉ biết là màu sáng.
"Được rồi, Seongwoo! Đừng có đánh trống lảng khỏi vấn đề chính của mình nữa." Daniel đặt cốc Caramel xuống bàn, rồi đặt cằm lên hai bàn tay đang đan vào nhau của mình. "Thế quái nào mà anh và Jihye lại chia tay vậy ? Nói thật là em nghĩ hai người trông rất đẹp đôi khi ở bên nhau và có vẻ cô ấy là người tốt nhất trong số những người mà anh đã từng hẹn hò. Với lại, dù anh không nhìn thấy màu, nhưng em chắc chắn anh biết là cô ấy cũng rất đẹp."
Không, em đẹp hơn rất nhiều. Kể cả khi anh chỉ nhìn thấy em với hai sắc trắng và đen, em vẫn vô cùng nổi bật. Thỉnh thoảng, anh tự hỏi anh có còn muốn nhìn thấy màu sắc đến vậy không khi mà bản thân anh cũng lo sợ mình sẽ bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp của em.. Seongwoo nghĩ, mắt anh vẫn luôn nhìn Daniel không rời.
"Tóm lại là vẫn như cũ thôi, Daniel. Chỉ là anh cảm thấy bọn anh không hợp. Cô ấy đã đồng ý mặc dù cũng có khóc, và anh cũng nghĩ nên như vậy. Cô ấy có vẻ cảm thông hơn tất cả những người mà anh đã từng hẹn hò, với lại cố ấy cũng biế ...". Seongwoo bỏ dở câu nói giữa chừng. Trời, suýt chút nữa anh đã để cho Daniel biết.
"Cô ấy biết gì cơ?" Daniel rướn người về phía anh, khiến cho không khí xung quanh Seongwoo gần như ngay lập tức được bao phủ bởi mùi hương dịu nhẹ của dâu tây trộn lẫn với vanilla từ trên mái tóc của cậu.
"Cô ấy biết cô ấy xứng đáng có được một người thực sự yêu mình. Và tất nhiên anh không phải người đó. Ờ thì, chuyện là thế đó. " Seongwoo cố gắng kết thúc câu chuyện nhanh nhất có thể khi anh nhận ra Daniel chuẩn bị hỏi thêm mấy câu khác. Anh nhanh chóng đứng dậy, và đeo cặp lên vai.
"Mình đi được chưa? Gần đây có một hiệu sách mới mở mà anh đang muốn xem qua."
Daniel vẫn đang nhìn anh đầy ngỡ ngàng trong khi Seongwoo chỉ muốn vội vàng muốn rời quán cà phê đến mức bỏ lại Daniel phía sau. Cậu trai với mái tóc sáng màu cũng bật dậy, đuổi theo Seongwoo khi anh đã đặt bước đầu tiên xuống vỉa hè. Cậu cúi chào mấy nhân viên phục vụ trước khi thực sự đi ra khỏi quán cà phê.
"Anh đang hành động rất đáng ngờ đấy, Seongwoo.. ". Daniel đột ngột xuất hiện bên cạnh anh. Seongwoo lộ ra một nụ cười đầy lo lắng, còn trong đầu anh vẫn tiếp tục tìm kiếm thứ gì khác để nói nhằm sao lãng Daniel khỏi cuộc trò chuyện kia. Anh liếc nhìn Daniel, để ý đến từng chi tiết biểu cảm trên mặt cậu, người đang nhìn lại anh với ánh mắt tò mò, lông mày cậu nheo dần lại khi nhận thấy anh vẫn tiếp tục nhìn cậu chăm chú.
Ah, tóc mới của Daniel!
"Daniel, em đã nhuộm tóc đúng không?" Seongwoo hỏi lại một lần nữa, nhưng lần này câu hỏi của anh mang theo ý cười và cổ vũ khiến cho Daniel cười một cách xấu hổ.
"Em vừa nhuộm tối qua, em định cho anh xem ngay sau khi nhuộm xong nhưng sau đó nhớ ra là anh phải làm việc ca đêm nên thôi. Đẹp không?"
"Ừ, Nó rất hợp với em.". Seongwoo vươn tay vừa xoa vừa vò mái tóc Daniel khiến cậu phải kêu lên mấy câu phàn nàn. "Nhìn em giống hệt con thỏ bông vừa mềm vừa mịn mà ai nhìn cũng muốn cưng chiều ấy."
"Thế được rồi, nhưng mà em chỉ mong được 'anh' cưng chiều thôi. "
Seongwoo biết Daniel chỉ đang trêu chọc anh như họ vẫn thường làm nhưng anh vẫn không thể ngăn hai má mình nóng dần lên. Anh thực sự mong Daniel không nhận ra má anh đột nhiên đỏ ửng.
"Anh có muốn biết nó là màu gì không?" Daniel hào hứng hỏi. Seongwoo cảm thấy may mắn khi cậu cố gắng làm anh dứt ra khỏi mấy cái suy nghĩ chỉ có thể diễn ra trong mơ đang tràn ngập trong đầu.
"Đương nhiên rồi, là màu gì thế? " Seongwoo hướng mắt lên mái tóc của Daniel và một lần nữa xoa đầu cậu một cách tinh nghịch vì nó mềm mại vô cùng làm cho tay anh không muốn rời đi.
"Màu hồng." Daniel cười với anh, lộ ra hai chiếc răng thỏ còn mắt cậu thì híp lại thành hai đường chỉ uốn cong. Seongwoo thề với Chúa nếu như anh không vận hết nội lực cố gắng kiềm chế bản thân mình, anh sẽ lao vào ôm chầm lấy Daniel rồi hôn cậu không buông ra nữa.
"Màu hồng? Anh cũng nghe nói đến màu này rồi. Em sẽ không ngại miêu tả thêm cho người bạn mù màu này chứ?" Họ đi chậm lại để Daniel có thể giải thích kỹ càng hơn. Cậu thực sự mong Seongwoo có thể hiểu được màu sắc này hoặc tốt hơn nữa là anh có thể tưởng tượng ra được.
"Um.. Màu hồng là khi..... em tỉnh dậy với một chân của Peter trên mặt em," Daniel vừa mới bắt đầu đã làm Seongwoo bật cười khúc khích. "Màu hồng là khi ....được ăn hai miếng bánh mì nướng vàng ruộm phết đầy bơ lạc bên trong hoặc là ăn kèm với jambong và hai quả trứng." Seongwoo gật đầu đồng ý. Mắt anh dần nheo lại nhưng anh vẫn thấy rõ ràng đoạn đường trước mặt.
" Màu hồng là khi.. em mở mắt mỗi sáng, với tay ngay lấy điện thoại và nhận ra có tin nhắn.. của anh.." Người con trai với mái tóc dấu phẩy đen nhánh dừng bước chân với đôi mắt mở to. Daniel đưa tay lên miệng làm dấu ý 'shh', nhắc nhở anh chỉ hơi hé mắt để vừa có thể nhìn rõ đường đi vừa có thể hình tượng tiếp về màu hồng trông như thế nào.
"Màu hồng là khi được uống hai shots Americano trước khi em bắt đầu công việc hàng ngày của mình. Màu hồng là khi chiếc quần Adidas yêu thích của em không bị cũ đi dù em có mặc nó bao nhiêu lần đi chăng nữa. Màu hồng là khi em được ngắm sao trong yên bình. Màu hồng là khi em đến phòng tập nhảy, gặp gỡ các trainers và cả thực tập sinh khác. Màu hồng là khi em được khen bởi các tiền bối sau khi biên đạo được một bài nhảy với nhiều vũ đạo làm họ ấn tượng."
Seongwoo dần bình tĩnh lại. Anh mỉm cười rồi chuyển sang cười rạng rỡ sau khi nghe hết bởi vì anh biết đấy đều là những điều mà Daniel yêu thích. Bây giờ anh đã có thể mường tượng được màu hồng trông như nào rồi. Nó tươi sáng.. và cả mềm mại theo một cách nào đó, giống như miếng bánh cheesecakes mà mẹ anh làm mỗi sáng, phải không? Hay giống như sự dịu dàng của mấy con búp bê mà cô em gái của anh hay ôm ấp cả ngày? Hoặc là giống như hương vị và sự mềm mại của một cây kẹo bông? Hoặc có thể là cảm giác dễ chịu khi được ngâm mình trong bồn nước sau một ngày dài làm việc từ sáng đến đêm?
Trong khi Seongwoo tiếp tục nghĩ về màu hồng, Daniel đã dừng bước một lúc để nhìn về phía anh ở ngay cạnh bên mình. Cậu mỉm cười nhìn Seongwoo với ánh mắt ấm áp tràn ngập cưng chiều
"Anh đã bắt đầu có hình ảnh nào về màu hồng chưa?" Daniel hỏi một cách dịu dàng làm tim Seongwoo như rung lên từng nhịp.
"Một chút. Em tiếp tục đi, Niel." Seongwoo lên tiếng với đôi mắt hơi khép lại. Lần này đến lượt tim của Daniel hẫng đi trong một giây. Và nó luôn như vậy mỗi lần Seongwoo gọi cậu với cái tên ấy. Daniel nắm lấy tay Seongwoo, kéo anh đi chậm lại để có thể anh có thể tập trung hơn nữa. Seongwoo gật đầu cùng với nụ cười mỉm trên môi. Khi Daniel nhận ra anh đã hiểu được ý mình, cậu thử rút tay ra khỏi tay anh, nhưng rõ ràng là Seongwoo không muốn như vậy, anh không muốn tay họ rời nhau.
"Anh biết là em xấu tính, nhưng mà cũng đừng làm anh ngã ra đây chứ." Seongwoo cố tình nói với giọng điệu nghiêm túc làm Daniel ậm ừ trong nhăn nhở. Vào lúc đó. Daniel thấy may vô cùng khi mà Seongwoo với đôi mắt hơi nhắm kia sẽ không thấy được cậu đang không thể thôi cười dù chỉ một lúc.
"Được rồi, Seongwu ~ ah" Cậu nắm chặt tay Seongwoo, và cảm nhận được từng đợt sóng bắt đầu trào dâng trong cơ thể mình. "Em tiếp tục đây, anh chuẩn bị tinh thần đi." Seongwoo gật đầu lần nữa. "Màu hồng là khi.. em đi cùng anh đến văn phòng đại diện, màu hồng.. là khi dừng chân tại quán ăn ven đường gần ký túc xá mà chúng ta cùng yêu thích từ hồi cấp ba, màu hồng là khi... bao nhiêu mệt mỏi bước ra khỏi phòng tập sẽ tan biến hết khi em nhìn thấy anh đang đợi em và chào đón em bằng nụ cười rạng rỡ, màu hồng là.. khi được nằm trong vòng tay anh mỗi khi anh tới thăm nhà em ở Busan hay ở căn hộ nhỏ của em. Màu hồng là khi.. chụp rất nhiều ảnh ngốc nghếch của anh cùng với mấy đứa mèo nhà em và chọn lấy bức đẹp nhất đặt làm hình nền điện thoại. Màu hồng là khi.. em tỉnh dậy trước anh mỗi khi anh ở lại nhà em rồi sau đó em sẽ được ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp khi yên giấc của anh thật lâu rồi mới đánh thức anh dậy".
Daniel siết chặt tay anh hơn nữa. đến mức cậu có thể cảm nhận được thân nhiệt đang nóng dần lên của Seongwoo. Mắt Seongwoo bây giờ đã khép chặt.
"Màu hồng là khi xây một cái túp lều nhỏ bằng chăn mỗi khi anh ở lại với em, màu hồng là khi .. thức dậy cùng với mấy âm thanh lạch cạch mà anh phát ra từ bếp của em. Màu hồng là mỗi ngày đều được bước đi cạnh anh. Màu hồng là khi em nhìn thấy anh mỉm cười rạng rỡ. Màu hồng là khi.. em được nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của anh trong tay, cảm nhận được từng ngón tay của chúng ta đan lấy nhau. Màu hồng là khi.. cùng anh chơi games và chưa bao giờ để anh thắng." Seongwoo cười khúc khích.
"Màu hồng là khi.. cùng nhau xem hết bộ phim này đến bộ phim khác đến khi hai đứa ngủ quên với đầu của em ngả lên đầu anh còn đầu của anh thì tựa lên vai em, màu hồng là khi.. lúc nào cũng bày ra mấy trò đùa ngu ngốc trêu chọc nhau mỗi khi em ở cạnh anh. Màu hồng là khi.. em được thừa dịp co rúc vào người anh rồi nắm tay anh thật chặt mỗi khi mình xem phim kinh dị. Màu hồng là khi.." Daniel dừng ngay lập tức khi cậu nghe được vài tiếng nức nở. Cậu nhìn Seongwoo và Daniel thề với Chúa, cậu nhìn thấy một vệt nước mắt dài trên má trái Seongwoo, không biết đã lặng lẽ rơi từ bao giờ.
" Seongwoo~ah, em có nên.."
"Không. Đừng.. cứ nói đi."
Daniel hít một hơi thật dài trước khi tiếp tục miêu tả về màu hồng. Cậu một lần nữa nhìn về phía Seongwoo, người đang đặt hết niềm tin lên Daniel khi mà giờ đây anh đã hoàn toàn nhắm chặt hai mắt trong lúc vẫn tiếp tục bước đi trên đoạn vỉa hè.
——
Các bạn đừng quên vote cho tụi mình nhaaa.. cảm ơn mnnnn 🐱🐶❤️❤️
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co