Truyen3h.Co

주된 대답은 너야.

5

bbikewtie

Cuối tháng 9, anh bận rộn theo một cách trước nay chưa từng có.

Giáo sư Cao trưởng khoa bọn họ được chẩn đoán mắc ung thư tuyến tụy, còn là loại u ác tính có tiên lượng xấu nhất, rất khó điều trị.

Tuy ông ấy mới ngoài năm mươi tuổi nhưng hết phân nửa cuộc đời đã cống hiến cho nghiên cứu khoa học, mấy năm đầu nghiên cứu bảo mật truyền thông, về sau thì dốc hết tâm sức vào phát triển dự án chống nhiễu hệ thống định vị, thật sự là một con người cả đời phụng sự vì đất nước.

Thời Chính Quốc vừa nhậm chức tuổi tác còn trẻ nhưng tâm cao khí ngạo, cái tôi quá lớn, may mà có giáo sư Cao hàng ngày kiên nhẫn chỉ dạy mới lấy lại được vẻ trầm ổn, không đi gây chuyện thị phi nữa

Nhiều năm qua anh luôn xem giáo sư Cao là người thầy lớn trong đời, sau khi biết tin giáo sư bị bệnh phải đệ đơn từ chức lập tức có cảm giác mất mát như thể người thân trong nhà sắp ra đi.

anh chủ động tiếp nhận những dự án dang dở của giáo sư Cao, còn nhận hướng dẫn cả bốn nghiên cứu sinh dưới trướng giáo sư nên chỉ hận không thể phân thân mình ra làm hai.

Buổi sáng bước vào văn phòng, anh tranh thủ thời gian khởi động máy tính mà tùy tay lướt vòng bạn bè, chợt lướt đến một tấm ảnh không ghi caption của Thái Hanh, nền ảnh đen thui chỉ có một chấm sáng trắng ở giữa, anh nhìn nửa ngày cũng không nhìn ra được là thứ gì.

Sau đêm đó anh trao đổi WeChat với cậu dưới danh nghĩa đàn anh cùng trường, nhưng nửa tháng trôi qua hai người vẫn chưa liên lạc lại.

Chính Quốc nhìn bức ảnh kia, do dự có nên ấn like không thì sinh viên đã cầm tài liệu bước vào tìm anh ký tên xác nhận.

Anh đặt điện thoại xuống viết chữ xong, ngẩng đầu lên đã quên việc vặt vãnh kia mất, bắt đầu xoay vần với một ngày làm việc bận rộn.

Tập trung làm việc đến hơn 8 giờ tối, anh mệt mỏi gần chết nằm xoài ra bàn nghỉ ngơi một lát, đột nhiên anh bị tiếng chuông báo tin nhắn đánh thức, tưởng sinh viên gửi file báo cáo nên vội mở ra xem, không ngờ là Thái Hanh.

[ Tôi lạc đường rồi. ]

Khóe môi anh giật giật, nghĩ thầm lạc đường thì mở GG map lên mà xem, tìm tôi làm gì.

Anh định mặc kệ chuẩn bị nằm sấp xuống ngủ tiếp, một tin khác lại nhảy ra.

[ Đàn anh ơi. ]

Chính Quốc giật mình ngồi thẳng dậy, cơn buồn ngủ lập tức bay sạch. Anh suýt thì quên mất thân phận mình ở chỗ Thái Hanh là nghiên cứu sinh năm nhất, không phải coi như đàn anh của cậu rồi sao, thế là đành nỗ lực đóng vai đàn anh nhiệt tình trả lời:

[ Cậu đang ở đâu? Chụp tấm ảnh gửi để tôi đến đón nào. ]

cậu gửi một tấm ảnh, Chính Quốc phóng to mấy tòa nhà xung quanh, đại khái nhận ra chỗ này là một vườn hoa nhỏ thiết kế khá đẹp mắt nằm giữa khoa vật lý và khoa viễn thông cách nơi này không xa.

[ Chờ tôi năm phút. ]

anh ngáp một cái liếc nhìn bóng mình phản chiếu trên màn hình máy tính, xác nhận bản thân vẫn có thể giả dạng thành đàn anh nghiên cứu sinh đại học.

Hôm nay anh mặc áo hoodie màu đen và quần jean, mái tóc lâu ngày không cắt vừa nằm lên bàn bị đè ép hơi rối, mang thêm cặp kính tròn đúng là có vài phần khí chất học sinh.

Để đảm bảo hình tượng giống hơn nữa, anh còn đi tìm sinh viên mượn một chiếc ba lô đeo vai bên trong nhét hai cuốn sách chuyên ngành, sắm vai cực kỳ hoàn chỉnh.

Văn phòng khoa ở lầu năm, Chinh Quốc lười chờ thang máy nên chạy xuống bằng đường cầu thang bộ, quả thật chỉ tốn năm phút đã đến được chỗ Thái Hanh.

Cậu nhóc đứng dưới cột đèn đường chân giẫm ván trượt, một tay xách áo khoác vắt trên vai thoạt nhìn vô cùng nổi loạn, mái tóc đã dài ra một chút không còn dán sát vào da đầu.

Trông thấy anh, câu đầu tiên mà cậu nói là: "Anh gầy thế, có cả quầng thâm mắt kìa."

anh ngẩn người, theo bản năng sờ lên mắt lại đụng phải cặp kính, vì thế ngượng ngùng buông tay, tâm tình phức tạp nhưng vẫn cố nở nụ cười: "Đúng vậy đấy đàn em, nghiên cứu khoa học vất vả lắm."

Anh dẫn Thái Hanh ra khỏi vườn hoa vòng vèo do cựu sinh viên thiết kế kia, cậu lại hỏi: "Anh học chuyên ngành gì?"

anh đáp: "Tôi à, chủ yếu là nghiên cứu mã hóa kênh, cùng..." Suýt nữa buột miệng nói thành đồng nghiệp, "Cùng bạn đồng môn thiết kế anten thông minh."

cậu : "À."

Dù sao đều là những thứ cậu không hiểu.

"Bây giờ cậu muốn đi đâu?"

"Phòng tự học."

"Để tôi đi cùng cậu," anh nở nụ cười xấu xa, nắm lấy một góc tay áo rũ trên đầu vai cậu, "Giám sát đàn em học bài."

anh tìm được một phòng học khá yên tĩnh, bên trong chỉ có hai ba người, anh dẫn cậu ngồi vào hàng ghế cuối cùng sát cửa sổ, Thái Hanh đặt ván trượt dưới ghế ngồi, lấy ra một quyển《 Tiếng Bồ Đào Nha đại cương 》, bắt đầu ghi chép.

anh chống cằm, vừa giả bộ lật sách vừa lén lút ngắm bé con ngoan ngoãn nghiêm túc học tập.

Vừa rồi ánh sáng quá kém nên Chính Quốc không nhìn kỹ, hiện giờ mới chú ý Thái Hanh đang mặc một chiếc áo thun thuần trắng form hơi ôm người, làm đường cong cơ bắp khỏe khoắn của thiếu niên càng hiển lộ rõ ràng.

anh nhìn chằm chằm vào ngón tay gập lên vì cầm bút của nhóc con, tư thế cầm bút cực kỳ tiêu chuẩn, dáng ngồi thẳng thắn đường hoàng, ngay cả vết chai trên ngón giữa cũng đẹp hơn của người khác mấy phần.

cậu thật sự muốn tìm chỗ học bài nên luôn vùi đầu ghi chép, anh lơ đãng lật cuốn 《 Lý thuyết về thông tin và mã hóa 》gần như mới tinh, vừa thầm mắng tên sinh viên này chắc chắn trong lớp không nghe giảng vừa không nhịn được liên tục đánh ngáp, đầu cúi càng ngày càng thấp, cuối cùng không biết mình gục xuống bàn ngủ quên từ lúc nào.

Chinh Quốc ngủ rất nông, trong lúc mơ màng còn nghe được tiếng ngòi bút của cậu cọ sàn sạt lên giấy. Đương lúc nhập nhèm nửa tỉnh nửa mê, ánh đèn trong tầm mắt đột nhiên tắt phụt.

Anh nhạy cảm mở mắt ra, đồng tử lập tức co chặt lại.

Thường ngày anh không sợ bóng tối nhưng lại rất sợ kiểu tối đen bất thình lình thế này, nó sẽ khiến anh mau chóng bị cuốn vào phần ký ức mình không muốn nhớ lại nhất.

Đại não lúc này đã trống rỗng, gần như có thể nghe được nhịp tim mình càng ngày càng loạn, anh hoang mang muốn đứng dậy chạy khỏi nơi này, đầu gối vì vội vàng mà đập vào chân bàn một cái phát ra tiếng vang trầm đục.

"Đừng nhúc nhích, hình như đèn bị hỏng rồi."

Thái Hanh giữ cổ tay anh lại kéo về chỗ ngồi.

Đèn trong phòng học là loại đèn cảm ứng tự động, nếu xung quanh không còn vật gì di chuyển sẽ tự động tắt, chỉ cần có người đứng lên đi lại xung quanh mấy bước là sáng lên bình thường. Thái Hanh vừa nhập học không lâu nên chưa biết rõ chuyện này.

Mà anh đang có tư tâm trong đầu nên cũng không hy vọng đèn sáng lại quá nhanh.

Anh biết sắc mặt bản thân bây giờ chắc chắn là trắng bệch, thân thể cứng đờ, phải bóp chặt hổ khẩu mới miễn cưỡng giữ cho giọng mình không run lên, "Ừm, không sao, lát nữa chúng ta đi báo lại cho quản lý tòa nhà là được."

Trong phòng học chỉ còn lại hai người bọn họ ngồi nép rất gần vào nhau, bàn tay người này dán vào cổ tay người kia, tiếng hít thở cũng dễ dàng nắm bắt, thông số mờ ám lặng lẽ tăng cao trong bóng tối.

anh dần bình ổn lại nhịp tim, cảm thụ độ ấm trên cổ tay vẫn chậm chạp không biến mất nên khá thỏa mãn, thậm chí còn vô thức nuốt nước bọt.

Trong khoảng thời gian này anh quá bận, hơn nữa còn lo lắng cho bệnh tình giáo sư Cao nên không đào đâu ra tâm tư suy nghĩ đến những chuyện khác, đừng nói đến thỏa mãn dục vọng.

Lúc này đột nhiên được ở gần Thái Hanh, thân thể quạnh quẽ nửa tháng nay bỗng dưng cảm thấy thật khó chịu đựng tiếp.

"Thái Hanh."

cậu"Ừ" một tiếng, buông cổ tay anh ra.

Anh liền lật tay chạm vào cánh tay cậu rồi càn rỡ sờ soạng lên trên, lướt qua bắp tay lên bả vai, cuối cùng đụng vào yết hầu.

Cảm giác được yết hầu Thái Hanh cũng không an phận trượt lên trượt xuống, anh khẽ cười một tiếng, "Hình như lúc này rất thích hợp để làm chuyện xấu đấy."

Tay anh sờ vào đũng quần jean của cậu, mới sờ đến khóa kéo lập tức bị giữ chặt, thế nhưng anh chỉ cần khẽ cào vào lòng bàn tay Thái Hanh một chút, lực siết đã dễ dàng buông lỏng ra.

Nhóc con này dễ dao động quá, anh nghĩ.

Anh kéo khóa quần Thái Hanh xuống, thăm dò khiêu khích cách quần lót mấy cái, dục vọng trẻ trung của cậu nháy mắt bừng bừng hưng phấn trong lòng bàn tay.

Trong căn phòng tự học lúc nào cũng có thể có người lạ bước vào, toàn bộ những chuyện trái luân thường đều được tô lên một màu sắc cấm kỵ, nhưng nhờ bóng tối che chở nên hết thảy đều tiến triển vô cùng hợp lý.

Anh nhìn đôi mắt cậu tỏa sáng, tiếng cậu hít thở ngày càng dồn dập, có thể cảm nhận được quy đầu căng phồng tràn dịch thấm ướt ra khe hở ngón tay.

Gió thổi qua cửa sổ chưa đóng kỹ làm cánh cửa gõ lộc cộc vào khung sắt, đèn cảm ứng đột ngột sáng lên, Thái Hanh căng cơ bụng bắn vào lòng bàn tay anh.

"Nhiều quá này..." Chính Quốc rút khăn giấy tỉ mỉ lau sạch kẽ ngón tay, đôi mắt vẫn chưa thích ứng với ánh sáng nên hơi nheo lại mang chút suồng sã vô tình và nghiền ngẫm cố ý, liếc nhìn cậu, "Lâu rồi không xóc lọ à?"

"..." cậu đỏ mặt hoàn toàn không biết nên đáp lại thế nào, đối mặt với vẻ thành thạo của anh càng cảm thấy mình vụng về lóng ngóng, liền đơn giản nằm nhoài xuống bàn không thèm nhìn anh nữa.

Chính Quốc bật cười, đứng dậy đi rửa tay.

Lúc anh quay trở vào Thái Hanh vẫn giữ tư thế nằm bò như cũ, anh chọc chọc mấy cái, cậu lại dịch dịch nửa người trên sang chỗ khác.

anh buồn cười không thể không trêu chọc, "Đàn em ơi, nói một câu tiếng Bồ Đào Nha cho đàn anh nghe được không, ừm... 'Em yêu anh' tiếng Bồ nói thế nào?"

Rốt cuộc Thái Hanh cũng chịu ngồi dậy, mặt vẫn hơi hồng hồng không muốn nói chuyện, chỉ nghiêng người nhìn anh, sau một lúc lâu thì rũ mắt gác đầu lên vai anh, vừa ảo não vừa ấm ức lẩm bẩm: "Điền Chính Quốc, con người anh sao lại như vậy chứ..."

anh không cảm thấy bản thân làm sai chuyện gì, bị thằng nhóc nhỏ hơn mười mấy tuổi gọi đủ cả họ lẫn tên chỉ cho là nhóc con ngượng nên không thèm để ý, thấy bộ dạng hờn tủi của Thái Hanh lại không nhịn được muốn lao đến dỗ dành, thế là anh vỗ vỗ lưng cậu như cách mình làm trong cái đêm lần trước, thì thầm: "Tôi sai rồi tôi sai rồi, ngoan nào."

"Tôi mặc kệ anh xem tôi là gì, bạn giường, đàn em hay là đồ ngốc," Thái Hanh ra sức sụt sịt mũi, giọng điệu buồn bực không thôi, "Anh có thể... nghiêm túc với tôi một chút được không."

anh há hốc miệng nửa ngày không thốt ra được câu nào, cứ như thể đã mất đi khả năng giao tiếp thượng thừa, "Tôi... rất nghiêm túc mà."

Ra khỏi phòng tự học, Thái Hanh phải về ký túc xá, anh thì trở lại văn phòng khoa, mãi đến ngã rẽ sắp tách ra rồi mà Thái Hanh vẫn không chịu nói chuyện với anh, chỉ hậm hực ôm ván trượt.

Đi đến cột đèn áp chót cuối đường, cậu giẫm một chân lên ván trượt nhìn anh như đang đợi anh mở lời trước.

Nhóc con vốn cao hơn anh rất nhiều, bây giờ còn đứng trên tấm ván nên anh không thể không ngửa mặt lên mới nói chuyện được.

Anh kéo tay Thái Hanh lúc lắc lấy lòng, "Đừng giận mà, lần sau tôi sẽ không đùa giỡn cậu nữa, đảm bảo nghiêm túc một trăm phần trăm luôn."

Có điều chiêu này không mấy đả động được Thái Hanh, bởi vì cậu gạt tay ra rất nhanh.

Chính Quốc hơi bất đắc dĩ, kiên nhẫn của anh luôn có hạn, nghĩ thầm nếu dỗ không được thì bỏ đi, dù sao mình cũng không phải loại dễ mờ mắt vì "sắc đẹp".

Anh trông thấy Thái Hanh leo lên ván trượt một đoạn ngắn rồi dừng dưới cột đèn đường tiếp theo, quay đầu nhìn mình, ấu trĩ dẩu môi làm khẩu hình như đang muốn nói: "Tha thứ cho anh đấy."

Không rõ phải trách hình ảnh của cậu đứng dưới ánh đèn quá xinh đẹp hay nên trách bộ dạng dễ dàng tha thứ của cậu quá mức đáng yêu, ý nghĩ trong đầu anh trong nháy mắt đảo ngược một trăm tám mươi độ, cảm thấy bản thân thật sự là bị sắc đẹp làm mờ mắt, dù có thế nào cũng nhất quyết phải hưởng thụ phần ngọt ngào sa đọa này.......

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co