Truyen3h.Co

주된 대답은 너야.

6

bbikewtie

Từ hôm đó trở đi tần suất tán gẫu của hai người càng lúc càng thường xuyên, đề tài chủ yếu là những chuyện vụn vặt hàng ngày, món nào trong căn tin tương đối ngon miệng, hoặc là cậu lại lạc ở đâu trong trường.

Mỗi ngày Chính Quốc có quá nhiều công việc phải xử lý, để không nhầm lẫn tin nhắn của cậu với các sinh viên khác, anh ghim khung thoại nói chuyện với cậu cố định trên hàng đầu.

Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh dài tám ngày bọn họ không gặp nhau, đột nhiên Thái Hanh rất thường xuyên đăng bài trong vòng bạn bè, còn anh lựa chọn nằm chết dí trong nhà.

Chính Quốc dần dần phát hiện bản thân trở nên kỳ quặc, bởi vì anh thấy Thái Hanh làm gì cũng vô cùng đáng yêu, nhóc con thoạt nhìn khó chơi khó chiều kia thật ra lại là một đứa bé ngoan đến không thể ngoan hơn.

Lướt vòng bạn bè có thể đoán ra Thái Hanh về quê chơi lễ Trung thu với bà nội ông nội, buổi tối nọ cậu đăng một tấm hình anh nhìn rất quen, nền ảnh đen thui chỉ có một chấm sáng màu trắng, caption ghi là: "Trăng hôm nay tròn quá [ 😀 ]."

Lúc này anh mới bừng tỉnh, hóa ra cái chấm tròn kia là mặt trăng! Đáng yêu quá! Đáng yêu đến chết mất!

.....

Giữa trưa ngày hôm sau, đăng ảnh chụp một bàn xếp đầy đồ ăn cực kỳ phong phú, lời bình ghi: "Bà nội làm nè [ :cute: ]."

anh ngủ trương thây đến trưa mới dậy, mở mắt ra đã lướt ngay đến tấm ảnh này.

Anh vùi trong chăn nhìn cái emotion tự động cười tủm tỉm má ửng hồng của tin nhắn, thình lình ném di động quấn chăn lăn vòng vòng mấy cái trên giường.

Không phải hôm qua đã đáng yêu rồi à?

Vì sao hôm nay lại đáng yêu nữa thế?!

Anh lập tức đổi nickname cho Thái Hanh trong danh bạ thành "Hanh bé ngoan"...

Sau lễ Quốc khánh văn phòng khoa lại ngập trong núi công việc, mỗi ngày đi làm đều bận sứt đầu mẻ trán.

Chính Quốc bận, Tạ Thời Quân so ra còn bận hơn, anh ta là con người từ trên xuống dưới viết rành mạch hai chữ Kỉ Luật, thế mà có ngày lại vội quên cả ăn cơm.

Giờ cơm trưa các sinh viên trong văn phòng lục tục đứng dậy đi sạch, anh cũng đứng lên duỗi người, đi qua gõ gõ bàn Tạ Thời Quân, "Thầy Tạ, ăn cơm không?"

Tạ Thời Quân đang bận việc nên chỉ nhìn anh được một cái, "Anh đi trước đi, tôi còn một tài liệu chưa xử lý xong."

"À... Ừ." Hai tay anh chắp sau lưng vô thức xoắn chặt.

Phần lớn thời gian trong ngày anh rất hưởng thụ cảm giác ở một mình, anh đã quen một mình làm nhiều việc, ví dụ như đi làm một mình, sống một mình, du lịch một mình, anh chỉ không bao giờ quen với việc phải ăn cơm một mình.

Đã rất nhiều lần anh thử khắc phục chướng ngại tâm lý này nhưng lần nào cũng thất bại, tựa như một cơn ác mộng tuần hoàn mỗi đêm sẽ luôn khiến anh phải bừng tỉnh giấc.

Cảnh tượng trong mơ luôn là ngôi trường số 3 cũ nát kia.

Mười mấy năm trước trường trung học số 3 thành phố S không giống như bây giờ, lãnh đạo thay máu, phòng ốc được sửa chữa, cuối cùng xây dựng thành một lò luyện thi đại học trứ danh, mỗi đợt chiêu sinh hàng năm đều khua chiêng gõ trống tuyên truyền "Vào thấp ra cao".

Năm đó ngôi trường kia giống như một trái táo hư thối chuyên chứa chấp đủ loại sâu mọt ghê tởm, dơ dáy và cứng đầu.

Căn tin trường được cải tạo từ một cái nhà kho cũ kỹ, nền nhà không lát gạch nên thường xuyên bám bụi, mặt tường bong tróc lộ ra từng mảng gạch đá xi măng loang lổ.

Khu xúc cơm có bảy ô cửa sổ, vừa đến giờ cơm đã chen chúc đầy người, nhưng thức ăn mỗi ngày đều gần như là cùng một loại khiến người ta không hề muốn ăn.

Chính Quốc nhớ rõ số canh và thức ăn bị hắt lên đồng phục mình, nhớ rõ những hạt cơm bị nghiền nát dưới đế giày, nhớ rõ bản thân ôm bụng gục trong một góc, ho đến sắp ngất xỉu nhưng vẫn không có ai đến đỡ mình đứng dậy.

......

"Thầy Điền, hình như trời sắp mưa rồi, anh đi ăn cơm nhớ cầm theo dù nhé."

Giọng Tạ Thời Quân đột ngột vang lên kéo Chính Quốc trở về hiện thực.

Anh nhận ra mình đang run lên không tự chủ được, sợ bị Tạ Thời Quân nhìn thấy nên chỉ thuận miệng đáp rồi lủi nhanh ra khỏi văn phòng, trốn vào phòng vệ sinh rửa mặt.

Anh ngơ ngẩn nhìn gương, để mặc những giọt nước lạnh lẽo từ trên mặt chảy xuống thấm ướt cổ áo hoodie.

Vì không muốn nghĩ quẩn nên Chính Quốc quyết định phải tìm một người đi ăn cơm cùng.

Anh mở điện thoại lướt một đường từ trên xuống dưới vẫn không biết nên tìm ai, đang suy nghĩ hay là ship một phần cơm hộp vào văn phòng ngồi ăn đỡ thì đột nhiên nhớ ra, vội vàng kéo màn hình lên trên cùng, ấn khung chat cố định trên hàng đầu.

[ Ăn cơm chưa? ] anh hỏi

người kia trả lời rất nhanh.

[ Chưa ăn, mới tan học. ]

[ Cậu đang ở đâu? Tôi qua tìm cậu cùng đi ăn. ]

Giờ nghỉ trưa trong khu văn phòng rất yên tĩnh, anh bước nhanh trên hành lang, ngang qua văn phòng riêng của Tạ Thời Quân thì vô thức đi chậm lại, nhìn thấy cánh cửa khép hờ bị gió thổi ra một cái khe nhỏ.

Một người anh chưa thấy bao giờ ngồi trên bàn làm việc đưa lưng về phía cửa, bên cạnh đặt một hộp cơm.

Tạ Thời Quân thân mật ôm eo đối phương, "Đã biết thương tôi rồi à?"

Người nọ nắm cổ áo Tạ Thời Quân, ngữ khí oán trách nghe như đang làm nũng, "Phiền quá đi... Có lúc nào mà em không thương anh, đến cơm cũng quên ăn còn ở đó nói lý."

anh nhìn xuyên qua khe cửa hẹp, bắt gặp vẻ mặt dung túng trắng trợn mình chưa từng trông thấy ở Tạ Thời Quân, nếp nhăn nhợt nhạt ở đuôi mắt cũng ngậm đầy ý cười, lông mày hơi nhướn phảng phất nét tinh nghịch, cổ áo bị vò nhàu, nút áo bị mở hai cái, hoàn toàn không giống anh ta thường ngày một chút nào.

Một chút cũng không.

anh cảm thấy chắc chắn mình nhìn nhầm, hoặc là mình điên, hoặc Tạ Thời Quân điên rồi.

Anh muốn tiến lại gần hơn để xác nhận, bỗng nhiên nhớ ra Thái Hanh còn đang chờ mình bên dưới, thế là giật mình tỉnh mộng lùi về sau, xoay người chạy nhanh xuống lầu.

Tạ Thời Quân nói không sai, bầu trời âm u xám xịt như sắp đổ mưa.

Thế nhưng anh dù được nhắc nhở cuối cùng vẫn quên mang dù, anh tìm thấy Thái Hanh đứng bên bồn hoa.

Cậu nhóc mới học xong tiết thể dục, mặc bộ đồng phục trông càng cao lớn, lưng đeo ba lô, tay xách túi lưới đựng bóng rổ, dáng dấp ngoan ngoãn, vừa nhìn thấy Chính Quốc liền tiến đến chỗ anh hỏi hôm nay muốn ăn gì.

anh dẫn cậu đến căn tin số 2 gần đó, anh không quá muốn ăn mà chỉ muốn lấp đầy dạ dày để buổi chiều tiếp tục làm việc, liền tùy tiện gọi một phần cơm tiêu chuẩn.

cậu thì mua cơm cà ri, không chỉ lấy phần cơm nhiều mà còn mua thêm một suất bánh trứng thịt xông khói.

Thiếu niên ở tuổi này sức ăn rất lớn, anh ngồi đối diện, vừa thất thần khảy mấy cọng rau xanh vừa ngắm dáng vẻ cậu vùi đầu ăn cơm, nghĩ thầm nhóc con này ăn uống trông ngon miệng quá, lại không kén ăn, nếu thường xuyên rủ cậu đi ăn biết đâu có thể cải thiện khẩu vị.

Anh đang chấp nhất dùng đũa gắp hạt ngô thì đột nhiên nghe cậu lên tiếng: "Anh đang không vui."

Ngẩng đầu chạm phải đôi mắt cậu trai, anh chợt thấy bối rối.

"Ừm, thầy tôi bị bệnh," Hiếm khi anh không nói dối, chuyện này đúng là nguyên nhân khiến gần đây anh không có tâm trạng làm gì, "Sau khi bị bệnh thầy ấy vẫn kiên trì xạ trị hóa học, liên tiếp sụt cân, lần trước gặp mặt thầy còn cười với tôi nói tôi đừng làm việc quá sức, dù bận cỡ nào cũng phải nhớ ăn cơm đầy đủ."

anh gắp một miếng sườn heo đặt vào đĩa Thái Hanh, cố giấu đi vẻ mệt mỏi, mỉm cười như một con hồ ly xảo trá.

"Hanh bé ngoan ơi, cậu cũng phải học cho tốt, ăn cho ngoan, mỗi ngày đều phải vui vẻ, tôi sẽ thường xuyên giám sát đấy nhé."

Anh nghĩ cậu mười tám tuổi hẳn phải lớn lên từ nước ngọt có gas, áo khoác denim, ván trượt, giày bóng rổ và từ vựng tiếng Bồ Đào Nha, là sống động, tươi sáng và tràn đầy hy vọng.

Không giống như màn đêm vô tận năm anh mười tám tuổi, không có hơi ấm, u ám suốt ngày, bởi vì rất ít khi cảm nhận được nên anh rất khuyết thiếu hiểu biết về cảm xúc "vui vẻ".

Thế nên anh đã thề mỗi một ngày sau năm mười tám tuổi phải tự làm mình thật vui, phải trở thành con người kiêu ngạo nhất, bù đắp lại toàn bộ những điều không như ý trước kia.

Làm tình khiến anh vui vẻ, ngủ nướng khiến anh vui vẻ, món thạch sương sáo full đường khiến anh vui vẻ.

một Kim Thái Hanh ngốc nghếch ngoan ngoãn cũng khiến anh vui vẻ.

Mà Chính Quốc lại rất giỏi trong việc giữ những điều làm anh vui vẻ ở lại trong cuộc đời mình thật lâu...

okay mng có thắc mắc gì về cốt truyện k? mng có thể hỏi mình sẽ giải thích kỹ càng hơn, vì sợ mng đọc sẽ k hiểu sâu được tâm lý nhân vật thì nó sẽ k còn hay nữa

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co