10
tui k giỏi việc đặt tên nvat phụ, cũng như tên riêng của một thành phố nên mng thcam nha🥹
🐰🐰🐰🐰🐰🐰🐰
cậu muốn chuyển trường đến học với Taehyung, nên cậu kể tất cả những chuyện bị bạo lực học đường cho mẹ.
Năm giây sau mẹ Jeon thở dài. Lúc này bà mới lên tiếng hỏi cậu: "Là trường nào?"
"Ngoại ngữ B ạ..."
"Tỉnh thành sao?!"
mẹ cậu sửng sốt, nghiêm túc phủ định kế hoạch của cậu: "Con muốn chuyển đến trường tốt hơn, ba mẹ nhất định tìm trường tốt nhất cho con, nhưng muốn ra khỏi thành phố thì không có cửa đâu."
Jungkook đã sớm đoán được chuyện này, ồ lên một tiếng. Giờ ông bà ngoại cũng không ai đứng ra nói đỡ cho cậu nữa. Nói đùa sao, bọn họ hận không thể để cậu học đại học luôn tại nơi này.
Năng lực hành động của mẹ Jeon rất mạnh. Ngay khi Jungkook vừa kết thúc thi học kỳ bà đã tìm được trường mới cho cậu rồi. Từ nhỏ thành tích của cậu không tốt nên bà cũng không cưỡng cầu cậu phải học tập quá nhiều. Nhưng mà bây giờ Jungkook muốn học hành thật tốt, bà là phụ huynh chắc chắn sẽ chuẩn bị mọi thứ kĩ càng cho cậu.
Trước khi thi cuối kỳ cậu không gặp lại Taehyung. Điện thoại thì bị mẹ tịch thu. Mấy ngày hôm nay đi thi đều là ông ngoại lái xe đưa đón cậu đến trường. Jungkook không có lúc nào lén đi được.
Thi học kỳ môn cuối xong cậu đi cùng mẹ đến văn phòng chủ nhiệm để làm thủ tục chuyển trường.
Làm xong đi ra, Jungkook ôm tay mẹ khóc chít chít đòi điện thoại đi động. Cậu nhận ra dù cậu không đi tìm anh thì hắn cũng không bao giờ đến tìm cậu.
mẹ Jeon bị quấn lấy thì hết cách, về đến nhà đành phải trả di động cho cậu: "Mẹ tin anh mới giúp anh chuyển trường. Anh muốn học hành tử tế thì chơi điện thoại cái gì?"
lấy điện thoại xong thì nhanh chóng về phòng, căn bản không nghe được mẹ quở trách gì. Cậu lòng đầy mong đợi mà mở điện thoại lên, hi vọng sẽ thấy thật nhiều, thật nhiều tin nhắn. Kết quả sau khi mở điện thoại chỉ thấy mỗi âm báo pin yếu cùng một tin nhắn thông báo tiền điện thoại sắp hết mà thôi....
Jungkook nằm bẹp trên giường, hai chân đung đưa, bĩu môi gọi điện thoại cho Taehyung. Điện thoại vang hai hồi chuông thì bên kia bắt máy, khiến cậu vô cùng kinh ngạc. Cậu còn nghĩ rằng, theo tính cách của anh thì chuông phải reo ít nhất năm lần hắn mới bắt máy.
Đầu dây bên kia cũng không nói gì, chỉ trầm thấp ừ một tiếng, hơi nâng giọng giống như đang hỏi.
Nháy mắt khi nghe thấy giọng nói của anh, Jungkook cảm thấy cả người tràn đầy sức sống, còn ngồi dựng lên nói: "anh ơi! Em được nghỉ đông rồi!"
Lần này hắn thản nhiên ừ một cái. Tay kia của Jungkook nắm chặt ga trải giường, nói: "Anh còn ở Phố B không? Em đến tìm anh được không?"
Bên kia im ắng một giây, Jungkook nghe thấy âm thanh quần áo ma sát, sau đó Taehyung trả lời: "Tôi ở xx."
Trong phút chốc Jungkook không biết phải nói gì, tim bỗng nhói một cái. Hai người trầm mặc lắng nghe nhịp thở của nhau thông qua chiếc điện thoại. Rồi Taehyung mở miệng trước: "Jeon Jungkook."
Jungkook đang chăm chú nhìn chậu trầu bà vừa được mẹ cậu tưới nước trên khung cửa sổ. Lá nhọn xanh biếc vẫn còn óng ánh nước. Cậu không muốn lên tiếng, sợ vừa nói liền để lộ tâm tình chua xót hiện giờ.
"Em có thể tới thăm tôi."
Taehyung nhàn nhạt nói. Jungkook hơi nắm chặt điện thoại, nhỏ giọng "Dạ" một tiếng.
Taehyung ngữ khí mãnh liệt hơn chút nói: "Tôi mua vé cho em, đọc số căn cước công dân cho tôi."
Jungkook hãy còn đang chìm trong cảm xúc hụt hẫng, trong đầu chỉ toàn là: Taehyung đi mất tiêu rồi, không chào hỏi mình câu nào đã rời đi, buồn quá, buồn quá đi à...
Vì vậy Jungkook ngoan ngoãn đọc số căn cước công dân cho anh
Nếu như cậu tinh ý hơn chút thì sẽ phát hiện hôm nay Taehyung đối với cậu đặc biệt kiên nhẫn, ngữ khí trong điện thoại cũng ôn nhu hơn ngày thường rất nhiều. Trước khi kết thúc cuộc gọi hắn còn dỗ cậu cúp máy trước.
Sau khi cúp máy, Jungkook nhào vào trong chăn. Taehyung rời đi rồi, cậu thấy trong lòng vẫn êm ả như mặt hồ, chỉ là trong hồ không còn chú cá nào tung tăng bơi lội nữa. Bên ngoài nhìn có vẻ không có gì khác biệt nhưng chỉ có Jungkook hiểu rõ cảm giác này trống rỗng đến nhường nào.
Ngay sau đó, điện thoại cậu "Ting" một tiếng, nhận được một tin nhắn.
Jungkook uể oải cầm điện thoại lên, thấy anh gửi một tin nhắn. Nội dung rất đơn giản, là ảnh chụp màn hình tấm vé tàu cao tốc mua online, khởi hành từ XY lúc một giờ chiều đến XX lúc bốn giờ.
Jungkook nhìn ảnh mà sửng sốt vài giây, đột nhiên cảm thấy trái tim trống rỗng được lấp đầy trong nháy mắt. Cậu nắm chặt điện thoại di động, vùi mặt vào gối, mãi đến khi khó thở đỏ bừng cả mặt mới ngẩng đầu lên. Cậu lại nhìn nhìn điện thoại lần nữa, cái tin nhắn kia vẫn còn ở đó, không phải do mình hoa mắt rồi.
"Taehyung à, em rất thích anh!"
Jungkook nhìn chằm chằm cái tin nhắn kia nhỏ giọng nói. Mặt cậu đỏ bừng bừng, khóe miệng đến khi ăn cơm tối vẫn không hạ xuống.
Buổi tối, Jungkook cầu xin mẹ một lúc lâu bà mới đồng ý để cậu đi tỉnh thành một mình, chỉ là trước khi cậu đi thì dặn đi dặn lại: Giữ tiền cẩn thận, mỗi ngày báo bình an một lần, sau năm ngày bắt buộc phải quay về.
Thế là Jungkook lưng đeo cặp sách, trong đó có tiền mặt mẹ đưa và bài tập nghỉ đông, và một va ly trắng nho nhỏ xuất phát.
Trên tàu cao tốc tín hiệu lúc mạnh lúc yếu. Trước khi lên xe Jungkook đã gửi một tin cho anh. Hắn cũng rất nhanh trả lời lại là đang đứng ở ga rồi.
Jungkook ngồi trên tàu cao tốc nhìn lịch sử trò chuyện của mình và anh hai ngày nay một chút liền đỏ mặt. Chị gái bên cạnh mới vừa nói vài câu với Jungkook liền nhìn cậu trêu chọc: "Bạn học à, cậu đi gặp bạn gái phải không?"
Jungkook hai mắt sáng rực, hé miệng cười không nói, nghĩ thầm mình thể hiện rõ ràng vậy sao. Cậu vui vẻ một đường, tới khi đến ga thì không cười nổi nữa.
Sau khi loa phát thanh của tàu thông báo đã đến trạm cuối, Jungkook cười hì hì kéo va li xuống tàu thì điện thoại cậu rung lên báo: "Điện thoại bạn đã tắt nguồn, xin hãy cắm sạc!!."
Jungkook đứng trong sân ga người người ra ra vào vào chăm chăm nhìn điện thoại. Cậu đang định gọi điện cho Taehyung, giờ chỉ có thể nắm chặt điện thoại mà xuôi theo dòng người rời ga.
Người đến xx nhiều vô cùng, cửa ra vào đã có không khí tết rồi. Cậu không nhìn rõ ai với ai, không rõ ai với ai.
Nơi đón người cũng đông nghìn nghịt, Jungkook căn bản không biết đi đâu về đâu, chỉ có thể ôm chặt cặp sách cùng va li mà bị người ta xô tới lấn lui.
"anh ơi! anh ơi, em ở đây!"
Jungkook người nhỏ con mà thanh âm lại không nhỏ, tuy rằng không nhìn thấy người nhưng cậu há miệng hét lớn trong đám đông. Bên cạnh có mấy người nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ lạ khó hiểu.
Jungkook gom một hơi thật lớn, hét to: "Taehyung ơi!!!"
Một giây sau, vali trong tay Jungkook bị người đoạt lấy, cổ tay cậu cũng bị người tóm được, một ngoại lực lớn kéo cậu ra khỏi đoàn người.
Jungkook cảm thấy cổ bị người kia ôm lấy, sau đó nghe thấy giọng nói trầm thấp vang lên: "Đừng kêu nữa."
Jungkook được anh che chở trước ngực, đứng cạnh cửa soát vé thủ công duy nhất. Jungkook thở hổn hển. Cậu không biết vừa nãy anh kéo cậu dùng bao nhiêu sức mà cánh tay cậu hiện giờ cảm giác như đứt luôn rồi.
"Không phải tôi đã dặn rất kỹ là đến nơi thì gọi cho tôi sao?" anh nhàn nhạt hỏi.
Jungkook ngẩng đầu nhìn hắn không rời mắt, đôi mắt to tròn như mắt tượng sáp, không hề nhúc nhích.
Taehyung đang muốn hỏi thêm thì Jungkook chợt đâm đầu vào lồng ngực hắn. Nhân viên soát vé bên cạnh thấy thế cười nói: "Hai anh em cậu quan hệ tốt thật đấy."
Taehyung không đẩy Jungkook ra chỉ thở dài nói: "Đúng vậy."
Jungkook giống như cái bánh nếp nhỏ, mãi đến tận hầm để xe vần dính lên người Taehyung. Hai người xa nhau chưa đầy hai tuần mà Taehyung đối với Jungkook giống như ma túy vậy, khiến cậu thấy hắn liền không nhịn được mà muốn hít cho đã đời.
"Tại sao người kia lại nói em là em trai Taehyung nha..?"
Jungkook lôi kéo cánh tay anh. Taehyung đi rất nhanh, lạnh lùng không trả lời cậu. Jungkook lon ton đi theo hắn: "Taehyung ơi anh có nhớ em không nha? Em thì rất nhớ anh đó!"
Taehyung vẫn bước nhanh về trước như cũ, không trả lời cậu, chỉ là sắc mặt cũng không tồi, bước chân nhẹ như mây mang theo tâm tình vui vẻ.
Đến khu C Taehyung dừng trước một chiếc xe thương vụ lớn màu đen. Cửa xe tự động mở ra, Jungkook theo sau hắn tò mò nhìn nhìn. anh mang theo va li của cậu lên xe, sau khi lên thì nhướng cằm với Jungkook: "Lên đi."
Biểu tình Jungkook có chút mù mịt. Cậu không hiểu lắm, anh ở xy nhìn qua rất nghèo, hút chính là loại thuốc lá chất lượng kém, giờ thì sao lại có xe cao cấp tới đón hắn như vậy?
Nhưng Jungkook cũng không nghĩ nhiều mà lên xe. Taehyung nói với tài xế: "Quay về đi."
Tài xế đeo găng tay trắng, cung kính nói: "Được."
Jungkook mới lạ nhổm dậy vịn vào ghế trước nhìn tài xế. Tài xế đầu trọc, dáng dấp khoảng hơn ba mươi tuổi. Trong mắt Jungkook mang theo ý cười, đây là lần đầu cậu thấy tài xế riêng giống như trên ti vi đó.
"Chào bác ạ, bác ơi, cháu là Jungkook nha."
Cậu tự nhiên mà giới thiệu bản thân. Tài xế cũng hơi nghiêng đầu đáp: "Chào cậu, gọi tôi Kang thúc là được rồi."
"Được ạ, chào Kang thúc."
Jungkook ngồi lại chỗ của mình. Cậu liếc nhìn gương chiếu hậu rồi bỗng dán vào Taehyung ngồi cạnh.
Taehyung rũ mắt nhìn cậu. Đáy mắt Jungkook giấu một ít tình cảm thầm kín, quay mặt kề sát tai Taehyung thủ thỉ: "Hôn, anh ơi .... hôn một chút được không ạ?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co